Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1700 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 417
Chết không nhận trướng

❊ ❊ ❊

Mấy người đứng ở phía sau phòng máy tính, nhìn Tiểu Thái lén lút copy tài liệu mật cương ở trong phòng, đều đã hiểu rõ chuyện gì xảy ra.

"Hầy..." Lý Quảng Hưng chỉ có thể thở dài.

Cho dù không muốn thừa nhận, nhưng sự thật bày ra trước mắt, hắn không tin cũng không được. Tên gọi Tiểu Thái này, chính là muốn trộm tài liệu luyện kim mật cương của bọn họ.

"Đứa nhỏ này thật khiến người ta thất vọng..." Lý Quảng Hưng thầm nghĩ.

Mà lúc này, Tiểu Thái kia rõ ràng đã copy tài liệu sắp xong, chỉ đợi thanh tiến trình chạy hết là cầm USB chuồn thẳng. Thấy cảnh này, Mục Phi chưa vội, hai vị sư phụ lớn tuổi trước đã sốt ruột.

"Chúng ta phải mau qua ngăn hắn lại thôi, bằng không, tài liệu này mà bị hắn trộm mất thì thật là hỏng bét..." Sư phụ Lưu lớn tuổi sốt ruột nói.

Mục Phi vô cùng chắc chắn nói: "Cứ yên tâm, hắn không đi được đâu..." Khuôn mặt mang nụ cười thản nhiên, hoàn toàn không để tâm chút nào.

Đang lúc nói chuyện, thanh tiến trình copy cuối cùng cũng chạy đến cuối, Tiểu Thái lộ vẻ mặt vui mừng. Sau khi xóa sạch tài liệu trên máy, hắn rút USB ra, đứng dậy cất bước đi thẳng ra ngoài.

Mà hắn rõ ràng không nén nổi sự cuồng hỉ trong lòng, khuôn mặt vốn dĩ rất khôi ngô nay lại cười lên, quả thực anh tuấn phi phàm. Nhưng ai có thể ngờ một gã soái ca da thịt ngon lành thế này, vậy mà lại là một tên trộm kiêm đại lừa đảo chứ?

"Ha ha, phát tài rồi, ta phát tài rồi..." Đúng lúc Tiểu Thái đang cuồng hỉ trong lòng, vừa cười vừa đi ra ngoài, mới đến cửa thì lại khựng lại.

Bởi vì một nam giới cao chừng một mét chín, da ngăm đen, diện mạo hơi có nét Đông Á không biết từ lúc nào đã tới, đang đứng chắn ngay trước cửa.

Hắn đứng quay lưng vào cửa, nhìn cũng không nhìn Tiểu Thái, chỉ thò tay vào túi móc ra bao thuốc lá, rút một điếu ngậm lên miệng.

"Cậu nhóc, cười vui thế cơ à, có hỉ sự gì đấy phỏng..."

Người này tự nhiên chính là Đồng Cửu được Mục Phi sắp xếp đi theo Tiểu Thái. Hắn ra vẻ ta đây nhả ra một ngụm khói, đoạn quay đầu nhìn Tiểu Thái, cười lạnh nói: "Nếu có hỉ sự gì, nói ra nghe xem nào, mọi người cùng vui vẻ vui vẻ..."

Tiểu Thái sao có thể không biết kẻ đến không có ý tốt? Vừa rồi hắn rõ ràng thấy Đồng Cửu ở cùng với Lý Quảng Hưng và những người khác, rõ ràng là tài liệu này thuộc về bọn họ. Sao hắn lại ở đây chứ? Lẽ nào, mưu tính trong lòng mình đã bị bọn chúng phát hiện rồi?

Nghĩ đến đây, Tiểu Thái bỗng chốc run bắn lên một cái.

"He he, hỉ sự ư? Hỉ sự gì chứ? Tôi có thể có hỉ sự gì cơ chứ, anh nói đùa rồi..." Tiểu Thái cố gượng cười, cười gượng gạo hai tiếng, định bước ra ngoài.

Nhưng Đồng Cửu giơ tay chặn cửa lại.

