Hai tuần sau vào buổi chiều, trong khu rừng Hưng An Lĩnh, tại cứ điểm của quân khu Thẩm Thành.
Trong sân của cứ điểm, bốn thanh niên mặc quân phục đang đánh nhau thành một cục. Bọn họ qua lại giao thủ, giữa các đòn quyền cước tấn công và phòng thủ phát ra tiếng va chạm "lốp bốp", đánh vô cùng náo nhiệt.
Tuy nhiên, cách đánh của bọn họ lại có chút kỳ lạ. Lẽ ra bốn người đánh nhau thì phải là hai đấu hai mới đúng, nhưng bốn người bọn họ lại là ba đánh một.
Thế nhưng dù là vậy, hai bên vẫn đánh giằng co vô cùng, bên nào cũng không chiếm được tiện nghi. Hơn nữa nhìn bộ dạng ai nấy mắt trừng to như trừng hổ, mồ hôi đầm đìa, rõ ràng đều sắp đến cực hạn rồi.
Đúng lúc này, phía ba người cuối cùng cũng có một kẻ thể lực kém hơn không nhịn được nữa.
- Không được rồi, tao cầm cự hết nổi rồi... - Người này thở dốc kịch liệt kêu lên.
- Cục Đá, kiên trì lên!! Nó cũng là nỏ mạnh hết đà rồi, mày cố thêm chút nữa là nó tiêu đời thôi... - Một binh sĩ khác vội vàng hô.
Nhưng những người thường xuyên vận động đều biết, vận động kịch liệt đều chú trọng "nén một hơi". Hơi này nén được thì con người mới có sức, mới có thể kiên trì tiếp.
Cho nên, người đó không hét thì thôi, vừa hét lên một tiếng là xì hơi ngay, còn lấy đâu ra sức mà đánh tiếp cơ chứ?
- Tao không xong rồi, tao thật sự kiên trì không nổi nữa... - Người này nói thêm hai câu, chân truyền đến một cảm giác vô lực, mông thụp xuống ngồi phịch trên mặt đất, thở hồng hộc không đứng dậy nổi.
Mà vốn dĩ bọn họ phải có ba người thì mới đánh ngang ngửa với một mình đối phương. Giờ bớt đi một người, thế yếu lập tức lộ rõ. Chưa đến chục chiêu nữa, đã bị đối thủ ba đấm hai đá đánh ngã lăn xuống đất.
- Hộc hộc... - Ba người này sau khi ngã xuống đất, ai nấy đều thở dốc từng hơi.
- Không đánh nữa!! Biến thái, quá biến thái rồi... - Vừa thở dốc, một người vừa dùng ánh mắt nhìn quái vật hướng về đối thủ của mình, ấm ức nói, - Cậu em này, mày khai gian (cheat) đấy phỏng? Sao mà chịu khó bền bỉ thế, đánh hơn một tiếng đồng hồ rồi mà vẫn sinh long sống hổ thế này, ai mà chịu cho thấu chứ...
Hai binh sĩ còn lại cũng liên tục gật đầu ra hiệu, tỏ ý đồng tình.
- Ha ha, hồi ngày đầu tiên đặc huấn, tôi đã nói là tôi sẽ đánh bại các anh mà. Các anh còn không tin, giờ thì tin chưa? - Đối thủ của bọn họ tuy lúc này cũng mồ hôi nhễ nhại, nhưng nét mặt lại vô cùng đắc ý, - Phục hay không phục? Không phục chúng ta đánh lại trận nữa...
Người này, tự nhiên chính là Mục Phi.
- Hừ!
Nghe thấy lời này, ba người kia đều khẽ hừ một tiếng, không nói gì nữa. Tuy nhiên, biểu cảm trên mặt bọn họ đã bán đứng suy nghĩ trong lòng — bọn họ tâm phục khẩu phục rồi.
Sự tiến bộ của Mục Phi khiến bọn họ không thể không phục.
Ba người này tuy phong cách võ thuật và trọng tâm khác nhau, nhưng điểm chung là đều có nền tảng võ thuật rất vững chắc.
