Điệp Viên Từ Ixraen Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xiv. Dâm Loạn Ở Đa-mát

❊ ❊ ❊

Gioóc-giơ Xép là một công chức cao cấp của bộ Thông tin và tuyên truyền ở Xy-ri.

Tuy còn trẻ, khoảng ba mươi ba tuổi, hắn ta đã phụ trách báo chí và đài phát thanh Xy-ri, phát thanh trong nước những tin có tính chất chính trị đủ để rèn luyện dư luận quần chúng một cách thuận lợi cho chính quyền.

Ít ngày sau khi trở lại Đa-mát, tên gián điệp Ca-man Ta-áp lần đầu tiên gặp gỡ Gioóc-giơ Xép. Nhân dịp đi xa về, Ta-áp tổ chức tại nhà riêng một buổi chiêu đãi nhỏ dành cho bạn hữu Xy-ri của y. Y gửi giấy mời cho Kê-man A-lê-san, Ma-a-di Da-he En-din, viên tộc trưởng Mác An-A và cho cả một số nhà buôn mà y có quan hệ trước khi đi châu Âu. Hôm ấy, Ma-a-di trông vẻ trầm lặng và buồn bực. Bị Ta-áp hỏi, viên trung úy trẻ tuổi thú thực chú anh ta, tham mưu trưởng, vì có những sự thay đổi ở bộ phận đầu não trong quân đội, buộc phải từ chức và về hưu non. Tên gián điệp, trong thâm tâm còn thất vọng, khi thấy En-đin đã rời bộ tham mưu gấp mấy lần viên trung úy trẻ tuổi đen đủi kia, liền an ủi anh bạn và đưa cho anh ta món tặng phẩm mang từ châu Âu về: một bộ ca-vát bằng lụa chính cống, đầy những chữ ký của các hiệu may ở Rôm và Pa-ri. Y biếu Kê-man A-lê-san một bộ đồ dùng viết thư có in đậm tên họ và một cái kẹp giấy bằng da màu đỏ “Héc-mét”.

Đúng vào dịp chiêu đãi, A-lê-san giới thiệu Gioóc-giơ Xép với Ca-man Ta-áp. Viên công chức này cùng đi với một người phụ nữ trẻ, tỏ vẻ thích thú được nghe từ miện Ta-áp những tin tức mới nhất của châu Âu. Không phải họ thích nghe những tin tức chính trị quốc tế đâu, cũng như bọn Ma-a-di và A-lê-san, Xép muốn được Ta-áp nói cho nghe những chuyện ba láp ở Pa-ri, những âm hưởng của “Pa-ri vui nhộn” và những chuyện tò mò về các hộp đêm và các vũ nữ thoát y ở Pi-gan. Mấy chàng thanh niên Xy-ri này cũng có đi lại ở các hộp đêm nổi tiếng ở Li-băng cả rồi, nên khao khát nghe Ta-áp kể những chuyện tưởng tượng, vì suốt đời y chưa hề đặt chân đến những hộp đêm ở Pa-ri hay ở Muy-ních.

Sau chuyến đi châu Âu về, tên gián điệp hứa hão, hứa huyền với bọn con buôn.

-Công việc buôn bán của chúng ta có cơ hội phất đấy – y nói với họ đại khái. Tôi hoàn toàn tin chắc như vậy và sẵn sàng bỏ vốn riêng vào chuyến buôn này. Những hàng thủ công, những mỹ nghệ phẩm của chúng ta có sẵn khách mua ở Tây Âu. Y biết rằng Xa-linh-giơ sẽ tìm cách này hay cách khác để tiêu thụ những thứ hàng mà y đã gửi đi.

