Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 623
Không thể gánh nổi tiểu loli ngốc nghếch (28 ngày 1 canh)

❊ ❊ ❊

“Mục tổng, kỳ thực anh hoàn toàn có thể nâng giá lên, mà anh lại cho tôi mức giá ưu đãi thế này, là đang giúp tôi một tay...” Ngụy Anh Hào nhìn Mục Phi, hỏi, “Anh có thể cho tôi biết, tại sao anh lại giúp tôi như vậy không?”

“Hơn nữa tôi cứ cảm giác hình như cái tên của anh tôi đã nghe thấy ở đâu rồi, chúng ta từng gặp mặt trước đây, hay có tiếp xúc gì sao?”

Nghe vậy, Mục Phi mỉm cười với anh ta.

“Anh biết Lý Hiểu Vũ, hay Huyễn Đồng không?” Mục Phi hỏi.

“Lý Hiểu Vũ? Ý anh là tổ trưởng tổ Đặc 72, mật danh Diều Hâu Lý Hiểu Vũ...”

Nói đến đây, mắt Ngụy Anh Hào trợn trừng lên, “Tôi nhớ ra rồi!! Tôi nhớ ra trước kia từng nghe thấy tên anh ở đâu rồi...”

“Diều Hâu rất ít khi cầu xin người khác, nhưng nửa năm trước cậu ta từng làm hồ sơ quân tịch cho một người, sau đó người đó đã tỏa sáng rực rỡ trong quá trình làm nhiệm vụ của tiểu đội Hừng Đông, thậm chí còn khiến đám người Mỹ chịu cú sốc ngầm...”

Ngụy Anh Hào nói, đưa tay chỉ thẳng vào Mục Phi, “Người đó chính là cậu?”

Thạch Hổ cũng đầy vẻ kinh ngạc, “Không thể nào? Nói cách khác, tên nhóc này rất lợi hại sao? Cậu ta cũng coi như người từ quân khu Đông Bắc chúng ta đi ra à?”

Mục Phi không thừa nhận cũng không phủ nhận, vẫn cười một cách thoải mái, “Tôi không biết mình có được coi là người từ nơi đó đi ra hay không, nhưng tôi biết, quân nhân vốn không dễ dàng gì, nếu có thể giúp, tôi nên cố gắng giúp một tay...”

“Kỳ thực có hay không có tầng quan hệ này, tôi cũng sẽ giúp thôi...”

Hai người này biết được Mục Phi và quân khu Đông Bắc lại có ‘uyên nguồn’ thế này, nhất thời cảm thấy vô cùng thân thiết.

Thạch Hổ vỗ vai Mục Phi, sảng khoái nói, “ha ha ha, tôi bảo sao cậu còn trẻ thế mà đã có thể kinh doanh cả một cái nhà xưởng lớn như vậy, hóa ra là người từ quân khu Đông Bắc chúng ta đi ra à! Được!! Quả nhiên rất hào phóng, rất sảng khoái. Không làm mất mặt quân khu Đông Bắc chúng ta...” Mục Phi cười đầy bất lực, thầm nghĩ: Lúc nãy cậu còn nói tôi ‘vì lợi quên nghĩa’ cơ mà, sao bây giờ lại thành ‘hào phóng, sảng khoái’ rồi? Hơn nữa, việc tôi có thể kinh doanh nhà xưởng này, hình như chẳng có quan hệ gì với quân khu Đông Bắc thì phải?

Chỉ là những lời này, Mục Phi cũng chỉ thầm nghĩ trong lòng mà thôi, chứ không nói ra.

Mọi chuyện đã xong xuôi, hai người và Mục Phi cũng có thêm một tầng quan hệ tương tự như ‘chiến hữu’, tâm trạng của hai người vô cùng tốt.

Hai người họ nhiệt tình mời Mục Phi, muốn chở anh về quân đội, thiết đãi anh một bữa thật thịnh soạn, tiện thể luyện vài chiêu luôn.

Trước lời mời của anh ta, Mục Phi lại nhún vai, từ chối.

Dù sao chỉ còn hai ba ngày nữa là anh thi đại học rồi, cho dù có nắm chắc đến đâu, cũng phải ôn tập lại một chút, dù sao có câu “cẩn tắc vô ưu”.

