Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 612
Giáo sư Lý tham lam

❊ ❊ ❊

“Em không thể để Tiểu Lục ở trong tù chịu khổ...” Mẹ của Tổ Thiếu Long là Hồ Lị nói, “Lúc trên đường đến đây, chị đã nhờ người chạy chọt chuyện này rồi, dù thế nào đi nữa, chị nhất định phải đưa Tiểu Lục ra ngoài...”

“Ừm...” Nghe lời cô ta nói, Tổ Nghĩa Sâm gật đầu, “Được rồi, chuyện bên phía cơ quan cứ giao cho em, anh đi tra xem cái tên tiểu tử tên Mục Phi đó rốt cuộc là nhân vật phương nào, lại dám gây rắc rối cho con trai chúng ta...”

“Cái tên tiểu tử Mục Phi đó em biết, là học sinh trường Bát Trung, nhưng không rõ gia thế thế nào. Đợi lúc em về, sẽ bảo người chuyển hồ sơ của nó cho anh, anh xem xem có dùng được không...” Hồ Lị đáp.

Nói xong, Hồ Lị liếc nhìn đồng hồ, “Vậy cứ thế đi, em đi đây, có việc thì gọi điện...”

Hồ Lị đang định nói ‘liên lạc qua điện thoại’, nhưng lời còn chưa dứt, trong chiếc túi xách đã vang lên tiếng âm nhạc, điện thoại của cô ta reo rồi.

“A lô, xin chào, là tôi đây...” Sau khi nghe điện thoại, Hồ Lị liên tục đáp lời, “Tình hình thế nào rồi? Có dễ giải quyết không?”

Hồ Lị vốn mang theo nụ cười để nghe điện thoại, nhưng nghe lời từ đầu dây bên kia xong, sắc mặt cô ta liền trầm xuống, “Cái gì? Không đưa ra được, tại sao chứ?”

Sau đó, đầu dây bên kia lại giải thích, lắng nghe những lời đó, sắc mặt Hồ Lị càng lúc càng trầm trọng.

“Được rồi, cảm ơn anh, làm phiền anh rồi. Để em nghĩ cách khác vậy...” Hồ Lị nói xong, cúp điện thoại.

“Rốt cuộc thế nào? Không dễ giải quyết à?” Tổ Nghĩa Sâm hỏi.

“Haizz~~” Hồ Lị khẽ thở dài, lắc đầu, sau đó đáp, “Bên đó nói, Tiểu Lục chân trước vừa bị giam vào, chân sau đã có người giao nộp video Tiểu Lục tụ tập sử dụng ma túy, cung cấp ma túy cho người khác, cùng với video bị lục soát ra ma túy, hơn nữa còn lớn tiếng tuyên bố, nhất định phải để Tiểu Lục chịu sự trừng phạt của pháp luật...”

“Nếu có ai dám bao che dung túng, dùng thủ đoạn cứu Tiểu Lục ra ngoài, thì ngày hôm sau những video này sẽ xuất hiện trên mạng, xuất hiện trên bàn làm việc của các cơ quan kỷ kiểm...”

“Họ nói, trừ khi chúng ta có thể tìm ra kẻ muốn xử lý Tiểu Lục, giải quyết ổn thỏa với hắn trước, nếu không thì bọn họ không dám làm đâu...”

Nghe vậy, Tổ Nghĩa Sâm bất mãn liếc Hồ Lị một cái, “Đường đường là phó sảnh trưởng mà chút chuyện này cũng không giải quyết được...”

Tổ Nghĩa Sâm vừa nói vậy, Hồ Lị liền khó chịu, “Này, anh nói cái gì đấy hả? Phong ba quan trường ở Tân Nam cách đây không lâu anh không biết chắc? Bây giờ các quan chức trong thành phố này ai nấy đều tự nguy (lo sợ cho bản thân), làm gì có ai dám vào thời điểm này mà mạo hiểm lớn như thế?”

Tổ Nghĩa Sâm cũng chỉ vì lo lắng cho con trai nên mới thế, nghe Hồ Lị nói vậy, cũng thấy lời mình vừa rồi hơi quá đáng.

“Thôi được rồi, anh biết rồi, chẳng phải anh đang lo cho Tiểu Lục sao...” Tổ Nghĩa Sâm xua xua tay, cắt ngang lời Hồ Lị.

Trầm ngâm một lát, hắn nói tiếp, “Anh chỉ hơi nghi ngờ, chuyện này... thực sự là do cái tên tiểu tử Mục Phi đó làm ư? Mục Phi chẳng qua chỉ là một học sinh cấp ba mà thôi, thủ đoạn thế này, không giống như một học sinh cấp ba có thể làm được đâu...”

