Lúc ấy là tám giờ sáng, một ngày thứ năm trung tuần tháng giêng năm 1965. Ca-man Ta-áp vừa đánh xong tin về Ten A-víp. Hôm trước, trong bữa ăn tối với đại tá Xa-lim Ha-tum, y được tin là tổng thống En Ha-phê đã họp những người phụ trách tình báo quân sự của Xy-ri để thảo luận một dự án thống nhất những tổ chức khác nhau của Pa-lét-xtin lại. Theo Ha-tum kể lại, thì Ha-phê đồng ý thành lập một “lữ đoàn quân biệt động người Pa-lét-xtin” duy nhất, phụ trách những hoạt động phá hoại ở I-xra-en. Cũng dịp này, tổng thống đã gợi lại cuộc chiến tranh An-giê-ri, mong rằng cuộc đấu tranh chống I-xra-en từ nay sẽ phải mang tính chất của một cuộc chiến tranh nhân dân của người Pa-lét-xtin nhằm giải phóng đất đai bị chiếm đóng của họ.
Tên gián điệp làm xong buổi phát điện đi vào hồi tám giờ. Ngồi trên giường, sau đó y xoay cái núm của đài phát thanh, chờ nhận chỉ thị của Ten A-víp, thường thường chuyển cho y sau khi đã nhận được điện của y. Cái đài phát nhỏ xíu, thường mọi sáng cũng như mọi chiều, y lấy từ nơi cất giấu đặt ở ngay trên giường.
Bây giờ thì một tiếng rè rè đặc biệt phải nghe thấy ở trong máy thu thanh. Ten A-víp chắc đang bắt làn sóng. Buổi phát của cấp trên y sắp sửa bắt đầu rồi.
Đúng vào lúc ấy, y nghe thấy những tiếng đập dữ dội vào cửa. Y không còn đủ thì giờ để xoay xở nữa thì cánh cửa nhà đã bị phá tung ra từng mảnh. Y đứng phắt dậy, tự nhiên theo bản năng lấy một bàn tay che cái đài phát nhỏ, thì tám người mặc thường phục, đã xông vào trong nhà, chĩa súng và ra lệnh cho y giơ tay lên. Ê-li không biết rằng cùng lúc này, nhà của y đã bị chừng vài chục người của cơ quan công an Xy-ri vây chặt rồi.
Một người cao lớn đi ra khỏi đám người đang vây quanh tên gián điệp. Khác với những người khác, người này mặc quân phục của quân đội Xy-ri, Ê-li biết người này, đại tá At-mết Xuây-đa-ni, cục trưởng Cục tình báo và phản gián Xy-ri.
-Thằng gián điệp, bây giờ thì mày bị bắt quả tang nhé!
Viên đại tá trẻ tuổi thét lên bằng một giọng không giấu sự giận dữ cũng không giấu niềm chiến thắng của ông ta.
-Da-hin-kum (Tôi xin mời các ông) – Ca-man Ta-áp bình tĩnh nói – Các ông muốn gì tôi nào? Tôi là một người A-rập ở Ác-hen-ti-na.
-Cái trò này thế là đủ rồi đấy. Tên thật của mày là gì? – Viên đại tá mắng vào mặt y.
-Ca-man A-min Ta-áp, dân hồi hương từ Ác-hen-ti-na – Y còn ngoan cố nói thế.
-Được. Cái đó không hề gì. Chúng tao sẽ liệu cho mày sau. Mày sẽ phải nói thôi. Xuây-đa-ni nghiến răng nói. Bị đám người vây quanh gí súng uy hiếp. Ê-li lặng thing không nói gì hết. Y biết rằng đến lúc này, thế là mất hết cả!
Rồi viên cục trưởng phản gián nghiêng mình xuống giường, ném một cái nhìn sành sỏi vào cái máy phát và cái đài thu thanh, lúc ấy đã câm tịt.
-Bổ ích đáy – Viên đại tá nói – cái đài này có đủ công suất để phát tới Ten A-víp không? Thế nào, mày nhận làm việc cho I-xra-en chứ?
