Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 682

❊ ❊ ❊

[TIÊU DỀ]: Chương 685: Trùng hợp (Ngày 29 phát 1 chương)

Bệnh viện số Ba là bệnh viện tốt nhất Thẩm Thành, các bác sĩ ở đây cơ bản đều có trình độ cao nhất trong số tất cả các bác sĩ ở toàn bộ Thẩm Thành.

Thế nhưng cho dù là vậy, tại một phòng bệnh nọ, một bác sĩ vẫn mang vẻ mặt đầy bất lực.

"Tiên sinh, xin anh đừng gào thét nữa được không? Tôi hiểu tâm trạng của anh, nhưng lúc đó hai hòn ngọc trai của anh đã hoàn toàn nát bét rồi, trường hợp đó buộc phải cắt bỏ..."

"Nếu không cắt bỏ, trăm phần trăm sẽ biến chứng, như vậy sẽ đe dọa cực lớn đến sức khỏe của anh... Hơn nữa, cho dù không cắt bỏ thì cũng hoàn toàn không có khả năng chữa khỏi..."

"Cút, anh cút ngay cho tôi, anh dám cắt của tôi, tôi sẽ không tha cho anh đâu, anh cút ra ngoài mau..." Trên giường bệnh, một người đàn ông trông khoảng năm mươi tuổi đang ném những thứ trên bàn về phía bác sĩ.

Người đàn ông này chính là Chương Cận Vận bị Mục Phi dẫm nát 'trứng'.

Mà Ngụy Tỏa đứng bên cạnh thấy Chương Cận Vận tức giận như vậy, đến một câu cũng không dám nói.

Thực ra cũng không thể trách Chương Cận Vận nổi giận, hai quả trứng đó của ông ta mà nát rồi thì cơ bản chẳng khác nào thái giám là mấy. Thử hỏi xem, người đàn ông nào gặp phải chuyện này mà không nổi giận chứ?

Cũng may là Chương Cận Vận đã lớn tuổi, 'thấy nhiều biết rộng', 'tâm lý tốt'.

Chuyện thế này mà đặt lên người mấy tên tiểu tử trẻ tuổi một chút, sợ là đã có khả năng nghĩ quẩn rồi ấy chứ.

"Ấy, anh, sao anh lại là người như thế..."

Vị bác sĩ nọ bị Chương Cận Vận ném đồ liên tục lùi về sau, "Thôi được rồi, tâm trạng anh không tốt, tôi không chấp nhử anh nữa. Anh bình tĩnh lại rồi tính tiếp đi..."

Vị bác sĩ nọ vừa nói vừa chạy ra ngoài như trốn chết.

"Hộc hộc~~~~" Chương Cận Vận nằm trên giường thở hổn hển.

"Vậy mà... vậy mà dám ra tay độc ác như thế, vậy mà dám biến ta thành phế nhân. Mục Phi... Ta không tha cho ngươi đâu!! Ta sẽ không tha cho ngươi đâu!!" Chương Cận Vận gào lớn.

Ngụy Tỏa đứng bên cạnh, vẫn không dám lên tiếng.

"Mập mạp Ngụy, mày lại đây cho tao..." Chương Cận Vận gọi.

Hả...

Ngụy Tỏa đành phải cắn răng đi tới.

"Tao mặc kệ mày dùng phương pháp gì, hãy bắt cái tên nhóc Mục Phi kia lại đây, tao muốn hắn phải trả giá cho những việc hắn đã làm, tao muốn hắn ở lại Thẩm Thành vĩnh viễn!!" Chương Cận Vận tàn nhẫn nói.

"Dạ, em biết rồi, em đi làm ngay đây..." Ngụy Tỏa đáp, vừa nói vừa định ra ngoài gọi điện thoại.

"Đợi đã..."

Lúc Ngụy Tỏa đi đến cửa, Chương Cận Vận bỗng nhiên nhớ tới điều gì, đột nhiên gọi cậu ta lại.

"Tổng giám đốc Chương, ngài còn dặn dò gì ạ?" Ngụy Tỏa hỏi.

"Tên Mục Phi đó có quan hệ khá tốt với con nha đầu họ Chu kia, chuyện này không thể tìm người của cảnh sát được, nếu cô ta kiện lên bố cô ta thì chúng ta sẽ phiền toái đấy. Tìm người của giới hắc đạo đi làm..." Chương Cận Vận nói.

