“Mấy vị giáo viên của đoàn nghệ thuật đang đợi các em ở phòng trưng bày đấy, đi mau đi. Cơ hội đã đặt trước mặt các em rồi, còn lại thì phải xem các em có tự nắm bắt được hay không……” Ngụy Tỏa nói với ba người Mục Phi. Nói đoạn, hắn liếc nhìn Ninh Tử Tiêm một cái rồi chắp tay bước đi, mà vừa quay đầu lại, trên mặt hắn liền lộ ra một nụ cười nham hiểm đầy gian xảo.
“Tử Tiêm, chúc mừng cậu nha, xem chừng ước mơ của cậu đã bước đi bước đầu tiên rồi……” Mục Phi nói với Ninh Tử Tiêm, sau đó chỉ về hướng hội trường “Đã có mấy vị giáo viên đang đợi cậu ở đó thì đi mau đi, đừng để người ta đợi lâu……”
Lúc này, khuôn mặt xinh đẹp của Tử Tiêm tràn ngập nụ cười vui mừng, nhìn biểu cảm đó của cô ấy e là còn phấn khích hơn cả trúng năm triệu vé số ấy chứ!
“Ừ, tớ đi đây……”
Ninh Tử Tiêm nói xong liền sải đôi chân thon dài chạy bước nhỏ về phía phòng trưng bày.
Nhìn dáng vẻ phấn khích này của cô, Mục Phi đứng phía sau bất lực mỉm cười nhẹ rồi lắc đầu. “Này, Tiểu Phi Phi, cậu không đi à?” Chu Mạn Đình huých cùi chỏ vào tay Mục Phi hỏi.
“Tớ đi á? Tớ lại chẳng muốn làm ngôi sao nào cả, tớ đi làm gì?”
Mục Phi buông tay tỏ vẻ không thèm để ý, sau đó tò mò hỏi ngược lại “Còn cậu thì sao, cậu không đi à? Đây đúng là cơ hội tốt để làm ngôi sao đấy……”
“Hừ, thể loại chuyện đó bản cô nương đây thèm vào nhé, nếu không phải tớ đã hứa trước với cô Hoàng thì có khi cuộc thi này tớ cũng chẳng thèm đến……”
Chu Mạn Đình nói với vẻ mặt đầy khinh thường, liếc xéo Mục Phi một cái “Hơn nữa, cậu lại không phải là không biết ước mơ của tớ là gì, còn cố tình hỏi khó……”
Nghe vậy, Mục Phi bỗng cảm thấy cô nhóc Chu Mạn Đình này ở một vài phương diện rất giống với mình.
Hai người tuy không có dự định nổi tiếng hay làm ngôi sao, nhưng cứ đứng đây chờ không thế này thì có chút nhàm chán.
“Thôi được rồi, chúng ta cũng qua đó đi……”
Sau khi hút xong một điếu thuốc, Mục Phi nói với Chu Mạn Đình bên cạnh: “Dù sao thì mấy vị giáo viên đoàn nghệ thuật muốn gặp chúng ta cũng là coi trọng chúng ta, cho dù chúng ta không có tâm tư đó thì cũng phải báo cho người ta một tiếng ‘không đi’, có phải không?”
Chu Mạn Đình cũng đang rảnh rỗi không có việc gì làm, nghĩ lại thấy cũng đúng: “Được rồi, chúng ta……”
Hai con người chán ngắt lại quay gót trở về phòng trưng bày của cuộc thi.
Bước vào xem, khán giả cơ bản đã về hết, nhân viên đang dọn dẹp hiện trường.
Thế nhưng những ‘giáo viên’ của đoàn văn nghệ và công ty đĩa hát vẫn ngồi ở đó, có không ít thí sinh tham gia đứng trước mặt họ, thỉnh thoảng gật đầu nói gì đó như đang trả lời câu hỏi của họ, Ninh Tử Tiêm cũng ở trong số đó.
Mục Phi và Chu Mạn Đình vừa đến gần thì có mấy vị ‘giáo viên’ vẫy tay ra hiệu cho họ qua đó.
Mục Phi và Chu Mạn Đình sau khi qua đó liền khéo léo từ chối những vị ‘giáo viên’ này.
Trong này có hai vị ‘giáo viên’ của công ty đĩa hát là cố ý đợi họ, vừa nghe thấy họ không có ý định làm ngôi sao thì lắc đầu liên tục nói tiếc nuối, cuối cùng để lại phương thức liên lạc rồi rời đi.