Ê-li Cô-hen nín thinh không đáp. Y nhìn nét mặt của Xuây-đa-ni, biết rằng tuy chuyên về tình báo, ông ta chưa trông thấy cái đài phát nào như loại này.
Ít lâu sau, trong một cuộc phỏng vấn dành cho tuần báo Li-băng “A-lát-xbu-a A-la-ra-bi!”, đại tá Xuây-đa-ni tuyên bố: “Tôi cũng lấy làm lạ cho cái tính ngây ngô của một số công dân Xy-ri đã mắc mưu tên Ca-man Ta-áp. Họ tưởng rằng nó đã gửi hàng của họ đi châu Âu, và họ tin là cái chi nhánh của hãng xuất nhập khẩu mà nó thành lập ở Đa-mát sẽ trở thành một trong những hãng buôn thịnh vượng nhất ở Xy-ri. Tất cả đều tưởng Ta-áp có tài khoản vô hạn ở ngân hàng Thụy sĩ và ở Bỉ và mọi người đều vui vẻ nhận những món quà biếu mà nó tặng họ để đổi lấy những tin tức tuyệt vời do họ nói bừa cho nó”.
Xuây-đa-ni tiếp:
“Tôi đích thân mở cuộc điều tra và thẩm vấn Ca-man Ta-áp, tôi đã ngờ ngợ với nó khi tôi có trước mặt bản danh sách những người thường lui tới nhà nó. Khốn khổ thay, tôi có những tin tức này quá chậm. Phaamnf đông những nhân vật này giữ chức vụ quan trọng trong đời sống kinh tế, chính trị và quân sự ở Xy-ri. Trường hợp của một trong những người này làm tôi lo ngại đặc biệt. Đây là một người mà tôi không thể lộ gốc tích, người này thì ai cũng biết vì có những quan hệ rất rộng rãi trong những giới có quyền thế ở Đa-mát”
Xuây-đa-ni nói ai ở đoạn này vậy? Nói Ha-tum chăng? Nói trung úy Ma-a-đi Da-he En Đin chăng? Ông ta không giải thích điều này: “Cuộc điều tra nhằm vào Ca-man Ta-áp không phải chỉ dính dáng đến có một nhân vật đó thôi. Chúng tôi đã theo dõi và thẩm tra tất cả những người vẫn thường lui tới nhà y. Lúc đầu chúng tôi cũng gặp nhiều khó khăn, một phần do sự khôn khéo quá sức mà Ta-áp đã bao che mọi hoạt động của nó. Nó không dùng đàn bà phục vụ ở nhà. Tự nó quét dọn lấy nhà cửa, giặt giũ quần áo và cũng tự nó lau chùi cửa kính. Chúng tôi cũng phát hiện ra là không bao giờ nó gặp gỡ ban ngày hay ban đêm cùng một người cả và nó có một ám hiệu đã định sẵn cho một số khách nào đấy. Nó chỉ mở cửa nhà sau khi đã nghe một số tiếng chuông đã qui ước”.
“Sau khi tiến hành cuộc điều tra đến mức có thể hành động được rồi, chúng tôi canh gác nhà nó và phát hiện ra cái dây trời trên nóc nhà. Chúng tôi đã định ập vào nhà nó vào lúc tám giờ sáng, nhằm tóm được nó ngay ở trên giường. Chúng tôi muốn cản không cho nó kịp tự vệ hoặc không cho nó tìm cách nhảy từ gác tư xuống để tự tử. Ba người phải xông thẳng vào buồng ngủ của nó, rồi người thứ tư có nhiệm vụ làm chết gí nó trên giường. Thời gian hành động không quá hai hoặc ba phút”
“Nhưng Ca-man Ta-áp đã cho chúng tôi một sự bất ngờ. Lúc người của chúng tôi phá cửa xông vào thì nó đã thức rồi và đang chờ nhận một tin điện của Ten A-víp. Cái đài phát nằm ngay cạnh, ở trên giường. Cạnh nó chúng tôi còn tìm thấy một tờ giấy, trong đó ghi bức điện vừa chuyển đi. Đấy là mấy chữ, “tôi sẽ gửi tiếp tin về…”Thế mà Ta-áp vẫn không ngừng nhắc đi nhắc lại với chúng tôi, nó là một dân di cư người A-rập ở Ác-hen-ti-na”.
