Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1700 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 429
Thua (Ngày 19, canh 2)

❊ ❊ ❊

Nhận được tin sòng bạc mở cửa, Mục Phi cùng Hồng Tố Phân, Lý Hiểu Vũ cùng tổng cộng bốn người vội vã chạy về phía đó.

Mặc dù dọc đường Hồng Tố Phân vẫn mặt đỏ tai hồng giải thích chuyện vừa rồi, nhưng Mục Phi hễ nhìn thấy vẻ lúng túng của cô ta là trong lòng lại nổi lên "tâm tư xấu xa". Rõ ràng biết đó là hiểu lầm, anh cứ giả vờ ngơ ngác, còn nói mấy câu như "Phụ nữ có nhu cầu là chuyện rất bình thường", "Thỉnh thoảng chơi mạt chược (tự sờ) có lợi cho thể chất và tinh thần", "Thật ra xem phim người lớn cũng chẳng có gì là mất mặt", khiến Hồng Tố Phân vừa thẹn vừa giận không thôi.

Càng đi về phía "Vọng Giang Lâu", khách qua lại hướng về phía đó càng lúc càng đông, nói chuyện đã không còn tiện lợi nữa, Hồng Tố Phân cũng đành uất ức ngậm miệng lại, đôi môi hồng bĩu ra, hàng lông mi chớp chớp, đôi mắt to u oán nhìn về phía Mục Phi, vẻ mặt đầy oan ức.

"Hì hì..." Mục Phi nhìn thấy Hồng Tố Phân làm cái bộ dạng tiểu thiếu nữ này, không kìm được bật cười.

Thầm nghĩ, vị tổng giám đốc của mình đây, quả nhiên là một đại mỹ nhân nha.

Đồng thời, Mục Phi cũng chợt nhớ đến một câu nói.

Câu nói đó bảo rằng, phụ nữ trước khi "kết hôn", dù ở độ tuổi nào đi nữa, thì mãi mãi vẫn là "thiếu nữ".

Xem ra đúng là chuyện thế thật đấy...

Chỉ nhìn bộ dáng này của cô ta, làm sao có thể nhìn ra đây là một người phụ nữ trưởng thành đã ba mươi tuổi, chín muồi từ trong ra ngoài chứ? Rõ ràng là một đại thiếu nữ ham chơi, thích quậy phá mà.

Mục Phi hễ nhớ lại bộ dạng Hồng Tố Phân xem phim người lớn lúc đó, là lại không nhịn được muốn cười.

"Hừ..." Thấy Mục Phi cười đầy vẻ gian xảo, Hồng Tố Phân chỉ cho là anh đang chế nhạo mình, khuôn mặt xinh đẹp không khỏi càng đỏ hơn, trong kẽ mũi phát ra một tiếng hừ nhẹ đầy bất mãn.

Cấp dưới là mỹ nhân mà vô lễ như thế, Mục Phi cũng không giận không nộ, chỉ mỉm cười nhẹ, làm như không nghe thấy.

Mười mấy phút sau, mấy người cuối cùng cũng đến được nơi gọi là tầng cao nhất của Vọng Giang Lâu.

Dù Mục Phi đã sớm tưởng tượng một trong những sòng bạc lớn nhất Tân Nam này có quy mô thế nào, nhưng đến tận nơi nhìn thấy rồi, anh vẫn không khỏi ngẩn ngơ một chút.

Bởi vì nơi này thực sự quá... "công khai gan lì". Đây đâu phải là "sòng bạc ngầm" gì chứ? Cực kỳ quy mô và hoành tráng, thậm chí còn trang trọng hơn cả những sòng bạc trong phim xã hội đen trên tivi.

Bên trong sòng trang trí theo phong cách cung đình, đại sảnh rộng gần ngàn thước vuông bày trí ít nhất mấy chục loại bàn cược và dụng cụ đánh bạc ở khắp mọi nơi.