Còn về phần Ninh Tử Tiêm, cô ấy e là người được chào đón nhất trong số tất cả thí sinh ở đây, bốn năm giáo viên đoàn nghệ thuật cứ hỏi cô ấy không ngừng, nghe câu trả lời xong còn ghi lại cả thông tin của cô ấy.
Đến khi Ninh Tử Tiêm trả lời xong câu hỏi của họ thì đã qua gần nửa tiếng, phòng trưng bày này cơ bản đã chẳng còn ai khác.
“Thế nào rồi Tử Tiêm?” Thấy Ninh Tử Tiêm đi tới, Mục Phi đứng chờ ở cửa từ lâu cất tiếng hỏi.
“Khục khục, còn phải hỏi nữa à, cậu nhìn cái nụ cười vui vẻ của Tử Tiêm kìa là biết kết quả chắc chắn là rất tốt rồi……” Chu Mạn Đình chỉ vào Ninh Tử Tiêm trêu chọc.
Cô ấy nói không sai, từ lúc đi tới, khuôn mặt xinh đẹp của Ninh Tử Tiêm đã hơi ửng đỏ, vẫn luôn mím môi cười, rõ ràng tâm trạng đang rất tốt.
“Có ba vị giáo viên đoàn nghệ thuật đều… đều đánh giá khá cao em, họ nói sẽ chuyển thông tin dự thi của em về đoàn để lãnh đạo xem xét, nếu không có gì ngoài ý muốn thì cơ hội ký hợp đồng với em là rất lớn.
Đương nhiên, trước khi ký hợp đồng có lẽ còn phải tìm hiểu thêm về em một chút để xem biểu hiện ở vòng tiếp theo của em thế nào……” Ninh Tử Tiêm mỉm cười giải thích.
“Woa, nói vậy chẳng phải Tử Tiêm muội muội đây sắp thành đại minh tinh rồi sao?” Chu Mạn Đình khoác vai Ninh Tử Tiêm, khoa trương nói.
Ninh Tử Tiêm liếc nhẹ Mục Phi một cái, mỉm cười nói: “Đại minh tinh gì chứ? Tớ chỉ muốn nhảy múa cho thật tốt thôi mà……”
“Thôi đi, dù thế nào thì ước mơ của Tử Tiêm hôm nay coi như lại tiến thêm một bước nữa rồi, chúng ta phải chúc mừng thật hoành tráng mới được……” Mục Phi xua tay nói.
“Chúng ta mang mấy thứ này về cất trước đã, rồi tớ dẫn hai cậu đi ăn đại tiệc……” Mục Phi lắc lắc cây ghi-ta trong tay.
“Vậy để tớ chọn địa điểm nhé, tớ muốn ăn bít tết……” Chu Mạn Đình chêm vào.
“Hôm nay là để chúc mừng Tử Tiêm, liên quan gì đến cậu?” Mục Phi lườm cô ấy một cái, sau đó quay sang hỏi Ninh Tử Tiêm: “Tử Tiêm muốn ăn gì? Em cứ nói đi……”
Ninh Tử Tiêm mím môi cười: “Em ăn gì cũng được ạ, đã Mạn Đình muốn ăn bít tết thì cứ đi ăn bít tết đi, chỉ là… A Phi lại phải tốn kém rồi……”
“Hì hì, vẫn là Tử Tiêm biết điều nhất……”
Chu Mạn Đình khoác vai Ninh Tử Tiêm, ném cho Mục Phi một cái liếc mắt khiêu khích.
“Haizz~~ Không ngờ Tử Tiêm mà em cũng phản biến rồi, thôi được, bít tết thì bít tết vậy……” Mục Phi đầy vẻ bất lực.
“Em biết một chỗ, bít tết ở đó cực kỳ ngon mà lại không đắt đâu ạ……”
“Được rồi được rồi, hai người bảo đi đâu thì đi đó……”
---❊ ❖ ❊---
Mà ngay lúc Ninh Tử Tiêm và Mục Phi đang bàn bạc xem đi đâu ăn chơi, thì cô lại không hề hay biết rằng ở một nơi nào đó trong thành phố này đang có kẻ ‘nhớ thương’ cô.
“Hì hì, tổng giám đốc Chương, buổi biểu diễn anh xem rồi chứ, anh có… hài lòng với cô Ninh Tử Tiêm đó không?”
