Kẻ Tầm Da

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 72 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
34

❊ ❊ ❊

“Chúng tôi không gọi đây là súng.”

“Rồi, rồi, tôi biết rồi. Tôi quên mất. Ý tôi là “máy”. Máy xăm,” Lon Sellitto nói.

“Và chúng tôi thích từ “tranh trên da” hoặc “tác phẩm.” Từ “hình xăm”

có một ý nghĩa văn hóa mà tôi không hài lòng lắm.” Cô gái bé nhỏ với hình xăm chi chít (vẽ tranh trên da? ) nhìn vào Sellitto qua mặt quầy kính sạch bong, bên trong sắp đặt gọn gàng hàng chồng kim, các bộ phận của máy-chứ- không-phải-súng, sách vở, mấy chồng đề can xăm hình, bút bi rửa được đủ màu. Vẽ trước, xăm sau, một tấm biển cảnh báo.

Tiệm xăm này cũng sạch sẽ y như tiệm của TT Gordon. Rõ ràng các nghệ sĩ xăm hợp pháp rất coi trọng vấn đề bệnh truyền nhiễm. Thậm chí bạn còn có cảm tưởng người phụ nữ này sẽ bước ra khỏi căn phòng để xì mũi.

Tên cô ta là Anne Thomson và cô ta là chủ của cửa hàng Xăm hình và dụng cụ xăm Femme Fatale. Trạc ba mươi lăm tuổi, với mái tóc đen cắt ngắn và chỉ có một cái khuyên mũi phong cách, cô ta thực sự rất đẹp. Và một phần của vẻ đẹp đó là những hình xăm bốn màu, à, tác phẩm nghệ thuật, trên ngực, cổ và cánh tay cô ta. Một cái - trên ngực - là sự kết hợp của rắn và chim. Nó có hơi hướng nhắc Sellitto nhớ tới một bức tranh anh từng trông thấy vài lần trong kì nghỉ ở Mexico, một biểu tượng tâm linh nào đó.

Trên cổ cô ta là những chòm sao, không chỉ là hình vẽ sao mà còn cả con vật đại diện cho nó nữa. Cua, Bọ cạp, Bò tót. Và khi cô ta quay sang, anh trông thấy hai chiếc giày đỏ lấp lánh trên vai cô. Trông chúng rất thật.

Dorothy, cô gái xinh đẹp của tôi…

Nghệ thuật cái con khỉ, Linc. Đó là cảm giác của tôi với nghệ thuật.

Nhưng không phải cái này. Sellitto thích những hình ảnh này. Anh thực sự thích chúng. Những hình vẽ dường như đang cử động, lan ra và kết nối.

Gần như là ảnh ba chiều vậy. Làm thế nào họ vẽ được vậy? Trông cứ như anh đang nhìn vào những bức tranh có sự sống. Hay vào một sinh vật hoàn toàn khác biệt, không chỉ không phải con người mà còn hơn cả con người.

Nó làm anh nghĩ lại một vài trò chơi điện tử trên máy tính mà con trai anh đã chơi mấy ngày trước, hồi nó còn là thiếu niên. Sellitto nhớ đã nhìn qua vai thằng bé. “Cái gì đấy?” Anh chỉ vào một trong những tạo vật của game.

Trông nó như một con rắn có chân mà lại mang vây cá với cái đầu người.

“Bố biết đấy, một nyrad.” Cứ như đó là chuyện hiển nhiên.

Ồ. Chắc rồi. Nyrad.

Lúc này Sellitto nhìn lên và nhận ra mình vừa bị bắt gặp đang nhìn chằm chằm vào ngực một phụ nữ.

“Tôi…”

“Không sao. Chúng ở đó cho người ta nhìn vào. Số nhiều. Hình vẽ ấy, ý tôi là vậy. Không phải ngực đâu.”

“Tôi…”

“Anh vừa mới nói thế rồi. Tôi không nghĩ anh là một ông già bẩn tính đâu. Và anh sắp sửa hỏi tôi chúng có đau không chứ gì.”

“Không, tôi đoán là đau rồi.”

“Đúng. Nhưng có gì trên đời mà không đau đớn, nếu nó là điều quan trọng?”

Tình dục, bữa tối, và tóm cổ một tên tội phạm khốn kiếp, Sellitto nghĩ.

Hầu hết các trường hợp đó đều không đau. Nhưng anh nhún vai. “Điều tôi sắp sửa hỏi là, cô tự vẽ chúng à? Ý tôi là thiết kế.”

“Không. Tôi đến chỗ một nghệ sĩ ở Boston. Người giỏi nhất ở Bờ Đông.

Tôi chỉ muốn có Quetzalcoatl. Vị thần Mexico.” Ngón tay cô ta chạm vào con rắn trên ngực. “Chúng tôi nói chuyện liên tục mấy ngày và cô ấy đã hiểu tôi. Cô ấy xăm hình con rắn có lông vũ và gợi ý tôi các chòm sao. Tôi cũng có cả hình đôi giày của Dorothy nữa.” Cô ta mỉm cười. Sellitto cũng cười. “Tôi không có ý phô bày chính trị quá đâu, mặc dù đúng là như thế.

