Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 651
Cứu trợ viện phúc lợi

❊ ❊ ❊

Biết Chu Mạn Đình lại dùng thời gian rảnh rỗi để đi làm thêm kiếm tiền, mỗi tháng trợ cấp cho những đứa trẻ này khoảng hai ngàn tệ, Mục Phi bỗng cảm thấy trước kia mình có hơi xem thường cô gái này rồi.

Trong lúc Mục Phi đang thầm cảm thán trong lòng, cuộc trò chuyện bên trong vẫn tiếp tục.

Nghe thấy Chu Mạn Đình định đi làm thêm để gom đủ tám nghìn tệ mỗi tháng, dì Bao Bao liền hỏi: "Đình Đình, cái công việc bán thời gian mà con nói, chắc là không phải lại đi nhận việc người mẫu ảnh, đi chụp hình đấy chứ?"

"Dạ phải..."

Chu Mạn Đình mỉm cười gật gật đầu, "Thay vài bộ đồ, tạo vài dáng đứng chụp mấy bức ảnh là có ngay một trăm tệ, một ngày kiếm ba bốn trăm không thành vấn đề. Con mỗi ngày thay thêm mấy bộ quần áo thôi, không mệt đâu..."

"Không được!!"

Nghe Chu Mạn Đình nói vậy, viện trưởng và dì Bao Bao lập tức cắt lời cô mà chẳng cần nghĩ ngợi.

"Đình Đình, chuyện xảy ra lần trước mà con vẫn chưa nhớ đời à? Nguy hiểm biết bao nhiêu, con không thể đi được..." Viện trưởng nghiêm nghị nói.

"Đúng vậy Đình Đình, tụi cô có khó khăn thế nào đi nữa, cũng không thể để con làm chuyện nguy hiểm nhường này..." Dì Bao Bao cũng phụ họa theo.

Nghe đến đây, Mục Phi lại thấy tò mò, bèn xoa xoa đầu Tiểu Thạch Đầu: "Tiểu Thạch Đầu, chuyện bọn họ nói là gì thế? Em có biết không?"

"Chuyện đó hả? Em đương nhiên biết chứ..."

Tiểu Thạch Đầu nhỏ giọng nói với Mục Phi, "Chị Đình Đình trước kia, lúc rảnh rỗi hay đi làm người mẫu làm thêm, kiếm tiền về cứu trợ chúng em. Nhưng lần trước chị ấy nhận xong một công việc, đến địa điểm xem lại bắt chụp ảnh nội y, mà bộ nội y đó lại còn kiểu rất hở hang..."

"Chị Đình Đình tự nhiên không chịu chụp rồi, ai ngờ cái tên 'lão bản' đó lại dám giở trò thô bạo với chị Đình Đình, còn nhốt chị ấy trong phòng. May là cuối cùng chị Đình Đình cẩn thận đề phòng, thấy tình hình không ổn liền lén lút gọi điện thoại báo cảnh sát, cảnh sát đến nơi mới cứu được chị ấy ra..."

"Kể từ sau vụ đó, chị Đình Đình sợ một thời gian dài không dám làm người mẫu nữa, đổi sang làm phục vụ ở KFC, siêu thị các thứ để kiếm tiền sinh hoạt phí giúp chúng em... Chị ấy cực khổ lắm..."

Tiểu Thạch Đầu nhíu mày nói, có thể thấy cậu bé cũng rất xót xa cho người chị này.

Hô~~~ Tên nhóc này, vì đám trẻ mồ côi này mà lại làm đến mức độ này cơ à... Mục Phi khẽ thở dài, bất đắc dĩ lắc đầu.

Cậu thừa nhận, cậu đã bị Chu Mạn Đình động lòng rồi.

Thôi kệ, lũ trẻ này cũng đáng thương thật.

Bản thân không có năng lực đó thì thôi, đã vậy hiện tại mình có năng lực... Vẫn nên giúp bọn họ một tay vậy...

Mục Phi thầm nghĩ.

---❊ ❖ ❊---

Chu Mạn Đình trong phòng vẫn đang kỳ kèo không dứt với viện trưởng và dì Bao Bao chuyện cô đi làm thêm.

"Mọi người đừng lo lắng, không có gì đâu..." Chu Mạn Đình xua xua tay nói với hai người, "Chuyện lần trước chỉ là con sơ hở bất cẩn thôi, lần này con cẩn thận một chút, nhất định sẽ không xảy ra chuyện tương tự nữa..."

Mặc dù Chu Mạn Đình nói vậy, nhưng viện trưởng và dì Bao Bao vẫn nhất quyết không buông miệng.

