Cô Bạn Gái Đến Từ Tương Lai

Lượt đọc: 2361 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 618
Giáo sư Lý nhận tội (Ngày 25, 2 canh)

❊ ❊ ❊

Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu người, giáo sư Lý, chủ nhiệm Bì cùng viện trưởng Thân cứ liên tục tát vào miệng mình, hơn nữa còn tát "bốp bốp" vô cùng hăng hái. Chưa đầy mấy phút, mặt của mấy người đã sưng lên như đầu heo.

Cuối cùng, viện trưởng Thân lớn tuổi nhất không chịu nổi nữa, cuối cùng đành phải mở miệng.

"Là cái kẻ họ Lý đó đồng ý đưa tôi một trăm ngàn tệ, việc nổi danh có phần của tôi, hơn nữa hắn còn bảo đảm tuyệt đối sẽ không làm tổn thương em gái cậu, tôi mới đồng ý với hắn..."

"Sự thật tôi đã nói hết cho cậu rồi, mau bảo tôi dừng lại đi, đừng đánh nữa mà..." Viện trưởng Thân cầu xin tha thiết.

Nghe vậy, khóe môi Mục Phi phác họa một nụ cười đắc ý khi âm mưu thực hiện được, cậu đưa mắt ra hiệu cho Huyễn Đồng. Huyễn Đồng hiểu ý, "bốp" một tiếng búng tay, tay của viện trưởng Thân cuối cùng cũng ngừng lại.

Đến lúc này, viện trưởng Thân mới phát hiện cơ thể mình rốt cuộc đã nghe theo sự điều khiển của bản thân. Ông ta ngồi bệt dưới đất thở hổn hển, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi.

Giải quyết xong một kẻ, Mục Phi chuyển ánh mắt sang hai kẻ còn lại. "Xem ra hai người các anh không có ý định nhận sai và nói thật rồi nhỉ? Vậy được thôi, muội muội Huyễn Đồng, cho bọn họ thêm chút gia vị đi..."

Nghe Mục Phi nói vậy, Huyễn Đồng gật đầu, giơ bàn tay nhỏ bé định búng tay.

Thực ra hai kẻ này cũng chỉ đang cố gượng chống đỡ mà thôi, đặc biệt là chủ nhiệm Bì kia, bây giờ hắn hận giáo sư Lý đến thấu xương. Nếu không phải trước đó tên kia vỗ ngực bảo đảm với hắn là 'không có gì đâu', 'không thể xảy ra sai sót', thì sao hắn lại đồng ý chứ? Sao lại phải chịu cái tội này cơ chứ?

Bây giờ mặt mũi và tay chân hắn đều đau rát như lửa đốt, đau đến mức hắn sắp không chịu nổi nữa rồi. Lúc này nghe Mục Phi bảo muốn cho thêm gia vị, hắn nào dám tiếp tục cứng miệng nữa, vội vàng khai ra.

"Đừng, đừng cho thêm gia vị nữa. Tôi cũng nói sự thật đây, là cái tên họ Lý kia, đều do hắn xui khiến tôi làm đấy. Đừng bắt tôi tự tát nữa, tôi không chịu nổi nữa rồi..." Chủ nhiệm Bì la lên.

Nghe vậy, Huyễn Đồng búng tay một cái, đôi tay đang tự tát vào mặt mình của chủ nhiệm Bì cũng dừng lại.

"Lão Bì, anh... chúng ta là bạn học cũ hơn hai mươi năm, sao anh có thể làm thế hả?" Giọng giáo sư Lý tràn ngập sự tức giận.

Còn biểu cảm lúc này của hắn thế nào thì không một ai biết — bởi vì mặt hắn đã sưng vù lên như đầu heo, không còn nhìn ra dáng vẻ ban đầu nữa rồi.

"Cậu thì sao chứ?..." Chủ nhiệm Bì trợn tròn hai mắt, giận dữ nói. "Nếu không phải cậu tham lam không biết đủ, thì sao lại xảy ra chuyện hôm nay? Sao tôi lại phải mất mặt lớn thế này chứ?"

Hai kẻ trừng mắt nhìn nhau, cứ đà này tình bạn hơn hai mươi năm sắp sửa 'tan thành mây khói' đến nơi.

"Được rồi, đừng cãi nữa. Muốn cãi thì đợi tôi giải quyết xong chuyện của mình rồi tính..." Mục Phi thiếu kiên nhẫn xua xua tay, cắt ngang lời bọn họ.

Sau đó, cậu quay sang hỏi giáo sư Lý: "Này họ Lý, chỉ còn lại một mình ông thôi, ông vẫn không chịu xin lỗi à? Vẫn không chịu nói thật sao?"