"Hiểu rõ thưa tổng giám đốc Chương. Thực ra trong khoảng thời gian ngài ngủ, em đã sắp xếp rồi..."

Ngụy Tỏa nịnh nọt cười, "Em đã điều tra ra chỗ ở tạm của bọn chúng, từ tối ngày hôm qua cho tới bây giờ, bọn chúng vẫn chưa quay về lần nào. Em đoán cho dù bọn chúng muốn chạy trốn thì cũng phải về lấy đồ. Cho nên em đã tìm sẵn mấy người bạn bên hắc đạo, đang chặn ở đó rồi..."

"Đến lúc đó, chỉ cần bọn chúng vừa quay về, những người bạn hắc đạo kia sẽ tóm gọn bọn chúng, sau đó đưa đến trước mặt ngài, mặc cho ngài xử trí..."

"Ừ, đến lúc đó cái tên nhóc Mục Phi kia mang về đây cho tao là được, còn về phần con nhỏ tiểu tiện nhân Ninh Tử Tiêm kia, hừ hừ... coi như món quà tặng cho những người bên hắc đạo đó vậy..."

"Đám người của tao chắc chắn sẽ chăm sóc cô ta thật tốt..." Chương Cận Vận nói.

"Tổng giám đốc Chương, em biết rồi, em đi sắp xếp ngay đây..." Ngụy Tỏa nói xong liền ra cửa gọi điện thoại.

Mục Phi... Ninh Tử Tiêm, tao muốn tụi mày đau đớn hơn cả cái chết, tao nhất định phải khiến tụi mày hối hận vì những việc tụi mày đã làm, nhất định!!

Chương Cận Vận ác độc nghĩ ngợi.

---❊ ❖ ❊---

Trước khi Mục Phi đến Thẩm Thành, nữ thư ký xinh đẹp Hồng Tố Phân của cậu đã giao cho cậu một nhiệm vụ — bảo cậu liên hệ một công ty có thể cung cấp lâu dài quặng sắt ở Thẩm Thành, đạt được quan hệ hợp tác với nhà máy Đông Cương.

Mà Mục Phi vừa nghe Lý Chí Thành nói, dưới sản nghiệp của nhà An này lại còn có công ty khoáng sản, trái tim cậu bắt đầu sống động hẳn lên.

<span>"Chí Thành huynh đệ, cậu kể tỉ mỉ cho tôi nghe chuyện Tinh Văn tỷ điều tra được về nhà An này đi..." Mục Phi hỏi.</span>

"Cậu đợi một chút..." Lý Chí Thành đáp một tiếng, quay về phòng mình lấy hai tờ giấy in sẵn đưa cho Mục Phi, "Đều ở đây cả rồi..."

Mục Phi cầm lấy xem, trên đó viết cực kỳ chi tiết, toàn bộ đều là tài liệu về nhà An.

Mục Phi đọc lướt qua một lượt, nhìn từ tài liệu mà xem, nhà An này ở Thẩm Thành quả thực là rễ sâu cây bền, nở hoa khắp chốn. Người trong gia tộc này, từ quan chức cao cấp thương gia giàu có cho đến phần tử hắc đạo, ba giáo chín lưu cái gì cũng làm.

Chỉ là trên tài liệu này thể hiện, hiện tại chỗ dựa của nhà An chủ yếu có ba cái, một là phó cục trưởng nào đó trong cục cảnh sát thành phố, một là đầu sỏ của một bang phái nào đó.

Cái cuối cùng mới là người có nắm đấm cứng nhất, người này tên là An Tại Quang, đảm nhận chức vụ doanh trưởng trong quân khu Thẩm Thành.

Mà điều đáng nhắc tới là, An Tại Quang này năm nay mới hai tuổi, anh ta còn trẻ tuổi như vậy mà đã leo lên được cấp bậc doanh trưởng, hoàn toàn là chuyện người bình thường không thể tưởng tượng nổi, nếu dùng bốn chữ để hình dung về An Tại Quang này thì đó chính là 'tiền đồ rộng mở'.

Nhưng khi Mục Phi nhìn thấy cái tên An Tại Quang này lại hơi ngẩn ra.

