Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 326 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 166
Cứu Hàn Phi

❊ ❊ ❊

Trăng hôm nay đặc biệt sáng, cũng đặc biệt tròn. Diệp Vân một mình ngồi trên mái nhà Tử Lan Hiên uống rượu ngắm trăng. Khi trăng lên đến đỉnh đầu, Hàn Phi say mèm cuối cùng cũng cầm đèn lồng từ Tử Lan Hiên đi ra. Lúc này đừng nói là ngoài phố, ngay cả trong Tử Lan Hiên cũng không còn mấy người.

Diệp Vân nhấp một ngụm rượu Lan Hoa vốn được cho là do chính tay Tử Nữ ủ, rồi nhìn Hàn Phi lảo đảo bước về phía trước, sau đó liếc mắt nhìn một con quạ đang hòa vào màn đêm trên mái nhà cách đó không xa, cầm vò rượu đã vơi gần hết trở về phòng mình.

Trở lại phòng, uống nốt chỗ rượu còn lại trong vò một cách thong dong, Diệp Vân mới vận thân nhảy ra khỏi Tử Lan Hiên. Sau khi nhìn thoáng qua phòng của Tử Nữ, y men theo con đường Hàn Phi vừa đi đuổi theo. Lúc này Vệ Trang cũng phát hiện ra điểm bất thường, nhưng không hề hành động, cũng không để Tử Nữ ra tay, vì họ phát hiện phòng của Diệp Vân đã trống không.

Khi Diệp Vân tới nơi, Hàn Phi vì tránh né đòn tấn công của quỷ binh mà ngã xuống đất, đòn tấn công tiếp theo của quỷ binh cũng sắp giáng xuống người Hàn Phi. Diệp Vân tuy kịp tới nơi nhưng không mang theo vũ khí, "Thừa Mộng" tuy đang được y dưỡng trong cơ thể nhưng y lại không muốn dùng, thế là y đá bay một mảnh ngói trên mái nhà trực tiếp đánh văng tên quỷ binh kia.

Thực ra quỷ binh không phải quỷ binh thật sự, mà là tổ chức sát thủ "Bách Điểu" dưới trướng Dạ Mạc của Cơ Vô Dạ. Lần này tới chính là Mặc Nha trong Bách Điểu. Đám quỷ binh đó thực chất là do Mặc Nha sai khiến quạ chở binh giáp, cộng thêm nội lực của hắn tạo thành, cho nên Diệp Vân chỉ cần một kích là đánh tan tên quỷ binh đó, còn người của y cũng đã tới bên cạnh Hàn Phi.

"Từ lâu đã nghe Tử Nữ cô nương nhắc tới đại danh của Diệp huynh, chỉ là vẫn chưa có duyên gặp mặt, không ngờ người tới cứu ta lại chính là Diệp huynh." Nhìn thấy người cứu mình là Diệp Vân, trong mắt Hàn Phi thoáng qua một tia khác lạ, tâm trạng ẩn chứa trong câu nói này cũng có phần chùng xuống.

Diệp Vân không tin Hàn Phi thật sự đã thích Tử Nữ, Hàn Phi bây giờ đối với Tử Nữ nhiều lắm chỉ là hiếu kỳ. Tất nhiên, hảo cảm cũng có một chút, dù sao Tử Nữ không chỉ xinh đẹp mà còn là chủ nhân của Tử Lan Hiên, chỉ riêng điểm này thôi đã có sức hút vô tận đối với Hàn Phi, vì điều đó đồng nghĩa với việc uống rượu không cần tốn tiền. Cho nên Diệp Vân không trả lời hắn, mà vẻ mặt nghiêm túc nói: "Hàn huynh, ta đi ra hơi vội, quên mang binh khí rồi, cho nên Hàn huynh, lát nữa huynh phải cẩn thận né tránh, bảo trọng!"

Nói với Hàn Phi xong câu này bằng vẻ mặt nghiêm túc, Diệp Vân quát lớn một tiếng, nắm chặt hai quả đấm xông vào đám quỷ binh xung quanh. Hai bên qua lại đánh nhau rất náo nhiệt. Đôi thiết quyền của Diệp Vân tuy múa may hổ hổ sinh phong nhưng dường như chẳng có chiêu thức gì, tuy lần nào cũng có thể đánh lui quỷ binh, nhưng hai người lại khá chật vật, nhất là Hàn Phi, đã không biết ngã dập mông bao nhiêu lần rồi.

Sau khi "hiểm hóc" đấm xuyên lồng ngực một tên quỷ binh lần nữa, tên quỷ binh kia không hề tiêu tán ngay, mà làm ra một động tác ngửa mặt lên trời gào thét, rồi đột nhiên hóa thành mấy con quạ bay tứ tán đi mất, đám quỷ binh xung quanh cũng lần lượt tan biến.

Thấy quỷ binh xung quanh tản đi, Diệp Vân đưa tay ra hỗ trợ Hàn Phi – người đã không biết bao nhiêu lần ngã xuống đất vì né tránh đòn tấn công của quỷ binh. Hàn Phi liếc nhìn Diệp Vân đầy oán trách, cuối cùng vẫn nắm lấy tay Diệp Vân đứng dậy.

"Diệp huynh, huynh dùng binh khí gì có thể nói cho ta biết được không? Sau này Phi ra cửa nhất định sẽ mang theo, để tránh lần sau lại cần Diệp huynh cứu giúp thì mông lại phải chịu khổ." Hàn Phi tất nhiên biết Diệp Vân cố ý, và hắn còn biết Diệp Vân là vì câu nói vừa rồi của hắn mà trả đũa, nhưng hắn không thể nói gì, vì Diệp Vân quả thực đã cứu hắn, hắn cũng chỉ có thể oán trách như vậy mà thôi.