Nghe hắn nói vậy, Hồ Lị cũng lộ vẻ trầm ngâm suy nghĩ.

Hai người phỏng đoán một hồi nhưng không có đáp án nào, đành phải gác chuyện này sang một bên trước, chỉ thấy Tổ Nghĩa Sâm xua tay, “Thôi, mặc kệ có phải do nó làm hay không, anh cứ phái người đi điều tra trước đã. Đợi tra ra đầu đuôi sự việc, anh sẽ đi gặp tên nhóc này một lần. Anh muốn xem rốt cuộc nó là nhân vật cỡ nào...”

---❊ ❖ ❊---

Giải quyết chuyện của Tổ Thiếu Long đã tốn của Mục Phi không ít thời gian.

Đợi khi cậu giải quyết ổn thỏa mọi chuyện và quay lại trung tâm tắm hơi, thì vừa hay nhìn thấy hai cô gái đang học tập với vẻ mặt vô cùng thoải mái và sảng khoái. Tóc của họ hơi phồng lên, rõ ràng là vừa mới gội xong.

Mà khi Mục Phi nhìn lại hai chiếc áo ngủ nữ trong phòng VIP của mình, cùng với bộ bikini bốc lửa treo phơi khô ở bên cạnh ngoài mấy cọng dây ra thì chẳng che được mấy mảnh vải, lại còn là quần bơi lọt khe nữa chứ, cậu sao có thể không biết hai nha đầu này nhân lúc mình vắng mặt đã đi ngâm suối nước nóng cơ chứ?

Nhìn thấy cảnh này, Mục Phi cảm thấy u uất vô cùng, cậu hận không thể tự vả mình mấy cái.

Thật là, lúc nào đi xử lý Tổ Thiếu Long không được, sao cứ phải nhằm đúng lúc này chứ? Màn trình diễn bikini của Nhược Y đấy!! Hơn nữa lại còn là 'mua một tặng một' — ngắm Nhược Y được tặng kèm Lý Linh, cơ hội dưỡng mắt tốt như vậy mà lại bị cậu bỏ lỡ sao?

Mục Phi đấm ngực dậm chân, vô cùng hối hận và tức giận. Nhìn bộ dạng đó của cậu, có vẻ chỉ thiếu nước lấy đầu đâm vào tường nữa thôi. Mà bộ dạng buồn cười của cậu đã chọc cho Lý Linh cười ha hả, Lâm Nhược Y cũng che miệng cười khúc khích không ngừng.

Mục Phi hết cách với Lý Linh rồi, nhưng cậu có thể làm phiền Lâm Nhược Y. Sau một hồi kỳ kèo nài nỉ, cuối cùng Lâm Nhược Y cũng chịu đồng ý có cơ hội sẽ mặc cho cậu xem một lần, sự tiếc nuối trong lòng Mục Phi lúc này mới vơi bớt đi đôi chút.

Nửa năm trước, ba người này vẫn thường xuyên "dính lấy nhau", nhưng theo việc Mục Phi bị đuổi học và kỳ thi đại học cận kề, thời gian ba người tụ tập ngày càng ít đi. Hiếm khi hội ngộ, đương nhiên Mục Phi phải "đãi" hai cô nàng một bữa thật thịnh soạn.

Nói là đãi thật thịnh soạn, nhưng thực chất địa điểm ăn uống lại chính là quán nướng nhà họ Lý. Khi đến quán, 'ông chủ nhỏ' Lý Thiên Vũ tự mình tiếp đón, dọn lên tất cả các món nướng trong quán cho bọn họ, hai cô gái hết lời ca ngợi mấy món 'đặc sản' của quán.

Và điều đáng nói là, trong suốt quá trình ăn uống, Lý Thiên Vũ cứ luôn qua lại bắt chuyện, sau bữa ăn còn lén lút hỏi Mục Phi xin số QQ và số điện thoại của Lý Linh.

Lúc trước, Mục Phi còn tưởng Lý Thiên Vũ nhiệt tình như vậy là vì để tiếp đãi mình, cho đến lúc này Mục Phi mới phát hiện ra, hóa ra là mình đa tình rồi, tình cảm là tên nhóc này đã để mắt đến Lý Linh rồi, chẳng liên quan gì đến cậu cả...

---❊ ❖ ❊---

Mấy ngày tiếp theo, Mục Phi dẫu có việc hay không có việc mỗi ngày, đều sẽ ghé qua quan tâm đến mấy công việc kinh doanh của mình, ngồi lại văn phòng của trung tâm tắm hơi một lát.