"Mày... mày muốn làm gì?" Đến lúc này thì Tiểu Thái sợ thật rồi, xem chừng mưu tính của mình đã bị phát hiện thật rồi.

"Làm gì á? Tao còn muốn hỏi mày đang làm gì cơ!" Đồng Cửu lúc này cũng không đùa giỡn với hắn nữa, nét mặt lạnh băng xuống.

Sau đó, Đồng Cửu ra hiệu về phía ô cửa thông gió, ý bảo Mục Phi đi vào: "Mọi người, đừng nhìn nữa. Mau qua đây đi..."

Tiểu Thái nhìn theo hướng của Đồng Cửu, quay đầu lại một cái, trong lòng trầm xuống, thầm kêu tiêu đời rồi.

Bởi vì hắn nhìn thấy, ngay ở phía sau phòng đó, nhà xưởng trưởng Lý Quảng Hưng đang mang sắc mặt lạnh như băng nhìn về phía mình. Nhưng trong lòng hắn cũng đã hạ quyết tâm, không thừa nhận, chết cũng không đời nào nhận.

Mà Lý Quảng Hưng cùng hai vị sư phụ ở phía sau chứng kiến toàn bộ sự việc, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Đồng thời, ánh mắt nhìn về phía Mục Phi không khỏi ngạc nhiên. Hóa ra, cậu ta đã sớm phát hiện ra rồi sao? Nhìn cậu ta tuổi trẻ tài cao, chỉ mới độ tuổi đôi mươi, nào ngờ làm việc lại cẩn trọng lão luyện, kín kẽ không một lỗ hổng đến vậy. Quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên mà.

Mục Phi quay đầu cười với ba vị lớn tuổi: "Ba vị, xem kịch xong rồi, chúng ta nên đi làm việc chính thôi..."

Nói đoạn, cậu đi đầu dẫn mấy người hướng về phía phòng máy tính.

Trên đường đi, Lý Đông Cương còn đắc ý vỗ vỗ bả vai lão cha mình: "Thế nào, ông già, con đã bảo thằng nhóc Tiểu Phi làm việc gì nhất định là chắc chắn cái đó mà, lần này bố được mở mang tầm mắt rồi chứ..."

---❊ ❖ ❊---

Vào đến phòng máy tính rồi, hai vị kỹ sư già biết chuyện này mình không quản nổi, bèn tìm một chỗ ngồi nghỉ ngơi.

Còn mấy người còn lại, Đồng Cửu chặn cửa hút thuốc. Lý Đông Cương khoanh tay trước ngực, nhìn Tiểu Thái nhưng trên mặt không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào. Trên mặt Mục Phi vẫn vương nụ cười nhàn nhạt, ra vẻ phong đạm vân khinh, không nhìn ra cậu đang suy tính điều gì.

Chỉ có Lý Quảng Hưng ngồi trên ghế, nhíu mày nhìn Tiểu Thái, ra vẻ giận sắt không thành thép.

"Tiểu Thái, tôi và bố cậu là chỗ quen biết cũ mấy chục năm nay. Tôi cũng nhìn cậu lớn lên, thế mà... cậu thực sự khiến chú Lý đây quá ư thất vọng..." Lý Quảng Hưng lắc đầu, nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm nghị.

Mà lúc này, tim Tiểu Thái như muốn nhảy ngược ra ngoài, hắn run lẩy bẩy, cố gượng ra một nụ cười, lắp bắp nói: "Lý, chú Lý ạ... Chú... hai người đang làm cái trò gì thế? Lời chú nói có ý gì cơ, sao cháu không hiểu nhỉ?"

"Đến lúc thế này rồi mà mày vẫn còn chết không nhận trướng..." Nghe vậy, Lý Quảng Hưng càng thêm tức giận, trừng mắt lườm một cái: "Được, vậy ta hỏi mày, vừa rồi mày lén lén lút lút đi qua đó là làm những gì? Có phải vì ở phòng máy, mày đã copy toàn bộ tài liệu vừa nhập vào nãy giờ rồi hay không? Tại sao lúc đi ra, mày lại còn mang vẻ mặt hưng phấn như thế? Tất cả là vì cái gì, mày nói tao nghe xem nào!"

