[TIÊU DỀ]: Chương 626: Tiểu Long Nữ trong quán cà phê
Hoạt động tập thể cuối cùng của lớp 12A1 trường Bát Trung đã kết thúc. Đối với phần lớn học sinh mà nói, thứ đang chờ đón họ là một kì nghỉ hè kéo dài gần ba tháng, vừa dài đằng đẵng, vừa thảnh thơi lại vui vẻ.
Nhưng không phải ai cũng có vận may tốt như vậy để có thể thoải mái thả lỏng và tận hưởng. Có những người trong kì nghỉ này còn phải bận rộn vì những chuyện khác, lấy ví dụ như Mục Phi.
Trên đường trở về sau chuyến đi chơi này, Lý Linh đang gặng hỏi xem khi nào Mục Phi có thể thực hiện "lời hứa", dẫn cô và Lâm Nhược Y đi du lịch một chuyến để mở mang tầm mắt, thì điện thoại của Mục Phi reo lên.
"Hầy~~ Lý Linh, chuyện tớ hứa với cậu và Nhược Y nhất định sẽ thực hiện mà. Nhưng thời gian gần đây, e là không được rồi..."
Mục Phi khó xử nói, cầm chiếc điện thoại đang reo lắc lắc vài cái, "Tớ đã hứa với người ta là phải đi tham gia giải thi đấu biểu diễn nghệ thuật cấp trung học ba tỉnh miền Bắc rồi, cậu xem... chuyện này còn chưa về đến nhà, điện thoại đã gọi đến rồi đây..."
"Hầy~~"
Lý Linh đành thất vọng buông tay một cái, "Thôi được rồi, vậy cậu giải quyết việc của cậu trước đã rồi tính tiếp vậy..."
Mấy nam sinh ở hàng ghế sau đang lớn tiếng đùa giỡn, Mục Phi thấy ồn ào nên đi đến chỗ yên tĩnh hơn trong xe để nghe điện thoại.
Mà sau khi Mục Phi đi, Lâm Nhược Y kéo tay áo Lý Linh, nhỏ giọng nói bên tai cô nàng: "Linh Tử, chuyện đi du lịch ấy, cho dù A Phi không bận thì cũng không được đâu. Thôi bỏ đi, tớ... cậu không ra ngoài được đâu..."
"Hả? Sao thế? Tại sao lại không ra ngoài được?" Lý Linh kinh ngạc hỏi.
Lâm Nhược Yộ ra vẻ khó xử, không nói gì. Còn Lý Linh vừa nhìn thấy biểu cảm đó của cô thì đã đoán ra được.
Lý Linh biết Lâm Nhược Y không nói là vì sợ Mục Phi khó xử, liền thì thầm bên tai cô: "Là cái tên họ Diệp kia, đã nói gì với người nhà cậu à?"
Lâm Nhược Y mang khuôn mặt ấm ức, cô gật gật đầu, nhỏ giọng đáp: "Cũng chẳng biết anh ta đã nói gì với mẹ tớ, mà bây giờ mẹ tớ quản tớ chặt lắm, nhất quyết không cho tớ ra ngoài luôn. Lần này cũng là tớ nói khó đủ điều, lại có bố tớ nói giúp nữa thì mẹ mới thả cho ra đấy. Bằng không thì lần này tớ cũng chẳng ra được đâu..."
"Cái... cái bác gái này nữa, đã nghỉ hè rồi mà vẫn còn quản cậu chặt thế..." Lý Linh bực bội bĩu môi, "Hầy~~ Xem chừng cái biển lớn mà tớ hứa hẹn mong chờ bấy lâu nay, trong thời gian ngắn lại không ngắm được rồi..."
"Xin lỗi nhé, Linh Tử..." Lâm Nhược Y áy náy nói.
Mà Lý Linh tự nhiên sẽ không trách cô, ngược lại còn quan tâm hỏi: "Vậy Nhược Y, mẹ cậu cứ quản cậu mãi thế này cũng không phải cách. Cậu tính thế nào?"
"Còn tính thế nào nữa? Chịu đựng chứ sao. Chuyện này tớ cũng chẳng dám nói với A Phi..." Lâm Nhược Y bất đắc dĩ đáp, "Đằng nào thì tháng tám cũng phải đến trường đại học báo danh rồi. Chẳng lẽ bà ấy còn theo đến tận trường để quản tớ chắc?"
Lý Linh ngẫm lại, cũng đúng là vậy.
