Mục Phi và Ninh Tử Tiêm tại trước ngày thi đấu một ngày đã ngồi xe đến Thẩm thành.
Kỳ thật, Mục Phi ban đầu là muốn mời cả Lâm Nhược Y và Lý Linh cùng đi — hắn từng hứa với hai người là sẽ dẫn bọn họ đi chơi. Mà dịp giả kỳ này Mục Phi rất bận, chưa chắc đã có thời gian, nhưng dẫn bọn họ đi dạo quanh các địa phương gần đây trước để giải khuây, cũng là rất tốt mà.
Vô nại là, nhà Lâm Nhược Y có việc nên không ra ngoài được. Mà Lâm Nhược Y không có mặt, Lý Linh tự nhiên cũng không thể đơn độc đi chơi cùng Mục Phi, cho nên chuyến hành trình này đành phải bỏ dở.
Còn có một chuyện đáng nhắc tới, đó chính là Hồng Tố Phân biết tin Mục Phi muốn đến Thẩm thành, liền giao cho hắn một nhiệm vụ — tìm kiếm một công ty có thể cung cấp quáng thạch lâu dài để đạt thành quan hệ hợp tác.
Sau này lâu dài tiến "nguyên tài liệu" từ công ty này, như vậy so với việc trực tiếp hợp tác với các công ty có liên quan ở Tân Nam, chi phí ít nhất có thể tiết kiệm được từ 5 đến 8 phần trăm.
Hơn nữa sau này công xưởng mở rộng, nhu cầu quáng thạch tăng lên, cũng sẽ không xuất hiện tình huống nguyên tài liệu không đủ.
Bình thường làm quen tay làm thừng, khó khăn lắm mới có thể giúp Hồng Tố Phân gánh vác chút chuyện, Mục Phi tự nhiên sảng khoái đồng ý.
Mục Phi và Ninh Tử Tiêm xuất phát vào buổi sáng, trải qua một khoảng thời gian tiếp xúc, hai người đã vô cùng quen thuộc, có thể trò chuyện cười đùa, thời gian trôi qua cũng rất nhanh.
Mà lúc bọn họ vào đến Thẩm thành, tìm được khách sạn mà Hoàng Trường Hà đặt trước cho bọn họ, thì đã là hơn ba giờ chiều.
Người bạn mà Hoàng Trường Hà nhờ vả đã dẫn Mục Phi và Ninh Tử Tiêm đến căn phòng đã được đặt sẵn từ trước, lại giúp bọn họ chỉ điểm qua môi trường xung quanh rồi rời đi.
Mà Hoàng Trường Hà rõ ràng là sợ sẽ náo loạn ra chuyện gì, không dám để Mục Phi và Khương Nhạc Dương ở chung một phòng, mà là đặt cho mỗi người bọn họ một phòng riêng.
Nam sinh đã như thế, nữ sinh tự nhiên cũng phải thế, cho nên Chu Mạn Đình và Ninh Tử Tiêm mỗi người cũng có một phòng riêng.
Phòng của Mục Phi và Ninh Tử Tiêm ở đối diện nhau, Chu Mạn Đình và Khương Nhạc Dương cũng đối diện nhau. Chỉ có điều hai cặp đối diện này, một cái ở giữa hành lang, một cái ở tận cùng hành lang, khoảng cách không gần chút nào.
Ở lại nơi này gần một tuần lễ, tự nhiên phải chuẩn bị một số vật dụng sinh hoạt.
Vào phòng, cất xong đồ đạc tùy thân, Mục Phi và Ninh Tử Tiêm lại ra khỏi quán trọ, mua sắm đầy đủ những thứ cần thiết ở siêu thị gần đó.
Mà khi mang đồ đạc trở về, lúc Mục Phi muốn gọi Ninh Tử Tiêm cùng ra ngoài ăn cơm, Ninh Tử Tiêm lại mang vẻ mặt đầy áy náy.
"Thật ngại quá, A Phi..."
"Hoàng a di hai ngày trước có gọi điện thoại, giới thiệu cho em một người bạn của cô ấy ở Thẩm thành, là một giáo viên khiêu vũ. Cô ấy sẽ cho em một ít chỉ đạo trước khi thi đấu. Mà vị giáo sư đó biết hôm nay em đến Thẩm thành, vừa nãy có gọi điện thoại bảo em đến nhà cô ấy làm khách..."
