Điệp Viên Từ Ixraen Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xi. Nu-kê-íp

❊ ❊ ❊

Tạm thời, những hoạt động đều do Ca-min Ta-áp chủ động. Ở Ten A-víp, cấp trên của y không hỏi han, cũng không giao cho y một nhiệm vụ gì đặc biệt trước khi biết rõ y có khả năng gì, có thể đòi hỏi ở y những gì?

Tất nhiên là Ta-áp phải dò dẫm ngay ngôi nhà gần nhất, nghĩa là trụ sở Bộ tham mưu Xy-ri. Y quan sát một cách có phương pháp sự hoạt động chung của những người ra vào cơ quan, để có khi cần, có thể phân biệt với sự hoạt động đặc biệt, nghĩa là bất thường. Những ngày đầu, y lên đài quan sát từ tám giờ sáng – giờ mà Bộ tham mưu bắt đầu hoạt động – cho tới sáu giờ chiều, khi mà phần đông sĩ quan và nhân viên dân sự đã ra về. Ngay những đêm đầu, y ghi nhận chỉ có năm căn buồng của Bộ tham mưu là để đèn sáng suốt đêm. Y rút ra kết luận đó là những căn buồng mà một số sĩ quan thường trực nào đó thức đêm. Cũng dễ đoán, đó tất phải là những sĩ quan của cơ quan tình báo quân sự và những người phụ trách cơ quan tác chiến của Bộ tham mưu. Vào khoảng nửa tháng 2 năm 1962, tình hình chung ở Đa-mát là yên tĩnh, Ta-áp rút ra kết luận, ngoài năm cửa sổ sáng đèn, bóng tối gần như bao phủ Bộ tham mưu, thật hợp với tình hình bình thường lúc đêm hôm của căn nhà.

Ca-man A-min Ta-áp luôn luôn gặp lại anh chàng trẻ tuổi Kê-man A-lê-san, anh này lại giới thieeujy với rất nhiều bạn bè của anh ta. Thứ nhất là các viên chức của chính phủ, y thăm dò những vẫn đề xuất khẩu hàng hóa của Xy-ri đi châu Âu. Y kể hết với người này đến người kia rằng y có một tài sản ở nước ngoài, gửi ở những ngân hàng Thụy sĩ và Bỉ. Nhờ số vốn này và do có được những quan hệ ở châu Âu, Ta-áp tự nhận sẵn sàng xuất khẩu đi châu Âu những đồ gỗ của Xy-ri và đồ mỹ nghệ, với điều kiện là chính quyền Xy-ri không gây cho y quá nhiều khó dễ. Cái nhóm bạn bè của y ở Đa-mát đàn dần rộng thêm. Gã trai trẻ Ta-áp được người bạn A-lê-san có tiếng tăm trong giới thương nghiệp ở thủ đô gửi gắm khắp nơi, biết chiều chuộng đủ mọi người. Người ta tự nhiên tin Ta-áp. Dự định xuất khẩu đồ gỗ và đồ mỹ nghệ Xy-ri của y nói chung được hoàn toàn tán thưởng và khuyến khích.

Có một hôm, Kê-man A-lê-san bảo y:

-“Tại sao anh không mua lấy một chiếc xe? Như thế anh chạy đi chạy lại có đỡ hơn không? Anh đã để mất nhiều thì giờ quí báu vì phải chạy bộ”.

-“Ở Bu-ê-nốt Ai-rét, tôi đi bằng xe Ca-đi-lắc nhiều rồi, bây giờ tôi muốn đi bộ, như mọi người” – Ta-áp trả lời.

Trên cánh cửa nhà, y đóng một tấm danh thiếp nhỏ “Hãng xuất nhập khẩu Ta-áp”

Sự khiêm tốn và lòng “yêu nước” kín đáo của Ta-áp là một trong những lý do khiến những người quen biết y ở Đa-mát có cảm tình và thân thiết với y.

Cơ hội thực hiện được nhiệm vụ đầu tiên và quan trọng của Cục tình báo I-xra-en đến với Ta-áp quá nhanh ngoài sức tưởng tượng của y. Đáng ra thì bắt đầu từ khi báo con số “88” , y phải ngừng liên lạc bằng điện đài với Ten A-víp trong nhiều tuần, có khi hàng tháng để “bám chắc” vào Đa-mát; “ Đừng có hấp tấp quá..”. Người ta đã nhắc đi nhắc lại hàng ngàn lần trước khi y đi. Nhưng những biến cố xảy ra đã dẫn đến một bước ngoặt khác.

