Nhược Hi nói: "Ông chủ, chúng ta đâu có phải thực sự tới chụp ảnh cưới? Tốn bao nhiêu nhân lực, lại còn nhiều trắc trở thế này, anh chắc chắn không chỉ là dẫn theo tiểu muội muội người Nhật Bản kia tới vùng nông thôn nước Nga thổi gió núi chứ?"
Lý Nghị cười ha hả: "Mỗi người đều có công việc của mình, chỉ cần các em hoàn thành công việc, nhiệm vụ của chúng ta là có thể đạt thành. Kết cục cuối cùng, nhất định sẽ cho mọi người một bất ngờ."
Nhược Hi nói: "Tại sao chúng ta không thuê hết tất cả căn nhà dưới chân núi này? Như vậy, người Nhật Bản kia dù muốn gây rối cũng không thể vào thôn được."
Lý Nghị nói: "Bọn họ đã cảm thấy hứng thú, nóng lòng muốn tham gia như thế, tại sao chúng ta không thỏa mãn lòng hiếu kỳ của họ? Có một số việc, cô càng đè nó xuống, người khác lại càng muốn vớt lên xem cho bằng được. Thế thì, sao chúng ta không đường hoàng mời họ cùng tham gia chứ?"
Nhược Hi nói: "Ông chủ, anh luôn luôn đúng. Vậy tiếp theo, em phải làm gì?"
Lý Nghị nói: "Em là trưởng bộ phận hậu cần của chúng ta, chuyện ăn uống, vệ sinh, ngủ nghỉ của mọi người đều do em phụ trách, công việc của em là vĩ đại nhất, cũng là quan trọng nhất."
Nhược Hi nói: "Hiểu rồi, nhất định đảm bảo mọi người ăn ngon, ở sướng."
Dàn xếp xong chỗ ở, bố trí xong nhiệm vụ, đã là chạng vạng tối.
Trong đêm, Lý Nghị ở trong phòng ngủ, mở bốn bức tranh trên tấm ván gỗ, ghép lại với nhau, cẩn thận nghiên cứu lần nữa. Kho báu nằm ở đâu? Vùng núi lớn như vậy, biết tìm thế nào đây?
Nghiên cứu nửa đêm không thu hoạch được gì, Lý Nghị quyết định ngày mai dẫn theo Lãnh Tử đi thực địa xem xét kỹ càng rồi tính tiếp.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Lý Nghị nghe tiếng biết ngay là Nhược Hi. Mở cửa ra, quả nhiên thấy nàng đang đứng đó.
"Lý Nghị..." Nhược Hi khẽ gọi.
Lý Nghị kéo nàng vào phòng, cười bảo: "Em mà không tới, anh định sang chỗ em đây."
Nhược Hi ậm ừ một tiếng, mềm mại ngã vào lòng người yêu.
Lý Nghị nói: "Anh cố tình sắp xếp cơ hội tốt như vậy, chính là để hẹn hò với em đó."
Nhược Hi nói: "Từ lúc anh trở về Kinh, chúng ta đã lâu không gần gũi rồi. Ông chủ tàn nhẫn, anh không nhớ em sao?"
Lý Nghị sờ soạng cơ thể nàng hai cái, cười tà ác: "Không nhớ em... chỉ nhớ sự dịu dàng và ấm áp ở chỗ này của em."
"Anh xấu lắm!" Nhược Hi ôm chặt lấy người yêu, cơ thể uốn éo như cành liễu.
Lý Nghị ngậm lấy đôi môi anh đào của nàng, tay phải thò vào váy ngắn.
Nhược Hi sớm đã động tình, giúp Lý Nghị cởi quần áo, cúi người hôn lên lồng ngực rộng rãi rắn chắc của hắn, dáng vẻ nhiệt tình và khao khát kia, dường như muốn hút trọn lấy Lý Nghị.
Tiểu biệt thắng tân hôn, cửu biệt thắng mới quen.
Lý Nghị bế bổng Nhược Hi lên, đặt xuống giường. Trên giường vẫn đang bày bốn bức tranh gỗ kia.
Lý Nghị sốt ruột, tiện tay quét một cái, bốn tấm ván gỗ liền rơi xuống đất.
Nhược Hi kinh ngạc kêu lên: "Đó là thứ mua với giá 8 triệu đô-la Mỹ đấy!"
Lý Nghị cười hắc hắc: "800 triệu cũng không đổi được một khoảnh khắc tốt đẹp với em."
Nhược Hi đánh nhẹ Lý Nghị một cái, nói: "Có tiền cũng không thể phá của như thế. Mau nhìn xem có hỏng không."
Lý Nghị nhào tới, đè nàng dưới thân. Hai tay giữ lấy hai tay nàng, đầu đối đầu, chân đối chân, hai người hoàn toàn quấn quýt lấy nhau.
"Đừng lo cho nó, em dập tắt lửa trong người anh trước đi!" Lý Nghị nhìn nàng nói: "Em sờ xem, nóng đến mức nào rồi? Em mà không tưới nước cho anh, nó cháy thành tro mất."
