Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1753 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 425
Kim ốc tàng kiều

❊ ❊ ❊

Lý Hiểu Vũ mượn cớ "dạy cậu kỹ năng phòng thủ trong chiến đấu", công tư phân minh, cho Mục Phi một trận nhớ đời. Đợi hai người lên lại lầu trên thì đã là hơn hai mươi phút sau.

Lý Hiểu Vũ đi phía trước, Mục Phi lẽo đẽo theo sau.

"Mẹ kiếp, phen này cái mông của tôi... Anh Vũ đúng là đồ khốn..." Mục Phi vừa xoa cái mông bị đá đau, vừa lầm bầm oán trách.

Cho dù cậu ta nói rất nhỏ, nhưng vẫn bị Lý Hiểu Vũ đi đằng trước nghe thấy.

Lý Hiểu Vũ khựng bước chân, quay đầu lại hỏi với vẻ mặt vô cảm:

"Cậu nói gì?"

"Không có gì, không có gì, hì hì..." Mục Phi cười nịnh nợ, "Ý tôi là anh dạy thật là... quá... siêu luôn, ha ha..."

Lý Hiểu Vũ không nói gì, quay đầu đi thẳng. Còn Mục Phi bĩu môi đầy uất ức, nhưng không dám hó hé thêm câu nào.

Cậu ta chợt nhớ ra, người anh em mà mình kết giao này chẳng phải người thường. Với trình độ tu luyện đạt đến mức này của hắn, thì sau gáy cứ như mọc mắt vậy. Cậu đứng sau lưng làm mặt quỷ mà hắn cũng biết, còn muốn giở thói tiểu thư với hắn á? Thôi dẹp đi, người chịu thiệt cuối cùng vẫn là cái mông của mình mà thôi.

Tuy nhiên, trải qua đoạn tiểu khúc chiết này, Mục Phi cũng nhận thức được một vấn đề, đó chính là khoảng cách giữa cậu và những "người tu luyện" thực thụ.

Thực ra nếu chỉ nhìn bề ngoài, Mục Phi cường tráng hơn Lý Hiểu Vũ rất nhiều. Lý Hiểu Vũ cao tầm một mét bảy tám, bảy chín gì đó, lại gầy gò, nhìn vóc dáng chẳng khác nào kẻ thiếu dinh dưỡng.

Còn Mục Phi thì sao? Thân hình cao lớn mét tám lăm, tám sáu, lưng rộng eo thon, đúng là vóc dáng chuẩn của một trang nam tử.

Đặc biệt là từ khi Từ Tiểu Manh đến, còn dạy cho cậu bộ quyền pháp luyện thể có hiệu quả cực mạnh đó, thể chất của Mục Phi lại càng ngày càng khỏe lên trông thấy. Bây giờ mặc áo mùa đông thì chưa thấy gì, chứ cởi trần ra một cái, cơ bắp ở bắp tay, bắp chân và lồng ngực căng phồng lên, khỏe mạnh chẳng khác nào một chú bê con.

Nhưng dẫu là vậy, vừa rồi Mục Phi lại phát hiện ra rằng, ở dưới tay Lý Hiểu Vũ, cậu hoàn toàn không có chút dư địa nào để phản kháng.

Cho dù là sức mạnh hay tốc độ, hắn đều vượt trội hơn cậu quá nhiều. Ngay từ lúc ban đầu, khi hắn kẹp lấy cậu đi xuống lầu, cậu đã dùng hết sức lực mà vẫn không tài nào bẻ ra nổi cánh tay của hắn.

Hơn nữa, khi hắn đánh nhau với cậu, hắn hoàn toàn chẳng dùng bất kỳ kỹ nào cả. Đơn thuần chỉ dựa vào sức mạnh, đã khiến Mục Phi không có cách nào đỡ nổi.

Cảm giác của Mục Phi lúc đó chính là, rõ ràng nhìn thấy hắn đá tới, nhưng dù dùng đủ mọi cách cũng không tài nào né tránh nổi cú đá đơn giản ấy, lần nào cũng bị hắn đá thẳng vào mông một cách chắc nịch. Có sức lực mà chẳng tài nào phát huy ra được... Cảm giác đó thực sự quá ư là nghẹn khuất.

Xem ra khoảng cách giữa mình và những cường giả thực thụ vẫn còn rất lớn đây...

Mục Phi thầm nghĩ trong lòng.

Nhưng đúng lúc cậu đang buồn bực, nghĩ lại một lúc, tốc độ tiến bộ của mình còn nhanh hơn cả thiên tài như anh Vũ cơ mà, nghĩa là chẳng mấy năm nữa là sẽ bắt kịp thực lực của hắn thôi, mình còn có gì phải sầu não chứ?

