Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1753 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 477
Tình biến (Hạ)

❊ ❊ ❊

[TIÊU HỀ]: Chương 477: Tình biến (Hạ)

“Không có gì à? Vậy bái bai nhé...” Mục Phi nói xong, liền cúp điện thoại.

“Phạch!”

Lâm Nhược Y ở đầu dây bên kia lại chớp chớp mắt, khuôn mặt đáng yêu tràn đầy vẻ khó hiểu.

“A Phi hôm nay... sao lại có vẻ kỳ lạ thế nhỉ?” Lâm Nhược Y khó hiểu nhìn điện thoại, mang theo chút phiền muộn nhỏ bé nghĩ ngợi.

Cô bấm gọi lại số của Mục Phi, nhưng điện thoại lại vang lên tiếng báo máy bận hoặc đã tắt nguồn. Hết cách, cô đành phải gác chuyện này ra sau đầu trước.

“Sao thế, Nhược Y?”

“Cãi nhau với bạn trai à?” Lâm Nhược Yêm bên cạnh hỏi cô, “Ấy da, thế này là không được đâu nhé. Làm đàn ông, trước tiên phải rộng lượng, biết cưng chiều phụ nữ. Nói cho em biết, loại bạn trai hay nổi giận, hay hờn dỗi là tuyệt đối không được đâu đấy. Ôi cái ải ông anh này của em là không qua được đâu, biết chưa?”

“Ghét thật, cho dù anh ấy có giận thật đi nữa thì cũng là do anh hại đấy. Cứ quấn lấy em suốt ngày, em đã một tháng không gặp anh ấy rồi cơ mà...” Lâm Nhược Y bất mãn nhìn người anh trai bên cạnh, cằn nhãn nói, “Rõ ràng trông cũng coi như bảnh bao, thế mà sao mãi không tìm nổi bạn gái cơ chứ? Ngay cả đi mua quần áo cũng phải lôi kéo em theo, đúng là phiền chết đi được...”

Lâm Nhược Yêm nghe vậy thì cười ha hả, “Ha ha, Nhược Y, anh không tìm được bạn gái thì em cũng phải chịu trách nhiệm đấy. Ai bảo cô em gái của anh xinh đẹp thế này cơ chứ?

Anh cứ hễ nhìn thấy cô gái nào tạm ổn là lại không kìm được mà đem ra so sánh với em. Nhưng so thế này rồi, chưa cần bàn đến tính cách, chỉ riêng ngoại hình thôi là đã khiến anh tụt cả hứng, cơm nước cũng chẳng nuốt trôi rồi. Những cô gái như thế, sao có thể làm bạn gái chứ?

Hơn nữa, đám nữ binh trong bộ đội thì em cũng không phải không biết, ai nấy đều dữ như hổ cái, lại thích múa đao múa gậy. Làm bạn thì được, làm bạn gái á? Thôi quên đi...”

Lâm Nhược Yêm giải thích xong lại xoa đầu Lâm Nhược Y, “Nhưng mà này Nhược Y, em cũng đừng có phiền anh nữa. Lần này anh đi, nhanh nhất thì ba năm sau mới về nhà lần nữa, lâu hơn chút thì có khi phải năm năm sau đấy. Năm năm cơ mà, khoảng thời gian dài biết bao nhiêu, đến lúc đó, e là em đã tốt nghiệp đại học mất rồi còn gì?”

“Cho nên, ngày mai anh đi rồi, em muốn tìm anh nũng nịu cũng chẳng tìm được đâu, vậy nên em cứ ở bên anh nhiều một chút đi...” Lâm Nhược Yêm nói.

“Ai thèm tìm anh nũng nịu chứ, đáng ghét...” Lâm Nhược Y miệng thì cứng cỏi đáp, nhưng trong lòng ngẫm lại, cũng thấy đúng là vậy.

Vì tính chất đặc thù trong quân đội, anh trai cô không thể giống như những người lính bình thường, mỗi năm về quê thăm người nhà một lần. Đối với họ, hai ba năm mới về một lần, ở lại hai tuần đã là một sự xa xỉ rất lớn rồi.

Lần trước lúc anh đi, cô mới lên cấp ba, mà bây giờ, cô đã sắp bước kỳ thi đại học đến nơi rồi.

Lâm Nhược Y liếc nhìn Lâm Nhược Yêm một cái.

Mặc dù ông anh cuồng em gái biến thái này rất phiền phức, nhưng nếu không gặp anh trong một thời gian dài, cô cũng sẽ vô cùng lưu luyến.

Cô đành thu lại sự bất mãn trong lòng, nói với Lâm Nhược Yêm, “Vậy... được rồi, anh còn muốn đi đâu nữa, em đi cùng anh...”

