Hai ba ngày không về "nhà", Mục Phi lúc này đang đứng trước cửa, chợt nhớ đến câu nói hay được nhắc tới trên ti vi.
"Đi đâu cũng không bằng nhà..."
Cậu bây giờ chính là có suy nghĩ này, mặc dù đây không phải nhà cậu, mà là nhà của Hạ Tuyết. Nhưng đối với Mục Phi mà nói, cũng xấp xỉ như nhau rồi.
Thế nhưng lúc này, cậu đứng trước cửa "nhà mình", lại có chút không dám bước vào.
Bởi vì mấy ngày trước cậu mới hứa với Hạ Tuyết, từ nay về sau mỗi tối đều phải về nhà đúng giờ, không uống rượu đến mức không về nhà ngủ nữa. Kết quả chưa qua hai ba ngày, cậu lại "uống" đến mức bất tỉnh nhân sự, không thể về nhà.
Vừa mới hứa xong mà đã không làm được, cậu có thể không hổ thẹn sao?
Mặc dù là có nguyên nhân, nhưng cậu cũng không thể nói thẳng với Hạ Tuyết rằng mình bị nhốt vào đồn công an chứ?
Cho nên, Mục Phi mới khó xử như thế.
Nhưng khó xử thì cũng đành chịu, sự thật không thể nói, cậu chỉ có thể kiên quyết nói dối đến cùng. Cậu nhẩm lại khẩu cung đã bàn trước với Lý Triều Nam hai lần, xác định không có sơ hở gì rồi mới mở cửa bước vào nhà.
Mục Phi vốn tưởng rằng Hạ Tuyết sẽ mỉm cười giơ bàn tay nhỏ trắng trẻo thon dài của cô ấy ra, véo lên tai mình, nhưng cậu chỉ đoán đúng một nửa.
Từ Tiểu Manh vẫn như mọi khi, hễ nghe thấy Mục Phi về là cười duyên nhào tới, ôm chặt lấy Mục Phi lắc lư không ngừng, cả người treo lơ lửng trên người Mục Phi, giống hệt như một con gấu koala.
Nhìn dáng vẻ vui mừng đó của con bé, đây nào giống như hai ngày không gặp chứ? Cứ như anh em xa cách bao nhiêu năm, nay đoàn tụ vậy.
Còn Hạ Tuyết thì không giống như trong tưởng tượng của cậu là sẽ giơ tay véo tai mình, cô chỉ đang dịu dàng mỉm cười.
"Về rồi đấy à..." Hạ Tuyết mỉm cười nhẹ nhàng với Mục Phi, nụ cười ấm áp như ánh nắng tháng bảy, "Cơm nước xong xuôi rồi, mau đi rửa tay đi, đang đợi em đấy..."
"Hả?" Mục Phi ngẩn người ra một chút, vội vàng đáp lời, "À, vâng!"
Nhưng cậu lại cảm thấy có chút gì đó kì lạ, theo phong cách trước đây của Hạ Tuyết, kiểu gì cũng phải véo mình một trận rồi mới nói. Thế nhưng hôm nay, sao lại "dịu dàng" thế nhỉ? Cứ như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy, khiến Mục Phi thấy vô cùng bất an.
Sau khi Hạ Tuyết đi vào bếp, Mục Phi xoa xoa cái đầu nhỏ của Từ Tiểu Manh, hỏi nhỏ bên tai con bé, "Này này, Tiểu Manh, ngày hôm qua anh không về, chị Tuyết của em... có từng nói xấu hay mắng chửi gì anh không?"
"Hả?" Từ Tiểu Manh chớp chớp đôi mắt to tròn, sau đó lắc đầu, cười nói, "Không có, không có đâu ạ..."
Tiểu loli ngẩng đầu nhìn Mục Phi ngẩn ngơ cười, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn chẳng khác nào nhân vật hoạt hình, đáng yêu hết sức.
"Thật á?" Mục Phi gặng hỏi.
"Thật mà, thật mà!! Chị Tuyết chẳng nói câu nào xấu cả, lời chê trách cũng không có luôn. Tiểu Manh bảo đảm, nếu gạt anh trai, Tiểu Manh sẽ là chú heo nhỏ..." Từ Tiểu Manh gật đầu, thề non hẹn biển nói.
Con bé vừa gật đầu, phần áo trước ngực liền nhấp nhô lên xuống, lắc qua lắc lại, khiến Mục Phi hoa cả mắt.
Bảo bối muội muội nhà mình đúng là có "vốn liếng" thật đấy!
Thảo nào con nhóc Bối Bối lúc nào cũng ghen tị với con bé.