"Xin lỗi anh, em... không thể cùng anh ăn cơm rồi..."
"Úc, hóa ra là vậy..." Mục Phi không mấy để ý xua xua tay, "Không cần nói xin lỗi, thi đấu mới là chính sự..."
Vừa nói, Mục Phi vừa nhìn đồng hồ, đã là hơn năm giờ tối, "Vậy đi thôi, nhà vị giáo viên kia ở đâu? Anh đưa em đi. Đưa em đến nơi, anh tìm đại chỗ nào ăn cơm là được rồi..."
Ninh Tử Tiêm liên tục xua tay, "Không cần không cần, em tự đi là được rồi..."
Nào, em đừng khách khí nữa..."
Mục Phi cắt ngang lời cô, "Em một cô gái ở thành phố xa lạ, lại còn xinh đẹp thế này, một mình đi tới đi lui anh không yên tâm đâu, nhỡ bị kẻ xấu bắt cóc thì phải làm sao? Cho nên, vẫn để anh đưa em đi đi..."
"Còn nữa, lát nữa ăn cơm xong nếu muốn về thì cũng gọi điện thoại cho anh, anh đi đón em..."
Nghe những lời có chút bá đạo của Mục Phi, Ninh Tử Tiêm lại chẳng hề có chút cảm giác phản cảm nào, ngược lại trong lòng lại hơi ngọt ngào, cảm giác đó giống như vừa ăn mật ong vậy.
Trên khuôn mặt tươi cười của cô phảng phất một nụ cười nhàn nhạt, "Vậy được rồi, cảm ơn anh..."
Nơi giáo viên kia ở cũng không tính là xa, tầm mười phút xe chạy. Đợi Ninh Tử Tiêm hỏi rõ đường đi, Mục Phi đã đưa cô đến nơi.
Dọc đường xe chạy mệt mỏi xóc nảy, hơn nữa trời cũng đã tối, Mục Phi cũng mất đi hứng thú đi dạo xung quanh ngắm nghía, tùy tiện tìm một quán vỉa hè đồ nướng ăn một bữa, rồi lại về quán trọ.
Mà lúc hắn bước vào quán trọ, vừa hay lúc đang đợi thang máy, liền nghe thấy từ xa truyền đến một trận tiếng cười nói vui vẻ ríu rít của các cô gái. Sau đó là một trận tiếng bước chân hỗn loạn, bả vai hắn lại bị vỗ một cái.
Mục Phi quay đầu nhìn lại, đại mỹ nhân Chu Mạn Đình đang mím môi, đắc ý cười với mình, sau đó giơ giơ chiếc túi nilon đựng đầy đồ đạc trong tay lên, ý tứ kia không thể rõ ràng hơn, rõ ràng là đang nói: Cho anh một cơ hội thể hiện đấy, mau qua đây cầm túi giúp tôi đi.
Mà Mục Phi nào ăn bộ này của cô, nhíu mày một cái, khó chịu nói: "Đều đến nơi rồi, còn cần tôi quản sao? Mặc kệ, tự cầm đi!!"
"Này này, anh là nam sĩ, có chút phong độ của quý nhân chút đi được không? Không thấy tay tôi bị siết hằn lên rồi sao? Đau lắm đấy..." Chu Mạn Đình vừa nói, vừa vươn bàn tay nhỏ nhắn ra trước mặt Mục Phi cho hắn xem.
Mục Phi nhìn lại, chẳng phải đã bị túi nilon siết đỏ hồng cả một mảng rồi sao.
"Lại nói... Phía sau tôi còn có ba người chị em đang nhìn tôi đấy, tôi đều đã qua cầu xin anh, anh thế nào cũng phải chừa cho tôi chút thể diện chứ? Bái thác, bái thác mà..."
Trong lúc nói chuyện, Chu Mạn Đình chớp chớp đôi mắt to với Mục Phi, ném cho hắn một cái liếc mắt đưa tình thật to.
Chu Mạn Đình này vốn dĩ đã rất xinh đẹp, lại còn có chút "yêu mị", lúc này lại làm ra biểu cảm dụ hoặc như vậy, nhất thời khiến Mục Phi có chút thất thần.
