Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1700 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 407

❊ ❊ ❊

[TIÊU HÀN]: Chương 410: Tiểu Manh lém lỉnh được đà lấn tới (10 ngày 1 chương)

“Nha đầu chết tiệt kia, em quên hết rồi mà còn cười tươi như hoa thế hả...” Mục Phi bực dọc mắng Từ Tiểu Manh.

Mà Từ Tiểu Manh dùng hai tay che cái đầu nhỏ của mình, vẻ mặt đầy tủi thân, “Cả nhà đã lâu không ôm Tiểu Manh rồi, Tiểu Manh cảm thấy rất vui, rất phấn khích, nên mới không nhịn được cười mà...”

Nói rồi, cô bé ỉu xìu cúi đầu, vươn bàn tay nhỏ nắm lấy bàn tay to của Mục Phi. Mặc dù trong lòng tủi thân, nhưng cô bé vẫn nhẹ nhàng lay lay để an ủi Mục Phi, “Ca ca, Tiểu Manh biết sai rồi. Ca ca đừng giận mà...”

Thực ra Mục Phi giận hồi nào chứ? Vốn dĩ cậu chẳng giận chút nào, cũng không có ý định mắng mỏ gì cô bé cả, chỉ vì nhất thời sốt ruột nên giọng nói lớn hơn một chút mà thôi.

Đùa chứ, Từ Tiểu Manh đáng yêu như thế, đối với cậu lại trăm phần vâng lời, còn thân thiết hơn cả em ruột. Mục Phi sao nỡ mờ miệng quát mắng cô bé chứ, vừa nhìn thấy bộ dạng này của cô bé, cậu lập tức mềm lòng không thôi.

“Thôi được rồi, thôi được rồi...” Mục Phi lại ôm Từ Tiểu Manh vào lòng, nắm lấy đôi bàn tay mềm mại nho nhỏ của cô bé, “Tiểu Manh cũng đừng tủi thân nữa, ca ca không có ý mắng em đâu. Vừa rồi chỉ vì sốt ruột nên giọng hơi lớn một chút, xin lỗi em nhé...”

“Chụt.”

Mục Phi vừa nói, vừa nhẹ nhàng hôn lên má Từ Tiểu Manh, dịu dàng nói, “Tiểu Manh, không được giận ca ca nữa, biết chưa...”

Mà Từ Tiểu Manh tuy mang vẻ ngoài của một thiếu nữ mười bốn tuổi, nhưng tính cách lại như một đứa trẻ lên tám lên chín. Buồn thì nhanh mà vui cũng mau, hễ nghe Mục Phi dỗ dành như vậy, sắc mặt liền thay đổi nhanh chóng như thời tiết, lập tức từ mây mù chuyển sang trời quang mây tạnh, nở nụ cười rạng rỡ. Nụ cười ấy thực sự đẹp đẽ và rực rỡ như đó đào tháng sáu.

“Tiểu Manh biết ngay ca ca sẽ không nỡ giận thật mà...” Cô bé nói, quay mặt sang hướng khác, chỉ vào bên má trắng hồng, non mịn còn lại của mình, “Ca ca, bên này của em cũng phải nữa...”

Mục Phi cúi đầu hôn thêm một cái nữa, lúc này Tiểu Manh mới thực sự vui vẻ, ngồi trên đùi Mục Phi, nheo đôi mắt lại với vẻ mặt đầy hạnh phúc.

“Được rồi, Tiểu Manh, đã khỏe rồi thì nói chuyện đàng hoàng với ca ca xem nào. Sao em lại có thể quên được chứ?” Mục Phi vừa nghịch bàn tay nhỏ nhắn đáng yêu, mũm mĩm của Từ Tiểu Manh, vừa dịu dàng hỏi.

“Tiểu Manh cũng không biết nữa ô...” Từ Tiểu Manh cũng vô cùng thắc mắc, “Chỉ là dạo gần đây, Tiểu Manh thấy ca ca rất bận, không có thời gian ở bên Tiểu Manh. Tiểu Manh cứ nhớ ca ca mãi, kết quả là nghĩ tới nghĩ lui, liền quên sạch những chuyện khác luôn...”

“Cái này...” Từ Tiểu Manh tuy chưa từng phàn nàn hay trách móc Mục Phi nửa câu, nhưng bản thân Mục Phi lại cảm thấy có lỗi với cô bé.

