“Muốn nói lời hay á? Muộn rồi, bây giờ cậu có quỳ xuống đất cầu xin tôi, tôi cũng không cho cậu cơ hội nữa. Chỉ có nhìn cậu lăn lộn kêu gào trên đất, mới có thể giải được cơn giận trong lòng tôi...” Nhậm Tài thần căm hận nói.
Vừa nói, hắn còn định cùng đám côn đồ kia lao lên dạy dỗ Mục Phi.
“Nonono, tôi nghĩ anh hiểu lầm rồi...” Mục Phi lại xua tay, “Tôi không phải muốn cầu rảo / cầu nhiêu, chỉ là muốn nhắc nhở anh một chuyện...”
Mục Phi chỉ về hướng sau lưng hắn, “Có cảnh sát tới rồi...”
“Đi mả mẹ nhà mày, mày lừa ai đấy hả? Cái chốn khỉ ho cò gáy này, lấy đâu ra cảnh sát?” Nhậm Tài thần chỉ vào Mục Phi, “Hôm nay tao bắt buộc phải làm mày quỳ xuống...”
Thế nhưng hắn vừa dứt lời, liền nghe thấy phía sau vang lên tiếng còi xe cảnh sát. Tiếp theo là đèn xe ở hai bên chiếu sáng, tiếng còi hụ vang dội, xe cảnh sát từ hai bên đường phóng tới tấp.
“Cảnh sát? Thật sự có cảnh sát, anh em không ổn rồi, chuồn lẹ thôi!” Lúc này trong đám đông không biết ai hét lên một tiếng, đám côn đồ này quay người định chạy.
Nhưng lúc này mới muốn chạy, thì còn kịp ở đâu nữa?
Ngay cả những bãi đất trống, căn nhà nhỏ hai bên đường, cũng chui ra không ít cảnh sát. Thậm chí có tới mấy chục người, ai nấy tay cầm súng thật đạn thật, vây Mục Phi và Nhậm Tài thần cùng những kẻ khác vào giữa.
“Không được nhúc nhích...”
“Đều không được nhúc nhích!!”
“Bỏ vũ khí xuống...”
Mấy chục nòng súng chĩa vào, cộng thêm đèn pha cường độ cao chiếu tới, làm người ta chói mắt không mở nổi. Đám côn đồ dẫn đầu là Nhậm Tài thần, lúc này đều ngây cả người.
Cái gì? Vậy mà lại thật sự có cảnh sát?
Nhậm Tài thần biết mình bị chơi xỏ, nhưng biết thì đã quá muộn. Bọn họ đã bị số cảnh sát đông gấp đôi mình bao vây chặt chẽ.
Mặc dù đám côn đồ kia đứa nào cũng có chút tài lẻ, trong tay có vũ khí, một số còn là người có võ. Nhưng võ công cao đến đâu cũng sợ dao phay, đối mặt với những nòng súng đen ngòm của cảnh sát xung quanh, bọn chúng đều mất đi dũng khí kháng cự, lần lượt buông vũ khí đầu hàng.
“Xoảng xoảng xoảng...” Đủ loại dao cùn, gậy gộc vứt đầy đất.
Thấy những kẻ này đã đầu hàng, đám cảnh sát mới tiến lên, khống chế bọn chúng lại.
“Đi, mau lên...”
“Cậu, đến góc kia ngồi xổm xuống, cho ngoan vào...”
Một đám lớn cảnh sát, sau khi khống chế đám côn đồ ở khu nghỉ dưỡng Loan Nguyệt, liền còng tay từng kẻ một, áp giải lên xe, chuẩn bị đưa về đồn để thẩm vấn.
“Này, Long ca, tên mập kia chính là chủ mưu, anh phải chiếu cố đặc biệt đấy...” Trước khi Nhậm Tài thần bị đưa lên xe, Mục Phi chỉ về phía hắn, nói với Long Hạo Văn đang bước tới.
“Ồ? Lại là hắn à?” Vừa nói, hắn vừa vẫy tay với viên cảnh sát trẻ tuổi bên cạnh, “Tên mập đó, chăm sóc đặc biệt cho tôi...”
“Dạ được, Long ca, em biết rồi...” Viên cảnh sát nhỏ đó đáp lời, chạy qua đá thẳng vào mông Nhậm Tài thần một cú, “Nhìn cái gì mà nhìn, đi mau lên...”
“Mày...” Nhậm Tài thần tức đến mức lồng ngực phập phồng, trừng trừng mắt.
“Mày, mày cái gì mà mày? Đối với loại tội phạm các người dám gây hại cho xã hội, hại dân hại nước các người, thế này còn coi là nhẹ đấy... Còn không đi nữa, ông đây đánh gãy giò mày bây giờ...” Viên cảnh sát nhỏ vừa nói, vừa giơ cây gậy thu giữ được trong tay lên.