“Hì hì hì, thế mới phải chứ...” Lâm Nhược Yêm cưng chiều xoa đầu Lâm Nhược Y, “Đi đâu thì thôi vậy, chúng ta vừa đi đường vừa nói chuyện, đi bộ về nhà đi. Nhược Y, thấy em lo lắng cho cậu bạn trai nhỏ của mình thế cơ mà, vậy em kể cho anh nghe chuyện về cậu ta đi...”

Vừa nghe nhắc đến Mục Phi, trên mặt Lâm Nhược Y liền nở nụ cười mãn nguyện, nhưng miệng cô vẫn chối đây đẩy, “Ai thèm kể mấy chuyện này cho anh nghe chứ? Ghét thật, em mới không thèm nói đâu...”

“Hì hì, Nhược Y, mặt em đỏ hết cả lên rồi kìa, còn ngại ngùng cái gì chứ? Anh sẽ không kể với bố mẹ đâu, em cứ nói một chút đi mà...” Lâm Nhược Yêm đuổi theo bên tai cô gặng hỏi.

“Em, em mới không đỏ mặt nhé!!” Lâm Nhược Y đỏ bừng mặt, dùng sức đẩy cái đầu đang sà lại gần của anh ra, “Đáng ghét, mau xích cái đầu ra chỗ khác xem nào, đúng là ông anh cuồng em gái biến thái...”

“Nói nhảm...” Lâm Nhược Yêm ngắt lời em gái, “Em nói anh cuồng em gái, anh nhận, nhưng anh tuyệt đối không biến thái đâu nhé...”

“Anh nói lại với em một câu thật lòng này, yêu đương thì được, nhưng không được phép để người ta chiếm tiện nghi đâu đấy, biết chưa?” Lâm Nhược Yêm ra điều nghiêm túc nói.

Thế nhưng anh vừa nói vậy, Lâm Nhược Y liền nhớ lại cảnh tượng mờ ám mà cô dùng ngực để giúp Mục Phi giải quyết vấn đề kia, khuôn mặt Lâm Nhược Y lập tức càng đỏ hơn nữa.

“Em, em mới không thèm thế nhé. Hơn nữa, hơn nữa em thế nào, cũng không cần anh quản đâu...” Lâm Nhược Y sợ anh nhìn ra điểm gì bất thường, mặt đỏ tía tai rảo bước đi thật nhanh về hướng nhà mình. “Về nhà đây, không thèm để ý đến anh nữa...”

Trong đầu cô, toàn bộ đều là dáng vẻ ngốc nghếch của Mục Phi.

“A Phi, đợi em đuổi cái tên đáng ghét này đi rồi, em sẽ có thời gian ở bên anh...” Lâm Nhược Y ngọt ngào nghĩ trong lòng, một tháng không gặp, đối với cuộc hội ngộ của hai người, cô cũng vô cùng mong đợi.

“Này, Nhược Y, đừng chạy chứ. Anh không nói nữa, không nói nữa là được chứ gì...”

Lâm Nhược Yêm gọi với theo phía sau, nhưng Lâm Nhược Y đã nghe không thấy nữa rồi.

---❊ ❖ ❊---

Trung tâm Tắm rửa Gia Niên Hoa, tầng mười ba, trong một phòng VIP.

“Nào, chúng ta cạn chén...” Khuôn mặt Mục Phi đỏ bừng, ánh mắt lờ mờ buồn ngủ nâng ly, muốn chạm ly cùng Lý Triều Nam, Triệu Hải Long và Đại Voi. Thế nhưng cậu cầm ly cứ lắc qua lắc lại mãi mà chưa chạm vào được, đành rụt tay lại, ngửa cổ uống cạn một hơi.

Lúc này, trên bàn đã đầy những vỏ chai rượu rỗng, hơn nữa dưới đất còn có khoảng mười mấy vỏ chai nữa, cộng lại phải hơn ba mươi chai trống không, một mình Mục Phi đã nốc sạch hơn nửa, ít nhất cũng phải hai mươi chai là do cậu uống.

Mục Phi nhấc vỏ chai rượu lên rót vào ly, nhưng rót mãi mà chẳng thấy giọt nào chảy ra, rượu sớm đã cạn sạch từ lúc nào không hay.

“Phục vụ... cho, cho tôi thêm năm chai nữa...” Mục Phi mơ màng kêu lên.

Ba người Lý Triều Nam ở bên cạnh nhìn thấy Mục Phi như vậy thì vô cùng khó xử.

“Phi ca, Phi ca...” Lý Triều Nam đỡ lấy Mục Phi đang lảo đảo, giật lấy cái chai trong tay cậu, “Cậu say rồi, không thể uống tiếp nữa đâu...”

“Say cái gì mà say, tớ, tớ mới không say nhé?” Mục Phi nói xong câu này, liền uỵch một cái úp mặt xuống bàn, bất động.