An Tại Quang, An Tại Quang... Cái tên này... sao mà quen thế nhỉ...

An Tại Quang, An Tại Vinh, quang vinh...

Mả mẹ nó, không phải là anh trai của tên đó chứ?

Mục Phi cuối cùng cũng nhớ ra rồi.

Năm ngoái lúc buổi trà đàm của lớp, Tổ Thiếu Long và một đại thiếu gia khác cùng nhau đến khiêu khích cậu, ngược lại còn bị cậu đánh rụng cả răng. Sau đó, hắn ta còn bỏ tiền thuê Chu Hải Bân đánh gãy tay cậu, cậu và Chu Hải Bân chính là vì chuyện này mà quen biết.

Tên đại thiếu gia kia tên là An Tại Vinh, cũng là người Thẩm Thành, người tên An Tại Quang này mười phần thì có tới tám chín phần chính là anh trai của tên kia.

Nghĩ đến đây, Mục Phi không khỏi thầm thở dài, đúng là oan gia ngõ hẹp mà.

"Mục Phi huynh đệ, cậu thấy rồi chứ? Ở Thẩm Thành, thế lực của nhà An này thực sự quá lớn, cậu vẫn nên nghe lời khuyên của tôi..."

Lý Chí Thành khuyên nhủ, "Nhân lúc bọn họ chưa tìm cậu gây phiền phức, cậu và Tử Tiêm tiểu thư mau chóng rời đi đi, nếu muộn thì sẽ phiền toái đấy..."

"Hừ, cậu không cần lo lắng..."

Mục Phi lại cười đầy khinh miệt,

"Tôi vẫn câu nói đó, bọn họ không trọc ghẹo tôi thì thôi. Nếu dám chọc vào tôi, tôi không ngại cho bọn họ một bài học sâu sắc đâu..."

Mà lời Mục Phi vừa nói đến đây thì điện thoại liền reo lên, cầm lên xem, vậy mà lại là Chu Mạn Đình gọi tới.

Cắt~~ cái tên phiền phức này, cô ta lại muốn làm gì đây hả?

Mục Phi bất đắc dĩ suy nghĩ, nhưng vẫn nghe máy.

"Alo, lại sao nữa thế?" Nhận điện thoại xong, Mục Phi lười biếng hỏi.

Ai ngờ truyền ra từ trong điện thoại không phải giọng của Chu Mạn Đình, mà là một người đàn ông đang nói chuyện, "Hừ hừ, tiểu tử thối, cuối cùng gia gia cũng tìm được mày rồi..."

Mục Phi trong lòng cả kinh, "Mày là ai? Chu Mạn Đình đâu?"

<span>"Hừ, tao là ai ư? Mày còn nhớ chuyện mày đánh nhau ở phố ăn vặt hôm đó không?" Giọng nói đầy khinh miệt trong điện thoại truyền tới.</span>

Nghe hắn nhắc nhở, Mục Phi đã nhớ ra.

Lúc ấy cậu muốn đến phố ăn vặt nếm thử món ăn đặc sắc, lại đụng phải tiểu Hối bị lưu manh đuổi theo là Chu Mạn Đình, lúc cậu cứu Chu Mạn Đình đã đánh ngã mấy tên tiểu lưu manh.

Giọng nói này chính là tên cầm đầu, ngoại hiệu là 'Vương Gấu Mù'.

"Là mày?"

<span>"Nhớ ra rồi chứ? Chính là Vương gia tao đây..."</span>

Trong điện thoại kiêu ngạo nói, "Mày cái thằng nhóc thối tha này, mày trâu bò thật đấy nhỉ, một tên nhà quê ngoại tỉnh, đắc tội tao thì chớ, đến cả Chương Cận Vận mà mày cũng dám đắc tội. Mày không thèm nghe ngóng xem bọn tao ở Thẩm Thành là nhân vật thế nào à, có phải mày muốn chọc vào là chọc được chắc?"