Kỳ thực nguyên nhân Hồng Tố Phân gọi Mục Phi đến, chính là vì cô và Lý Quảng Hưng đã phát sinh bất đồng quan điểm.

Lý Quảng Hưng cho rằng vẫn nên từ chối lần hợp tác này, phát triển vững chắc từng bước thì tốt hơn, dù sao lần hợp tác này quá làm lỡ thời gian.

Hồng Tố Phân lại cho rằng, đây là một cơ hội quý giá, là cơ hội phát triển của nhà máy thép Đông. Làm như vậy tuy trong thời gian ngắn sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả kinh tế của nhà máy, nhưng nếu thực sự có thể tạo dựng quan hệ hợp tác với phía quân đội, thì lợi ích đối với sự phát triển của xí nghiệp, không phải dăm ba câu là có thể nói rõ hết được.

Lựa chọn cuối cùng của Mục Phi, vẫn là tương đối gần gũi với quan điểm của Hồng Tố Phân.

Mà Mục Phi vị tổng giám đốc này đã hạ quyết tâm rồi, Lý Quảng Hưng tự nhiên sẽ không nói gì thêm, cứ theo lời Mục Phi mà thực hiện. Những chuyện còn lại, tự nhiên Mục Phi cũng không cần phải bận tâm nữa, đã có anh ta và Hồng Tố Phân lo thay.

Trải qua một khúc nhạc đệm nhỏ như vậy, Mục Phi đã về nhà, sau bữa trưa, tiếp tục chiến đấu với những đề thi đại học các năm trước của mình.

“Chất nào sau đây, có tính chất mà ba chất khác không có... Hừm... Nên chọn a...”

“Hai người hướng về phía đối phương, cùng vận tốc tiến thẳng đều, sau đó..., sau đó..., rồi sau đó... Ừm, cái này chắc là c...”

“Chọn a...”

“C...”

Đúng lúc Mục Phi đang giải từng câu, giải đề với tốc độ bay nhanh, tiểu loli Từ Tiểu Manh cũng đã thu dọn xong nhà bếp.

Con bé chớp chớp đôi mắt to tròn, mỉm cười xáp lại gần, bò lên bàn nhìn Mục Phi giải đề, “Anh ơi, anh đang làm bài thi ạ?” Tiểu loli ngốc nghếch hỏi.

“Đương nhiên rồi, chẳng lẽ điều này mà em cũng không nhìn ra sao?” Mục Phi vừa giải đề, vừa không ngẩng đầu lên đáp, “Tiểu Manh, anh rất bận, bây giờ không có thời gian chơi cùng em đâu đấy...”

“Tiểu Manh biết mà...” Tiểu loli xinh xắn gật đầu đáp, hai bím tóc đuôi ngựa lắc qua lắc lại, “Vậy anh ơi, để Tiểu Manh giúp anh chấm bài thi nhé, chịu không ạ?”

Tiểu loli vừa giúp Mục Phi sắp xếp lại những tờ đề thi mà anh đã làm xong, vừa hỏi.

Tốc độ làm bài của Mục Phi rất nhanh, để cho tiện, làm xong đề anh cũng không đối chiếu đáp án, định làm xong hết rồi xem kết quả một thể. Lúc này đã tích trữ hơn chục phần đề thi làm xong nhưng chưa chấm.

“Em giúp anh chấm á? Em biết chấm không đấy?” Mục Phi cười hỏi.

“Anh ơi, anh lại coi thường Tiểu Manh rồi! Chẳng lẽ anh quên, rất nhiều kiến thức anh không biết, Tiểu Manh đều biết hết đó nha...”

Nghe lời tiểu loli nói, Mục Phi cũng chợt nhớ ra, cô em gái loli này của mình tuy vẻ ngoài có chút ngốc nghếch, nhưng thực tế lại là kiểu ‘tài sắc vẹn toàn’.

Ước chừng mình mà ném đề thi nghiên cứu sinh trước mặt con bé, con bé cũng có thể giải ra không tốn chút sức lực nào. Đề thi cấp ba nho nhỏ thì sao có thể làm khó được con bé chứ?