Nghĩ thế rồi, trong lòng Mục Phi dễ chịu hơn rất nhiều, lại còn mang theo chút đắc ý, trên mặt cũng nở nụ cười trở lại.

Mà sao... tốc độ học hỏi của mình... lại nhanh thế nhỉ?

Nghĩ đến đây, trong đầu Mục Phi chợt lóe lên một ý nghĩ, hình như đã ngộ ra điều gì.

"Này, anh Vũ..." Mục Phi bước nhanh lên hai bước, sát lại gần Lý Hiểu Vũ, hỏi, "Cậu nói xem dị năng này của tôi, liệu có liên quan đến năng lực học tập không? Không thì sao tôi học cái gì mà nhanh thế nhỉ?"

"Hử?" Nghe thấy vậy, Lý Hiểu Vũ cũng hơi ngẩn ra, sờ cằm suy nghĩ một lát, "Không giống. Dị năng loại học tập hiện tại người ta phát hiện được chỉ có ba loại. Một là dị năng ký ức. Hai là dị năng mô phỏng. Ba là dị năng sáng tạo."

"Đặc điểm của ba loại này, cậu đều có cả, nhưng loại nào cũng không nổi bật. Thế nên tôi thấy không giống, trừ phi..." Lý Hiểu Vũ trầm ngâm giây lát, cuối cùng vẫn lắc đầu, "Khả năng đó thấp lắm, thôi, không nghĩ nữa..."

"Này, đừng có bỏ lửng thế chứ..." Mục Phi đang chờ mong câu nói tiếp theo của Lý Hiểu Vũ, ai ngờ hắn lại nói nửa chừng rồi thôi, "Đã nói thì nói cho trót chứ, trừ phi cái gì, nói nghe xem nào..."

"Không liên quan đến cậu, đừng có tò mò..." Lý Hiểu Vũ rõ ràng không muốn nói nhiều, một câu đã chặn họng Mục Phi lại.

"Cắt... Ra vẻ thần bí..." Mục Phi bĩu môi làu bàu một câu.

Nhưng cậu biết nếu Lý Hiểu Vũ đã không muốn nói, thì có dùng tua-vít cũng đừng hòng cạy được miệng hắn, dứt khoát không hỏi nữa cho đỡ tốn sức.

Thế là, Mục Phi chuyển hướng chú ý sang những thứ khác. Vừa bước vào phòng, cậu sải bước tiến đến trước cây đàn guitar điện, xách bừng nó lên, lật qua lật lại ngắm nghía.

"Anh Vũ, không ngờ cậu cũng biết món này, trình độ thế nào? Làm một khúc xem nào?" Ngắm nghía vài cái, Mục Phi đưa cây guitar cho Lý Hiểu Vũ.

Vốn dĩ Mục Phi rất thích guitar. Hồi tự tiết kiệm tiền mua được đàn, cậu đã nhịn liền một hai tháng không tới quán net, không chơi game, không xem giải bóng rổ NBA, thậm chí tivi cũng chẳng thèm ngó ngàng tới. Toàn bộ thời gian rảnh rỗi đều đổ dồn vào việc luyện đàn.

Đối với một cậu con trai đang độ tuổi ham chơi lại mê game máy tính mà nói, nếu mấy ngày không cho chơi game thì chẳng khác nào cực hình, vậy mà Mục Phi vì luyện guitar mà vứt xẻng game máy tính ra sau đầu. Có thể thấy mức độ say mê của cậu đối với guitar lớn đến nhường nào.

Nhưng cũng chính vì quãng thời gian ấy, mới khiến Mục Phi thu hút được sự chú ý của rất nhiều nữ sinh trong buổi biểu diễn văn nghệ của trường. Để rồi sau đó mới có mối tình thất bại với Tề Oánh.

"Làm một khúc?" Lý Hiểu Vũ nhận lấy cây guitar, lạnh lùng liếc nhìn Mục Phi một cái, hỏi, "Biết Michael Angelo là ai không?"

"Gì cơ? Michael Angelo? Bàn tay vô ảnh?" Mục Phi kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Nhân vật này mà Mục Phi không biết thì đúng là mất mặt.

Vị Michael Angelo này quả thực là một nhân vật vô cùng đình đám. Hắn là bậc thầy guitar tầm cỡ thế giới hội tụ đủ các kỹ thuật siêu đẳng như tốc độc tấu (speed picking), gõ phím (tapping), quét phím (sweep picking), nhún cần (whammy bar), là tay guitar nhanh nhất thế giới. Hễ ai thích nhạc rock guitar thì hầu như không ai là không biết đến hắn.

