Chư Thiên Vạn Giới Phụ Trợ Hệ Thống

Lượt đọc: 348 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 188
Lời mời của Hàn Vương

❊ ❊ ❊

Thành ý của Hàn Vương vô cùng đầy đủ. Một chiếc xe ngựa trang trí xa hoa do bốn con tuấn mã kéo đang đỗ lặng lẽ bên ngoài Tử Lan Hiên. Đây đã là biểu hiện xem trọng Diệp Vân tột bậc, bởi lẽ vào thời cổ đại, số lượng ngựa kéo xe có chế độ vô cùng nghiêm ngặt: Thiên tử đi xe sáu ngựa, chư hầu năm ngựa, khanh bốn ngựa, đại phu ba ngựa, sĩ hai ngựa, thứ dân một ngựa. Nói cách khác, đây đã là lễ nghi cao nhất mà Hàn Vương có thể ban tặng, dù sao thì cao hơn nữa cũng chỉ là chư hầu vương hoặc chính là cấp bậc của Hàn Vương rồi.

Kể từ sau thời Tây Chu, trong các nước chư hầu thời Tiên Tần, dưới quân chủ có ba cấp bậc quý tộc là khanh, đại phu, sĩ. Cấp bậc này không chỉ chức quan mà là thân phận địa vị, tức là không phải cứ chức quan lớn thì cấp bậc sẽ cao. Cho nên nếu xuất hiện tình trạng tể tướng chỉ dùng xe hai ngựa, còn một người không có chức quan lại dùng xe bốn ngựa thì cũng đừng ngạc nhiên, vì cấp bậc này không liên quan đến chức quan, chỉ liên quan đến xuất thân. Tất nhiên, tình trạng này cơ bản sẽ không xảy ra, bởi vì không có địa vị tương ứng thì ngươi cũng không thể leo lên độ cao đó được.

Mặc dù đây đã là đãi ngộ cao nhất mà Hàn Vương có thể đưa ra nhưng Diệp Vân lại không quá xem trọng. Dù sao thì ngươi có dùng mười con ngựa kéo, thùng xe có trang trí vàng son lộng lẫy đi chăng nữa thì nó vẫn là xe ngựa. Chỉ cần không có chức năng giảm xóc, ngồi lên cũng chẳng thoải mái hơn ngồi xe công cộng là bao, dù bên trong có lót đầy các loại lông thú đi nữa.

Tuy không quá xem trọng chiếc xe này nhưng Diệp Vân vẫn bước lên xe. Dù sao từ đây đến Hàn Vương Cung cũng có một khoảng cách, hắn không muốn đi bộ qua đó, như vậy quá mất giá, hơn nữa hắn thật sự chưa từng ngồi xe ngựa bao giờ, vừa hay có thể thử một chút.

Phải nói rằng cơ quan thuật của thế giới Thiên Hành quả nhiên lợi hại, chiếc xe này thế mà lại có chức năng giảm xóc, cộng thêm đường xá trong thành đều được lát bằng đá phẳng phiu, bên trong xe lại lót lông thú nên không hề có cảm giác xóc nảy. Hơn nữa bên trong thùng xe còn đốt sẵn huân hương, lông thú cũng là loại mới, vô cùng sạch sẽ, không hề có chút mùi lạ.

Xe ngựa đi không nhanh, mất hơn mười phút mới đến trước cổng Hàn Vương Cung. Sau khi đến nơi, xe ngựa không hề dừng lại mà chạy thẳng vào trong, cho đến khi đến gần đại điện nơi Hàn Vương thiết yến mới dừng lại.

Vừa bước ra khỏi thùng xe, Diệp Vân đã nhìn thấy Hàn Vương với cái bụng phệ đang đứng trước cửa đại điện. Nhớ lại những gì Hàn Phi từng nói, trong lòng Diệp Vân khẽ động, hắn mỉm cười với Hàn Vương rồi nhấc chân bước tới, mà phía trước hắn lại không hề có bậc thang.