Nghe lời tiểu loli nói, Mục Phi thở phào nhẹ nhõm, ít nhất thì Tuyết tỷ không nổi trận lôi đình nào. Xem ra, nhiều lắm cũng chỉ giáo huấn mình vài câu, hoặc véo mình hai cái là cho qua thôi, may quá may quá!!
Mục Phi thầm nghĩ đầy may mắn, cưng chiều cốc đầu Từ Tiểu Manh một cái, cười nói, "Cái con loli ngốc này, chắc chắn là đang gạt anh rồi, đúng không?"
"Hả? Không có, không có mà, sao anh trai lại nói thế ạ?" Từ Tiểu Manh nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ, khó hiểu hỏi.
"Bởi vì em vốn dĩ đã là heo rồi, có lừa anh hay không thì cũng vẫn là heo thôi, ha ha..." Mục Phi vừa xoa nắn khuôn mặt bầu bĩnh của Từ Tiểu Manh vừa cười lớn đầy vẻ vô lại.
Khuôn mặt của Từ Tiểu Manh bị bóp thành đủ mọi hình thù trong tay Mục Phi, giống như đang làm mặt quỷ vậy. Trông vô cùng lém lỉnh và đáng yêu.
"Hạ anh trai, anh xấu quá hà, lại trêu chọc Tiểu Manh. Tiểu Manh không thèm chơi nữa đâu..." Từ Tiểu Manh cười duyên, cũng giơ tay phản kích, thò tay vào vạt áo Mục Phi, cù lét cậu.
Hai người đùa giỡn lẫn nhau.
"Hai người các em, đừng đùa nữa..." Đúng lúc hai kẻ lớn xác mà tâm hồn trẻ con đang đùa giỡn thì giọng nói dịu dàng của Hạ Tuyết truyền từ trong bếp ra, "Mau tới ăn cơm thôi, ăn xong rồi chơi tiếp..."
"Vâng, tới đây ạ..." Mục Phi và Từ Tiểu Manh đồng thanh đáp.
Biết được Hạ Tuyết không hề thật sự nổi giận, Mục Phi cũng yên tâm hơn phần nào.
Cậu cứ nghĩ Hạ Tuyết sẽ hỏi chuyện tối qua lúc ăn cơm. Nhưng suốt bữa ăn, Hạ Tuyết vẫn như mọi khi, chỉ ăn vài miếng là đặt đũa xuống, mỉm cười nhìn Mục Phi và Từ Tiểu Manh, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho hai người, hoàn toàn không nhắc gì đến chuyện ngày hôm qua.
Sau bữa ăn, Hạ Tuyết tiếp tục quay lại công việc vẽ tranh của mình, Mục Phi đùa giỡn với Từ Tiểu Manh, cho đến tận lúc tối muộn chuẩn bị đi ngủ, Hạ Tuyết cũng không hề hỏi đến chuyện của Mục Phi.
Thế nhưng ngay lúc Mục Phi vừa thở phào, tưởng rằng mình đã vượt ải trót lọt, thì Hạ Tuyết cuối cùng cũng "ra chiêu" rồi.
"Tiểu Phi, lại đây..." Hạ Tuyết trải xong đệm dưới đất, dịu dàng vẫy tay gọi Mục Phi vừa mới rửa mặt xong, vừa đi "xả nước" cứu thân xong, ra hiệu cho cậu qua đó ngồi xuống.
"Ức..." Mục Phi nhìn hai mỹ nhân đang ngồi xinh xắn trên chiếc đệm dưới sàn, mỉm cười nhìn mình, bỗng nhiên có một dự cảm chẳng lành.
"Hì, hi hi, Tuyết tỷ, có chuyện gì thế ạ? Làm gì mà trang trọng thế..." Mục Phi cười khan.
"Có gì đâu, tiện miệng hỏi em chút chuyện thôi mà..." Hạ Tuyết vỗ vỗ chỗ trống trước mặt, bảo Mục Phi ngồi trước mặt Tiểu Manh.
Mục Phi đành ngoan ngoãn ngồi xuống, nhìn hai người đẹp, sao cậu lại có cảm giác như đang đứng trước một phiên tòa tam đường... ức, phải là nhị đường hội thẩm mới đúng chứ nhỉ?
"Tuyết tỷ, chuyện gì thế ạ?" Mục Phi hỏi.
Hạ Tuyết vẫn giữ nụ cười như mọi khi, "Em... tối ngày hôm qua đi đâu thế? Sao lại không về nhà?"
Giọng điệu của Hạ Tuyết rất dịu dàng, rất ôn hòa. Nghe lời cô nói, không giống như đang trách mắng Mục Phi, mà là đang ân cần hỏi han.
