Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 639
Vòng sơ loại - Dưới (6 ngày 1 cập nhật)

❊ ❊ ❊

Cuối cùng, Mục Phi vẫn không hát hết bài hát, âm thanh dòng điện đã vang lên.

Nhưng đối với cậu mà nói, thế là đã đủ rồi, từ những tiếng vỗ tay mãi không dứt của khán giả dưới khán đài là có thể nhìn ra.

Hát xong, tự nhiên là thời gian nhận xét.

Giám khảo số một không muốn nói nhiều, trực tiếp xua tay cho qua.

Nam ca sĩ giám khảo số hai Giang Tuyền không dài dòng thừa thãi, chỉ ngắn gọn nói: "Tôi không chỉ điểm cho bạn nữa, bởi vì bài hát này bạn hát không thể bắt bẻ vào đâu được..."

"Trình độ hiện tại của bạn đã không thua kém một số ca sĩ chuyên nghiệp nào, chỉ cần bạn tiếp tục nỗ lực, tương lai làng nhạc Hoa ngữ chắc chắn sẽ có một chỗ đứng dành cho bạn..."

Đánh giá của Giang Tuyền dành cho Mục Phi quả thực không thấp chút nào. Đây là đánh giá cao nhất của anh ta dành cho hơn sáu mươi thí sinh, lời nói của anh ta đã mang lại một tràng pháo tay giòn giã.

Nữ giám khảo số ba là một diễn viên, so với tính nghệ thuật, cô ta coi trọng ngoại hình của thí sinh hơn.

"Hát của bạn quả thực rất hay, nhưng nếu lần tới lên sân khấu, chú ý một chút đến hình tượng của bản thân thì sẽ càng tốt hơn..." Cô ta chỉ vào Mục Phi và nói: "Cách ăn mặc của bạn quả thực rất năng động, nhưng bạn không thấy thế này có vẻ hơi tùy tiện quá sao?"

Lời nói của cô ta khơi dậy một tràng cười ồ, Mục Phi cúi đầu nhìn lại, quần đùi ngắn, áo thun hoạt hình và giày thể thao, đám lông đen trên chân vô cùng nổi bật.

Hừm... có vẻ... đúng là hơi tùy tiện thật ha... Mục Phi gãi đầu thầm nghĩ.

Đối với ý kiến của cô ta, Mục Phi chỉ đành 'khiêm tốn' tiếp nhận.

Đến lượt vị giám khảo bà lão cuối cùng, bà ta hỏi Mục Phi: "Hát rất chuyên nghiệp, cháu học hát bao lâu rồi?"

Mục Phi ngẫm nghĩ: "Chắc khoảng một năm ạ..."

“Cái gì?!”

Vừa nghe thấy câu này, các vị giám khảo lại một lần nữa trố mắt ngạc nhiên.

“Một năm? Cậu học một năm mà đã hát thành thế này rồi ư?” Vị giám khảo bà lão mang vẻ mặt đầy kinh ngạc.

“Quả thực là vậy, cháu không có lý do gì để nói dối cả...” Mục Phi buông tay đáp, “Hơn nữa cháu cũng chưa từng luyện tập chuyên nghiệp...”

“Vậy ngoài ca hát ra, những kiến thức cơ bản khác như xướng âm, nhạc cụ thì sao?” Bà lão lại hỏi tiếp.

“Xướng âm thì không thành vấn đề, nhưng nhạc cụ biết chơi không nhiều lắm, chỉ biết piano với guitar thôi ạ...” Mục Phi đáp.

Con trai biết chơi guitar là chuyện hết sức bình thường, bà lão không cảm thấy bất ngờ: “Thế guitar của cậu đàn thế nào? Mấy cấp rồi?”

Điều bà lão này hỏi đương nhiên là cấp bậc trong kỳ thi cấp độ nhạc cụ toàn quốc.

