Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 615
Viện trưởng đồng lưu hợp ô

❊ ❊ ❊

“Pẹc……”

Mục Phi vỗ mạnh khẩu súng sa ưng lên mặt bàn, nhìn những nhân viên cầm súng gây mê kia, “Tao cứ xem thử, hôm nay đứa nào dám nổ súng về phía tụi tao……”

Đợi đám người trong phòng nhìn rõ thứ trên bàn kia, đều ngây cả người. Khoảnh khắc ấy, tất cả mọi người đều đầy vẻ khó tin, không hiểu sao Mục Phi lại có súng.

Mà chủ nhiệm Bì cũng giật nảy mình, sau khi hoàn hồn, hắn ta ném ánh mắt dò hỏi sang giáo sư Lý, ý tứ vô cùng rõ ràng: Không phải ông nói cậu ta không quyền không thế, sẽ không xảy ra chuyện gì sao? Sao cậu ta lại có súng thế này, tình hình thế này là thế nào đây?

Giáo sư Lý thầm nghĩ: Mày hỏi tao, tao đi hỏi ma nào hả?

Đồng thời, giáo sư Lý cũng thắc mắc: Lúc đó tôi căn cứ vào địa chỉ cô ta lưu lại trên hồ sơ bệnh viện, nhờ người đi hỏi người trong khu chung cư và hàng xóm của cô ta cơ mà. Ai nấy đều nói nhà cô ta là một gia đình bình thường không thể bình thường hơn, thậm chí còn kém hơn những gia đình bình thường một chút, cũng chẳng có họ hàng gì có thế lực cả.

Nhưng giờ xem ra, sự việc không phải thế. Dù là tùy tay có thể lấy ra ba trăm ngàn, hay là tên nhóc mang súng này, cùng với "Công ty giải trí Hưng Bắc" kia, đều cho thấy mấy người này có chút lai lịch, chuyện này trước sau vốn dĩ mâu thuẫn mà.

Rốt cuộc đây là thế nào chứ……

Trong chốc lát, đầu óc giáo sư Lý đặc quánh như cháo hồ, mơ màng nghĩ mãi không ra.

Thấy ông ta nửa ngày không đáp lời, chủ nhiệm Bì không nhịn được nữa, kéo tay áo ông ta, gấp gáp hỏi, “Lão Lý, không phải ông nói sẽ không xảy ra sơ hở cơ mà? Sao tên nhóc này lại có súng thế? Rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy?”

Giáo sư Lý đang lúc u sầu, vừa nghe lời này lại càng thêm phiền chán, bèn trả lời bừa, “Cái này…… cái này cậu còn không hiểu à? Rất rõ ràng mà, súng của tên nhóc đó chắc chắn là giả…… Nó đang dọa chúng ta đấy……”

Vừa nghe câu này, chủ nhiệm Bì chợt bừng tỉnh đại ngộ.

Đúng vậy chứ, đây là hiện thực chứ có phải phim ảnh đâu, làm gì có lắm súng ống thế? Cho nên khẩu súng này chắc chắn là đồ giả, hắn đang dọa chúng ta. Phải, chính là như thế……

Chủ nhiệm Bì thầm nghĩ vậy, liền nói với ba nhân viên cầm súng gây mê kia, “Đừng sợ, súng của hắn chắc chắn là giả……”

Lời hắn ta vừa dứt, chỉ nghe “Bằng” một tiếng, ngay dưới chân cách mười phân xuất hiện một lỗ thủng bốc khói đen.

Mồ hôi lạnh của chủ nhiệm Bì tuôn đầm đìa.

Á đù…… Không phải bảo là giả sao? Cái…… cái này rõ ràng là thật mà……

Mấy nhân viên kia cũng chẳng khác chủ nhiệm Bì là bao, đều tuôn mồ hôi lạnh ròng ròng, thầm nghĩ may mà mình không xúc động, nếu không chẳng phải đâm đầu vào nòng súng rồi sao? Đồng thời cũng đang đoán già đoán non thân phận của Mục Phi, tại sao cậu ta lại có súng.

Chỉ thấy Mục Phi cầm súng, nòng súng thẳng tắp chĩa vào giáo sư Lý, “Giáo sư Lý, không phải ông nói súng của tôi là đồ giả sao? Ông muốn thử chút không?”