"Tuyết tỷ, chẳng phải Triều Nam đã gọi điện nói với chị rồi sao? Có mấy bạn học không định thi đại học, ra ngoài tìm việc không đi học nữa, nên cùng nhau ăn bữa cơm chia tay..." Mục Phi vừa nói vừa đọc lại khẩu cung đã thống nhất.
"Ồ, hóa ra là vậy à?" Hạ Tuyết khẽ gật đầu, "Nhưng mà em còn nhớ... mấy hôm trước, em đã nói gì với chị không? Nói là sau này sẽ không uống nhiều rượu nữa, ít nhất là không uống đến mức không về nhà ngủ, phải không nào?"
Cuối cùng thì điều đó cũng tới...
"Đúng... đúng là có chuyện này..." Mục Phi gật đầu, "Em có nói thật mà... nhưng mà Tuyết tỷ, chuyện này thực sự có nguyên nhân..."
Mục Phi còn muốn giải thích, lại thấy Hạ Tuyết giơ bàn tay thon thả ***, làn da sánh ngang ngọc đẹp của mình lên, mỉm cười nói, "Đừng giải thích nữa được không? Chị chỉ hỏi một câu thôi, em cứ trả lời thật lòng là được... Em nói xem... em có sai không?"
"Đúng đúng đúng, anh trai, anh nói xem có phải anh sai rồi không?" Từ Tiểu Manh cũng cười hì hì phụ họa bên cạnh, tay nhỏ đang sờ soạng tìm kiếm gì đó trong chiếc chăn bên cạnh.
Mục Phi bỗng có cảm giác mình hình như đã sập bẫy rồi, hai người này trông giống như đã bàn bạc kỹ lưỡng từ trước vậy.
Thế nhưng đối mặt với câu hỏi của Hạ Tuyết, Mục Phi đành phải thừa nhận, "Vâng, em quả thực có lỗi..."
"Tiểu Phi, quả nhiên em đã lớn thật rồi, dám làm dám chịu, tốt lắm..." Hạ Tuyết mỉm cười nói, "Được, em thừa nhận là tốt..."
Vừa nói, cô vừa thò tay vào chiếc chăn bên cạnh, lôi ra một đống đồ trông như khăn lụa, khăn quàng cổ, khăn tắm các loại, vừa so đo vừa tiến lại gần Mục Phi.
Từ Tiểu Manh cũng y như vậy, cầm lấy một chiếc khăn voan, vừa cười khúc khích vừa vây lấy Mục Phi.
"Tuyết, Tuyết tỷ, hai người định làm gì vậy?" Mục Phi vừa lùi lại vừa hỏi.
Hạ Tuyết dịu dàng đáp: "Làm gì á? Đương nhiên là phải cho cái tên tiểu hỗn đản nói không giữ lời là em một bài học nhớ đời rồi chứ..."
Mục Phi vừa định né thì câu nói của Hạ Tuyết lại khiến cậu khựng lại.
"Tiểu hỗn đản, em có biết không? Chỉ vì em không về mà tối qua chị và Tiểu Manh đều không ăn cơm, một bàn cơm canh nấu ngon lành mà phải đổ đi hơn nửa, em có tưởng tượng được chị tức giận đến thế nào không?
Chị biết em là con trai, sức lực lớn. Nhưng nếu em không muốn chị tiếp tục nổi giận nữa thì tốt nhất là ngoan ngoãn nghe lời đấy nhé..." Hạ Tuyết mỉm cười, dùng lời lẽ ngọt ngào khuyên nhủ.
Mặc dù Hạ Tuyết cười rất đẹp, giọng điệu rất ôn hòa, nhưng sao Mục Phi lại cảm thấy nụ cười ấy cứ "gian gian" thế nào ấy nhỉ? Hơn nữa, trên đầu cô hình như còn mọc ra hai chiếc sừng nhỏ nữa chứ.
Ngay lúc Mục Phi đang ngẩn ngơ, Hạ Tuyết liền ra lệnh cho Từ Tiểu Manh: "Tiểu Manh, lên thôi!"
"Vâng, được ạ, tới đây." Từ Tiểu Manh đáp gọn lỏn một tiếng đầy xinh xắn, sau đó hai đại mĩ nhân lớn nhỏ lập tức đè ngửa Mục Phi ra một cách vô cùng hoành tráng.
Tiếp theo đó là cầm những dải khăn lụa, khăn quàng cổ, khăn tắm cùng đủ loại đồ vật trong nhà có thể dùng thay dây thừng, quấn rồi lại quấn, vòng rồi lại vòng, trói thật chặt lên tay và cổ chân của Mục Phi.