Người đánh xe nhìn thấy cảnh này liền sợ đến trắng mặt. Đây là vị quý khách đích thân Hàn Vương ban chỉ mời đến, nếu để vị quý khách này ngã khỏi xe ngựa, hắn không chỉ mất đầu mà cả nhà cũng khó giữ mạng. Tuy nhiên, hành động của Diệp Vân quá đột ngột, người đánh xe căn bản không kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Diệp Vân dẫm vào khoảng không.

Ngay lúc người đánh xe tuyệt vọng, một màn kinh ngạc xuất hiện: Diệp Vân dẫm một chân ra ngoài càng xe không những không ngã mà còn đứng vững vàng giữa không trung, chân kia cũng rời khỏi càng xe, đứng vững chãi trên hư không.

Nhìn người đánh xe mặt cắt không còn giọt máu, Diệp Vân dừng bước, có chút áy náy nói: "Thật ngại quá, hình như làm ngươi hoảng sợ rồi. Giờ không sao rồi, ngươi xuống trước đi."

Nói xong, Diệp Vân mới quay đầu lại tiếp tục đi về phía trước. Thế nhưng điều khiến tất cả mọi người kinh ngạc lần nữa chính là sau khi Diệp Vân bước một bước, bóng dáng hắn bỗng dưng biến mất. Khi hắn xuất hiện trở lại đã tiến lên gần mười mét, vẫn lơ lửng đứng trên hư không, và dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người, hắn lại nhấc chân bước tiếp. Cứ như thế, mỗi bước một chớp nhoáng tựa như thuấn di, chỉ trong sáu bảy bước, Diệp Vân đã đến trước mặt Hàn Vương, rồi như thể bước xuống cầu thang, từng bước từng bước đi xuống từ hư không và rơi xuống mặt đất.

Qua gần một phút, Hàn Vương mới đầy kinh thán nói: "Diệp tiên sinh quả nhiên là thần nhân. Không ngờ quả nhân trong đời này lại có thể nhìn thấy thần tích lăng không hư độ như vậy, kiếp này không còn gì hối tiếc. Có kỹ năng này của tiên sinh, yến tiệc này đã viên mãn rồi." Nói đoạn, Hàn Vương nhìn Diệp Vân với vẻ cuồng nhiệt. Dù sao hắn đã đứng trên đỉnh cao quyền thế, giờ đây thứ có thể hấp dẫn hắn nhất chỉ có trường sinh, đây là vọng tưởng mà ngay cả Thủy Hoàng Đế - vị thiên cổ nhất đế kia cũng không thể tránh khỏi.

Diệp Vân nghe vậy không nói gì, chỉ mỉm cười. Hàn Vương mời hắn đến để làm gì sao hắn lại không biết, nhưng người ta vẫn nói chỉ những thứ cầu mà không được mới là trân quý nhất, nếu dễ dàng đạt được thì Hàn Vương cũng sẽ không quá để tâm.

Thấy Diệp Vân không có biểu hiện gì, Hàn Vương tuy có chút thất vọng nhưng nghĩ lại lại thấy hợp tình hợp lý. Dù sao đây cũng là đệ tử của tiên nhân trong truyền thuyết, nếu đan dược giúp kéo dài tuổi thọ hay thậm chí là trường sinh bất lão mà dễ dàng có được như vậy thì các thiên tử, chư hầu đời trước đã không lần lượt qua đời. Vì thế, hắn nhanh chóng bình tĩnh lại, mỉm cười mời Diệp Vân vào điện.

Và ngay lúc Hàn Vương mời Diệp Vân vào điện, sau bức rèm ở đại điện, một tuyệt sắc mỹ nữ vận cung trang màu đen, vô cùng quyến rũ đang khóa chặt ánh mắt vào Diệp Vân. Trong đôi mắt đẹp sáng ngời kia có sự kinh ngạc, tò mò, nhưng nhiều hơn cả chính là hàn ý thấu xương.