Vào 7 giờ tối ngày 8 tháng 3 năm 1962, Ta-áp nghe bản thông cáo do đài phát thanh Đa-mát phát đi: “Hôm nay, các binh sĩ dũng cảm của chúng ta đã giáng cho quân đội kẻ thù Do thái một đòn thất bại đau đớn. Quân đội Xy-ri đã gây thiệt hại cho tàu chiến Do thái trên hồ Ti-bê-ri-át. Quân địch bị thiệt hại nặng và phải rút chạy trước quân đội Xy-ri”.

Vụ xung đột quan trọng này khiến chính phủ Giê-ru-xa-lem trong phiên họp hàng tuần đã quyết định mọi biện pháp cần thiết để ngăn chặn những vụ xung đột như thế tái diễn.

Bản thông cáo do đài phát thanh Đa-mát phát đi đã khiến Ta-áp đề phòng. Y ngồi chờ ở đài quan sát đặt kín đằng sau bức màn cửa ở phòng khách trông sang trụ sở Bộ tham mưu Xy-ri và nhận thấy ngay là hoạt động của nhân viên xung quanh trụ sở và ở bên trong có vẻ tấp nập khác thường. Khác mấy đêm trước, đêm nay tất cả các cửa sổ của Bộ tham mưu đều sáng đèn.

Ngày hôm sau, Ta-áp gặp lại A-lê-san. Lần đầu tiên y lựa lời nói với gã này một câu chuyện về tình hình chính trị và quân sự ở Xy-ri. Nhưng chẳng ăn thua mấy, A-lê-san không có vẻ muốn nói với Ta-áp vấn đề này lắm. Ta-áp kín đáo và cảnh giác cũng không gặng hỏi. Buổi tối, y lại thu người bên cửa sổ lần nữa.

Nhưng đêm ấy, mọi vật lại trở lại yên tĩnh và bình thường. Ban đêm chỉ có năm cửa sổ là có ánh sáng đèn điện chiếu hắt ra.

Ngày 11 tháng 3 ở Giê-ru-xa-lem, lại có một phiên họp của chính phủ I-xra-en, dưới quyền chủ tọa của Đa-vít Ben Gu-ri-ôn. Tình hình ở biên giới Xy-ri – I-xra-en là vấn đề độc nhất đem ra thảo luận ở cuộc họp chính phủ này.

I-xra-en cho rằng tình hình cũng khá nghiêm trọng nên giao toàn quyền cho Hội đồng quốc phòng thu hẹp, gồm có nhiều bộ trưởng do Đa-vít Ben Gu-ri-ôn đứng đầu. Hội đồng thu hẹp này ngay hôm sau quyết định sẽ dùng vũ lực để đánh trả lại quân đội Xy-ri.

Ta-áp sống một mình ở Đa-mát, bị cắt đứt mọi nguồn tin tức với I-xra-en. Y không biết tí gì về những quyết định ở Giê-ru-xa-lem. Nhưng bỗng y nhận thấy từ hôm xảy ra sự việc ở hồ Ti-bê-ri-át thì trên đường phố Đa-mát, xe cộ nhà binh trong đó có những rơ-moóc chở xe tăng chạy nhiều hơn lên. Y không thể hỏi ai, cũng không có một ‘nguồn” nào khả dĩ có thể cung cấp cho câu hỏi ấy một lời giải đáp. Y đoán rằng sự vận chuyển đáng chú ý của quân đội trên các đường phố của Đa-mát có lẽ báo hiệu một cuộc đảo chính quân sự nay mai chăng? Nhưng y lại thấy một triệu chứng khác gắn liền với sự vận chuyển quân sự trên các đường phố, khiến y thấy rõ hơn sự căng thẳng ở biên giới I-xra-en: Báo chí Xy-ri lần đầu tiên từ ngày y tới Đa-mát, đã dành phần xã luận nói về “mối nguy cơ Do thái” và sửa soạn dư luận công khai cho việc chiến tranh sau này. Ở chợ “Hăm-đi-a”, trong cửa hàng bách hóa Đông Phương cổ truyền ở trong thành phố Đa-mát cũ, nơi mà y thường đến uống cà-phê, y cũng thấy có cái cảm giác rõ rệt của sự kích thích bất thường, báo trước những biến cố sắp xảy ra.