<span>"Thôi, gia gia tao không thèm đôi co với mày nữa. Tao đang ở ngay cửa khách sạn của mày đây, dẫn theo hơn hai mươi anh em đợi mày đấy. Mày không phải biết đánh lắm sao? Mày không phải có gan lắm sao? Tao cho mày mười lăm phút, có gan thì mày tới đây..."</span>

<span>"Nếu không có gan ấy... hê hê, vừa rồi mày gọi cô ta là gì nhỉ? Chu cái gì Đình đúng không? Con nhỏ này, còn ba đứa con gái ở cùng với cô ta nữa, bọn chúng sẽ có kết cục thế nào, thì khó mà nói trước được đâu đấy..."</span>

<span>"Dù sao thì mấy cô tiểu thư xinh đẹp như bọn chúng bày ngay trước mắt thế này, cho dù tao có nhịn được, thì tao cũng không dám chắc anh em của tao có nhịn được không đâu..."</span>

Nói đến đây, Vương Gấu Mù hét lớn sang bên cạnh, "Có phải không hả, mấy anh em?"

"Ha ha ha..."

"Đúng thế..."

"Mấy con nhỏ này đúng là tươi mát thật đấy, hi hi hi..."

Bên kia truyền đến một trận cười ha hả, còn có tiếng kêu hoảng sợ của Chu Mạn Đình và những người khác.

"Hộc~~"

Mục Phi thở dài một hơi,

"Tôi sẽ có mặt trong vòng mười phút... nhưng tôi cũng cảnh báo anh, đừng có động vào bạn của tôi, bằng không thì cơn giận của tôi không phải thứ anh có thể gánh vác nổi đâu..."

Mục Phi nói xong liền cúp điện thoại.

"Sao thế? Hình như tình hình không ổn lắm nhỉ..." Lý Chí Thành hỏi.

"Không nói nữa, nói ra thì dài dòng lắm..." Mục Phi thở dài.

Vốn dĩ cậu hoàn toàn không lo lắng chút nào, bởi vì cho dù thế lực nhà An kia có lớn đến đâu, chỉ cần Ninh Tử Tiêm ở bên cạnh cậu thì bọn họ tuyệt đối không thể động đến cậu.

Nhưng cậu lại không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp như vậy.

Người mà Chương Cận Vận tìm đến để đối phó với cậu vậy mà lại là Vương Gấu Mù mà cậu và Chu Mạn Đình vừa mới đắc tội cách đây không lâu. Mà điều trùng hợp hơn nữa là Chu Mạn Đình và những người khác lại vô tình chạm mặt với đám người này.

Bây giờ Mục Phi càng chắc chắn hơn về phỏng đoán của mình, cái tên Chu Mạn Đình này quả thực có 'quang hoàn xui xẻo', ở cùng ai là người đó xui xẻo.

"Chí Thành huynh đệ, tôi để Tử Tiêm ở lại đây, cậu và Tinh Văn tỷ giúp đỡ trông chừng cô ấy một chút nhé. Tôi có việc phải ra ngoài..." Mục Phi nói.

"Đợi chút, tôi đi cùng cậu..." Lý Chí Thành nói.

"Không được, tôi không có thời gian trông nom cậu đâu..."

"Mục Phi huynh đệ, cậu coi thường tôi đấy à?"

Lý Chí Thành bày ra tư thế bắt đầu của môn karate,

"Đại ca đây dẫu sao cũng là trình độ đai xanh karate đấy, ba bốn người bình thường không đánh lại tôi đâu. Hơn nữa tôi nghe bên đó nói có con gái phải không? Cho dù tôi không giúp cậu đánh nhau thì cũng có thể giúp cậu chăm sóc mấy vị tiểu thư xinh đẹp kia mà..."

Mục Phi sao có thể không biết, đây là cậu ta muốn giúp mình.

Không ngờ Lý Chí Thành này đúng là một người nhiệt tình.

<span>"Vậy được rồi, đi thôi. Đến lúc đó bị ăn đòn thì đừng trách tôi đấy nhé..." Mục Phi nói.</span>

"Cậu cứ yên tâm, tôi có bị đánh thành đầu heo thì cũng không trách cậu đâu..." Lý Chí Thành với lấy chiếc mũ lưỡi trai của mình đội lên đầu, "Huynh đệ, đi thôi..."

~Đọc bản đầu tiên không quảng cáo xin hãy đến 《》 .

Xin chia sẻ

{Phi Thiên văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các vị thư hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Chương lỗi / Bấm vào đây báo cáo

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin quay lại trang chủ của mạng văn học Phi Thiên, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phi Thiên văn học - Mạng đọc tiểu thuyết bay qua bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:680
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.