Thực ra đối với những chuyện kinh doanh đó, Mục Phi vẫn xem không hiểu và cũng chẳng có hứng thú. Chỉ là cậu cảm thấy dồn một đống 'nhiệm vụ' lớn thế này lên đôi vai của một mình Hồng Tố Phân thì có chút quá sức đối với cô ấy, cậu ở bên cạnh bầu bạn, giúp cô ấy gánh bớt áp lực một chút, cũng coi như là 'quan tâm nhân viên'.

Đồng thời, Mục Phi cũng đoán trước được, mấy ngày nay sẽ có người đến tìm mình — cậu đã tống Tổ Thiếu Long vào đồn cảnh sát, bố mẹ hắn ta không đến gây chuyện mới là lạ.

Nhưng Mục Phi chỉ đoán đúng một nửa, cậu đoán được rắc rối sẽ tới, thế nhưng kẻ đến gây phiền phức cho cậu lại không phải là Tổ Nghĩa Sâm mà cậu đã dự đoán.

Hai ngày sau, khi Mục Phi đang "trêu chọc" nữ giám đốc xinh đẹp thì điện thoại reo lên.

“Ừm? Là Tuyết tỷ gọi tới sao?...”

Mục Phi cảm thấy hơi tò mò, bởi vì Hạ Tuyết bình thường cực kỳ ít khi dùng điện thoại, cho dù với cậu đã thân mật đến mức không thể thân mật hơn nữa, thì cũng rất ít khi gọi điện cho cậu. Nếu có gọi, thì chỉ có một nguyên nhân duy nhất — có chuyện gấp rồi.

Mục Phi đoán không sai, cậu vừa bắt máy, giọng điệu gấp gáp của Hạ Tuyết từ bên kia đã truyền sang,

“ Tiểu Phi, em, em đang ở đâu vậy? Không hay rồi... Tiểu Manh, Tiểu Manh bị người ta bắt đi rồi...”

“Cái gì?!!”

Nghe vậy, Mục Phi lập tức đứng phắt dậy, dọa Hồng Tố Phân ngồi bên cạnh giật mình.

“Tiểu Manh sao lại bị bắt đi? Là kẻ nào làm? Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?” Mục Phi dồn dập hỏi như pháo bắn.

Hạ Tuyết rõ ràng cũng rất căng thẳng, cô ấy thở dốc hai nhịp rồi đáp,

“Hôm nay, hôm nay chị đang ở nhà biên tập bản thảo, Tiểu Manh đang xem TV ở phòng khách thì có người gọi cửa...”

“Chị nhìn qua thì thấy có mấy người mặc áo blouse trắng, nói là người của trạm y tế dự phòng, chị cũng không để ý lắm. Nhưng mở cửa ra rồi mới phát hiện, bọn họ rất đông người, hoàn toàn không phải người của trạm y tế, mà là người của bệnh viện tâm thần nào đó...”

“Hơn nữa bọn họ vừa bước vào nhà liền khăng khăng khẳng định Tiểu Manh có vấn đề về tâm thần, có khuynh hướng bạo lực, rất nguy hiểm, bắt buộc phải điều trị cưỡng chế. Cứ như thế... bọn họ chẳng nói thêm câu nào, đẩy chị ra rồi trói Tiểu Manh đi mất...”

Nghe những lời này, Mục Phi nổi giận, cậu cảm giác như có ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng.

“Có bệnh tâm thần? Có khuynh hướng bạo lực? Mẹ kiếp nhà bọn chúng...” Mục Phi không kìm được mà chửi rủa một câu.

Vốn dĩ, Mục Phi cứ nghĩ những kẻ bắt cóc Tiểu Manh là nhắm vào mình, nhưng nghe lời Hạ Tuyết nói xong, cậu đã hiểu rõ. Bọn chúng nào có phải nhắm vào cậu đâu? Mục đích gốc rễ của bọn chúng chính là vì Tiểu Manh, mà kẻ chủ mưu đằng sau chuyện này, chắc chắn chính là bác sĩ điều trị chính của Tiểu Manh — vị giáo sư họ Lý đó.

Nghĩ đến những điều này, Mục Phi quay đầu lại hỏi,

“Tố Phân, em còn nhớ lúc anh mới về, có bảo em mang phong bì phí bịt miệng cho bác sĩ điều trị chính của em gái anh không?”

