Diệp Vân không phải là quý tộc quan lại của nước Hàn, hiện tại cũng không quen biết Tử Nữ hay Vệ Trang trong Tử Lan Hiên, cho nên người tiếp đãi hắn chỉ là một nữ tử bình thường trong Tử Lan Hiên, căn phòng cũng chỉ là căn phòng bình thường. Thế nhưng tốc độ lên món lại rất nhanh, hơn nữa nữ tử tên là Xuân Lan vừa dẫn hắn vào đã chủ động đảm nhận nhiệm vụ gắp thức ăn rót rượu.
Nói thật, Diệp Vân tuy đã trải qua mấy thế giới, từng trải cũng coi như phong phú, thế nhưng loại phục vụ ân cần chu đáo như thế này thì hắn thật sự chưa từng hưởng qua. Nàng ta không những giới thiệu từng món ăn, nguyên liệu cùng cách chế biến cho Diệp Vân, mà còn gắp từng miếng đưa đến tận miệng hắn, hắn chỉ việc há miệng là được, thật đúng là "cơm bưng tận miệng". Hơn nữa, Thiên Hành đang ở thời kỳ Chiến Quốc, còn chưa có cái gọi là ghế ngồi, cơ bản đều là ngồi trực tiếp trên bồ đoàn hoặc những chiếc sập giống như sofa, cho nên lúc đút Diệp Vân ăn, Xuân Lan gần như dựa cả người vào lòng hắn.
"Khó trách người cổ đại lại thích lui tới chốn phong nguyệt này, đây đúng là một loại hưởng thụ cực hạn. Mỹ tửu mỹ thực trên bàn, mỹ nhân ngọc mềm hương thơm trong lòng, quả thực là một loại hưởng thụ khó mà quên được." Tận hưởng sự phục vụ chu đáo của Xuân Lan, Diệp Vân không khỏi cảm thán, nâng chén rượu uống một ngụm Lan Hoa Nhưỡng đặc trưng của Tử Lan Hiên.
Phòng ở phía trước Tử Lan Hiên dùng để uống rượu nghe khúc, không có giường sập để nghỉ ngơi. Nếu như ngươi chấm được cô nương nào đó, muốn cùng nàng một đêm mặn nồng, mà đối phương cũng nguyện ý, thì có thể đến khuê phòng của các nữ tử ở phía sau Tử Lan Hiên. Tất nhiên, nếu ngươi không thích, các nàng cũng có phòng riêng chuyên dụng.
Diệp Vân đến Tử Lan Hiên chính là muốn ở lại đây. Dù sao trong rương của hắn có gần nghìn đồng tiền vàng, đặt ở khách điếm bình thường hắn không yên tâm. Hắn lại lười bỏ vào Nhân Chủng Túi, dù sao lấy đồ từ trong Nhân Chủng Túi ra cần phải mở dây buộc miệng túi, hơn nữa khách điếm bình thường làm sao thoải mái bằng Tử Lan Hiên?
Ăn no uống đủ xong, Diệp Vân bảo Xuân Lan đưa hắn đến khuê phòng của nàng, Xuân Lan tất nhiên không từ chối, dù sao đây cũng là công việc của nàng. Hơn nữa nàng đối với Diệp Vân cũng có chút thiện cảm, tuy tuổi tác hơi nhỏ một chút nhưng tướng mạo lại khá anh tuấn, hơn nữa lại nho nhã lễ độ, nhìn qua liền biết là một học trò đọc nhiều sách vở, tốt hơn đám thương nhân đầy mùi đồng tiền kia nhiều.
Xuân Lan dặn dò thị nữ dọn dẹp thức ăn thừa trên bàn xong liền muốn giúp Diệp Vân bưng cái rương nhỏ đựng tiền vàng kia, nhưng nàng có chút xem thường trọng lượng của cái rương này, nhất thời thế mà không bưng nổi, trái lại còn làm chính mình lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào.
"Công tử, trong rương này đựng cái gì vậy? Sao mà nặng thế." Sau khi đứng vững người, Xuân Lan yểu điệu xoa ngực, vẻ mặt kinh ngạc nói.
"Ta biết nàng muốn giúp ta, nhưng thôi bỏ đi, nàng không khiêng nổi đâu. Bên trong đựng toàn là tiền vàng ta vất vả kiếm được, có đến gần nghìn đồng đấy. Cánh tay nhỏ chân nhỏ này của nàng không thể để nàng khuân vác được, lỡ làm nàng bị thương thì ta đền không nổi đâu." Nói đoạn, Diệp Vân bước tới tiện tay mở rương ra, tức thì, số tiền vàng trong rương tỏa ra ánh kim mê người, khiến Xuân Lan cùng hai thị nữ đang dọn dẹp kia đều sững sờ.
Xuân Lan cùng hai thị nữ kia ánh mắt mê ly nhìn cả rương tiền vàng, nhưng Diệp Vân lại không thấy được sự tham lam muốn chiếm làm của riêng trong mắt các nàng. Điều này cũng bình thường, các nàng ở Tử Lan Hiên gặp qua người có tiền không ít, hơn nữa sống ở nơi như Tử Lan Hiên, các nàng hiểu rất rõ thứ gì không nên hỏi, không nên nghĩ, cho nên tuy kinh ngạc nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường. Diệp Vân cũng đậy nắp rương lại, ôm lấy nó đi theo sau Xuân Lan hướng về phía khuê phòng của nàng.