Trước mỗi bàn cược và dụng cụ đánh bạc đều có nhân viên chia bài mặc vest đi giày da. Lại có những thiếu nữ trẻ tuổi mặc đủ loại trang phục hở hang, ngoại hình xinh xắn, trên mặt mang theo nụ cười ấm áp, đây đều là những "bạn chơi cùng", hơn nữa người nào người nấy khí chất tao nhã, cách nói chuyện phi phàm.

Dù họ không phải là 'gái', nhưng nếu khách đánh bạc đủ phóng khoáng, vừa mắt nhau, các cô ấy hoàn toàn không ngại cùng xuống phòng riêng ở tầng dưới để tìm hiểu sâu hơn, nghiên cứu về cấu trúc cơ thể của đàn ông và phụ nữ.

Ngoài ra, trong đám đông, thỉnh thoảng lại có những cô thỏ ngọc mặc "lễ phục" liền thân khoét tà cao, đi giày cao gót, lắc lư vòng mông nhỏ, bưng khay đi lại khắp nơi để cung cấp bánh ngọt và đồ uống cho những "vị khách" này.

Nói tóm lại, đây là một sòng bạc khá "chính quy" và "xa hoa", còn hai chữ "ngầm" thì e là chẳng ai liên tưởng chúng với nơi này cho nổi.

"Ôi chao... hóa ra Tân Nam lại có chốn này cơ chứ..." Mục Phi quan sát tình hình bên trong đại sảnh, không khỏi lẩm bẩm nhỏ một tiếng. "Xem ra, nước trong hắc đạo Tân Nam vẫn còn sâu lắm. Mà những gì tôi đang thấy bây giờ, chỉ là phần nổi của tảng băng chìm mà thôi..."

Đúng lúc Mục Phi đang nói chuyện, một cô thỏ ngọc lắc lư đôi chân thon dài, uốn éo vòng mông nhỏ bước qua trước mặt Mục Phi.

Mà bộ lễ phục nhỏ kia ngắn đến mức chỉ vừa đủ che đi một nửa vòng mông căng tròn của cô ta, nửa còn lại hoàn toàn phơi bày trước thanh thiên bạch nhật, còn giữa hai bầu ngực đầy đặn của cô ta đang kẹp mấy tờ tiền trăm tệ.

Tôi... tôi dựa. Quá... quá kích thích rồi đấy...

Tình cảnh này, Mục Phi trước giờ chỉ thấy qua trong phim người lớn. Ngoài đời thực thì nơi nào từng thấy qua trận thế này, vừa nhìn lướt qua, anh không khỏi kinh ngạc trợn tròn mắt.

Nhưng sau đó anh nhìn kỹ lại, thì lại có chút thất vọng.

Cô thỏ ngọc này cũng chỉ là ăn mặc khêu gợi mà thôi, nếu bỏ đi yếu tố quần áo thì cô ta không hẳn là quá xinh đẹp. Đầu tiên là đôi chân hơi thô một chút, mông cũng không được săn chắc cho lắm, hai con thỏ trắng trước ngực cũng không đủ lớn.

Hừm, không biết bộ đồ thỏ mà con nhỏ Mễ Bối Bối mua cho Tiểu Manh có bị vứt đi chưa nhỉ?

Mục Phi bỗng nhiên có chút hoài niệm Từ Tiểu Manh mặc trang phục thỏ ngọc.

Tiểu Manh nhà tôi đáng yêu hơn mấy cô thỏ này nhiều, con thỏ nhỏ trước ngực ấy, đôi chân thon nhỏ ấy, cái mông nhỏ ấy...

Mục Phi đang tơ tưởng đến Từ Tiểu Manh, vùng bụng dưới lại từng trận nóng rực, "tiểu Mục Phi" từ từ có xu hướng ngẩng đầu lên.

Mẹ kiếp, hỏng rồi, không thể nghĩ nữa, nghĩ nữa là mất mặt đấy.

Mục Phi vội vàng xua đuổi "Thỏ ngọc Từ Tiểu Manh" ra khỏi đầu, cảm giác nóng rực ở nửa thân dưới lúc này mới khá hơn một chút, thế nhưng dẫu là vậy, tiểu Mục Phi kia vẫn cứ không chịu cúi đầu, đùn lên khiến quần của Mục Phi phồng lên một mảng lớn rõ rệt.

