Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 682
Trừng phạt của kẻ trăng hoa

❊ ❊ ❊

Nghe Mục Phi giới thiệu, Ninh Tử Tiêm kinh ngạc trợn tròn mắt.

Cũng không trách Ninh Tử Tiêm ngạc nhiên, vị trí của Lam Kim Lam Kim Khải Phiến trong giới âm nhạc trong nước, cơ bản tương đương với Microsoft trong ngành phần mềm máy tính, Intel trong ngành phần cứng, tuyệt đối là "cây đại thụ" đi đầu trong ngành.

Có thể nói, chỉ cần là người hơi thích nhạc trẻ, nghe nhạc trẻ, thì không ai là không biết Lam Kim Lam Kim Khải Phiến.

Ninh Tử Tiêm làm thế nào cũng không ngờ, kẻ ở cùng một chỗ với Mục Phi lại có tai to mặt lớn như vậy.

"Đúng, chính là Lam Kim Lam Kim Khải Phiến..."

Mục Phi mỉm cười, sau đó bóp cằm Ninh Tử Tiêm, ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô, "Tử Tiêm, nếu không lo nổi mấy lão già kia, anh sẽ bảo Chí Thành huynh mời cho em một giáo viên khiêu vũ ở Đài Đảo..."

"Em nhớ lần trước trò chuyện, anh chẳng phải nói ở Đài Đảo có một giáo viên khiêu vũ cực kỳ lợi hại sao? Tên, tên là gì ấy nhỉ?"

"Đới Mỹ Quyên."

"Đúng, chính là Đới Mỹ Quyên..."

Mục Phi nói, "Đến lúc đó, chúng ta sẽ mời Đới Mỹ Quyên tới, chuyên trách dạy em khiêu vũ..."

"Trời, trời ạ? Thật, thật sao?"

Nghe lời Mục Phi nói, Ninh Tử Tiêm lộ vẻ kinh ngạc mừng rỡ, "A Phi, nhưng cô ấy là quán quân cuộc thi khiêu vũ Vân Đoan Bôi đấy... Nếu thực sự có thể mời Đới lão sư dạy em khiêu vũ, em, em việc gì còn phải cố vào cái đoàn nghệ thuật này chứ?"

Nhưng nói đến đây, sự hưng phấn trên mặt Ninh Tử Tiêm hơi khựng lại, "Thế nhưng... mời giáo viên xuất sắc như vậy, phí tổn... chắc chắn không thấp đâu nhỉ?"

"He he, không sao, đắt hơn nữa thì thế nào? Một năm hai triệu, ba triệu, chắc là suýt soát nhỉ?"

Mục Phi hôn nhẹ lên môi Ninh Tử Tiêm, cười nói, "Vì em, bao nhiêu tiền anh cũng tiêu. Hơn nữa còn không chớp mắt một cái..."

Con gái vốn dĩ là sinh vật cảm tính, đặc biệt là trước mặt người trong lòng, lại càng dễ cảm động.

Vừa nghe "lời đường mật" của Mục Phi, Ninh Tử Tiêm từ trước tới nay chưa từng yêu đương liền có cảm giác như vừa ăn mật ong, trong lòng ngọt ngào làm sao.

A Phi... đối với mình thật tốt...

Đới Mỹ Quyên lão sư, người đạt quán quân cuộc thi khiêu vũ đỉnh cao nhất trong nước Vân Đoan Bôi đó nha, nếu như em... em thực sự có thể làm học trò của cô ấy... vậy thì cách ước mơ của em, lại tiến thêm một bước lớn rồi.

Mặc dù Ninh Tử Tiêm cảm thấy Mục Phi giúp cô lo việc này, nhất định sẽ phải trả giá ân tình và tiền tài rất lớn, cô không muốn làm vậy, nhưng cô thực sự không chịu nổi lời đề nghị đầy cám dỗ của Mục Phi, cuối cùng vẫn đồng ý.

Ấy gia... em, chính em cũng là người của anh ấy rồi, anh ấy giúp em, cũng là điều đương nhiên phải thế chứ nhỉ? Em, em khách khí với anh ấy làm gì cơ chứ?

Ninh Tử Tiêm ở trong lòng an ủi bản thân như vậy.

“A Phi, cảm ơn anh...”