Tên Diệp Tuấn Hiến này có bố mẹ Lâm Nhược Y làm lá chắn, cho dù Mục Phi có lợi hại đến đâu cũng đành chịu thua. Nếu như cậu ta biết chuyện này mà không nhịn được sang đó đập cho Diệp Tuấn Hiến một trận, thì nhất định sẽ khiến ấn tượng của người nhà Lâm Nhược Y về Mục Phi trở nên tồi tệ hơn, hơn nữa người cuối cùng gặp họa vẫn là Lâm Nhược Y.
Nghĩ đến đây, Lý Linh ngoài việc bất bình thay cho cô bạn thân của mình ra thì cũng chẳng có cách nào khác.
"Hầy, Nhược Y, số cậu đúng là khổ thật đấy..." Lý Linh bất đắc dĩ thở dài, sau đó an ủi, "Thôi, cậu cũng đừng phiền muộn nữa, dẫu sao cái kì nghỉ này cũng chỉ có hơn hai tháng, mẹ cậu không thể cứ quản cậu mãi được đâu. Hơn nữa, cho dù khoảng thời gian này cậu không thể hẹn hò với tiểu tình lang của mình, thì hai người vẫn có thể gọi video mà..."
Nói đến đây, Lý Linh chợt nhớ ra điều gì, cười gian tà. Cô ngướt đầu kề sát tai Lâm Nhược Y nói: "Hơn nữa... còn có thể chat khỏa thân nữa cơ đấy..."
"Linh Tử đáng ghét, cậu nói nhảm gì thế hả?"
Nghe vậy, mặt Lâm Nhược Y lập tức đỏ bừng lên, cô đầy vẻ ngượng ngùng hờn dỗi phản bác: "Tớ, bọn tớ mới không chat khỏa thân đâu..."
"Á chà chà, Nhược Y cậu cũng không cần phải ngại ngùng thế chứ. Cậu cũng là thiếu nữ lớn rồi, có hứng thú với cơ thể con trai thì cũng là chuyện bình thường mà..." Lý Linh cười cợt nhả trêu chọc.
"Thì... thì bọn tớ cũng không chat khỏa thân..." Lâm Nhược Y đỏ mặt, ra điều nghiêm túc nói.
"Ấy, tớ chỉ đùa một chút thôi, cậu không cần phải nghiêm túc thế chứ..." Lý Linh xua xua tay, "Tớ tin cậu là được chứ gì, tớ biết mà, Nhược Y nhà chúng ta tuyệt đối sẽ không làm cái chuyện đồi trụy như chat khỏa thân đâu..."
Nghe Lý Linh nói vậy, lúc này Lâm Nhược Y mới thẹn thùng cười đáp: "Ừ, cậu nói thế còn nghe được..."
Mà câu nói tiếp theo của Lý Linh thực sự khiến Lâm Nhược Y vừa thẹn vừa giận.
"Nhược Y nhà chúng ta không cần chat khỏa thân, bởi vì cách qua ống kính camera giả tạo lắm. Cậu ấy mà muốn xem, toàn là trực tiếp bảo Mục Phi cởi ngay trước mặt mình thôi..." Lý Linh gật đầu nói, ra vẻ 'tớ đây nắm rõ nội tình lắm'.
"Linh Tử... Cậu, cậu nói bậy bạ gì đấy?" Guơng mặt xinh đẹp của Lâm Nhược Y đỏ lựng lên như ánh hoàng hôn mùa thu, đỏ tận đến tận gốc cổ.
Cô thừa biết cãi không lại Lý Linh, bèn không thèm đôi co với cô nữa, dứt khoát ngồi dịch người sang một bên, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Linh Tử đáng ghét, cậu mà còn nói nữa... tớ, tớ sẽ không thèm thèm nhìn cậu nữa đấy..."
Mà nhìn thấy Lâm Nhược Y bị mình trêu chọc đến mức đỏ bừng cả mặt, Lý Linh toác miệng cười ha hả đầy vẻ 'họa vô đơn chí'...
---❊ ❖ ❊---
Người gọi điện thoại cho Mục Phi, tự nhiên chính là Hoàng Trường Hà - người đã dùng điều kiện giúp cậu tìm trường để đổi lấy việc bắt cậu đại diện cho Tân Nam tham gia giải thi đấu biểu diễn nghệ thuật cấp trung học ba tỉnh miền Bắc.
Nhận điện thoại xong, Hoàng Trường Hà không dài dòng mà đi thẳng vào vấn đề: "Tiểu Phi này, thi đại học xong rồi, chẳng lẽ cậu cũng nên chuẩn bị cho chuyện thi đấu nghệ thuật rồi chứ nhỉ?"
"À, đương nhiên rồi..." Mục Phi đáp.