“Mẹ nó, thành ra thế này rồi... mà vẫn còn bày đặt bảo không say...” Triệu Hải Long nhìn Mục Phi, đầy vẻ bất lực.

Thực ra lời Mục Phi nói, xét từ một phương diện nào đó thì không sai.

Nếu tính riêng chuyện uống rượu, quả thực cậu vẫn chưa say. Bởi vì thứ khiến cậu ra nông nỗi này không phải là rượu.

Còn nếu xét về trạng thái tinh thần hiện tại của cậu, thì đúng là cậu đã say thật rồi.

Thứ khiến Mục Phi say, thực chất không phải cồn, mà là trái tim của chính cậu.

Có hai câu cổ ngữ, một câu là “Nâng chén tiêu sầu càng thêm sầu”, câu còn lại là “Người không say vì rượu, rượu say vì người”. Hai câu này dùng để miêu tả trạng thái hiện tại của Mục Phi thì quả thực không thể thích hợp hơn nữa.

Mục Phi lúc này thực chất cũng chỉ đang cố chấp cãi chày cãi cối, bản thân cậu cũng đã láng mờ cảm nhận được, quả thực mình đã say rồi.

Trong đầu cậu đang quay cuồng trời đất, khắp đại não lắc lư toàn là hình ảnh cậu và Lâm Nhược Y từng bước đi bên nhau.

Cho dù là sự ngạc nhiên khi lén lút chuyền mẩu giấy nhỏ trong giờ học, hay là cảm giác tim đập rộn ràng lần đầu tiên cùng uống chung một cốc nước ngọt, rồi đến việc ôn bài ở KFC sau giờ tan học, sự mờ ám trong buổi hẹn hò chính thức đầu tiên tại rạp chiếu phim, hay là lời thề non hẹn biển dưới bầu trời rực rỡ sắc mây đêm Giáng sinh.

Từng lần từng lần một, từng màn từng màn một, mỗi một lần tiếp xúc với cô ấy dường như đều hiện rõ trước mắt, sống động rành rành, tất cả đều chân thật biết bao, khiến cho con tim rung động biết bao. Cô ấy đối với bản thân tốt biết nhường nào, có thể nói là gần như cầu được ước thấy.

Thế nhưng, thế nhưng... tại sao cô ấy lại làm như vậy cơ chứ? Tại sao? Tại sao?...

Mục Phi liều mạng tự hỏi bản thân tại sao, cậu nghĩ mãi mà không sao thông nổi!!

Nghĩ đến đây, Mục Phi lại thấy phiền muộn khôn nguôi, mơ màng được mấy phút, cậu lại bỗng chốc ngồi phắt dậy.

“Mang rượu tới đây! Rượu đâu?” Mục Phi tức giận hỏi.

“Phi ca, cậu uống hơn hai mươi chai rồi đấy, không được uống nữa đâu...” Lý Triều Nam khuyên can.

“Ai, ai nói chứ? Tớ uống thêm năm chai nữa, cũng chẳng thành vấn đề...” Mục Phi lờ mờ nhìn Lý Triều Nam, người sau trong mắt cậu đã lắc lư biến thành tận bảy cái đầu rồi, “Cậu không đưa cho tớ phải không? Được... cậu không đưa, tớ tự đi mua...”

Cậu vừa lẩm bẩm vừa lảo đảo đứng dậy, định bước ra ngoài.

“Ấy thôi thôi, cậu đừng đi nữa, để tớ đi lấy rượu cho, tớ lấy cho cậu được chưa nào?” Lý Triều Nam biết nếu Mục Phi đã nổi tính bướng bỉnh lên thì thể nào cũng đòi ra ngoài cho bằng được. Ba người ở đây cộng lại cũng không giữ nổi một mình cậu, chi bằng để cậu ở đây quậy phá còn hơn, ít nhất thì mình vẫn có thể trông chừng được cậu.

Lý Triều Nam nghĩ vậy, bèn gọi nhân viên phục vụ mang thêm ba chai bia nữa đặt lên bàn. “Đây, uống đi, uống từ từ thôi...”

Có được rượu trong tay, Mục Phi liền ngoan ngoãn hơn một chút, cứ từng ly từng ly uống cạn.

“Haizz, chuyện này phải tính sao đây chứ?” Nhìn huynh đệ đau khổ thế này, trong lòng Lý Triều Nam cũng chẳng dễ chịu chút nào.

“Còn tính sao nữa, cứ ở lại bồi tiếp thôi chứ sao.” Triệu Hải Long bất đắc dĩ đáp.

“Mẹ nó, nói thì dễ lắm...” Lý Triều Nam chửi thề một câu, “Nếu cậu ta chịu ở yên một chỗ thì tớ bồi thế nào cũng được, nhưng ngặt nỗi cậu ta cứ khăng khăng đòi uống, mà chúng ta thì chẳng ai khuyên nổi cậu ta cả. Cứ đà uống thế này, không khéo hỏng cả người mất thôi, mãi thế này cũng không phải cách đâu...”

