“Ca ca, Tiểu Manh giúp ca...
vừa nói, Từ Tiểu Manh vừa vươn tay xoa bóp vào chỗ bị giẫm đau của Mục Phi.
Mà bàn tay nhỏ bé của con bé vừa ấm vừa mềm, xúc cảm vô cùng tuyệt vời. Mục Phi chỉ cảm thấy bộ phận quan trọng của mình bị chạm vào như vậy, một cảm giác thư thái liền truyền đến. Có lẽ chính vì cảm giác này, cơn đau quả nhiên đã dịu đi đôi chút.
“Ca ca, là chỗ này sao?” Đôi tay nhỏ bé xinh đẹp của Từ Tiểu Manh khẽ xoa bóp trên người Mục Phi.
“Ô... ừm... khụ khụ...” Mục Phi cảm nhận được khoái cảm ùa tới, suýt chút nữa rên thành tiếng, may mà phản ứng đủ nhanh, đổi thành ho khan hai tiếng, lúc này mới không mất mặt.
“Không, không phải chỗ đó... là... là trứng đau...” Mục Phi có chút ngượng ngùng nói.
Tiểu Manh vẫn còn là một đứa trẻ, để con bé giúp mình xoa bóp chỗ đó... dường như không ổn lắm nhỉ? Thế nhưng... cảm giác này... quả thực rất sướng...
Trong lòng Mục Phi vô cùng dằn vặt, một mặt cậu cảm thấy để em gái giúp mình mát-xa chỗ đó là có chút không đúng... mặt khác, cảm giác thư thái này lại khiến cậu không sao dừng lại được, trong chốc lát, cậu cũng không biết phải làm sao cho phải.
Nhưng sau đó cậu nghĩ lại, mình chỉ vì đau chỗ đó nên mới để Tiểu Manh giúp xoa bóp thôi, hình như cũng không quá đáng lắm ha? Hơn nữa, chẳng phải mình bị con nhóc chết tiệt này giẫm phải hay sao?
Thôi thôi, cứ để con bé giúp mình xoa bóp một lúc là được, đợi hết đau rồi, lập tức bảo con bé dừng tay, chẳng phải là xong chuyện sao?
Mục Phi tự an ủi bản thân trong lòng một hồi, cảm giác tội lỗi trong lòng liền vơi đi rất nhiều.
“Đúng, chính là chỗ đó đau, nhẹ tay chút...” Người anh trai không có chút giác ngộ này vậy mà lại cất lời chỉ đạo.
“Ô, vâng, ca ca, là thế này sao...” Từ Tiểu Manh ngơ ngác đáp một tiếng.
Từ Tiểu Manh cũng biết mình đã phạm lỗi, chỉ sợ để lại di chứng gì cho Mục Phi, liền dùng bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của mình, nhẹ nhàng xoa bóp, hết sức cẩn thận.
Lần này Mục Phi sướng phát điên, chỉ mấy phút sau, chỗ bị giẫm đau đã đỡ hơn rất nhiều, cơ bản là không còn đau chút nào nữa. Mà đọng lại chính là khoái cảm do bàn tay nhỏ bé của Từ Tiểu Manh mát-xa vào chỗ nhạy cảm.
“Ố ho ho... sướng, sướng quá đi mất. Phải công nhận, cái tay nhỏ của Tiểu Manh đúng là lợi hại thật. Chỉ bằng cái vụ mát-xa này, cú đạp này của đại gia đây cũng đáng lắm rồi, ha ha...” Mục Phi nằm trên giường, vừa tận hưởng vừa vô sỉ nghĩ ngợi.
“Ái chà chà, Tiểu Manh này, em thật là...” Mục Phi nhắm mắt tận hưởng, vẫn không quên giáo huấn, “Em nói lớn lên sẽ làm vợ anh cơ mà. Em xem lại mình xem, sao lại đoảng thế hả? May mà anh mày thân thể cường tráng, vạm vỡ, thế nên mới không bị hỏng đấy. Nếu em mà giẫm hỏng thật, sau này anh lấy kiểu gì đây?” Mục Phi nói đùa.
“Hả?” Từ Tiểu Manh thấy Mục Phi đã đỡ hơn nhiều, cũng yên tâm hơn hẳn, nghe thấy câu hỏi của Mục Phi, khuôn mặt nhỏ nhắn liền lộ ra vẻ khó hiểu, “Ca ca, anh cưới vợ thì liên quan gì đến chuyện này ạ?”
“Ừm...” Nghe thấy câu trả lời của Từ Tiểu Manh, Mục Phi không khỏi ngẩn ra, hình như câu hỏi này của mình hơi ngốc nghếch thì phải. Tiểu Manh ngốc nghếch chẳng biết gì cả mà lại còn hỏi ngược lại mình, thế này thì mình phải trả lời ra sao đây?
