Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1700 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 434
Ninh Tài Thần run lẩy bẩy (Ngày 22 một chương)

❊ ❊ ❊

“Nếu như ngươi thua, liền quỳ xuống gọi cô ta ba tiếng nãi nãi……” Mục Phi chỉ vào Hồng Tố Phân nói.

“Ngươi……” Nhơn Tài Thần trừng mắt.

“Ấy ấy ấy, đừng trừng mắt……” Mục Phi khoả khoả tay, ngắt lời Nhơn Tài Thần, “Đừng có mà trợn mắt hầm hầm, có dám hay không. Dám thì tiếp nhận, không dám thì câm mồm vào, tao không muốn nghe lời vô ích……”

“Dám, tao lại không thua, tao có gì mà không dám……” Đã bao lâu rồi Nhơn Tài Thần chưa gặp kẻ nào dám kiêu ngạo với mình như thế, nghe thấy lời này thực sự bị chọc tức.

“Hôm nay, tao phải dạy dỗ thật tốt cái tên nhóc con mày, để mày biết thế nào là trời cao đất dày……” Hắn nói, trừng mắt lên, “Còn nói nhảm nữa không, có gì thì nói mau, không có thì bắt đầu.”

“Mày đồng ý là được, bắt đầu đi……” Mục Phi thản nhiên nói.

Sau đó Nhơn Tài Thần cứ thế trừng mắt nhìn Mục Phi, nhấc ống xí ngầu lên lắc. Lắc lên lắc xuống một hồi, "bốp" một tiếng đập mạnh xuống bàn.

“Cược đi……”

“Hừ” Mục Phi đầu không ngẩng, mắt không chớp, dáng vẻ tiêu sái tự tại.

Cậu rất tùy ý nhặt mấy đồng chip, đẩy về phía trước, đống chip trượt chính xác vào ô “Lớn”.

“Lớn!” Mục Phi tùy tiện nói.

Hồng Tố Phân thấy Mục Phi tùy ý như vậy, hoàn toàn không để tâm, không khỏi có chút lo lắng.

“Ba, Tam ca gia……” Hồng Tố Phân lắc lắc cánh tay Mục Phi, cả người gần như dán vào người cậu, “Anh…… anh đừng tùy ý thế được không? Nghiêm túc chút đi…… anh…… có được không đấy?”

Mục Phi lại cười dửng dưng, số chip cậu vừa đẩy lúc nãy là bốn miếng, bốn triệu, cậu nắm hai miếng một triệu cuối cùng trong tay.

“Có được không à? Hưm, sao lại không được? Hơn nữa, câu này của em có vấn đề rồi. Chẳng lẽ em không biết, đàn ông là không thể nói ‘không được’ sao?”

Trên mặt Mục Phi nở nụ cười tà khí, cậu nhẹ nhàng nhét hai đồng chip cuối cùng vào khe ngực của Hồng Tố Phân, “Hai cái này để lót dạ, giữ cho kỹ cho anh. Giống như anh đã nói trước khi đến, hôm nay tiểu gia tao muốn đại khai sát giới, tao muốn bọn họ biết……”

“Phụ nữ của tiểu gia đây…… không phải ai cũng có thể dòm ngó được!!”

Trong lúc nói chuyện, cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích nhìn Nhơn Tài Thần.

Mà chỗ nhạy cảm của Hồng Tố Phân bị Mục Phi chạm vào, cộng thêm nghe thấy câu “phụ nữ của tôi”, cùng với sự che chở dành cho cô ta trong lời nói ấy. Lập tức trong lòng dâng lên niềm vui sướng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, vốn dĩ ngoại hình đã xinh xắn đáng yêu nay lại càng thêm diễm lệ chói lọi, khiến người ta không thể dời mắt.

Nhơn Tài Thần nhìn thấy Hồng Tố Phân như vậy, hai mắt trợn ngược lên.