Thấy không, đó là cách các nữ nghệ sĩ xăm mình. Một người đàn ông đi gặp nam nghệ sĩ và nói tôi muốn một sợi xích, một cái đầu lâu, một lá cờ.

Và anh ta sẽ đi ra với đúng một sợi xích, một cái đầu lâu và một cái cờ. Phụ nữ chọn cách tiếp cận khác. Ít bốc đồng hơn, ít tức thời hơn, nhiều suy ngẫm hơn.”

Sellitto lẩm bẩm, “Cũng giống ngoài đời nói chung. Ý tôi là giữa đàn ông và đàn bà.” Những câu hỏi về Nghi can 11-5 vẫn cần được trả lời.

Nhưng giờ anh lại hỏi, “Này, tôi chỉ thắc mắc thôi, cô biết đấy. Sao cô lại vào nghề này?”

“Ý anh là ngoài những bức họa trên da, tôi có vẻ giống giáo viên hơn hả?”

“Ừ.”

“Tôi từng là giáo viên thật.” Thomson để khoảng lặng kéo dài. Sắp hết giờ. “Trường cấp hai. Đó là khu vực phi quân sự dành cho anh. Anh biết đấy, vùng đất không-có-đàn-ông nằm giữa các hoóc-môn ở bên này còn thái độ ở bên kia.”

“Tôi có một đứa con. Con trai. Đáng lẽ giờ nó đang học đại học. Nhưng nó cũng đã trải qua cái tuổi đó, cô biết đấy.”

Cô gật đầu. “Việc ấy không hợp với tôi. Tôi đã đến một tiệm xăm ở trung tâm để xăm mình và được giải phóng, khó giải thích lắm. Tôi bỏ việc ở trường và tự mở một cửa hàng. Giờ tôi vẽ tranh trên da cả trên vải nữa.

Có triển lãm ở SoHo, cả trong trung tâm thành phố. Mặc dù vậy, tôi đã không thể làm được điều đó nếu không đi xăm ngay từ đầu.”

“Ấn tượng lắm.”

“Cảm ơn anh. Anh đang hỏi về máy American Eagle đúng không?”

Cửa hàng của Thomson là nơi duy nhất trong khu vực ba bang quanh đây bán các phụ kiện và kim cho mẫu máy đó. Cô ta cũng đang bày bán một chiếc đã qua sử dụng. Với Sellitto trông nó thật gồ ghề và nguy hiểm.

Như một khẩu súng laze trong mấy bộ phim khoa học viễn tưởng kì quái vậy.

“Tôi hỏi được không? Sao anh lại quan tâm?”

Thanh tra cân nhắc trong đầu. Anh quyết định rằng mình nợ cô ta một lời giải thích trọn vẹn. Có lẽ đó là vì cô ta hết lòng hết dạ vì môn nghệ thuật này. Hay vì cô ta có một bộ ngực thực sự ấn tượng. Anh kể cho cô nghe việc Nghi phạm 11-5 đã làm.

“Không, Chúa ơi, không.” Mắt chú chim rắn Mexico khép chừng nào thì mắt cô ta mở lớn chừng đó. “Có người thực sự làm việc ấy ư, giết người bằng một chiếc máy xăm?” Cô ta rùng mình và trong một khoảnh khắc, bất chấp những tạo hình ghê gớm lẫn đôi giày Phù thủy xứ Oz, Thomson dường như không còn bí ẩn hay còn đứng trên loài người nữa. Dường như cô ta mong manh và bé nhỏ. TT Gordon cũng đã có một phản ứng tương tự - cảm giác bị phản bội vì ai đó trong ngành của họ lại dùng tài năng của mình để giết người, và làm việc ấy theo một cách đặc biệt đáng sợ.

“Tôi e là vậy.”

“Chiếc American Eagle,” cô ta bảo. “Máy cũ, không đáng tin cậy như các loại máy mới. Một trong những chiếc chạy bằng pin đầu tiên.”

“Đó là điều TT đã nói.”

Thomson gật đầu. “Cậu ta là người tốt. Anh gặp may vì cậu ta giúp anh đấy. Tôi nghĩ mình cũng giúp được anh. Ở đây chưa từng có ai mua một chiếc máy như vậy nhưng khoảng một tuần trước có một người đàn ông đi vào và mua ít kim cho một chiếc American Eagle.” Cô ta vươn người tới, đặt hai bàn tay lên quầy. Chiếc nhẫn đen sáng bóng trên ngón trỏ bàn tay phải của cô hóa ra là hình xăm.