Ninh Tử Tiêm vừa nói, vừa nâng khuôn mặt Mục Phi lên, hôn lên môi anh.

Sự mập mờ hôm kia là do Mục Phi chủ động, nụ hôn ngày hôm qua ít nhiều có nguyên nhân thuốc men, mà nụ hôn ngày hôm nay, mới chính là lần đầu tiên Ninh Tử Tiêm chủ động hôn Mục Phi.

Trong lòng Mục Phi ấm áp, tự nhiên kịch liệt đáp lại, tâm sự đã được giải quyết hơn nửa khiến Ninh Tử Tiêm vô cùng nhiệt tình, hai người hôn nhau rất lâu.

Sau khi buông môi, Ninh Tử Tiêm ôm cổ Mục Phi, cả người cuộn tròn vào trong ngực Mục Phi, giống như nơi đó là bến cảng an toàn nhất vậy.

Mà Mục Phi lúc nãy nhìn Ninh Tử Tiêm khóc ở đó, tâm trạng bản thân cũng không tốt, sau khi hiểu lầm được cởi bỏ, "sắc tâm" của Mục Phi lại hoạt động trở lại.

Trong ngực ôm một đại mỹ nhân không chê vào đâu được từ ngoại hình đến vóc dáng thế này, hạ bụng Mục Phi nóng lên, tiểu huynh đệ ngẩng đầu lên.

Ninh Tử Tiêm cảm nhận được một thứ cứng rắn nóng bỏng chọc vào mông mình, đầu tiên là ngẩn ra, sau đó mặt đỏ bừng lên.

Hèn chi mấy nữ sinh trong lớp đều nói 'con trai đều là sắc lang', quả nhiên đúng là như vậy... A Phi... quá sắc rồi...

“Sắc lang...”

Ninh Tử Tiêm mím môi cười thẹn thùng, lườm Mục Phi một cái.

Nhưng cái lườm đó, vào trong mắt Mục Phi lại biến thành "ánh mắt đưa tình", Mục Phi bị cô liếc cho hồn phách sắp bay mất tiêu.

“Kỳ thực ban đầu anh là một người đàn ông rất đàng hoàng, nhưng ai kêu em xinh đẹp như vậy, mị lực lớn thế chứ? Ở trước mặt em, cho dù người đàn ông điềm tĩnh đến đâu, cũng phải biến thành sắc lang thôi...”

Mục Phi vừa nói, vừa chuẩn bị từ từ đè ngã Ninh Tử Tiêm, "Cho nên, anh biến thành sắc lang cũng tại em, em phải chịu trách nhiệm..."

Mà đúng lúc Mục Phi không nhịn được, muốn đẩy cô ngã xuống làm thêm lần nữa, Ninh Tử Tiêm lại cắt ngang lời anh.

“A Phi, anh, anh đừng đùa vội, em có chuyện muốn nói với anh...” Ninh Tử Tiêm bỗng nhiên ra điều kiện đàng hoàng nói.

“Em nói đi...”

“Em hỏi anh, anh nói chúng ta... hai chúng ta... đều 'cái đó' rồi, vậy hiện tại, em là gì của anh?” Ninh Tử Tiêm đỏ mặt hỏi.

“Ừm... em là... U Mễ Lạc của anh...”

“Đi chết đi...”

“Ồ, vậy chính là... Ít Đạt của anh rồi...”

“Ghét thật...”

Ninh Tử Tiêm lườm Mục Phi một cái, “Không đang đùa với anh đâu, em đang nói chuyện chính sự đấy, anh không được phép qua loa với em đâu đấy...”

Ừm...

Mà Mục Phi lại lộ vẻ khó xử.

Cậu hiện tại, sợ nhất là Ninh Tử Tiêm hỏi những câu hỏi đại loại như thế này.

Quả thực, cậu rất thích cô ấy, nhưng dù sao cậu đã là người có bạn gái rồi, hơn nữa, còn không chỉ một.

Hơn nữa Mục Phi cũng không thể vì một người trong số đó mà vứt bỏ những cô gái khác, chuyện này cậu vạn lần không làm được.

Nhưng cậu tổng không thể nói thẳng với Ninh Tử Tiêm những câu đại loại như 'Em là người phụ nữ của anh, Tuyết tỷ cũng thế, Nhược Y cũng vậy, cả ba người các em đều là của anh' được.