Tên gián điệp I-xra-en chưa nhận được lệnh hoặc chỉ thị gì rõ rệt của cấp trên ở Ten A-víp. Hôm dọn nhà xong, y đã nhận được mật hiệu của I-xra-en báo tin là đã nhận được điện của y rồi. Từ ấy, Ten A-víp bặt tin.

Tuy vậy, Ta-áp cảm thấy có lẽ đến lúc bắt liên lạc với I-xra-en rồi. “Ten A-víp có thể phải cần đến y”. Ta-áp nghĩ vậy. Đêm đến, khi đột nhiên thấy các cửa sổ của Bộ Tham mưu, đèn bật sáng trưng, Ta-áp quyết định hành động. Tuy thế, y cũng nén chờ đến tối hôm sau, khi thấy Bộ tham mưu nhộn nhịp bất thường, mới thực hiện dự định của mình phát bản tin đầu tiên về Ten A-víp.

Tên gián điệp đóng cửa hai lần khóa. Y kéo các rèm cửa, rồi lấy cái đài phát nhỏ xíu ở chỗ giấu trên trần nhà dưới ngọn đèn điện ra, sửa soạn bức điện bằng tiếng Hê-bơ-rơ và ngồi ngay trên giường trong buồng ngủ, y gọi Ten A-víp.

Hôm ấy là ngày 13 tháng ba năm 1962, vào khoảng tám giờ rưỡi tối, chỉ trong một lúc, Ta-áp nhận được tín hiệu của Ten A-víp báo cho y biết là đã nhận được tin của y hoàn hảo. Rồi y đánh đi bức điện đầu tiên, cẩn thận dịch thuộc lòng ra mật mã bản viết để ở trên đầu gối trước mặt y.

Bức điện cũng ngắn, viết như sau:

“Bộ tham mưu nhộn nhịp và sáng đèn ba đêm liền. Hành quân bất thường của quân đội trên các đường phố thủ đô. Tôi cho rằng đó là tình trạng báo động trong quân đội Xy-ri. Không chắc là đảo chính quân sự. Khuynh hướng chống I-xra-en dữ dội trên báo chí địa phương. Tôi cho là tình trạng báo động để chống I-xra-en”.

Bức điện của Ta-áp được tiếp nhận ngay. Ten A-víp chỉ trả lời bằng tín hiệu đã định trước, mà y nhận bằng chiếc ra-đi-ô Phi-líp mua ở Đa-mát. Rồi trở lại yên tĩnh. Chỉ có một mình, Ta-áp tháo cái đài phát ra cất vào chỗ giấu, mở nghe đài Đa-mát rồi lấy diêm đốt mẩu giấy trên có ghi bức điện, vứt tàn vào chậu rửa mặt và mở nước thật to.

Ca-min Ta-áp đã không lầm.

Ngày 14 tháng ba, Bộ tham mưu quân đội I-xra-en nhận được tin của các đồn biên phòng trên biên giới Xy-ri như sau: “Nhiều xe tăng và xe bọc thép mới đến bố trí ở các đồn phòng ngự của quân đội Xy-ri trên những ngọn đồi thuộc khu vực của hồ Ti-bê-ri-át. Quân đội vận chuyển liên tục từ hậu phương ra biên giới”.

Bức điện của Ta-áp xác nhận và chứng minh thêm những tin tức do các tiền đồn của I-xra-en cung cấp. Điều đó nói rõ thêm là việc chuyển quân này không phải do quyết định của một viên chỉ huy địa phương mà là do mệnh lệnh của Bộ tham mưu Xy-ri. Như vậy lag Bộ tham mưu I-xra-en hiểu ra ngay mối liên quan giữa những cửa sổ sáng đèn của Bộ tham mưu Xy-ri ở Đa-mát với sự vận chuyển của những chiếc xe vận tải không đèn đóm, chở đầy lính khỏe mạnh đi ra biên giới. Nhân được tin của tên điệp viên ở Đa-mát, I-xra-en lập tức phản ứng ngay, tăng cường bố trí quân suốt dọc biên giới Xy-ri trong khu vực hồ Ti-bê-ri-át.

