Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 1700 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 452
Chỉ có hắn mới cứu được (Cập nhật 1 chương mỗi 2 ngày)

❊ ❊ ❊

Khu dân cư nọ ở Tân Nam, bên trong một tòa nhà cư dân.

Một thiếu nữ xinh đẹp có làn da trắng như tuyết, dịu dàng như nước, cùng một cô bé loli đáng yêu tóc búi hai chùm, phát huy triệt để hai chữ “đáng yêu” đến cực điểm, đang ngồi đối diện nhau bên bàn ăn. Trên bàn ăn là mấy đĩa món ăn được bày biện tinh xảo, tỏa ra hương thơm hấp dẫn.

Mà trên bàn này tuy chỉ có hai người lớn nhỏ là các mỹ nhân ngồi, thế nhưng lại bày ba bộ chén đũa, rõ ràng các nàng đang đợi người thứ ba trở về.

“Ưm...” Loli ngốc Từ Tiểu Manh cắn một đầu đũa, ủ rũ bò phục trên bàn, lắc lư đôi chân nhỏ trắng trẻo thon thả.

“Tuyết tỷ, ca ca khi nào mới về vậy?” Từ Tiểu Manh nhả đũa ra, bĩu cái miệng nhỏ nhắn hồng hào, trong giọng nói mang theo chút thất vọng nhạt nhòa cùng sự mong chờ đậm đặc.

Hạ Tuyết ngồi đối diện nàng cũng đành chịu, liếc nhìn đồng hồ, đã hơn tám giờ tối rồi.

Theo thời gian bình thường, Tiểu Phi sớm nên về đến nhà rồi chứ, hôm qua đi ngủ nhà bạn học, sao hôm nay muộn thế này rồi mà vẫn chưa về cơ chứ?

Cô nghĩ ngợi, cầm lấy điện thoại, tìm ra dãy số quen thuộc kia rồi gọi đi.

Thế nhưng đáp lại cô, vẫn là câu thông báo “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”.

Hơi thở dài... Tiểu Phi, em lại chạy đi đâu chơi nữa rồi? Không biết trong nhà vẫn có người đang đợi em sao?

“Tiểu Manh, đợi thêm một lát nữa được không? Nếu em ấy vẫn không về, chúng ta ăn trước nhé...” Hạ Tuyết dịu dàng nói với Từ Tiểu Manh.

“Vâng” Từ Tiểu Manh đáp lời một tiếng mềm mại, nheo mắt lại, ngốc nghếch cười, “Thật ra Tiểu Manh cũng nghĩ vậy đấy, ca ca không ở nhà, ăn cơm cũng chán lắm ô...”

Haizz, Tiểu Manh còn nhỏ thế này, mà đã quấn quýt Tiểu Phi như vậy rồi.

Đợi sau này con bé lớn lên, phải làm sao đây?

Hạ Tuyết đang nghĩ đến đây, điện thoại lại bỗng nhiên reo lên. Cô vội vàng cầm lấy, nhìn lướt qua số hiển thị bên trên thì lại có chút thất vọng. Bởi vì cuộc gọi không phải do Mục Phi gọi tới, mà là một dãy số lạ.

“Alo? Tuyết tỷ à?” Hạ Tuyết vừa nghe máy, giọng của một cậu con trai đã truyền sang.

“À, vâng, tôi là Hạ Tuyết, cậu là...?” Hạ Tuyết ngẩn người ra một chút.

“À, chào Tuyết tỷ, em là Triều Nam đây, chúng ta gặp nhau rất nhiều lần rồi mà...” Bên kia điện thoại nói.

“À, à, chị nhớ rồi...” Hạ Tuyết vẫn khá quen thuộc với Lý Triều Nam. Lần trước nằm viện, cậu ta và tên béo đê tiện kia từng đến bệnh viện thăm cô và Tiểu Phi, kẻ xấu đến nhà tìm phiền phức, cũng là cậu ta đến bảo vệ cô và Tiểu Manh.

“Cậu gọi điện cho tôi, có chuyện gì vậy? Tiểu Phi đâu?” Hạ Tuyết hỏi.

“À, Tuyết tỷ, em gọi để báo với chị một tiếng. Hôm nay lớp chúng em tụ tập liên hoan, Phi ca uống hơi nhiều, hôm nay em ấy ở lại nhà em, chị không cần lo lắng đâu...” Lý Triều Nam giải thích.

Lại, lại uống say nữa sao? Đến nhà cũng không về nổi, đừng bảo là lại bất tỉnh nhân sự rồi chứ?

Bàn tay cầm điện thoại của Hạ Tuyết không khỏi siết chặt lại đôi chút, mang theo vài phần lo lắng.

“Vậy... nhà cậu ở đâu? Hay là... để chị qua đón em ấy nhé...” Hạ Tuyết hỏi.