"Xì!" Nhược Hi nhịn không được cười.
Ngay khoảnh khắc nàng hé miệng, đầu lưỡi Lý Nghị nhân cơ hội thò vào trong miệng nàng.
Hai người giao triền trên giường, còn trên sàn nhà, món trân bảo mua với giá 8 triệu đô-la Mỹ kia, món đồ cổ ngàn năm này, trước tình yêu cuồng nhiệt, cũng trở nên thật nhỏ bé...
Đêm đó không có chuyện gì xảy ra. Người Nhật Bản ở phòng bên cạnh cũng không có bất kỳ động tĩnh nào.
Hôm sau, sau khi ăn sáng, đoàn người Lý Nghị lên đường vào vùng núi.
Trong đám người này có hai nhiếp ảnh gia, vác theo thiết bị rất chuyên nghiệp.
Nhược Hi cười nói: "Ông chủ, anh thực sự muốn chụp ảnh cưới với em à?"
Lý Nghị đáp: "Đến đây một chuyến vất vả, phong cảnh dị vực tốt như vậy, không dùng thì lãng phí."
Nhược Hi nói: "Em sao cũng được, chỉ cần anh muốn, em bồi anh chụp đến địa lão thiên hoang cũng được."
Lý Nghị nắm tay nàng, nói: "Yên tâm đi, chưa đến địa lão thiên hoang, anh không cho phép em rời xa anh."
Nhược Hi cười ngọt ngào.
Lãnh Tử là người dẫn đường, cô bỗng giận dỗi ngồi xuống một tảng đá bên đường, không đi nữa.
Lý Nghị hỏi: "Sao vậy?"
Lãnh Tử đáp: "Mệt."
Lý Nghị cười: "Mới đi được bao xa đâu?"
Lãnh Tử nói: "Chính là mệt đấy!"
Nhược Hi nói: "Con bé vẫn là một đứa trẻ, không so được với người lớn chúng ta. Có lẽ, thật sự mệt rồi."
Lý Nghị nói: "Vậy thế này đi, anh gọi Catherine cõng em một đoạn nhé?"
Lãnh Tử nói: "Không cần! Con không thích cô ta, lớn lên giống hệt yêu tinh!"
Catherine hét lên: "Này, cô nói cái gì đấy? Tôi giống yêu tinh chỗ nào? Tôi thấy cô mới giống yêu quái!"
Lý Nghị cười: "Catherine, Lãnh Tử nói cô giống yêu tinh là đang khen cô xinh đẹp đó!"
Catherine nói: "Bất kể cô ta khen hay chê tôi, dù sao tôi cũng không cõng cô ta! Trừ khi mặt trời mọc hướng tây!"
Lý Nghị nói: "Lãnh Tử, vậy..."
Lãnh Tử chỉ vào Lý Nghị: "Con muốn chú cõng!"
Lý Nghị sờ sờ mũi, nói: "Ta?"
Tiền Nhiều nói: "Nghị thiếu, đừng nghe con bé. Con nhỏ Nhật Bản này quỷ kế đa đoan lắm! Ai biết nó leo lên lưng anh rồi, có giở trò gì bất lợi không?"
Đồng Quân nói: "Tại sao phải mang nó theo? Chúng ta tự tìm ra địa điểm là được!"
Lý Nghị nói: "Vùng núi lớn như vậy, chỉ có Lãnh Tử từng thấy nơi đó trên bức tranh, chúng ta tự đi tìm, sợ rằng tìm mấy tháng cũng chưa chắc thấy!"
Đồng Quân nói: "Vậy cũng không thể dung túng nó như thế, theo tính tình của tôi, cứ cầm roi quất cho mấy cái là ngoan ngay! Mấy đứa con gái Nhật Bản này đều thích kiểu đấy!"
Lý Nghị nói: "Nói hươu nói vượn! Đừng dọa cô bé người ta. Lãnh Tử, lại đây, ta cõng."
Lãnh Tử đắc ý hất cằm về phía Đồng Quân, lại nhìn Nhược Hi đầy khiêu khích.
Nhược Hi trong lòng hơi ghen tuông, cũng biết Lãnh Tử này cố ý dùng tâm kế để kéo Lý Nghị khỏi bên cạnh mình, nhưng không thể làm gì hơn.
Lý Nghị khom lưng cho Lãnh Tử leo lên.
Lãnh Tử nhẹ nhàng nhảy lên lưng Lý Nghị, hai tay vòng qua cổ hắn, mặt áp chặt vào đầu Lý Nghị.
"Còn bao xa nữa?" Lý Nghị hỏi.
Lãnh Tử đáp: "Còn xa lắm!"
Nhược Hi hỏi: "Em chắc chắn còn nhớ đường đến đó chứ? Không phải dẫn chúng ta đi lung tung đấy chứ?"
Lãnh Tử nói: "Cái này phải xem tâm trạng con! Tâm trạng tốt thì lập tức nhớ ra, không tốt thì có lẽ hai ba ngày cũng không nghĩ ra!"