“Tôi đã không chú ý lắm. Khoảng hai mươi mấy ba mươi tuổi. Da trắng. Đội mũ lưỡi trai màu tối và quàng khăn quanh cổ. Chiếc khăn được đẩy lên cao gần như che luôn cả cằm anh ta. Đeo kính râm nữa. Cặp kính không cần thiết vì hôm đó trời cũng tệ như bây giờ. Cái kính trông có vẻ hippie và không ngầu tí nào. Nhưng ở đây chúng tôi đón tiếp rất nhiều những người theo chủ nghĩa hình tượng. Chỉ có một ranh giới rất nhỏ giữa việc xăm để khoe mẽ và xăm đích thực.”

Kẻ theo chủ nghĩa hình tượng. Thông minh thật.

Sellitto cho cô xem bức ảnh trong bộ nhận dạng.

Thomson nhún vai. “Có thể. Như đã nói, tôi đã không chú ý lắm. Ồ, nhưng có một thứ tôi còn nhớ. Hắn không có hình xăm nào mà tôi nhìn ra được. Cũng không xỏ khuyên. Hầu hết các nghệ sĩ da đều có khá nhiều hình.”

“Hắn có một cái trên cánh tay. Có thể là rồng, một sinh vật nào đó. Màu đỏ. Điều đó có ý nghĩa gì không?”

Người phụ nữ rắn-và-chim lắc đầu. “Không - sau khi có cuốn sách đó, bộ phim đó, rất nhiều người muốn xăm hình rồng. Bắt chước. Tôi không biết nó có ý nghĩa gì đặc biệt cả.”

Rồi anh hỏi, “Cô có biết điều gì đặc biệt về hình xăm có các chữ “lần thứ hai” ? Hay “bốn mươi” không? Chúng có ý nghĩa gì trong giới nghệ thuật trên da không?”

“Không, chưa từng nghe tới.”

Anh lại bày ra bức ảnh chụp các hình xăm.

“Chà,” cô ta bảo. “Phông chữ Anh cổ. Cái đó khó làm lắm. Còn những chỗ phồng, rộp lên này nữa? Đó là vì chất độc phải không?”

“Phải.”

“Dù sao thì cũng phải công nhận, hắn giỏi thật đó. Rất giỏi.”

“Và làm cực nhanh. Có thể chỉ trong mươi, mười lăm phút.”

“Thật sao?” Cô ta có vẻ kinh ngạc. “Cả hình tạo sẹo kia nữa ư? Đường viền hình vỏ sò ấy?”

“Tất cả trong vòng mười hoặc mười lăm phút. Cái đó, hay phong cách đó có gợi cho cô ý tưởng gì về danh tính kẻ này không?”

“Không hẳn… Nhưng tôi không trông thấy đường viền.”

“Không, TT bảo hắn đã dùng đường viền máu. Vẽ tay.”

“Vậy thì tôi không biết ai có thể vẽ một tác phẩm như thế trong vòng mười lăm phút. Và tôi quen biết tất cả những người giỏi giang trong thành phố này. Các anh đang phải đối phó với một tên nghệ sĩ quỷ quái đấy.”

“TT bảo hắn đến từ bên ngoài nhưng lại không biết từ đâu.”

“Anh không thấy loại phông chữ đó nhiều trong khu này đâu. Nhưng tôi không thể cho anh biết xu hướng hiện nay ở Albany - hay Norwalk hay Trenton. Khách hàng của tôi đa phần là ở trung tâm Manhattan.”

“Hắn trả tiền mặt cho chỗ kim đúng không?”

Còn phải hỏi?

“Đúng vậy.”

“Cô có còn giữ chỗ tiền đó không? Để lấy dấu vân tay ấy mà.”

“Không. Nhưng cũng chẳng quan trọng. Hắn mang găng.”

Hiển nhiên rồi…

“Tôi cũng đã nghĩ việc ấy hơi kì quặc. Nhưng không đến mức đáng nghi, anh biết đấy.”

Kẻ theo chủ nghĩa hình tượng.

“Hắn có nói gì không?”

“Với tôi ư? Không. Ngoài việc hỏi mấy cái kim ra.”

Sellitto chú ý tới câu đầu tiên đó. “Nhưng?”

“Khi chuẩn bị đi, hắn có cuộc gọi trên điện thoại di động. Sau khi đã tính tiền cho hắn, tôi đi vào phòng sau. Khi ra đến cửa hắn nói, “Ừ, Belvedere.” Rồi tôi nghĩ hắn đã nói “địa chỉ”. Dù sao đó chỉ là tôi nghĩ.

Nhưng nó cũng có thể là “Bella yêu quý” hoặc cái gì đó khác.”

Sellitto viết xuống. Hỏi câu chuẩn mực: “Cô còn nghĩ được gì khác không?”

“Không, tôi e là không.”

Câu trả lời thông thường cũng là e là không hoặc không hoặc không nghĩ vậy. Nhưng ít nhất Thomson đã nghĩ về câu hỏi và trả lời thành thật.

Anh cảm ơn cô ta, với cái nhìn cuối vào Quetza gì gì đấy trên ngực cô ta, quay lại với cơn mưa tuyết, bấm nút gọi nhanh cho Rhyme để bảo anh ta đừng có có hi vọng hão huyền vội nhưng có thể anh đã có một manh mối.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.