Nhưng vừa nghe đến đây, Mục Phi liền thấy khó xử. Cậu hoàn toàn chưa từng đi thi bao giờ, sao mà biết trình độ của mình là mấy cấp chứ.

“Cháu chưa thi bao giờ, không rõ cấp bậc lắm. Nhưng thông thường những giai điệu cháu nghe qua thì đều có thể đàn lại được...” Mục Phi sờ cằm, vừa nghĩ vừa đáp.

Đáng lẽ ra vị giám khảo số bốn này còn muốn hỏi Mục Phi thêm vài câu, nhưng thấy người dẫn chương trình cứ liên tục ra hiệu và nhìn đồng hồ cho mình, cô ta đành dập tắt ý định hỏi tiếp.

“Nghe cậu nói vậy, tôi có chút mong chờ màn thể hiện ở phần thi nhạc cụ vào vòng trong của cậu rồi đấy...” Bà lão nói, sau đó giơ tấm biển chữ ‘o’ của mình lên.

Cuối cùng, ngoại trừ gã béo số một giơ biển ‘x’, ba người còn lại đều là biển ‘o’, Mục Phi giành quyền đi tiếp với thành tích ba phiếu.

Mà lúc Mục Phi bước xuống đài, đám khán giả kia vẫn reo hò không ngớt.

Mục Phi thể hiện xuất sắc vừa rồi đã hoàn toàn chấn động bọn họ. Có lẽ họ không nhớ nổi tên của Mục Phi, nhưng con số ‘sáu mươi ba’ giắt bên eo Mục Phi thì ai nấy đều ghi nhớ khắc sâu.

Mục Phi quay trở lại hậu trường, Khương Lạc Dương đã mất đi vẻ nghênh ngang vừa nãy, sắc mặt vô cùng khó coi, rõ ràng là đang vô cùng bực bội vì thua Mục Phi.

“Mục Phi... không ngờ tôi lại đánh giá thấp cậu...” Khương Lạc Dương mở lời hỏi trước.

“Hehe, không phải cậu đánh giá thấp tôi, mà là cậu tự đánh giá bản thân quá cao đấy...” Mục Phi khinh khỉnh cười đáp.

Trước lời nói của Mục Phi, Khương Lạc Dương im lặng, sau đó anh ta đeo túi lên và đứng dậy: “Vòng này tôi thừa nhận là tôi thua, nhưng đến phần thi nhạc cụ và khiêu vũ, tôi tuyệt đối sẽ không thua cậu nữa đâu...”

Nói xong, anh ta quay đầu bỏ đi một mạch không ngoảnh lại.

Nhìn dáng vẻ này của hắn ta, Mục Phi cũng chẳng có hứng thú đi ‘đấm chó chết đuối’, cười khẩy một tiếng rồi mặc kệ hắn.

“Cậu nhóc, không nhận ra đấy, cậu cũng lợi hại phết nhở...” Chu Mạn Đình cũng sáp lại gần, vỗ vai Mục Phi, cất giọng bỗ bã nói.

“Hừ, chỗ lợi hại của tôi còn nhiều lắm, chỉ là cô không biết đấy thôi...” Mục Phi cười gian tà.

“Thật hay giả đấy? Cậu còn chỗ nào lợi hại nữa, nói nghe xem nào...” Chu Mạn Đình hỏi.

“Hè hè, có một số thứ, nói... thì nói không rõ được đâu...” Mục Phi không nói thẳng mà còn ra vẻ úp úp mở mở, “Có lợi hại hay không, phải tự mình thân thử mới biết được...”

Ban đầu, Chu Mạn Đình còn chưa hiểu Mục Phi có ý gì, nhưng khi thấy cặp mắt đểu cáng của cậu cứ dán chặt vào ngực, mông, đùi mình và cả ‘chỗ hiểm’ mà quét qua quét lại, cô lập tức hiểu ra, mặt đỏ bừng lên.

“Cậu... đồ khốn này...”