Mãi đến ngày thứ sáu, 16 tháng ba, kế hoạch của Xy-ri mới được thực hiện thật rõ ràng và hết sức rộng rãi. Chính phủ Đa-mát đã quyết định đánh một đòn quyết định trên hồ Ti-bê-ri-át để bác bỏ chủ quyền của I-xra-en trên bộ phận đất đai này.

Sau khi xảy ra chiến sự hai mươi phút, thủ tướng I-xra-en ông Ben Gu-ri-ôn đã tiếp Tổng tham mưu trưởng, tướng Đơ-vi Dua và viên chỉ huy quân sự khu Bắc, Mai-ơ Dô-rê-a tại khách sạn. Ben Gu-ri-ôn với toàn quyền của chính phủ trao cho, liền ra lệnh cho hai người này, bao vây và bắt các đồn Xy-ri ở trên hồ phải ngừng bắn.

Vào nửa đêm hôm thứ sáu, nhiều trung đoàn I-xra-en đã tiến công đồn Nu-kê-íp.

Trận Nu-kê-íp, nói là vào ngày 16 tháng ba, nhưng thực ra kéo dài mãi đến bốn giờ sáng hôm sau thật là gay go và đẫm máu. Sau nửa giờ một ít, những người lính I-xra-en đầu tiên đột nhập vào đất Xy-ri đã rơi trúng vào một bãi mìn. Suốt đêm ấy, đạn trái phá nổ làm sáng rực cả thung lũng Giuốc-đanh. Những đơn vị của sư đoàn bộ binh “Giô-la-ni” sau cùng đã chiếm được đồn Nu-kê-íp, đánh phá đến chiến hào cuối cùng.

Ngược lại quân đội Xy-ri đánh trả bằng cách bắn phá trại En-ghếp, không quân I-xra-en cũng tham chiến bắn phá tất cả những nơi đóng quân của quân đội Xy-ri dọc bờ hồ, trên những ngọn đồi.

Ở khu vực biên giới I-xra-en – Xy-ri này, tất cả các đồn lũy của Xy-ri đều đóng ở phía trên những ngọn đồi cao, còn các đồn của I-xra-en thì lại nằm ở trên một dải đất chật hẹp chạy dài theo hồ. Ở khu này, súng đại liên và trọng pháo của quân Xy-ri nhằm vào phía I-xra-en đều ở tầm chúc từ trên xuống. Quân I-xra-en phải trả giá khá đắt cho những bất lợi này: ba xe bọc thép “Háp-tơ-rắc” chạy xích bỏ lại trên đất Xy-ri, trên bãi mìn mà những tên lính I-xra-en đầu tiên vấp phải, bảy tên I-xra-en bỏ mạng, xác tên thứ tám bỏ lại trên đất Xy-ri và tên thứ chín có lẽ là mất tích.

Ít ngày sau trận đánh, Y-a-cốp Đơ-via, một tên lính mất tích, trở thành một mục tiêu điều tra tìm kiếm của Ta-áp. Ngay tối 17 tháng ba, tham mưu trưởng đã họp báo ở Ten A-víp để thông báo chi tiết về trận đánh. Ông ta thú nhận với các giám đốc các báo hàng ngày của I-xra-en họp xung quanh ông ta rằng quân đội không hề biết gì về số phận của tên lính mất tích này.

Trong lúc ấy, ở Đa-mát, Ca-man Ta-áp đã nhận thấy tầm quan trọng của tình thế sau những trận giao chiến ở Nu-kê-íp. Qua đài Đa-mát, y biết tin có ba xe bọc thép của I-xra-en bị bỏ lại trên bãi mìn. Đa-mát nhận có mất năm tên lính nhưng tất nhiên nói về “chiến công của quân đội Xy-ri đối với quân thù Do thái”.

Trong tuần này, Ta-áp lại gặp lại anh Kê-man A-lê-san lần nữa. Hôm ấy là thứ hai, sau vụ Nu-kê-íp hai hôm, A-lê-san cùng đi với một thanh niên người Xy-ri ăn mặc quân phục sĩ quan mang quân hàm trung úy đến nhà Ta-áp mà không báo trước.