Những người đàn ông vây xem xung quanh cũng đều trợn tròn mắt.

“Ầy, cũng đừng trách Nhơn Tài Thần nảy sinh ác ý. Con nhỏ đó, đúng là quá xinh đẹp, tao nhìn mà cũng thấy ngứa ngáy trong lòng……”

“Gái đẹp toàn bị chó tha mất!! Mẹ kiếp, con ghẹ xinh thế này. Sao lại đi theo cái tên công tử bột không học thức này chứ……”

“Ôi vãi chưởng, anh em đây cũng có tiền có quyền, tướng mạo cũng bảnh bao, sao lại không cưa nổi một em cực phẩm thế này cơ chứ?”

Nhất thời đám người bên dưới lầm bầm không ngớt, liên tục oán trách, thế nhưng họ vẫn không đánh giá cao Mục Phi.

“Cắt, đến lúc này rồi mà vẫn không quên ra vẻ ngầu đời. Chút nữa thua rồi thì sẽ ngoan như cún ngay thôi!!”

“Làm màu cho lắm vào, đúng là cái đồ ưa làm màu. Chờ xem mày thua thì tính sao đây……”

“Đắc ý quên hình, cẩn thận xôi hỏng bỏng không đấy!!”

Một tên ăn không được nho thì kêu nho còn xanh trợn mắt nhìn Mục Phi và Hồng Tố Phân, đầy vẻ ghen tị nói.

“Hừ hừ, cứ cười đi. Hy vọng một lát nữa mày vẫn cười được như thế……” Nhơn Tài Thần hậm hực nói.

“Cái đó thì không cần mày bận tâm, mở đi……” Mục Phi chỉ vào Nhơn Tài Thần nói.

“Hừ……” Nhơn Tài Thần nhấc ống xí ngầu ra nhìn, hừ lạnh một tiếng.

“Đưa cho nó……” Nhơn Tài Thần nói với xí công (dealer) bên cạnh.

Dealer cầm lấy bốn đồng chip một triệu, cùng với bốn đồng ban đầu của Mục Phi, tất cả đều đẩy trả lại.

Bởi vì kết quả ván này chính là bốn, năm, sáu, mười lăm điểm Lớn.

“Hừ, xem chó ngáp phải ruồi bọn mày gặp may được đến bao giờ……” Nhơn Tài Thần dửng dưng, trừng mắt nói với Mục Phi một câu.

Hắn tự nhiên chỉ cho rằng Mục Phi gặp may mà thôi, những người khác có mặt ở đây cũng suy nghĩ như vậy.

“Nói lắm vô ích, tiếp tục đi……” Mục Phi thản nhiên nói.

“Xoạt xoạt xoạt……”

Nhơn Tài Thần lại lắc thêm một hồi.

“Lớn.” Mục Phi vẫn lười biếng tựa lưng vào ghế, tay cậu lại đẩy một cái, toàn bộ tám đồng chip đều được đẩy hết vào ô “Lớn”.

Nhơn Tài Thần mở ra xem, quả nhiên lại là Lớn.

Dealer lại đem cả vốn lẫn lời, mười sáu đồng chip đưa trả lại.

“Làm ván nữa!!!”

Nhơn Tài Thần lại lắc một chập, Mục Phi vẫn chẳng buồn nhìn, vô cùng chắc chắn đẩy đống chip đi, “Lớn!!”

Mở ống xí ngầu ra xem, quả nhiên vẫn là Lớn.

Thắng liên tiếp ba ván, đợi dealer đưa chip về lại lần nữa, lúc này số chip trước mặt Mục Phi đã lên tới ba mươi hai triệu.

Lúc này trong đám đông có người bắt đầu kinh ngạc.