Trong phòng sang trọng của một khách sạn năm sao nào đó, Ngụy Tỏa cười nịnh nọt hỏi Chương Thành Vận.
“Ừ, rất tuyệt… Phải công nhận cậu em đây cũng có mắt nhìn đấy chứ……” Chương Thành Vận nhấp một ngụm trà.
“Đã vậy thì em đi sắp xếp cô ấy cho anh nhé? Thời gian… là tối nay luôn chứ?” Ngụy Tỏa hỏi.
“Tối nay……”
Chương Thành Vận xoa cằm ngẫm nghĩ: “Tối nay thì không được, tôi phải gặp hai vị khách hàng, cậu sắp xếp vào tối mai đi……”
“Ái chà, được, vậy lát nữa em đi sắp xếp ngay……” Ngụy Tỏa gật đầu khom lưng đáp.
“Còn nữa……”
Chương Thành Vận lại gọi giật Ngụy Tỏa lại: “Mấy kẻ ở đoàn nghệ thuật đó, đứa nào cùng loại, đứa nào khác loại, cậu phải phân biệt rõ ràng cho tôi, đồng thời cũng lo lót choêm xuôi đi, đừng để xảy ra chuyện rắc rối gì đấy……”
“Tổng giám đốc Chương, việc anh giao cứ yên tâm, em đảm bảo sẽ bày biện đâu ra đấy cho anh……” Ngụy Tỏa đáp.
Sau đó, tổng giám đốc Chương xua xua tay.
Ngụy Tỏa hiểu ý liền lui ra ngoài, khép cửa lại.
Và khi trở về phòng của mình, Ngụy Tỏa cầm ‘hồ sơ đăng ký của thí sinh’ trên bàn lên, tìm tên của Ninh Tử Tiêm rồi gọi vào số điện thoại ghi trên đó.
---❊ ❖ ❊---
Trở về nhà nghỉ, Mục Phi và Chu Mạn Đình về phòng cất nhạc cụ, thay quần áo.
Còn Ninh Tử Tiêm thì về phòng, bộ đồ hóa trang Liễu Mộng Ly của cô đã được xếp gọn gàng ngay ngắn.
Đối với Ninh Tử Tiêm mà nói, bộ quần áo này chính là ‘món quà’ đầu tiên mà Mục Phi tặng cho cô, cô nâng niu nó lắm chứ bộ.
Và đúng lúc cô vừa gấp xong bộ quần áo định cất đi thì điện thoại bỗng reo lên.
Thấy là số lạ, Ninh Tử Tiêm hơi nghiêng đầu, không đoán ra là ai nhưng vẫn bấm nghe máy.
“Alo, có phải Ninh Tử Tiêm đó không?”
Giọng một người đàn ông trung niên từ trong điện thoại truyền đến: “Tôi là giám khảo số một, đồng thời cũng là đại diện ban tổ chức cuộc thi, giáo viên Ngụy Tỏa – Ngụy đây……”
Nghe Ngụy Tỏa tự xưng là ‘giáo viên’, Ninh Tử Tiêm cảm thấy có chút kỳ cục.
“Thưa thầy Ngụy, em là Ninh Tử Tiêm, có chuyện gì không ạ?” Ninh Tử Tiêm hỏi.
“À, tình hình là thế này……”
“Lúc nãy hai vị giáo viên của đoàn nghệ thuật Hải Phong và đoàn nghệ thuật Bắc Cực Tinh vừa gọi điện cho tôi, họ nói chuyện em vào đoàn nghệ thuật coi như chín mươi phần trăm là chắc chắn rồi, cơ bản đã được định đoạt……” Ngụy Tỏa nói.
“Thật ạ?”
Vừa nghe thấy vậy, Ninh Tử Tiêm lập tức lộ vẻ vui mừng.
Chẳng lẽ… em thực sự được họ chọn rồi ư, em thực sự có thể đến đoàn nghệ thuật để học nhảy rồi sao?
Ninh Tử Tiêm mang tâm trạng đầy vui sướng mà nghĩ ngợi, cô cảm thấy vô cùng phấn khích, có cảm giác mọi chuyện cứ như đang mơ vậy.
“Ừ, tất nhiên là thật rồi, dù sao tôi cũng là giáo viên, sao có thể gọi điện đùa giỡn với em chuyện này chứ?” Ngụy Tỏa hỏi ngược lại.