Mà lúc này, Hồng Tố Phân liếc thấy Mục Phi ngẩn ngơ nhìn chằm chằm thỏ ngọc, lại cúi đầu nhìn xuống.

Oa, to... to quá cơ.

Hồng Tố Phân lại một lần nữa đỏ mặt, có chút ngại ngùng không dám nhìn, thế nhưng sự tò mò lại thôi thúc cô ta thỉnh thoảng lại cúi đầu nhìn về phía "tiểu Mục Phi".

Cô ta thầm nghĩ, nhìn không ra nha, Tam ca trông thì văn chất bẩm bẩm, vóc dáng cũng không coi là cường tráng, thế mà... rất có "vốn liếng" nha..., chà, vẫn đang lớn thêm kìa... hử? Chờ đã, hóa ra... Tam ca thích gu này sao?

Hồng Tố Phân chợt nhận ra điều gì đó, khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, nhưng cũng lộ ra một nụ cười gian xảo.

"Tam ca..." Hồng Tố Phân khẽ gọi Mục Phi một tiếng, trêu chọc nói, "Tam ca, hóa ra anh thích kiểu này cơ à?"

Hồng Tố Phânếc nhìn cô thỏ ngọc đằng kia, thì thầm vào tai anh nói, "Phản ứng của anh lớn... ghê cơ..."

Vừa nói, cô ta vừa cúi đầu nhìn xuống.

Mà Mục Phi theo tầm mắt của cô ta nhìn xuống, dù da mặt có dày đến đâu, cũng không khỏi đỏ bừng cả khuôn mặt già nua, bởi vì tiểu đệ của anh đang giúp anh dựng lều rồi.

Mục Phi nghẹn lời phút chốc, vô cùng lúng túng.

Hồng Tố Phân vừa báo được thù xưa, trong lòng lập tức sảng khoái hơn rất nhiều, bảo lúc nãy anh dám trêu chọc tôi này, đây chính là quả báo đấy, ha ha!

Hồng Tố Phân vừa nghĩ, vừa thêm mắm dặm muối nói tiếp, "Tam ca, đã anh thích thế. Hay là... lúc về em thêm một quy định mới trong sòng của chúng ta đi. Tất cả các cô gái đi làm đều bắt buộc phải mặc trang phục thỏ ngọc, thế nào, anh thích chứ?"

Nhưng cô ta vừa dứt lời, lại dùng ngón tay thon dài chấm chấm lên má trắng nõn như sắp vắt ra nước của mình, "Ủa? Hình như cũng không ổn lắm, nhỡ mà Tam ca anh cứ hễ thấy thỏ ngọc là phấn khích thế này..."

Nói rồi, lại liếc nhìn xuống bên dưới của Mục Phi một cái, "Bị mấy em út trong sòng nhìn thấy thì sẽ mất hết thân phận ông chủ của anh đấy, phì... ha ha..."

Hồng Tố Phân ra vẻ thảo mai nói vài câu, cuối cùng cũng không nhịn được nữa, phát ra một tiếng "phì" rồi cười phá lên, sau đó lấy tay che miệng cười khúc khích không thôi.

"Em...", lúc này sắc mặt của Mục Phi y như củ cải đỏ, anh vơ lấy cái ba lô đựng tiền nhét thẳng vào tay Hồng Tố Phân, "Đi, mau đi đổi phận đi, đừng có ở đây mà nhiều lời..."

"Ấy, sao cứ nhất thiết phải là em đi chứ? Không phải ở đây có các em thỏ giúp một tay sao, sao anh không gọi họ đi? Ồ, em hiểu rồi..."

Hồng Tố Phân vừa cười vừa ra vẻ chợt hiểu ra, cô ta chỉ vào Mục Phi, "Anh sợ bọn họ nhìn thấy bộ dáng 'hung hãn' của anh nên sợ chạy mất dép chứ gì, đúng không..."

Cái gọi là 'hung hãn' kia, tự nhiên là đang chỉ tiểu Mục Phi rồi.