Nhậm Tài thần không cam lòng ngậm miệng lại, hậm hực nhìn về phía Mục Phi, chỉ thốt ra bốn chữ, “Được, coi như mày độc ác...”
“Hì hì, đa tạ quá khen...” Mục Phi đắc ý cười, xua tay, “Thượng lộ bình an, đi thong thả nhé...”
Mập mạp họ Nhậm bị tức đến ngực phập phồng, bị cảnh sát nhỏ đẩy lên xe cảnh sát, áp giải đi mất. Trên chiếc xe đó chỉ giam giữ một mình hắn, quả thực là chăm sóc đặc biệt.
Đợi đám cảnh sát áp giải đám côn đồ đi, xe và hung khí cũng đã thu giữ xong. Khương Chính Quân lúc này mới bước tới, nhìn Mục Phi, ánh mang vẻ trách móc, “Cậu nhóc thối, lần này cậu lại giở trò gì thế hả? Sao cứ đến đâu là chỗ đó lại náo loạn lên vậy?”
Khương Chính Quân lớn hơn Mục Phi hai mươi tuổi, thuộc thế hệ chú bác, Mục Phi vẫn rất tôn trọng ông. Cậu ngượng ngùng gãi đầu, cười nói, “Hè hè, em cũng thấy vậy, em sắp thành sao chổi luôn rồi, đi đến đâu là xảy ra chuyện đến đó...”
“Hừ, còn mặt mũi mà cười à...” Khương Chính Quân giận không tranh nổi trừng mắt nhìn Mục Phi, dùng ngón tay chọc vào ngực cậu, “Đừng có suốt ngày đi lêu lổng nữa, còn nửa năm nữa là thi đại học rồi, mau chóng lo học hành đi. Sự nghiệp quan trọng, học nghiệp cũng quan trọng như thế. Thêm nữa, kết giao bạn bè phải biết điểm dừng, ra ngoài gặp chuyện gì cũng đừng có hung hăng dùng bạo lực. Đừng tưởng bản thân có chút quan hệ, quen biết tôi và Hạo Văn, liền kiêu ngạo hống hách, coi trời bằng vung. Nếu để tôi biết ngày nào đó cậu làm chuyện xấu, người đầu tiên tôi không tha cho chính là cậu đấy...”
“Hờ, hờ hờ, vâng, đúng là thế...” Nghe Khương Chính Quân cằn nhặt, Mục Phi chỉ có thể gật đầu vâng vả.
Nghe tiếng cằn nhặt của Khương Chính Quân, Mục Phi tuy cảm thấy hơi kỳ cục, nhưng lại không hề thấy phản cảm.
Bởi vì cậu biết, Khương Chính Quân chính là không coi mình là người ngoài, nên mới nói với cậu những lời này. Chứ nếu là người ngoài, ai thèm quản cậu đúng hay sai, sống hay chết làm gì?
“Cho dù võ nghệ có giỏi đến đâu, sau này những chuyện nguy hiểm cũng ít làm lại...” Khương Chính Quân cằn nhặt vài câu, giáo huấn Mục Phi một trận xong, liền quay người bước lên xe của mình, “Có chuyện gì, gọi điện cho tôi đầu tiên...” Trước khi lên xe, ông ném lại câu đó.
Khương Chính Quân đi rồi, Long Hạo Văn tự nhiên cũng phải đi theo, nhưng trước khi đi, hắn thần bí thấu lại gần, nói bên tai Mục Phi, “Tiểu Phi, nói cho cậu một tin vui nhé. Anh trai cậu đây, sắp được thăng quan rồi, ha ha...”
Long Hạo Văn vừa nói vừa cười, vẻ đắc ý trên mặt không thể giấu nổi.
“Hả? Thật hay giả thế?” Long Hạo Văn thăng quan, Mục Phi tự nhiên cũng vui mừng thay, “Đó là chuyện lớn đấy, hôm nào anh phải mời khách đấy nhé...”
“Không thành vấn đề, thực ra chuyện này chủ yếu vẫn phải cảm ơn cậu. Nếu không phải dạo này cậu cung cấp cho tôi và cục trưởng Khương nhiều thông tin như vậy, để hai chúng tôi lập được bao nhiêu công lớn, lần này thăng chức, tuyệt đối không có phần tôi đâu...”
“Thì, em đây là nên làm mà, quan hệ chúng ta thế này, em không giúp anh thì giúp ai, đúng không?” Mục Phi vỗ ngực nói. “Thế thì anh lại càng phải mời em rồi, chứ nhỉ?...”
“Hè hè, nên chứ, đương nhiên là nên rồi...” Long Hạo Văn nói, xua tay, “Hôm nay chỉ báo cho cậu một tin để cậu vui cùng thôi. Đợi qua giai đoạn then chốt này, tôi sẽ mời cậu sau...”