Bọn họ hoặc là có năng bẩm vượt trội, hoặc là hậu duệ của thế gia võ thuật, hoặc có những góc nhìn độc đáo về mảng cận chiến. Tóm lại, ba người này đều là những tay cừ khôi trong khoản cận chiến. Thậm chí, so với đặc chủng binh đỉnh cao của Hoa Quốc cũng không kém là bao.
Thế nhưng ba kẻ luyện võ ít nhất cũng có mười mấy năm kinh nghiệm này, lại bị Mục Phi từng người một vượt qua chỉ trong vòng hai tuần, hỏi sao bọn họ có thể không kinh ngạc cho được?
Hơn nữa Mục Phi không chỉ vượt qua bọn họ một chút xíu.
Ban đầu, Mục Phi thậm chí không thể đi qua nổi hai mươi chiêu dưới tay bất kỳ ai trong số họ. Còn bây giờ, Mục Phi chẳng những có thể dễ dàng đánh bại bất kỳ ai trong bọn họ, thậm chí lấy một chọi ba suốt một tiếng đồng hồ mà vẫn không bại. Thế này thì đâu chỉ mạnh hơn bọn họ một chút xíu?
Có thể nói, Mục Phi bây giờ hoàn toàn không còn ở cùng một đẳng cấp với bọn họ nữa, mà là sự tồn tại khiến bọn họ phải ngước nhìn.
Tốc độ trưởng thành thế này, sao có thể không khiến bọn họ trố mắt há hốc mồm cho được?
Nếu không phải tận mắt chứng kiến sự trưởng thành của Mục Phi, bọn họ tuyệt đối sẽ không tin trên đời lại có người có thể tiến bộ lớn đến vậy chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như thế.
Cho nên, đánh giá của bọn họ dành cho Mục Phi lúc này chỉ gồm hai chữ — biến thái.
Mà trên thực tế, việc Mục Phi có thể lấy một chọi ba, sự tiến bộ về kỹ năng chiến đấu chỉ là một trong ba nguyên nhân mà thôi.
Hai nguyên nhân còn lại, thứ nhất là bởi qua hai tuần tu luyện này, "thực lực cứng" của cậu ta cũng đã được nâng cao đáng kể.
Vốn dĩ, trước khi đến đặc huấn cậu ta chỉ ở mức độ Luyện Khí giai tầng 3.
Cậu ta trước tiên là dựa vào việc hấp thu tự nhiên chi lực trong rừng khi vượt qua khu rừng để thăng lên Luyện Khí giai tầng 4. Trong hai tuần ở cứ điểm này, Lý Hiểu Vũ không chỉ đặc biệt sắp xếp người dựng cho cậu ta một căn nhà gỗ nhỏ trong rừng, mà còn tìm hai binh sĩ ngày đêm giúp cậu ta canh gác tuần tra, bảo đảm an toàn cho cậu ta. Tất cả là để cậu ta có thể nhanh chóng nâng cao thực lực của bản thân.
Mà tốc độ tăng trưởng thực lực của Mục Phi quả thực không làm hắn thất vọng. Trong hai tuần, Mục Phi tiến thêm một bước, từ Luyện Khí giai tầng 4 leo lên đỉnh phong tầng 5, việc đột phá đến tầng 6 chỉ còn là chuyện sớm muộn.
Hiện tại, Mục Phi là Luyện Khí giai tầng 5, còn ba người mà Lý Hiểu Vũ tìm đến làm bạn tập cho Mục Phi thì sao? Lại chỉ ở Luyện Khí giai tầng 3, tầng 3 và tầng 4.
Chính vì thực lực cứng của Mục Phi đã vượt qua bọn họ, nên cậu ta mới có tư vốn để lấy một chọi ba.
Còn về nguyên nhân cuối cùng, cũng là bởi vì bộ "Tĩnh Mịch Chân Khí" này có đặc tính hấp thụ tự nhiên chi lực từ môi trường xung quanh. Có được "thiên phú" này, Mục Phi ở ngoài hoang dã gần như được bật "ngoại hang" (cheat) "thể lực vô hạn".
Cứ như vậy, sự vượt trội về kỹ năng chiến đấu, sự áp đảo về cấp bậc, lại thêm sự đảm bảo về khả năng duy trì liên tục chiến đấu lâu dài không gián đoạn. Dưới sự dẫn dắt của ba ưu thế này, Mục Phi cuối cùng đã hoàn thành việc lấy một chọi ba.
