Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2437 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 627
Ninh Tử Tiêm bị bắt chuyện (1 bài mỗi ngày vào 30)

❊ ❊ ❊

Hoàng Trường Hà hẹn Ninh Tử Tiêm, Mục Phi cùng hai người tham gia thi đấu khác gặp mặt ở quán cà phê Violet.

Ninh Tử Tiêm rõ ràng đến hơi sớm, hẹn lúc một giờ chiều, cô mới mười hai giờ bốn mươi phút đã đến đây, cho dù là Mục Phi hay Hoàng Trường Hà, đều vẫn chưa tới.

Tính cách trầm lặng, cô đành tìm một góc khuất, buồn chán chờ đợi.

Từ sau lần bị kẻ ác bắt cóc và được cứu thoát, cô vẫn luôn cảm thấy bản thân rất kỳ lạ. Mặc dù Mục Phi nói với cô, lúc đó là do cô bị dọa ngất đi, sau đó cảnh sát đến tháo bom, bọn họ mới được cứu, nhưng cô lại chẳng có chút ấn tượng nào về chuyện này.

Hơn nữa, cô luôn có một cảm giác — chính là bản thân hình như đã quên mất chuyện gì đó, lại còn là một chuyện vô cùng, vô cùng quan trọng.

Nhưng điều khiến cô uất ức là, cho dù nghĩ thế nào đi nữa, cô cũng không tài nào nhớ nổi "chuyện quan trọng" đó.

Đến cuối cùng, cô cũng không biết rốt cuộc có một "chuyện quan trọng" như vậy thật hay không, hay là do bản thân quá nhạy cảm, có chút "thần kinh" rồi.

Còn về cuộc hẹn với Mục Phi ngày hôm nay, cô vẫn rất mong chờ.

Chính cô cũng có chút không rõ rốt cuộc bản thân đang nghĩ gì, rõ ràng biết Mục Phi đã có bạn gái, hơn nữa còn là một thiếu nữ xinh đẹp chẳng kém gì mình, vì sao bản thân vẫn cứ vương vấn anh, thỉnh thoảng lại nhớ đến anh chứ?

Hôm nay vì để gặp anh, cô còn đặc biệt ăn diện một phen.

Cũng không biết bộ dạng này của mình, anh có thích hay không... Có thấy mình quá lạnh lùng hay không...

Tuy nhiên, anh từng nói cô rất đẹp. Mà bạn gái anh lại là kiểu đáng yêu, nếu nhìn thấy bộ dạng này của mình... anh... chắc là sẽ có cảm giác "mới mẻ", kinh diễm nhỉ? Nhất định sẽ dán mắt vào mình, nhìn không chớp mắt chứ?

Nghĩ đến đây, trong đầu Ninh Tử Tiêm như phảng phất hiện lên hình ảnh Mục Phi nhìn thấy mình, há hốc miệng, vẻ mặt đầy kinh diễm. Cô cảm thấy hơi đắc ý, trên gò má trắng ngõng ửng lên một tầng mây đỏ nhạt, trông vô cùng kiều diễm động lòng người.

Sợ là không ai ngờ tới, một cô gái lạnh lùng, thanh thuần như cô, trong đầu lại đang nghĩ đến chuyện tự kỷ thế này.

Mà ngay lúc Ninh Tử Tiêm đang mơ mộng hão huyền, lại không hề chú ý tới những tên sắc lang trong quán cà phê này, đang thỉnh thoảng nhìn về phía cô, ánh mắt nhìn cô trừng lớn sắp rớt cả tròng ra ngoài.

Hơn nữa còn có một tên soái ca ngoại hình cực kỳ anh tuấn, đang bưng một ly cà phê bước về phía cô.

"Hi, người đẹp. Chỗ ngồi bên cạnh em, có ai ngồi chưa?"

Tên soái ca này đi đến bên cạnh Ninh Tử Tiêm, mỉm cười dịu dàng, nụ cười rạng rỡ lập tức khiến những cô gái xung quanh hoa mắt chóng mặt — trai đẹp, quả thực là quá trai đẹp.

Đồng thời, còn có rất nhiều người hóng chuyện đang thì thầm to nhỏ.

"Ấy ấy, nhìn kìa, có người qua bắt chuyện kìa..."

"Hehe, cuối cùng cũng có người chịu không nổi rồi, không biết kết quả thế nào đây..."

"Cậu nói xem cậu ta có thành công không?"

"Cậu nhìn bộ dạng người ta một cự tuyệt ngàn dặm kìa, tớ thấy hơi khó đấy..."

"Đó cũng chưa chắc, đàn ông nhà người ta cũng rất đẹp trai mà..."

"..."

