Dĩ nhiên là học tư thế mới rồi, ha ha, lần này anh muốn làm từ phía sau...
Mục Phi cười xấu xa, hai tay khẽ dùng sức, liền đặt Hạ Tuyết vào tư thế quỳ bò.
Nhưng hành động này của anh khiến chiếc khăn tắm đang đắp trên người Hạ Tuyết trượt xuống, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, Mục Phi ngẩn người.
--Hỏng, hỏng rồi...
Hạ Tuyết cũng thầm kêu không ổn.
Nhưng đã muộn, cô cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Mục Phi đã rơi lên người mình.
Điều khiến Mục Phi nhất thời không thể hoàn hồn, chính là sự thay đổi ở phần thắt lưng của Hạ Tuyết.
Vị trí thắt lưng vốn dĩ có hai vết sẹo dữ tợn, hơn nữa đều là vì cậu mà có. Thế nhưng bây giờ, ở vị trí vết sẹo ban đầu ấy, lại là một họa tiết tinh tế, rực rỡ, một hình xăm vô cùng xinh đẹp.
Hạ Tuyết vốn dĩ có vóc dáng cực kỳ hoàn hảo, bờ vai thon, cổ thanh mảnh, tứ chi dài, eo thon nhỏ, hông đầy đặn. Đặc biệt là đường cong giữa eo và hông vô cùng hoàn mỹ.
Lúc này, cô quỳ bò trước mặt Mục Phi, nhìn từ phía sau trông giống như hình quả hồ lô uyển chuyển, vô cùng quyến rũ.
Mà thứ khiến Mục Phi chết lặng hơn cả thân hình hoàn mỹ của cô, chính là hình xăm ở eo cô.
Phía sau thắt lưng là một bông tuyết trong suốt. Bông tuyết này lại khác với những bông tuyết bình thường, ở tâm bông tuyết có đính một trái tim, một trái tim đỏ thắm, kiều diễm.
Thế nhưng bên trên hình trái tim xinh đẹp ấy lại được khắc mấy vết sẹo, phá hỏng sự hoàn mỹ của trái tim này.
Những vết sẹo này cũng không phải là không có quy luật. Nhìn kỹ sẽ phát hiện, trên trái tim này được khắc một chuỗi chữ cái tiếng Anh vô cùng bay bổng và đầy tính nghệ thuật. Dãy chữ tiếng Anh này chính là tên của Mục Phi.
Cứ như vậy, ý nghĩa ẩn chứa trong họa tiết này vô cùng rõ ràng.
Trong tim của Tuyết, đã khắc tên của chính anh.
Mà bông tuyết này, đại diện cho ai thì dĩ nhiên là Hạ Tuyết rồi.
Mục Phi không phải kẻ ngốc, một họa tiết trực diện như vậy, không có lý nào cậu lại không nhìn ra. Chính vì nhìn ra được nên cậu mới kinh ngạc, trong lòng lúc này dâng lên cảm giác thụ sủng nhược kinh.
--Ti, Tiểu Phi... em... em thích không?
Hạ Tuyết run rẩy hỏi. Nằm bò ở đó, không dám nhúc nhích chút nào, ánh mắt nóng bỏng của Mục Phi khiến mặt cô nóng bừng lên từng trận.
Thích không?
Đừng nói Mục Phi vốn dĩ rất thích. Cho dù cậu không thích đi nữa, Hạ Tuyết đã vì cậu làm đến bước này rồi, cậu có thể đưa ra câu trả lời phủ nhận sao?
Một cô gái đem tên người yêu khắc lên người, ý nghĩa đằng sau đó vô cùng rõ ràng, đó là quyết tâm và minh chứng cho việc cả đời chỉ trung thành và thuộc về cậu.
Nghe qua thì rất mơ mộng, rất lãng mạn, cũng rất khắc cốt ghi tâm phải không?
Nhưng chuyện thế này, thực sự tốt đẹp như trong tưởng tượng sao? Chưa chắc...
Có rất nhiều thiếu nữ vô tri đang ở tuổi nổi loạn, trộm nếm trái cấm cùng bạn trai, sau khi thề non hẹn biển vì nhất thời bốc đồng, đầu óc nóng lên liền xăm tên bạn trai lên người.
Đến khi sự nhiệt tình tan biến, tình yêu tựa mơ mộng bị hiện thực đập nát thì sao? Chờ đợi họ chính là sự trừng phạt của bồng bột, là phiền toái cả đời.
Đợi sau này lớn lên, kết bạn trai mới, nếu hình xăm này không được xóa đi, e là chẳng người đàn ông nào có thể chấp nhận trên người người phụ nữ của mình lại khắc tên người đàn ông khác chứ?