Có lẽ đối với những người không thích rock và guitar, họ sẽ không hiểu được tầm cao của hắn. Nhưng nếu nghe qua "biệt danh" của hắn, có lẽ sẽ phần nào cảm nhận được.

Hắn được người đời ví von là "cỗ máy chơi đàn khoác lớp da người".

Thử nghĩ mà xem, đã đạt đến mức độ "cỗ máy" rồi, thì phải là trình độ gì cơ chứ?

Có thể nói, hắn sinh ra dường như là để chơi đàn vậy. Dù là những tuyệt kỹ được mệnh danh là "bàn tay vô ảnh", "bàn tay bướm", hay khúc "ma cầm hình chữ thập" do hắn tự sáng tạo, hoặc là những bản kinh điển mà hắn đã sáng tác, cải biên từ khi bắt đầu chơi guitar cho đến nay, đủ mọi loại kỷ lục bảng xếp hạng đều khiến người ta xem xong phải há hốc mồm, là sự tồn tại mà hậu bối khó lòng vượt qua.

Nói chung, chính là một tay guitar siêu cấp trâu bò thế thôi.

Đồng thời, những khúc nhạc hắn chơi cũng cực kỳ khó khăn. Chưa bàn đến cảm xúc hay cảnh giới gì sất, chỉ riêng những đoạn tốc độc tấu kéo dài trong khúc nhạc thôi, cũng tuyệt đối không phải người thường có thể làm được. Trừ phi tay guitar đó có sức mạnh bắp tay, cổ tay, ngón tay cực kỳ siêu phàm, bằng không chơi chưa hết một khúc là cánh tay đã nhấc lên không nổi, ngón tay co rút luôn rồi.

Đó cũng là lý do vì sao Mục Phi lại kinh ngạc đến vậy.

Không thể nào, anh Vũ chơi guitar cũng lợi hại thế cơ à, lại còn định tấu khúc nhạc của Bàn tay vô ảnh nữa chứ? Thật hay đùa đấy?

Lý Hiểu Vũ đương nhiên nhìn thấu sự hoài nghi trong mắt Mục Phi: "Hắn là tay guitar nhanh nhất thế giới, nhưng nếu không bàn về kỹ thuật mà chỉ tính riêng tốc độ, tôi không thua kém gì hắn..."

Nói rồi, Lý Hiểu Vũ cử động ngón tay hai cái, bảo với Mục Phi: "Khúc nhạc kinh điển thế giới, nghe cho kỹ đây..."

Thấy Lý Hiểu Vũ ra vẻ nghiêm túc, Mục Phi cũng tràn đầy chờ mong, thế nhưng khi nghe xong khúc nhạc Lý Hiểu Vũ đánh, cậu suýt chút nữa phun ra một búng máu.

Mẹ kiếp chứ, không phải bảo là chơi khúc của "Bàn tay vô ảnh" sao? Cậu đàn cái quái gì thế này? Hai con hổ ư?

Đúng vậy, thứ mà Lý Hiểu Vũ vừa tấu chính là bài "Hai con hổ".

Nhưng phải thừa nhận rằng, ngón tay của Lý Hiểu Vũ quả thực chuyển động cực kỳ nhanh, theo ước chừng bằng mắt thường của Mục Phi thì ít nhất cũng phải đạt hai trăm bốn mươi nhịp.

Sau khi tấu nhanh như chớp bài "Hai con hổ" bốn năm lượt, Lý Hiểu Vũ dừng lại, tiếp tục cử động các ngón tay của cả hai bàn tay: "Đó chỉ là khởi động thôi..."

Tiếp theo, hắn "bốp" một tiếng đẩy mạnh chiếc loa bên cạnh, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên dây đàn. Sau một tiếng rít nhẹ vang lên, âm thanh guitar điện đầy uy lực gầm rú bùng nổ từ trong loa.

Mục Phi chấn động.

Nhanh, thực sự quá nhanh.

Ngay cả với thị lực của cậu, cũng chẳng nhìn rõ động tác ngón tay của Lý Hiểu Vũ. Chỉ thấy tay hắn lướt qua lướt lại trên cây guitar, để lại từng lớp tàn ảnh, thế nhưng âm thanh guitar sắc bén kích thích, chấn động tâm can kia lại vang lên vô cùng rành mạch trong từng tiếng.

Lý Hiểu Vũ quả thực không khoác lác, tính riêng về tốc độ, hắn thực sự không hề chậm hơn "Bàn tay vô ảnh" Angelo.

Sự kinh ngạc của Mục Phi vẫn chưa dừng lại ở đó. Khi cậu còn đang ngẩn ngơ há hốc mồm, tay của Lý Hiểu Vũ lại tăng tốc thêm lần nữa. Đôi tay hắn tựa như loài bướm lượn giữa khóm hoa, bay lượn lật đật qua lại trên cần đàn, để lại những tàn ảnh chập chờn quả thực giống hệt như chú bướm đang vỗ cánh muốn bay.