Lẽ nào lại bảo đó là thứ dùng để bắt nạt Tiểu Manh sau này chắc? Không được, chủ đề này quá đồi trụy, không thể dạy hư Tiểu Manh được. Cho nên, tốt nhất là đừng dây dưa vào vấn đề này nữa.
Nghĩ đến đây, Mục Phi cười gian một tiếng, không trả lời mà lại thừa nước đục thả câu: “Hì hì, Tiểu Manh, vấn đề này khá là thâm sâu, đợi em lớn lên rồi sẽ biết...”
“Nhưng mà...” Từ Tiểu Manh vẻ mặt đầy tò mò, vẫn muốn hỏi tiếp.
Nhưng con bé vừa mới hé miệng đã bị Mục Phi cắt ngang: “Đừng nhưng nhị gì nữa, Tiểu Manh, vừa rồi bên kia cũng bị giẫm phải đấy, xoa bóp luôn đi...”
Bàn tay nhỏ bé của Từ Tiểu Manh đổi sang vị trí khác: “Là chỗ này phả ạ?”
“Đấy, đúng rồi, chính là chỗ đó. Lúc em xoa bóp phải nhẹ tay thôi, chỗ đó sợ va chạm lắm...”
“Đúng rồi, đúng rồi, chính là thế đấy, làm từ từ thôi, xoa thêm mấy cái nữa...”
“...”
Mục Phi liên tục chỉ đạo, còn Từ Tiểu Manh cũng ngốc nghếch nghe lời làm theo.
Thế nhưng đột nhiên, Từ Tiểu Manh khó hiểu kêu lên một tiếng “hả”, sau đó nét mặt lộ vẻ kinh hãi.
“Ái chà chà, hỏng rồi hỏng rồi, ca ca, sưng lên rồi... sao chỗ đó của anh lại sưng lên thế này... sưng to quá... oà, vẫn đang to lên kìa, thế này phải làm sao đây...” Từ Tiểu Manh kinh ngạc kêu lên.
“Ừm...” Cho dù da mặt Mục Phi có dày đến đâu cũng không khỏi đỏ bừng.
Vừa rồi cậu đau muốn sống muốn chết nên nào có tâm trí đâu mà nghĩ đến những chuyện đồi trụy này.
Nhưng lúc này đã hết lại cộng thêm bàn tay nhỏ bé của Từ Tiểu Manh quá đỗi dễ chịu, ban nãy cậu lại vừa nghĩ đến chuyện “bắt nạt Tiểu Manh” đầy yêu thương kia, thế nên tiểu Mục Phi tự nhiên mà lại vô sỉ có phản ứng.
Lần này thì Mục Phi uất ức rồi: “Vậy mà lại bị Tiểu Manh nhìn thấy cái bộ dạng phát sắc này của đại gia rồi, tiêu đời rồi, phen này mất mặt lớn thật rồi. Hơn nữa, mình phải giải thích với con bé thế nào đây?”
Thế nhưng tục ngữ có câu, chuyện tốt chưa chắc đã thành đôi, nhưng họa chí ít hiếm khi đi một mình. Đúng lúc Mục Phi đang uất ức, chỉ nghe “bốp” một tiếng, một ánh đèn dịu dàng, ấm áp chiếu sáng cả căn phòng.
Mục Phi và Từ Tiểu Manh cùng ngoảnh đầu nhìn lại, hóa ra là Hạ Tuyết đã bật chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường, đang mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn hai người.
Sau đó, vẻ mặt kinh ngạc trên mặt Hạ Tuyết nhạt dần, từ từ biến thành nụ cười dịu dàng: “Tiểu Phi, hai người đang làm gì thế?”
Mục Phi quay đầu nhìn lại tư thế của mình và Tiểu Manh, trong lòng chợt chùng xuống.
Lúc này cậu đang vô cùng thoải mái tựa vào chăn, dạng hai chân ra, vẻ mặt tận hưởng. Còn Từ Tiểu Manh thì quỳ gối ngồi trước người cậu, hai tay đang mơn trớn bộ phận quan trọng của cậu.
Và điều khiến Mục Phi uất ức hơn nữa là, tiểu huynh đệ lúc này của cậu cứ như thể nhìn thấy chuyện gì thú vị lắm, ngẩng cao đầu chào cờ, cái bộ dạng đó chẳng khác nào dựng một cái lều cả.
Hỏng, hỏng rồi. Mục Phi thầm kêu lên một tiếng không ổn, vội vàng khép hai chân lại.