Nhưng nếu xóa đi, sẽ để lại một vết sẹo khó coi trên cơ thể, con gái không ai là không yêu cái đẹp, vết sẹo lớn nhỏ này cũng là một đả kích lớn.
Tóm lại, nếu chuyện này không phải vì nhất thời bốc đồng thì cần phải vô cùng cẩn trọng, hạ quyết tâm rất lớn mới có thể làm được.
Hạ Tuyết năm nay đã hai mươi ba tuổi, tuyệt đối không phải loại thiếu nữ vô tri đang trong độ tuổi nổi loạn. Hơn nữa, vì hoàn cảnh sống một mình nhiều năm nên tâm lý của cô trưởng thành hơn rất nhiều so với những cô gái cùng trang lứa.
Một người như vậy mà lại xăm tên Mục Phi lên người, rõ ràng là kết quả của việc suy nghĩ thấu đáo, tuyệt đối không phải nhất thời bốc đồng.
Nghĩ đến đây, Mục Phi chợt nhớ đến câu nói mà cô đã nói không chỉ một lần.
--Cho dù anh là của ai, nhưng em mãi mãi là của anh...
Mục Phi đã hiểu.
Cô đang dùng cách này để chứng minh với cậu những lời cô từng nói, chứng minh niềm tin và quyết tâm cả đời chỉ thuộc về một mình cậu!
Hơn nữa, diện tích hình xăm này không chỉ cực lớn mà vùng lên màu cũng rất nhiều. Hình xăm lớn như vậy, cho dù có thể xóa đi thì vết sẹo để lại cũng sẽ lớn hơn ban đầu rất nhiều.
Rõ ràng là cô vốn không hề có ý định xóa nó đi, cô hoàn toàn không chừa cho mình một đường lui nào cả!
--Tiểu Phi, em... anh mau trả lời em đi, có thích không?
Hạ Tuyết đợi mãi không thấy Mục Phi đáp lời, lo lắng truy vấn thêm một câu.
--Thích... dĩ nhiên là thích rồi...
Mục Phi nhẹ nhàng mơn trớn họa tiết rực rỡ ở thắt lưng Hạ Tuyết:
--Tuyết tỷ, chị... cái này là chị xăm từ khi nào vậy?
--Phù...
Nghe thấy Mục Phi nói thích, Hạ Tuyết thở phào nhẹ nhõm, cô thoải mái đáp:
--Lâu lắm rồi chứ bộ, sau khi vết thương ở vụ Bạch Hồng Lượng khỏi hẳn là chị đi xăm luôn...
Vụ Bạch Hồng Lượng?
Chuyện đó là vào khoảng dịp Giáng sinh phải không?
Lúc đó cậu đang chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào với Nhược Y... hơn nữa, lúc đó cậu còn từng từ chối cô ấy?
Nhưng rõ ràng cô đã bị từ chối mà vẫn làm ra chuyện thế này.
Trời ạ... phải cần bao nhiêu dũng khí mới có thể khiến cô hạ quyết tâm lớn đến nhường ấy chứ?
Mặc dù Mục Phi không phải tuýp người dễ xúc động, nhưng khi biết Hạ Tuyết vì mình mà làm đến bước này, cậu vẫn bị cảm động.
Bây giờ trong đầu Mục Phi chỉ có một suy nghĩ, đó là muốn yêu chiều cô thật tốt, muốn yêu chiều người phụ nữ ít nói nhưng luôn âm thầm hy sinh vì mình này thật nhiều.
--Tuyết tỷ.
Mục Phi khẽ gọi, hai tay giữ lấy eo cô, chậm rãi tiến vào cơ thể cô.
Hạ Tuyết vì ánh mắt nóng bỏng cùng cái vuốt ve nhẹ nhàng của Mục Phi mà đã sớm bị trêu chọc đến mức động tình lần nữa, thậm chí nơi tư mật cũng đã có chút ẩm ướt.
Hành động này của Mục Phi vừa hay châm ngòi cho ngọn lửa nhiệt tình trong lòng cô.
Sau đó, một cách vô cùng tự nhiên lại là một trận mây mưa đảo điên. Cả thể xác lẫn tâm hồn của hai người đều đạt được sự hưởng thụ thỏa mãn.
Nhưng Hạ Tuyết ngày hôm qua đã "chịu đựng tàn phá" đầy mình, tự nhiên không phải là đối thủ của một Mục Phi có thể chất vượt trội, chỉ qua vài hiệp đã bại trận.