Chính vì thế, Mục Phi mới vẫn luôn cầu nguyện, tốt nhất là Ninh Tử Tiêm đừng hỏi những câu thế này vội, đợi mình quay về suy nghĩ kỹ càng có biện pháp đối phó rồi hẵng hay.

Nhưng nào ngờ, Ninh Tử Tiêm vẫn hỏi ra miệng.

Đúng lúc Mục Phi đang khó xử, Ninh Tử Tiêm lại giục giã, “A Phi, anh mau trả lời đi, rốt cuộc em có thân phận gì trong lòng anh hả?”

“Ừm, cái này... chuyện này còn phải hỏi sao? Đương nhiên là 'bạn gái' rồi...” Mục Phi cắn răng đáp.

“Vậy em là bạn gái của anh, còn Lâm Nhược Y thì sao? Cô ấy... cô ấy lại là gì?” Ninh Tử Tiêm vừa nghịch điểm nhô lên trước ngực Mục Phi, vừa hỏi.

“Cô ấy... c-cũng là bạn gái của anh...” Mục Phi đáp.

“Khúc khích...”

Nghe lời Mục Phi nói, Ninh Tử Tiêm lại cười, “A Phi, em cũng là bạn gái, cô ấy cũng là bạn gái, anh tuyệt đối không có ý định muốn cả hai chúng ta đồng thời làm bạn gái của anh đấy chứ?”

Ninh Tử Tiêm cười duyên dáng, nụ cười ấy thật kiều diễm, thật động lòng người.

Đối với câu hỏi của cô, Mục Phi không có cách nào trả lời, nhưng tâm trạng Mục Phi lại không được tốt cho lắm, cậu lúc này có cảm giác như đang bị ép cung vậy.

Tử Tiêm, cô ấy sẽ không muốn... ép mình chia tay với Nhược Y chứ?

Lời nói của Ninh Tử Tiêm, khiến Mục Phi không thể không nghĩ theo hướng này.

Thế nhưng câu nói tiếp theo của Ninh Tử Tiêm, lại khiến tròng kính của cậu suýt thì rơi xuống đất.

“Nhìn cái vẻ mặt nghiêm túc của anh kìa, cứ như em đã làm gì anh không bằng...”

Ninh Tử Tiêm lườm Mục Phi một cái bằng đôi mắt to xinh đẹp, tinh nghịch nói, “Đã vậy, thì cứ thế đi vậy...”

“C-Cái gì?”

Mục Phi ngẩn người, “Tử Tiêm, em, ý em là gì?”

“A Phi, anh là đồ ngốc à? Ý em là, đã anh có ý đó, vậy thì em sẽ cùng cô ấy, làm bạn gái của anh...”

Ừm...

Mục Phi giật giật khóe môi, cậu thật sự không tài nào hiểu nổi.

Nếu là Tuyết tỷ nói câu này với cậu, Mục Phi có thể hiểu được. Chị ấy yêu mình sâu sắc, biết mình và Lâm Nhược Y không thể tách rời, chị ấy cũng không nỡ nhìn mình đau khổ.

Nhưng tại sao Ninh Tử Tiêm lại có thể nói ra những lời như thế, đưa ra quyết định thế này, thì Mục Phi không thể hiểu nổi.

“Tử Tiêm, em, em, tại sao em...” Mục Phi không biết nên mở lời hỏi thế nào.

“Không hiểu tại sao em lại có thể 'dung túng' anh như vậy đúng không?”

Ninh Tử Tiêm cuộn tròn cả người trong ngực Mục Phi, dịu dàng nói, “A Phi, anh biết không? Từ nhỏ đến lớn của em, đây là lần đầu tiên em yêu đương đấy...”

“Ừm...” Mục Phi đáp.

Ninh Tử Tiêm không ép cậu chia tay với Lâm Nhược Y, trong lòng Mục Phi nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

“Em nói thật anh không được giận đâu đấy, kỳ thực trước kia con trai theo đuổi em khá nhiều. Nhưng anh có biết tại sao em lớn thế này rồi, mà chưa từng yêu đương không? “Một phần là vì trước đó, em chưa từng gặp được nam sinh nào khiến em động tâm...”