Nhìn động thái của Mục Phi, giáo sư Lý cũng tuôn mồ hôi lạnh đầm đìa, trong lòng run lẩy bẩy.

Tuy trong lòng ông ta cho rằng Mục Phi không dám nổ súng. Nhưng Mục Phi suy cho cùng còn quá trẻ, người trẻ tuổi vốn dễ bốc đồng, ai mà biết Mục Phi có nổi cơn nóng đầu rồi thật sự nổ súng hay không chứ?

Hơn nữa, ai ma quỷ nào biết tay cậu ta có run lên một cái, hay súng cướp cò gì đó hay không?

Tóm lại, cảm giác bị súng chĩa vào đầu, quá đáng sợ.

Thấy những kẻ này đều đã ngoan ngoãn, Mục Phi khinh bỉ cười nhạt một tiếng, “Đã không ai có gì để nói nữa, vậy chúng ta tính sổ đi…….”

“Họ Lý kia, người ngay thẳng không nói chuyện mờ ám, tôi đưa tiền cho ông, ông cũng đã nhận. Mà chuyện chúng ta đã bàn bạc – ông không được nhắc tới chuyện bệnh tình của em gái tôi nữa, vậy mà ông lại không làm được…… Ông nói xem nên giải quyết thế nào đây?”

Giáo sư Lý lúc này đang bị súng chĩa vào đầu, nào còn vẻ cứng rắn như trước nữa?

Ông ta thầm cầu nguyện cảnh sát mau tới, mặt khác muốn kéo dài thời gian với Mục Phi, “Vậy cậu nói xem, cậu muốn giải quyết thế nào?”

“Đơn giản thôi……” Mục Phi chỉ vào Từ Tiểu Manh, “Là ông trói em gái tôi phải không? Ông trói, ông cởi trói cho con bé. Sau đó quỳ xuống xin lỗi nó thật ngoan ngoãn là được……”

Thực ra Từ Tiểu Manh vốn chẳng bị thương chút nào, chỉ là bị hoảng sợ một chút mà thôi, sự việc không đến mức nghiêm trọng thế.

Mà lúc Mục Phi tới đây, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý tồi tệ nhất rồi, nếu tên này thật sự dám lấy Tiểu Manh ra làm thí nghiệm, làm tổn hại đến Tiểu Manh, vậy Mục Phi không ngại khiến hắn vĩnh viễn biến mất khỏi trái đất này.

Đến khi bước vào phòng bệnh này, nhìn thấy Tiểu Manh ngoài bị trói ra thì không tổn hại gì mấy, ngọn lửa giận trong lòng Mục Phi lúc này mới dịu bớt đi một chút, thu lại ý định tiêu diệt hắn.

Nhưng đồng thời, Mục Phi cũng biết rõ một điều, đó chính là nhất định phải cho họ Lý này một bài học nhớ đời. Bằng không, ai mà biết được liệu lần này tha cho hắn, hắn quay về ở chưa được mấy ngày lại đến chủ ý lên người Tiểu Manh nữa?

Bất kể là ai, chỉ cần có suy nghĩ bất chính với người nhà của mình, nhất định phải bóp chết những ý niệm đó ngay từ trong trứng nước.

Chính vì suy nghĩ này, Mục Phi mới đưa ra yêu cầu quá đáng đó.

Mà nghe yêu cầu quá đáng của cậu, mặc dù giáo sư Lý vốn dĩ đã chẳng định đáp ứng, vẫn bị tức cho đến á khẩu.

“Cái gì? Cậu, cậu nói cái gì?……” Giáo sư Lý thoạt đầu ngạc nhiên, sau đó chuyển thành phẫn nộ, “Cậu, cậu lại bảo tôi quỳ xuống cái con nhóc đầu xanh này ư?”

Chỉ thấy mặt ông ta đỏ tía tai giất mạnh tay một cái, “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!!”

“Hừ, không thể, ông không sợ súng của tôi cướp cò sao?” Mục Phi lạnh lùng cười hỏi.

“Cướp cò thì sao chứ? Dù cậu có nói gì đi nữa, tôi tuyệt đối sẽ không quỳ……” Giáo sư Lý mang vẻ mặt kiên quyết nói.

