“Mộng Ly muội muội, anh yêu em……”
“Ninh Tử Tiêm, cố lên~”
“Cậu ấy nhảy đẹp quá, cứ như tiên nữ hạ trần vậy……”
“Cosplay thế này, giống quá, độ hoàn nguyên một trăm phần trăm luôn ấy……”
“……”
Ninh Tử Tiêm uyển chuyển múa trên sân khấu, khán giả bên dưới cất lời khen ngợi không ngớt.
Vũ đạo của Ninh Tử Tiêm vốn dĩ cực kỳ xuất sắc, thành tích của cô không tốt, chẳng qua là vì những khán giả này không hiểu được điệu múa của cô, không thèm mua trướng mà thôi.
Mục Phi chính là cân nhắc đến điểm này, nên mới tìm cho cô một khúc nhạc vừa “ăn rơ” với phong cách múa cổ điển của cô, lại vừa có thể khơi gợi sự đồng cảm của khán giả.
Cứ như vậy, tuy có tiếng là đi đường tắt, nhưng vấn đề quả thật đã được giải quyết.
Lúc Ninh Tử Tiêm biểu diễn, khu vực khán giả đã hoàn toàn thay đổi cái cảnh “lạnh ngắt” trước kia, bầu không khí vô cùng sôi sục. Tiếng hò reo cổ vũ của đám khán giả dành cho cô còn lớn hơn cả tiếng hò reo dành cho Mục Phi hồi nãy nữa.
Kết quả cuối cùng, cả bốn vị giám khảo đều cho điểm tuyệt đối là 100, trong tổng số 500 khán giả, có 461 người bỏ phiếu cho Ninh Tử Tiêm.
Chỉ vài phút trước, khán giả trong hội trường vẫn còn đang hò reo vì màn trình diễn đặc sắc của Mục Phi. Thế nhưng, phong độ của Ninh Tử Tiêm lại hoàn toàn lấn át cả Mục Phi.
Bây giờ Ninh Tử Tiêm mới là tâm điểm của hội trường, cho đến tận lúc cô bước xuống sân khấu, đám khán giả nam otaku kia vẫn còn đang hú hét ầm ĩ.
Khi Ninh Tử Tiêm quay về hậu đài, Mục Phi đang mỉm cười đứng đó chờ cô.
“A Phi……”
Khuôn mặt xinh đẹp của Ninh Tử Tiêm ngày thường phần lớn đều lạnh như băng, lúc này lại nở nụ cười rạng rỡ. Cô không kìm nén được niềm vui sướng mãnh liệt trong lòng, cũng chẳng màng tới việc Chu Mạn Đình đang ở ngay bên cạnh, lao thẳng vào lòng Mục Phi, vươn tay ôm lấy vòng eo của cậu.
“A Phi…… Cảm ơn anh……”
Hửm…… Hì hì, thế này thì nhiệt tình quá nhỉ? Nhưng mà, anh mày thích……
Mỹ nhân tự nguyện sà vào lòng, Mục Phi tự nhiên sẽ không từ chối, cậu mỉm cười vỗ nhẹ lên lưng Ninh Tử Tiêm, “Anh đã bảo em trước khi thi rồi mà, chỉ cần em làm theo lời anh nói, chuyện vào vòng trong chắc chắn không thành vấn đề. Lúc ấy em còn chẳng tin cơ mà, giờ thì yên tâm rồi chứ?”
“Ừm……”
Ninh Tử Tiêm khẽ gật đầu, “Tất cả những chuyện này đều nhờ có anh cả đấy. Cảm ơn anh, A Phi……”
Ninh Tử Tiêm cười ngọt ngào, đôi mắt to tròn nheo lại thành hình trăng lưỡi liềm.
Nhìn nụ cười ngọt ngào ấy của Ninh Tử Tiêm, trong lòng Mục Phi vừa cảm thấy ấm áp vừa thầm cảm thán: Xem ra hôm nay cô ấy thật sự rất vui, mình chưa từng thấy cô ấy cười tươi thế này bao giờ…
Quả thật, ngày thường Ninh Tử Tiêm luôn mang hình tượng nữ thần băng sơn — cô chỉ lộp nụ cười với những người có quan hệ cực kỳ tốt, nhưng cũng chỉ là một nụ cười nhạt mà thôi.