Chu Mạn Đình mặt đỏ phừng phừng, giơ tay vỗ vào đầu Mục Phi: “Cậu đúng là đồ sắc lang, đi chết đi cho tôi...”

Nói đoạn, cô xách chiếc ba lô nhỏ đi về phía cửa sau sân khấu: “Tôi mặc kệ các người đấy, tôi về khách sạn trước đây phóc...”

Sau khi Chu Mạn Đình bước ra ngoài, khuôn mặt đang nghiêm túc bỗng trở nên vô cùng kỳ lạ, cuối cùng cô không nhịn được mà bật cười khúc khích.

Tên khốn này, đúng là xấu tính hết chỗ nói, thế mà lại dám trêu chọc mình trước mặt người khác...

Mà điều kỳ lạ hơn nữa là chính mình, rõ ràng trước đây bị con trai khác nhìn một cái là bản thân đã chán ghét đến tận cổ rồi cơ mà. Sao bị anh ta nhìn với cái ánh mắt dâm dê đồi trụy như thế, lại còn bị trêu ghéo nữa, mà chẳng những không giận, ngược lại còn cảm thấy hơi kích thích thế này cơ chứ?

Tiêu thật rồi tiêu thật rồi,ỏng chừng đúng như lời Đại tỷ nói thật rồi... mình cũng động đực mất rồi...

Nghĩ đến đây, Chu Mạn Đình giơ hai tay vỗ vỗ vào má mình. Mà dáng vẻ e ấp thẹn thùng của cô đã khiến những thí sinh đang đợi trong hành lang được một phen chú ý nhìn ngó không ngớt.

Đến cuối cùng, cô thực sự không kìm nén được nụ cười trên mặt nữa, dứt khoát mặc kệ luôn. Tâm trạng đang vô cùng tốt, cô lúc lắc đôi chân dài, ngâm nga câu hát bước ra ngoài phim trường.

---❊ ❖ ❊---

Cuộc thi vẫn tiếp diễn.

"Tử Tiêm, em không sao chứ?" Sau khi Chu Mạn Đình rời đi, Mục Phi quay sang hỏi Ninh Tử Tiêm.

Ninh Tử Tiêm khoác trên mình một bộ váy dài bằng lụa trắng, ăn mặc theo phong cách cổ trang, khuôn mặt cô thanh tú vô cùng, khí chất thoát tục tựa tiên nhân. Nhìn thoáng qua, chẳng khác nào tiên nữ trong phim thần thoại cổ trang cả.

Mà lúc này, vị ‘muội muội tiên nữ’ đây lại đang không mấy ‘dễ chịu’, đôi mày liễu khẽ nhíu lại, sắc mặt khó coi, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi nhỏ, đôi bàn tay nhỏ bé còn đang khẽ run rẩy, rõ ràng là vô cùng căng thẳng.

“Em không sao...” Nghe Mục Phi hỏi, Ninh Tử Tiêm gượng tỏ ra bình tĩnh, nở nụ cười trấn an Mục Phi.

Đúng lúc này, chỉ nghe thấy tiếng người dẫn chương trình vang lên: “Sau đây xin mời thí sinh số sáu mươi tư lên sân khấu...”

“A Phi... em, em lên đây...” Ninh Tử Tiêm nói rồi đứng dậy bước lên sân khấu.

Dù miệng nói không sao nhưng Mục Phi thấy rõ ràng cô đã run bần bật, đến cả bước đi mà đôi chân cũng lẩy bẩy.

Căng thẳng thành ra thế này rồi mà vẫn mở miệng nói không sao. Đúng là cái đồ hay thích gượng ép bản thân mà...

Mục Phi thầm nghĩ trong lòng, bèn lên tiếng gọi giật cô lại: “Tử Tiêm, đợi đã...”

Mục Phi đứng dậy đuổi theo, nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang run rẩy của cô vào lòng bàn tay mình.

“A Phi, anh đang làm gì vậy...” Ninh Tử Tiêm ngẩn người vì hành động của cậu.