Đồng thời, Mục Phi lại thấy khó hiểu, cái đầu nhỏ này của con bé mọc kiểu gì thế nhỉ? Kiến thức xa vời thế nào con bé cũng biết, thế mà mấy chuyện liên quan đến nam nữ, con bé lại cứ ngốc nghếch như một đứa trẻ, cái gì cũng không hiểu.

Mục Phi nghĩ đến đây, bất lực lắc đầu.

“Được rồi, nếu em rảnh rỗi không có việc gì làm, thì giúp anh chấm hết mấy tờ đề đó đi...” Mục Phi đáp. Nói xong, tiếp tục làm đề thi của mình.

“Vậy tốt quá, cô giáo Tiểu Manh chuẩn bị bắt đầu chấm bài thi đây...” Tiểu loli khều lấy chiếc bút bi màu đỏ trên bàn Mục Phi, giơ tay nhỏ lên, xinh xắn nói một câu.

Sau đó cúi đầu, dùng cây bút bi đỏ đó, khoanh vẽ lên những tờ đề Mục Phi đã làm xong.

“Được, được, cô giáo Tiểu Manh em đừng nói nhảm nữa, mau chấm bài đi...” Mục Phi giục giã, thực ra anh chỉ muốn tiểu loli mau chóng ngậm miệng lại mà thôi.

Mà lúc Mục Phi đang nói chuyện, anh lại không chú ý tới một tình huống, đó là thủ pháp chấm bài của tiểu loli, thực sự quá mức thuần thục.

Tiểu loli hoàn toàn không cần đọc đề, cũng không cần suy nghĩ, chỉ cần nhìn đáp án của Mục Phi một cái, là lập tức vạch dấu tích hoặc dấu x. Câu hỏi trắc nghiệm là thế, câu điền vào chỗ trống cũng thế, gặp phải mấy câu cần viết các bước giải, cũng y như vậy.

Có chỗ nào Mục Phi viết sai, con bé còn khoanh tròn chỗ sai đó lại, viết đáp án đúng lên.

Tốc độ của con bé cực nhanh, chấm một tờ đề chưa đầy hai phút. Thậm chí, còn có hiệu quả hơn cả mấy giáo viên lâu năm dạy học nhiều năm.

Hơn chục tờ đề thi với các môn khác nhau của Mục Phi, chưa đầy mười lăm phút, đã bị tiểu loli giải quyết gọn gàng.

Mà sau khi chấm xong đống đề thi đó, con bé vốn định khoe công với Mục Phi. Nhưng thấy Mục Phi vẫn đang giải đề, con bé ngoan ngoãn ngậm chặt cái miệng nhỏ lại, không quấy rầy anh.

Sau đó con bé bò lên giường, thò cái đầu nhỏ sang bên cạnh tờ đề của Mục Phi, Mục Phi làm xong một câu, con bé liền dùng bút đỏ vạch đúng hay sai.

Ban đầu, Mục Phi vẫn chưa để tâm lắm, đến lúc anh phát hiện tiểu loli cứ nhìn chằm chằm vào tờ đề mình đang viết, không có ý định quay về chấm đề nữa, anh mới hỏi, “Ê, Tiểu Manh, sao em cứ nhìn chằm chằm tờ đề của anh thế? Mấy tờ vừa rồi kêu em giúp anh chấm đâu rồi?”

“Mấy tờ vừa rồi á hả? Đương nhiên là chấm xong hết rồi chứ sao...” Tiểu loli ngẩng đầu lên, xinh xắn đáp, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn ngập đắc ý.

“Cái gì? Em chấm xong hết rồi á?” Mục Phi kinh ngạc nói.

“Đương nhiên rồi, hì hì, Tiểu Manh lợi hại chưa...”

Tiểu loli đắc ý lắc lắc cái đầu nhỏ, sau đó đặt đống đề thi mình vừa chấm lên bàn Mục Phi, “Anh ơi, anh cũng lợi hại lắm nhé. Những câu anh làm hầu như đều đúng hết, tính ra mỗi tờ đề sai chưa tới một chỗ đâu đấy...”