"Cô!" Nhược Hi nói: "Ông chủ, anh nhìn xem, nó rõ ràng là cố ý!"
Lãnh Tử nói: "Trí nhớ của con vốn dĩ đã kém, lúc đi học thi cử, chưa bao giờ lọt vào top 10. Huống chi con đến đây từ năm ngoái, cách tận bây giờ, trong thời gian ngắn làm sao con nhớ ra được? Đương nhiên phải từ từ tìm."
Lý Nghị nói: "Được rồi, từ từ tìm thì từ từ tìm. Lãnh Tử, cháu cứ từ từ nhớ."
Lãnh Tử nói: "Con vô tình đi nhầm vào đó, thật sự phải suy nghĩ kỹ mới nhớ lại được."
Đồng Quân nói: "Tiểu Lý Tử, hay là chúng ta đưa tranh cho dân bản địa như Y Vạn xem, biết đâu họ nhận ra thì sao!"
Nhược Hi nói: "Hỏi từ lâu rồi, người trong thôn lân cận đều bảo chưa từng thấy nơi này."
Đồng Quân nói: "Hắc, thật là quái lạ! Một việc tốt đẹp, tại sao cứ phải kéo một ả đàn bà Nhật Bản này theo? Mất hết cả hứng!"
Lý Nghị nói: "Các người bớt tranh cãi đi, để ý phong cảnh xung quanh. Lãnh Tử, chúng ta đi đâu trước?"
Lãnh Tử chỉ lên núi: "Cứ leo lên rồi tính sau, đến sân trượt tuyết, con sẽ suy nghĩ kỹ lại, có lẽ sẽ nhớ ra. Con chỉ nhớ mình bắt đầu đi từ sân trượt tuyết."
Lý Nghị ngẩng đầu nhìn, núi Ô Lạp Tháp sừng sững trước mắt, cao chót vót tận mây xanh, đỉnh núi quanh năm tuyết phủ.
"Này, Thanh Mộc Lãnh Tử, cô sẽ không muốn ông chủ chúng tôi cõng cô lên núi đấy chứ?" Nhược Hi thấy Lãnh Tử thân mật với Lý Nghị thì tức giận.
"Đây là Lý tiên sinh tự nguyện cõng tôi, đúng không? Lý tiên sinh." Lãnh Tử đắc ý nói.
"Hừ!" Nhược Hi nghiến răng, hận không thể kéo Lãnh Tử xuống rồi mình nhảy lên thay, thầm nghĩ Lý Nghị còn chưa từng cõng mình như thế bao giờ! Vậy mà lại cõng con bé Thanh Mộc Lãnh Tử này!
Cõng một lúc, Lãnh Tử bảo nghỉ ngơi đủ rồi, muốn xuống.
Lý Nghị trút được gánh nặng, vặn mình giãn gân cốt, tiếp tục leo núi.
"Nghị thiếu, phía sau có người theo đuôi." Tiền Nhiều đi tới cạnh Lý Nghị, nói nhỏ.
Lý Nghị ừ một tiếng: "Là người Nhật Bản à?"
Tiền Nhiều nói: "Chắc vậy. Hơn nữa, chắc chắn là người của Thanh Mộc tổ."
Lý Nghị nói: "Bọn họ chưa lộ thân phận, chúng ta cũng không cần rút dây động rừng, tùy cơ ứng biến."
Tiền Nhiều nói: "Được thôi, trước hết thả cho chúng một con ngựa, chỉ cần chúng dám lộ đuôi cáo, tôi lập tức cho chúng biết tay!"
Đi một đoạn, Lãnh Tử như đang suy tư, chỉ sang bên kia núi: "Hình như là bên này."
"Bên này?" Lý Nghị nói: "Chỗ này đâu có đường xuống núi."
Lãnh Tử nói: "Lúc đó chúng con trượt tuyết, cứ có tuyết là có đường. Giờ không có tuyết, cảnh sắc nhìn hơi khác một chút!"
Lý Nghị nói: "Cháu nhớ kỹ lại lần nữa đi. Cháu cũng biết việc này quan trọng với ta thế nào mà."
Lãnh Tử nói: "Con đâu biết chú sẽ nghĩ đến một nơi như vậy? Không thì năm ngoái con đã nhớ kỹ một chút rồi."
Lý Nghị gọi Đồng Quân tới, bảo ông sắp xếp vài người vòng sang phía này, xem cảnh sắc ở đây có khớp với bức tranh không, những người còn lại tiếp tục leo lên.
Leo một chốc, Lãnh Tử lại bảo mệt, muốn Lý Nghị cõng.
Lý Nghị cõng Lãnh Tử đi tiếp. Con đường phía trước bỗng trở nên dốc đứng, một bên là thung lũng sâu hoắm, liếc mắt nhìn lại, phong cảnh như họa, hãn hữu dấu chân người.
Lý Nghị dừng bước, phóng tầm mắt nhìn thung lũng này, trong lòng bỗng dấy lên một cảm giác căng thẳng khó tả!