“Tử Tiêm cứ khăng khăng đòi múa cổ điển, vấn đề là, đám khán giả kia hoàn toàn không thể thưởng thức nổi. Mâu thuẫn này, giải quyết thế nào đây?”
Mục Phi nằm trên giường khách sạn, đưa tay xoa cằm thầm nghĩ.
Sau khi kết quả xếp hạng trận đấu thứ hai được công bố, Ninh Tử Tiêm từ chối ‘đề nghị’ đổi tiết mục của Mục Phi, rồi tìm cái vị giáo viên kia để luyện tập tiết mục rồi.
Thế nhưng Mục Phi lại cảm thấy cô đang ‘uổng phí công sức’ một cách ngu ngốc.
Đã rõ vấn đề nằm ở đâu mà không chịu tìm cách, vấn đề không được giải quyết thì có nỗ lực thêm nữa cũng vô ích.
Mà Ninh Tử Tiêm không muốn nghĩ, nhưng Mục Phi lại không thể trơ mắt nhìn cô bị loại, đành phải giúp cô nghĩ cách vậy.
Nhưng suy cho cùng Mục Phi không phải là người chuyên nghiệp trong lĩnh vực khiêu vũ, bảo cậu hát hò vài câu thì còn tạm được. Còn bắt cậu nghiên cứu về khiêu vũ thì rõ ràng là làm khó cậu rồi. Cậu suy nghĩ cả buổi chiều mà vẫn không nghĩ ra cách giải quyết vấn đề.
Chậc, không ngờ cũng có lúc nam nhân như mình bị làm khó thế này...
Thôi kệ, xem ra cứ tiếp tục nghĩ lung tung thế này cũng chẳng có cách nào đâu, lên mạng tra thử xem...
Mục Phi nghĩ đoạn, liền ngồi dậy, mở máy tính xách tay lên mạng, chuẩn bị tra cứu một ít tài liệu.
Cậu gõ ‘múa cổ điển kinh điển’ vào thanh tìm kiếm của ‘Bái Đăng’, ấn phím enter xong, trình duyệt liền lập tức liệt kê ra một nùi trang web.
Hì hì, tài liệu liên quan cũng nhiều phết nhỉ. Nhiều trang web thế này, kiểu gì chả tìm được phương pháp giải quyết vấn đề chứ?
Mục Phi thầm nghĩ, bắt đầu mở từng trang web ra xem.
Thế nhưng không tra thì thôi, vừa tra xong thì kết quả lại khiến cậu thất vọng tràn trề.
Những trang web đó toàn là mấy trang web nhỏ không chính thống, bài viết trên web lại còn ná ná nhau, hầu như đều rập khuôn như một, hoàn toàn chẳng có chút nội dung mang tính xây dựng nào cả.
Mà điều khiến Mục Phi cảm thấy uất ức hơn nữa, là mấy trang web nhỏ đó cứ liên tục bật ra mấy cửa sổ quảng cáo.
Đến khi một trang web nào đó lại bật lên hai cái quảng cáo nữa, Mục Phi cuối cùng cũng có chút không kiên nhẫn nổi nữa rồi.
“Mẹ nó, lại là quảng cáo, có hết nổi chưa hả?” Mục Phi nhìn cái cửa sổ quảng cáo, bực bội chửi mắng.
Đúng lúc cậu định tắt cái cửa sổ này đi, thì có mấy chữ khiến mắt cậu sáng bừng lên.
“Ấy, chờ chút đã...”
Mục Phi lẩm bẩm một mình, đoạn nhìn chằm chằm vào mấy chữ ‘Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện bản mạng’ trên quảng cáo với vẻ trầm ngâm.
Tiên Kiếm? Tiên Kiếm...
Nghĩ đến đây, trong đầu Mục Phi chợt lóe lên như vừa bật một bóng đèn.
Đúng rồi!! Chính là Tiên Kiếm!!
Hì hì, tao nghĩ là tao tìm ra cách giải quyết vấn đề rồi...
Mục Phi nhìn đồng hồ, đã là tám giờ tối, vừa đúng thời gian cậu phải đi đón Ninh Tử Tiêm.
Cậu sờ tìm thẻ phòng và chìa khóa xe trên tủ đầu giường, định bước ra ngoài, vừa mở cửa ra thì lại đụng phải Chu Mạn Đình.
“Tiểu Phi Phi, đang tìm cậu đây. Tôi đói rồi, mau đi kiếm gì ăn cùng tôi đi...” Chu Mạn Đình nói.
“Đi đi đi...”