Dù sao cũng là chính cậu đưa cô bé về nuôi, cô bé lúc nào cũng lấy cậu làm trung tâm thế giới. Thế mà trong khoảng thời gian này, cậu lại chẳng có thời gian ở bên chăm sóc cô bé, khiến cô bé bị lạnh nhạt, đây chính là lỗi của cậu rồi.

“Tiểu Manh, thực ra ca ca cũng rất muốn ở bên em, chỉ là dạo này thực sự rất bận... Anh hứa với em, sau này hễ có thời gian, nhất định sẽ cố gắng ở bên chơi với em nhiều hơn...” Mục Phi dịu dàng nói với Từ Tiểu Manh.

“Dạ...” Từ Tiểu Manh ngọt ngào đáp một tiếng, mạnh mẽ gật đầu, “Ca ca chỉ là bận việc, chứ không phải không muốn ở bên Tiểu Manh, đạo lý này Tiểu Manh hiểu mà. Ca ca đừng tự trách nữa nhé...”

Nghe những lời hiểu chuyện như thế của Từ Tiểu Manh, Mục Phi chợt dâng lên cảm giác “có được người em gái thế này, đời này còn mong gì hơn”, vô cùng ấm lòng và mãn nguyện.

“Tiểu Manh, em thật sự quá hiểu chuyện rồi... Lại đây, để ca ca cưng nựng một cái nào...” Mục Phi vừa nói, vừa xoay người ném Từ Tiểu Manh lên giường, cù lét vào chỗ ngứa của cô bé.

Còn đối với Từ Tiểu Manh, chỉ cần được ở bên Mục Phi, cho dù làm gì đi nữa cô bé cũng rất vui vẻ. Thậm chí có bị bắt nạt đi chăng nữa, cô bé cũng cảm thấy vô cùng tận hưởng.

“Khục khục, ca ca, đừng quậy nữa, nhột quá đi mất. Khục khục, hahaha, Tiểu Manh sắp phản công rồi đây...” Cô bé đùa giỡn với Mục Phi, trong miệng phát ra tiếng cười giòn tan lảnh lót như chuông bạc, đồng thời cũng vươn tay tóm lấy nách Mục Phi.

“Ố ho, còn dám phản công cơ à, xem chiêu đây...” Mục Phi vừa nói, vừa bẻ quặt hai tay Từ Tiểu Manh ra sau lưng, dùng một tay giữ chặt. Tay còn lại luồn vào trong bộ đồ ngủ của cô bé, cù quậy loạn xạ bên eo và nách cô bé.

Trong chốc lát, một thiếu niên lớn không lớn nhỏ không nhỏ chẳng có chút hình tượng nào lại đùa giỡn thành một cục với một cô nhóc loli bề ngoài đáng yêu nhưng ngốc nghếch. Trong khi đó, ở căn phòng bên cạnh, Hạ Tuyết đang vẽ tranh nghe thấy tiếng cười vui vẻ của hai người. Dù cô bé có lắc đầu, nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp lại nở nụ cười hạnh phúc và mãn nguyện.

---❊ ❖ ❊---

“Ca ca, Tiểu Manh chịu không nổi nữa rồi, tha cho Tiểu Manh đi mà...” Đùa giỡn một hồi, Từ Tiểu Manh thực sự không chịu thấu nữa, đành tội nghiệp cầu xin Mục Phi tha mạng.

Mục Phi thấy tình hình đã ổn thỏa, bèn buông cô loli nhỏ ra, “Thôi được rồi, hôm nay tha cho em đó...”

Sau đó, cậu lại ngồi xuống mép giường, nhưng lại thở dài một tiếng.

“Hả?” Từ Tiểu Manh đang nằm trên giường xoa xoa cái bụng nhỏ, vừa nghe thấy tiếng thở dài của Mục Phi liền chớp mắt một cái, như một chú mèo con lười biếng cọ cọ đến bên cạnh Mục Phi, ngẩng cái khuôn mặt tinh xảo lên, dùng ánh mắt quan tâm nhìn cậu, “Ca ca, anh bị sao thế? Sao lại thở dài vậy...”

Tôi vì sao mà thở dài cơ chứ? Còn chẳng phải vì cô loli ngốc nghếch nhà em vào thời khắc quan trọng lại đổ đốn ra đấy à.