Nhìn thấy biểu cảm ngẩn ngơ của Mục Phi, trong lòng Chu Mạn Đình không khỏi thầm đắc ý: Hắc hắc, tôi đã bảo anh không kháng cự nổi mị lực của bổn cô nương mà, nhìn ngốc ra chưa?
Chu Mạn Đình này, là "yêu tinh" à? Cư nhiên biết câu dẫn người... Mẹ kiếp...
Mục Phi thầm mắng một tiếng trong lòng, quay đầu nhìn lại, chẳng phải đúng lúc có ba cô gái đang đi về phía này sao.
Cuối cùng, Mục Phi vẫn chừa thể diện cho Chu Mạn Đình, nhận lấy chiếc túi lớn của cô.
Lúc này, ba cô gái kia cũng đã đi tới.
Ba cô gái này tuy dung mạo không giống nhau, nhưng điểm chung là đều rất xinh đẹp, vóc dáng đều vô cùng cao ráo gầy gò, hiển nhiên là do rèn luyện nhiều năm mà thành. Cách ăn mặc phong cách của bọn họ cũng xấp xỉ Chu Mạn Đình, đều là kiểu rất thời thượng, rất trào lưu.
Mà đáng nói là, mặc dù ba cô gái này đều là mỹ nhân, phong cách rất giống Chu Mạn Đình. Nhưng rất rõ ràng, cho dù là tướng mạo, hay là chiều cao, hay là vóc dáng, Chu Mạn Đình đều nhỉnh hơn ba người kia một bậc.
"Chà, tiểu Đình Đình, tớ nói cậu sao lại chạy nhanh thế, hóa ra là thấy soái ca à?" Một cô gái hơi thấp nhìn về phía Mục Phi trêu chọc.
"Tiểu Đình, tớ nói sao giới thiệu bạn trai cho cậu, cậu thế nào cũng không chịu nhận lời chứ... Hóa ra cậu đã tự tìm được rồi nha..."
"Hắc hắc, Tiểu Đình cậu vẫn luôn nói người khác phát tao, bây giờ nhìn ra rồi nhé, cậu cũng không kém đâu nha... Cậu đúng là ngoài lạnh trong nóng mà..."
Ba cô gái ăn nói không kiêng nể gì, cười ha hả trêu chọc Chu Mạn Đình.
Mà những lời này của bọn họ khiến mặt Chu Mạn Đình đỏ bừng, liên tục nháy mắt với các chị em của mình, "Đi đi đi, các cậu nói cái gì thế, đừng nói bậy..."
Hắc hắc, cậu không cho nói, bọn tớ không nói nữa là được chứ gì... Thế cậu mau giới thiệu cho bọn tớ chút đi, soái ca này rốt cuộc là ai nha? Hai người phát triển đến mức độ nào rồi hả?" Một cô gái lùn tịt hỏi.
"Khụ khụ, cậu ấy là Mục Phi, cũng là đại diện cho Tân Nam nhà mình tới tham gia thi đấu..." Chu Mạn Đình chỉ chỉ Mục Phi giới thiệu, sau đó lại chỉ chỉ ba người chị em của mình, "Bạn cùng phòng với tớ..."
"Chào mọi người..." Mục Phi đối mặt với bốn người đẹp cũng hoàn toàn không có áp lực, ra vẻ điềm nhiên không mỉm cười gật gật đầu với ba người.
Và ba vị mỹ nhân kia cũng lần lượt "đáp lễ" Mục Phi.
"Hi..."
"Soái ca, chào anh..."
"..."
Đúng lúc này, thang máy cũng đến.
Chu Mạn Đình vốn muốn bắt chuyện với Mục Phi, nhưng lại bị hai người chị em cướp mất bước đầu.
"Soái ca, anh học trường nào thế?"
"Anh không phải học sinh trường nghệ thuật, mà vẫn có thể tham gia cuộc thi này, lợi hại nha..."
"Anh và Tiểu Đình quen nhau thế nào vậy?"
"Anh thấy Tiểu Đình có xinh đẹp không?"
"..."
Hai người chị em của Chu Mạn Đình đẩy cô ra phía sau, hướng về phía Mục Phi hỏi dồn dập nhiều chuyện.