Yến tiệc lần này của Hàn Vương chỉ mời một mình Diệp Vân. Không biết Hàn Vương lấy tin tức từ đâu mà các cung nữ rót rượu trong điện đều là những thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi, trên người mặc váy mỏng gần như trong suốt. Theo lời Hàn Vương, đây đều là "đồng nữ", được hắn đặc biệt chọn lựa để phụ trách yến tiệc lần này, nói rằng chỉ có những xử nữ thuần khiết như vậy mới không làm ô uế tiên khí. Cũng chính vì lý do này mà Hàn Vương thậm chí không để mấy vị mỹ nhân được sủng ái nhất của mình đến tham dự yến tiệc.

Yến tiệc không có gì để nói, tuy trù nghệ của ngự trù Hàn Vương có ngon hơn đầu bếp thông thường nhưng nhiều lắm cũng chỉ cho thêm ít gia vị, không có món ăn nào quá đặc sắc. Do đó, Diệp Vân tỏ ra có chút hứng thú nhạt nhòa, đối với những câu hỏi kiểu như đan dược của Hàn Vương cũng chỉ ậm ừ qua loa cho có lệ. Hàn Vương thấy vậy hiểu ý, hít sâu một hơi rồi vỗ tay. Một đội nữ tử ăn mặc còn hở hang hơn cả cung nữ bên cạnh uyển chuyển bước vào, vừa đi vừa múa theo tiếng tơ tre.

Một khúc múa dứt, Hàn Vương hài lòng gật đầu, cười nói: "Diệp tiên sinh, đây là vũ cơ ta đặc biệt sai người tuyển chọn, tiên sinh có hài lòng với điệu múa này không?"

"Cũng tạm." Diệp Vân cười gật đầu, nhấp một ngụm rượu trong chén.

"Vì Diệp tiên sinh thích, vậy đội vũ cơ này xin tặng cho tiên sinh, để tiên sinh tiêu khiển những lúc rảnh rỗi." Nhìn sáu thiếu nữ dáng người xinh đẹp đang đứng trong đại điện, trong mắt Hàn Vương thoáng qua vẻ đau lòng. Đây là những nữ tử xuất sắc nhất trong cung của hắn, thậm chí cả sáu người này ngay cả hắn còn chưa chạm vào được một ngón tay, nhưng vì trường sinh, hắn đành cắn răng tặng đi.

Diệp Vân liếc nhìn sáu thiếu nữ phong thái khác biệt này, rồi liếc nhìn Hàn Vương trên chủ vị, trong mắt thoáng qua ý cười, nói: "Vậy thì ta đành cung kính không bằng tuân mệnh. Nào, lại đây đấm chân cho bản công tử."

Thấy sáu nữ tử phong thái khác nhau kia sà vào bên cạnh Diệp Vân đấm chân bóp vai cho hắn, nỗi tiếc nuối trong mắt Hàn Vương càng đậm thêm. Tuy nhiên, chỉ cần nghĩ đến cơ thể mình sắp hồi phục hoàn toàn, thậm chí có thể đạt được tuổi thọ lâu hơn, tim hắn lại bắt đầu nóng lên.

Gần nửa tiếng sau, Diệp Vân mới "say khướt" đặt chén rượu xuống, tháo cẩm nang từ thắt lưng đưa cho cung nữ bên cạnh, rồi ôm một trong những cô gái lảo đảo bước ra ngoài. Sau khi nhận được cẩm nang, Hàn Vương lập tức mở ra, nhìn thấy dòng chữ trên đó liền lập tức ra lệnh: "Người đâu, đưa Diệp tiên sinh đến Lan Phương Các nghỉ ngơi, mọi yêu cầu của Diệp tiên sinh đều phải được đáp ứng."

Cung nữ trong đại điện nghe vậy lập tức sững sờ, bởi vì Lan Phương Các này chính là nơi ở của một trong những mỹ nhân được Hàn Vương vô cùng sủng ái. Nhưng Hàn Vương đã hạ lệnh, họ chỉ có thể tuân theo. Hàn Vương sở dĩ đưa ra mệnh lệnh như vậy đều là vì tờ lụa trong cẩm nang, mà ba chữ đầu tiên trên tờ lụa chính là "Diên Thọ Đan".

[Dịch từ bản hv] ChuongId:183
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.