“Ấy ấy ấy, đừng, đừng mà, Tuyết tỷ...” Bên phía Lý Triều Nam có chút luống cuống, “Chẳng qua tụi em đều uống không ít, nên mới không đưa Phi ca về được. Chị có qua cũng vô ích thôi, bọn em cũng không có cách nào đưa chị và Phi ca về mà, đúng không? Đêm hôm thế này, sao có thể để một mình chị đi đường đêm chứ...”

“Cho nên nói, chị tốt nhất đừng qua đây. Phi ca ở nhà em, chị cứ yên tâm đi, ngày mai tụi em cùng đi học, cứ vậy nha, bái bai...” Lý Triều Nam nói xong, vội vàng cúp máy.

“Alo, alo?” Hạ Tuyết vẫn chưa từ bỏ ý định, nhưng bên kia đã ngắt điện thoại rồi.

“Haizz...” Hạ Tuyết bất lực thở dài, nói với Từ Tiểu Manh, “Tiểu Manh, chúng ta ăn trước đi. Tối nay Tiểu Phi em ấy không về đâu...”

“Á, ca ca lại không về nữa ạ?” Mà Từ Tiểu Manh vừa nghe tin Mục Phi không về, cứ như vừa đánh rơi năm triệu vậy, cho dù bàn đầy món ngon vật lạ, con bé cũng mất đi hứng thú ăn uống.

Phát ra một tiếng “bộp”, con bé nhảy phốc khỏi ghế, cúi gằm đầu đi về phía phòng mình. Hai chùm tóc nhỏ vốn hơi vểnh lên lúc bình thường, lúc này cũng rũ rượi buông thõng xuống.

“Này, Tiểu Manh, em làm gì thế? Ăn cơm đã chứ...” Hạ Tuyết gọi với theo.

“Bỗng nhiên, em chẳng thấy chút cảm giác thèm ăn nào nữa cả...” Từ Tiểu Manh vừa nói vừa xua xua tay nhỏ với Hạ Tuyết. Tiểu Manh vào phòng trước đây...”

Nói xong, con bé bước vào phòng.

Mà nhìn bộ dạng đó của Từ Tiểu Manh, Hạ Tuyết cũng cảm thấy vô cùng thất vọng.

Tên tiểu hỗn đản này, rõ ràng mới hứa với tôi là sẽ không qua đêm ngoài đường nữa, không uống rượu nhiều nữa, vậy mà liên tiếp hai tối nay đều không về nhà. Lẽ nào, hắn đã không còn để lời nói của người chị này vào tâm trí nữa rồi sao?

Thế nhưng Hạ Tuyết ngẫm lại cảnh tượng Mục Phi liều mạng vì mình trước kia, trong lòng lập tức cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều.

Hắn quan tâm đến cô như vậy, mặc dù không biết đó là sự quan tâm dành cho “chị gái”, hay là sự quan tâm dành cho “người phụ nữ”, nhưng ít ra nó cũng cho thấy, đối với hắn mà nói, cô rất quan trọng.

Đã như vậy, sao hắn có thể phớt lờ lời nói của cô chứ? Chắc là hắn cũng rất khó xử, bất đắc dĩ lắm nên mới uống say thôi phải không?

Nghĩ đến đây, tâm trạng thất vọng của Hạ Tuyết đã khá hơn rất nhiều, trên khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ cười nhạt.

Tiểu hỗn đản, vậy mà dám không nghe lời hả? Xem ra với tư cách là chị gái như tôi, rất có cần thiết phải dạy dỗ cậu một trận ra trò rồi.

---❊ ❖ ❊---

Trung tâm tắm hơi Gia Niên Hoa, ngoài hành lang.

“Phù” Lý Triều Nam cúp điện thoại xong, thở phào một hơi.

“Thế nào rồi, bên phía chị của Tiểu Phi, ổn thỏa cả chứ?” Đồng Cửu đứng bên cạnh hỏi.

“Ổn rồi, em bịa ra một cái lý do để lấp liếm qua loa rồi.” Lý Triều Nam giải thích.

“Vậy thì tốt, tôi thấy Tiểu Phi cực kỳ trân quý người chị này đấy, trước khi chưa làm rõ chuyện này, tốt nhất đừng để cô ấy phải lo lắng. Tránh đến lúc Tiểu Phi ra ngoài lại trách cứ chúng ta...” Đồng Cửu nói xong, cùng Lý Triều Nam đi vào căn phòng bên cạnh.

Trong phòng bao, Hồng Tố Phân và Lý Đông Cương ngồi quây quần bên bàn trà, Lý Đông Cương đang gọi điện thoại, còn Hồng Tố Phân ở bên cạnh chăm chú lắng nghe, khuôn mặt xinh đẹp mang theo chút lo âu.