Cậu quay đầu nhìn lại, Hạ Tuyết đã vén chăn lên, đôi bàn chân ngọc ngà trắng ngần như tuyết đạp lên sàn nhà, bước về phía hai người.
Hạ Tuyết tuy đang cười, hơn nữa nụ cười của cô rất đẹp, rất dịu dàng, rất ấm áp, khiến người ta vừa nhìn vào liền có cảm giác như làn gió xuân thổi qua mặt. Giọng nói cũng rất ấm áp và êm tai, cái chất giọng nhỏ nhẹ đó, cực kỳ dịu dàng.
Thế nhưng Mục Phi lại luôn cảm thấy, sao mà lạnh lẽo thế này nhỉ?
Hạ Tuyết bước tới, dịu dàng ngồi xuống bên cạnh Mục Phi, thấy Mục Phi không nói gì, cô hơi nghiêng đầu, mỉm cười hỏi: “Tiểu Phi, mau trả lời đi chứ, nói cho chị biết hai người đang làm gì vậy?”
“Hửm, hì hì...” Mục Phi cảm giác mồ hôi lạnh sắp tuôn ra đến nơi rồi, cậu cười gượng gạo, lắp bắp hỏi: “Tuyết, Tuyết tỷ, nếu em nói là Tiểu Manh đang giúp em giảm đau, chị có tin không?”
Hạ Tuyết vẫn đang mỉm cười, không trả lời mà lại hỏi ngược lại: “Thế em... nghĩ là chị có tin không?”
Mục Phi lấy tay che đi chỗ xấu hổ của mình, lắc đầu: “Không tin...”
“Thế mà em còn hỏi chị...” Hạ Tuyết vừa nói, vừa vươn bàn tay trắng nõn thon thả, hơi lạnh ngắt của mình về phía tai Mục Phi: “Đồ tiểu yêu tinh, em... em vậy mà lại dám dạy Tiểu Manh làm chuyện thế này, có phải là... quá đáng lắm rồi không...”
“Tuyết tỷ, nhưng mà em nói thật mà... ái, ái, tai, tỷ ơi, nhẹ tay thôi, tai em...” Mục Phi kêu lên cầu xin tha thứ, thế nhưng Hạ Tuyết quyết không buông tay.
Mặc dù Hạ Tuyết chỉ làm động tác dọa thôi chứ không nỡ dùng sức, và cho dù cô có dùng sức đi chăng nữa cũng chẳng làm Mục Phi đau được. Nhưng Mục Phi cũng biết nếu không giải thích rõ ràng với cô, chuyện này sẽ không tài nào kết thúc được.
Cậu vội vàng đẩy Từ Tiểu Manh ra, giục giã: “Con nhóc chết tiệt này, em còn ngẩn ra đấy làm gì? Mau giúp anh giải thích đi chứ...”
“Tuyết tỷ, chị hỏi Tiểu Manh đi, lời em nói chị không tin thì lời Tiểu Manh chắc chắn chị phải tin chứ?” Mục Phi lại quay đầu nói với Hạ Tuyết.
Hạ Tuyết lại quay đầu nhìn Từ Tiểu Manh đang ngồi một bên mỉm cười xem Mục Phi bị véo, dịu dàng hỏi: “Tiểu Manh, rốt cuộc thì chuyện vừa rồi là thế nào?”
Từ Tiểu Manh cười ngọt ngào, giống như học sinh tiểu học trả lời câu hỏi, giơ cao một tay lên, lanh lảnh đáp: “Ca ca bảo Tiểu Manh xoa bóp trứng cho anh ấy...”
Hạ Tuyết bấy giờ mới quay đầu nhìn Mục Phi, dịu dàng cười nói: “Đồ tiểu yêu tinh, lần này em còn gì để nói nữa không? ... Thảo nào mà tối nay em cứ đòi ôm Tiểu Manh đi ngủ, hóa ra là có ý đồ bắt nạt Tiểu Manh, lại còn dạy con bé...
“Ái chà chà, Tuyết tỷ, đây là hiểu lầm, thực sự là hiểu lầm mà, đừng véo nữa...” Mục Phi van xin cứu mạng, “Tiểu Manh, em đúng là con nhóc chết tiệt, em nói nhảm cái gì thế, anh bảo em xoa bóp hồi nào? Rõ là em tự muốn giúp anh xoa bóp mà, ái da...”
“Tiểu Manh chủ động cũng không được, em đường đường là một người anh trai mà lại để em gái giúp mình làm cái trò đó... Đồ tiểu yêu tinh, hôm nay chị phải thay dì giáo huấn em cho nên hồn mới được...”
“Tai, tỷ ơi, rụng mất, tai em sắp rụng rồi.”
“Á!!...”