The post Chương 651: Cứu trợ viện phúc lợi appeared first on Phiêu Thiên Văn Học.

"Không được, tuyệt đối không được, nói gì thì nói cũng không thể để con làm cái công việc nguy hiểm kiểu đó nữa..." Viện trưởng nói với giọng không cho phép từ chối.

"Viện trưởng Đinh, ông Đinh, ông cứ để con đi đi..."

Thấy không khuyên nổi ông lão, Chu Mạn Đình bắt đầu làm nũng.

"Làm nũng cũng vô dụng, chính là không được..." Viện trưởng vẫn kiên quyết không nhượng bộ.

"Đình Đình à, con đừng nhắc đến chuyện làm người mẫu này nữa. Tụi cô biết con thương đám trẻ này, nhưng nhỡ đâu... Nhỡ đâu lại xảy ra chuyện như lần trước, thì phải làm sao đây? Cho nên con vẫn đừng đi nữa..." Dì Bao Bao khuyên nhủ.

"Hô~~ Sớm biết thế đã không nói trước với mọi người..."

Chu Mạn Đình chán nản quay phắt đầu đi, nhỏ giọng lầm bầm.

"Hay là... Con vẫn đi tìm ba con vậy, xem ông ấy có thể giúp được gì không..." Chu Mạn Đình vừa nói vừa lôi điện thoại ra định gọi.

"Đừng, đừng mà..." Dì Bao Bao lại ngắt lời Chu Mạn Đình, đè tay điện thoại của cô xuống.

"Chuyện bên chỗ chúng ta, ba con đã giúp đỡ nhiều lần lắm rồi. Ổng hiện tại không còn ở Thẩm Thành nữa, với lại ổng chắc chắn rất bận, chuyện nhỏ nhặt thế này của chúng ta, tốt nhất đừng phiền đến ổng..." Viện trưởng nói.

"Cái này cũng không được, cái kia cũng không xong, vậy phải làm sao bây giờ?"

Chu Mạn Đình vẻ mặt đầy bất đắc dĩ, "Tổng không thể để Tiểu Thạch Đầu bọn nó ngày nào cũng ra ngoài nhặt ve chai chứ? Hơn nữa có nhặt cũng nhặt không đủ..."

Nghe Chu Mạn Đình nói vậy, viện trưởng và dì Bao Bao nhìn nhau, đều câm nín không nói nên lời.

"Thôi vậy, Đình Đình, mỗi tháng con có thể cứu trợ tụi cô hai nghìn tệ, đã rất không dễ dàng rồi. Chuyện này con đừng quản nữa..." Lão viện trưởng nói xong lại ho khù khù một trận, "Những chuyện khác, để tôi nghĩ cách..."

"Cốc cốc~~"p>

Lời họ vừa nói đến đây thì cửa bị gõ vang, Mục Phi đẩy cửa bước vào.

Dì Bao Bao vừa thấy là Mục Phi liền thoáng hiện lên một nụ cười đầy ẩn ý ở khóe môi, hạ giọng nói bên tai viện trưởng: "'Bạn trai' của Đình Đình đấy..."

Lúc nói, còn nhấn mạnh hai chữ 'bạn trai'.

"Ốc~~~"

Viện trưởng kéo dài giọng, sau đó cũng cười theo, "Hóa ra là 'bạn trai' của Đình Đình đấy à, mau qua đây ngồi đi..."

Cám ơn. Mục Phi nói một tiếng cảm ơn, đàng hoàng cởi mở ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Viện trưởng hiền từ mỉm cười, rõ ràng là đã hiểu nhầm Mục Phi thành bạn trai của Chu Mạn Đình, ông vừa vẫy tay về phía Mục Phi vừa đánh giá cậu.

Chu Mạn Đình làm sao mà không hiểu ý trong lời nói của hai người họ chứ, mặt cô đỏ bừng lên tận mang tai.

"Mục Phi, sao anh lại tới đây?" Chu Mạn Đình đỏ mặt hỏi.

"Tôi không tới? Tôi không tới thì ai giúp mấy người nghĩ cách?"

Mục Phi mỉm cười đáp một câu, sau đó quay sang hỏi viện trưởng và dì Bao Bao: "Vừa rồi tôi nghe hai người nói, là mỗi tháng vẫn cần tám nghìn tệ, mới đủ tiền sinh hoạt phí mỗi tháng cho đám trẻ này, phải vậy không?"

Viện trưởng không biết tại sao Mục Phi vừa vào cửa đã hỏi câu này, ông và dì Bao Bao liếc nhau một cái rồi gật đầu.

"Vậy nếu có đủ tám nghìn tệ này, mức sống của đám trẻ có thể đạt tới mức nào?" Mục Phi hỏi.