Dẫn chứng riêng này của đại tá Xuây-đa-ni về việc bắt giữ Ê-li Cô-hen cho thấy trong trường hợp tương tự,, cục trưởng Cục phản gián quân sự có những lý do để ông ta không nói hết sự thật. Sự thật đơn giản và kém lãng mạng hơn. Hai hay ba ngày trước hôm bắt giữ tên gián điệp I-xra-en, Xuây-đa-ni nhận được những chứng cứ không thể bác bỏ được về việc có một đài phát thanh bí mật hoạt động trong khu phố mà Ca-man Ta-áp ở. Mãi lúc tiến hành cuộc lục soát ở trong khu vực này thì Xuây-đa-ni và nhân viên viên của ông ta mới thấy đúng là có thật: đài bí mật này hoạt động trong nhà Ta-áp không thể của ai khác ngoài y. Buổi sáng thứ năm ấy, khi những người của Xuây-đa-ni bủa vây quanh nhà Ta-áp, rồi xông thẳng vào trong nhà, họ đã quả quyết là sẽ tóm quả tang tên gián điệp đang thao diễn động tác bí mật của y.
Nhà của Ta-áp bị nhân viên của Xuây-đa-ni lục soát lộn tùng phèo cả, trong lúc ấy viên đại tá và mấy người giúp việc của ông bắt tên gián điệp đứng cứng người trong phòng ngủ. Cũng do đó họ lại tìm ra cái đài phát thứ hai. Lúc đó thì sự vui mừng của Xuây-đa-ni biến thành cơn giận dữ.
Ông ta nhổ vào mặt Ta-áp:
-Con chó ghẻ, mày sẽ chết. Hãy nói hết sự thật đi. Mày giấu những máy phát ở đâu nữa? Nói ngay tên bọn gián điệp Do thái khác ở Đa-mát ra!
-Hai cái máy phát cũng quá đủ với tôi rồi. Ê-li Cô-hen trả lời, mặt tái xanh, tái xám.
Một trong những sĩ quan mang ra cho Xuây-đa-ni hai vật mới tìm thấy ở phòng bên cạnh: Một thứ bột nổ, giấu trong bánh xà-phòng “Y-a-dơ-lê” và ba viên nhỏ chứa một loại thuốc độc mạnh – chất xi-a-nuya.
-Mày định làm gì bằng thứ chất nổ này? - Xuây-đa-ni gầm lên – Mày tưởng là có đủ thời giờ để tự tử trước khi bị tóm cổ chắc? Chúng tao sẽ chọn lúc cho mà chết, hãy tin vào tao.
Trong lúc ấy, một số phim Ta-áp mới chụp sắp sửa gửi về I-xra-en và rất nhiều quyển sách cùng toàn bộ thư từ của y với Xa-linh-giơ được bày hàng trên mặt tủ buýp-phê.
Rồi Ca-man Ta-áp chỉ nói có một câu thôi:
Tôi đâu có muốn dùng cái chất nổ này để phá hoại ở Đa-mát. Nếu các ông không nhanh mà bắt được tôi, tôi chỉ cần phá mấy cái đài phát của tôi thôi. Đây là tất cả sự thật.
Xuây-đa-ni cho là đã tóm gọn được một tên gián điệp đang hoạt động, nhưng ông ta tin chắc rằng đó là một người A-rập, mang một cái tên mượn và làm việc cho Cục tình báo I-xra-en.
Xuây-đa-ni liền nghĩ ra một cách mà Ta-áp sẽ phải làm. Tên gián điệp lại phải đánh về Ten A-víp nhiều bức điện, nhưng là những tin tức do Cục trưởng phản gián quân sự Xy-ri đọc. Căn nhà của Ca-man Ta-áp giống hệt như một bãi chiến trường, người của Xuây-đa-ni cũng đập phá đồ đạc, xé toạc chăn, màn, quần áo ra, hy vọng tìm thêm những chứng cứ mới về hoạt động của y và những người liên can. Ba ngày và hai đêm liền, Xuây-đa-ni và nửa tiểu đội quân của ông ta không rời khỏi nơi này. Đại tá và người phụ tá của ông, thiếu úy Át-man Tê-ba-ra, tiến hành cuộc thẩm vấn tên gián điệp. Những người khác thì giám sát y.