Mục Phi uất ức rồi, trước đây anh toàn đụng phải mấy cô nàng 'thuần khiết', nhắc đến chuyện nam nữ này thôi là đã đỏ mặt tía tai. Ngay cả hai người hung hãn nhất là Mễ Bối Bối và Lý Linh, cũng chưa từng dám công khai bàn luận mấy chuyện này đường hoàng như thế.

Làm sao mà anh lại đụng phải một người phụ nữ trưởng thành hung hãn như Hồng Tố Phân cơ chứ? Lập tức có cảm giác mỹ nhân gặp phải sắc sói, tiểu thịt tươi gặp phải lão quái vật, hoàn toàn không có cách nào kháng cự, cứ thế thua trận thảm hại.

Tiêu đời tiêu đời, phen này mất mặt thật rồi. Bình thường chỉ có phần hắn đi trêu chọc người khác. Hôm nay lại bị trêu chọc ngược lại, thế này thì huynh đệ còn mặt mũi nào nữa chứ. Mục Phi uất ức thầm nghĩ.

Mà điều khiến anh còn uất ức hơn nữa, chính là rõ ràng đang bị trêu chọc, thế mà bản thân lại cứ như có cảm giác, tiểu Mục Phi không chỉ không có chút ý định cụp đuôi nào, mà ngược lại còn ngẩng càng lúc càng cao, chỗ quần kia suýt thì đuổi kịp kim tự tháp Ai Cập luôn rồi.

Cộng thêm việc Hồng Tố Phân vẫn đang đứng đó nhìn cái bộ dạng mất mặt của Mục Phi, chẳng những không đồng cảm, ngược lại còn đỏ mặt cười ha hả đầy vẻhạnh tai lạc họa (họa vô đơn chí/cười trên nỗi đau của người khác) nhìn tiểu Mục Phi.

Thế là, Mục Phi thẹn quá hóa giận.

"CHÁT!!!"

"Á!!"

Sau một tiếng động vô cùng giòn giã, Hồng Tố Phân ôm mông kêu lên một tiếng thất thanh, rõ ràng là bị dọa cho giật mình.

Đánh... mông mình á? Anh ta lại dám đánh mông mình giữa chốn đông người thế này ư?

Hồng Tố Phân thầm nghĩ, khuôn mặt xinh đẹp chuyển màu đỏ hơn cả Mục Phi, tim đập nhanh thình thịch. Đồng thời, từ tận đáy lòng lại trào lên một cảm giác kỳ lạ.

Cô ta quay đầu nhìn lại, những người xung quanh đang nhìn mình bằng ánh mắt trêu chọc.

"Có nghe lời không hả? Còn muốn ăn thêm một phát nữa không?" Lúc này, Mục Phi giơ bàn tay của mình lên nói, sau đó trợn trừng mắt, "Không muốn bị đòn thì mau đi đi..."

Mặt đỏ tai hồng đáp một tiếng. Vội vã ôm lấy túi tiền, lắc lư cái mông chạy biến đi như trốn chạy.

"Oa da da, dám trêu chọc ông đây à?" Mục Phi nhìn theo bóng lưng của Hồng Tố Phân, tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi. "Tao phải cho mày biết, huynh đệ đây không phải là kẻ dễ chọc đâu..."

Còn Hồng Tố Phân đi đổi phỉnh thì cảm nhận được sự bất thường trên cơ thể, trong lòng lại nổi lên sóng to gió lớn.

Không, không thể nào chứ? Chẳng lẽ mình thực sự có... khuynh hướng bạo dâm sao? Bị đánh mông, vậy mà... vậy mà lại có cảm giác cơ chứ.

Hu hu, người ta không muốn làm tiểu thụ đâu...

Hồng Tố Phân lần lữa mãi nửa ngày mới đổi xong, đem đống phỉnh đưa cho Mục Phi, "Cầm lấy!!"

"Hồng Tố Phân..." Mục Phi không nhận lấy, mà chắp tay sau lưng, ra vẻ đạo mạo nói, "Tôi lấy danh nghĩa ông chủ ra lệnh cho cô, từ nay về sau cô phải mặc trang phục thỏ ngọc đi làm. Hơn nữa... chỉ một mình cô mặc thế thôi..."