Gioóc-giơ Xép chăm chú theo dõi câu chuyện sôi nổi của họ. Còn trai tráng và ưa hoạt động, biết nói nhiều thứ tiếng châu Âu, anh ta tỏ ra vui mừng được làm quen với Ta-áp. Y được Xép ca tụng hết lời về nhà ở, về cách sinh hoạt, về những chuyến đi châu Âu và ngay cả cách thức có một mình mà phục vụ cà phê ở nhà cho gần mười hai người bạn. Bữa ấy, Xép hỏi một câu hình như có vẻ hơi không kín đáo lắm:

-Tại sao một người sống sung túc như anh thế này lại không mượn lấy một người giúp việc gia đình? Một người đàn bà giúp việc cơm nước hàng ngày chẳng hạn?…

Ta-áp thì có đầy đủ lý do để không mượn phụ nữ giúp việc ở nhà y. Y nháy mắt với Xép: “Nếu tôi mà mượn một phụ nữ giúp việc thì không bao giờ tôi lấy vợ nữa”. Rồi y nói thêm: “Người đàn bà thứ nhất mà tôi mượn cho nhà này sẽ là vợ tôi, một phụ nữ Xy-ri trẻ và đẹp, có ở ta đấy”.

Người công chức của bộ Thông tin tuyên truyền có dịp nói về công việc của mình: “Nói tóm lại, tôi làm công việc của một nhà báo. Tôi bắt buộc phải có mặt ở mọi cuộc lễ chính thức, được tự do ra vào các cơ quan Chính phủ và thông thuộc những điều bí mật của tất cả các bộ trưởng”. Hắn ta nói một cách kiêu hãnh, quay lại phía người phụ nữ trẻ để cô ta công nhận hắn ta nói là có thật. Đấy là cô Rê-i-ta An Ha-li, người giúp việc của Gioóc-giơ Xép.

Lại một lần nữa, sự tình cờ đã giúp Ta-áp làm được khá là nhiều việc. Nhờ có những quan hệ ở Đa-mát, tên gián điệp dần dà trở thành bạn thân của Gioóc-giơ Xép. Y tâm sự với Xép là y vẫn thường mơ ước trở thành nhà báo., khâm phục những người chỗ nào cũng có mặt, cái gì cũng biết và ai cũng quen. ‘Nhưng đáng thương thay, tôi chỉ là một anh nhà buôn hạng trung thôi”, y nói thêm với giọng chua chát.

“Nếu anh muốn biết rõ công việc của tôi, anh chỉ cần dành chút thời gian đến chỗ tôi trong giờ làm việc”. Xép nói vậy và đưa cho Ta-áp một tấm danh thiếp, Ta-áp hết sức cám ơn và hứa sẽ đến thăm anh ta.

Ta-áp đã mang từ châu Âu về chiếc đài phát thanh thứ hai, giống như cái thứ nhất. Sau khi bạn bè ra về, y bố trí một chỗ cất giấu ở trong lòng ổ khóa máy cửa sổ phòng khách trông sang Bộ tham mưu. Chủ ý của tên gián điệp là chỉ dùng cái máy này khi cái máy thứ nhất hỏng, nên y lấy vải không ngấm nước bọc cẩn thận, giữ cho khỏi bụi bặm và ẩm mốc.

Một tuần lễ sau khi quen nhau, Ta-áp đến gặp Xép ở Bộ thông tin. Người công chức trẻ tuổi niềm nở tiếp y, giới thiệu với bạn cùng làm ở bộ và mời y uống cà-phê ở quầy bán rượu. Ta-áp có dịp nói về Ác-hen-ti-na, về các bạn bè người Xy-ri của y ở Bu-ê-nốt Ai-rét. Y cũng nhắc đến tên tướng En Ha-phê, cựu tùy viên quân sự, mới về Xy-ri được ít lâu nay.

“Tôi biết rõ ông ta lắm. Một người bạn tốt của tôi đấy” – Xép nói.

“Tôi muốn đến chào và chúc mừng ông ta” – Ta-áp đề nghị.

-Dễ thôi! Tôi sẽ thu xếp cho anh gặp ông ta. Xép hứa vậy. Lời hứa được thực hiện. Ngay trong tuần ấy, Ta-áp đã đến nhà tướng A-min En Ha-phê ở trong khu phố lịch sự Áp-bu Ra-ma-na không xa nhà y mấy. Từ ngày trở về Đa-mát, viên tướng này đã tiếp tục hoạt động chính trị trong nội bộ đảng của ông ta, đảng “BAATH”.

