Mục Phi nhìn bộ dạng giả ngơ bán manh của Từ Tiểu Manh, cảm thấy vô cùng uất ức, hận không thể giáng cho cái mông nhỏ của cô mấy bạt tai thật mạnh.
Con nha đầu chết tiệt này, lại dám chơi trò chơi ngôn ngữ với anh em cơ à?
Hư hỏng rồi, con nha đầu này hư hỏng thật rồi...
"Em... em cái tiểu loli ngốc nghếch này, đợi lúc anh cử động được xem anh thu thập em cho ra trò..." Mục Phi 'nghiến răng nghiến lợi' nói.
"Tuyết tỷ..." Từ Tiểu Manh kêu lên đầy tủi thân, nhào vào lòng Hạ Tuyết làm nũng nói, "Ca ca muốn thu thập em..."
Mẹ kiếp, rõ ràng là tự mình lừa người, thế mà còn bày đặt đáng yêu, còn bán manh nữa chứ? Cậu...
"Ha ha ha..."
Mục Phi đang nghĩ đến đây, chợt cảm thấy một trận ngứa ngáy khó tả, hắn không kìm được mà phì cười.
Cúi đầu nhìn lại, không biết Hạ Tuyết lại mò ra một chiếc lông vũ từ xó xỉnh nào, đang nhẹ nhàng cù ở bên eo Mục Phi.
"Còn dám uy hiếp Tiểu Manh nữa không?" Hạ Tuyết mỉm cười dịu dàng, "Hay là lo cho bản thân cậu trước đi đã..."
Nói đoạn, Hạ Tuyết đưa chiếc lông vũ cho Tiểu Manh, " Tiểu Manh, cho em đấy, em tiếp tục đi..."
"Vâng!" Từ Tiểu Manh tươi tắn đáp lời, cầm lấy chiếc lông vũ, nói bên tai Mục Phi, "Ca ca, chẳng phải anh nói bị người quan trọng bắt nạt cũng là một chuyện rất vui vẻ sao? Anh yên tâm, Tiểu Manh nhất định sẽ làm cho anh cực kỳ vui vẻ, cực kỳ vui vẻ luôn đó, hì hì..."
Vừa nói, Từ Tiểu Manh vừa chồm hổm ngồi lên hai chân Mục Phi, giữ chặt đôi bàn chân to của hắn rồi cù vào lòng bàn chân.
"Ha ha, con nhóc chết tiệt này, em cứ đợi anh động đậy được xem anh có đánh mông em không... ha ha... ngứa... ngứa chết mất, Tiểu Manh, anh sai rồi, đừng cợt nhã nữa mà..."
Mục Phi cất lời cầu xin tha thứ, thế nhưng Từ Tiểu Manh lại cười khúc khích đầy gian tà, "Ca ca, đây mới chỉ là bắt đầu thôi ô... vẫn còn kém xa lắm... anh cứ từ từ mà tận hưởng nhé..."
Lúc Từ Tiểu Manh đang bận rộn thì Hạ Tuyết cũng chẳng hề rảnh rỗi.
Mục Phi chỉ cảm thấy vùng bụng dưới bỗng trĩu nặng một chút, mở mắt ra liền thấy Hạ Tuyết đang ngồi chồm hổm trên bụng mình, trong tay cầm một cây bút màu đỏ, khóe môi khẽ mỉm cười.
Tay chân Mục Phi không thể động đậy, đành gượng cười lấy lòng: "Ha ha, Tuyết, Tuyết tỷ. Cậu, cậu đang làm gì thế?"
"Có một tên tiểu hỗn đản phạm lỗi nhưng lại không biết sửa chữa. Hết cách rồi, tôi đành phải viết hết những lỗi lầm của cậu ta ra, ghi chép lại cho thật rõ ràng. Có thế thì cậu ta mới nhớ lâu được chứ..." Hạ Tuyết dịu dàng nói, đoạn đưa đầu bút sát lại gần mặt Mục Phi.
Mục Phi rụt cổ lại, sợ sệt nói: "A a a, Tuyết tỷ, tôi nhớ loại bút màu này của tỷ là mực nồng độ cao đúng không? Vẽ lên hai ngày cũng không rửa sạch được đâu, tỷ đang đùa đúng không, phải không nào?"