“Cũng như cục trưởng Khương đã nói, tuy hiện tại cậu có chút thế lực nhỏ, nhưng cũng đừng có đắc ý quá. Núi cao còn có núi cao hơn, để tránh rước họa vào thân, cứ khiêm tốn một chút. Đúng rồi, tụi anh thuộc dạng vượt tuyến chấp hành nhiệm vụ, không ở lại lâu được, đi trước đây... Hôm khác nói chuyện sau...”
Long Hạo Văn nói vài câu đơn giản với Mục Phi, rồi lên xe cảnh sát lái đi.
“Đều giải quyết xong xuôi rồi, lần này chúng ta có thể an tâm đi về được rồi chứ...”
“Tam ca, số cảnh sát này, là anh đã sớm sắp xếp từ trước rồi à?” Hồng Tố Phân hỏi.
“Đương nhiên. Không thì em tưởng anh ngồi trong phòng VIP đợi lâu thế là đợi cái gì?” Mục Phi mỉm cười giải thích. “Chuyện rành rành ra đó, chúng ta gây ra náo động lớn thế này, lại vơ vét đi bao nhiêu tiền, hắn mà bỏ qua cho chúng ta mới là lạ chứ? Cho nên, anh đã gọi sẵn viện binh từ trước khi bọn chúng đến chặn chúng ta rồi... Chúng ta đánh bài, chẳng phải là để đợi bọn họ tới nơi sao?”
Hồng Tố Phân vừa nghe thấy chuyện đánh bài, không khỏi lại đỏ bừng mặt.
“Tam ca, anh đúng là xấu tính quá...” Hồng Tố Phân lầm bầm một câu, cũng không biết chữ 'xấu' mà cô nói là ám chỉ chuyện nào.
Mục Phi cũng không để ý lắm, vừa lái xe vừa cười nói, “Chẳng phải người ta vẫn nói thế sao... Đàn ông không hư, phụ nữ không yêu mà.”
“... Mà nói đi cũng phải nói lại, tuy chuyện hôm nay có hơi làm lớn chuyện, không nằm trong ý muốn ban đầu của anh. Nhưng dù sao thì số tiền chúng ta cần cũng đã tới tay, hơn nữa ngọn núi của Triệu nãi nãi cũng không cần phải đem đi thế chấp vay tiền nữa, đôi bên cùng vui vẻ. Còn về phía Cao Tiến Đông... đắc ý thì cứ đắc ý thôi. Dù sao sớm muộn gì cũng có ngày đối đầu với hắn thôi...”
“Tố Phân, em về đâu? Về nhà hay về xưởng?” Mục Phi lại hỏi.
“Về xưởng, lát nữa còn phải gặp đại diện do nhà máy phái tới, ngày mai là bàn về chuyện này rồi, tài liệu đều ở xưởng cơ mà.”
“Vậy được, chúng ta quay về xưởng...” Mục Phi nói, đạp côn một cái, xe lại vào thêm một số, “Thắt dây an toàn vào, đi thôi...”
Ngoài thành phố Tân Nam, một chiếc BMW mui trần nhỏ, xuyên qua lớp sương mù và ánh nắng sớm mai, chạy về hướng trong thành phố.
---❊ ❖ ❊---
A Quốc để truy hồi số tiền năm mươi triệu này, đã chia đám côn đồ trong sòng bạc thành ba tốp, chặn ở ba con đường dẫn tới Loan Nguyệt này. Cứ như vậy, Mục Phi dù có chạy trốn từ hướng nào đi chăng nữa, cũng sẽ bị chặn lại.
Hơn nữa, đám côn đồ này đứa nào cũng là tay lão luyện, cướp giật, chém người, bắt cóc chuyện xấu nào cũng từng làm qua, không chỉ một lần. Cộng thêm Nhậm Tài thần cũng đi theo, A Quốc vẫn rất có lòng tin về chuyện này.
Thế nhưng lòng tin của hắn chẳng kéo dài được bao lâu, theo thời gian từng giây từng phút trôi qua, hắn bắt đầu trở nên bất an.
Sau khi Nhậm Tài thần và những người khác rời đi được nửa tiếng, hắn gọi điện thoại, điện thoại đổ chuông rất lâu mà không có ai bắt máy, gọi mấy cuộc liền, đợi đến khi được kết nối, thì lại là một giọng nói xa lạ.
A Quốc không nói câu nào, liền cúp máy. Nhưng trong lòng lại chùng xuống, thầm nghĩ, hỏng bét rồi...
Đợi thêm nửa tiếng nữa, Nhậm Tài thần và những người khác vẫn không quay lại. A Quốc biết chắc chắn là đã xảy ra chuyện rồi, không về được nữa rồi.