Lý Đông Cương, Đồng Cửu và Lý Triều Nam này, tự nhiên là do cô tìm tới rồi.

Khi cô biết Mục Phi bị người của Lỗ Cửu Thường mang đi, liền hoảng loạn cả lên, cô tự biết chuyện này đã vượt quá phạm vi năng lực của mình. Cho nên ngay thời gian đầu tiên, cô liền thông báo cho người mà cô quen biết đáng tin cậy nhất, cũng có thế lực nhất chính là Lý Đông Cương.

Thế nhưng kết quả lại khiến cô có chút thất vọng.

“Ừm, ừm, được, được, đã như vậy thì thôi vậy. Cảm ơn anh nhé, đợi tôi giải quyết xong chuyện này, tôi sẽ liên lạc với anh, chúng ta cùng ngồi lại trò chuyện...” Lý Đông Cương nói một tràng những lời xã giao xong liền cúp điện thoại.

“Đông Cương ca, thế nào rồi??” Điện thoại của Lý Đông Cương vừa ngắt, Hồng Tố Phân liền lo lắng hỏi.

“Haizz...” Lý Đông Cương thở dài một tiếng, lắc đầu giải thích, “Lỗ Cửu Thường ở giới cảnh sát Tân Nam, đó chính là đại nhân vật mà dậm chân một cái là mặt đất cũng phải rung ba nhịp, người mà chúng ta quen biết... hoàn toàn không cùng một đẳng cấp, không nói chuyện được đâu...”

Trong lời nói của Lý Đông Cương lộ ra sự bất lực đậm đặc.

Quả thực là như vậy, Lý Đông Cương tuy là bang chủ một trong ba đại hắc bang ở Tân Nam, nhưng bọn họ dẫu sao cũng thuộc về thế lực “ngầm”, vốn dĩ đã là sự tồn tại đối lập với cảnh sát.

Hơn nữa, đối với Lỗ Cửu Thường mà nói, chuyện này chính là thù giết con, hoàn toàn là cục diện ngươi sống ta chết, là mối thù sinh tử không thể dùng phương thức khác để giảng hòa.

Cho dù trong số những cảnh sát mà Lý Đông Cương quen biết, có người tiếp cận được với Lỗ Cửu Thường, thì loại chuyện này ai dám mở lời cầu tình chứ? Đây chẳng phải là tự tìm nhục cho mình sao?

Cho nên, Lý Đông Cương đã vấp phải bức tường lớn, mấy người hắn hỏi đều nói thẳng là không giúp được gì, mặc dù hắn sớm đã đoán trước được kết quả này, nhưng trong lòng vẫn có chút thất vọng.

“Cái này... cái này phải làm sao bây giờ?” Hồng Tố Phân lẩm bẩm.

Ngay cả Lý Đông Cương mà cũng không nghĩ ra cách nào, cô thật sự không biết còn ai có thể giúp được nữa.

“Dù sao đi nữa, cũng đã dò la được một chút thông tin hữu ích...” Lý Đông Cương giới thiệu, “Nghe nói, sau khi Tiểu Phi bị bọn chúng mang đi, không đưa đến đồn cảnh sát, cũng không đưa đến trại giam, mà trực tiếp đưa thẳng vào nhà tù số Ba...”

“Không ngờ lại thật sự ném vào nhà tù luôn, Lỗ Cửu Thường này ra tay cũng ác thật đấy...” Đồng Cửu chen lời nói.

Hồng Tố Phân nghe thấy Mục Phi vậy mà bị giam vào nhà tù, càng thêm lo lắng, “Đông Cương ca, anh phải nghĩ cách chứ, chẳng lẽ cứ để Tam ca mãi ở trong đó sao?”

Nhìn vẻ mặt lo lắng đó của Hồng Tố Phân, Lý Đông Cương ngẩn người một thoáng.

Thầm nghĩ, tên Tiểu Phi này, trong khoản cưa cẩm gái gú quả nhiên không phải dạng vừa đâu. Nữ quản lý xinh đẹp của mình mới giúp việc cho hắn được mấy ngày chứ? Còn chưa tới một tháng nữa? Vậy mà đã bị hắn húp trọn rồi.

Đúng là tuổi trẻ tài cao, quả nhiên tràn trề “tinh” lực. Lý Đông Cương cười dâm đãng nghĩ ngợi.

“Chuyện này, tôi không có cách nào. Nhưng không có nghĩa là người khác cũng vậy...” Lý Đông Cương nói tới đây, hơi dừng lại một chút, “Tôi nhớ Tiểu Phi rất thân với cục trưởng phân cục Hương Sơn, người tên là Khương Chính Quân ấy, nếu như anh ta ra mặt, chắc là có thể giải quyết phiền phức hiện tại của Tiểu Phi...”