Cũng hôm thứ năm ấy, vào khoảng tám giờ tối, Xuây-đa-ni dùng vũ khí uy hiếp Ta-áp, buộc y phải dịch ra mật mã một bức điện do ông đọc cho y và đánh về Ten A-víp. Bức điện cũng vô thưởng vô phạt và chỉ báo là quân đội Xy-ri đang ở trong tình trạng báo động. Một sĩ quan tình báo, chuyên gia sử dụng các máy phát, đứng cạnh để giám sát từng cử chỉ một của y. Sáu người kia đứng xúm quanh y và Xuây-đa-ni thì gí súng cách gáy y vài phân, rồi Ta-áp gọi Ten A-víp. Như thường lệ, chỉ trong vài phút đã có lời đáp rồi. Ten A-víp đang nhận và nghe Đa-mát.
Trong lúc bi thảm như thế, Ê-li Cô-hen muốn dùng hết sức mình để báo cho Ten A-víp biết y đã bị rơi vào tay quân thù rồi. Những tín hiệu moóc-xơ y đánh qua những làn sóng điện đối với y giống như mối ràng buộc chóng hay chầy sẽ bị cắt đứt. Nhưng mũi súng của Xuây-đa-ni chạm vào gáy y.
Y đánh bức điện với tốc độ thường lệ. Y không định đánh lừa mấy người Xy-ri. Y không hề làm sai luật đi. Y không thể biết liệu người Xy-ri biết hay không biết luật mật mã đang dùng. Nhưng khó mà nhận thấy, với một sự bình tĩnh đặc biệt mà không có cái gì phản lại được, y đã luồn vào giữa bức điện một ký hiệu nhỏ nhưng y biết là tín hiệu phát giác cho Ten A-víp. Một ký hiệu không gì khác là một sự thay đổi nhẹ nhàng của cách đánh, một nhịp khác để có thể nói cho Ten A-víp biết. Như vậy là ngay trong bức điện đánh đi “có kiểm soát” và mặc dù tình thế bi thảm, Ta-áp cũng vẫn chuyển về cho cấp trên của y sự thật. Sự thay đổi cách đánh này đối với Ten A-víp – như đã giao ước lúc đi – có nghĩa là Ca-man Ta-áp, tức Ê-li Cô-hen đã bị rơi vào tay quân thù rồi.
Tối hôm ấy là một buổi tối tang tóc của trung ương Cục tình báo ở Ten A-víp. Ngay khi những nhân viên kỹ thuật phụ trách nhận điện của Ê-li Cô-hen thấy y báo ám hiệu đã qui ước, họ liền báo động ban chỉ đạo, kể cả Đéc-vi-sơ nữa. Ám hiệu rõ ràng quá rồi, có thể nói là trải ra thật rõ ràng trên băng ghi âm mà người ta cho phát đi, phát lại trên máy phóng thanh cách đánh có khác, cách đánh của bức điện cuối cùng nói rõ ràng: “Tôi đã bị bắt”.
Tuy thế Xuây-đa-ni vẫn chưa thỏa mãn lắm về mỗi một bức điện đánh đi dưới sự uy hiếp bằng khẩu súng lục của ông. Hôm sau, thứ sáu, vào tám giờ sáng, ông bắt Ca-man Ta-áp phải đánh về Ten A-víp bức điện thứ hai. Lần này thì tên gián điệp không dám dùng đến ám hiệu đã giao ước nữa. Cũng chẳng ích gì. Ngay khi trung ương Cục tình báo ở Ten A-víp trả lời, Ta-áp biết rằng cấp trên của y đã hiểu ám hiệu tối hôm trước rồi. Ten A-víp đã biết rằng gã điệp viên xuất sắc của họ đã rơi vào tay người Xy-ri. Sáng hôm ấy, bức điện do Ta-áp nhận và do Xuây-đa-ni và người của ông ta dịch ra, nói:
“Những buổi phát tối qua và của anh sáng nay nhận tồi quá. Tối nay thử nhắc lại những bức điện của anh”.
