“Đừng đàn nữa, giới thiệu cho cậu một người……” Lý Hiểu Vũ nói xong, bước về phía lầu dưới.
Mà Mục Phi cứ ngỡ Lý Hiểu Vũ muốn giới thiệu bạn gái của mình cho cậu, đang thầm đoán xem vị “tẩu tử” này của mình trông ra sao, nhưng lúc xuống lầu nhìn lại, Mục Phi không khỏi ngẩn ngờ.
Mẹ kiếp, đây…… đây đều là thứ quái gì thế này.
Lúc hai người xuống đến lầu, một đám trẻ con lớn ngòng đang cởi giày. Tuổi tác đều không lớn, trông chừng khoảng mười sáu mười bảy gì đó, tầm cấp hai cấp ba. Trong đó có bốn nữ, hai nam.
Nhưng đáng nói là, đám trẻ này ăn mặc thật sự vô cùng quái dị.
Đứng ở trong cùng, đang chào mời người khác vào nhà là một nữ sinh, trên đầu lệch thắt một bím tóc, trán để tóc mái bằng, trên đầu còn kẹp một chiếc kẹp lớn. Dù nhìn ra được dung mạo xinh xắn, nhưng trên khuôn mặt non nớt lại trangคểm khói đậm, y phục cũng hoa hòe hoa sói, sọc đen sọc trắng, một bộ dạng phong cách phi chủ lưu.
Tiểu nữ sinh đi sau cô ta kìa, áo hoạt hình túi hoạt hình giày hoạt hình, trên mắt còn gọng một chiếc gọng kính to không tròng, cũng là hình hoạt hình. Trông thế kia, chẳng khác nào một hội chợ động vật hoạt hình vậy.
Người ở phía sau nữa cũng là cực phẩm, rõ ràng là có mười bảy mười tám tuổi, lại trưng ra vẻ ăn mặc trưởng thành, váy ngắn tất lưới giày cao gót, giữa trời đông giá rét lại mặc áo khoác trễ ngực. Tuy trước ngực có một khe rãnh sâu hoắm, nhưng nhìn là biết, đó là do ép ra.
Ngoài ba người này ra, một nữ sinh và hai nam sinh còn lại cũng ăn mặc lố bịch khác người. Đặc biệt là một nam sinh, vừa cởi giày vừa không quên khoác lác, nào là bản thân pha trộn trâu bò thế nào, có bao nhiêu đàn em, đại ca lợi hại ra sao đại loại thế.
Những người này mang lại cho Mục Phi một cảm giác, bọn họ hoàn toàn không phải sống ở nơi thực tế, mà là mấy tên hề đi lạc trong rạp xiếc, giống như lũ khỉ vậy.
“Cái này……” Mục Phi vừa nhìn thấy cả phòng “quái vật” này, khóe miệng liền giật giật.
Á đù, cái nhãn quang tán gái của ông anh này, sao lại “độc đáo” đến mức mẹ kiếp này thế cơ chứ?
Cũng không trách Mục Phi nghĩ thế, bởi vì những nữ sinh này, dẫu là bất cứ ai đem ra ngoài, cũng đều là “cực phẩm”.
“Nào, Tiểu Phàm, giới thiệu với em một người……”
Đúng lúc này, Lý Hiểu Vũ bước đến trước mặt nữ sinh phi chủ lưu kia, “Đây là huynh đệ tốt của anh, Mục Phi, em gọi là Phi ca nhé……”
Lý Hiểu Vũ chỉ vào Mục Phi giới thiệu.
Thế nhưng nữ sinh bị gọi là Tiểu Phàm kia, nghe lời Lý Hiểu Vũ xong liền nhíu mày, trên mặt lập tức lộ ra biểu cảm khó chịu.
Cô ta mang kính áp tròng màu xanh lam, đôi mắt to liếc đánh giá Mục Phi lên xuống vài lần, chẳng những không chào hỏi, ngược lại còn quay đầu hất hàm sai khiến với Lý Hiểu Vũ, “Tôi không phải đã nói với anh, đừng có dẫn mấy kẻ không liên quan về nhà hay sao? Cậu ta là ai thế hả……”
Nghe thấy lời này, Mục Phi tức đến nghẹn thở.
Mẹ kiếp, tôi là ai? Cô mẹ kiếp là ai thế, mà dám nói chuyện với anh tôi như vậy?