Ca-min Ta-áp bị bất ngờ về sự đến thăm này. Đây là lần đầu tiên, Kê-man A-lê-san đến chơi với y mà không báo trước. Y nhìn tròng trọc vào hai người khách một cách ngỡ ngàng, cuộc thăm chơi này là thế nào?:

“Tôi cũng cứ thử xem. Tôi không chắc là anh có nhà”. A-lê-san nói với Ta-áp như cáo lỗi khi thấy y có vẻ ngạc nhiên. Giọng nói của A-lê-san bình thường, thân mật. Ta-áp dẫn A-lê-san và viên trung úy trẻ tuổi vào phòng khách và mời uống.

Cho phép tôi giới thiệu với anh một người bạn rất tốt của tôi. A-lê-san nói và mở một nụ cười như tỏ ra kiêu hãnh có người sĩ quan trẻ này trong số bạn hữu của hắn ta và nói tiếp: “Trung úy Ma-a-di Da-he En-din”. A-lê-san ngừng một giây và nói thêm: “ Chú anh ta là Tham mưu trưởng của quân đội Xy-ri, ông Áp-đun Ka-rim Da-he En-din.

Ta-áp biết rõ tên này quá. Ông ta chẳng những nổi tiếng ở Xy-ri mà cũng không kém nổi danh ở I-xra-en, ở đấy các báo hàng ngày luôn luôn đăng ảnh ông ta. Nếu đúng là cuộc thăm viếng xã giao như A-lê-san nói, thì việc xuất hiện của viên trung úy trẻ tuổi này ở trong nhà của y là một món quà quí giá trời cho. Nhưng cũng còn phải xác định xem có đúng là cuộc viếng thăm đơn thuần như thế không?.

Ta-áp vừa suy nghĩ vừa sửa soạn trong bếp pha cà-phê Thổ Nhĩ Kỳ thơm phức cho khách. Sự lo lắng của y biến đi một cách nhanh chóng. Ở trong bếp, y nghe thấy A-lê-san và viên trung úy to tiếng bàn luận về các vấn đề chính trị và quân sự không có gì là ngại ngùng cả. Khi Ta-áp vào buồng khách với họ, những người này vẫn không thay đổi câu chuyện. Qua lời kể của A-lê-san, Ma-a-di hết sức ngạc nhiên về cái thế giới rộng lớn cũng như sự hiểu biết quá rành về châu Âu và Nam Mỹ của Ta-áp, trong khi anh ta, một trung úy trẻ tuổi, tràn đầy tương lai trong quân ffooij Xy-ri cũng chỉ mới qua biên giới mình có một lần, ấy là chuyến đi chơi Bi-ê-rút vài ngày.

Ca-man Ta-áp ngỏ lời trách chàng thanh niên sĩ quan với giọng “ái quốc”:

-“Một người giàu sang của Ác-hen-ti-na cũng không sao hạnh phúc bằng được sống ở đất nước ta, ở Xy-ri”, y nói với một vẻ kiểu cách mà A-lê-san nghe quen tai nhưng làm viên trung úy Xy-ri khá cảm động. Rồi, Ta-áp nói thêm: “Nếu tôi không bị công việc buôn bán ở Đa-mát choán nhiều quá, tôi tin là tôi sẽ tình nguyện phục vụ trong quân đội. Trong lúc này, người ta tất phải cần nhiều người cho cuộc chiến tranh chống Do thái”.

Viên trung úy ngồi im, đến A-lê-san nói tiếp:

“Mối nguy cơ cũng đang rình mò chúng ta ở đây, ở Đa-mát này! Quân đội thì đang trở nên vô cùng quan trọng, có nhiều sĩ quan có thể nhân tình thế này lật đổ chính phủ. Rồi lại hỗn loạn ở trong nước, mà nước nhà vừa mới ổn định sau những biến cố chính trị mới đây”.

Ma-a-di gật đầu tán thành lời của A-lê-san. Bọn I-xra-en đã chiếm Nu-kê-íp rồi. Nhưng quân sĩ của ta đã chiến đấu rất dũng cảm. Tôi tự hỏi xem, liệu chúng ta có thể đánh lại và giáng cho bọn I-xra-en một đòn thất bại được không? Chúng có không quân rất khá mà không quân của ta thì còn yếu và đào luyện tồi khó địch nổi với chúng. Không nói đến phi đội “Mig” mà bọn Ai-Cập đã chuyển về nước chúng và không chịu trao trả lại cho ta. Máy bay mà Mát-xcơ-va đã hứa cung cấp cho chúng ta đến chậm quá.