“Khương Chính Quân? Chẳng phải anh ta là cảnh sát sao? Có đáng tin không?” Hồng Tố Phân hỏi.

“Nhưng hiện tại còn cách nào khác nữa không?” Lý Đông Cương vặn hỏi ngược lại. “Bây giờ, chỉ đành xem tình bạn vong niên mà Tiểu Phi kết giao có đáng tin cậy hay không thôi.”

“Cũng đúng là đạo lý này... Em đi liên lạc đây...” Hồng Tố Phân nói xong, vội vàng cầm điện thoại lên, đi liên lạc với Khương Chính Quân.

Trải qua một phen trắc trở, cuối cùng cũng tìm được Khương Chính Quân, bên đó cũng không nói gì nhiều, chỉ ném lại một câu, “Được rồi, tôi biết rồi.” liền cúp điện thoại.

Cả một phòng người, đành phải trơ mắt chờ đợi.

Lại qua thêm một tiếng đồng hồ, điện thoại chẳng thấy đâu, ngược lại lại chờ được Khương Chính Quân và Long Hạo Văn cùng nhau tới nơi.

Mấy người không ngờ Khương Chính Quân lại coi trọng Mục Phi như vậy, đường đường là đại cục trưởng, vậy mà đêm hôm khuya khoắt lại tự mình chạy đến đây để bàn bạc chuyện này với bọn họ.

“Khương cục trưởng, chào anh...” Hồng Tố Phân đứng dậy hơi gật đầu ra hiệu.

Khương Chính Quân gật đầu, đi thẳng vào vấn đề chính, “Chuyện này, tôi lực bất tòng tâm rồi...”

“Khương cục, anh đã gặp Tiểu Phi chưa?” Lý Đông Cương hỏi.

“Chưa, không những không gặp được cậu ta, thậm chí ngay cả cửa nhà tù tôi còn chẳng bước vào nổi nữa là...” Khương Chính Quân nói.

Nghe ông ta nói vậy, những người có mặt đều ngẩn người.

Ông ta dù kém cỏi thế nào, thì cũng là một vị cục trưởng. Tuy cấp bậc thấp hơn Lỗ Cửu Thường, nhưng cũng chỉ thấp hơn một nửa hoặc một cấp bậc mà thôi. Dù thế nào đi nữa, cũng không đến mức ngay cả việc vào nhà tù thăm tù nhân mà cũng không làm nổi chứ?

Cả phòng đều ôm suy nghĩ này, ném ánh mắt hoài nghi về phía Khương Chính Quân.

Bọn họ tin tưởng Mục Phi, nhưng lại không tin tưởng Khương Chính Quân, bọn họ đều hoài nghi rốt cuộc là Khương Chính Quân đến đó mà không vào được, hay là vốn dĩ chẳng thèm đến xem.

Khương Chính Quân tự nhiên nhìn ra sự hoài nghi trong ánh mắt của bọn họ, đơn giản giải thích rằng, “Lỗ Cửu Thường, cùng với tên ngục trưởng Lữ Thuận đó, và tôi, không cùng một phe phái...”

Nghe thấy lời này, mọi người liền thấu hiểu.

Rõ ràng, Khương Chính Quân này và Lỗ Cửu Thường chính là “đối thủ cạnh tranh”.

Cuộc đấu tranh chính trị này, chính là một cuộc chiến không tiếng súng, thế nhưng mức độ tàn khốc tuyệt đối không thua kém chiến tranh thực sự là bao. Người thắng thì xuân phong đắc ý, kẻ thua mà nhẹ thì mất chức, thảm hại hơn chút nữa trực tiếp bỏ mạng cũng không phải là không có.

Cho nên, đối thủ tìm cách gây khó dễ, chơi xỏ lẫn nhau thì cũng chẳng có gì là lạ.

Khương Chính Quân có sức mà không dùng được, cũng không khó để hiểu.

Mà nhìn thấy ngay cả Khương Chính Quân cũng không có cách nào, sắc mặt mọi người càng trở nên khó coi hơn, ngay cả ông ta mà cũng đành chịu, thì còn ai có thể cứu được Mục Phi nữa đây?

“Khương cục, vậy anh thấy chuyện này, phải giải quyết thế nào đây? Chẳng lẽ cứ để Tiểu Phi mãi ở trong đó sao?” Lý Đông Cương dò xét hỏi.

“Đương nhiên là không thể để cậu ta mãi ở trong đó rồi, mà muốn cứu cậu ta, chỉ có một cách duy nhất...” Khương Chính Quân nói tới đây, hơi dừng lại một chút, “Đó chính là tìm người anh trai của cậu ta, chỉ có hắn, mới có thể cứu được Tiểu Phi...”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:441
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.