Đến phòng, Xuân Lan lập tức sai người làm ở Tử Lan Hiên chuẩn bị nước tắm. Diệp Vân vừa giết không ít người, tuy trên quần áo không dính vết máu, nhưng cũng vương chút mùi máu tanh. Dù sao thần lực của hắn không nhiều, vẫn chưa thể xa xỉ đến mức dùng thần lực ngăn cách bên ngoài, cho nên hắn quả thực cần phải tắm rửa và thay bộ quần áo khác.
Xuân Lan không hổ là người chuyên nghiệp, chỉ đánh giá Diệp Vân vài cái liền nắm được số đo cơ thể đại khái của hắn, rồi sai thị nữ đi chuẩn bị quần áo cho Diệp Vân. Thế nhưng quần áo may đo không thể làm ra trong chốc lát, nên chỉ có thể dùng đồ có sẵn tạm thời vậy, và điều khiến Diệp Vân cạn lời chính là bộ quần áo kia thế mà lại là nam trang Xuân Lan từng mặc.
Quần áo được mang tới, mà Tử Lan Hiên luôn có sẵn nước nóng, hơn nữa Thiên Hành cũng giống như Tần Thời, đều thiên về thế giới huyền huyễn, và chúng đều có một đặc điểm rất rõ ràng, đó chính là công nghệ đen, tức cơ quan thuật đặc biệt lợi hại. Cho nên nước nóng của bọn họ căn bản không cần phải xách từng thùng vào phòng, mà là trực tiếp dùng cơ quan thuật dẫn lên, nên nước nóng rất nhanh đã đầy cái thùng tắm lớn đó.
Diệp Vân mới đi đến bên cạnh thùng tắm, Xuân Lan đã đi tới, chìa đôi bàn tay ngọc ngà muốn giúp Diệp Vân cởi áo tháo đai, hầu hạ hắn tắm rửa, nhưng Diệp Vân đã từ chối. Không phải Xuân Lan không đủ đẹp, cũng không phải chê bai Xuân Lan, mà là bên ngoài hắn tuy mặc quần áo thời đại này, nhưng bên trong còn mặc chiếc quần đùi mang từ hiện đại tới. Mà Thiên Hành là thời Chiến Quốc, làm gì có thứ gọi là quần đùi, nếu bị Xuân Lan nhìn thấy, chắc chắn sẽ gây ra rắc rối không cần thiết.
Tắm rửa xong, Diệp Vân khoác lên bộ quần áo còn vương mùi hương giống hệt mùi trên người Xuân Lan, búi mái tóc dài lên rồi bước ra khỏi ngăn cách. Xuân Lan nhìn thấy Diệp Vân thay một thân y phục càng thêm anh tuấn soái khí, đôi mắt đẹp lướt qua một tia dị sắc, trong đôi mắt đa tình đầy vẻ xuân ý. Diệp Vân tuy nhìn thấy nhưng cũng không có biểu hiện gì, chỉ đi tới chỗ cái rương nhỏ đựng tiền vàng mở ra, tiện tay vốc một nắm tiền vàng đặt vào tay Xuân Lan, rồi cười nói: "Ta có việc phải ra ngoài một chuyến, số tiền vàng này thưởng cho nàng, giúp ta trông chừng chúng cho tốt, ghi sổ trước đi, đợi ta về rồi tính chung một thể."
Diệp Vân nói xong, không đợi Xuân Lan phản ứng liền đi thẳng ra ngoài. Hắn còn một việc cực kỳ quan trọng phải làm, mà lý do hắn đến Tử Lan Hiên ngoài những nguyên nhân trước đó ra còn có một nguyên nhân quan trọng hơn, đó chính là nói cho Vệ Trang cùng Tử Nữ biết, hắn đã tới.
Diệp Vân tuy rành rõ cốt truyện, nhưng hắn lại không quen thuộc thế giới này, hơn nữa hắn cũng chẳng có kênh tin tức gì ở thế giới này, muốn tìm người không hề đơn giản. Mà trong nguyên tác, sau khi Hàn Phi trở về đã phá vụ án quân lương, rồi nhậm chức Tư Khấu (chuyên quản hình pháp) nước Hàn, và bắt đầu truy tra vụ án Hỏa Vũ Mã Não của Bách Việt năm xưa. Dạ Mạc vì để trừ khử Hàn Phi cũng như chiếm đoạt số kho báu mất tích năm đó, đã thả Thiên Trạch, thái tử Bách Việt năm xưa, kẻ đã về kinh, một trong tứ hung tướng của Dạ Mạc là Huyết Y Hầu. Người Diệp Vân muốn tìm chính là Diễm Linh Cơ dưới trướng Thiên Trạch.
Diễm Linh Cơ tuy là một nhân vật "phản diện", nhưng nhờ vào nhan sắc kinh diễm mà sở hữu lượng fan cực cao. Trong nguyên tác, lần đầu tiên nàng xuất hiện là ở trong một nhà tù bí mật dưới hồ nước được tạo bằng pha lê, để ngăn nàng sử dụng Hỏa Mị Thuật điều khiển lửa mà trốn thoát. Thế nhưng Diệp Vân phân tích từ tình tiết phía sau, Diễm Linh Cơ hẳn không phải bị bắt cùng lúc với Thiên Trạch ngay từ đầu, mà là sau này mới chủ động để bị bắt, bởi vì với thực lực của nàng, đám cai ngục kia căn bản không phải đối thủ của nàng. Mà lý do nàng chủ động bị bắt chắc hẳn là muốn cứu thoát chủ nhân của bọn họ - thái tử tiền triều Bách Việt, Thiên Trạch.