"Được thôi, binh khí ta quen dùng là trảm thủ phủ, tốt nhất là cán dài nửa trượng, trọng lượng rìu tốt nhất là hai trăm cân." Diệp Vân nhìn Hàn Phi, cười như không cười nói.

"Ách..., vậy thôi bỏ đi!" Hàn Phi ngượng ngùng gãi đầu, rồi đột nhiên mở lời lần nữa: "Diệp huynh, Hàn Phi nghe nói Diệp huynh cũng là mới học thành trở về, không biết Diệp huynh đang cầu học ở nơi nào?"

"Du học bốn phương, cư vô định sở, không nói cũng được." Diệp Vân căn bản chưa từng cầu học đàng hoàng ở thế giới này, cho nên chỉ có thể nói như vậy.

Hàn Phi cũng không nghĩ Diệp Vân sẽ thực sự cho biết lai lịch xuất thân của mình, cho nên nhận được câu trả lời này hắn cũng không ngạc nhiên, tùy ý liếc mắt một cái liền nhìn thấy bộ giáp rơi vãi trên mặt đất cùng với những chiếc lông vũ màu đen rải rác.

"Không tận mắt chứng kiến thật khó lòng tin được, quỷ binh lại có thể hóa thành quạ biến mất vô hình." Diệp Vân cũng nhìn thấy những chiếc lông vũ màu đen rơi trên đất, và nói ra câu thoại vốn dĩ trong nguyên tác phải là của Tử Nữ.

"Dường như mỗi lần quỷ binh xuất hiện, đều không thể thiếu vai phụ quan trọng là quạ." Hàn Phi nói xong, trầm tư ngước nhìn lên mái nhà bên cạnh, nhưng đáng tiếc mái nhà trống không.

Tuy không biết quỷ binh có xuất hiện lần nữa hay không, nhưng Diệp Vân vẫn đưa Hàn Phi về tới phủ đệ của hắn mới quay về. Đã nhận nhiệm vụ vốn thuộc về Tử Nữ, thì phải hoàn thành cho tốt, mà sau đêm nay, màn kịch hay sắp sửa diễn ra rồi.

Khi Diệp Vân trở lại Tử Lan Hiên, đèn trong phòng Tử Nữ đã tắt. Diệp Vân cũng không để tâm, sau khi trở về phòng mình liền khoanh chân ngồi trên giường tu luyện. "Thiên Hành" cũng có thể coi là một thế giới huyền huyễn, nồng độ linh khí vẫn khá tốt, tuy không đậm đặc bằng "Tru Tiên", nhưng so với việc y hấp thụ lực lượng thất tình lục dục ở hiện thế để tu luyện thì vẫn mạnh hơn một bậc.

Mấy ngày tiếp theo, Hàn Phi vẫn luôn bận rộn thẩm vấn hai vị vương thúc để phá án. Diệp Vân vẫn ở lại Tử Lan Hiên và tiện tay làm thêm mấy món ngon, khiến khách khứa trong Tử Lan Hiên ngày càng đông hơn. Mấy ngày này Diệp Vân đã thành công làm quen với Lộng Ngọc, nhưng đáng tiếc Diệp Vân lại không quá am hiểu về cổ cầm, hơn nữa điều khiến Diệp Vân khá cạn lời là, vì Tử Nữ lo y để mắt tới Lộng Ngọc, nên mỗi lần y đến chỗ Lộng Ngọc nghe khúc đều bị thu một khoản tiền vàng lớn, thùng tiền vàng y để ở chỗ Tử Nữ sắp bị trừ sạch rồi.

Không có tiền thì đi kiếm, nhưng Bát Phương Đổ Phường đã đóng cửa rồi, mà Thất Tuyệt Đường hiện tại lại quy thuận dưới trướng Vệ Trang, hơn nữa còn răm rắp nghe theo lời hắn, khiến y khó ra tay. Nhưng không sao, tiền trong tay Phỉ Thúy Hổ dưới trướng Cơ Vô Dạ vẫn khá nhiều.

Nghĩ là làm, tối hôm đó Diệp Vân tìm đến phủ đệ của tên Phỉ Thúy Hổ béo sắp thành quả bóng kia, không chỉ gói mang đi một rương tiền vàng, mà còn dùng vàng trong Nhân Chủng Túi ngưng tụ thành một cây gậy vàng đánh cho hắn một trận tơi bời. Không biết có phải do đi quá vội hay không, lúc rời đi Diệp Vân lại quên lấy cây gậy vàng đi.

Ngày hôm sau, chuyện Phỉ Thúy Hổ bị đánh đã truyền tới tai Hàn Phi và những người khác. Những người khác đều vô cùng kinh ngạc, chỉ có Tử Nữ và các nàng cười mà không nói. Nhưng điều kỳ lạ là, cây gậy vàng mà Diệp Vân để quên lại không có lấy một chút tin tức.

Trong cơn sóng gió Phỉ Thúy Hổ bị đánh, tối hôm đó Hàn Phi lại tới Tử Lan Hiên, và hắn cũng mang tới kết quả của vụ án cướp quân lương của quỷ binh. Hai vị vương thúc của hắn thừa nhận là do bản thân lợi dục huân tâm, trong lúc áp tải quân lương đã giám thủ tự đạo, lấy trộm quân lương và không may dẫn dụ tới quỷ binh. Cơ Vô Dạ cũng đưa ra bằng chứng chứng minh tất cả những điều này. Cuối cùng, vụ án quỷ binh kết thúc thành công, nhưng Trương Khai Địa lại lật lọng, nói rằng Hàn Phi không tìm thấy quân lương, không muốn tiến cử Hàn Phi trở thành Tư Khấu của Hàn Quốc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:159
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.