Hạ Tuyết lại càng cười tươi hơn, Mục Phi có cảm giác như rất nhiều đóa hoa tươi đang nở rộ ngay trước mắt. "Cậu... đoán xem nào?"
Ngay sau đó, Mục Phi chỉ nghe thấy một tiếng "sột soạt", kèm theo đôi bàn tay hơi lạnh của Hạ Tuyết đang ma sát trên mặt mình, chẳng biết thứ gì đã bị vẽ ngoằn ngoèo lên mặt.
Mục Phi cất giọng cầu xin: "A a a, Tuyết tỷ, đừng, đừng mà. Tỷ vẽ lên mặt thế này thì sau này tôi ra ngoài gặp người ta kiểu gì đây?"
Hạ Tuyết vẽ xong liền mỉm cười nhìn Mục Phi, dùng đầu bút chấm nhẹ lên chóp mũi hắn: "Ngày mai là Chủ nhật, phạt cậu không được ra ngoài, cả ngày phải ở nhà bồi tiếp tôi và Tiểu Manh..."
Mục Phi có phần khó xử: "Ức... cái này..."
Ban đầu hắn định tận dụng ngày nghỉ ngày mai để đi tìm cô bạn gái chính hiệu mà mình đã lâu không gặp - Lâm Nhược Y. Đi hẹn hò, xem phim ăn uống gì đó.
Trai gái đang trong giai đoạn mặn nồng, một tháng không gặp, bảo không nhớ nhung là chuyện không thể nào. Nói là một ngày tựa ba thu cũng chẳng hề phóng đại, nếu không phải dạo gần đây Mục Phi quá bận rộn, thời gian sắp xếp quá gấp gáp không có lấy một chút rảnh rỗi, e là hắn đã sắp mắc "bệnh tương tư" rồi ấy chứ.
Không biết chuyện nhà Nhược Y bận rộn thế nào rồi? Mấy người họ hàng xa của cô ấy đã đi chưa nhỉ? Mục Phi thầm nghĩ.
Nhưng ngẫm lại thì dường như dạo này bản thân cũng có quan tâm chăm sóc Tuyết tỷ và Tiểu Manh mấy đâu? Chắc là đã có chút lạnh nhạt với họ rồi.
Hạ Tuyết vừa nói vừa vẽ vời trên mặt Mục Phi, có vẻ như cô đang coi khuôn mặt Mục Phi thành một tấm bảng vẽ: "Sao thế? Tiểu Phi, chẳng lẽ ngày mai cậu vẫn muốn ra ngoài quậy phá à?"
Mục Phi vội vàng lắc đầu, cười hì hì lấy lòng: "Không, không có gì đâu... Thật ra em vẫn luôn muốn ở cạnh bồi đắp cho chị và Tiểu Manh thật tốt, chỉ là mãi chưa nói ra thôi, hì hì..."
Hạ Tuyết vừa nói vẫn không hề có ý định buông tha cho Mục Phi, tiếp tục hí hoáy vẽ vời, hơn nữa càng vẽ lại càng hăng say: "Tiểu hỗn đản, chỉ được cái dẻo miệng..." — "Nhưng mà cậu có dẻo miệng thế nào đi nữa thì chị đây cũng không sập bẫy của cậu đâu, nương tay là không có chuyện đó đâu đấy nhé..."
Mục Phi nịnh nọt: "Quả nhiên Tuyết tỷ anh minh thần võ, suy nghĩ của tiểu đệ vừa nhìn đã bị tỷ nhìn thấu rồi..."
Trên mặt Hạ Tuyết hiếm hoi lộ ra biểu cảm đắc ý: "Đương nhiên rồi, chị chính là nhìn cậu lớn lên từng ngày đấy nhé, chút tâm tư nhỏ nhoi này của cậu mà còn muốn giấu được chị sao?"
"Ức... Tuyết tỷ, tính ra thì tỷ cũng có lớn hơn em bao nhiêu đâu cơ chứ?"
Tay Mục Phi không thể cử động, nhưng đôi mắt lại láo liên đảo quanh, nhìn thẳng vào phần ngực áo ngủ của Hạ Tuyết. Lúc nãy Hạ Tuyết đẩy ngã Mục Phi, chẳng biết hàng cúc áo trước ngực áo ngủ đã bị bung ra từ lúc nào.
Từ góc độ của Mục Phi, vừa khéo có thể nhìn xuyên qua khe hở, thấy được một khoảng trắng ngần trước ngực Hạ Tuyết.