“Oa, tên nhóc này vận may tốt thật đấy……”

“Không thể nào, thắng thật kìa……”

“Gan cũng không nhỏ đâu……”

Mọi người vây xem lúc đầu thấy Mục Phi chỉ để lại hai đồng chip một triệu, số còn lại đem ra đánh bạc hết thì cho rằng cậu đang làm màu. Nhưng hiện tại Mục Phi thắng liền ba ván, phần lớn bọn họ đã thay đổi cách nhìn.

Chỉ là họ vẫn cho rằng Mục Phi gặp may mà thôi, chứ không phải thắng bằng “thực lực”.

“Oa, Tam ca, anh lợi hại quá vậy……” Hồng Tố Phân lúc này nhìn đống chip lớn trước mặt Mục Phi, trong lòng đã hoàn toàn yên tâm.

Bởi vì vừa nãy Nhơn Tài Thần nói chỉ cược mười ván, sau mười ván, chỉ cần trong tay Mục Phi vẫn còn tiền coi như thắng.

Mà lúc này, Mục Phi đã đánh ba ván và còn lại bảy ván, số chip trong tay cậu có giá trị tới ba mươi hai triệu, cho dù bảy ván còn lại thua hết, mỗi ván hai triệu, tổng cộng cũng chỉ có mười bốn triệu, nói cách khác chỉ cần Mục Phi không phá gia chi tử, thì chắc chắn là cầm chắc phần thắng.

“Tam ca, cho dù bảy ván còn lại có thua hết, thì cũng chỉ mất mười bốn triệu, chúng ta vẫn sẽ dư lại mười tám triệu, nắm chắc phần thắng rồi……” Người ta vẫn bảo phụ nữ thích tiền, Hồng Tố Phân cũng vậy, nhìn thấy nhiều chip như vậy trước mắt, cô ta cười híp mắt như một đứa trẻ.

“Bốp!!” Hóa ra Mục Phi đóng vai công tử bột chưa đã ghiền, giơ tay giáng cho mông Hồng Tố Phân một cái tát.

“Á!! Tam ca, anh…… anh làm cái gì vậy?” Hồng Tố Phân bị đánh mông giữa thanh thiên bạch nhật, mặt đỏ bừng lên.

“Nhìn cái tiền đồ của em kìa……” Mục Phi chỉ vào chóp mũi Hồng Tố Phân quở trách, “Cũng may em là người của anh đấy. Sao nào, ngần này tiền đã mãn nguyện rồi à? Nói cho em biết, cái này còn kém xa lắm. Hơn nữa, chuyện này không phải là chuyện tiền bạc……”

Mục Phi vừa nói, vừa chỉ vào Nhơn Tài Thần, “Tiền nhiều hay ít, chỉ là chuyện nhỏ. Anh muốn cho bọn họ biết, anh không phải là kẻ muốn động vào là động được, nếu dám có ý đồ gì, tiểu gia tao sẽ bắt hắn phải trả giá đắt…… Hừ……”

“Khoác lác không biết ngượng……” Nhơn Tài Thần khinh bỉ cười nhạt.

Nghe thấy lời của Mục Phi, trong lòng Hồng Tố Phân tuy có chút cảm động, nhưng đồng thời lại hơi lo lắng.

“Hả? Tam ca, anh sẽ không định giống như vừa nãy chứ…… đem tất cả số tiền này đặt cược hết luôn sao?” Hồng Tố Phân lo lắng nói.

“Tất nhiên rồi……” Mục Phi điềm nhiên đáp.

“Không đời nào chứ? Nhưng…… nhưng mà nguy hiểm lắm…… lỡ như thua thì phải làm sao bây giờ?” Hồng Tố Phân lo lắng hỏi.

“Cái đó thì không cần em phải bận tâm đâu……” Mục Phi cười nhẹ, “Em chỉ cần có lòng tin ở anh là được……”

“Nhơn Tài Thần, mày không phải là tài thần sao? Hôm nay tiểu gia tao sẽ biến mày thành nghèo thần, tiếp tục đi!!” Mục Phi ngông cuồng nói.