"Cậu không quên là tốt. Chẳng là thế này, lịch trình cụ thể của cuộc thi ngày hôm nay đều đã có rồi. Tân Nam ngoài em và Tử Tiêm ra, còn có hai học sinh nữa cũng sẽ cùng đi tham gia cuộc thi này với hai đứa..."
"Tình hình cụ thể nói ba hoa vài câu không hết được, hôm nay bên cô cũng hơi bận, nên không nói chuyện với chúng ta nữa. Ngày mai một giờ chiều, chúng ta gặp nhau ở quán cà phê Violet phố Cây Ăn Quả, khu Nam Sơn nhé. Cô đã hẹn trước với Tử Tiêm và hai em kia rồi, đến lúc đó đợi các em ngồi lại với nhau, cô sẽ nói chi tiết hơn về chuyện cuộc thi với các em..."
"Ơ, vâng..." Mục Phi đáp lời.
Mà bên phía Hoàng Trường Hà hình như thực sự rất bận, Mục Phi bên này vừa đáp lời xong là bên đó đã cúp máy luôn rồi.
Lúc trở về Tân Nam thì trời đã chiều, xuống xe xong, những người bạn học đã gắn bó ba năm bịn rịn chia tay nhau. Tiễn các bạn học và thầy cô xong, Mục Phi lại lái xe đưa Lý Linh và Lâm Nhược Y về nhà, cuối cùng bản thân mới trở về nhà.
Thi đại học xong rồi, Mục Phi vui mừng, tiểu loli còn vui mừng hơn cả Mục Phi, bởi vì cuối cùng Mục Phi cũng có thời gian ở bên cô bé rồi.
Mặc dù ngày mai đã phải bắt đầu chuẩn bị cho chuyện thi đấu nghệ thuật, nhưng Mục Phi vẫn tranh thủ chút thời gian nhàn rỗi. Bắt nạt tiểu loli một chút, lên mạng trò chuyện tán phét với Băng Quang và Sa Sa - những người đã lâu không liên lạc, cùng nhau chơi game, những ngày tháng trôi qua cũng thật nhẹ nhàng thư thái.
Ngày hôm thứ hai, sau khi ăn cơm trưa xong, Mục Phi sớm lái xe chạy về hướng địa điểm đã hẹn. Nhưng anh đã tính toán sai, anh đã gặp phải sự cố tắc đường trong truyền thuyết...
---❊ ❖ ❊---
Quán cà phê Violet là một quán cà phê lâu đời nằm ở khu thương mại khu Nam Sơn, nghe nói đã mở được hơn chục năm rồi.
Mặc dù giá đồ uống ở đây rất đắt, nhưng vì hương vị đồ uống chuẩn mực, cộng thêm vị trí đắc địa nên khách hàng lúc nào cũng đông đúc, việc làm ăn rất tốt.
Điều đáng nói là, vì các cửa hàng trên con phố thương mại này chủ yếu kinh doanh quần áo, phụ kiện trang sức, đồ dùng làm đẹp. Cho nên ở trong quán cà phê này, có thể nhìn thấy rất nhiều mỹ nhân thời trang thích đi dạo phố, thích mua sắm, trong đó tuyệt không thiếu bóng dáng của những cô nàng "bạch phú mỹ".
Mà ngày hôm nay, trong quán cà phê này lại xuất hiện một vị tiểu thư xinh đẹp mang vẻ đẹp cổ điển còn thu hút ánh nhìn hơn cả "bạch phú mỹ".
Vị mỹ nhân này nhìn độ tuổi khoảng ngoài hai mươi, lông mày thanh tú như trăng non, đôi mắt trong veo như vì sao, hai đôi môi anh đào hồng hào dưới ánh sáng phản chiếu ra sắc thái quyến rũ.
Gương mặt tinh tế tựa ngọc trắng phảng phất một chút sắc hồng nhạt, quả đúng như câu thơ cổ miêu tả "đôi mắt sáng ngời, má đào mặt ngọc".
Mái tóc đen nhánh của cô xõa bồng bềnh như dải lụa đen buông thõng xuống tận eo.
Cái nhan sắc này của cô y hệt như những mỹ nhân khuynh nước khuynh thành được miêu tả trong tiểu thuyết kiếm hiệp... không đúng, phải nói chính xác là còn đẹp hơn miêu tả trong tiểu thuyết kiếm hiệp đến ba phần.
Xinh đẹp nhường ấy, lúc này cô đang ngồi trên một chiếc ghế cao, hướng ánh mắt nhìn về phía ngoài cửa sổ. Bởi vì ghế cao không có tựa lưng, điều này càng làm nổi bật vóc dáng thanh mảnh uyển chuyển của cô, nhìn từ góc nghiêng là một đường cong hình chữ S vô cùng quyến rũ.