Mục Phi cầm tờ đề thi Tiểu Manh đã sửa lên xem, quả nhiên chính là như vậy. Tiểu loli không chỉ giúp anh chấm xong bài thi, mà chỗ sai, ngay cả đáp án đúng cũng đã viết lên rồi. Hơn nữa còn viết rất cụ thể, rất chi tiết nữa chứ.

“Tiể-, Tiểu Manh, sao em chấm bài nhanh thế?” Mục Phi kinh ngạc hỏi, “Cho dù em biết làm mấy câu này, lúc em đọc đề cũng phải mất thời gian chứ?”

Vừa nghe thấy lời Mục Phi, tiểu loli mím môi, đôi mắt híp lại thành hai hình vầng trăng, đắc ý nói, “Hì hì, Tiểu Manh hoàn toàn không cần đọc đề đâu. Bởi vì đáp án của những bộ đề thi này á, Tiểu Manh đều biết hết rồi, chấm bài tất nhiên là nhanh rồi...”

Nghĩ đến đây, Mục Phi chợt bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng rồi, cái đầu nhỏ của tiểu gia hoả này giống như một bộ bách khoa toàn thư vậy, dường như trên thế giới này, hoàn toàn không có chuyện gì mà con bé không biết.

Phải biết rằng, tiểu loli này vốn đến từ ba trăm năm sau cơ mà. Con bé biết đề thi và đáp án thi trước kia, quá ư là bình thường. Đã biết sẵn đáp án rồi, chấm bài thi tất nhiên là nhanh rồi...

“Ồ, hóa ra là vậy, Tiểu Manh em đúng là lợi hại thật đấy...” Mục Phi mỉm cười, xoa xoa đầu nhỏ của Từ Tiểu Manh cất lời khen ngợi.

Còn tiểu loli thì làm bộ điệu thẹn thùng, cười ngượng ngùng nói, “Anh ơi, anh cứ khen Tiểu Manh như thế, Tiểu Manh sẽ ngại lắm đó...”

Cái má má mày chứ, con nhóc chết tiệt này, mấy ngày nay chắc chắn là xem "Crayon Shin-chan" rồi, nếu không thì sao động tác này lại y đúc tên nhóc mê gái kia chứ...

Đúng lúc Mục Phi muốn dạy bảo con bé một trận, anh bỗng hình như nhận thức được điều gì đó, hình như mình đã quên mất chuyện gì rồi.

Ê, chờ đã... Mình... Hình như đã bỏ sót điều gì rồi nhỉ...

Tiểu Manh đến từ ba trăm năm sau, con bé biết đáp án đề thi trước kia...

Trời... Thế chẳng phải nói là...

Nghĩ đến đây, mắt Mục Phi trợn trừng lên, sau đó kéo thốc tiểu loli vào lòng, “Tiểu Manh, nói như vậy, chẳng phải em biết rõ đề thi đại học năm nay...”

Tiểu loli cười khúc khích gật đầu, xinh xắn đáp, “Đương nhiên biết rồi chứ ạ...”

Mẹ kiếp... Sớm biết con nhóc này có đáp án đề thi, cậu đây còn ở chỗ này vất vả ôn tập làm cái quái gì nữa chứ.

“Bốp ~~”

“Ái da ~~”

Mục Phi đưa tay cốc nhẹ một cái lên đầu Từ Tiểu Manh, còn tiểu loli bị anh cốc thì kêu lên khe khẽ một tiếng.

“Anh ơi, sao bỗng nhiên anh lại đánh Tiểu Manh ạ?” Tiểu loli nhíu mày liễu, khẽ bĩu đôi môi mềm mại hồng hào hỏi.

Mà Mục Phi khó chịu hỏi, “Con nhóc chết tiệt này, em đã sớm biết đề thi năm nay, sao không sớm nói cho anh biết hả? Anh còn ôn tập cái khỉ khô gì nữa chứ?”

Tiểu loli bày ra vẻ mặt oan ức, chỉ thấy con bé khẽ vò vò vạt áo của mình, lẩm bẩm nhỏ nhẹ, “Nhưng mà... Nhưng mà anh có hỏi Tiểu Manh đâu cơ chứ...”

“Bốp ~~”

Mục Phi bất lực vỗ trán một cái.

Những đồng chí nuôi loli ngốc nghếch trong nhà ơi, các cậu không gánh nổi đâu...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:618
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.