Hồng nhật lặn về tây, một thất tuấn mã từ Hàn Vương cung phi trì mà xuất, dọc đường chẳng biết đã đụng ngã bao nhiêu tiểu sạp cùng hành nhân bên đường, thế nhưng dọc đường lại không ai dám ngăn cản, bởi vì người trên ngựa đang mặc một thân bạch giáp, trên lưng còn cõng một mặt Tứ Trảo Long kỳ.
Tiếng ồn ào trên nhai phố thu hút sự chú ý của Diệp Vân cùng những người đang uống rượu trong Tử Lan Hiên, mà vào thời điểm kỵ binh kia cuồng bôn qua cửa Tử Lan Hiên, chân mày Diệp Vân không nhịn được khẽ nhướn lên, bởi vì hắn phát hiện một việc vô cùng thú vị, trên thân kỵ binh kia trang bị một viên tiểu hoàng đan, mà nhìn phương hướng kỵ binh cuồng bôn rời đi, rõ ràng chính là Huyết Y Bảo.
"Thú vị, thật sự là thú vị, xem ra đêm nay phải đi một chuyến rồi." Nhìn kỵ binh đang nhanh chóng đi xa, Diệp Vân thấp giọng ni nam, khóe miệng không nhịn được khẽ nhếch lên, đan dược của hắn cũng không phải là thứ người nào cũng có thể tùy tiện ăn.
"Chủ nhân, ngài phát hiện việc gì thú vị sao? Cười vui vẻ như vậy." Diễm Linh Cơ nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn, ngây thơ hỏi.
Nhìn Diễm Linh Cơ manh đến mức muốn chảy máu, Diệp Vân không nhịn được vươn tay xoa xoa đầu nàng, sau đó có chút thất thần nói: "Linh Cơ, dáng vẻ này của nàng thật quá đáng yêu, sát thương lực quá lớn, thật muốn ôm nàng vào lòng mà."
"Linh Cơ vốn là của chủ nhân, chỉ cần chủ nhân muốn, Linh Cơ làm gì cũng được." Trong mắt Diễm Linh Cơ thoáng hiện một tia vui mừng đắc ý, liếc nhìn Tử Nữ không xa, sau đó ôm chặt lấy cánh tay Diệp Vân.
Động tác của Diễm Linh Cơ đương nhiên không gạt được mấy người tại chỗ, Tử Nữ tuy biết Diễm Linh Cơ là cố ý chọc tức mình, nhưng vẫn không nhịn được khẽ hừ một tiếng, sau đó mắt xoay chuyển, cũng đi đến bên cạnh Diệp Vân, vũ mị cười nói: "Công tử, huynh trước kia vì bảo vệ Tử Lan Hiên, bảo vệ Tử Nữ cam nguyện bị Cơ Vô Dạ bắt đi, Tử Nữ vô dĩ báo đáp, duy có một bộ thôi nã chi thuật còn xem như lấy ra được, không bằng đêm nay để Tử Nữ vì công tử thôi nã một phen giải tỏa mệt mỏi thế nào?"
Diệp Vân cũng không ngờ tới lại xuất hiện màn này, liền muốn đáp ứng ngay, nhưng nhìn thấy hàn quang trong mắt Tử Nữ, Diệp Vân ngạnh sinh sinh nuốt những lời sắp thốt ra trở vào, sau khi nuốt một ngụm nước bọt mới mở miệng nói: "Việc này sao có thể sử dụng, Vân cũng coi là người của Tử Lan Hiên, bảo vệ Tử Lan Hiên vốn là trách nhiệm của chúng ta, Vân lại sao dám làm phiền Tử Nữ cô nương."
Tử Nữ nghe vậy kiều hừ một tiếng, mỉm cười rót rượu cho Diệp Vân, Diễm Linh Cơ bên cạnh thấy vậy đáng yêu bĩu bĩu cái mũi, nhưng không nói thêm gì nữa, nàng không muốn để Diệp Vân phiền não, mà Hàn Phi cùng Vệ Trang trong phòng thì mắt quan mũi, mũi quan tâm, phảng phất như không thấy gì cả.