“Ờ, cũng đúng đấy...” Triệu Hải Long và Đại Voi đồng thanh hưởng ứng.

“Này, Phi ca không phải có một người chị hay sao? Chính là Tuyết tỷ ấy, hay chúng ta gọi điện cho chị ấy đi...” Đại Voi bỗng nhiên lên tiếng.

Lý Triều Nam ngẫm lại, hình như cũng chẳng còn cách nào khác, “Được rồi, đành phải vậy thôi...”

---❊ ❖ ❊---

“Số máy quý khách vừa gọi hiện đã tắt nguồn, hoặc không nằm trong vùng phủ sóng...”

Trong điện thoại của Hạ Tuyết vang lên câu âm báo chói tai đó.

“Haizz” Hạ Tuyết thở dài một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp tinh tế thoáng hiện lên vài phần khó chịu. Và tất cả những điều này, tự nhiên đều là vì Mục Phi mà ra.

Gần một tuần nay, đây đã là lần thứ ba cô giáo huấn cậu vì tội bỏ nhà đi qua đêm không về. Lần cuối cùng, cô còn “trừng trị” cậu một trận “thừa sống thiếu chết”.

Thế mà chỉ cách có một ngày, tên tiểu hỗn đản này lại giở trò mất tích nữa rồi. Hơn nữa lần này không những mất tích, mà còn triệt để hơn, đến cả điện thoại cũng tắt nguồn luôn.

Cho nên, ngay đến một người có tính cách ôn uyên nhu hòa như nước, chẳng biết nổi giận là gì như Hạ Tuyết, cũng có chút thực sự nổi giận rồi.

“Thôi vậy, Tiểu Manh, chúng ta ăn cơm trước đi. Anh trai con chắc là có việc bận rồi, hơn nữa giờ này dù có về thì chắc cũng đã ăn ở bên ngoài rồi, chúng ta ăn trước đi...” Hạ Tuyết chỉ vào bàn thức ăn đã sớm nguội lạnh từ bao giờ, bất đắc dĩ nói.

“Anh lại không về nữa rồi ư...” Khúc Tiểu Manh bĩu môi, chỉ đành bất mãn nói, “Vậy được rồi, Tuyết tỷ tỷ, chúng ta ăn trước vậy...”

Thế nhưng cơm mới ăn được một nửa, điện thoại của Hạ Tuyết bỗng vang lên.

“Alo?” Điện thoại vừa reo, Hạ Tuyết liền trực tiếp bắt máy mà chẳng buồn nhìn số.

“Tuyết tỷ à, em là Triều Nam đây. Là bạn của Phi ca, chúng ta từng gặp nhau rồi mà...” Giọng của Lý Triều Nam từ trong điện thoại truyền sang.

“Triều Nam? Ồ, chị biết rồi... Tiểu Phi... đang ở cùng em à?” Hạ Tuyết hỏi.

“Ờ, quả thực là ở cùng nhau. Tuyết tỷ, chị có thể qua đây một chuyến được không, có một chuyện không hay xảy ra rồi... Ồ, chị đừng lo lắng, không phải chuyện lớn gì đâu, chỉ là Phi ca chịu chút đả kích, tâm trạng không tốt lắm. Uống say quá, tụi em bảo cậu ấy đừng uống nữa mà cứ khuyên mãi không nghe...” Lý Triều Nam khó xử nói.

Hạ Tuyết nghe Lý Triều Nam nói có chuyện không hay xảy ra, lập tức đứng phắt dậy, “Ở chỗ nào? Chị qua ngay đây, được, được, chị biết rồi...”

“Tiểu Manh, chị ra ngoài có chút việc, tối nay có thể về muộn. Con khóa cửa cẩn thận rồi đi ngủ trước đi nhé...”

Cúp điện thoại xong, Hạ Tuyết dặn dò Khúc Tiểu Manh vài câu, thay áo khoác mùa đông rồi bước ra ngoài.

Đến lúc cô tới chỗ đám người Mục Phi đang ở, ba chai bia của Mục Phi đã bị tiêu diệt sạch sẽ. Cậu lại đang chìa tay ra, mơ màng đòi rượu.

“Rượu, cho tôi thêm chút rượu nữa đi...”

Hạ Tuyết nhìn bộ dạng sa sút chán chường của đứa em trai bảo bối nhà mình, trái tim tức khắc nhói đau như thể có ai đang khoét một dao vào vậy. Sống mũi cô cay xè, nước mắt cứ thế không sao kìm lại được mà tuôn trào.

“Tiểu Phi... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, lại khiến em đau khổ thế này...”

[Dịch từ bản vi] ChuongId:472
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.