Tôi đã hẹn xong xuôi rồi, ngày mai kỹ thuật viên trong xưởng sẽ đến giúp giám định các tài liệu liên quan đến thép mật cùng khả năng sản xuất hàng loạt, thế mà em lại quên sạch sành sanh vào lúc then chốt này, bảo sao tôi không uất ức cho được?

Mục Phi thầm nghĩ trong lòng, nhưng ngoài miệng lại không nói thế, thong thả hỏi vặn lại, “Tiểu Manh, anh muốn có phương pháp luyện chế thép mật đó cùng với các chỉ số kỹ thuật thiết bị cần thiết, cả phạm vi ứng dụng, phương pháp gia công nữa. Tóm lại là tất cả tài liệu về thép mật mà em biết, nhưng em lại quên mất tiêu rồi... Có cách nào để giúp em nhớ lại được không đây?”

“Cái này... Để Tiểu Manh suy nghĩ đã nha...” Từ Tiểu Manh vừa nói, vừa làm ra bộ dạng quen thuộc là ngước mắt nhìn trời, ngậm ngón tay, lông mày nhíu lại thành hình chữ bát, đầu nghiêng sang một thế cực kỳ kinh điển khi đang suy tư.

Nhưng suy nghĩ một lúc lâu, cô bé vẫn không nhớ ra phương pháp chính xác, chỉ đành ngốc nghếch xoa xoa cái đầu nhỏ, “Ca ca, Tiểu Manh cũng không biết tại sao mình lại quên nữa. Nhưng mà hình như có một cách, có lẽ sẽ giúp Tiểu Manh nhớ lại đấy...”

“Hả?” Mục Phi giật mình, vội vàng hỏi dồn, “Làm thế nào, mau nói xem nào...”

“Cái này... Nếu như ca ca có thể ở bên Tiểu Manh nhiều hơn một chút, dỗ dành cho Tiểu Manh vui vẻ, chắc là Tiểu Manh sẽ nhớ ra đấy ạ...” Từ Tiểu Manh bộ dạng xinh xắn đáng yêu đáp.

“Hả, vậy là được á hả? Đơn giản thế thôi sao...” Mục Phi nghe vậy liền thầm nghĩ đúng là dễ ợt, dỗ trẻ con thì chuyện này anh em đây rành nhất rồi.

“Tiểu Manh, vậy em nói xem, thế nào thì em mới vui đây?” Mục Phi xoa tay hầm hè hỏi.

Lúc này Từ Tiểu Manh lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng, xấu hổ cúi đầu, ngón tay trắng trẻo thon dài cứ chọc chọc vào nhau, “Thực ra rất đơn giản thôi ạ, chính là được ôm một cái, được hôn một cái nè. Tối đến ôm Tiểu Manh ngủ cùng nữa. Ở bên chơi trò chơi với Tiểu Manh, hoặc là giúp Tiểu Manh bóp vai, đấm lưng, làm một bài massage toàn thân các kiểu gì đó, chắc là suýt soát được rồi ạ?”

“Chơi trò chơi á? Cái này đơn giản, em không biết anh là trùm chơi game sao? Chỉ là... chơi cái gì đây...” Mục Phi ban đầu định dẫn Tiểu Manh chơi game máy tính, nhưng chợt nhớ ra Hạ Tuyết đang dùng máy tính vẽ tranh ở phòng bên, đành dẹp ngay ý định đó. Bỗng nhiên, cậu nhớ lại đợt Tết ở nhà Hạ Tuyết vì buồn chán nên có mua bài tú lơ khơ và bài Tam Quốc Sát.

“Tiểu Manh, chơi Tam Quốc Sát đi, một chọi một đơn đấu. Ai thua sẽ phải dán giấy phạt lên mặt đấy...” Mục Phi đề nghị.

“Hay quá hay quá...” Vừa nghe đến chuyện chơi cùng mình, Từ Tiểu Manh lập tức nổi hứng, ngồi phắt dậy khua khua đôi tay nhỏ bé, “Ca ca, Tiểu Manh tuy rất thích anh, nhưng chơi game là Tiểu Manh không nương tay đâu nhé... Hôm nay Tiểu Manh phải biến mặt của ca ca thành một cục xác ướp Ai Cập luôn cho xem...”