Mà nghe thấy những lời vừa rồi, đám người vây xung quanh không khỏi lắc đầu, nhìn Mục Phi bàn tán xôn xao.

“Thằng nhóc này, đúng là không biết điểm dừng là gì. Đã nắm chắc phần thắng rồi mà còn cược sạch vốn, đúng là đang đùa với lửa mà……”

“Nó còn tưởng mình là thần bài tái thế thật đấy chứ, lại còn nói muốn thắng tên mập họ Ninh thành nghèo thần, đúng là buồn cười chết đi được……”

“Người trẻ tuổi đúng là không biết trời cao đất dày, hắc hắc, e là lát nữa có kịch hay để xem rồi đây……”

Cả đám người cười nhạo Mục Phi không ngớt, vẫn không hề đánh giá cao cậu.

“Nhóc con, chẳng lẽ mày không biết, vận may là thứ không thể dựa dẫm vào được sao?” Tên mập họ Ninh vừa lắc xí ngầu, vừa cười lạnh lùng với Mục Phi, “Cẩn thận cược thua sạch cả chì lẫn chài đấy. Xôi hỏng bỏng không đó nha……”

“Đến đi, đoán đi……” Tên mập nói xong, úp ống xí ngầu lên bàn.

Hừ hừ, nhóc con, ba ván trước mày toàn đoán lớn, ván này ông đây cứ thử mày xem sao. Ông đây cho mày lắc ra một ván Lớn, xem mày có đoán trúng tiếp được nữa không.

Tên mập họ Ninh lăn lộn trong sòng bạc hơn hai mươi năm, thực sự là chơi bài từ nhỏ đến lớn, đánh bạc cả đời. Cho nên đối với các loại kỹ thuật cược bạc, tuy hắn không tính là tinh thông tất cả, nhưng cũng đều có nhúng tay qua.

Trong đó môn lắc xí ngầu, kỹ thuật của hắn cũng không tệ. Tuy không thể so sánh với mấy thứ trong phim ảnh, nhưng muốn lắc tùy ý ra lớn hay nhỏ, đối với hắn mà nói không phải là chuyện khó khăn gì.

Cho nên ván này hắn cố tình lắc ra một ván Lớn.

“Mày đã đoán ba ván lớn liên tiếp rồi, ván này chắc không thể tiếp tục đoán lớn nữa đâu nhỉ?” Đây chính là suy nghĩ trong đầu Nhơn Tài Thần.

Thế nhưng Nhơn Tài Thần đã phải thất vọng.

Hắn vừa úp ống xuống, Mục Phi lại đẩy chip lên, ba mươi hai miếng, đầy cả một góc nhỏ, tất cả đều được đẩy vào ô “Lớn”.

“Tao vẫn cược ‘Lớn’!!” Mục Phi tự tin nói.

“Vãi chưởng, đã ra ba ván lớn rồi mà vẫn còn cược lớn, đúng là đồ ngu ngốc……”

“Thật đấy, còn muốn dùng một chiêu ăn cả thế giới à? Lại còn ‘lớn’, có bệnh à?”

“Chậc chậc chậc, tao thấy nó đúng là đắc ý quên hình, quên luôn cả mình họ gì rồi đây……”

Mọi người vây xem đều cười nhạo Mục Phi không ngớt, mà tên mập họ Ninh thì trợn tròn mắt, ngẩn người ra một chút.

“Thằng nhóc này…… vậy mà vẫn đoán đúng thật…… là may mắn, hay thực sự có chút bản lĩnh? Là nghe ra được sao……” Nhơn Tài Thần thầm lẩm bẩm trong lòng.

“Còn ngẩn người ra làm gì, mở đi chứ……” Mục Phi thúc giục.

“Phù” Nhơn Tài Thần thở dài một hơi thật sâu, chỉ đành nén sự nghẹn ngào mở ống xí ngầu ra.