Ten A-víp khi đã biết những gì vừa xảy ra ở Đa-mát, liền lao vào cái “trò” do Xuây-đa-ni chỉ huy. Chẳng cần nói rõ ra người ta đã biết là Ê-li bị người Xy-ri cầm tù, mà qua bức điện này, người ta còn làm cho y hiểu, mọi việc đều rõ ràng và hiển nhiên! Trái lại, Xuây-đa-ni lại tin rằng những người I-xra-en chẳng biết gì cả: “Chúng nó sa vào bẫy rồi. Vậy thì phải tiếp tục nữa” ông ta giải thích vậy, và tối hôm thứ sáu ấy, ông ra lệnh cho Ta-áp nhắc lại hai bức điện trước “ở Ten A-víp nhận dở quá”, Ta-áp nhắc lại, trong lòng đau xót. Nhưng lần này, lợi dụng sự vô ý của Xuây-đa-ni đang quá tin vào kết quả của mình, y lại đổi cách đánh, cái ám hiệu rất nhỏ này có nghĩa là: “Đừng có tin một chữ nào của bức điện này cả. Tôi bị bắt rồi”.
Chủ nhật, ngày 24 tháng giêng năm 1965, trước khi đài phát thanh Đa-mát, theo lệnh riêng của tổng thống En Ha-phê, long trọng báo tin bắt giữ tên gián điệp Ca-man A-min Ta-áp, một bức điện cuối cùng của tên điệp viên gửi tới Ten A-víp, do đại tá Át-mết Xuây-đa-ni đọc, bức điện do Ta-áp chuyển, giống như những bức điện giả hôm thứ năm và thứ sáu. Đây là nguyên văn của bức điện cuối cùng đó:
“Gửi thủ tướng Lơ-vi E-xcôn và cục trưởng Cục tình báo ở Ten A-víp. Ca-man Ta-áp và bạn bè của hắn là “khách” của chúng tôi ở Đa-mát. Chúng tôi chờ các Ngài gửi cho chúng tôi những người như chúng. Không bao lâu, chúng tôi sẽ cho các Ngài biết số phận của nó. Cục phản gián Xy-ri. Hết”.
Đấy là tiếng nói cuối cùng do cái đài phát bé xíu của Ê-li Cô-hen ở Đa-mát phát đi. Rồi tiếng nói của y im bặt.
Ở Ten A-víp, người ta dịch bức điện bi thảm kia ra và cấp tốc mang lên cho thủ tướng Lơ-vi E-xcôn. Ông ta nhận được bức điện này khoảng một giờ trước khi đài phát thanh Đa-mát chính thức báo tin bắt được tên gián điệp từ I-xra-en tới.
Sự kiêu căng tràn đầy trong bức điện do Xuây-đa-ni gửi cho E-xcôn tuy thế cũng chưa nói đúng trạng thái tư tưởng của giới lãnh đạo ở Đa-mát sau vụ bắt giữ Ca-man A-min Ta-áp. Trong ngày thứ năm, ngay sau khi được biết tin mật về việc bắt giữ Ca-man A-min Ta-áp, En Ha-phê và hai viên đại tá Ha-tum và Đan-li mới bổ chửng cả lên. Có lúc, họ thử tưởng tượng đó là một trò chơi ngông do Xuây-đa-ni bày ra. Nhưng rồi họ cũng phải thừa nhận là sự kiện có thật vì Ta-áp đã thú nhận là có làm việc cho I-xra-en. Rồi từ lúc ấy trở đi, ba người quyết định phải tự bảo vệ. Bởi vì việc Ta-áp, điệp viên của I-xra-en đối với họ đã có những mối liên hệ thường xuyên, và đối với hai viên đại tá, lại thân mật như vậy, có nghĩa là sự thất bại của y có thể làm cho họ sụp đổ theo. Là quân nhân, họ biết rằng cách phòng thủ tốt nhất là tiến công. Vì vậy, tổng thống En Ha-phê quyết định chính thức công bố tin bắt giữ tên trùm gián điệp này trước khi dư luận lan ra khắp Đa-mát. Rồi En Ha-phê ra lệnh cử hai đại tá Ha-tum và Đan-li đến với những nhân viên điều tra từ sáng thứ năm, dưới quyền chỉ đạo của viên sĩ quan phụ tá của Xuây-đa-ni , là Át-man Tê-ba-ra. Ngay tối chủ nhật, Đan-li và Ha-tum trở lại nhà Ca-man Ta-áp nhưng lần này với ý định là đưa nó ra để mở cuộc điều tra gắt gao. Với họ, đó là một phương pháp tốt nhất để làm quên đi những trường hợp họ đã quen biết tên gián điệp, cũng tại ngôi nhà này.