Bây giờ Mục Phi có lòng tin, nếu để mình chạm trán tên sát thủ gọi là Xà Nam kia một lần nữa, cậu ta dùng một tay cũng có thể chơi vờn hắn ta thành con rắn chết.
- Không tồi... - Lý Hiểu Vũ vẫn luôn đứng bên cạnh nhìn tất cả những gì Mục Phi làm, hài lòng gật đầu, - Đặc huấn giai đoạn hai, coi như cậu đã hoàn thành vượt mức nhiệm vụ...
Lý Hiểu Vũ nói rồi liếc nhìn đồng hồ: - Vậy tính đến bây giờ, giai đoạn hai cũng đã kết thúc. Từ ngày mai, cậu sẽ bước vào đặc huấn giai đoạn ba và giai đoạn bốn, hai giai đoạn này sẽ không phải do tôi huấn luyện cậu nữa.
- Ồ, nội dung là gì thế? - Mục Phi hỏi.
- Giai đoạn ba, cậu sẽ đi theo một bộ đội nào đó, tham gia huấn luyện cường hóa kéo dài một tuần. Dù gọi là huấn luyện, nhưng thực ra đó là một đợt khảo sát tố chất trước khi chấp hành nhiệm vụ...
- Nếu cậu vượt qua, sẽ tiến hành giai đoạn bốn. Giai đoạn bốn này không còn là huấn luyện nữa, mà là thực chiến. Cậu sẽ đi theo bộ đội đó để tiến hành một hành động quân sự... - Lý Hiểu Vũ giới thiệu.
- Ý anh là... giai đoạn bốn này... chính là lên chiến trường thật sự sao? - Mục Phi dò hỏi.
- Đúng vậy... - Lý Hiểu Vũ gật đầu, - Chiến sĩ thực thụ không phải huấn luyện mà thành. Chỉ có trải qua sự mài giũa của những trận chiến đẫm máu mới có thể trở thành tinh anh. Đây là bước cuối cùng tôi sắp xếp cho đợt đặc huấn của cậu, cũng là một bài khảo sát...
- Thế nào? - Lý Hiểu Vũ nhìn sang Mục Phi, - Sợ không?
- Sợ? Ha ha... - Mục Phi ngược lại bật cười, - Thại ngại quá, bây giờ tôi đang kích động lắm đây...
- Vậy thì tốt... - Lý Hiểu Vũ nói rồi thò tay vào trong ngực, rút ra một thanh chủy thủ, - Cái này cậu cầm lấy...
- Mục Phi tiếp lấy, rút dao ra khỏi vỏ bọc bằng da. Lưỡi dao hơi rộng, toàn thân trắng bạc, dưới ánh mặt trời chiếu rọi lóe lên từng điểm hàn quang. Mục Phi không cần dùng tay sờ vào lưỡi dao cũng có thể cảm nhận được ý sát khí lạnh lẽo trên thanh chủy thủ này — rõ ràng nó đã dính không ít máu người.
- Nó tên là Ngân Nha, đi theo tôi bảy năm rồi. Người chết dưới tay nó không dưới một trăm thì cũng có tám mươi... - Lý Hiểu Vũ nói rồi nhìn về phía Mục Phi, - Ngày mai cậu mang nó theo lên đường...
Mục Phi nghe nói thanh dao này dính máu không dưới một trăm thì cũng có tám mươi, hơi giật mình, liếc nhìn Lý Hiểu Vũ một cái.
- Yên tâm... - Lý Hiểu Vũ cảm nhận được sự kinh ngạc của Mục Phi, - Những người bị nó giết không có ai là vô tội cả, toàn là những kẻ đáng chết.
Đàn ông ai mà không thích đao súng, Mục Phi cũng không ngoại lệ.
Cậu càng nhìn thanh dao này càng thích, cũng không khách sáo, chơi đùa một hồi rồi xỏ vỏ bao chủy thủ vào thắt lưng, đeo bên hông.
- Chẳng phải ngày mai tôi mới xuất phát sao? Sao lại đưa cho tôi sớm thế... - Mục Phi hỏi.
- Những gì nên dạy cậu đều đã dạy xong rồi. Lát nữa tôi phải về Tân Nam đây... - Lý Hiểu Vũ nói.