Bây giờ, Mục Phi coi như đã kiến thức được uy lực của con gái rồi, hai người này làm hắn nhức cả đầu, nhưng hắn lại không thể không đáp lời, đành phải "A a" "Haha" hùa theo.
Trong lúc Mục Phi đang u uất, Chu Mạn Đình cũng đang u uất.
Chút nhãn lực cũng không có, bình thường coi như uổng công tốt với bọn họ rồi, hừ...
Chu Mạn Đình nhìn hai người chị em vây quanh hai bên Mục Phi, phẫn phẫn bất bình nghĩ thầm.
Đúng lúc này, một âm thanh vang lên bên tai cô.
"Này này, Tiểu Đình... Nam sinh này nhìn qua ngoài việc khá cương nghị, khá có nam tính ra. Nhìn trông cũng không có điểm gì quá người khác cả mà... Sao cậu lại có thể coi trọng cậu ta chứ?" Một cô gái hơi thấp, dung mạo hơi có vẻ đáng yêu hỏi bên tai Chu Mạn Đình.
Chu Mạn Đình bị vạch trần tâm sự, ít nhiều có chút tim đập nhanh, mặt có hơi phiếm hồng.
"Ai... Ai coi trọng cậu ta chứ, tớ tuyệt đối không có..." Chu Mạn Đình cứng cổ chối.
"Tiểu Đình, cậu đừng giả vờ nữa, cậu nghĩ cậu có thể lừa được tớ chắc?"
Cô gái này xua xua tay với Chu Mạn Đình, "Bình thường cậu đối với nam sinh khác đều là kiểu lạnh nhạt phớt lờ, nhưng vừa nãy nhìn thấy cậu ta, vứt bọn tớ lại, cắm cổ chạy vụt qua luôn. Tình huống này, trước đây vốn dĩ chưa từng có..."
"Còn nữa, trước đây cậu, có khi nào chủ động giúp nam sinh khác mang đồ bao giờ chưa? Có khi nào phát cáu với nam sinh khác chưa? Còn nữa mấy ngày nay, tổng động bất động là ngẩn người, còn cầm điện thoại cười ngốc..."
"Những cái này, đều là chứng minh cậu phát tao đấy, cậu còn tưởng bọn tớ đều không biết à? Kỳ thực bọn tớ sớm đã nhìn ra rồi, chỉ là không nói ra mà thôi..."
Nghe lời này, Chu Mạn Đình tự biết không thể giấu nổi nữa, cũng không phản bác nữa.
Vậy cậu mau nói cho tớ biết đi, Mục Phi này rốt cuộc có điểm gì hấp dẫn cậu nha? Tớ cũng không nhìn ra cậu ta tốt ở chỗ nào cả..." Cô gái này vừa nói với Chu Mạn Đình, vừa đánh giá bóng lưng của Mục Phi.
Đúng lúc này, thang máy cũng đã đến tầng 22 mà mọi người đang ở, chỉ nghe "Đinh" một tiếng, cửa thang máy từ từ mở ra.
Thôi đi... Chờ một lát... Tớ về phòng rồi nói chuyện với các cậu tiếp vậy..." Chu Mạn Đình nói với mấy cô bạn nhỏ của mình.
Nhìn thấy cửa thang máy mở, Mục Phi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn coi như được giải thoát rồi, nếu còn bị hai người này làm phiền thêm lát nữa, hắn cảm thấy bản thân có lẽ sẽ phát điên mất.
Vừa ra khỏi thang máy, hắn vội vàng nhét chiếc túi mua sắm vào tay Chu Mạn Đình, "Anh về trước đây... Ngày mai gặp lại nhé..."
Mục Phi vừa nói xong, xoay người là muốn đi, nhìn bộ dáng cấp thiết của hắn, giống như muốn chạy trốn vậy.
Nhưng hắn vừa đi ra được hai bước, đã bị người gọi lại.
"Khốn nạn, anh đứng lại cho tôi!!!"
Nghe thấy lời này, Mục Phi dừng bước lại, quay đầu nhìn lại, Khương Nhạc Dương đang trừng mắt nhìn mình đầy phẫn nộ. Nhìn biểu cảm của cô ta, hình như muốn chém chết mình cho hả giận vậy...