Mục Phi lại xua xua tay, “Tôi đang bận thấy mồ, thời gian đâu mà đi ăn cùng cô, tự đi mà ăn đi chứ...”
“Ấy, cậu bị làm sao thế hả... Làm gì có ai đối xử với đại đại giống cậu cơ chứ? Cậu làm tiểu đệ kiểu này kém tư cách quá đấy...” Chu Mạn Đình vừa bất mãn cằn nhằn, vừa đánh giá Mục Phi.
Và khi cô thấy Mục Phi quả thực có vẻ như có việc muốn ra ngoài, không khỏi tò mò, “Này, muộn thế này rồi, cậu có việc gì mà bận thế? Rốt cuộc cậu định đi đâu làm gì vậy?”
“Tôi đi đâu làm gì, chẳng lẽ còn phải báo cáo với cô chắc?” Trong lúc nói chuyện, Mục Phi đã khóa cửa phòng lại, quay người định bước đi.
“Không được đâu~~”
Chu Mạn Đình lại y như một đứa trẻ nghịch ngợm, kéo lấy vạt áo sau của Mục Phi, “Cậu không nói cho tôi biết, tôi không cho cậu đi. Không thì cậu dắt tôi đi cùng luôn đi...”
Hơi~~ Sao mình lại quen phải cái thể loại chẳng để cho người ta yên thân này cơ chứ...
“Tôi đi quán bar tán tiểu muội muội đấy, cô cũng đi luôn à?” Mục Phi bực bội hỏi.
“Đi chứ, cậu đi là tôi đi...” Chu Mạn Đình ngẩng đầu lên, bộ dạng thách thức.
“Hơi, tôi coi như phục cô sát đất luôn rồi đấy...”
Mục Phi bất lực thở dài, xua xua tay, “Đi thôi, tôi dẫn cô đi chịu chưa nào...”
“Hì hì, thế mới được chứ...” Chu Mạn Đình lườm Mục Phi một cái đưa tình, đắc ý cườimỉm.
“Ấy ấy, cậu vẫn chưa nói cho tôi biết, rốt cuộc là cậu định đi đâu làm gì cơ mà?” Lúc đợi thang máy, Chu Mạn Đình hỏi.
“Tử Tiêm đến chỗ một giáo viên khiêu vũ, nhờ cô ấy giúp chỉ điểm luyện múa. Tôi đi đón cô ấy về...” Mục Phi đáp.
Và vừa nghe Mục Phi nói vậy, trong lòng Chu Mạn Đình chợt nhói lên một chút, dâng lên chút ghen tuông.
“Cậu... cậu bị chập mạch à? Cô ta có phải bạn gái cậu đâu, việc gì phải đối tốt với cô ta như thế chứ?” Chu Mạn Đình ấm á bực bội nói.
“Không phải bạn gái thì cũng là bạn bè chứ bộ. Tôi lẽ nào lại để một cô gái như cô ấy một mình đi lang thang ngoài ngoại ô vào ban đêm muộn thế chứ? Nguy hiểm biết bao nhiêu...” Mục Phi buông tay đáp.
Chu Mạn Đình càng không vui hơn, chỉ thấy cô hơi bĩu cái môi xinh múp míp ra, “Hừ, đối với mấy cô gái khác thì tốt thế, đến lượt tôi thì lạnh nhạt hờ hững, dựa vào cái gì chứ.”
“Cô ta chỉ là bạn của cậu, tôi còn là đại đại của cậu cơ mà... Thế mà chẳng thấy cậu có thái độ tốt với tôi như thế bao giờ...” Chu Mạn Đình lầm bầm nhỏ giọng.
Và cô bước vào thang máy, đứng sau lưng Mục Phi thè lưỡi làm mặt quỷ, để trút bỏ sự bất mãn trong lòng.
“Cậu không sợ rút gân cơ mặt hả?”
Mục Phi mỉa mai một câu, đoạn cười gian tà, “Cô đừng có mà ghen nữa, nếu như cô muộn thế này mới về, tôi cũng sẽ đi đón cô mà...”
“Hừ, coi như cậu biết điều, thế mới tạm được...”
Nghe nói thế, trên mặt Chu Mạn Đình thoáng hiện lên một tầng mây đỏ nhạt, cô đắc ý cười cười, “Thêm nữa, cậu đừng có mà ảo tưởng sức mạnh nữa, người thầm mến bổn cô nương xếp hàng dài kìa, tôi vẫn chưa đến mức phải ghen tuông với cậu đâu...”
Đối với lời cô nói, Mục Phi chỉ ‘cười xòa cho qua’.
Ra khỏi khách sạn, Mục Phi đi thẳng về hướng bãi đỗ xe.