Oa, mặc không nội y kìa, trắng quá đi mất...
Hơn nữa dạo này ngực của Tuyết tỷ hình như lại to lên thêm một chút rồi thì phải, thế nhưng... hình như so với Tiểu Manh vẫn còn kém một chút xíu xiu.
Mục Phi thầm nghĩ trong đầu.
Hạ Tuyết dịu dàng mỉm cười đáp lời, trông vô cùng vui vẻ: "Cho dù có lớn hơn chỉ một chút xíu thôi thì chị vẫn là chị của cậu, không phải sao?" — "Hơn nữa chị lớn hơn cậu không chỉ một chút xíu đâu, mà là lớn hơn rất nhiều đấy nhé..."
Mục Phi không thể phủ nhận mà gật đầu, ánh mắt lại dán chặt vào trong áo ngủ của Hạ Tuyết: "Vâng, đúng là rất nhiều..."
Hạ Tuyết đắc ý đáp lại: "Ừm, biết là tốt..."
Nhưng đáp lời xong cô mới bỗng cảm thấy có gì đó không đúng lắm, cúi đầu nhìn lại thì thấy Mục Phi đang ném ánh mắt đầy gian xảo chằm chằm vào ngực mình.
Cô cúi đầu nhìn xuống, cúc áo trước ngực đã tuột mất một hạt, bên trong lại không mặc nội y, trước ngực lộ ra một khoảng trắng ngàn đầy khiêu gợi, đến mức lộ cả hàng xuân xanh mà bản thân cũng không hề hay biết.
Lại nhìn vẻ mặt đang nhỏ dãi dán chặt vào ngực mình của Mục Phi, cô vừa thẹn vừa giận, chẳng biết là nên vui hay nên tức nữa.
Hạ Tuyết đỏ bừng cả khuôn mặt xinh đẹp, vội vàng túm lấy vạt áo che kín mít vùng ngực lại: "Cậu... tiểu hỗn đản, cậu đang nhìn cái gì thế hả!!"
Cảnh đẹp không còn, Mục Phi đành thất vọng thu hồi ánh mắt.
Mục Phi nhắm mắt lại, ra vẻ đứng đắn nói: "Khụ khụ, có nhìn gì đâu..." — "Em chỉ đang nghiên cứu xem rốt cuộc ngực của Tuyết tỷ to hơn em bao nhiêu mà thôi... Phụt..."
Nói đến đoạn sau, chính bản thân hắn cũng không nhịn được mà phì cười.
Hạ Tuyết lại càng thẹn thùng hơn, khuôn mặt đỏ bừng như trái ớt hiểm, cô cảm thấy mặt mình đang nóng ran lên.
Nhìn dáng vẻ bối rối của cô, Mục Phi sướng rơn cả cõi lòng.
Hạ Tuyết vừa nói vừa xốc chăn lên, bên dưới lớp chăn vẫn còn ba bốn cây bút màu đủ các loại sắc màu: "Tiểu hỗn đản, cậu ngày càng hư đốn rồi đấy... Chị... chị... chị phải dạy dỗ cậu cho ra ngô ra khoai mới được..."
Hạ Tuyết nhặt lấy hai cây bút, nhét vào tay Từ Tiểu Manh - người đang chăm chú nghiên cứu bàn chân Mục Phi: " Tiểu Manh, cho em này..." — "Chẳng phải em thích vẽ tranh lắm sao? Đi đi, vẽ lên người cậu ta ấy, vẽ càng nhiều, càng kín càng tốt vào..."
Từ Tiểu Manh ngốc nghếch cười cười: "Vâng, thế thì Tiểu Manh không khách khí nữa đâu nhé..." Sau đó cô bé nhận lấy bút, lao vào người Mục Phi mà vẽ bậy vẽ bạ.
"Đầu tiên vẽ một con rùa đen... tiếp theo vẽ thêm một con chuột..."
"Tiểu Manh, nghe lời ca ca đi, đừng vẽ nữa, khó rửa sạch lắm đó..."
"Không sao đâu, đến lúc đó Tiểu Manh sẽ giúp ca ca tắm rửa sạch sẽ là được chứ gì, sẽ kỳ cọ ca ca trắng tinh luôn cho mà xem..."