"Không, có gì đâu ạ..." Tiểu Thái gượng cười, vẫn cứ chết cứng không chịu nhận: "Cháu chẳng phải vừa nói nội dung này có vấn đề hay sao? Nhưng lúc ăn cơm, cháu nghĩ đi nghĩ lại, bỗng nhiên nghĩ ra một phương pháp có thể giải quyết vấn đề này, cho nên mới vội vàng qua thử xem sao. Còn vì sao cháu vui mừng, cũng là vì nghĩ ra được cách giải quyết vấn đề thôi ạ..."

"Mày..." Thấy Tiểu Thái chết không nhận, Lý Quảng Hưng lại tức đến mức á khẩu.

Thực ra Tiểu Thái nói thế quả thực rất hợp tình hợp lý. Chỉ cần hắn cứ khăng khăng cắn chặt là chỉ muốn giải quyết vấn đề, thì quả thực không thể làm gì được hắn, cũng trách không được Lý Quảng Hưng đang vô cùng bực bội.

"He he, thôi được rồi, chú Lý, chú hút điếu thuốc cho hạ hỏa đi. Chuyện ở đây để con xử lý..." Lúc này Mục Phi cười ha hả bước tới, giúp Lý Quảng Hưng vỗ nhẹ hai cái vào sống lưng.

Sau đó, Mục Phi nhìn về phía Tiểu Thái, đưa tay ra: "Đưa USB đây cho tôi..."

Tiểu Thái nào can tâm tình nguyện đưa cho Mục Phi chứ? Hắn thừa biết giá trị của món đồ trong tay mình, thứ này một khi mang ra ngoài bán đi, ít nhất cũng phải là con số có bảy chữ số, hơn nữa chữ số đầu tiên tuyệt đối phải từ năm trở lên.

Số tiền này, quả thực đủ cho hắn ăn chơi trác táng mấy chục năm trời, sao hắn có thể giao ra một khối tài sản lớn nhường này chứ?

Cho nên, nghe thấy lời Mục Phi nói, hắn lại chẳng thèm nhúc nhích. Hơn nữa liếc thấy Mục Phi tuổi còn nhỏ hơn cả mình, ra dáng học sinh cấp ba, lá gan của hắn cũng hơi lớn lên đôi chút.

"Đưa cho mày á?" Tiểu Thái trợn trừng mắt nhìn Mục Phi, vẻ mặt không chút phục khí: "Cái USB này là đồ của tao, dựa vào cái gì mà phải đưa cho mày?"

Nhưng Mục Phi lại mỉm cười: "Cậu đừng có mà giả vờ nữa, USB quả thực là của cậu, nhưng tài liệu trong USB lại là của tôi. Tôi khuyên cậu vẫn nên ngoan ngoãn hợp tác, giao đồ ra đây, nhân tiện quên luôn chuyện này đi. Bằng không, người phải chịu khổ vẫn cứ là cậu đấy..."

Tiểu Thái chỉ đinh ninh là Mục Phi đang dọa mình, hắn hừ lạnh một tiếng, nghênh ngang kêu oan nói: "Hừ, tao cứ không đưa đấy, mày làm gì được tao? Mày có bản lĩnh, chẳng lẽ còn đánh chết tao được chắc?"

"Phụt" Nghe thấy lời nói hống hách của Tiểu Thái, Đồng Cửu lại phì cười.

Từ khi theo Lý Đông Cương đến nay, có vấn đề gì đều do mấy tên đàn em dưới quyền giải quyết, rất hiếm khi nghe được những lời gan lợn đại phác kiểu này. Mà hôm nay, lại bị một tên bạch diện thư sinh lên mặt với người của mình, hắn sao có thể không thấy buồn cười cho được?

"Mày... mày cười cái gì? Tao nói có gì sai đâu, có gì mà buồn cười?" Tiểu Thái thấy những kẻ này không hề ra tay đánh mình, lúc này cũng yên tâm hơn rất nhiều, lá gan cũng lớn hẳn lên.