"Ít nhất... ít nhất mỗi tuần có thể có một bữa thịt để ăn..." Dì Bao Bao đáp.

Mẹ kiếp, mỗi tuần mới có một bữa thịt để ăn? Mấy đứa trẻ này đáng thương quá...

Đối với một kẻ ăn thịt như Mục Phi mà nói, cuộc sống thế này quả thực là sự hành hạ.

"Mọi người không cần lo lắng..."

Mục Phi nói với hai người, "Số tiền này để tôi lo..."

"Cái gì?"

Ba người kinh ngạc đến mức trố cả mắt ra, trợn tròn mắt với vẻ không dám tin, sau đó cả ba liên tục đánh giá Mục Phi từ trên xuống dưới.

"Này, Mục Phi, đây là tám nghìn mỗi tháng đấy, tám nghìn đấy..." Chu Mạn Đình đưa bàn tay nhỏ ra làm động tác số tám, "Không phải tám trăm, lại càng không phải tám mươi. Anh xác định là anh lo số tiền này chứ..."

Mục Phi không trả lời, chỉ mỉm cười: "Viện trưởng, phiền ông cho tôi xin số tài khoản ngân hàng..."

"Á? Được..."

Viện trưởng đáp một tiếng, từ bàn làm việc mò ra một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho Mục Phi.

Và trong lúc ông tìm sổ tiết kiệm, Mục Phi đã móc điện thoại của mình ra, tìm một dãy số rồi gọi đi.

"Alo, Tố Phân, không bận chứ?"

Mục Phi mở sổ tiết kiệm ra, đọc theo, "Tôi có chút việc muốn nhờ cô giúp một chút. Cô ghi lại nhé, số tài khoản là: 622......, chủ thẻ là: Viện phúc lợi nhi đồng quận Trọng Bách... Đúng vậy..."

"Cô rảnh lúc nào thì đánh trước qua một lần... Năm vạn đi, từ đầu mỗi tháng sau, cứ đúng hạn chuyển qua một vạn. Đúng vậy, từ nay về sau tháng nào cũng như thế..."

"Cái gì, khoản mục dùng làm gì á? Dùng làm... coi như hoạt động phúc lợi công cộng đi. Tình hình cụ thể đợi tôi về Tân Nam rồi nói tiếp, đúng, việc này cô làm càng nhanh càng tốt, tất nhiên là càng nhanh càng tốt..."

Mục Phi gọi điện thoại với Hồng Tố Phân.

Thấy khí thế này của Mục Phi, dì Bao Bao bèn vẫy tay gọi Chu Mạn Đình lại, nhỏ giọng hỏi: "Đình Đình, bạn trai của con... làm nghề gì thế? Nhìn có vẻ có nhiều tiền lắm..."

Cô hỏi em á? Em còn chẳng biết nữa là, em đi hỏi ai cơ chứ?

Chu Mạn Đình nghĩ thầm, lắc lắc đầu: "Dì Bao Bao, con đã nói rồi mà, cậu ấy không phải bạn trai con đâu..."

"Bọn con chỉ cùng nhau đến tham gia cuộc thi văn nghệ thôi, bọn con quen nhau chưa được một tuần nữa..."

"Chưa được một tuần? Thật hay giả thế?" Dì Bao Bao ngạc nhiên hỏi.

"Vâng vâng, đương nhiên là thật rồi..." Chu Mạn Đình liên tục gật đầu, "Cho nên, con cũng không biết cậu ấy làm nghề gì..."

Trong lúc bọn họ đang trò chuyện, Mục Phi đã gọi điện xong.

"Được rồi..."

Mục Phi cúp điện thoại xong liền đưa sổ tiết kiệm trả lại, "Viện trưởng Đinh, cháu chuyển trước năm vạn tệ cho ông, ông mua chút đồ ăn cho bọn trẻ, cải thiện bữa ăn một chút nhé..."

"Từ nay về sau, cháu sẽ chuyển tiền cho ông đúng hạn mỗi tháng, nếu lại có trẻ mới đến đây mà quỹ không đủ dùng, ông có thể bảo Đình Đình liên lạc với cháu. Trong phạm vi năng lực của cháu, cháu sẽ cố gắng giúp đỡ..."

Vấn đề... cứ thế được giải quyết rồi sao?

Vấn đề khiến viện trưởng và dì Bao Bao đau đầu suốt mấy tháng trời cuối cùng cũng được giải quyết, nhất thời bọn họ vẫn có chút không tiếp nhận nổi.

Đặc biệt là viện trưởng, ông đến giờ vẫn hơi nghi ngờ việc Mục Phi làm rốt cuộc là thật hay giả.