Còn nụ cười hiện tại của cô, rực rỡ như ánh mặt trời tháng Tám, làm chói lóa cả mắt người nhìn. Gương mặt xinh đẹp ấy lại càng khiến Mục Phi nhìn đến ngẩn cả người.
Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của Mục Phi, Ninh Tử Tiêm cũng nhận ra hành vi của mình có chút không thỏa đáng, khuôn mặt xinh đẹp bỗng chốc đỏ bừng. Nhưng bảo cô cứ thế buông Mục Phi ra thì cô lại có chút không nỡ, đành thẹn thùng cúi gằm đầu xuống.
Mà cái ôm đầy sảng khoái của Mục Phi và Ninh Tử Tiêm, lọt vào mắt Chu Mạn Đình lại thành ra chẳng sảng khoái chút nào.
Cái tên khốn này…… Rõ ràng có bạn gái rồi mà còn ôm ấp con gái nhà người ta, đúng là đồ yêu râu xanh…
Hừ, không được, mày là tiểu đệ của bổn cô nương, khi chưa được phép của tao, sao mày có thể ôm lung tung được chứ?
Nghĩ vậy, Chu Mạn Đình lúc lắc đôi chân thon dài bước tới.
Ninh Tử Tiêm thấy cô nàng đi tới, vội vàng đỏ mặt đẩy Mục Phi ra.
“Hì hì…… Tử Tiêm, cậu làm thế là không đúng rồi nha……”
Chu Mạn Đình cười duyên, nhưng ánh mắt lại mang theo vẻ trách móc nhìn Ninh Tử Tiêm, “Cậu nói xem, cậu đạt được thành tích này, quả thực Tiểu Phi Phi đóng công lớn nhất. Nhưng mà cũng có phần của tớ nữa chứ……”
Chu Mạn Đình xòe bàn tay nhỏ nhắn ra, nghịch ngợm những ngón tay thon dài của mình, “Cậu tính xem, đêm hôm đó hai người chơi game, tớ buồn ngủ ríu cả mắt mà vẫn phải thức cùng hai người đến nửa đêm, đúng không?”
“Quần áo của cậu, chẳng phải cũng là tớ đi mua vải giúp cậu, rồi lại tìm chỗ đặt may riêng đấy à?”
“Còn lúc Tiểu Phi Phi hướng dẫn cậu tập múa, chính là tớ chạy đôn chạy đáo như nhân viên công tác, vừa đưa nước vừa đưa cơm, chăm sóc hai người, giúp mấy việc lặt vặt còn gì nữa?”
“Thế mà cậu đạt được thành tích tốt, lại chỉ cảm ơn mỗi Tiểu Phi Phi, bơ đẹp tớ luôn, có phải là hơi bất công không cơ chứ?” Chu Mạn Đình ra điều kiện bất mãn nói.
Trong ba điều mà Chu Mạn Đình vừa kể, hai điều sau thì không nói làm gì, nhưng khi nhắc đến điều đầu tiên thì cô nàng chột dạ vô cùng.
Cô nàng nào có muốn ở lại cùng “làm việc” với Mục Phi và Ninh Tử Tiêm đâu cơ chứ? Cô nàng sợ mình không có mặt thì hai kẻ này lại làm ra chuyện gì “không phù hợp với trẻ em” ấy chứ.
Cô nàng ngoài mặt nói là giúp đỡ, nhưng thực chất là để giám sát thì có, cuối cùng buồn ngủ quá nên ngủ thiếp đi trên giường của Mục Phi luôn.
Ninh Tử Tiêm nghe thấy lời oán trách của cô, vành tai đỏ bừng, vươn hai tay ôm lấy Chu Mạn Đình một cái, “Mạn Đình, cũng cảm ơn cậu……”
“Hì hì…… Thế này còn tạm được……” Chu Mạn Đình cười hì hì nói.
Chuyện cảm ơn hay không, Chu Mạn Đình vốn dĩ chẳng thèm để ý. Việc cô nàng ngứa mắt nhất chính là thấy hai kẻ kia cứ ôm tới ôm lui mà thôi.
Đúng lúc ba người bọn họ đang vui mừng vì thành tích tốt mà Ninh Tử Tiêm đạt được, thì một giọng nói không mấy hòa hợp vang lên từ bên cạnh.