Hôm 24 tháng giêng, vào xẩm tối, với một đội vệ binh oai nghiêm, người ta chuyển Ca-man Ta-áp từ ngôi nhà của y tới căn cứ quân sự của lữ đoàn xe bọc thép thứ 70 của Xy-ri, ở gần Đa-mát. Người ta giam y vào một xà-lim chật hẹp, tối om, không có đèn đóm gì, phần nhiều chỉ dành cho tù binh. Vào mười giờ đêm, tổng thống En Ha-phê tới căn cứ, cùng đi theo có Xuây-đa-ni và người ta mang Ta-áp ra trình diện ông ở văn phòng của viên chỉ huy căn cứ.
Và đây là buổi gặp gỡ ảm đạm, do chính En Ha-phê kể lại với phóng viên đặc biệt của tuần báo An Át-xbu-a A An-ra-bi ở Bi-ê-rút mấy tuần lễ sau vụ bắt giữ Ê-li Cô-hen.
“Tôi đã gặp Ca-man Ta-áp trong trại giam, ít lâu sau khi y bị công an Xy-ri bắt giữ. Mới đây, người ta vẫn tưởng nó là một người A-rập tên là Ca-man A-min Ta-áp, được các cơ quan tình báo I-xra-en tuyển dụng ở Ác-hen-ti-na để cho xâm nhập vào Xy-ri. Nhưng khi tôi nhìn vào khóe mắt của y, tôi bỗng nghi ngờ cái căn cước A-rập của nó. Rồi tôi đặt nhiều câu hỏi về đạo Hồi, nó có vẻ lúng túng. Tôi yêu cầu nó đọc đoạn kinh “Pha-ta” (một đoạn đầu của kinh đạo Hồi “Cô-ran” và cũng dùng làm kinh cầu nguyện của đạo Hồi) và nó không thể đọc thuộc ngoài những dòng đầu. Nó giải thích với tôi, vì rời bỏ Xy-ri từ hồi thơ ấu nên không còn nhớ được những kinh nguyện nữa. Tôi hiểu ngay rằng những sự nghi ngờ của tôi đã được xác định. Nó là dân Do thái chứ không phải là người A-rập. Tôi còn hỏi nó nhiều câu về tôn giáo của ta, nhưng nó câm tịt.
Đây không phải là lần đầu trong đời, tôi hỏi một tên gián điệp Do thái. Với tư cách quân nhân của tôi, tôi đã làm việc này trước kia rồi. Tôi có chút ít kinh nghiệm nào đó về những cuộc hỏi cung này. Sau chuyến tôi tới thăm tại nhà giam, tôi đã ra lệnh cho các sĩ quan tình báo có trách nhiệm về Ca-man Ta-áp, tiến hành cuộc điều tra theo hướng mới của tôi đã phát hiện ra. Hôm sau họ đến tìm tôi để nói cho tôi biết là Ca-man A-min Ta-áp là một tên gián điệp người I-xra-en, tên thật là Ê-li Cô-hen!
Tiếp đó, tôi gặp Ê-li Cô-hen nhiều lần nữa. Tôi mời nó thuốc lá nhưng nó từ chối. Ngoài ra nó cũng chẳng rượu chè gì. Nó hoàn toàn tự kiềm chế được mình và đã tỏ ra can trường và xứng đáng trong những giờ phút khó khăn này”.
Khi nói đến những “giờ phút khó khăn” của Ê-li Cô-hen, En Ha-phê biết là ông ta nói đến cái gì.