Hắn thăm dò qua đủ mọi kênh thông tin, mới biết đám người này không chỉ bị bắt giữ, mà còn bị tống thẳng vào trại giam luôn. Hơn nữa tình tiết nghiêm trọng, đã vượt quá phạm vi đánh nhau gây rối rồi, muốn vớt ra bằng năng lực của hắn là điều không thể.
“Hây” A Quốc thở dài một tiếng, không còn cách nào khác. Đành phải gọi điện cho ông trùm thực sự đứng sau sòng bạc này, bang chủ Tiến Hải bang —— Cao Tiến Đông.
Cao Tiến Đông vừa đến sòng bạc, không nói hai lời, giơ tay liền tát cho A Quốc một bạt tai, “Tao tin tưởng tụi mày, mới giao sòng bạc cho hai tụi mày quản lý. Tụi mày thì hay rồi, không chỉ làm khách của tao chạy mất một nửa, mà còn thua năm mươi triệu, năm mươi triệu đấy!! Sòng bạc này làm cả năm cũng kiếm không nổi năm mươi triệu đâu...”
Cao Tiến Đông giận dữ gầm lên.
A Quốc ăn một bạt tai, cũng không dám lên tiếng, bởi vì hắn cũng hiểu cho Cao Tiến Đông.
Không trách Cao Tiến Đông nổi giận, thực ra sòng bạc này một năm thật sự kiếm không được bao nhiêu tiền.
Đây là sòng bạc lớn, hướng đến những người có thân phận, tự nhiên không dám tùy tiện bịp bợm gian lận. Nếu bị người ta phát hiện, một là dễ rước họa vào thân, hai là nếu con bạc không đến nữa, sẽ tạo ảnh hưởng lớn hơn cho bản thân.
Phương thức kiếm lời chính của sòng bạc này, chính là ăn hoa hồng.
Thế nào gọi là ăn hoa hồng? Tức là con bạc thua thì thôi. Còn nếu con bạc thắng, thì sẽ phải trích ra một phần nhỏ "tiền thưởng" từ số tiền cược thắng của họ đưa cho sòng bạc.
Số tiền thưởng này không nhiều, có lẽ chỉ khoảng mười phần trăm, có nhiều hơn thì cũng chưa tới hai mươi phần trăm.
Loan Nguyệt chính là dùng phương thức như vậy. Con bạc dùng tiền mua phích cép (chip), là một vạn đổi một vạn, nhưng nếu đổi phích cép lấy tiền mặt, thì một vạn phích cép chỉ đổi được chín nghìn đồng, lãi ròng một nghìn.
Cứ như vậy một tháng trôi qua, trừ đi chi phí tiếp đãi những vị khách này, còn có các chi phí khác, mỗi tháng có bảy chữ số tiền tài thu vào.
Tuy nhiên dù là vậy, năm mươi triệu đối với sòng bạc mà nói, cũng không phải là một con số nhỏ.
Sòng bạc vất vả gây dựng, lợi nhuận một năm bay sạch, Cao Tiến Đông này sao có thể không tức giận cho được?
“Lão đại, sòng bạc tôi quản lý không tốt, là lỗi của tôi. Sau chuyện này ngài xử phạt thế nào tôi cũng chịu, nhưng bây giờ không phải lúc nói chuyện này, ngài xem có phải trước tiên nên cứu mập mạp họ Nhậm, cùng anh em ra ngoài rồi hẵng nói không?” A Quốc dò hỏi.
Cao Tiến Đông lại nhếch mép, câu nói thốt ra khiến trong lòng A Quốc lạnh toát.
“Mấy tên vô tích sự đó, cứu cái rắm ấy mà cứu? Cướp của trên đường, tập đoàn tội phạm, cứ dựa vào hai tội danh này, mỗi đứa không có sáu chữ số đừng có mơ mà nghĩ tới, bọn chúng đáng giá ngần ấy tiền không?”
Cao Tiến Đông vừa nói, vừa khinh bỉ hừ lạnh một tiếng, “Đều là đám vô tích sự, mặc kệ bọn chúng. Cứ để bọn chúng ở trong tù, tự sinh tự diệt đi...”
A Quốc ngẩng đầu nhìn lên, Cao Tiến Đông tuy là một người đàn ông lớn tuổi năm mươi, nhưng lại có cái cằm nhọn, môi mỏng, tướng mạo trông vô cùng bạc tình bạc nghĩa.
A Quốc không khỏi thầm suy nghĩ, nếu như đổi lại là mình vào trong đó... Lão đại Cao này... liệu hắn có vứt bỏ mình như vậy không?
Một người như vậy, có đáng để mình liều mạng vì hắn thế này không?
{Piaotian Literature www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Quay về đầu trang
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của trang web Văn học Phiêu Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Piaotian Literature - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.