"Tao cười cái gì á? Tao cười mày không biết điều chứ sao... vậy mà lại dám đối đầu với cậu ấy..." Đồng Cửu cười với vẻ mặt đầy khinh miệt, đoạn bồi thêm một câu: "Nhóc con, mày có biết nó là ai không?"

"Nó là ai ư? Tao lại chẳng quen nó, sao mà biết được nó là ai?" Tiểu Thái bĩu môi nói.

“He he, không quen không sao cả. Thế mày đã nghe nói đến Hưng Bắc Bang chưa?”

"Hưng, Hưng Bắc Bang?" Nghe Đồng Cửu nói vậy, Tiểu Thái khựng lại, sau đó trong lòng khẽ run lên.

Tiểu Thái tuy có một bộ vỏ bề ngoài khôi ngô tuấn tú, nhưng lại chẳng phải thứ tốt lành gì. Bình thường hay thích lui tới quán bar, chốn ăn chơi nhảy múa để thả thính, dựa vào vẻ ngoài đẹp trai của mình để câu dẫn mấy em gái dễ dãi, thiếu nữ vô tri, hoặc quý bà thiếu thốn tình cảm, chơi trò tình một đêm các kiểu.

Thực ra chuyện này nếu tình nguyện đôi bên, mắt xanh nhìn trúng mắt xanh, chơi đùa một chút cũng chẳng có gì là quá đáng.

Nhưng vấn đề là Tiểu Thái hễ đụng phải đối tượng cưa cẩm mãi không đổ là lại giở trò bỉ ổi. Nào là uy hiếp lợi dụng, bỏ thuốc mê nữ sinh, cưỡng bức... mấy chuyện kiểu này hắn làm không ít. Thậm chí có tới ba bốn thiếu nữ chưa thành niên tuổi đời còn rất trẻ, đều bị hắn dùng thuốc hại đời.

Mà hắn làm loại chuyện này lâu ngày, kiểu gì cũng phải mua thuốc men các thứ, thế là quen biết một vài tên tiểu lưu manh chuyên "buôn thuốc", tự nhiên qua miệng bọn chúng cũng nghe ngóng được ít nhiều về thế giới ngầm Tân Nam.

Cho nên, tên Tiểu Thái này hoàn toàn biết đến sự tồn tại của Hưng Bắc Bang.

Cái Hưng Bắc Bang này, chính là một trong ba đại bang phái trong thế giới ngầm Tân Nam đấy, chẳng lẽ... chẳng lẽ đám người này, lại là người quen biết với người của Hưng Bắc Bang hay sao?

Nghĩ đến đây, Tiểu Thái lại không khỏi thấy hơi hoảng sợ.

Đồng Cửu giơ tay chỉ ngược lại về phía Lý Đông Cương: "Mày có biết hắn là ai không?"

Tiểu Thái chỉ quen biết Lý Quảng Hưng, mà Lý Quảng Hưng cảm thấy con trai làm xã hội đen thì mặt mũi chẳng mấy vẻ vang gì. Cho nên ở trong xưởng cũng tận lực không nhắc đến chuyện của con trai, Tiểu Thái tự nhiên không hề hay biết. Thế nên hắn không trả lời, đứng chờ Đồng Cửu giải thích.

"Hắn, chính là đại ca đương nhiệm của Hưng Bắc Bang..."

Nghe xong câu nói của Đồng Cửu, Tiểu Thái suýt chút nữa thì sợ đến tè ra quần. Thoắt cái, hắn cũng nhớ ra, trước đây hình như váng vất nghe người ta bàn tán, bảo là con trai của chú Lý Quảng Hưng là người xã hội đen. Chỉ là không ngờ thằng chả này lại máu mặt đến thế, đường đường là đại ca xã hội đen cơ á? Hại chết bố trẻ con rồi, nhìn kiểu gì cũng chẳng nhận ra nổi một điểm thế này chứ!