Giáo sư Lý trừng trừng nhìn Mục Phi, đôi mắt như muốn phun ra lửa, nhưng lại chẳng nói câu nào.

Hắn không đau sao? Đương nhiên là đau, hắn sắp đau chết đi được rồi.

Nhưng đồng thời hắn cũng biết một chuyện, đó là chỉ cần bản thân nói sự thật, một khi nhận tội thì hắn thật sự tiêu đời. Hai kẻ kia nhiều lắm cũng chỉ tính là 'tòng phạm', không có chuyện gì lớn. Còn hắn chính là 'chủ phạm', một khi đã nhận tội thì chắc chắn không thoát khỏi cảnh tù tội.

Cho nên cho đến phút chót, hắn tuyệt đối không thể mở miệng.

“Muội muội Huyễn Đồng, đừng lãng phí thời gian nữa, cho hắn chút thủ đoạn cay độc vào, có hơi máu me chút cũng chẳng sao đâu...” Trong lúc nói chuyện, Mục Phi đưa hai tay che kín đôi mắt của Tiểu Manh. “Chỉ cần có thể khiến tên này nhận thức được sai lầm của mình là được. Anh phát hiện ra rồi, đối phó với loại người này tuyệt đối không thể nương tay...”

“Ca ca, sao anh lại không cho Tiểu Manh xem vậy?” Tiểu La Lị ngây thơ hỏi.

“Cốt truyện tiếp theo không phù hợp với trẻ em, ngoan ngoãn thì không được xem đâu...”

“Ạch, vậy Tiểu Manh không xem nữa, Tiểu Manh là đứa trẻ ngoan mà...” Tiểu La Lị đáp, nói xong liền ngoan ngoãn ngồi im trong lòng Mục Phi.

Thấy Từ Tiểu Manh nhắm mắt lại, Huyễn Đồng lại vươn tay, búng một cái.

Lắng nghe tiếng búng tay thanh thúy phát ra từ ngón tay Huyễn Đồng, trái tim giáo sư Lý co rút lại thành một cục. Giờ phút này, hắn có một cảm giác — bản thân giống như một con chuột lọt vào tay mèo, hoàn toàn chỉ là một món đồ chơi, không hề có chút đường kháng cự nào.

Đồng thời, hắn cũng đang vô cùng hối hận vì hành vi của mình. Giống như lời chủ nhiệm Bì đã nói, nếu không phải vì lòng tham của bản thân, thì sao lại xảy ra chuyện ngày hôm nay? Sao hắn lại phải chịu đựng nỗi thống khổ này cơ chứ?

Nhưng mà bây giờ, nói gì đi nữa cũng đã muộn. Tất cả những điều này đều là do hắn tự chuốc lấy, muốn trách thì chỉ có thể trách chính mình. Trách bản thân quá tham lam, trách bản thân tầm nhìn hạn hẹp, coi thường đối thủ.

Sau khi Huyễn Đồng búng tay xong, lồng ngực giáo sư Lý phập phồng không thôi, hắn không biết Huyễn Đồng sẽ đối xử với mình thế nào.

Tuy trong lòng đã có không ít phỏng đoán về thủ đoạn của Huyễn Đồng, nhưng khi nghe những lời Huyễn Đồng nói, hắn vẫn bị dọa cho hoảng sợ. Không chỉ riêng hắn, ngay cả Mục Phi cũng giật mình.

Chỉ thấy trên mặt Huyễn Đồng nở một nụ cười vô cùng ranh mãnh, cô bé thản nhiên thốt ra bốn chữ: "Tự cung đi..."

Mẹ, mẹ kiếp!!

Ý của tôi chỉ là bảo cô bé cho tên họ Lý này một bài học thôi cơ mà. Thế quái nào mà cô bé lại muốn tên họ Lý này tự cung chứ?

Muội muội Huyễn Đồng này cũng quá bạo dán đi? Hèn chi người ta bảo lòng dạ phụ nữ là độc ác nhất, quả nhiên là ra tay vô cùng tàn nhẫn!

Trong lòng chấn động trước thủ đoạn của Huyễn Đồng, Mục Phi cũng thầm tự nhắc nhở bản thân: Sau này tuyệt đối không được chọc vào Huyễn Đồng, kẻ này quá ác độc...

Còn về phần giáo sư Lý, vừa nghe thấy bốn chữ 'tự cung' thì đã sợ đến ngây người.

Nếu chỉ khai ra "tội ác" của mình, thì nhiều lắm cũng chỉ ngồi tù vài năm, cùng lắm là mất việc. Còn nếu như hắn thật sự 'tự cung', vậy thì họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp, cấp dưới của hắn sẽ dùng ánh mắt thế nào để nhìn hắn đây?