Nếu không vì nể mặt Lý Hiểu Vũ, Mục Phi chắc chắn đã tiến tới vả cho cô ta mấy bạt tai rồi. Con nhóc chết tiệt này, quả thực quá mức đáng ghét.
Mà chính câu nói này của cô ta, lập tức khiến Lý Hiểu Vũ á khẩu không trả lời được. Đến lúc này Mục Phi mới phát hiện, sự việc hình như không giống như mình nghĩ, có vẻ như vẫn còn uẩn khúc gì đó.
“Hừ……” Tiểu Phàm lườm Mục Phi một cái, sau đó gọi đám chị em, anh em của mình bước vào nhà, lại quay đầu hỏi Lý Hiểu Vũ, “Món ăn bảo anh làm, làm xong chưa?”
Lý Hiểu Vũ không nói gì, chỉ chỉ vào bàn trà.
Tiểu Phàm thò đầu nhìn sang, cả bàn toàn món ngon, thậm chí ngay cả ly, bia, rượu vang đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Lúc này cô ta mới hài lòng gật gật đầu, sau đó vẫy vẫy tay với hai người Lý Hiểu Vũ, Mục Phi.
“Được rồi, chúng tôi phải ăn cơm đây. Anh và cái tên chướng mắt kia cút mau đi, trước khi bọn tôi chơi đùa xong, tốt nhất đừng có quay lại……” Tiểu Phàm mang vẻ mặt đầy chán ghét nói.
“Tiểu Phàm, đừng đối xử với anh mình hung dữ thế chứ……” Lúc này, tiểu nữ sinh ăn mặc bộ đồ hoạt hình nọ bò rạp lên sô pha, nhìn Lý Hiểu Vũ với vẻ mặt đầy lưu luyến, giọng điệu làm nũng nói, “Hiểu Vũ ca làm cho chúng ta cả một bàn vất vả thế cơ mà, sao em lại có thể đuổi anh ấy đi chứ?”
Nói đoạn, cô ta nở nụ cười hòa nhãn với Lý Hiểu Vũ và Mục Phi, khua khua bàn tay nhỏ bé, “Hiểu Vũ ca, cảm ơn anh. Cả vị đại gia kia nữa, cùng ở lại ăn cơm đi……”
Câu nói của cô ta khiến ấn tượng của Mục Phi về cô ta thay đổi không ít.
Dù ăn mặc rất khác người, nhưng ít ra cô ta còn nói tiếng người, làm việc của con người.
Còn cái đứa tên Tiểu Phàm kia, đúng là thứ quái gì không biết. Vũ ca vất vả làm cho một bàn thức ăn ngon thế này, cô ta thế mà lại muốn đuổi Vũ ca ra ngoài, lời cô ta nói có phải tiếng người không cơ chứ, mẹ kiếp…
Mục Phi nắm bắt không chuẩn tình hình, thầm bất bình thay cho Lý Hiểu Vũ, nhưng lại không thốt ra lời nào.
Thế nhưng lúc này, một nam sinh nhuộm đầu đỏ rực, kiểu tóc ngọn lửa lên tiếng.
“Này này này, Đan Đan, em đang nói gì thế hả? Bọn mình đến chỗ Tiểu Phàm chơi, chứ không phải ra ngoài. Cái chúng ta cần là sự sảng khoái……” Cậu ta ném cho “muội muội hoạt hình” kia một ánh mắt bất mãn, lại liếc xéo Lý Hiểu Vũ và Mục Phi, khinh bỉ nói, “Nếu có người ngoài ở đây, bọn mình chơi đùa sao mà buông thả được, thế thì còn ý nghĩa gì nữa? Chi bằng dẹp luôn đi, ai về nhà nấy cho rồi……”
“Đúng đấy đúng đấy, nếu sớm biết nhà cậu có người, bọn mình trực tiếp ra ngoài chơi chẳng phải tốt hơn sao, việc gì phải đến nhà cậu chứ?” Lúc này, “cô nàng ngực khủng” cũng xía vào nói.
Mà Tiểu Phàm vừa nghe thấy lời này, quay đầu nhìn lại Lý Hiểu Vũ và Mục Phi, tựa như nhìn kẻ thù vậy.