Hồng Tố Phân mang vẻ mặt khó hiểu gật gật đầu, “Nhớ chứ, ngày hôm sau anh nói với em chuyện đó, em đã mang qua cho ông ta một tấm séc ba mươi vạn rồi. Lúc đó em tự mình đi, ông ta nhận cực kỳ dứt khoát, chẳng nói tiếng nào, đút thẳng vào túi luôn...”

“Tên khốn kiếp này, nhận tiền rồi mà còn dám giở trò này với tao, tưởng tao là hổ giấy chắc...” Mục Phi mắng một tiếng.

“Tiểu Phi, em đừng nhắc chuyện tiền nong nữa, Tiểu Manh, Tiểu Manh phải làm sao bây giờ?” Giọng nói lo lắng của Hạ Tuyết truyền đến.

“Tuyết tỷ, chị đừng hoảng, nghe em nói này, chị ở nhà yên tâm đợi em, chuyện này cứ để em giải xử lý. Bọn chúng bắt Tiểu Manh vào thế nào, em sẽ bắt bọn chúng thả Tiểu Manh ra thế ấy...” Mục Phi đáp.

“Đừng, Tiểu Phi, để chị đi cùng em đi. Chị, chị ở nhà lòng dạ không yên được, chị sốt ruột lắm...”

“Hô...” Mục Phi khẽ thở dài, cố nén lại cơn giận trong lòng, “Vậy được rồi... Tuyết tỷ chị cứ ở nhà đợi em, em về đón chị ngay đây, chúng ta cùng nhau đi tìm Tiểu Manh...”

Nói dứt lời, Mục Phi cúp điện thoại rồi sải bước đi ra ngoài.

Hồng Tố Phân cũng ném tài liệu trong tay xuống, vội vã đuổi theo, “Tam gia, anh đợi chút, em đi cùng anh...”

Trên suốt dọc đường, Mục Phi lái xe, còn Hồng Tố Phân gọi điện ngóng tin tức. Đến khi đón được Hạ Tuyết, tin tức cũng đã thăm dò được, biết được nơi Tiểu Manh bị đưa đến là 'Bệnh viện tâm thần Thành Bắc', ba người lái xe phóng thẳng đến vùng ngoại ô thành phố.

---❊ ❖ ❊---

Mà ngay lúc Mục Phi và những người khác đang vội vã chạy đến ngoại ô thành phố, trước cửa bệnh viện tâm thần Thành Bắc, đang có hai người đứng đợi ở đó với vẻ mặt đầy sốt ruột.

“Lão Lý... chuyện này ổn chứ? Cậu chắc chắn chứ, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng, trông khoảng hơn bốn mươi tuổi, hỏi một tên hơi mập đứng cạnh mình.

“Cậu yên tâm, chuyện này chắc chắn an toàn...” Lão Lý cũng mang vẻ mặt đầy sốt ruột, hắn ta đang ngậm một điếu thuốc phì phèo.

“Tôi đã đến nơi ở của bọn chúng thăm dò kỹ càng rồi, mấy đứa trẻ đó là gia đình bình thường, vừa không có tiền, cũng chẳng có thế lực gì, chỉ cần lần này có thể trói được con nhỏ mắc cái 'căn bệnh quái dị co rút' đó về coi như chúng ta đã thành công một nửa...”

“Đến lúc đó, cậu cứ lấy lý do nó mắc bệnh tâm thần nặng, giam chặt nó lại. Tôi sẽ nộp báo cáo lên trên. Chỉ cần kiên trì hai tuần, kiên trì cho đến khi những bộ phận y tế có thẩm quyền đó đến nhìn thấy bệnh tình của con nhỏ này, thì chúng ta thực sự đại công cáo thành rồi...”

“Đến lúc đó, bất kể là tiền tài, vinh dự, địa vị, muốn cái gì là sẽ có cái đó...”

Lão Lý vừa nói, vừa vứt tàn thuốc xuống đất, đứng phắt dậy.

Mà trong ánh mắt của hắn ta, tràn ngập vẻ tham lam...

~Đọc bản đầu tiên không quảng cáo xin hãy đến《》 .

Xin chia sẻ

{PiaoTian Literature www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Bấm vào đây để báo cáo

Tuyên bố quan trọng: Tiểu thuyết “Đọc giả thân yêu của tôi” tất cả văn chữ, mục lục, bình luận, hình ảnh,... đều do cư dân mạng đăng tải hoặc upload và duy trì hoặc đến từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc về hành vi cá nhân, không liên quan đến lập trường trang web này.

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin quay lại trang chủ PiaoTian Literature, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 PiaoTian Literature - Trang đọc tiểu thuyết vượt bầu trời PiaoTian All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:608
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.