"Em, em đang vẽ cái quái gì thế hả? Con rùa? Vẽ cái mông rùa ấy phỏng? Muốn vẽ thì phải vẽ loại nào thể hiện được khí phách nam nhi đại đại trượng phu của ca ca chứ, kiểu như thần mã hổ mang, sư tử các thứ ấy..."
"Vậy được rồi... vẽ một con hổ vậy..."
"Mẹ kiếp chứ, đấy mà là hổ nhà em á? Đấy là Hello Kitty, là một con mèo có được không hả?"
"Trên đầu viết chữ Vương thì chính là hổ chứ sao..." Từ Tiểu Manh đáp lại mà đến cái đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.
Mẹ kiếp, trên đầu mèo mà viết chữ Vương thì cũng vẫn là mèo thôi, rõ chưa? Mục Phi thầm mắng trong lòng.
Hạ Tuyết cũng hùa vào góp vui: "Tiểu Manh, một mình em vẽ chán lắm đúng không? Chị cùng vẽ với em nhé, xem hai chị em mình ai vẽ đẹp hơn, so tài một phen đi?"
Từ Tiểu Manh cầu còn không được, lập tức đáp lời: "Hay quá hay quá!"
Hạ Tuyết dùng ngón tay thon dài của mình chấm nhẹ lên chóp mũi: "Nhưng mà, chỉ so suông thế này thì vô vị lắm, phải có chút tiền cược mới thú vị chứ..." — "Hay là thế này đi, ai thắng thì người đó được búng mũi, chịu không?"
Từ Tiểu Manh ngọt ngào đáp: "Vâng!" — "Thế còn Tuyết tỷ, nếu thua thì sao ạ?"
Hạ Tuyết ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Người thua sẽ bị véo tai..."
Mục Phi không kìm được mà lên tiếng cắt ngang lời Hạ Tuyết, hỏi dồn: "Này này này, chờ chút đã, hai người đang chơi trò gì thế hả?"
"Chẳng phải người thắng được búng mũi sao? Sao người thua lại còn bị véo tai nữa? Thế thì khác nào hòa vốn không có ai thắng đâu chứ? Rốt cuộc hai người đang cá cược cái quái gì thế? Sao em nghe mà chẳng hiểu gì sất..."
Hạ Tuyết dịu dàng mỉm cười nhìn Mục Phi, giải thích: "Không hiểu à?"
"Đơn giản lắm chứ bộ, người thắng giữa chị và Tiểu Manh sẽ búng mũi cậu, còn người thua sẽ véo tai cậu. Thế nào, rất công bằng phải không? Giờ thì cậu hiểu chưa nào?"
Mục Phi trừng trừng hai mắt, bất mãn lên tiếng: "Con lợn mới hiểu ấy, dựa vào cái gì chứ? Cớ sao hai người đánh cược với nhau mà dù thắng hay thua thì tôi vẫn là người xui xẻo thế này, đây chẳng phải là bày mưu bắt nạt tôi để chơi đùa chứ gì nữa?"
Hạ Tuyết véo má Mục Phi, mỉm cười nói: "Hihi, giờ cậu mới nhận ra à?"
"Chị và Tiểu Manh chính là đang bắt nạt cậu đấy, cậu làm gì được bọn tôi nào? Hì hì, hết cách rồi phải không? Cứ ngoan ngoãn chấp nhận số phận đi..."
Nói đoạn, cô vẫy tay gọi: "Tiểu Manh, khai công nào..."
Ngay sau đó, hai đại mỹ nhân lớn nhỏ, mỗi người một cây bút màu, bắt đầu hí hoáy vẽ vời lên người Mục Phi.
Chỉ vỏn vẹn mười phút ngắn ngủi, gương mặt, cái cổ cho đến tận một nửa thân trên của Mục Phi đã bị vẽ kín mít từ lúc nào.
Hai cô nàng không những vẽ xong mặt trước mà còn định vẽ nốt cả mặt sau, thậm chí đến cả tay chân cũng chẳng bỏ sót cái nào.
Nửa tiếng sau, trên người Mục Phi ngoại trừ khu vực hiểm yếu được chiếc quần đùi rộng che chở ra, thì chẳng còn chỗ nào là không dính chưởng, chỗ nào cũng dính đầy màu vẽ.
Cũng may là Hạ Tuyết mềm lòng, không nỡ để Mục Phi bị trói ngủ suốt cả đêm nên đã cởi trói cho hắn.