- Vậy được rồi... - Mục Phi gật đầu, - Vậy trước lúc tôi quay về, mấy chuyện ở bên Tân Nam đó, anh chiếu cố giúp tôi một chút nhé...
- Cố gắng hết sức... - Lý Hiểu Vũ đáp một tiếng, vỗ vỗ vai Mục Phi, - Tối nay nghỉ ngơi cho tốt, chiều mai sẽ có người đến đón cậu sang bên đó, cái đó mới là thử thách thực sự.
Dặn dò Mục Phi xong xuôi những chuyện này, chẳng bao lâu sau đã có trực thăng đến đón Lý Hiểu Vũ, đưa hắn về Tân Nam.
Còn Mục Phi thì theo sự sắp xếp của Lý Hiểu Vũ, nghỉ ngơi một đêm thật tốt tại cứ điểm.
Khoảng một giờ chiều ngày hôm sau, một tên chiến sĩ hậu dịch trẻ tuổi đã đến cứ điểm, tìm gặp Mục Phi.
- Có phải trưởng quan Mục Phi không ạ? - Tên chiến sĩ hậu dịch bước vào phòng Mục Phi hỏi.
- Mục Phi bị anh ta hỏi cho ngẩn người.
- Trưởng quan? Đại gia đây từ lúc nào thành trưởng quan rồi?
- Thế nhưng... cảm giác được gọi là trưởng quan này, đúng là sướng chết đi được ấy chứ, hê hê.
- Cái đó... tôi là Mục Phi đây... - Mục Phi nói.
- Chào trưởng quan, tôi phụng mệnh của mỗ mỗ mỗ trưởng quan, đến để đón ngài... - Chiến sĩ hậu dịch khép chân chào theo kiểu quân đội, sau đó làm động tác mời, - Thời gian cấp bách, chúng ta vừa đi vừa nói trên đường nhé...
Mục Phi đi theo cậu ta lên một chiếc xe jeep việt dã treo biển số quân khu, vội vã chạy về hướng Thẩm Thành dưới núi.
- Trưởng quan, hành trình của ngài đều đã được sắp xếp ổn thỏa rồi. Tôi đưa ngài ra sân bay trước, ngài sẽ đáp chuyến bay lúc hai giờ chiều bay đi Nam Hải. Xuống máy bay sẽ có người tiếp ứng, đưa ngài đến quân khu Nam Hải... Còn lại những việc khác do bên đó sắp xếp, tôi không rõ nữa... - Chiến sĩ hậu dịch vừa nói vừa đưa một chiếc túi hồ sơ cho Mục Phi, - Đây là giấy chứng nhận sĩ quan, chứng minh thư, giấy giới thiệu cũng như vé máy bay và các giấy tờ cần thiết cho suốt dọc đường của ngài...
Mục Phi gật đầu, nhận lấy. Lấy chứng minh thư và giấy chứng nhận sĩ quan ra xem, bên trên chình ình ảnh chụp và tên họ của chính mình, còn phần quân hàm thì viết là Thiếu úy.
Mục Phi nhìn tấm giấy chứng nhận sĩ quan này, nhất thời không biết nên nói gì cho phải, bản thân không hiểu sao lại thành quân nhân rồi, mà lại còn là sĩ quan nhỏ nữa chứ.
Tuy nói vậy, nhưng Mục Phi vẫn vô cùng tận hưởng thân phận này.
Dọc đường đi này vô cùng bình lặng, đầu tiên là ngồi xe hơn nửa tiếng đồng hồ để đến sân bay Thẩm Thành, lại ngồi máy bay hơn năm tiếng đồng hồ mới đến Nam Hải. Lúc máy bay đáp xuống sân bay Nam Hải thì đã là hơn tám giờ tối.
Vừa xuống máy bay, một đợt sóng nhiệt mang theo vị mặn đậm đà của biển phả thẳng vào mặt, khiến Mục Phi chưa từng đặt chân đến vùng biển bao giờ cảm thấy ít nhiều có chút không quen.
Mà Mục Phi lại không hề hay biết rằng, cậu còn chưa đến nơi, thế mà đã có kẻ đang tính toán muốn cho cậu một vố phủ đầu rồi.