“Xin lỗi, làm phiền một chút nhé……”
Một nam sinh có ngoại hình coi như là sáng sủa, vóc dáng cao lớn vạm vỡ đang giơ tay đi tới. Mục Phi và những người khác quay đầu nhìn lại, người này bọn họ đều quen, cũng là một thí sinh tham gia cuộc thi.
“Tử Tiêm, nhìn kìa, đừng nói tới khán giả nha, ngay cả thí sinh đi thi cũng bị cậu chinh phục rồi kìa. Chắc chắn là đến để làm quen rồi đấy……” Mục Phi trêu chọc.
Dù ngoài miệng nói vậy, nhưng trong lòng cậu lại có chút đề phòng — tiềm thức của cậu vốn chẳng muốn ai tới tơi xơ múi Ninh Tử Tiêm cả.
Thế nhưng, lời nam sinh kia nói lại khiến tất cả ngẩn người.
“Hehe, chắc cậu đoán sai rồi đấy. Ninh Tử Tiêm quả thực rất đẹp, nhưng tôi không tìm cô ấy đâu, tôi đến tìm cậu cơ……”
Nam sinh đó chỉ vào Mục Phi nói, sau đó vươn tay ra, “Chúng ta từng gặp nhau rồi mà, tôi là số 132, Lôi Bình……”
“Á, tìm tôi á?”
Mục Phi ngẩn người ra một chút, nhưng vẫn đưa tay ra bắt tay với cậu ta, “Tôi……”
“Hehe, không cần giới thiệu đâu, tôi biết mà, cậu tên là Mục Phi phải không……”
Lôi Bình cười rạng rỡ, “Tìm cậu không có chuyện gì khác đâu, chỉ muốn hỏi một chút, bài hát cậu vừa hát thực sự là do tự cậu sáng tác à?”
Nghe vậy, Mục Phi hơi nhíu mày, có chút không vui, “Đương nhiên là tôi tự sáng tác rồi, có vấn đề gì không……”
Đồng thời, sự nghi ngờ của Lôi Bình cũng khiến Chu Mạn Đình và Ninh Tử Tiêm có chút khó chịu.
Ninh Tử Tiêm thì đỡ hơn, trên mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm lạnh băng, chẳng nhìn ra điều gì, còn Chu Mạn Đình thì trực tính hơn hẳn, dùng ánh mắt không mấy thiện cảm đánh giá Lôi Bình từ trên xuống dưới.
“Ờ, nhìn cái cách tôi nói chuyện kìa……”
Lúc này, Lôi Bình dường như cũng nhận ra lời mình nói có chút không xuôi tai, cậu ta khẽ vỗ vào đầu mình một cái.
Sau đó cười gượng liên tục xua tay, “Tôi không có ý nghi ngờ đâu, ý tôi là…… thật ra tôi chỉ muốn hỏi một chút thôi. Người anh em, cậu có hứng thú lập một ban nhạc rock cùng tôi không?”
Nghe vậy, Mục Phi lại nhíu mày, “Lập ban nhạc?”
“Hì hì, đúng vậy, chính là lập ban nhạc, lập một ban nhạc rock thực thụ……”
Vừa nhắc đến chuyện lập ban nhạc, vẻ mặt Lôi Bình đầy vẻ ao ước, bắt đầu huyên thuyên không ngừng.
“Nếu người anh em cậu thích nhạc rock, thì chắc chắn sẽ biết, các ban nhạc rock nước Hoa chúng ta hiện nay đượm mùi thương mại quá nặng. Gọi là nhạc rock chẳng bằng bảo họ mượn danh nghĩa nhạc rock để đi hát nhạc pop thì đúng hơn.”
“Có thể nói, ở nước Hoa tuyệt đối không hề có âm nhạc metal rock đúng nghĩa nào cả!!”
“Mà ước mơ của tôi, chính là cùng vài người anh em chí hướng, thành lập một ban nhạc. Chúng tôi không màng nổi tiếng, không màng kiếm tiền, chỉ mong toàn tâm toàn ý làm âm nhạc, tạo ra dòng nhạc rock thực thụ, một dòng nhạc rock thuộc về chính chúng ta……”
Nói đoạn, Lôi Bình mỉm cười nhìn sang Mục Phi, “Này ông anh, guitar acoustic mà cậu gảy chuyên nghiệp thế cơ mà, guitar điện chắc cũng chẳng kém đâu nhỉ? Hơn nữa cậu lại còn biết sáng tác…… Cậu có tài năng như vậy, mà không đi lập ban nhạc làm âm nhạc chuyên nghiệp thì quả là uổng phí tài năng rồi……”
“Thế nào, người anh em, gia nhập đi. Dựa vào bản lĩnh hai thằng mình, hai năm sau, trong giới rock trong nước chắc chắn sẽ có một chỗ đứng cho chúng ta……” Lôi Bình vỗ nhẹ lên vai Mục Phi, hào sảng nói.