Ông ta vốn định nói có bản lĩnh thì cậu giết tôi đi, nhưng nghĩ lại người trước mặt tuổi trẻ khí thịnh, những lời khiêu khích đó suy cho cùng vẫn không dám thốt lên miệng.

Đúng lúc hai người đang giằng co, ngoài hành lang lại truyền đến một trận tiếng bước chân lộn xộn. Chỉ vài giây sau, một lão già cũng mặc áo blouse trắng, trông khoảng năm mươi tuổi bước vào. Bên cạnh lão, còn có mấy y bác sĩ vây quanh.

Lão già này sau khi bước vào phòng, lạnh lùng đảo mắt một vòng, trầm giọng hỏi, “Các cậu đang cãi cái gì thế, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

“Viện trưởng Thân, anh tới rồi ư? Anh mau qua xem đi…… Náo loạn lật trời lên rồi đây này……” Chủ nhiệm Bì họ kia vừa thấy lão già này bước vào, lập tức đón lên.

Chỉ thấy chủ nhiệm Bì chỉ vào Mục Phi nói, “Hôm nay chúng tôi vừa tiếp nhận bệnh nhân kia đến, tên nhóc này liền xông vào, khăng khăng muốn cướp bệnh nhân về. Chúng tôi không cho, thế là cậu ta liền làm loạn, không những đánh người mà thôi, vậy mà…… vậy mà còn dùng cả súng……”

“Ồ?” Vừa nghe nói dùng súng, viện trưởng họ Thân liền lộ vẻ kinh ngạc, nhìn lại phía giường bệnh của Từ Tiểu Manh, chẳng phải là một khẩu súng ngắn sáng lóa như bạc đó sao?

Chỉ có điều tâm lý của viện trưởng này vững vàng hơn giáo sư Lý và chủ nhiệm Bì nhiều, nhìn thấy trong tay Mục Phi có súng mà hoàn toàn không hề sợ hãi.

“Cậu, tại sao lại tới bệnh viện chúng tôi làm loạn?” Viện trưởng Thân hỏi Mục Phi.

Mà Mục Phi cảm nhận được ánh mắt của viện trưởng Thân, lại cười khẩy một tiếng, “Viện trưởng Thân, ông còn hỏi tôi tại sao tới làm loạn ư? Tôi còn muốn hỏi ông, nhân viên bệnh viện các ông rốt cuộc làm việc kiểu gì vậy? Đây là cái đạo đức gì thế?……”

“Em gái tôi có bệnh hay không, người làm người nhà như chúng tôi rõ hơn ai hết. Thế nhưng vị chủ nhiệm họ Bì này của các ông, lại vì muốn nổi danh mà đồng lưu hợp ô với tên họ Lý kia, cư ép đội cái mũ ‘có khuynh hướng bạo lực’ lên đầu em gái tôi, bắt giót con bé về, coi làm vật liệu thí nghiệm cẩu thả của bọn chúng……”

“Cũng may tôi nhận được tin tức sớm, bằng không, e là em gái tôi không bệnh cũng bị các ông dọa cho thành có bệnh luôn rồi!!”

Mục Phi vừa nhắc đến đây, cõi lòng bình tĩnh lại nổi lên chút tức giận, cậu đứng phắt dậy, chỉ vào viện trưởng quát lớn, “Ông còn hỏi tôi tại sao làm loạn? Tôi còn muốn hỏi ông đấy. Ông nói xem, nhân viên bệnh viện các ông đạo đức kiểu gì, dựa vào cái gì mà bắt người? Ai cho các quyền hạn đó?”

“Cảnh sát bắt người còn phải nói đến chứng cư cơ mà. Các ông còn trâu bò hơn cả cảnh sát nữa, nói ai có bệnh thì người đó có bệnh, nói bắt ai là bắt người đó, mẹ nó quá mức bá đạo rồi chứ gì?”

Viện trưởng Thân cảm nhận được sự phẫn nộ của Mục Phi, nhìn ra cậu không hề giả vờ, bèn dời ánh mắt dò hỏi sang chỗ chủ nhiệm Bì và giáo sư Lý. Ý tứ rõ ràng là đang hỏi bọn họ rốt cuộc chuyện này ra sao.