“Đừng vội, sắp xong ngay đây thôi...”

Trong lúc nói chuyện, Mục Phi vận ‘Tĩnh Mịch Chân Khí’, từ từ truyền qua bàn tay cô.

Ban đầu, Ninh Tử Tiêm còn chưa cảm nhận được gì, nhưng chỉ chốn chừng bốn năm giây sau, cô đã kinh ngạc trừng lớn đôi mắt.

Bởi vì cô rõ ràng cảm nhận được, một luồng hơi ấm từ bàn tay Mục Phi truyền sang, theo cánh tay lan tỏa khắp toàn cơ thể cô.

Luồng hơi ấm ấy tựa như làn nước suối mát rượi, khiến sự căng thẳng và nôn nao trong lòng cô dần vơi bớt. Trái tim đang đập loạn nhịp cũng từ từ lấy lại nhịp điệu điều hòa và ổn định. Ngay cả chứng đau đầu do thần kinh căng thẳng vì ngủ không đủ giấc cũng biến mất tăm.

Cảm giác này thật kỳ diệu, đây... rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Chẳng lẽ những gì anh ấy nói lần trước là thật... rằng anh ấy thực sự biết cái gọi là ‘khí công’ hay sao?

A Phi thật sự rất lợi hại, cứ như thể không gì là không làm được vậy...

Ninh Tử Tiêm vừa ngước nhìn Mục Phi vừa thầm nghĩ, vô thức trong ánh mắt cô đã tràn ngập một thứ tình ý đậm đà.

Trôi qua chừng hơn hai mươi giây, Mục Phi cảm nhận bàn tay nhỏ bé của cô đã không còn lạnh buốt và run rẩy nữa, lúc này mới nhẹ nhàng buông tay cô ra.

“Thế nào rồi? Đỡ hơn chút nào chưa?” Mục Phi mỉm cười hỏi.

“Đỡ nhiều rồi ạ, cứ như thể sự căng thẳng biến đi đâu mất tiêu vậy...” Ninh Tử Tiêm mỉm cười đáp.

“Vậy thì tốt rồi...” Mục Phi nhìn thấu sự hoang mang trong mắt Ninh Tử Tiêm, không đợi cô cất lời hỏi đã chủ động lên tiếng, “Anh biết em đang tò mò lắm, nhưng có gì để về rồi nói sau nhé, bên kia đang đợi em kìa...”

“Vâng...” Ninh Tử Tiêm ngọt ngào đáp lại Mục Phi một tiếng rồi bước lên sân khấu.

“Oa... đẹp quá...”

“Tiên nữ, giống tiên nữ quá đi mất...”

“...”

Vừa bước lên sân khấu với bộ trang phục cổ trang, khí chất thoát tục của Ninh Tử Tiêm lập tức khiến tất cả mọi người phải sáng bừng mắt, đặc biệt là đám nam sinh có mặt ở trường quay, ánh mắt nhìn cô chẳng khác nào đang ngắm ‘nữ thần’ vậy.

Còn về phần vị giám khảo gã béo dâm đãng số một kia, tròng mắt thiếu chút nữa thì trợn trừng cả ra ngoài.

Sáu mươi ba người, phần lớn đều là hát. Cho dù là nhảy múa, cũng là vừa hát vừa múa phụ họa. Còn Ninh Tử Tiêm, cô là thí sinh đầu tiên biểu diễn múa thuần túy, tiết mục cô trình diễn có tên là 《Hồn Ngủ Sen》.

Nói một cách công tâm, điệu múa của cô vô cùng đẹp mắt.

Bản thân đã mang sẵn khí chất thoát tục, cô uyển chuyển múa lượn theo giai điệu du dương. Cúi người, xoay mình nhẹ nhàng, vung tay áo, bay lượn, dáng người thướt tha uyển chuyển tạo nên từng động tác đẹp đẽ, khoe trọn đường cong cơ thể quyến rũ.