Mục Phi nhìn ra được, Lôi Bình là kiểu người bộc trực, sống chân thành và không có tâm cơ gì. Mà kiểu người này, dù ở bất cứ thời điểm nào cũng dễ dàng khiến người khác đón nhận.
Nghe thấy lời của Lôi Bình, địch ý trong lòng Chu Mạn Đình và Ninh Tử Tiêm cũng vơi bớt dần.
Còn Mục Phi nghe xong thì chỉ cười cười xua tay, “Những gì cậu nói rất đúng, tôi cũng nhìn ra được cậu có thành ý mời gọi, nhưng rất tiếc, tôi e là phải làm cậu thất vọng rồi……”
“Đối với tôi mà nói, âm nhạc chỉ là sở thích thôi, đã là sở thích thì cứ thoải mái một chút vẫn hơn. Cho nên chuyện lập ban nhạc này, thôi bỏ đi……”
“Hơn nữa, tôi nhớ cậu là người Hải Thị đúng không? Chúng ta không ở chung một thành phố, đến chuyện tập luyện thôi cũng thành vấn đề rồi……” Mục Phi cười từ chối.
Nghe Mục Phi nói vậy, trên mặt Lôi Bình lộ rõ vẻ thất vọng, “Ái chà, người anh em, cậu cứ suy nghĩ kỹ lại đi chứ, đừng từ chối dứt khoát thế chứ. Cậu có tài năng như thế, không đi theo con đường âm nhạc chuyên nghiệp thì đúng là lãng phí mà……”
“Không ở chung thành phố thì có sao đâu, chỉ cần cậu chịu cùng tôi lập ban nhạc, cậu muốn học đại học ở thành phố nào, tôi đăng ký chung một thành phố với cậu là xong chứ gì?”
“Này người anh em, cậu cân nhắc lại đi mà, tôi thật lòng mời cậu đấy. Chỉ cần cậu chịu lập ban nhạc với tôi, mấy chuyện khác cậu không cần bận tâm đâu, tôi tự lo tất, cậu chỉ cần thỉnh thoảng đến tập luyện tiết mục cùng tôi, lúc biểu diễn có mặt là được……”
“Ba la ba la……”
Lôi Bình liên mồm thuyết phục, nhưng Mục Phi thật sự chẳng có tâm tư đó, mặc cho cậu ta cố gắng thế nào thì Mục Phi vẫn lắc đầu từ chối.
Cuối cùng Lôi Bình hết cách, đành phải từ bỏ ý định mời gọi Mục Phi, nhưng cậu ta vẫn xin phương thức liên lạc của Mục Phi.
“Người anh em, về nhà nhớ suy nghĩ thêm đấy nhé, nếu có ý định lập ban nhạc, nhất định phải gọi điện cho tôi đầu tiên đấy. Lúc nào cũng được hết, biết chưa?” Lôi Bình vừa nghịch điện thoại vừa dặn dò Mục Phi.
Trước sự nhiệt tình của cậu ta, Mục Phi cũng đành chịu thua, “Này Lôi Bình, cuộc thi nghệ thuật này có bao nhiêu là người, người chơi guitar đếm không xuể, cậu tiện tay tìm đại một người chẳng phải xong chuyện sao? Sao cứ phải nhất thiết tìm tôi làm gì?”
“Thế mà cũng gọi là tìm được á?”
Nghe Mục Phi nói, Lôi Bình bĩu môi đầy khinh bỉ, “Mấy đứa chơi guitar tham gia cuộc thi này, tôi xem qua hết rồi. Trình độ như bọn chúng ấy, căn bản là không đạt yêu cầu!! Bọn chúng không xứng để tôi đánh trống giữ nhịp cho đâu……”
Nói rồi, cậu ta lại vỗ vỗ vai Mục Phi, “Người có thể cùng tôi chơi nhạc, bắt buộc phải là người có thực lực chân chính như người anh em cậu đây kìa. Mấy kẻ hạng hai hạng ba đó…… kém xa lắm……”
“Tôi làm ban nhạc, đã làm thì phải làm cho tới bến, bằng không thì thà khỏi làm còn hơn……” Lôi Bình buông tay nói.