Nhất thời, những người xung quanh đều bàn tán xôn xao, thậm chí có mấy tên vô lương tâm còn bắt đầu cá cược rốt cuộc tên soái ca này có cưa được Ninh Tử Tiêm hay không.

Thế nhưng lúc này Ninh Tử Tiêm đang "mơ mộng" đến đoạn cao trào Mục Phi bị nhan sắc của mình làm cho mê hoặc, lại đột nhiên bị cắt ngang, trong lòng cô ít nhiều gì cũng có chút khó chịu.

Ngẩng đầu lên liền thấy một tên soái ca đang cười với mình.

Con gái thích con trai tuấn tú, cũng giống như đàn ông thích phụ nữ đẹp vậy, là chuyện thiên kinh địa nghĩa, bình thường không thể bình thường hơn. Mà Ninh Tử Tiêm tuy tính cách lạnh lùng, chưa từng yêu đương, nhưng cô cũng là một cô gái bình thường, cũng thích con trai tuấn tú.

Nếu là trước đây, nhìn thấy con trai tuấn tú thế này, dù không thèm đếm xỉa, cô cũng sẽ liếc thêm vài lần, chứ không đến mức sắc mặt khó coi với đối phương. Thế nhưng lúc này, cô lại cảm thấy tên đến bắt chuyện với mình này cực kỳ đáng ghét.

Gương mặt tuấn tú rạng rỡ của tên soái ca đó, trong mắt Ninh Tử Tiêm lại biến thành mặt trắng nhỏ. Hắn ta bắt chuyện quen tay thế này, rõ ràng bình thường không ít lần đi chọc ghẹo con gái. Còn về dáng người gầy gò, thẳng thớm của hắn, trong mắt Ninh Tử Tiêm lại biến thành "nữ tính hóa" nghiêm trọng, chẳng có chút khí phách nam nhi nào cả.

Trong mắt Ninh Tử Tiêm, tên gia hoả trước mặt này mà đem ra so sánh với người nọ, căn bản chính là một tên "đồ đàn bà", người nọ mới là đàn ông chân chính, là đại trượng phu.

Cứ như vậy, Ninh Tử Tiêm dùng ánh mắt khác thường đánh giá tên gia hoả trước mặt, thế nhưng lại không nói câu nào.

Nhưng ánh mắt này của cô, lọt vào mắt tên soái ca kia lại biến chất.

Haha, dựa vào tấm gương mặt có thừa khả năng so kè với minh tinh và khí chất này của anh đây, cưa gái chính là bách chiến bách thắng.

Thế nào? Cả phòng đầy người không dám bắt chuyện với người đẹp, anh đây vừa ra tay là cưa đổ ngay nhỉ? Nhìn cô nàng này xem, vừa nhìn thấy anh đây là mắt dán chặt vào luôn không dời đi nổi nữa.

Tên soái ca này tự kỷ nghĩ ngợi, đặt đồ uống lên bàn, tự nhiên ngồi xuống cạnh Ninh Tử Tiêm. "Người đẹp, em không nói gì, thế là không có ai ngồi đúng không? Vậy anh đây không khách khí nhé..."

Thấy hắn ngồi xuống, trong lòng Ninh Tử Tiêm dâng lên một tia chán ghét, nhưng tính cách lạnh lùng khiến gương mặt cô không biểu lộ gì ra ngoài. Mà cô quay đầu đi, nhìn về chỗ khác, mặc kệ hắn.

Nhưng tên soái ca này lại không có ý định để cô được yên tĩnh, ngồi xuống xong xuôi, vừa khuấy cà phê vừa bắt chuyện với cô:

"Người đẹp? Đang đợi ai à? Rảnh rỗi không có việc gì làm, trò chuyện chút đi..."

Nghe lời hắn nói, Ninh Tử Tiêm vẫn giữ nguyên gương mặt băng sơn, không thèm để ý đến hắn.

"Ấy ấy, người đẹp, đừng lạnh lùng thế chứ. Trò chuyện một chút, thời gian trôi qua cũng sẽ nhanh hơn mà..."

Vốn dĩ Ninh Tử Tiêm đã không mấy ưa người này, vừa thấy hắn còn nói năng không dứt, lại càng phiền chán hơn. Cô khẽ nhíu mày liễu, đầu cũng không ngoảnh lại, lạnh lùng nói: "Xin lỗi, tôi không có thói quen trò chuyện với người lạ..."

Nhìn thấy thái độ lạnh lùng của Ninh Tử Tiêm, tên soái ca ngẩn ra.