Hôm sau, tại một khu dân cư ở quận Hương Sơn, Tân Nam, nam thanh nữ tú già trẻ lớn bé thi nhau bàn tán. Nghe nói vào đêm hôm trước, rất nhiều người nghe thấy tiếng thét thảm thiết của một người đàn ông, đối với hiện tượng này, mọi người bàn tán xôn xao.
Có người nói đây là vụ bạo lực gia đình, có người nói là ma ám, có người lại nói đã xảy ra án mạng giết người.
---❊ ❖ ❊---
Sáng hôm sau, một chiếc xe ô tô thương mại Remart chạy từ quận Hương Sơn hướng về phía quận Bình Sơn.
“Tổng giám đốc Hồng, theo lời lão gia tiết lộ, mức giá trong lòng vị ông chủ kia rơi vào khoảng ba mươi triệu. Mấy hôm trước tôi tuy có nói năm triệu là chốt, nhưng tôi cũng chỉ tiện miệng nói thế thôi, về mặt kinh doanh tôi hoàn toàn không có kinh nghiệm gì cả, đến lúc đó chuyện đàm phán giá cả đành phải phó mặc cho cô rồi. Hôm nay cô cứ đến nghe ngóng xem tình hình trước, nắm bắt trước đã, đến lúc đó lúc bàn bạc với bọn họ cũng dễ nói chuyện hơn một chút...” Mục Phi ngồi trên xe, nói với một người phụ nữ trưởng thành trông chừng hai mươi lăm sáu tuổi.
Mà người phụ nữ mang họ Hồng này, tự nhiên chính là Hồng Tố Phân từng đi theo Lý Đông Cương, nay bị hắn “tặng” cho Mục Phi sai bảo.
Hồng Tố Phân tuy không hiểu chút gì về lĩnh vực luyện kim, nhưng dẫu sao cô ta cũng là tổng giám đốc “Tắm hơi Gia Ni Hóa”, kinh nghiệm thương trường phong phú hơn Mục Phi, Lý Đông Cương, Đồng Cửu rất nhiều.
Hơn nữa, nghe nói cô ta còn là sinh viên ưu tú tốt nghiệp từ một trường đại học thương mại nào đó, chuyện đàm phán kinh doanh đối với cô ta mà nói chắc chắn không hề xa lạ, lại đúng chuyên môn. Cho nên, hôm nay Mục Phi đến nhà máy xem xét tình hình, tiện thể dẫn cô ta theo luôn.
Nghe Mục Phi nói vậy, Hồng Tố Phân gật đầu: “Tôi biết rồi, Tam gia, hôm nay tôi sẽ quan sát tình hình trước. Tối về sẽ tra cứu thêm tài liệu ngành nghề, đến lúc đàm phán, chúng ta cũng nắm chắc phần thắng hơn.” Hồng Tố Phân đẩy nhẹ chiếc kính gọng vàng lên nói, cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ quyến rũ khó cưỡng của người phụ nữ trưởng thành.
“Tuy nhiên... Tam gia, bây giờ anh có thể bật mí cho tôi biết, nếu anh muốn thâu tóm nhà máy này, mức giá tối đa anh có thể chi trả là bao nhiêu không?” Hồng Tố Phân hỏi.
“Ừm... tiền mặt tôi có năm triệu, hôm qua Đông Cương ca đồng ý đầu tư hai triệu, Cửu ca cũng có thể đầu tư một triệu, tổng cộng là tám triệu. Nếu tôi gom góp thêm chút nữa, chín triệu chắc là không thành vấn đề...” Mục Phi ngẫm nghĩ rồi đáp. Sau đó cậu lại hỏi: “Tổng giám đốc Hồng, cô thấy thế nào? Có khả năng cầm xuống không?”
Hồng Tố Phân mỉm cười: “Tam gia, tuy hiện tại bên phía họ đang sốt sắng, nhưng có thể xây dựng một nhà máy lớn như vậy rồi bỏ không mấy năm mà vẫn không hề bận tâm, điều đó chứng tỏ thực lực kinh tế của đối phương hoàn toàn không phải thứ mà chúng ta có thể với tới, thậm chí đối với họ mà nói, số tiền này chỉ là chuyện nhỏ mà thôi. Cho nên, kết quả cuối cùng ra sao, cơ bản không nằm ở chuyện tiền nong...”
“Ồ?” Mục Phi khó hiểu hỏi: “Thế thì nằm ở gì?”
Hồng Tố Phân mỉm cười, đáp: “Con người...”
{Piao Tian Literature www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương / Báo cáo tại đây
Để đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ Piao Tian Literature Network, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Piao Tian Literature - Piao Yue Tian Kong Novel Reading Network All rights reserved.