Nhưng nhắc đến đây, cậu ta dường như nhớ ra điều gì đó, “À đúng rồi, nãy giờ cứ mải nói chuyện mà chưa cho cậu thấy thực lực thật sự của tôi……”
Lôi Bình vừa nói vừa chỉ vào bộ trống Jazz ở góc hậu đài, “Thật ra tôi là tay trống, người anh em qua đây xem đi, tôi trổ tài cho cậu xem……”
Nói xong, cậu ta tiến đến trước bộ trống và bắt đầu đánh.
Lúc trước khi Lôi Bình nói chuyện, Mục Phi và mọi người còn cảm thấy cậu ta hơi “kiêu ngạo”.
Nhưng khi chứng kiến màn phô diễn này, Mục Phi coi như đã hiểu rõ, cậu ta quả thực có tư vốn để kiêu ngạo, tay nghề đánh trống này rất có trình độ.
Chỉ thấy đôi tay cậu ta tung bay vùn vụt, hai chiếc dùi trống hóa thành từng loạt tàn ảnh trong tay cậu ta, theo nhịp dùi trống giáng xuống là những âm thanh tiết tấu vang lên dồn dập.
Và điều đáng nói là, tiếng trống này không chỉ đánh nghe hay mà thôi, cậu ta cũng giống như Mục Phi, có thể hòa quyện cảm xúc của chính mình vào trong nhạc cụ.
Lắng nghe từng nhịp trống của cậu ta, trong lòng Mục Phi và những người khác đồng thời dâng lên một cảm giác, giống như đang được cổ vũ vậy, trong lòng bừng cháy nhiệt huyết, muốn phấn đấu, muốn vươn lên.
Theo tiếng trống chốt hạ cuối cùng vang lên, màn biểu diễn của Lôi Bình kết thúc.
“Hì hì, người anh em, thế nào? Tôi đánh trống không phải dạng vừa đâu nhỉ?” Trong giọng nói của Lôi Bình mang theo vài phần đắc ý.
“Ừm, quả thực rất khá……”
Mục Phi gật đầu, “Nhưng so với guitar của tôi thì vẫn còn kém một chút……”
“Ờ…… Ha ha~~”
Lôi Bình ngẩn người ra một chút, chẳng những không giận mà ngược lại còn cười ha hả toét miệng.
Bởi vì cậu ta biết rằng, mặc dù Mục Phi không đồng ý lập ban nhạc với mình, nhưng nhìn qua việc cậu ta đem chuyện này ra đùa giỡn, ít nhất Mục Phi đã coi cậu ta là bạn rồi.
Đã là bạn bè, thì sau này dù không lập ban nhạc, vẫn có thể nhờ Mục Phi viết hộ một bài hát, hay mời đến góp vui gì đó mà. Đây chính là suy nghĩ của Lôi Bình.
Đúng lúc này, MC đã gọi đến tên của Lôi Bình, Lôi Bình liền bước lên sân khấu biểu diễn.
Thực ra từ sau màn trình diễn của Ninh Tử Tiêm, các tiết mục phía sau cơ bản đã không còn cần thiết phải diễn nữa — bởi vì cuộc thi lần này, từ lâu đã được định sẵn là thuộc về Ninh Tử Tiêm rồi.
Chính nhờ sự thể hiện xuất sắc của Ninh Tử Tiêm, khiến cho khán giả và ban giám khảo cảm thấy những tiết mục còn lại quá đỗi bình thường, trở nên nhạt nhẽo vô vị.
Và ngay khi tất cả khán giả đều cho rằng Ninh Tử Tiêm sẽ là quán quân của ngày hôm nay, thì kết quả do MC công bố lại khiến tất cả mọi người đều thất vọng……
~Đọc bản đầu tiên không quảng cáo xin hãy đến 《》 .
Xin hãy chia sẻ
{Piao Tian Literature www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các độc giả, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay về trang chủ Piao Tian Literature Network, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Piao Tian Literature - Piao Yue Tian Kong Tiểu Thuyết Đọc Vạn All rights reserved.