Nếu nói là giả... Cậu ta là bạn của Đình Đình, chắc không đến mức mang chuyện này ra đùa giỡn chứ?

Nhưng nếu là thật... Nhìn cậu ta trông chẳng qua chỉ là một học sinh, lại còn ăn mặc vô cùng bình thường, không giống người có tiền chút nào. Cậu ta trông giống người có thể tùy tiện lấy ra tám nghìn tệ một tháng ở chỗ nào cơ chứ?

Hơn nữa, cho dù nhà cậu ta có tiền, cậu ta xin tiền gia đình, cũng không thể sảng khoái thế này chứ?

Rốt cuộc là thật hay giả vậy trời?

Ngay lúc viện trưởng và dì Bao Bao đều đang nhìn Mục Phi với vẻ nghi ngờ, Chu Mạn Đình cũng trừng đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Mục Phi.

Tên này... đang giở trò gì thế không biết?

"Ong ong~~"

Đúng vào lúc tất cả mọi người không nói câu nào, chiếc điện thoại di động trên bàn viện trưởng bỗng rung lên hai cái, tin nhắn đến.

Ông cầm điện thoại lên bấm xem, chỉ thấy trên tin nhắn hiển thị: "Tài khoản của ông vào... thời điểm, đã nợ/có Nhân dân tệ 50000 nguyên..."

Lúc viện trưởng xem, dì Bao Bao ở bên cạnh cũng nhìn thấy, lần này hai người càng kinh ngạc hơn nữa?

Không thể nào... Cậu ta thật sự chuyển tiền qua rồi ư? Lại còn nhanh thế này?

Chuyển mấy vạn tệ mà mắt không thèm chớp lấy một cái, đứa trẻ này rốt cuộc có thân phận gì vậy?

Và sau khoảng thời gian ngẩn ngơ ngắn ngủi, bọn họ cuối cùng cũng phản ứng lại, lúc này không phải là lúc để đoán già đoán non chuyện đó.

"Ấy da, chàng trai trẻ, cậu, cậu đã giải quyết giúp chúng tôi một vấn đề lớn rồi..."

Viện trưởng vừa nói vừa đứng dậy đi đến bên cạnh Mục Phi, nắm chặt tay Mục Phi không buông, "Tôi đại diện cho hai mươi bảy đứa trẻ ở viện phúc lợi của chúng tôi, cảm ơn cậu, vô cùng cảm ơn cậu..."

Vấn đề đã được giải quyết, tâm trạng của dì Bao Bao cũng chuyển từ mây đen sang trời quang.

A ha, tốt quá rồi, thế này thì tốt quá rồi. Vừa rồi lúc tôi thấy Đình Đình dẫn chàng trai trẻ vào, tôi đã biết, nam hài có thể kết bạn với Đình Đình chắc chắn không tồi, nhất định là một đứa trẻ ngoan..."

Dì Bao Bao vừa nói vừa xua tay với viện trưởng: "Viện trưởng, hai người cứ trò chuyện trước, tôi đi xào hai món nhỏ cho hai người, hai người cứ trò chuyện cho thoải mái..."

Được rồi, nhớ lấy cho tôi bình Nhị Hỏa Đầu hai lạng... Ồ không, hôm nay chàng trai trẻ này tới, chúng ta uống loại ngon một chút. Cô xem loại nào ngon cứ tùy tiện lấy cho tôi một bình, đừng quá mười tệ là được, cứ chọn loại nào đắt tiền mà mua..."

Mục Phi bị ông lão này chọc cười, rượu trắng không quá mười tệ? Lại còn chọn loại đắt tiền mà mua?

Thế nhưng mặc dù Mục Phi cảm thấy chuyện này rất buồn cười, lại chẳng cười nổi chút nào.

Và trong lúc bọn họ đang nói chuyện, Chu Mạn Đình ngồi ở một bên vẫn luôn trừng mắt nhìn Mục Phi.

Trong mắt cô, Mục Phi hình như ngày càng trở nên thần bí.

Đánh nhau cực kỳ lợi hại, hát hò sánh ngang ca sĩ chuyên nghiệp, từng đi lính, đầy những vết sẹo đáng sợ trên người, lại còn có nhiều tiền như vậy...

Cậu ta bao nhiêu tuổi chứ? Những chuyện này nhìn thế nào cũng không giống một người bằng tuổi với mình có thể làm ra được. Cậu ta rốt cuộc có thân phận gì vậy?

Nghĩ đến đây, Chu Mạn Đình cảm thấy bản thân ngày càng tò mò về Mục Phi hơn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:648
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.