Mà chủ nhiệm Bì còn chưa kịp nói gì, giáo sư Lý họ kia đã mang vẻ mặt thần bí, “Viện trưởng, viện trưởng anh lại đây, tôi có chút chuyện muốn nói với anh, anh tới đây……”

Vừa nói, ông ta vừa kéo viện trưởng Thân ra ngoài phòng bệnh, sau khi ra ngoài thì cứ thì thầm to nhỏ gì đó bên tai viện trưởng Thân. Giọng của bọn họ quá nhỏ, dẫu thính lực của Mục Phi siêu phàm cũng nghe không rõ bọn họ đang nói gì.

“Tiểu Phi…… Viện trưởng kia…… đứng về phía nào thế? Sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?” Hạ Tuyết có chút lo lắng hỏi bên tai Mục Phi.

“Tuyết tỷ, chị cứ yên tâm đi, bất kể ông ta đứng về phía nào, em cũng sẽ đưa Tiểu Manh rời đi mà không tổn hại một sợi tóc……” Mục Phi đáp.

“Ca ca, anh phải nhanh lên đấy nhé……” Lúc này, Từ Tiểu Manh cũng ngây ngô chêm vào một câu, “Tiểu Manh bị trói ở đây mệt quá đi, tay mỏi lắm rồi nè……”

Lời vừa dứt, viện trưởng Thân và giáo sư Lý cũng đã quay lại. Nhìn vẻ đắc ý trên mặt giáo sư Lý, Mục Phi thừa biết viện trưởng này chắc chắn đã đứng về phe bọn họ rồi.

Quả nhiên, viện trưởng kia vừa bước vào phòng, liền nói với Mục Phi, “Cậu thanh niên à, người có bệnh tâm thần hay không, không thể nhìn qua là nhận định được đâu. Phải trải qua kiểm tra hệ thống, quan sát một thời gian nhất định, mới có thể từ từ xác định……”

“Còn tiểu cô nương này rốt cuộc có bệnh hay không, hiện tại ai cũng không dám chắc. Nhưng vì con bé, vì người nhà các cậu, cậu vẫn nên tạm thời để con bé ở lại đây, để chúng tôi làm cho nó một cuộc kiểm tra hệ thống nhé……”

“Đợi kiểm tra xong, nếu con bé thật sự không có vấn đề gì, không phiền cậu đến đâu, tôi sẽ tự tay đưa con bé về nhà. Cậu thấy xử lý như vậy thế nào?”

Nghe những lời này, Mục Phi làm sao có thể không hiểu, bản thân đã đoán trúng – bọn chúng quả nhiên đồng lưu hợp ô với nhau.

“Tôi còn tưởng một viện trưởng như ông có thể chính trực một chút, hóa ra cũng giống hệt hai tên khốn nạn vô y đức kia, đều là cá mè một lứa, đều là đồ cặn bã cả lũ!!” Mục Phi cười lạnh mắng.

“Cậu mắng ai là cặn bã hả? Cậu nói năng lịch sự cho tôi chút……” Thấy Mục Phi chửi người, viện trưởng Thân tức khắc không vui, trầm giọng quát, “Đừng tưởng trong tay có khẩu súng là trâu bò nhé. Người khác sợ cậu, chứ tôi không sợ đâu, tôi không tin cậu dám nổ súng……”

Nói đoạn, viện trưởng Thân này giơ tay chỉ thẳng vào Mục Phi, “Tôi cho cậu một cơ hội, tranh thủ lúc tôi chưa nổi giận, mau cút khỏi đây ngay. Nếu cậu vẫn không biết điều, thì đừng trách tôi bất khách khí với cậu đấy……”

“Lúc tôi tới đây, người khoa bảo vệ đã báo cảnh sát rồi, không quá ba phút nữa chắc chắn sẽ tới. Nếu bây giờ cậu đi, vẫn còn kịp. Không đi, đợi bọn họ tới rồi, cậu có muốn đi cũng không đi được nữa đâu……”

Phải thừa nhận rằng, sự tính toán thời gian của viện trưởng Thân này vẫn rất chuẩn xác.

Lời hắn vừa dứt, ngoài hành lang lại truyền đến một trận tiếng bước chân lộn xộn, hơn chục tên cảnh sát mặc cảnh phục, đội mũ chóp cao chạy xộc vào.

“Có người báo án, nói ở đây có người dùng súng ư? Ai nổ súng, người đâu rồi?” Cảnh sát đi đầu hô lớn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:608
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.