Đặc biệt là vòng mông được bao bọc trong chiếc váy dài, nhìn từ phía sau trông giống như một quả đào mật chín mọng, vô cùng quyến rũ.
Mà vốn dĩ đã cực kỳ xinh đẹp, gương mặt lại mang nét cổ điển, trên người cô lại mặc một chiếc váy dài liền thân màu trắng tinh khiết. Những người xung quanh nhìn thấy cô đều bất giác liên tưởng đến một nhân vật trong tiểu thuyết — đó chính là Tiểu Long Nữ trong "Thần Điêu Đại Hiệp".
Nếu không phải trên tay cô đang cầm chiếc điện thoại màu trắng, e là sẽ có người cho rằng Tiểu Long Nữ đã xuyên không đến thời hiện đại rồi.
Một mỹ nhân như thế, không thu hút sự chú ý sao được? Không chỉ những vị khách nam trong quán cà phê này không kìm lòng được mà nhìn về phía cô, mà thỉnh thoảng có vài cô gái cũng quay đầu nhìn cô với vẻ mặt kinh diễm. Thậm chí có kẻ còn lấy điện thoại ra chụp lén.
Thế nhưng mặc dù cô thu hút ánh nhìn của không ít người, lại chẳng có mấy ai dám đến bắt chuyện cả — bởi vì vị mỹ nhân này tuy xinh đẹp nhưng lại chẳng hề hay cười, trên mặt mang theo biểu cảm lạnh lùng băng giá. Cả người cô cứ ngồi lì ở đó, tỏa ra khí chất ngàn dặm không lại gần, khiến người ta có cảm giác ở gần cô quá sẽ bị đông cứng lại vậy.
Đúng lúc này, cửa quán cà phê bị đẩy ra, một cậu thanh niên có ngoại hình cực kỳ rạng rỡ, cực kỳ tuấn tú bước vào.
Cậu ta tùy tiện ngồi xuống một chiếc bàn, gọi một ly đồ uống. Ban đầu, cậu ta vẫn chưa nhìn thấy vị mỹ nhân kia, đợi đến khi thấy những người khác thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về hướng đó, cậu ta mới chú ý thấy sự bất thường, và khi nhìn thấy cô gái ấy, đôi mắt cậu ta tức thì sáng bừng lên như phát hiện ra kho báu vậy.
Sau đó, khóe môi cậu ta hé lên một nụ cười tà mị: "Được đấy... chậc chậc, quả nhiên là rất được... thú vị đây..."
Cậu ta cứ chằm chằm nhìn mỹ nhân như thế, một phút sau, khi nhân viên phục vụ mang đồ uống ra cho cậu ta, cậu ta liền gọi nhân viên phục vụ đó lại.
"Này người đẹp, qua đây một chút..."
Soái ca này vẫy vẫy tay với nhân viên phục vụ, sau đó chỉ tay về phía vị mỹ nhân cổ điển kia, nhỏ giọng hỏi: "Vị mỹ nhân kia... đến đây từ lúc nào vậy..."
Nhân viên phục vụ quay đầu nhìn thoáng qua, quay đầu lại đáp: "À, cô ấy á? Cô ấy đến sớm hơn anh không lâu lắm đâu, độ mười mấy phút thôi..."
"Thế cô ấy... đến lâu thế rồi mà không có ai đến bắt chuyện à?" Soái ca này lại hỏi. Mà nhân viên phục vụ lắc lắc đầu: "Không có..."
"Cái đó, tôi còn một câu hỏi cuối cùng... Cô ấy tự đến một mình phải không?"
"Vâng, đúng vậy ạ." Nhân viên phục vụ gật đầu đáp.
Nghe vậy, soái ca nọ mỉm cười, móc ví lấy ra một tờ một trăm tệ nhét vào tay nhân viên phục vụ: "Cảm ơn nhé, tiền típ đấy..."
Nhân viên phục vụ mỉm cười gật đầu cảm ơn rồi rời đi.
Mà soái ca kia cầm lấy đồ uống của mình, đứng bật dậy, liếc mắt nhìn quanh một lượt đám đàn ông trong quán cà phê này, trên mặt thoáng hiện lên vẻ khinh miệt.
“Cắt, tiểu thư xinh đẹp thế này mà chẳng ai dám cưa cẩm, đúng là một lũ vô dụng... Hừ hừ, để anh em đây thể hiện cho mà xem. Cho mấy người thấy anh em chinh phục cô ấy thế nào..."
Soái ca này nghĩ ngợi, hất cất tóc một cái, sải bước tiến về phía vị mỹ nhân cổ điển...