Khi Gioóc-giơ Xép giới thiệu, En Ha-phê chưa nhớ ra ngay Ca-man A-min Ta-áp, chàng thanh niên người Xy-ri ở Bu-ê-nốt Ai-rét. Nhưng ông ta nhớ ra gã nhà buôn lịch thiệp, lúc này đang ngồi trong phòng khách của ông, khi gã nhiệt thành cám ơn ông hồi ở Bu-ê-nốt Ai-rét đã khuyên gã trở về Xy-ri.

“Để tỏ lòng biết ơn lời chỉ giáo quí hóa của tướng quuan, tôi xin phép mang về biếu tướng quân chút tặng phẩm nhỏ”, Ta-áp nói tiếp và đưa cho viên tướng một cái hộp to đựng loại thuốc lá bào có tiếng là ngon mà y mua ở Đức. Y nhớ ra rằng En Ha-phê hút píp,Ta-áp tâm sự với viên tướng kế hoạch của y trong lĩnh vực xuất khẩu hàng mỹ nghệ phẩm đi châu Âu. Y còn nói rõ thêm dự định kinh doanh sang Ác-hen-ti-na nhằm mục đích thu hút vốn liếng của kiều dân Xy-ri để hút vốn đầu tư có lợi cho Xy-ri.

Viên tướng, rõ ràng đã bị chinh phục bởi sự duyên dáng và lòng nhiệt thành kín đáo của Ta-áp, khen ngợi những cố gắng của y, và sau cùng gọi y bằng Y-a A-hi (Người anh em của tôi) biểu lộ rõ rệt nhất thiện cảm của ông.

Trong câu chuyện nhát gừng này, En Ha-phê được dịp nói lên sự lo lắng của ông ta về nội tình ở Xy-ri: Chỉ có mỗi một Đảng là có thể cứu vãn được đất nước. En Ha-phê rõ ràng muốn nói “chỉ có đảng BAATH”. Khi tiễn Ta-áp ra cửa, ông ta còn nói với Ta-áp bằng một thành ngữ mà người A-rập thường dùng: “Hãy coi nhà tôi như nhà anh vậy”. Dẫu sao thì Ta-áp cũng cảm thấy đây là dấu hiệu về kết quả đầu tiên của chuyến thăm viên tướng, người mà ít lâu sau nắm chức vụ tối cao: Tổng thống nước Cộng hòa Xy-ri.

Trong khi chờ đợi thì cuộc thăm viếng En Ha-phê ở nhà riêng của ông ta và việc xâm nhập vào bộ Thông tin cũng là đầu đề cho một số bức điện đánh từ nhà riêng của Ta-áp đi Ten A-víp.

Ta-áp càng ngày càng luôn luôn gặp gỡ Xép. Y tới văn phòng của Xép ở Bộ nhiều quá đến nỗi người gác cửa quen nhẵn mặt và để cho vào tự nhiên chẳng hỏi han giấy tờ, căn cước nữa. Nhanh và hăng hơn cả là A-lê-san và Ma-a-di, Xép trở thành một “người bạn” chân thành của tên gián điệp. Anh ta ngồi hàng giờ ở ngôi nhà của y ở phố Áp-bu Ru-ma-na, kể cho y nghe vô vàn chuyện to, chuyện nhỏ về chế độ; cung cấp cho Ta-áp một phần những tin tức y điện về Ten A-víp. Chẳng hạn, cũng từ Xép mà Ta-áp được biết một phái đoàn Xy-ri đã sang thăm Liên Xô để đề nghị Chính phủ Liên Xô giúp đỡ cho việc thực hiện chương trình đổi chiều dòng nước sông Ha-ba-ni. Theo lời Xép thì Mát-xcơ-va tuy không từ chối việc giúp đỡ Đa-mát, nhưng chẳng tỏ ra sốt sắng lắm.