Chính là tuyệt kỹ thành danh "Bàn tay vô ảnh" của Angelo, hay còn được gọi là "Bàn tay bướm".

Mẹ kiếp, vô ảnh á? Chiêu này mà hắn cũng biết ư...

Lần này thì Mục Phi thực sự kinh hãi rồi. Kỹ thuật này đòi hỏi mức độ quen thuộc với guitar phải cực kỳ cao, tuyệt đối không phải ngày một ngày hai mà học được. Có những tay guitar luyện tập cả năm trời, chưa chắc đã chạm được vào chút môn đạo của nó.

Thế mà hai nhát vừa rồi của Lý Hiểu Vũ, tuy chưa có "mùi vị" đậm đà như bản gốc, nhưng về tốc độ thì không những chẳng hề kém cạnh, thậm chí còn nhanh hơn được hai phần.

"Bàn tay vô ảnh" kia chính là một trong những tay guitar nhanh nhất thế giới được công nhận, vậy mà Lý Hiểu Vũ này lại còn nhanh hơn cả hắn, bảo sao Mục Phi có thể không kinh ngạc cho được?

Đến khi Lý Hiểu Vũ đàn xong xuôi, Mục Phi vẫn còn giữ nguyên vẻ mặt không dám tin nổi.

"Rất nhiều chuyện trong mắt người bình thường khó lòng với tới, đối với người tu luyện chúng ta mà nói lại chẳng có gì lạ lẫm, hoàn toàn không phải chuyện khó khăn gì..." Lý Hiểu Vũ dứt tiếng đàn, nói như thể đang chốt lại vấn đề.

Chính câu nói này đã kéo Mục Phi hoàn toàn hoàn hồn từ khúc guitar tuyệt diệu vừa rồi. Cậu như thể phát hiện ra đại lục mới, chộp lấy cánh tay Lý Hiểu Vũ: "Anh Vũ, mau lên, dạy tôi đi..."

Lý Hiểu Vũ ôm cây guitar hỏi ngược lại: "Muốn học à?"

"Muốn học." Mục Phi gật đầu liên hồi.

"Vậy được..."

---❊ ❖ ❊---

Phải thừa nhận rằng, năng lực học tập của Mục Phi rất mạnh.

Thực ra guitar gỗ và guitar điện tuy đều là "guitar", nhưng trên thực tế phương pháp tấu lại khác biệt hoàn toàn, khoảng cách rất lớn. Cho nên việc chuyển từ đánh guitar gỗ sang guitar điện đòi hỏi một khoảng thời gian nhất định.

Đối với người bình thường, khoảng thời gian này cần ít nhất từ hai tuần cho đến một tháng. Nhưng ở chỗ Mục Phi, chỉ nửa tiếng là cậu đã cơ bản thích ứng được. Dĩ nhiên, điều này cũng có liên quan ít nhiều đến việc thời gian cậu chơi guitar gỗ không lâu.

Dẫu vậy đi nữa, tốc độ học hỏi của cậu vẫn hoàn toàn có thể dùng từ thần tốc để hình dung.

Và trong khoảng thời gian Mục Phi chơi guitar, cậu phát hiện ra Lý Hiểu Vũ cứ cách một lúc lại liếc nhìn đồng hồ, hình như đang ngóng chờ điều gì đó.

Lại sau một lần Lý Hiểu Vũ xem đồng hồ, Mục Phi vừa định mở miệng hỏi thì dưới lầu chợt truyền đến tiếng mở cửa.

Lý Hiểu Vũ bỗng chốc đứng phắt dậy, trên mặt vậy mà hiếm hoi lộ ra một nụ cười nhạt nhòa: "Đừng đàn nữa, giới thiệu cho cậu làm quen với một người..."

Mục Phi nhìn nụ cười của Lý Hiểu Vũ, thoạt đầu ngẩn ra, sau đó cũng cười theo, chỉ có điều nụ cười của cậu vô cùng gian xảo, trông y như thể vừa phát hiện ra điều mờ ám "gian tình" nào đó vậy.

Này thì hay rồi, quả nhiên là kim ốc tàng kiều. Tôi phải xem thử rốt cuộc người con gái có thể lọt vào mắt xanh của anh Vũ là nhân vật cỡ nào..." Mục Phi thầm nghĩ trong bụng, vội vàng chạy theo sau xuống lầu.

Thế nhưng khi xuống lầu nhìn thấy người vừa bước vào cửa, Mục Phi lại ngẩn tò te ra đấy...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:408
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.