“Còn nhìn cái gì mà nhìn? Tôi bảo hai người cút cơ mà……” Tiểu Phàm giậm chân phát cuồng với Lý Hiểu Vũ. “Mau cút đi!! Mau cút đi mà!!”
Mục Phi lúc này thực sự tức đến phát điên, cậu tức giận không phải vì bản thân mình, mà là vì Lý Hiểu Vũ.
Nhìn thấy Lý Hiểu Vũ chịu đựng cảnh uất ức thế này, cậu chỉ hận không thể xông lên tẩn cho đám nhãi con không biết trời cao đất dày này một trận, cậu thật không hiểu nổi với cái tính cách này của Lý Hiểu Vũ, làm sao có thể chịu đựng được chuyện bực mình như thế.
Và ngay khi Lý Hiểu Vũ và Mục Phi đang nén giận, chưa nhúc nhích, thì một nam sinh khác lên tiếng.
“Lời đã nói đến mức này rồi…… Hai người có chút nhãn lực nào không vậy……” Cậu ta vừa ngậm thuốc lá, vừa dùng ánh mắt khinh miệt nhìn về phía Mục Phi và Lý Hiểu Vũ, “Biết là không được chào đón thì mau cút đi, còn ở đây lẵng nhẵng làm gì, có cần mặt mũi nữa không?”
“Mẹ kiếp……” Nghe thấy câu này, Mục Phi cuối cùng cũng không nhịn được nữa, thân hình chớp động, giây tiếp theo đã lóe đến trước mặt nam sinh đó. Dùng một tay hệt như xách mèo xách chó, túm lấy cổ áo tên nhóc đó nhấc bổng lên.
“Mày có tin tao ném mày ra ngoài không?” Mục Phi trừng mắt nhìn tên nhóc đó nói.
Tên nhóc kia còn chưa phản ứng kịp chuyện gì xảy ra, đã phát hiện hai chân mình đã rời khỏi mặt đất, cậu ta hoảng sợ, “Mày, mày, mày định làm gì? Tao bảo cho mày biết, anh tao chính là đại ca xã hội đen chuyên quản khu vực Giang Bắc này đấy, dám động đến tao…… tao bảo anh ấy hành chết mày……”
Tên nhóc này bị dọa cho run lẩy bẩy, mà vẫn không quên phách lối. Còn mấy kẻ khác cũng bị dọa sợ, đều lùi ra sau, không dám lên tiếng nữa.
“Ha ha, đại ca xã hội đen cơ à?” Nghe thấy câu này, Mục Phi ngược lại bật cười.
Lời này phỏng chừng mấy năm trước nói với cậu, cậu sẽ sợ. Nhưng bây giờ thì sao? Ở Tân Nam, trong giới xã hội đen cậu đúng là không ngán ai cả.
Mục Phi vừa nói, vừa kéo lê tên nhóc đó ra ngoài như kéo một con chó chết, định vứt hắn ta ra ngoài thật.
“Tiểu Phi.” Thế nhưng đúng lúc này, Lý Hiểu Vũ nãy giờ không lên tiếng bỗng cất lời, “Thả cậu ta xuống, chúng ta đi ra ngoài.”
Lý Hiểu Vũ đã lên tiếng rồi, Mục Phi vẫn phải nghe.
“Hừ……” Mục Phi hừ lạnh một tiếng, vung tay hất một cái, ném tên nhóc đó phịch xuống đất, “Nếu lần sau còn dám ăn nói hàm hồ nữa, tao sẽ dìm mày xuống sông Tùng Giang cho cá ăn đấy……” Mục Phi trừng mắt nhìn tên nhóc đó, nheo mắt nói một câu.
Chính câu nói này, khiến tên nhóc đó không kìm được mà run bắn lên.
Bởi vì hắn ta nhìn ra từ ánh mắt của Mục Phi, câu này tuyệt đối không phải đe dọa, nếu chọc giận đối phương, bản thân mình chắc chắn sẽ bị dìm sông thật.
Mục Phi nói xong, lại liếc nhìn đám trẻ con lớn ngòng không dám hó hé trong phòng một cái, cùng Lý Hiểu Vũ bước ra ngoài.