Đúng là xui xẻo tám đời, sao mình lại đâm đầu phải cái thể loại nhân vật này cơ chứ, thế này, thế này phải làm sao đây?

Tiểu Thái càng nghĩ mồ hôi lạnh càng túa ra ròng ròng, mà sự kinh hãi của hắn vẫn chưa dừng lại ở đó.

Đồng Cửu lại chỉ tay vào chính mình: "Còn tao ấy hả, là nhị gia hiện tại của Hưng Bắc Bang. Cho đến... cái kẻ mà mày vừa bảo là có bản lĩnh đánh chết mày ấy..." Đồng Cửu chỉ người tự nhiên là Mục Phi: "Nó chính là tam gia của Hưng Bắc Bang..."

"Bây giờ mày biết rồi chứ?... Mày nói xem cậu ấy có bản lĩnh đánh chết mày không nào?" Khóe miệng Đồng Cửu nhếch lên một nụ cười nhạt, trêu chọc nói.

Trên đầu Tiểu Thái lúc này mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, hai chân run lẩy bẩy, trái tim như muốn nhảy thốc lên cổ. Đồng thời, trong lòng hắn cũng dâng lên đôi chút hối hận.

Bản thân đúng là nhất thời hồ đồ mà! Lúc ấy sao lại bị mờ mắt vì tiền cơ chứ? Kẻ có thể kiếm được loại tài liệu quý giá bực này, liệu có phải là người thường không cơ chứ? Dù có làm ăn kém cỏi đến đâu đi nữa, cũng không phải thứ mà một kẻ như hắn có thể đắc tội nổi.

Giờ thì hay rồi, ba đại ca của Hưng Bắc Bang - một trong ba hắc bang lớn nhất Tân Nam, bị hắn đắc tội sạch sành sanh không sót một ai, đây chẳng phải là thọ tinh ăn thạch tín, chán sống dài mệnh rồi hay sao?

Nghĩ đến đây, Tiểu Thái vội vàng lấy chiếc USB trong túi ra, đặt lên bàn, run lẩy bẩy nói: "Đại ca... ba vị đại ca... là nhất thời tôi quáng quạng vì tiền nên mới làm ra chuyện hồ đồ. Tôi sai rồi, tôi đáng ăn đòn..."

Vừa nói, hắn vừa giơ tay tự tát liên tiếp ba bốn cái vào mặt mình "chát chát chát", rồi van xin rằng: "Trả lại đồ cho các anh đây, tôi sai rồi, tôi biết mình sai rồi, xin các anh giơ cao đánh khẽ..."

Tiểu Thái lúc này thực sự sợ mất mật rồi, đôi chân không ngừng run rẩy, giọng nói thậm chí mang theo cả tiếng khóc mếu.

Nghe những lời này, Đồng Cửu và Lý Đông Cương đều quay đầu nhìn về phía Mục Phi, rõ ràng là đang chờ đợi quyết định của cậu.

Mà Tiểu Thái chứng kiến cảnh này, cũng biết rằng kẻ trông có vẻ bình thường nhất, trẻ tuổi nhất lúc này mới là người quyết định vận mệnh của mình, trên mặt liền mang theo biểu cảm hối hận tột cùng, dùng ánh mắt cầu xin nhìn chằm chằm Mục Phi.

Thế nhưng câu trả lời của Mục Phi lại khiến hắn phải thất vọng.

Chỉ thấy Mục Phi vẫn giữ nguyên nụ cười phong đạm vân khinh ấy, thốt ra một câu thoại kinh điển trong một bộ phim thần tượng từng làm mưa làm gió trước đây của một ngôi chùa nào đó.

"Nếu lời xin lỗi mà có ích... thì cần cảnh sát làm gì nữa?"

Nghe thấy lời Mục Phi nói, đôi chân Tiểu Thái bỗng chốc nhũn ra, suýt chút nữa ngã quỵ xuống đất.

{PhieuTienWenXue www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Thêm sách này vào kệ

Báo lỗi chương / Bấm vào đây để tố cáo

Để đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ của PhieuTienWenXue, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 PhieuTienWenXue - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn trên bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:408
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.