***

Gioóc-giơ Xép vừa được đề bạt phụ trách duyệt phần chính trị toàn bộ những chương trình của đài phát thanh Đa-mát phát đi nước ngoài. Việc thăng chức của người bạn mới mà, sau đấy ít lâu, có một ý nghĩa đặc biệt với tên gián điệp I-xra-en.

Tình bạn của Ta-áp với viên công chức bộ Thông tin khăng khít đến mức đem lại cho tên gián điệp những cảm xúc bất ngờ. Ở xứ Hồi giáo, không có sai lầm về đạo nào nghiêm trọng cho một người đàn ông bằng sự quan hệ gọi là “bị cấm” với một phụ nữ. Nếu người đàn ông đã có vợ mà còn bao một người mà ở Tây Âu người ta quen gọi là nhân tình thì lại càng nghiêm trọng hơn. Ở những nước này, một trong những điều hệ trọng có thể xảy ra cho một chính khách hoặc một công chức, là bị tìm ra đang sống với một người đàn bà không phải là vợ mình. Vậy mà Gioóc-giơ Xép, người bạn mới của Ta-áp lại được sự thương yêu rất rõ rệt của nhiều cô gái. Anh ta lao mình vào những cuộc tình ái vụng trộm và quá nguy hiểm cho một người có cương vị công khai, cùng với một người bạn trung thành, đại tá Xa-lim Ha-tum viên chỉ huy đơn vị xung kích, gồm những lính dù thiện chiến của quân đội Xy-ri.

Hồi ấy là đầu mùa thu năm 1962, Xép, lúc ấy đã gắn bó với tên gián điệp và hàng tuần ít ra cũng phải gặp Ca-man Ta-áp hai ba lần, đề nghị tổ chức ở nhà y một “cuộc vui thân mật” với đại tá Ha-tum và hai ba thiếu nữ mà anh quen.

Ta-áp tỏ ra hoan nghênh đề nghị này. “Cuộc vui” được tổ chức và diễn ra êm đẹp. Gioóc-giơ Xép cùng đến với cô thư ký Rê-i-ta An Hu-li, một cô gái Xy-ri mũm mĩm, tóc đen, mắt sáng, thật tình rất yêu thủ trưởng. Đại tá Ha-tum thì cùng đi với một nữ nhân viên của sứ quán Thổ Nhĩ Kỳ ở Đa-mát. Phút đầu của cuộc vui, Ha-tum có vẻ cau có khó chịu. Vì không quen Ta-áp, ông ta lo ngại cho công việc và cấp bậc của ông trong quân đội, nếu trường hợp của ông bị người ta biết. Nhưng Ta-áp tìm mọi cách để tâng bốc viên đại tá, một người tráng kiện, khỏe mạnh và có ý thức về sự quan trọng của mình. Thế là chỉ trong có vài giờ đồng hồ và sau khi đã cho các vị khách “thân mật” của mình nốc toàn rượu uýt-ki và cô-nhắc, sự lạnh nhạt tan dần và đại tá Ha-tum lại cảm thấy ở nhà Ta-áp an toàn nhất.

Tên gián điệp lại quyết định làm ăn to, bằng cách kéo dài những cuộc họp mặt thân mật như vậy ở nhà y. Ngay hôm sau diễn ra cuộc vui lần thứ nhất, Ta-áp đi mua một cái máy hát và rất nhiều đĩa hát khiêu vũ mà y cẩn thận chọn toàn loại êm dịu và buồn buồn. Ta-áp tâm sự với Gioóc-giơ Xép rằng y rất thích những tối vui chung và nhà y lúc nào cũng sẵn sàng dành cho những cuộc vui tình tứ của anh ta và của đại tá Ha-tum mà y gọi là “con người đẹp của chúng ta”.