Ta-áp đang bận pha cà-phê, y không bỏ sót một câu nào. Không một nét nào hiện lên mặt là lộ sự xúc động của y: “Ngay những con phượng hoàng ở Xy-ri cũng sẽ chẳng bay xa nếu không có máy bay”, y buồn rầu nhận xét Đấy không phải là tình cờ mà y dùng danh từ “phượng hoàng”. Y biết rõ ràng những người yêu nước Xy-ri vẫn dùng từ này để ám chỉ các phi công quân sự.

Tên gián điệp I-xra-en đoán rằng viên trung úy trẻ tuổi cũng là người thiểu số vùng Đơ-ruy-dơ ở Xy-ri như chú anh ta, sẽ biết khá nhiều về quân đội Xy-ri như nhiều sĩ quan cao cấp hơn anh ta. Hơn nữa, Ta-áp lại càng yên chí khi thấy A-lê-san nói với y đều gọi “người anh em Ca-man của tôi”. Ma-a-di chẳng có yêu cầu gì hơn là được góp chuyện. Nhưng lúc này, Ta-áp giữ ý tứ không đặt những câu hỏi lộ liễu, tránh gợi nghi ngờ của gã trai trẻ. Tuy nhiên y cũng hỏi một câu vô thưởng vô phạt:

Chắc hẳn là anh phải biết rất rõ nơi xảy ra những trận đánh ở Nu-kê-íp chứ?

Ma-a-di không chút ngạc nhiên về câu hỏi này:

-Có, tôi được biết rất rõ vùng đó! Trước trận đánh hai ngày, hôm thứ tư trước; tôi ở trong đoàn kiểm tra các đồn Xy-ri đóng bên hồ, chính mắt tôi trông thấy đồn lũy của quân địch.

Ta-áp không nhịn được nữa, phá lên cười:

-Anh phải biết, ở Ác-hen-ti-na, bao giờ tôi cũng tránh không quan hệ với bọn Do thái, ở đấy chúng khá đông. Nhưng tôi muốn có một ngày thấy tận mắt, dù ở xa, bọn lính Do thái với vũ khí trong tay…

Viên trung úy liền giải thích cho y biết, khu vực quân sự dọc biên giới, cấm thường dân qua lại. Những thường dân hãn hữu được phép vào các khu vực này vì một lý do nào đấy, đều phải có giấy phép đặc biệt, xin rất khó.

Ma-a-di nói tiếp với giọng của một kẻ hiểu biết nhiều về vấn đề này: “Ở ta có đầy gián điệp Do thái đấy”…Ta-áp không gặng nữa…Và sau một phút im lặng, lại đến Ma-a-di nói thêm:

-Để một ngày thứ sáu sau, ba chúng ta sẽ đi thăm khu quân sự. Anh sẽ đi xe của tôi. Như thế tránh được những phiền toái khi đi qua ranh giới quân sự.

-Cách đây chừng một năm tôi cũng đã đi qua vùng này rồi. A-lê-san nói không được nhiệt tình lắm với ý định đi chơi ở mặt trận.

Hẳn là anh sợ đạn của bọn Do thái? – Ta-áp vừa nói vừa cười, A-lê-san liền chống đỡ ngay. Họ thỏa thuận nay mai sẽ đi thăm mặt trận “khi nào tình hình êm êm một chút”.

Hôm ấy, Ca-min Ta-áp đã vớ được một tin bí mật của gã cháu viên tham mưu trưởng, một tin đối với tên gián điệp I-xra-en đáng giá ngàn vàng.

“Đại tá Áp-đen Ka-rin Nát-la-vi bất đồng với chính phủ - gã trai trẻ kể - Nát-la-vi là một người có quyền lực ở Xy-ri lúc này, ông ta cho rằng các bộ trưởng của ta đều là bọn bất lực cả. Chú tôi đang tìm cách thuyết phục để ông ta chấp nhận một sự thỏa hiệp với chính phủ hiện nay. Nhưng Nát-la-vi không muốn nghe theo cái gì cả. Sau trận Nu-kê-íp và căn cứ vào tình hình trên biên giới, ông ta tin là nhân dân chỉ tín nhiệm có quân đội thôi. Tôi chắc rằng đại tá Nát-la-vi sẽ không ngần ngại gì, chỉ nay mai bắt buộc có một vài thay đổi trong thành phần chính phủ”.