Chính quyền Đa-mát đã tìm mọi cách để lợi dụng bằng được vụ bắt giữ tên gián điệp nhằm làm cho các nước A-rập khác thấy tinh thần cảnh giác của mình. Cùng lúc ấy, ở Đa-mát, người ta tiến hành bắt giam hàng loạt công dân Xy-ri, xa gần, ít nhiều có quan hệ với tên gián điệp. Trong số những người này có mười bảy phụ nữ là nhân viên ở đài phát thanh và vô tuyến truyền hình, một nữ chiêu đãi viên của công ty hàng không Xy-ri, nhiều thư ký văn phòng các bộ và dăm ba phụ nữ trong giới thượng lưu ở Đa-mát. Một vài người bạn của Ê-li Cô-hen cũng bị bắt, trái với Ha-tum và Đan-li, họ không được hưởng quyền bất khả xâm phạm. Như vậy là viên tộc trưởng Mắc An A, Ma-a-di Đa-he En Đin, Gioóc-giơ Xép và một số khác bị tống giam.
Nhưng ở Đa-mát, ngay từ tháng hai năm 1965, những tin đồn đại, vô cùng kỳ lạ, những câu chuyện bày đặt về tên gián điệp I-xra-en lạ lùng này, đã tìm được cách xâm nhập vào nơi quyền cao chức trọng nhất của đảng BAATH, được truyền từ miệng này đến tai khác. Những câu chuyện này đầy những sự khủng khiếp trước hành động của “con quỷ Do thái”. Báo chí ở Đa-mát còn mô tả lại chiến thắng phi thường của Cục phản gián đã phát hiện ra “tên gián điệp I-xra-en quan trọng chưa hề lộ mặt ở xứ A-rập”. Báo chí Bi-ê-rút còn làm hăng hơn thế. Tờ báo hàng ngày En Hay-át thì đăng bài điều tra về vụ Ê-li Cô-hen dưới cái tít: Hễ Đa-mát quyết định buổi sáng, thì buổi chiều Cô-hen báo cáo những quyết định đó”, và nói xa hơn thế: “Những kết quả của Ê-li Cô-hen nói cho đúng ra thật là kinh khủng. Cho đến hôm bị tóm cổ, tên gián điệp đó đã làm được những việc quí giá vô ngần cho an ninh của nước nó rồi”.
Trong lúc ấy thì ở trong nhà tù quân đội gần Đa-mát, người ta tiếp tục tra hỏi tên gián điệp trong nhiều giờ liền những câu hỏi về đời sống của y, về quá khứ và về những cấp trên của y ở Ten A-víp. Những người hỏi cung vẫn chưa rõ Cô-hen hoạt động có một mình ở thủ đô Xy-ri hay là y còn đồng bọn nữa.
Như vậy thì Ê-li Cô-hen bị phát hiện như thế nào?
Ca-man A-min Ta-áp, tên thật là Ê-li Cô-hen, không có đồng lõa ở Đa-mát. Nhưng chúng ta đã thấy, nó đã sử dụng cả một loạt những công dân Xy-ri và đặc biệt là những người có quyền chức của chế độ và những sĩ quan của bộ tham mưu, những người này dần dần trở thành những cộng tác viên không có ý thức của nó. Nhưng chẳng có một người nào trong họ nghi Ê-li Cô-hen làm gián điệp cho I-xra-en cả, và cũng chẳng ai có thể đoán rằng chính nó là công dân của I-xra-en.
Cũng cần phải loại trừ tình huống Ê-li đã nói lộ cho người nào đấy sự bí mật quá sức của y. Bản chất lầm lì ít nói, trung thành với công tác của mình, tận tụy với Tổ quốc, y chỉ có nói tính chất của nhiệm vụ của y cho có mỗi một người biết thôi. Đó là Na-đi-a! Nhưng chính Na-đi-a cũng không biết rõ là y đang ở đâu.