Rồi thì những cuộc họp mặt “thân mật” trở thành một thói quen suốt cả mùa đông 1962-1963, Xép và Ha-tum lợi dụng tính hiếu khách của Ta-áp, tổ chức ít nhất hai tuần một lần, khi thì cùng đi với hai, đôi khi với ba thiếu nữ, họ vui chơi thỏa thích ở khu phố Áp-bu Ru-ma-na. Ta-áp chuốc rượu, thay đĩa hát, nhảy với cô gái này hoặc cô kia, nhưng tự vạch cho mình một giới hạn không được vượt qua: tránh mọi quan hệ với những cô gái Xy-ri này, chỉ đối xử như bạn bè thôi. Tên gián điệp quả là tận tâm với nhiệm vụ của mình, y viện nhiều lý do để chỉ là người đứng xem trong những đêm vui nhưng lại lắng tai nghe không sót điều gì mà viên sĩ quan cùng người công chức nói ra. Họ hiểu biết khá nhiều về sứ xở này.

Có lần đại tá Ha-tum không nhịn được, nói toáng lên những điều ông nghĩ về chế độ hiện nay ở Xy-ri: “Bọn nhu nhược, lũ hèn nhát – ông ta hét ầm lên khi men rượu đã ngấm vào mạch máu. Bọn chúng tất cả đều gờm I-xra-en. Cả lũ chúng nó run ở trong quần. Đã đến lúc phải thay đổi đi thôi! Rồi, như muốn chứng thực sự hùng mạnh của quân đội Xy-ri, ông ta nhắc đi nhắc lại nhiều dịp về biên chế của quân đội: “Hai sư đoàn xe bọc thép, năm sư đoàn bộ bình, bốn phi đoàn máy bay chiến đấu. Nhưng những đơn vị xung kích của tôi thì còn hơn tất cả quân đội hợp nhất lại, tôi có dưới quyền những thanh niên trai tráng, gan dạ và được huấn luyện rất cừ, họ chẳng hề sợ bọn Do thái và sẵn sàng hy sinh cho Tổ quốc”.

Vào tháng chạp năm 1962, đồn biên phòng Nu-kê-íp được xây dựng lại từ khi bị phá hủy, đã nổ súng vào mảnh đất nhỏ hẹp đang tranh chấp ở dọc biên giới phía Bắc, tại khu vực sông Đan, một sông nhánh duy nhất của sông Giuốc-đanh. Cũng trong ngày ấy, quân Xy-ri tấn công một đội tuần tiễu của quân đội I-xra-en.

Ca-man Ta-áp đánh hết điện này đến điện khác về Ten A-víp. Những bức điện gửi vào mùa đông năm 1962 so với những bức điện gửi hồi đầu năm quả có dài thật. Y có hàng đống tin tức thu thập từ các nguồn tin đáng tin cậy. Ma-a-di En-đin, Gioóc-giơ Xép, đại tá Ha-tum, chưa kể đến những tin mà tên gián điệp thu thập được trong giới dân sự và chính trị. Những tin tức này lập tức được dịch ra ở Ten A-víp, và được chuyển tới quân đội và Thủ tướng chính phủ. Lại một lần nữa tình hình có vẻ gay go hơn. Đây đó, người ta có thể chờ đợi một cuộc tấn công rộng lớn. Ngày 11 tháng chạp năm 1962, thủ tướng I-xra-en Ben Gu-ri-ôn phát biểu với các đơn vị xe bọc thép ở Nê-ghép như sau:

-Xa-han (tức là quân đội I-xra-en) gặp quân thù Xy-ri ở đâu sẽ đánh ở đó, trên các ngọn đồi ven hồ, trong đồn phòng ngự của chúng và ngay cả những nơi mà bọn Xy-ri tưởng là chúng ta không thể tới được!.

Những ngày sau, trời mưa tầm tã trên khắp vùng biên giới như cầu thúc quân Xy-ri hoãn những cuộc hành quân. Tuy nhiên ngày 20 tháng chạp năm 1962, Ta-áp cũng gửi về Đa-mát bức điện như sau:

-“Đại tá Di-hát En Ha-ri-ri chỉ huy quân đội đồn trú dọc biên giới của ta dùng sức ép chính phủ Đa-mát mở cuộc hành quân. Đa-mát còn ngần ngừ, sợ bị đánh trả”.