Khi A-lê-san và Ma-a-di ở nhà Ca-man Ta-áp ra về thì đã gần nửa đêm. Từ biệt tên gián điệp, viên trung úy trẻ tuổi còn mời y tuần sau đi xem chiếu bóng. Chỉ có một mình trong nhà, sau khi liếc mắt nhìn sang ngôi nhà trước mặt, Ta-áp thảo bức điện đánh về Ten A-víp. Đêm ấy, y làm việc đến khá khuya. Y cần có một sự yên tĩnh nào đó trước khi có thể tóm tắt một cách rõ ràng và cụ thể tất cả những điều vừa thu lượm được ở viên trung úy Ma-a-di.

Bức điện mà Ta-áp đánh về Ten A-víp, gồm có hai nguồn tin coi như bổ ích với Cục tình báo I-xra-en:

1.Không qiuaan Xy-ri rất gờm không quân I-xra-en; quân đội Ai-Cập từ chối không trả lại cho Xy-ri một phi đội Mig.

2.Trong khi một số sĩ quan quân đội Xy-ri không giấu giếm sự bất hòa với chính phủ mà họ coi là “quá nhu ngược” thì hiện nay con người hùng vấn là đại tá Nát-la-vi.

Lần này, Ta-áp ghi thêm cả nguồn gốc của nguồn tin và đề nghị từ nay trở đi trên các bức điện chỉ gọi Ma-a-di Da-he En-din là “M” tất nhiên là bằng mật mã.

Cái con số hợp với chữ “M” trong suốt ba năm hoạt động ở Xy-ri, luôn luôn được nhắc lại trong các bức điện của Ca-man Ta-áp.

Ở Ten A-víp, Bộ tham mưu hỏi Cục tình báo những tin tức khẩn cấp về quân đội Xy-ri, người ta nhận định phần đầu bức điện của Ê-li như là một biểu hiện sự giảm bớt căng thẳng ở biên giới. Nếu quả thực là quân đội Xy-ri thiếu máy bay và gờm hiệu lực của không quân I-xra-en, thì họ sẽ tránh mở rộng xung đột. Tuy thế, sáng sớm ngày 19 tháng ba và cũng vào giờ ấy ngày 21 tháng ba, nhiều máy bay Mig 17 của Xy-ri đã bay trên biên giới I-xra-en nhưng chẳng một máy bay nào dám xâm phạm vùng trời I-xra-en cả.

Ngày 20 tháng ba, ở Giê-ru-xa-lem đã có phiên họp đặc biệt của Hội đồng bộ trưởng. Phiên họp kéo dài mãi đến khuya. Tham mưu trưởng và người phụ trách các Cục tình báo lúc ấy là It-xe Ha-ren cũng tham dự buổi họp. Kết luận chung về đánh giá tình hình chính trị và chiến lược. Ben Gu-ri-ôn, các bộ trưởng của ông ta, Tổng chỉ huy quân đội và It-xe Ha-ren nhận định rằng, nguy cơ mở rộng chiến tranh I-xra-en – Xy-ri đang tạm thời bị gạt đi. Chính phủ I-xra-en quyết định tiến hành một hoạt động chính trị và ngoại giao ở Liên hợp quốc và ở các thủ đô lớn để phá cuộc tấn công của Xy-ri trên hồ Ti-bê-ri-át và vùng biên giới thường xuyên tranh chấp.

Ben Gu-ri-ôn cũng quyết định cử Cục trưởng Cục tình báo quân sự, tướng Mai-ơ A-mít, một sĩ quan có thành tích và hiểu rõ hơn ai hết những vấn đề thực tế liên quan tới vùng biên giới, làm cố vấn bên cạnh phái đoàn I-xra-en tại Liên hợp quốc.

Như vậy là hành động nhạy bén và thông tin của tên gián điệp ở ngay trong lòng Xy-ri, đã có ngay kết quả và ảnh hưởng trực tiếp đến hàng loạt quyết định có cân nhắc của chính phủ Giê-ru-xa-lem.