Sự việc được biết và được chứng minh như sau:
Những buổi phát tin hai ngày một lần của Ê-li dù tinh vi đến đâu, cũng để lại “dấu vết” trong không gian quanh nhà y. Căn nhà ở của Ê-li lại xế với Bộ tham mưu Xy-ri, hơn nữa, trong khu vực y ở có một số đại sứ quán và lãnh sự quán nước ngoài (trong đó có đại sứ quán Ấn Độ) tất cả đều sử dụng đài phát và thu. Như vậy, có nhiều hôm, do điều kiện thời tiết đặc biệt, những buổi phát của Ê-li có làm nhiễu loạn những buổi phát và nhắn tin của điện đài đại sứ quán Ấn Độ. Khi được biết tin đó, người Xy-ri bèn kiểm tra khắp khu phố này, họ cũng chẳng đứng lâu ở nhà của Ca-man A-min Ta-áp và cũng chẳng thấy cái gì là bất thường ở khu phố này cả. Nhưng những sự nhiễu loạn này vẫn không vì thế mà bớt đi. Trước sự việc lạ lùng này, theo ý kiến của các chuyên gia ở Bộ tham mưu, rõ ràng là có “một kẻ nào đó” sử dụng một đài phát bí mật. Cục phản gián liền nhờ đến các chuyên gia Liên Xô đã ở thủ đô từ hai năm nay. Các chuyên gia Liên Xô khuyên quân đội Xy-ri mua cho Cục tình báo một chiếc xe vô tuyến tầm phương do Liên Xô chế tạo, thuộc loại rất nhạy: một bộ óc điện tử đặt ở trong xe và có nhiều dây trời mạnh, chỉ trong vài phút là có thể tìm ra luồng điện phát đi và vị trí của nó, trong một bán kính vài trăm thước. Ngay đầu tháng giêng, chiếc xe này bắt đầu hoạt động ở các đường phố Đa-mát.
Để có thể thu được hiệu quả tối đa nhờ chiếc xe phát hiện dấu vét này, cần phải cho chiếc xe chạy khắp phố xá Đa-mát trong lúc “tắt điện” toàn thành phố. Đúng ở thời điểm này, về phía Ê-li Cô-hen đã để xảy ra một sai lầm vì quá tin mình nên không để ý đến sự cố điện tắt – là sự cố sau này chúng ta mới biết đã báo trước điềm y bị bắt.
Trước hôm bị bắt hai ngày, Ê-li Cô-hen có báo cho Ten A-víp biết là tối hôm trước y gặp khó khăn, không phải lúc đánh bức điện đi (vì điện đài phát của y chạy pin) mà là lúc nhận điện của Ten A-víp (bằng đài thu chạy bằng điện thành phố) do hỏng điện trong toàn khu phố hắn ở. Ê-li Cô-hen, cái gì cũng “biết” cả, có thể trả lời cấp trên của y mọi câu hỏi, thì lại chẳng lo lắng gì về sự hỏng điện này. Tuy nhiên, đấy đau phải là sự hỏng điện bình thường. Khi thăm dò khu phố của y, Cục phản gián đã ra lệnh ngưng điện trong khi chiếc xe vô tuyến tầm phương đi vòng quanh các đại sứ quán và Bộ tham mưu.
Bây giờ chúng ta biết, điều mà Ê-li không hề biết rằng đêm hôm đó, cơ quan phản gián Xy-ri đã lục lên, soát xuống một căn nhà ở gần nhà y, vì nghi một trong những người ở nhà này có một điện đài bí mật.
Rồi trong hai ngày thấy yên lặng. Liệu Xuây-đa-ni và nhân viên của ông ta có cảm thấy cái gì hoặc một lời phát giác nào đó về Ta-áp không? Không có gì chứng minh cả. Nhưng sáng thứ năm, điện lại bị mất, làm tê liệt cả khu phố Áp-bu Ru-ma-na. Cả lần này nữa, Ê-li Cô-hen cũng không nhận thấy gì, vẫn dùng pin riêng để đánh bức điện đi Ten A-víp. Tám giờ sáng, không một ngọn đèn, không có một tí ánh sáng nào ở gian buồng của y cả. Y cũng không có thì giờ để nhận thấy là cái đài thu cũng không chạy, vì không có điện.
Đúng lúc đó, Xuây-đa-ni và nhân viên của Cục phản gián Xy-ri đã tìm ra cái điện đài quấy nhiễu những buổi phát điện tín của khu phố và ập vào nhà tên gián điệp I-xra-en.