Đến lúc đó, hắn chẳng phải sẽ trở thành trò cười cho tất cả mọi người sao, cuộc đời này của hắn coi như thật sự chấm hết rồi ư!!

Giáo sư Lý đang nghĩ đến đây thì chợt cảm nhận được cơ thể mình bắt đầu cử động.

Hắn bước đến bên chiếc xe đẩy dụng cụ của y tá, lấy từ trong xe ra một chiếc lưỡi dao, khua tay múa chân hướng thẳng đến phần hạ bộ của mình mà vươn tới.

Đến lúc này, giáo sư Lý cuối cùng cũng không nhịn được nữa, ánh mắt hoảng sợ bắt đầu cầu xin: "Á á á... Tôi xin lỗi, tôi nhận sai, tôi nhận sai không được sao? Mau bảo cô ta dừng tay lại đi, tuyệt đối không được cắt mà..."

Nghe vậy, Huyễn Đồng nở nụ cười ranh mãnh, búng tay một cái, động tác của giáo sư Lý liền dừng lại. Lúc hắn dừng tay, lưỡi dao cách bộ phận quan trọng ở hạ bộ chưa đầy mười centimet.

Mãi cho đến lúc này, giáo sư Lý mới phát hiện sau lưng mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

"Cho anh một cơ hội đấy, mau chóng khai ra đi. Tốt nhất là anh nên thành thật một chút, nếu còn dám giở trò gì nữa thì đừng trách tôi không khách khí..." Huyễn Đồng cười ranh mãnh nói.

Giáo sư Lý lúc này coi như đã buông xuôi số phận, hắn còn dám giở trò gì nữa chứ? Đành phải khai sạch ý đồ muốn 'bắt cóc' Tiểu Manh để tạo tên tuổi cho bản thân ra.

Đợi hắn khai xong, Mục Phi quay sang nói với viên cảnh sát họ Triệu: "Cảnh sát Triệu, những lời bọn họ vừa nói, anh đều nghe thấy cả rồi đấy. Có những bằng chứng này, chắc chắn đủ để phán tội bọn họ rồi chứ?"

Cảnh sát Triệu vẫn đang kinh ngạc trước thủ đoạn của Huyễn Đồng, nghe Mục Phi gọi lúc này mới hoàn hồn lại.

“Hai tên ‘tòng phạm’ kia thì chưa chắc đã đủ để cấu thành tội nặng, nhưng riêng tên ‘chủ phạm’ này, tôi đoán nhẹ nhất cũng phải ba năm tù giam...” Cảnh sát Triệu đáp.

“Vậy là đủ rồi...” Mục Phi buông tay. “Vậy mấy vị này, đành giao hết cho anh nhé...”

Cảnh sát Triệu gật đầu, ra hiệu ‘lên’. Những thuộc cấp cảnh sát bên cạnh lập tức bước tới, còng tay giáo sư Lý, chủ nhiệm Bì và viện trưởng Thân lại.

Cả ba người nằm mơ cũng không ngờ kết quả lại thành ra thế này, người mà bọn họ gọi đến cuối cùng lại trở thành trợ thủ của đối phương.

Tuy nhiên, bây giờ có nói gì đi nữa cũng đã muộn, bọn họ chỉ có thể mang theo vẻ mặt đầy hối hận bước ra ngoài cùng cảnh sát. Chờ đợi bọn họ tiếp theo sẽ là sự phán quyết của pháp luật.

Đợi mấy kẻ đó đi ra ngoài rồi, Mục Phi lúc này mới quay đầu lại: “Mấy vị, vấn đề đã được giải quyết rồi, chúng ta cũng đi thôi...”

“Khụ khụ...” Đúng lúc này, Huyễn Đồng nhẹ hắng giọng mấy tiếng.

“Hì hì, tôi hiểu mà...” Mục Phi cười khan hai tiếng, ra vẻ hào phóng vỗ vỗ vai Huyễn Đồng. “Muội muội Huyễn Đồng, tôi nợ cô một ân tình, sau này cô có chuyện gì cứ việc tìm tôi. Chỉ cần trong khả năng của tôi, tôi tuyệt đối không chối từ...”

“Hừ ~~ dựa vào cậu á? Có thể giúp được tôi việc gì chứ?”

Huyễn Đồng khinh bỉ liếc xéo Mục Phi một cái, sau đó lại vươn tay chọc chọc trán cậu: “Nhớ kỹ những gì cậu đã hứa với tôi đấy, cậu có thể làm được việc đó, tôi đã phải thắp nhang tạ ơn trời đất lắm rồi... Hừ...”