“Này, Tiểu Phi Phi, cậu đi nhầm đường rồi kìa. Trạm xe ở hướng này cơ mà... Gọi taxi cũng phải ở hướng này chứ...” Chu Mạn Đình gọi với theo.
“Nhà mình có xe, gọi taxi làm cái quái gì? Hướng này...” Mục Phi lủng lẳng chìa khóa xe nói.
“Hả gì gì cơ? Cậu, cậu có xe á?”
Nghe Mục Phi nói vậy, Chu Mạn Đình ngẩn người ra.
Trong tiềm thức của cô, vẫn luôn coi Mục Phi là một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi. Nhưng ngẫm lại, hắn ta có thể chớp mắt một cái là móc ra mấy trăm ngàn, có một chiếc xe hơi cũng chẳng có gì là lạ cả, là do cô cả kinh tiểu gia hoán đấy thôi.
“Xe gì thế, chắc không phải là Chery QQ chứ hả?” Chu Mạn Đình lầm bầm một câu, rảo bước đi theo.
“Trời... trời ạ, không thể nào chứ? Đây... đây là xe của cậu á?...”
Đến khi Chu Mạn Đình nhìn thấy chiếc xe của Mục Phi, liền ngạc nhiên trợn tròn cả mắt.
“Sao nào, không được à?”
Mục Phi mở cửa xe, ngồi lên ghế lái, khởi động xe.
Chiếc xe này... ít gì cũng phải hơn một triệu rưỡi chứ nhỉ?
Mà tên này lại có thể lái chiếc xe này... Việc làm ăn của hắn, chắc chắn là không nhỏ rồi đây!! Có khi mình vẫn còn xem thường cậu ta rồi ấy chứ...
Cái tên Tiểu Phi Phi đáng ghét này, vừa biết đánh nhau, vừa biết ca hát nhảy múa, lại còn có tiền, cứ như là một kẻ toàn năng vậy. Rốt cuộc cậu ta có thân phận gì thế chứ.
Mỗi khi Chu Mạn Đình nghĩ đến việc Mục Phi không chịu ‘thành thật khai báo’ tất cả mọi chuyện với cô, cô lại thấy hơi bực mình.
Đúng lúc này, cửa sổ xe hạ xuống, “Này, cái đuôi theo đóm ăn tàn, rốt cuộc cô có đi không hả? Không đi là tôi đi đấy nhé...” Mục Phi giục.
“Đi chứ, cậu mới là cái đuôi theo đóm ăn tàn ấy...”
Chu Mạn Đình mỉa mai lại một câu, đoạn vẫn nhanh nhẹn mở cửa xe, ngồi vào ghế phụ lái.
Hơn mười phút sau, Mục Phi đón được Ninh Tử Tiêm.
Cậu vốn định quay về bàn với cô về ‘ý tưởng’ của mình, nhưng cái quỷ phá phu Chu Mạn Đình cứ làm mình làm mẩy đòi đi ăn đêm, Mục Phi chịu không nổi tiếng cằn nhằn của cô, đành phải dẫn cô tùy tiện tìm một quán vỉa hè để giải quyết cái dạ dày của cô ta.
Điểm tốt ở Chu Mạn Đình là cô không hề kén ăn.
Đặc biệt có một điểm, đó là Chu Mạn Đình này cũng là một tín đồ ăn thịt, hơn nữa món khoái khẩu nhất lại là đồ nướng, Mục Phi cảm thấy về khoản ăn uống, cậu và cô khá là hợpạ cạ.
Chỉ có một điều Mục Phi không tài nào hiểu nổi, một đứa ăn lắm như cô ta, sao mà vóc dáng lại có thể chuẩn đẹp đến thế cơ chứ?
Vừa nghĩ đến đây, chiếc áo hở rốn mà Chu Mạn Đình mặc lúc trước, cùng với vòng eo thon thả gợi cảm đó lại hiện lên trong đầu Mục Phi. Đặc biệt là chiếc khuyên rốn trên cái rốn của cô, quả thực là vô cùng quyến rũ.
Nghĩ ngợi lung tung, Mục Phi không kìm được mà liếc mắt nhìn về phía bụng dưới của Chu Mạn Đình.
“Hửm?”
Chu Mạn Đình đang dùng đũa gõ gõ lên mặt bàn, chờ phục vụ mang đồ ăn lên, vừa thấy cái ánh mắt ‘đáng đánh đòn’ của Mục Phi, cô ngẩn ra trước, rồi sau đó mới hiểu ra vấn đề.
Chỉ thấy cô cười đầy gian tà, “Ấy dà, cậu nói xem thời tiết hôm nay sao mà nóng thế không biết, nóng chết mất thôi...”