Sau khi uống cạn chén rượu cuối cùng trong hồ, Hàn Phi đứng phắt dậy, cười nói: "Đến lúc đi cứu người rồi, nếu không đi muộn thì Cơ đại tướng quân sẽ thôi đó, hiện tại trong tay hắn cũng chỉ còn lại con bài này thôi, so với chúng ta gấp hơn nhiều."
Diệp Vân nghe vậy xuyên qua song cửa nhìn hai tên sĩ tốt đang thủ bên ngoài Tử Lan Hiên, mỉm cười gật gật đầu. Hiện tại Thái tử bị Thiên Trạch bắt, mà Thiên Trạch hiện tại không phải là Thiên Trạch vẫn còn chịu cổ độc của Bạch Diệc Phi khống chế trong nguyên tác, tùy thời đều có khả năng sẽ trừ khử Thái tử, cho nên lần này Tứ công tử Hàn quốc không hề tìm kiếm sự ủng hộ của Cơ Vô Dạ, mà là bắt tay cùng Trương Khai Địa, đối với Thiên Trạch từng bước ép sát, muốn khiến Thiên Trạch chó cùng rứt giậu, cho nên hiện tại Cơ Vô Dạ bọn họ muốn chưởng khống Hàn quốc thì chỉ có thể cứu thoát Thái tử, sau đó phụ tá hắn đăng cơ.
Tuy tán thành hôm nay đi cứu người, nhưng Diệp Vân lại không định cùng đi, bởi vì hắn còn một việc khác phải làm, mà Diễm Linh Cơ trước kia là thuộc hạ của Thiên Trạch, đương nhiên cũng không thể đi, bất quá có Vệ Trang bọn họ cũng đủ rồi, còn việc có thực sự cứu được ra hay không, đó không phải là việc Diệp Vân quan tâm.
Hàn Phi bọn họ rất nhanh đã rời đi, chỉ lưu lại Diệp Vân, Tử Nữ cùng Diễm Linh Cơ, mà nhìn sắc trời dần tối xuống, Diệp Vân dặn dò Diễm Linh Cơ hai người cẩn thận sau đó liền lướt ra khỏi Tử Lan Hiên, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt bọn họ.
Tình huống Huyết Y Bảo Diệp Vân sớm đã thăm dò rõ ràng, không nói là như lòng bàn tay nhưng cấu trúc đại thể bên trong Diệp Vân vẫn hiểu rõ, mà Huyết Y Bảo cách Tử Lan Hiên vẫn có một khoảng cách khá xa, cho nên lúc Diệp Vân đến bên ngoài Huyết Y Bảo thì một kỵ binh ăn mặc tương tự vừa hay phi ngựa rời đi.
"Xem ra viên tiểu hoàng đan đó Bạch Diệc Phi đã phục hạ rồi, hơn nữa hiệu quả hẳn là không tệ, nếu không kỵ binh kia cũng sẽ không mang vẻ mặt tươi cười, xem ra chủ nhân của đan dược này đến thật đúng lúc, hẳn là có thể vơ vét được chút đồ tốt." Nhìn kỵ binh phi nhanh đi xa, Diệp Vân khóe miệng khẽ nhếch, tung thân nhảy một cái, lặng lẽ vượt qua hào câu trước mặt Huyết Y Bảo, tiến nhập vào trong Huyết Y Bảo.
Dựa theo tin tức đã thăm dò trước đó, sau khi tiến vào Huyết Y Bảo, Diệp Vân trực tiếp hướng phòng của Bạch Diệc Phi mà đi. Dọc đường bởi vì Diệp Vân cố ý ẩn giấu khí tức trên thân, hành động lại nhanh chóng ẩn bí, hộ vệ quân tuần tra qua lại không chút phát giác, để Diệp Vân thuận lợi đến được bên ngoài phòng Bạch Diệc Phi.