Hạ Tuyết cùng Từ Tiểu Manh, mỗi người một bên kẹp cổ Mục Phi lôi xềnh xệch ra trước gương, bắt hắn ngắm nhìn bộ dạng chi chít nét vẽ trên mặt mình: "Tiểu hỗn đản, nhìn xem..." — "Có đẹp lắm không hả?"
Mục Phi nhìn hình phản chiếu của mình trong gương mà thiếu điều muốn khóc thét lên.
Đẹp? Đẹp cái đầu nhà các người chứ đẹp à?
Má trái hắn viết "Tôi qua đêm không về", má phải viết "Tôi nói không giữ lời", trên trán rành rành ba chữ to tướng "Tôi sai rồi". Xung quanh cổ vòng một vòng chữ: "Xin Tuyết tỷ và Tiểu Manh đại xá tha lỗi cho tôi."
Trên người lại càng thảm hại hơn, thần mã hổ mang, sư tử, voi lớn, mèo Hello Kitty có chữ 'Vương' trên trán, rồi cả chuột, rùa đen, bạch tuộc các thứ... đủ mọi thể loại động vật xuất hiện không thiếu món nào, suýt chút nữa thì bắt kịp chương trình Thế giới động vật luôn rồi.
Hắn không những bị vẽ cho thảm không nỡ nhìn, mà còn vì vụ cá cược giữa Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh nên chẳng ít lần phải ăn trọn mấy cú búng mũi với véo tai.
Tóm lại là hôm nay Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh vô cùng đắc ý thỏa mãn, còn Mục Phi thì bị hành hạ cho thê thảm tơi bời.
Thôi thì coi như xui xẻo, ai bảo các cô ấy là tỷ tỷ với muội muội của mình cơ chứ? Hơn nữa, cũng là do hắn chọc giận các cô ấy trước. Chịu chút uất ức thì chịu chút uất ức vậy, chỉ cần các cô ấy vui vẻ là được rồi.
Mục Phi thầm tự lẩm bẩm an ủi bản thân, ủ rũ cúi gằm mặt đi thẳng vào phòng vệ sinh: "Tôi đi tắm đây..."
Nhưng hắn vừa định bước vào thì đã bị Hạ Tuyết ôm lấy cánh tay kéo giật trở lại: "Không được phép tắm..."
"Tôi đã cởi trói cho cậu rồi đấy, còn những thứ trên mặt cậu... cứ giữ nguyên như thế đi. Phạt cậu trước khi đi học tuyệt đối không được phép rửa sạch đấy nhé..."
Hạ Tuyết mỉm cười ngọt ngào nói: "Đây là hình thức trừng phạt thứ ba dành cho cậu đấy..."
Tuyết tỷ... sao hôm nay cứ cười mãi thế này cơ chứ? Hơn nữa lại còn cười vui vẻ đến thế, chẳng lẽ có chuyện gì tốt lành sắp xảy ra sao?
Mục Phi nhìn nụ cười toe toét của Hạ Tuyết, không khỏi thầm nghĩ trong lòng.
Tiểu loli bên cạnh cũng hùa vào phụ họa: "Đúng thế đúng thế, là do Tiểu Manh cực khổ vẽ ra lắm đấy, không cho phép rửa đi tùy tiện đâu nhé..."
Nhìn điệu bộ của hai người bọn họ, Mục Phi chỉ biết bất lực thở dài một hơi: "Được rồi, không rửa thì không rửa, tùy hai người đấy..."
Nói xong liền xoay người định về phòng ngủ.
Nào ngờ hắn vừa bước vào phòng đã bị Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh cùng nhau kéo xềnh xệch xuống tấm đệm trải dưới đất.
Đệm lót dưới đất ngày thường đều là đệm đôi, thế mà hôm nay lại là đệm dành cho ba người nằm, hơn nữa ở giữa lại chỉ có độc nhất một chiếc gối đầu.
Hạ Tuyết chỉ tay xuống chiếc gối phía dưới: "Nằm xuống mau lên..."
Mục Phi hỏi: "Chỉ có mỗi một chiếc gối... thế còn hai người thì sao? Gối cái gì?"
Hạ Tuyết và Từ Tiểu Manh đưa mắt nhìn nhau cười khúc khích, giơ ngón tay chỉ thẳng vào người Mục Phi: "Gối... cậu..."