Nhìn động tác của cô, tựa như một đóa hoa sen ngủ nở rộ dưới bầu trời đêm mùa hè đang khẽ lay động theo làn gió, thực sự là đẹp đến nao lòng.

Thế nhưng mặc dù cô múa rất đẹp, kết quả lại chẳng được như ý muốn.

Khán giả có mặt tại đây đều là những sinh viên đại học địa phương, mấy cậu sinh viên này nào phải học chuyên ngành nghệ thuật gì cho cam. Mấy nam sinh nhìn Ninh Tử Tiêm đến ngẩn ngơ là bởi vì Ninh Tử Tiêm quá xinh đẹp mà thôi.

Còn các nữ sinh, ngoại trừ một số ít hiểu biết về khiêu vũ, nhận ra kỹ thuật múa của Ninh Tử Tiêm siêu việt thế nào, thì số nữ sinh còn lại hoàn toàn không thèm để tâm đến Ninh Tử Tiêm.

Sau khi Ninh Tử Tiêm múa xong, giám khảo số một tự nhiên lại tuôn ra một đống lời vô nghĩa, giám khảo số hai là ca sĩ, không rành về nhảy múa nên chỉ khen ngợi vài câu chứ không nói gì nhiều.

Còn vị giám khảo số ba thì vốn ngứa mắt Ninh Tử Tiêm, bèn bới lông tìm vết nói một tràng dài nhảm nhí.

Đến cuối cùng, ngược lại chính là mụ già lưỡi độc kia nói được hai câu công đạo, đánh giá kỹ thuật múa của Ninh Tử Tiêm không hề thấp chút nào.

Đến giai đoạn chấm điểm, ngoại trừ nữ diễn viên số ba cho chữ “x”, những người khác đều cho “o”, thế nhưng phản ứng của khán giả lại vô cùng lãnh đạm.

Cứ như vậy, tuy Ninh Tử Tiêm đã vượt qua vòng sơ loại, nhưng so với Chu Mạn Đình, Khương Lạc Dương và cả Mục Phi, màn thể hiện của cô kém xa hơn hẳn.

Sau khi bước xuống đài, Ninh Tử Tiêm nở nụ cười nhạt với Mục Phi, nụ cười ấy vô cùng gượng gạo. Rõ ràng là cô cũng cực kỳ không hài lòng với màn thể hiện của chính mình.

“Tử Tiêm, đừng buồn nữa. Thành tích của em không tốt chỉ là bọn họ không có mắt nhìn hàng thôi, vàng thật thì sớm muộn gì cũng sẽ phát sáng mà.” Mục Phi mỉm cười an ủi.

“Vâng...” Ninh Tử Tiêm đáp lời.

Vốn dĩ Ninh Tử Tiêm còn muốn hỏi Mục Phi chuyện khí công rốt cuộc là thế nào, nhưng thành tích không như ý khiến cô lúc này hoàn toàn mất sạch hứng thú.

Tổng số thí sinh tham gia là ba trăm bảy mươi sáu người, vòng sơ loại thi đấu ròng rã suốt hai ngày mới kết thúc. Vào ngày thi đấu thứ ba, kết quả cuộc thi đã có.

Giành trọn bốn phiếu ‘o’ để đi tiếp có tổng cộng năm người, trong đó có Chu Mạn Đình.

Những thí sinh đi tiếp với ba phiếu ‘o’ có tổng cộng năm mươi bảy người, sau khi sàng lọc, ban tổ chức đã chọn ra ba mươi mươi mốt thí sinh, gom chung với năm người kia để đủ con số ba mươi sáu người, bước vào vòng thi thứ hai diễn ra sau hai ngày nữa.

Trong đó, Chu Mạn Đình đứng thứ tư, Mục Phi xếp thứ mười bốn, Khương Lạc Dương thứ mười chín, còn Ninh Tử Tiêm xếp vị trí thứ ba mươi ba, suýt chút nữa thì bị loại...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:631
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.