Điều mà Huyễn Đồng nói, tự nhiên chính là việc giúp cô bé giải quyết rắc rối của Lý Hiểu Vũ.

Nói xong, cô bé vươn tay xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Từ Tiểu Manh, mỉm cười nói: “Tiểu Manh muội muội, tỷ tỷ đi đây nhé. Chờ lần sau tỷ tỷ đến Tân Nam, sẽ tìm muội chơi cùng nha...”

“Ạch? Vâng...” Từ Tiểu Manh ngây ngốc đáp lại.

Ba tên chủ mưu đã bị đám cảnh sát áp giải đi, Huyễn Đồng cũng lên trực thăng rời đi.

Mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa, đám người Mục Phi tự nhiên cũng không còn lý do gì để ở lại đây nữa. Bốn người dưới ánh mắt chăm chú của các bác sĩ y tá, hiên ngang bước ra ngoài.

“Ca ca, em có thể hỏi anh một câu hỏi không?” Lúc đang bước ra ngoài, Từ Tiểu Manh đang được Mục Phi cõng trên lưng bỗng nhiên lên tiếng hỏi.

“Đương nhiên là được rồi, muốn biết cái gì, cứ hỏi đi...” Mục Phi đáp.

“Ca ca, tự cung là gì thế ạ?” Tiểu La Lị ngây thơ hỏi.

Nghe thấy câu hỏi này, khóe miệng Mục Phi lập tức giật giật. Mẹ kiếp, em hỏi câu quái quỷ gì thế này? Bảo anh trả lời thế nào đây hả?

Hạ Tuyết và Hồng Tố Phân ngẩn người ra một lúc, sau đó nhìn vẻ mặt khó coi của Mục Phi mà ‘họa vô đơn chí’ cười rộ lên.

“Bốp~~~”

“Ái chà, ca ca, sao anh lại đánh mông Tiểu Manh chứ?”

“Anh thích đánh đấy, em làm gì được anh.”

“Ca ca là đồ xấu xa, gặp câu hỏi không biết trả lời liền bắt nạt Tiểu Manh, ca ca là đồ xấu xa!!”

“Ai... ai bảo anh không biết? Cái gì anh cũng biết hết!!”

“Biết thì anh nói đi, tự cung là gì...”

“Anh... anh không nói đâu...”

“Không nói, tức là không biết chứ gì...”

“Anh...”

“Ca ca, anh đừng có mà cứng đầu nữa. Không phải anh từng bảo Tiểu Manh là không hiểu không sao, có thể hỏi, có thể học đó sao. Nhưng không hiểu mà ra vẻ ta đây hiểu biết thì mới là không đúng đấy nhé... Anh tuyệt đối không được biết rõ mà vẫn cố tình phạm lỗi nha...”

Mục Phi bị tiểu la lị chặn họng đến mức á khẩu không trả lời được, cậu đành phải cắn răng nén lại nỗi uất ức, nuốt cục tức vào bụng.

Còn Hạ Tuyết và Hồng Tố Phân nhìn thấy bộ dạng ăn quả đắng buồn cười của Mục Phi, lại càng cười lớn hơn.

Ấy ấy ấy, tức chết tôi mất thôi!! Cái con nhóc chết tiệt này... Chờ về đến nhà, anh nhất định phải đánh cho mông em nở hoa luôn mới được...

Mục Phi thầm gào thét trong lòng.

Mà Mục Phi nào đâu biết rằng, ngay lúc cậu đang đấu khẩu với Tiểu La Lị, thì ở một góc nào đó của Tân Nam, đang có kẻ dùng những lời lẽ vô cùng độc ác để bôi nhọ cậu, hạ thấp cậu không đáng một cồng, hận không thể miêu tả cậu thành một tên Hán gian, bán nước cầu vinh tội ác tày trời mới vừa lòng...~Đọc bản gốc không quảng cáo xin hãy truy cập《》 .

Xin hãy chia sẻ

{PiaoTian Literature www.piaotia.com xin cảm ơn sự ủng hộ của các đạo hữu, sự ủng hộ của các bạn chính là động lực lớn nhất của chúng tôi}

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Tuyên bố quan trọng: Tất cả văn bản, mục lục, bình luận, hình ảnh,... của tiểu thuyết "Bạn gái tương lai của tôi" đều do bạn đọc đăng tải hoặc sưu tầm từ kết quả công cụ tìm kiếm, thuộc hành vi cá nhân, không liên quan đến quan điểm của trang web này.

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin quay lại trang chủ PiaoTian Literature, địa chỉ vĩnh viễn của trang đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 PiaoTian Literature - Trang đọc tiểu thuyết bay vút bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:608
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.