“Cắt, thắng thua còn chưa ngã ngũ, chớ nên nói lời khẳng định quá sớm...” Mục Phi học theo ngữ điệu của mấy nhân vật trong phim cổ trang trên TV, ra vẻ ta đây văn vẻ nói, “Tiểu Manh, em mau dọn dẹp trải đệm trước đi, đợi vi huynh rửa mặt xong xuôi sẽ quay lại đại chiến với em ba trăm hiệp...”

Thế là, một người anh không có chút hình tượng nào cùng một cô em gái ngốc nghếch ngồi trên tấm đệm mềm mại bắt đầu “đại chiến”. Trong chốc lát, những tiếng hô “Sát”, “Thiểm”, “Đào”, “Xé” vang lên không dứt bên tai.

Những ai đã từng chơi Tam Quốc Sát đều biết rõ, trò chơi này tuy có yêu cầu nhất định về kỹ thuật, nhưng so với kỹ thuật thì vận may vẫn là yếu tố quan trọng hơn cả. Cho dù kỹ thuật của bạn có đỉnh đến đâu mà không bốc được bài đẹp thì cũng vứt đi mà thôi.

Rõ ràng, vận may của Từ Tiểu Manh tốt hơn Mục Phi rất nhiều, chỉ một tiếng đồng hồ sau, trên mặt cô bé mới dán có ba mẩu giấy. Còn trên mặt Mục Phi thì có ít nhất là mười mấy tờ rồi.

“Sát...” Từ Tiểu Manh lại ném ra một lá sát. Sau đó nheo đôi mắt lại, mang theo vẻ mặt đắc ý nhìn về phía Mục Phi, “Ca ca, anh lại thua nữa rồi nhé...”

Lúc này Mục Phi mặt dán đầy giấy, đến nỗi chẳng nhìn rõ biểu cảm trên mặt cậu ra sao nữa, “Thua thì thua chứ sao, chẳng qua chỉ là một mẩu giấy phạt thôi mà, có gì to tát đâu cơ chứ.”

“Hi hi...” Từ Tiểu Manh cười khúc khích hai tiếng, lấy ra một mẩu giấy, chấm vào keo dán rồi nhẹ nhàng dán lên mặt Mục Phi, nói, “Ca ca, làm lại ván nữa không?”

“Thôi đi, lại chơi nữa á?” Nghe đến chuyện chơi tiếp, Mục Phi liền cảm thấy buồn nôn một trận. Không phải cậu chơi đến phát ớn, mà là vì thua nhiều quá nên ức chế, hôm nay cậu chỉ thắng được có ba ván, còn lại toàn thua là thua.

“Thôi, Tiểu Manh, đừng chơi nữa...” Mục Phi vừa nói, vừa dò hỏi Từ Tiểu Manh, “Tiểu Manh à, em... vui chưa thế?”

“Dạ...” Từ Tiểu Manh nheo mắt lại, cười tươi như hoa. Cô bé dùng sức gật đầu, trên mặt tràn ngập sự mãn nguyện.

“Hì hì, vui là tốt rồi, vui là tốt rồi...” Mục Phi cũng cười xòa đầy an ủi, xem ra mặt dán đầy giấy của anh em đây coi như không dán uổng công rồi, cậu liền hỏi tiếp, “Vậy... Tiểu Manh, tài liệu về thép mật đó, em đã nhớ ra chưa?”

“Ưm...” Từ Tiểu Manh ngậm ngón tay suy nghĩ một lát, rồi đáp, “Vẫn chưa ạ, ca ca, xem ra cách chơi kiểu này vẫn còn thiếu chút đô thì phải...”

“Thế này vẫn chưa được á? Vẫn chưa đủ đô á?” Mục Phi bực bội lặp lại một câu, rồi hỏi vặn lại, “Kiểu này mà còn không được, vậy em bảo phải làm sao đây?”

“Ca ca, hay là...” Từ Tiểu Manh làm ra vẻ muốn nói lại thôi, do dự một hồi, cuối cùng vẫn nói ra miệng, “Hay là tối nay anh ôm Tiểu Manh ngủ đi, tiện thể massage cho Tiểu Manh một trận nữa, có lẽ như vậy Tiểu Manh sẽ nhớ ra đấy ạ...”

“Thật không? Tiểu Manh em chắc chắn làm vậy là sẽ nhớ ra chứ...” Mục Phi hoài nghi hỏi.