Vừa nói, cô vừa cuộn vạt áo T-shirt lên cao, rồi thắt nút lại ngay bên hông.
Cứ như thế, chiếc bụng dưới phẳng lì, trắng trẻo mịn màng và không một chút mỡ thừa của cô liền phơi bày trọn vẹn trong không khí, đặc biệt là món đồ trang sức trên rốn cô, dưới ánh đèn phản chiếu ra thứ ánh sáng đầy mê hoặc.
Không chỉ có thế, cô còn dùng đôi bàn tay thon dài trắng trẻo của mình, nhẹ nhàng xoa vuốt cái bụng nhỏ của bản thân.
Ấy dà...
Thấy hành động này của cô, Mục Phi ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn lại, thì thấy Chu Mạn Đình đang len lén chớp chớp mắt với mình, cười vô cùng tinh quái. Biểu cảm trên mặt như đang nói: Hừm, vòng eo thon của bổn cô nương đây, cảm giác tay chạm vào sướng lắm đấy nhé...
Nhìn thấy nụ cười của cô, lại thêm hành động nhẹ nhàng xoa bụng nhỏ kia, làm sao mà Mục Phi không biết là cô đang khiêu khích mình cơ chứ.
Mà điều khiến Mục Phi uất ức nhất là, cậu thừa biết mình đang bị khiêu khích, nhưng vẫn cứ sập bẫy như thường. Lúc này bụng dưới cậu nóng hừng hực, cứ như có một ngọn lửa sắp bùng cháy đến nơi, mơ hồ có xu hướng muốn ‘dựng lều’ tới nơi rồi.
Dám cả gan quyến rũ mình, cái yêu tinh chết tiệt này...
Mục Phi mắng thầm một câu, vội vàng quay phắt đầu đi, không dám nhìn thêm nữa.
Hì hì hì, sức hấp dẫn của bổn cô nương đây là vô đối nhé. Muốn đấu với tôi, cậu còn non và xanh lắm.
Hơn nữa, tiểu tốt sao có thể đấu lại chủ nhân được cơ chứ, hì hì...
Nhìn bộ dạng chật vật của Mục Phi, Chu Mạn Đình đắc ý tột cùng. Nhìn biểu cảm của cô kìa, y như vừa đánh thắng một trận giòn giã vậy.
“A Phi...”
Đúng lúc này, Ninh Tử Tiêm lên tiếng hỏi, “Chẳng phải cậu nói có chuyện muốn bàn với tôi sao? Chuyện gì thế?”
“Hả? Ồ, là thế này...”
Mục Phi vội vàng thu hồi sự tập trung từ trên người Chu Mạn Đình lại, “Tôi vừa nghĩ ra một cách, có thể giúp cậu vượt qua vòng thi tiếp theo mà không cần phải thay đổi phong cách biểu diễn.”
“Cái gì?!!”
Ninh Tử Tiêm lập tức đứng phắt dậy, vẻ mặt kinh ngạc, “Thật á? A Phi, những gì cậu nói là thật ư?”
“Hì hì, đương nhiên là thật rồi...” Mục Phi mỉm cười đáp, “Tôi lừa cậu bao giờ đâu cơ chứ...”
“Mau, thế mau nói cho tôi nghe xem nào...” Ninh Tử Tiêm nắm chặt lấy tay Mục Phi, kích động nói, “Rốt cuộc phải làm thế nào...”
“Tử Tiêm ngồi xuống rồi nói đã...”
Đợi Ninh Tử Tiêm ngồi xuống rồi, Mục Phi mới hỏi tiếp, “Tử Tiêm, cậu biết Tiên Kiếm không?”
“Tiên, Tiên Kiếm?”
Ninh Tử Tiêm làm ra vẻ đang suy ngẫm, “Nghe quen lắm, nhưng mà... tôi nhớ không ra.”
“Tôi biết nè...” Chu Mạn Đình bỗng nhiên giơ tay lên, “Có phải là series game Tiên Kiếm Kỳ Hiệp Truyện không?”
“Trả lời chuẩn xác, cộng mười điểm...” Mục Phi đáp, “Nhưng mà không có phần thưởng đâu nhé.”
“Game á? Thế nhưng trò chơi này, thì có liên quan gì đến cuộc thi của tôi chứ?” Ninh Tử Tiêm khó hiểu hỏi.
“Có liên quan chứ, đương nhiên là có liên quan rồi. Cậu muốn vượt qua vòng thi tiếp theo, trọng điểm chính là ở cái Tiên Kiếm này đây...”