Ngày 24 tháng 12 năm 1962, ngày lễ Nô-el của đạo Thiên chúa. Tại Đa-mát, một giai đoạn mới đã bắt đầu trong những quan hệ giữa tên gián điệp và mấy anh bạn Gioóc-giơ Xép và đại tá Xa-lim Ha-tum của y. Hôm ấy Ta-áp gặp Xép ăn cơm sáng, anh ta nói khẽ với y:

-“Ha-tum và ngay cả tớ đều hoan nghênh những tối tổ chức ở nhà cậu và cảm ơn lòng hiếu khách của cậu. Nhưng…vì cậu chẳng tích cực tham gia cuộc vui với bọn tớ mấy, liệu thỉnh thoảng cậu có thể cho chúng tớ mượn chìa khóa của nhà cậu không? Ban ngày, cậu rõ chứ, vào buổi trưa, khoảng từ năm đến bảy…chẳng cần bàn thêm gì vì bọn tớ sẽ lại dọn dẹp đâu ra đấy cả…Thế nào?”

Tên gián điệp nhận lời. Họ hẹn với nhau rằng, những ngày định tổ chức thì chìa khóa cửa sẽ để trong hộp thư của Ta-áp để ngoe. Chỉ cần buổi sáng, Xép hoặc Ha-tum gọi điện thoại báo cho y biết ý định sẽ lại nhà trong ngày hôm ấy là đủ.

Đây là việc chẳng đáng kể gì mà tên gián điệp có thể làm để phục vụ những nguồn tin chính của y.

Tuy thế, Ta-áp cũng không sao nhãng công việc xuất khẩu. Vào tháng chạp năm 1962, một chuyến hàng quan trọng đầu tiên gồm bàn chế tạo ở Đa-mát và quần áo đặc biệt bằng da được gửi đi châu Âu, từ bến Bi-ê-rút. Những chuyến hàng này trở thành thường xuyên từ ngày ấy, tạo cho Xa-linh-giơ ở Muy-ních và ở Duy-rích gửi được các khoản tiền cho Ta-áp, chắc chắn là quá với số tiền mà y trả cho những người bán hàng ở địa phương. Tóm lại cứ như vậy, tên gián điệp có đầy đủ lý do khi nhận những khoản tiền y cần dùng để làm tốt nhiệm vụ của y.

Sự kín đáo của Ta-áp dối với những cuộc đến chơi “có đôi” mà Xép và Ha-tum thường xuyên tổ chức ở nhà y trong lúc y đi vắng, cũng tỏ ra với những người bạn đó rằng y xứng đáng để họ tin cậy. Ta-áp được nghe từ miệng Ha-tum tin này. Viên chỉ huy mặt trận, đại tá Di-hát En Ha-ri-ri người ở Hê-mét, mới có ba mươi tư tuổi, trong tay có sẵn nhiều sư đoàn quân đóng ở dọc biên giới I-xra-en, đã xúi giục bộ tham mưu nổi dậy chống chính phủ dân sự ở Đa-mát.

Trong bức điện mà Ta-áp đánh về Ten A-víp ngày này tháng hai năm 1963 – nhờ có cái đài phát giấu kỹ trong phòng ngủ (mà y cảm thấy phòng đó thật cần thiết cho mấy anh bạn Xy-ri) bức điện báo tin sắp xảy ra đảo chính ở Xy-ri có ghi cả bằng chữ tên người cung cấp tin này, đại tá Xa-lim Ha-tum.

Nguồn tin quí giá ấy, đã được những chuyên viên của Cục tình báo đem ra phân tích tỉ mỉ, nhưng lần này lại kết luận có thể chỉ là những lời đồn đại tung ra ở Đa-mát, ít có khả năng xảy ra ngay.

Một tháng sau, ngày 8 tháng ba năm 1963, vụ đảo chính mà Ca-man Ta-áp đoán trước, do sự bép xép của Ha-tum đã xảy ra thật. Cục trưởng Cục tình báo quân sự I-xra-en, tướng Mai-ơ A-mít, ngay tối thứ bảy, 9 tháng ba, liền họp các nhà báo I-xra-en ở Ten A-víp để nói cho họ biết rằng vụ đảo chính cuối cùng ở Đa-mát là do đại tá Di-hát En Ha-ri-ri thủ mưu. Ngay khi phong phanh biết ý đồ của ông ta, Đa-mát đã quyết định đẩy ông ta đi nhận chức tùy viên quân sự tại I-rắc thì ông ta lấy quân đội để làm cuộc đảo chính.