“Tuy không biết tại sao, nhưng Tiểu Manh có cảm giác làm thế sẽ nhớ ra được...” Từ Tiểu Manh chắc như đinh đóng cột đáp.

“Vậy được rồi, anh đồng ý với em...” Mục Phi đáp.

Vốn dĩ, nhà của Hạ Tuyết chỉ có một chiếc giường đơn. Bình thường toàn là Mục Phi ngủ trên giường, còn hai cô bé thì nằm dưới đất.

Hôm nay Mục Phi nói muốn ngủ cùng Tiểu Manh, Hạ Tuyết cũng không để tâm lắm. Bởi vì cô biết Từ Tiểu Manh cực kỳ quấn Mục Phi, thêm vào đó dạo gần đây Mục Phi rất bận, không có thời gian ở bên cô bé nhiều. Một đứa trẻ thỉnh thoảng làm nũng cũng là chuyện rất bình thường.

Đến khi Hạ Tuyết vẽ xong tranh thì đã là mười hai giờ rưỡi đêm rồi, cô rõ ràng đã mệt lử cả người, ngáp ngắn ngáp dài, chẳng còn chút tinh thần nào để quản hai kẻ nửa đêm không chịu ngủ cứ thì thầm to nhỏ với nhau nữa, vừa về đến phòng ngủ là ngả mình lên giường.

“Tiểu Phi, Tiểu Manh, chị buồn ngủ chết đi được, ngủ trước đây nhé...” Nói rồi, cô lại ngáp một cái, “Hai người cũng ngủ sớm đi đấy. Nhất là Tiểu Phi, ngày mai em còn phải đi học cơ mà, mau ngủ đi...”

“Ừ, biết rồi ạ...” Mục Phi đáp lời.

Sau đó, Hạ Tuyết xoay người nằm nghiêng vào trong, đắp chăn cẩn thận, chưa đầy một phút sau đã phát ra tiếng thở đều đặn.

Còn Từ Tiểu Manh lúc này thì vô cùng thỏa mãn rồi, toàn thân cô bé phủ phục trên người Mục Phi, cái đầu nhỏ gối lên ngực Mục Phi, lại đang được Mục Phi massage lưng cho hưởng thụ, quả thực là sướng đến tận mây xanh.

“Hạ” Từ Tiểu Manh khẽ rên lên một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngập tràn sự sảng khoái và đê mê, “Thoải mái quá, tay của ca ca ấm quá đi mất...”

“Bốp!” Mục Phi nhẹ nhàng vỗ một cái lên cái mông cong vút, đầy tính đàn hồi của Từ Tiểu Manh, “Đừng có chỉ biết hưởng thụ không thôi đấy, cái thứ anh bảo em nghĩ, em đã nhớ ra chưa hả?”

“Hừm, ca ca đừng có nôn nóng chứ, xoa thêm lát nữa là được thôi, mau chóng nhớ ra ngay thôi mà...” Cô bé nói, đổi một tư thế khác, lại đưa cổ tay mảnh khảnh đến bên tay Mục Phi, “Ca ca, tiếp đi...”

“Em đúng là...” Nha đầu chết tiệt này, được đà lấn tới thật đấy, Mục Phi thầm nghĩ với vẻ hơi khó chịu. Thôi bỏ đi, ai bảo cô bé là em gái mình, hơn nữa mình lại đang có việc phải nhờ vả người ta chứ? Đành chiều theo ý cô bé vậy.

Nghĩ đoạn, cậu lại tiếp tục giúp Từ Tiểu Manh massage.

Nhưng Từ Tiểu Manh dường như chẳng biết thế nào là điểm dừng là gì, tay vừa xoa xong lại xoay người hướng khác, “Ca ca, giúp Tiểu Manh bấm vai luôn đi ạ...”

“Ca ca, cổ của Tiểu Manh mỏi quá đi...”

“Ca ca, nếu mà có thể giúp Tiểu Manh bóp chân luôn thì tuyệt cú mèo hơn nữa đấy...”

“...”

Mà Mục Phi vì đang có việc cần nhờ Tiểu Manh, đành vừa giúp cô bé bóp vừa thầm nghiến răng nghiến lợi nghĩ ngợi, nha đầu chết tiệt, đợi qua chuyện này xem anh đây có dạy dỗ cho em một trận ra trò không cơ chứ...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:393
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.