--Ti, Tiểu Phi... trư... trước tiên tha cho em đi!! Em không chịu nổi nữa rồi... sắp chết đến nơi rồi... tiếp tục nữa là chết thật đấy... a...
Mặc dù Hạ Tuyết cũng muốn làm thỏa mãn Mục Phi, cố gắng cắn răng nhịn đựng.
Nhưng khi cô một lần nữa chạm đến đỉnh cao, cô cuối cùng cũng không nhịn được nữa, vừa rên rỉ vừa cất lời cầu xin thảm thiết.
Mục Phi tuy vẫn chưa thỏa mãn, nhưng thấy cô chật vật thế này, thật sự không nỡ tiếp tục nữa, đành nén lại ngọn lửa trong lòng, rút người ra khỏi cơ thể cô.
Vừa mới rút ra, Hạ Tuyết liền trực tiếp mềm nhũn ngã nhoài trên giường, run rẩy thở dốc vài tiếng rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Mục Phi nhìn Hạ Tuyết chật vật không nỡ nhìn, lại nhìn thứ đang ngẩng cao đầu tràn đầy vẻ thòm thèm bên dưới của mình, không biết nên khóc hay nên cười.
Theo lý mà nói, đàn ông nào cũng hy vọng phương diện này của mình phải thật mạnh mẽ, tốt nhất là có thể thuần hóa người phụ nữ của mình ngoan ngoãn nghe lời.
Còn năng lực của cậu ở phương diện này... hình như có hơi quá mạnh rồi thì phải?
Tối hôm qua hình như mất hơn hai tiếng mới ra... còn hôm nay khoa trương hơn, đã gần hai tiếng rồi mà ngay cả chút cảm giác muốn phóng thích cũng không có, cái này... cái này phải là người thế nào mới chịu nổi sự giày vò thế này của cậu chứ?
Với thể chất của Tuyết tỷ, sau này cô ấy có chịu nổi màn hành hạ của cậu không đây?
Mục Phi thầm nghĩ, chỉ đành cười khổ một tiếng, lắc đầu xua tan ý nghĩ đó đi.
Lúc có Hạ Tuyết ở bên thì còn đỡ, nhưng khi Hạ Tuyết đã ngủ say, cậu nhàn rỗi xuống, trong đầu lại hiện lên gương mặt e thẹn của Lâm Nhược Y, hơn nữa toàn là hình ảnh về cô, muốn đuổi cô ra khỏi đầu cũng không làm được.
Hơi thở dài, xem ra muốn quên đi một người quả thực không phải chuyện dễ dàng gì... Mục Phi bất lực thầm nghĩ.
Nhưng nghĩ lại, không được!! Tuyết tỷ đã vì mình làm đến mức này rồi, sao mình có thể ôm cô trong ngực mà trong đầu lại nghĩ đến cô gái khác chứ?
Hơn nữa cho dù Nhược Y trước kia có đối xử tốt với mình thế nào đi nữa, chuyện đó cũng đã qua rồi, cô ấy bây giờ không còn thuộc về mình nữa, mình bắt buộc phải quên đi!
Vừa suy nghĩ như vậy, Mục Phi vừa hạ quyết tâm trong lòng...
---❊ ❖ ❊---
--Ưm.
Đến khi Hạ Tuyết rên rỉ một tiếng rồi lơ mơ tỉnh lại, thì đã là một tiếng sau.
Cô mở mắt ra, phát hiện mình vẫn đang ở trong một vòng tay ấm áp. Cô đang nằm sấp trên cánh tay của Mục Phi, còn cánh tay của Mục Phi thì đang nhẹ nhàng ôm lấy tấm lưng cô, kéo cô vào lòng.
Hạ Tuyết có vẻ vô cùng tận hưởng sự thân mật này, cô ngước lên nhìn Mục Phi một cái rồi lại tựa đầu vào vai cậu nằm xuống.
--Tuyết tỷ, tỉnh rồi à? Ngủ có ngon không?
Mục Phi dịu dàng hỏi, trong ánh mắt tràn ngập vẻ ôn nhu.
--Ngủ thì cũng ngon đấy. Nhưng tên tiểu ác ma này, anh quá đáng lắm luôn!! Vậy mà... vậy mà làm em ngất lịm đi...
Hạ Tuyết làm nũng nói.
--Anh xin lỗi nhé, Tuyết tỷ, em không thể trách anh được đâu! Phải trách thì phải trách em quá mê hoặc, mị lực quá lớn, thiếu niên tràn đầy khí huyết như anh sao có thể chống lại sức hút của em chứ, phải không nào... Thế nên nhất thời không nhịn được... hì hì... có hơi quá sức một chút...