Hai phút sau, đại công cáo thành.
"Phù, xong rồi..."
Hạ Tuyết ngồi phịch xuống đất, thở dài một hơi, mãn nguyện mỉm cười.
Nhìn lại Mục Phi, lúc này cậu đang nằm ngửa dưới đất, cổ tay và cổ chân đã bị quấn không biết bao nhiêu tầng "dây" nữa, trông y như một cỗ xác ướp Ai Cập.
Hạ Tuyết vỗ vỗ cổ tay đang bị trói của Mục Phi, "Tiểu hỗn đản, chị biết là em có thể giãy ra được. Nhưng tốt nhất là em đừng làm thế, bởi vì nếu em làm vậy, chị sẽ buồn lắm đấy nhé!! Em không nỡ làm chị giận đúng không?" Hạ Tuyết cười duyên nói.
Mấy thứ này, nếu Mục Phi muốn thì chỉ cần giãy nhẹ là đứt, nhưng lời nói của Hạ Tuyết lại khiến cậu chỉ đành ngoan ngoãn chịu trận.
Hạ Tuyết dùng ngón tay thon dài véo chóp mũi Mục Phi. "Tiểu hỗn đản, bảo sao em dám không về nhà ngủ. Bài học đầu tiên dành cho em chính là phải làm gối ôm cho chị và Tiểu Manh vào ban đêm. Trước khi hai chị em thức dậy vào ngày mai, em cứ phải nằm im ngoan ngoãn thế này cho chị, không được phép tự cởi ra đâu đấy, biết chưa?"
Nhìn vẻ mặt không thể phản kháng của Mục Phi, Hạ Tuyết vui mừng khôn xiết, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ như hoa.
“He he, anh trai, dáng vẻ này của anh trông hay ho ghê cơ...” Từ Tiểu Manh cũng cười khúc khích giòn giã, vươn bàn tay nhỏ nhắn ra liên tục nhéo khuôn mặt Mục Phi, giống hệt như lúc Mục Phi cấu cô bé ban nãy. Sau đó con bé còn bồi thêm một câu, “Anh trai, anh không được giãy ra đâu đấy, nếu không Tiểu Manh cũng sẽ đau lòng lắm cho mà xem...”
Mẹ kiếp, tôi có làm em giận đâu mà em đau với chả lòng cái nỗi gì hả?
Mục Phi nhìn bảo bối tỷ tỷ và muội muội đang cười tươi như hoa kia, trong lòng uất ức nghĩ. Ông trời ơi, rõ ràng tôi mới là công, không phải thụ cơ mà, tôi không thích bị trói đâu trời ơi, hai người đang diễn cái vở kịch gì thế này?
Đột nhiên, Mục Phi nảy sinh một phỏng đoán. Tuyết tỷ và Tiểu Manh này, sẽ không phải là kiểu bề ngoài thì dịu dàng yếu ớt nhưng thực chất bên trong lại là một nữ vương bá đạo chứ nhỉ?
Mục Phi thầm nghĩ, chợt nhận ra điều gì đó, trừng trừng đôi mắt to nhìn Từ Tiểu Manh: "Em đã sớm bàn bạc với Tuyết tỷ là sẽ chỉnh anh thế này phải không hả? Cái con nhóc chết tiệt này, không phải em nói là Tuyết tỷ không mắng anh gì cả sao? Em dám lừa anh à?" Mục Phi "giận dữ" lên tiếng.
"Anh trai, Tiểu Manh oan uổng quá đi mất..."
Từ Tiểu Manh hơi bĩu cái môi nhỏ hồng hào, "Chẳng phải anh trai hỏi Tiểu Manh là chị Tuyết có nói lời nào xấu về anh trai không cơ mà? Tiểu Manh đâu có lừa anh, chị Tuyết thực sự có nói xấu anh câu nào đâu..."
Tiểu loli cười làm nũng, khẽ lắc lắc cái đầu nhỏ đáng yêu, hai bím tóc cứ lắc qua lắc lại.
"Chị Tuyết chỉ bảo với Tiểu Manh là muốn cùng Tiểu Manh 'bắt nạt' anh một trận thôi mà. Còn về chuyện nói xấu thì hoàn toàn không có, một câu 'nói xấu' cũng không có luôn..."
Nghe Từ Tiểu Manh nói xong, khóe môi Mục Phi khẽ giật giật, cậu thực sự thấy uất ức rồi.
Bình thường toàn là cậu đi trêu chọc người khác. Vậy mà hôm nay, cậu lại bị một con loli ngốc dắt mũi cho vòng vòng thế này ư??