Mọi người nhìn lại, ba, bốn, sáu, mười ba điểm Lớn, tất cả đều kinh ngạc trợn tròn mắt.

“Oa, không thể nào, vậy mà vẫn là lớn thật kìa……”

“Vãi chưởng, chó ngáp phải ruồi, hoàn toàn là chó ngáp phải ruồi rồi……”

“Cái…… cái này, trong chốc lát mà nó đã thắng hơn sáu mươi triệu rồi, không lẽ thực sự gian lận đấy chứ……”

Mục Phi thu lại số chip đó, cười nhạt với Nhơn Tài Thần, “Tôi biết vận may không đáng tin cậy. Nhưng tôi cũng biết một câu, đó là gan lớn bao nhiêu, ruộng sản xuất bấy nhiêu. Cho nên…… tôi thắng rồi……”

Nhơn Tài Thần vừa nhìn thấy bộ dạng đắc ý của Mục Phi là lại nổi giận, khóe miệng hắn giật giật, “Cứ cười đi, để tao xem mày cười được đến bao giờ. Xem ván này mày có đoán trúng nữa không……”

Vừa nói, hắn vừa nhấc ống xí ngầu lên lắc tiếp. Hơn nữa hắn nhắm chặt mắt, nhíu mày lại, vừa lắc vừa chăm chú lắng nghe trước cái ống xí ngầu đó, bộ dáng vô cùng chật vật.

Khoảng hơn một phút sau, hắn mới dừng lại.

“Bốp!”

Hắn đập mạnh ống xuống mặt bàn, “Đến đi, đoán tiếp đi!!” Nhơn Tài Thần trợn mắt kêu lên.

“Hè hè” Mục Phi lại khinh bỉ lắc đầu, “Để tao xem ván này mày có đền nổi hay không……”

Nói đoạn, Mục Phi vươn tay, đem toàn bộ số chip trị giá hơn sáu mươi triệu đẩy hết vào khu vực Báo.

Bởi vì bàn đánh bạc ở đây thuộc loại bàn nhỏ, cho nên khu vực Báo cũng chỉ có một ô, ô này bao gồm tất cả các khả năng ra Báo từ ba con một cho đến ba con sáu, tỷ lệ cược là ăn một đền tám.

Chứ không phải giống như bàn lớn được diễn trong phim ảnh là từ ba con một đến ba con sáu đều tách rời ra, tỷ lệ cược là ăn một đền hai mươi bốn.

Nhìn thấy cảnh này, những người xung quanh đều kinh ngạc thốt lên, cảm thán không biết Mục Phi có phải điên rồi hay không.

Hồng Tố Phân tự nhiên cũng có suy nghĩ này, khuôn mặt xinh đẹp biến sắc, run lẩy bẩy nhìn về phía Mục Phi xem cậu có bình thường không, hay là bị chập mạch rồi.

Mục Phi thì vẫn giữ vẻ mặt cười cợt thoải mái. Mà sắc mặt của Nhơn Tài Thần lại hoàn toàn tương phản với sự thoải mái của Mục Phi.

Lúc này hắn trợn trừng hai mắt, tròng mắt đỏ ngầu, vẻ mặt đầy khó tin, mồ hôi lạnh thậm chí đã túa ra.

“Xem ra…… bản thân đúng là nhìn lầm rồi, đây là đụng phải cao thủ rồi đây……”

Người ngoài không rõ tình hình các thứ nên đều đánh giá cao Mục Phi, nhưng ván xí ngầu này là do chính tay hắn lắc, hắn không thể nào không nắm rõ các mặt điểm số trong cái ống này cho được.

Bởi vì thứ hắn vừa lắc ra, chính là Báo mà……

{Phi Thiên Văn Học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Thêm sách này vào kệ

Báo lỗi chương/Báo cáo

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ Phi Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc truyện tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn Học - Trang đọc truyện tiểu thuyết bay lượn giữa bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:408
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.