Mục Phi trả lời với vẻ mặt không chút nghiêm túc.
--Đồ tiểu ác ma, cái miệng của anh là dẻo nhất đấy...
Hạ Tuyết lườm Mục Phi một cái, biểu lộ trọn vẹn vẻ đáng yêu của thiếu nữ, cô dò hỏi:
--Vậy còn Tiểu Phi... chuyện của Nhược Y... sau này anh tính thế nào đây?
--Còn tính thế nào nữa?
Mục Phi ôm Hạ Tuyết, nhìn xuyên qua cửa sổ hướng về bầu trời xanh thẳm bên ngoài.
--Cho dù cô ấy không phải bạn gái của anh, anh cũng không thể phủ nhận sự thật rằng cô ấy từng giúp đỡ anh, thế nên anh không có lý do gì để oán hận hay trách cứ cô ấy cả...
--...Đã lựa chọn như vậy, thì anh tôn trọng cô ấy, tùy cô ấy thôi...
Mục Phi cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh nhất có thể, thế nhưng Hạ Tuyết vẫn nghe ra từ trong giọng nói của cậu sự bất lực và tiêu soái nồng đậm.
Nói xong, Mục Phi nhìn sang Hạ Tuyết:
--Tuyết tỷ, cho anh ba tháng thời gian, anh sẽ quên cô ấy và toàn tâm toàn ý yêu em...
--Ừ...
Nghe lời thề son sắt của Mục Phi, Hạ Tuyết nở nụ cười hài lòng.
Thế nhưng miệng thì đồng ý, trong lòng Hạ Tuyết lại nghĩ: Có thể... có thể quên dễ dàng thế sao? Tại sao mình lại có một linh cảm rằng bọn họ sẽ không cứ thế mà chấm dứt nhỉ?
Hạ Tuyết nghĩ thầm, nhưng lại không nói ra.
--À đúng rồi, Tuyết tỷ, bàn với em chuyện này nhé...
Mục Phi hình như nhớ ra điều gì, lên tiếng:
--Anh có chút việc, cần phải rời khỏi Tân Nam một thời gian, chắc là khoảng ba tháng...
Hạ Tuyết vừa nghe thấy lời này của Mục Phi, liền giật mình ngồi bật dậy, nhíu mày, ấm ức hỏi:
--Rời khỏi Tân Nam? Tại sao chứ? Có chuyện gì mà ở Tân Nam không giải quyết được cơ chứ? Tại sao nhất định phải đi ngoại tỉnh cơ chứ?
Đối với Hạ Tuyết, tình yêu của cô vừa mới đơm hoa kết trái. Cô còn chưa kịp ở bên "người yêu" cho thật tốt, tận hưởng sự ngọt ngào khi được cưng chiều mà đã phải chia tay, cô đời nào chịu đồng ý chứ?
--Anh xin lỗi, Tiểu Phi, là em có hơi nôn nóng rồi...
Mục Phi còn đang chần chừ chưa kịp trả lời thì đã nghe Hạ Tuyết nói trước, cô hỏi:
--Anh nói cho em biết, chuyện này có quan trọng không?
Mục Phi gật đầu.
--Vậy thì được...
Hạ Tuyết ngồi dậy, nở nụ cười dịu dàng với Mục Phi:
--Vậy em đồng ý, anh đi đi...
--Hả?
Mục Phi ngẩn người:
--Tuyết tỷ... chẳng phải vừa nãy... em không đồng ý sao? Sao chớp mắt lại đồng ý rồi?
Hạ Tuyết mỉm cười nhẹ.
--Chẳng phải anh đã hạ quyết tâm rồi sao? Đã hạ quyết tâm rồi thì sao em có thể cản bước chân của anh chứ?
--Trước đây, em là tỷ tỷ của anh, tự nhiên phải dẫn dắt anh, giúp anh đưa ra lựa chọn đúng đắn nên em mới quản anh...
--...Nhưng bây giờ thì không thế nữa, hiện tại em là người phụ nữ của anh.
Cho nên dù anh làm gì, em cũng sẽ không quản nữa, đối với em, quyết định của anh mãi mãi là đúng. Việc em phải làm chính là đứng sau lưng anh, làm hậu thuẫn cho anh...
--Cho nên, anh làm bất cứ việc gì, em cũng ủng hộ anh...
Cảm ơn các bạn độc giả hữu giục bạo đội, chuỗi chữ "a", khách quý fpotf đã tặng quà, vô cùng cảm ơn.