Vừa lúc bọn họ đi rồi, tên nhóc bị Mục Phi dọa cho không dám thở mạnh nãy giờ liền lồm cồm bò dậy, chỉ vào cửa lớn gào thét, “Mẹ kiếp, dám chơi rắn với ông mày à? Sống chán rồi phỏng? Xem ông đây không gọi đại ca tới, giết cả nhà tụi mày, tao muốn dìm tất cả tụi mày xuống sông cho cá ăn đấy, sao hả? Sao không dám nói năng gì nữa, là đàn ông thì ra đây đại chiến ba trăm hiệp với tao xem nào……”
“Thôi đi thôi đi, đừng tức giận nữa……” Thấy hắn ta tức đến mức thở hồng hộc, cô nàng ngực khủng bước tới xoa xoa ngực giúp hắn ta, để hắn ta dễ chịu hơn một chút,
“Vịt ca, anh bớt giận đi……”
“Dù cái tên nam nhân kia có hơi mặt dày mày mạnh, nhưng dẫu sao cũng là bạn của anh trai Tiểu Phàm, quan hệ của bọn mình lại keo sơn gắn bó thế này, sao anh cũng phải nể mặt Tiểu Phàm một chút chứ, đúng không? Theo em thấy, chuyện này cứ tính thế đi……” Cô nàng ngực khủng an ủi.
“Hừ, vậy được thôi……” Tên nhóc lông lá bị gọi là Vịt ca này cũng biết đường xuống nước, hắn ta chỉnh đốn lại y phục, nói với Tiểu Phàm rằng, “Vậy thì anh nể mặt em đấy, tha cho tên khốn đó một lần. Nhưng chuyện này do em mà ra, em bắt buộc phải tự phạt một chén……”
Tiểu Phàm vừa định nói “Không cần nể mặt em đâu, anh cứ đi dạy dỗ hắn ta đi……”, nhưng hễ nhìn thấy cô nàng ngực khủng nháy mắt ra hiệu cho mình, lời đến miệng lại nuốt ngược trở vào, đành gật gật đầu, “Cảm ơn Vịt ca, vậy được, lát nữa em sẽ uống nhiều hơn một chút……”
Tiếp theo đó, đám trẻ con tuổi chưa lớn nhưng cứ thích ra vẻ trưởng thành bắt đầu cạn chén chúc tụng ăn uống linh đình. Nhất thời, tiếng hô “Uống”, “Cạn” vang lên không ngớt.
Uống một lúc, cô nàng ngực khủng kia lại nổi hứng, nói với Vịt ca rằng, “Vịt ca, đại ca của anh là nhân vật lợi hại như vậy, ra ngoài nhất định sẽ rất uy phong phải không? Thế thì anh kể cho bọn em nghe mấy chuyện trong giang hồ đi……”
Vịt ca lúc này đã uống vài chén, khuôn mặt non nớt đỏ bừng phừng phừng, hắn ta nheo mắt ngậm một điếu thuốc lên miệng, phì phèo tận hưởng, “Các em đều muốn nghe à?”
“Muốn chứ……”
“Đương nhiên là muốn rồi……”
Nhất thời, mọi người đều tranh nhau gật đầu hưởng ứng, cô nàng tên Tiểu Phàm kia lại càng hai mắt lấp lánh ngôi sao, tràn ngập vẻ mong chờ.
“Đã vậy…… vậy anh sẽ kể cho các em nghe một chút……” Vịt ca ra vẻ ta đây vung tay lên, sau đó khua chân múa tay ba hoa chích chòe,
“Đại ca của tao ấy chứ, đó chính là một nhân vật cực kỳ ngưu bức trong thế giới ngầm, anh ấy nói một, không ai dám nói hai. Anh ấy ra đường đều có xe cảnh sát mở đường, ngay cả thị trưởng hay quận trưởng gì đó, cũng phải nể mặt anh ấy mấy phần. Lấy lần trước tao cùng anh ấy đi chém người ra mà nói nhé……”
Tên nhóc này đúng là khoác lác không thèm ngó trời cao đất dày, nước bọt bay tứ tung, cảm giác những gì hắn kể hoàn toàn không phải chuyện xã hội đen, mà là tình tiết trong tiểu thuyết ma huyễn, huyền huyễn, chuyện bịa đặt đó, không thể nào giả hơn được nữa.
Thế nhưng dẫu là vậy, cô gái bị gọi là “Tiểu Phàm” kia, chẳng những tin sái cổ, mà trong đôi mắt to tròn còn ánh lên tia nhìn sùng bái…
{Vân Thiên Văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}