“À vâng, xin lỗi thầy Ngụy, em không có ý nghi ngờ thầy… Em chỉ là… chỉ là quá vui mừng thôi ạ……” Ninh Tử Tiêm nói đến mức lắp bắp cả lời.
“Thôi thôi, em không cần giải thích đâu, tâm trạng của em tôi có thể hiểu được……”
Ngụy Tỏa ngắt lời Ninh Tử Tiêm, sau đó nói: “Nhưng ngoài việc báo cho em chuyện này ra, tôi còn có hai chuyện muốn nói nữa……”
“Thầy cứ nói ạ……” Ninh Tử Tiêm đáp.
“Chuyện thứ nhất này, hai đoàn nghệ thuật đó dẫu sao em cũng chỉ được vào một đoàn, còn đoàn nào tốt đoàn nào xấu, đứng ở góc độ của tôi thì không tiện nói, em chỉ đành tự mình cân nhắc cho kỹ, đồng thời bên còn lại thì cũng đừng đắc tội… Dù sao đều là người trong giới, sau này có khi còn dùng đến……”
“Vâng, cái này em hiểu ạ……”
“Chuyện thứ hai này, các giáo viên của hai đoàn nghệ thuật đó sau khi thỉnh thị cấp trên thì cảm thấy hiểu biết về em vẫn chưa đủ, vẫn còn một số vấn đề chi tiết muốn hỏi em……”
“Thế này nhé, ngày mai ban ngày họ có việc, tối mai sáu giờ mới rảnh, ngày mai em đừng sắp xếp việc gì khác nữa, qua đây thương lượng chuyện ký hợp đồng với hai vị giáo viên này, còn hẹn gặp ở đâu… đợi họ quyết định xong tôi sẽ gọi điện thông báo cho em……”
Lúc này Ninh Tử Tiêm đang nóng lòng muốn ký hợp đồng, nào còn tâm trí đâu mà nghĩ ngợi nhiều, vội vàng gật đầu đồng ý: “Vâng, ngày mai em không sắp xếp việc gì hết, em chờ điện thoại của thầy ạ……”
“Được, đứa bé này không những hiểu chuyện mà còn có tiềm năng phát triển rất lớn, được lắm được lắm……” Ngụy Tỏa ra vẻ an ủi khen ngợi: “Em có lẽ là thí sinh ký hợp đồng đầu tiên của cuộc thi này đấy, cố gắng lên nhé, đừng để chúng tôi thất vọng đấy……”
“Cảm ơn thầy Ngụy, em nhất định sẽ cố gắng ạ……” Ninh Tử Tiêm đáp. Nói xong, đầu dây bên kia Ngụy Tỏa liền cúp điện thoại. Còn Ninh Tử Tiêm thì gập điện thoại lại, nhắm mắt lại với vẻ mặt đầy hồi vị, cười đến mức khóe miệng sắp không ngậm lại được nữa. Mình sắp được ký hợp đồng rồi ư? Mình thực sự sắp được ký hợp đồng rồi sao? Tốt quá rồi… Thầy ơi… em cách ước mơ của chúng ta… lại gần thêm một bước nữa rồi… Nếu như thầy mà biết được thì nhất định sẽ vui đến mức cười ngoác cả miệng ra cho mà xem? Hi hi……
À đúng rồi, tin vui thế này mình phải báo cho A Phi một tiếng mới được……
Ninh Tử Tiêm nóng lòng muốn chia sẻ tin này với Mục Phi, liền sải bước đi nhanh về phía cửa.
Nhưng vừa đến cửa thì cô bỗng khựng lại. À hay là thôi, nếu mình nói chuyện này với A Phi rằng mình sắp được ký hợp đồng thật… mọi chuyện đều suôn sẻ… Nhỡ như… nhỡ như mình không được ký thì sao? Thế chẳng phải mình mất mặt lắm à? Ninh Tử Tiêm nghĩ ngợi, nghiêng đầu rồi lại gạt bỏ ý định đó đi, thôi vậy… đằng nào cũng không kém có một ngày.
Đợi đến ngày mai xác định rõ ràng rốt cuộc mình có được ký hợp đồng hay không rồi hãy đem tin này nói cho A Phi biết vậy…… Để mình giành trước đã.
{PiaoTian Literature www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các bạn độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Trở về đầu trang
Lỗi chương / Báo cáo tại đây
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết, vui lòng quay lại trang chủ PiaoTian Literature Network, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 PiaoTian Literature - PiaoYueTianKong's Novel Reading Network All rights reserved.