Có lẽ là Huyết Y Bảo chưa từng có kẻ nào dám xâm nhập, hoặc cũng có thể là Bạch Diệc Phi tự cho mình võ lực cao cường, bên ngoài phòng của hắn không có thủ vệ, bất quá điều khiến Diệp Vân ngạc nhiên là, đạo khí tức trong phòng kia lại thuộc về một nữ tử, cũng tức là nói Bạch Diệc Phi không có ở trong phòng, điều này khiến Diệp Vân có chút bất ngờ.
Mang theo chút hiếu kỳ, Diệp Vân đẩy cửa phòng Bạch Diệc Phi bước vào. Mà sau khi tiến vào phòng, Diệp Vân mới phát hiện, phòng của Bạch Diệc Phi tuy vô cùng lớn và khoáng đạt, trang sức cũng xa hoa tương đương, nhưng lại vô cùng hôn ám, gian phòng rộng lớn chỉ thắp một ngọn đèn bên cạnh chiếc giường lớn kia, tuyệt đại bộ phận căn phòng đều ẩn trong bóng tối, khiến căn phòng này hiển lộ có chút âm u. Mà trên giường lớn, một đạo thân ảnh mảnh mai đang sợ hãi ngồi ở đó, khi nghe thấy tiếng mở cửa của Diệp Vân, thân thể rõ ràng run rẩy một cái.
"Là, là ai?" Nữ tử kia trông chỉ mới mười lăm, mười sáu tuổi, khuôn mặt nhỏ tuy vẫn còn chút non nớt nhưng lại vô cùng tinh xảo, hơn nữa trông có chút quen thuộc, giọng nói tuy có chút run rẩy nhưng lại vô cùng ngọt ngào, trên thân chỉ quấn một tấm lụa trắng, cơ thể trắng nõn ao đột hữu trí thấp thoáng hiện ra.
"Đây, đây hình như là cô gái trong lần đầu tiên xuất hiện của Huyết Y Hầu trong nguyên tác, không ngờ mình đã thay đổi nhiều như vậy mà nàng vẫn không thể thoát khỏi túc mệnh bị tống đến Huyết Y Bảo, bất quá đã gặp được mình thì đó là vận đạo của nàng, từ nay về sau nàng chính là thị nữ của ta." Nhìn cô gái có bốn năm phần tương tự với trong anime, Diệp Vân cũng không nhịn được cảm khái trong lòng, bất quá đã gặp được, thì hắn không thể lại để nàng hương tiêu ngọc vẫn.
Nghĩ đến đây, Diệp Vân sải bước đi tới bên giường, nhẹ nhàng ôm cô gái vào lòng, nhu thanh nói: "Đừng sợ, từ nay về sau nàng chính là người của ta, một lát nữa ta sẽ đưa nàng rời khỏi nơi này, sau này nàng sẽ không bao giờ phải lo sợ nữa."
Lúc Diệp Vân nói những lời này đã vận dụng một chút thần lực, để giọng nói của mình có hiệu quả an định lòng người, cho nên sau khi cô gái nghe những lời của Diệp Vân thì lập tức bình tĩnh lại, khẩn khẩn tựa vào lòng Diệp Vân. Mà Diệp Vân nhìn tấm lụa trên người cô gái đã trượt xuống hơn phân nửa, tâm trung khẽ động, một bộ y phục được hắn lấy ra từ trong Nhân Chủng Đại.
Sau khi Diệp Vân đưa y phục đến trước mặt cô gái, nhu thanh nói: "Đây là y phục của ta, nàng cứ mặc tạm trước đi, lát nữa về ta lại để người thay cho nàng, một lát nữa giải quyết chút vấn đề nhỏ xong chúng ta liền rời đi."