Hửm? Ban nãy rõ ràng cô ấy nhìn mình ngây người cơ mà, sao chớp mắt lại thành ra phớt lờ thế này? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

Mà tên tự kỷ này, hoàn toàn không hề nghĩ đến việc Ninh Tử Tiêm vốn dĩ chẳng muốn thèm đếm xỉa gì đến hắn.

Sau khi ngẩn người, hắn ta "bừng tỉnh đại ngộ".

Ồ, tôi hiểu rồi, cô nàng này nhất định là đang làm giá với mình, đang chơi trò "lạt mềm buộc chặt" với mình đây mà, đúng vậy, chính là như thế.

Hehe, dựa vào kinh nghiệm cưa cẩm của anh đây, chút tâm tư nhỏ này của em sao mà qua mắt được tôi. Xem tôi cưa đổ em thế nào đây...

Tên soái ca nghĩ đến đây, sự tự tin đã quay trở lại. Hắn ta cố bày ra vẻ mặt cười cười vạn người mê: "Không thích trò chuyện với người lạ à? Không sao cả, chúng ta có thể làm bạn mà, trở thành bạn bè rồi chẳng phải là có thể trò chuyện hay sao? Đúng không?"

Tiếp đó, hắn hoàn toàn mặc kệ sự lạnh lùng trên mặt Ninh Tử Tiêm, giống như một kẻ "nhiều lời", bắt đầu huyên thuyên.

"Ê, người đẹp, em thích uống cappuccino à? Con gái tính cách văn tĩnh bình thường đều thích cappuccino..."

"Người đẹp, thực ra hương vị của latte cũng rất ngon, hơi giống cappuccino, cũng rất hợp để con gái uống, anh gợi ý em có dịp nên thử xem..."

"Em vẫn còn đi học chứ? Em học trường nào thế, là đại học hay cấp ba thế?..."

"Người đẹp, em xinh quá đi, em còn xinh đẹp hơn cả mấy ngôi sao điện ảnh kia nữa..."

"..."

Tên soái ca này cứ nói luyên thuyên không ngừng nghỉ, Ninh Tử Tiêm lúc đầu còn có thể chịu đựng, nhưng càng bị hắn làm cho phiền phức, trong đầu cứ như có mấy chục con vịt đang kêu inh ỏi vậy.

Cuối cùng, Ninh Tử Tiêm không nhịn được nữa, nhíu mày nói: "Anh uống cà phê thì cứ uống cà phê của anh, phiền anh đừng có nói năng không dứt như thế nữa, được không? Anh có phiền hay không hả..."

"Không phải chỉ là dài đẹp trai hơn một chút thôi sao, có gì mà phải đắc ý chứ? Chẳng lẽ trong mắt anh, tất cả con gái đều là mấy đứa con gái hoa si nhìn thấy trai đẹp là đi không nổi chắc?"

Nói đoạn, Ninh Tử Tiêm thật sự không muốn ngồi đây thêm chút nào nữa, đứng phắt dậy đảo mắt nhìn quanh, tìm kiếm chỗ trống khác. Thế nhưng việc làm ăn của quán này quá tốt, cô tìm một lúc, quả nhiên chẳng còn chỗ nào trống cả.

Mà đúng lúc này, xung quanh truyền đến từng trận tiếng cười khúc khích.

"Hehe, tên nam sinh kia bị mắng kìa, đúng là đồ ngốc..."

"Ha, tớ đã bảo là cậu ta không thành công được mà! Nhanh lên, đền tiền đền tiền, mỗi người năm mươi..."

"Cục cưng à, cô gái kia nói hay lắm. Mấy tên dựa vào nhan sắc để lừa gạt bọn con gái chúng ta loại đó, đúng là nên cho một bài học..."

"Nhìn biểu cảm hiện tại của tên nam sinh kia kìa, giống hệt thằng đần..."

"..."

Nhất thời, tên soái ca này hiển nhiên đã trở thành trò cười trong quán cà phê này.

Thực ra âm lượng nói chuyện của Ninh Tử Tiêm không lớn lắm, cũng đã nể mặt hắn ta rồi. Chỉ ngặt một nỗi những người xung quanh bàn của họ đều không nói chuyện, mà đều đang chú ý đến cô và tên soái ca kia. Cứ như vậy, lời nói của cô vẫn bị những người xung quanh nghe thấy hết.

Nghe thấy từng trận tiếng cười nhạo truyền đến từ xung quanh, tên soái ca cảm thấy mặt mũi nóng ran như lửa đốt, hắn ta có hơi mất mặt rồi. Mà hắn tự nhiên chẳng dám tuỳ tiện gây gổ với những người khác, đành phải trút hết mũi nhọn lên người Ninh Tử Tiêm.