"Hả?" Lúc này Hồng Tố Phân cuối cùng cũng biết được cái kết cục của việc dám cười nhạo Mục Phi, uất ức nói, "Tam ca, không được đâu. Mặc bộ dạng đó thì em quản lý nhân viên kiểu gì đây? Bọn họ sẽ nhìn em thế nào chứ?"

"Hừ hừ, đó là việc của cô..."

"Tam ca, em biết mình sai rồi, anh tha cho em đi..."

“Lúc nãy làm gì sao không nghĩ tới, muộn rồi...”

"Đừng mà, anh bảo thế này thì em ngẩng mặt lên sao nổi chứ? Nể tình em giúp anh, anh tha cho em lần này đi..."

"Nói gì cũng vô ích thôi..."

---❊ ❖ ❊---

Nửa tiếng sau, trước bàn cược Xì Dách.

"Nhà cái mười bảy điểm, nhà con mười bốn điểm." Nhân viên chia bài xướng lên số điểm trên bàn, lại hỏi vọng về phía trước bàn cược, "Thưa ngài, có rút bài nữa không?"

“Cưng à, em nói xem, chúng ta có rút nữa không đây?” Mục Phi cười cợt nhả, nói với Hồng Tố Phân đứng bên cạnh. Phải công nhận rằng, Mục Phi giả vờ rất giống, sự kiêu ngạo và phù phiếm của mấy tên công tử bột được thể hiện ra một cách sống động triệt để.

"Hả? Lại bảo em nói nữa á..." Trên mặt Hồng Tố Phân thoáng hiện vẻ khó xử, "Rút... hay là không rút đây?"

"Anh đang hỏi em đấy. Nói nhanh lên, đừng có lề mề..." Mục Phi làm ra vẻ khó chịu nói.

"Thế... thế thì rút vậy..." Hồng Tố Phân nói.

"Chát!!" Mục Phi búng tay một cái, "Chia bài."

Nhân viên chia bài dùng chiếc xẻng chuyên dụng đẩy một lá bài poker qua.

"Hì hì, anh không tin đâu, thua liền bảy ván rồi, lần này mà còn thua nữa..." Mục Phi từ từ lật lá bài đó lên, nhưng vừa nhìn thấy mặt bài, vẻ mong chờ trên mặt lập tức biến thành uất ức.

Mà Hồng Tố Phân đứng cạnh Mục Phi, cũng run lẩy bẩy một cái.

Không đời nào chứ? Lại thua nữa rồi, vị Tam ca này rốt cuộc có được tích sự gì không thế hả? Hồng Tố Phân không kìm được mà thầm nghĩ.

Cũng không thể trách cô ta nghĩ như vậy. Bởi vì những việc Mục Phi làm trước đây đều đâu ra đấy, vô cùng vững vàng. Cho nên hôm nay Mục Phi nói có thể kiếm được tiền, cô ta mới đi theo, cô ta chỉ cho là Mục Phi có cách kiếm tiền từ chỗ này.

Thế nhưng đến nơi tận mắt chứng kiến rồi, Hồng Tố Phân mới thấy uất ức.

Đây đâu phải là kiếm tiền chứ? Rõ ràng là đem tiền đi cúng mà lị!!

Trong nửa tiếng này, chẳng những bảy mươi vạn tiền mặt mang theo thua sạch sành sanh, lại còn rút từ trong thẻ ra năm mươi vạn để đổi phỉnh, cũng đều thua sạch nốt.

Cứ thua thế này, đừng nói là kiếm tiền. E là cái nhà tắm dưới tay anh ta cũng phải mất hút vào đây luôn ấy chứ.

Trời ơi, ngài làm ơn cứu giúp một tay đi. Anh ta mà còn tiếp tục thua nữa, e là công việc của tôi cũng tiêu đời luôn mất... Hồng Tố Phân uất ức thầm nghĩ.

{Phi Thiên Văn Học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương / Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ Phi Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phi Thiên Văn Học - Trang đọc tiểu thuyết vượt bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:408
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.