Nhưng những trận đánh nhau giữa quân đội I-xra-en và quân đội Xy-ri ở Nu-kê-íp lại còn có một hậu quả khác nữa, hậu quả chua xót cho tên gián điệp ở Đa-mát. Vào cuối tháng ba, đài phát thanh và báo chí Xy-ri đề nghị nhân dân Đa-mát “tới xem tận mắt số chiến lợi phẩm do quân đội dũng cảm của chúng ta chiếm được trong trận chiến đấu chống quân Do thái”. Ba xe bọc thép bỏ lại trên bãi mìn ở Nu-kê-íp được đem về Đa-mát và trưng bày giữa ban ngày ở quảng trường Mác-ga nổi tiếng.

Đông đảo nhân dân tới xem chiến lợi phẩm chiếm được của bọn I-xra-en. Ca-man Ta-áp phải khó khăn lắm mới lách qua được đám đông. Khi trông thấy những chiếc xe bọc thép của quân thù, họ hò hét những khẩu hiệu “Diệt bọn Do thái” hoặc “Những anh hùng Xy-ri muôn năm”. Ba chiếc xe bọc thép được xếp theo hình tam giác ở giữa quảng trường và đám đông diễu xung quanh. Ta-áp được tận mắt chứng kiến quang cảnh cuồng tín. Trong hàng ngàn người Xy-ri đi diễu có tới vài chục người vuốt ve và cả hôn hít những chiếc xe bọc thép chiếm được của quân đội I-xra-en, nhiều người khác thì nhổ phì vào những chiếc xe này. Những người này tất nhiên đều phấn khởi do lòng yêu quí quân đội và căm thù đối với I-xra-en.

Tên gián điệp từ I-xra-en tới, đứng giữa đám quần chúng Xy-ri đang bị kích động quá mức, và đứng trước mấy chiếc xe bọc thép cảm thấy sức nặng của sự cô đơn. Y không thể biết trước được rằng ba năm sau, cũng khoảng ngày giờ này, cũng đám đông này sẽ tới xem một cảnh vật khác; Quang cảnh tên gián điệp I-xra-en Ê-li Cô-hen trên giá treo cổ.

Vừa ở quảng trường Mác-ga về, y nhận được điện thoại gọi:

“Anh đấy phải không, Ca-man Ta-áp?. Tối nay lại tôi để đi xem chiếu bóng nhé!”. Tiếng Ma-a-di Da-he En-din mời.

-Rất vui lòng. Ta-áp đáp.

Thế là ngay tối hôm đó, y đã ngồi cạnh gã cháu viên tham mưu trưởng quân đội Xy-ri trong rạp chiếu bóng Đu-ni-a. Hai người xem bộ phim nói về hành động anh hùng của một toán biệt kích người Anh đánh chiêm Tổng hành dinh của Rôm-men trên bãi sa mạc Ly-bi.

Khoảng nửa đêm, hai người sà vào hiệu cà-phê ở chạn rạp chiếu bóng, viên trung úy trẻ tuổi hãy còn quá xúc động xem trên màn ảnh, đặc biệt cảnh về cuộc tấn công làm anh ta quá xúc động. Đột nhiên Ma-a-di nói với Ta-áp:

-Anh hãy tưởng tượng, một lúc nào đó nếu bọn I-xra-en cũng choảng cho chúng ta một đòn như thế….

Tên gián điệp cười phá ra. Y kìm lại được và nhận xét:

-“Tại sao anh lại như thế? Vậy thì bọn I-xra-en khỏe hơn ta hay là chúng ta quá yếu”.

-Câu trả lời của tôi xác nhận cả hai điểm – En-din đáp.

Tối hôm ấy, Ta-áp cảm thấy có một tình cảm bạn bè chân thật đối với viên trung úy trẻ tuổi, chưa kể đến việc viên sĩ quan Xy-ri sẽ giúp y nhiều việc quí giá. Ma-a-di Da-he En-din có cặp mắt nâu và cái nhìn lạnh lùng. Lòng yêu nước của anh ta, chỉ pha lẫn một phần nhỏ sự thù hằn với I-xra-en. Nguyện vọng chiến đấu cho đất nước của anh ta và sự kiêu hãnh của người Xy-ri là những điều lôi kéo được cảm tình y.

Chỉ có điều mà tên gián điệp chưa biết là viên trung úy trẻ tuổi cũng có nhiều cảm tình với Ca-man Ta-áp.

Sau này y sẽ biết.

N TRANH (The Spy Game in the Middle East) ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Vnmilitaryhistory Nhà xuất bản Công an nhân dân
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Y. Ben Porat, Uri Dan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.