"Cô... Cô không phải chỉ có chút nhan sắc thôi sao? Có gì mà kinh ghê gớm lắm chứ, tưởng mình là nhân vật lớn thật chắc..."

"Cơ hội bắt chuyện của anh đây, là nể mặt cô đấy. Cô có gì mà phải làm cao cơ chứ? Còn bày đặt ra vẻ thanh thuần... Ăn mặc thành cái bộ dạng này đi ra ngoài, chẳng phải là để cho đàn ông nhìn à? Giả vờ cái gì chứ..."

"Đến nơi thế này rồi mà còn đi một mình, đến một người đi cùng cũng không có, thật hoài nghi rốt cuộc cô có nổi một người bạn nào không đấy? Thiết nghĩ cũng phải thôi, tính cách tệ hại thế này, ai thèm làm bạn với cô chứ?"

"..."

Tên soái ca kia hoàn toàn thay đổi vẻ rạng rỡ và tao nhã ban nãy, bắt đầu châm chọc khiêu khích Ninh Tử Tiêm.

Mà lúc hắn ta đang chế giễu Ninh Tử Tiêm, lại không hề chú ý tới ánh mắt khinh bỉ mà những vị khách xung quanh ném về phía mình.

Đúng lúc này, cửa quán cà phê bị đẩy ra, lại một cô gái vô cùng xinh đẹp bước vào.

Cô gái này trạc tuổi Ninh Tử Tiêm, vừa tròn hai mươi, ngoại hình tuy xinh đẹp nhưng lại mang hơi hướng "phong cách Hàn Quốc", không biết vốn dĩ cô ấy trông như thế hay là do phẫu thuật thẩm mỹ thành ra thế.

Mà vừa nhìn thấy gương mặt cô ấy, liền khiến người ta có một cảm giác — đây chính là nữ minh tinh người Hàn Quốc phải không?

Điều thu hút ánh nhìn hơn cả gương mặt của cô ấy, chính là cách ăn mặc và vóc dáng.

Cô ấy cao lắm, gần một mét tám, ở Hoa Kỳ hay Trung Quốc, con gái cao một mét bảy đã là chiều cao người mẫu rồi, cao đến một mét tám lại càng hiếm như phượng hoàng lông đỏ.

Cô ấy mặc áo phông hoạt hình bên trên, bên dưới là một chiếc quần đùi jeans, đôi chân dài trắng nõn vừa dài vừa thon, không một chút mỡ thừa, thẳng tắp như chiếc cán bút chì, thực sự cực kỳ hút mắt, đôi giày vải thể thao đạp dưới chân phô bày trọn vẹn nét thanh xuân.

Mặc dù cô ấy và Ninh Tử Tiêm đều là những cô gái vô cùng xinh đẹp, nhưng phong cách của hai người lại hoàn toàn khác biệt.

Cảm giác mà Ninh Tử Tiêm mang lại chính là nét đẹp cổ điển truyền thống của Trung Hoa, giống như mỹ nhân trong tranh cổ vậy.

Còn vị mỹ nhân này lại là nét đẹp thời trang, cảm giác mà cô ấy mang lại giống như người mẫu bìa tạp chí thời trang vậy.

Cùng một lúc xuất hiện hai vị mỹ nhân mang phong cách khác nhau, đồng bào nam giới trong quán cà phê này đúng là có phúc, ánh mắt liên tục di chuyển qua lại giữa hai người.

Còn tên soái ca vừa rồi đi chọc ghẹo Ninh Tử Tiêm, vừa nhìn thấy mỹ nhân này bước vào, lập tức lộ vẻ mừng rỡ, vứt phăng Ninh Tử Tiêm ở đó để chạy tới ân cần: "Ôi chao, Mạn Đình, em tới rồi đấy à? Anh đợi em nửa ngày rồi..."

Mỹ nhân thời trang tên Mạn Đình này nhìn thấy hắn, cũng vẫy vẫy tay với hắn, cười chào hỏi: "Hi~~"

Lúc này tên soái ca liền đắc ý, quay đầu liếc nhìn Ninh Tử Tiêm một cái, lại nhìn những người đang cười nhạo mình xung quanh, trong ánh mắt lộ ra vẻ khinh thường.

Ánh mắt đó dường như đang nói: Nhìn đi, bạn gái của tôi cũng rất xinh đẹp, không hề kém cạnh kẻ đó đâu nhé!

~Xem bản đầu tiên không quảng cáo xin hãy đến 《》 .

Xin hãy chia sẻ

{Thiên Phi văn học www.piaotia.com cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Trở về đầu trang

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin hãy quay về trang chủ Thiên Phi văn học, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Thiên Phi văn học - Thiên Việt thiên không chi tiểu thuyếtng đọc võng All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:621
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.