“Mặt khác, là vì em phải khiêu vũ, em muốn thực hiện ước mơ của mình. Em không có thời gian giống như những cô gái đang yêu khác, có thể cùng bạn trai trò chuyện, đi dạo phố, xem phim, buôn điện thoại. Giống như một cô gái như em, cho dù có tìm được bạn trai, cuối cùng cũng sẽ vì không có thời gian ở bên anh ấy, mà bị đá thôi đúng không?” Ninh Tử Tiêm u sầu nói.

Nếu tên đàn ông nào dám đá em, chắc chắn là mù mắt rồi... Mục Phi lẩm bẩm trong lòng.

“Nhưng mà A Phi, em phát hiện, tình hình của em lại cực kỳ hợp với anh đấy...”

Ninh Tử Tiêm vẫn tiếp tục nói, “Dù là em đi đoàn nghệ thuật, hay may mắn được Đới Mỹ Quyên lão sư dạy khiêu vũ, việc em và anh mỗi người một ngả là cái chắc, rất ít có thời gian ở bên anh...”

“Nhưng nếu anh có hai bạn gái thì khác, bình thường Lâm Nhược Y ở bên cạnh anh, thay thế em bầu bạn với anh, chăm sóc anh. Còn đợi khi em có thời gian, em cũng sẽ chạy đến bên anh để gặp anh...”

“Cứ như vậy, em chỉ chiếm chút xíu thời gian của anh thôi, sẽ không tạo ra ảnh hưởng gì tới Lâm Nhược Y cả. Tên sắc lang như anh ấy, đồng thời có hai bạn gái, chắc chắn cũng rất vui vẻ đúng không...”

“Còn đối với em mà nói, làm như vậy tuy rằng phải chia sẻ anh với cô gái khác, nhưng dù sao cũng vẫn tốt hơn là độc chiếm anh, để rồi cuối cùng anh lại đá em...” Ninh Tử Tiêm u sầu nói.

Kỳ thực Ninh Tử Tiêm vẫn còn một nguyên nhân chưa nói.

Hơn nữa cô cảm thấy, hiện tại là chính mình "ăn vụng" bạn gái của người khác, cô chột dạ, hơn nữa với tính cách của Mục Phi, nếu cô ép buộc thì anh không những không chia tay với Lâm Nhược Y, ngược lại còn sinh khí với cô.

Đã sớm định sẵn kết quả này, chi bằng thay vì đợi anh nói ra, chi bằng bản thân chủ động một chút, để lại cho anh một "ấn tượng tốt".

Đây cũng là một chút tính toán nhỏ của Ninh Tử Tiêm.

Nghe xong lời của Ninh Tử Tiêm, Mục Phi coi như đã hiểu rõ suy nghĩ của cô, đâu phải cô không muốn độc chiếm cậu chứ? Cô là biết bản thân tuyệt đối không làm được, cho nên mới chịu lùi một bước mà thôi.

Nhưng cô có thể làm đến mức này, có thể thấu hiểu cậu như vậy, Mục Phi đã vô cùng cảm động rồi.

“Tử Tiêm, em yên tâm, lòng bàn tay hay mu bàn tay thì cũng đều là thịt, anh sẽ yêu thương em như nhau thôi, hê hê...” Mục Phi ôm Ninh Tử Tiêm lắc lư, cười xấu xa.

Kỳ thực trong lòng Mục Phi hễ cứ nghĩ đến việc đại mỹ nhân Ninh Tử Tiêm này cũng thuộc về mình, là trong lòng đẹp đẽ đến mức sắp sủi bọt luôn rồi.

Mà nghe thấy tiếng cười đắc ý của Mục Phi, Ninh Tử Tiêm lại há cái miệng anh đào nhỏ nhắn, hung dữ cắn phắt lên một bên ngực đang nhô lên của Mục Phi.

“Á á á~~~”

Mục Phi đau đớn, kêu lớn.

Sau khi Ninh Tử Tiêm nhả miệng ra, Mục Phi nhìn lại, trước ngực có một dấu răng đáng yêu.

“Tử Tiêm, em làm gì thế?” Mục Phi vừa xoa xoa, vừa hỏi.

“Đây là trừng phạt vì tội trăng hoa của anh...” Ninh Tử Tiêm đắc ý nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:678
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.