Hôm thứ bảy ấy, thủ tướng I-xra-en – Ben Gu-ri-ôn lại về Ti-bê-ri-át ở ngay tại khách sạn Ga-lê Ki-nê-rét. Nhưng Ben Gu-ri-ôn không để ý một tí gì đến những sự việc xảy ra ở Đa-mát hôm trước. Hôm ấy, ông ta lại lo đến những kết quả của vụ bắt giữ hai điệp viên I-xra-en ở Thụy sĩ là Giô-dép Ben-gan và Ốt-tô Giô-kê-lích. Hai tên này định dùng áp lực với con gái của nhà bác học người Đức là Gớc-kơ, để cô ta xin bố cô bỏ Ai Cập, là nơi mà Gớc-kơ đang chỉ đạo những công trình chế tạo tên lửa điều khiển bằng vô tuyến điện cho Nát-xe. Thời kỳ đó, giáo sư Gớc-kơ là một nhân vật vô cùng bí mật nhưng cũng vô cùng nguy hiểm cho I-xra-en, ông ta nằm ở căn cứ nổi tiếng “333” ở Hê-lu-oan thuộc vùng Thượng Nin, đang thực hiện một kế hoạch quân sự tuyệt đối bí mật với sự giúp đỡ của một số nhà bác học, hầu như toàn là người Đức cả.. Những điệp viên Ben-gan, người I-xra-en và Giô-kê-lích, người Áo làm việc cho cơ quan tình báo I-xra-en, đã gặp Hê-đi Gớc-kơ, con gái giáo sư trong một khách sạn ở Ba-lơ. Nhưng nhờ có sự hợp tác giữa Cục tình báo Ai Cập, Cục tình báo Đức và cảnh sát Thụy Sĩ, hai tên này đã bị bắt ở Duy-rích và bị tống giam.

Câu chuyện lôi thôi quốc tế xảy ra tiếp theo vụ bắt giữ này đã thúc đẩy Ben Gu-ri-ôn phải đình chỉ chiến dịch chống lại Đức của Cục tình báo dưới quyền chỉ huy của I-xe Ha-ren, nhưng vẫn không ngăn được Gớc-kơ và chừng hai mươi nhà bác học và nhân viên kỹ thuật tiếp tục làm việc cho Nát-xe. Ngày 1 tháng tư năm 1963, I-xe Ha-ren đệ đơn xin từ chức lên Ben Gu-ri-ôn, lời lẽ đầy phẫn nộ: “Để chấp hành chính sách mới của ngài, xin ngài hãy tìm lấy một người chỉ huy khác, ngoài tôi”.

Việc Ha-ren vẫn được gọi một cách thoải mái là “I-xe bé nhỏ” ra đi, là một thiệt hại nặng cho Cục tình báo. Sự việc này cũng làm cho chính phủ Ben Gu-ri-ôn bận tâm khá lâu và sau đấy, chính ông ta cũng ra đi nốt. Nhưng sự khủng khoảng cũng chỉ giới hạn trong nội bộ Cục tình báo. Việc Ha-ren từ chức sau bao nhiêu năm công tác tận tụy cũng gây ra sự rối ren trong số những người hợp tác thân cận của ông, nhưng không gây ra hậu quả gì quan trọng đến hoạt động bí mật cả.

Trong khi Xy-ri lo lắng về những công việc nội bộ của mình, những công việc miên man từ sau vụ đảo chính cuối cùng, thì I-xra-en trong nhiều tuần lễ liền cũng bận trí về những lo âu của chính mình hơn là những sự việc ở Đa-mát.

Nói đúng ra thì vụ đảo chính xảy ra ở Đa-mát đã thiết lập lên ở Xy-ri một chế độ hoàn toàn khác với các chế độ trước và mở ra một kỷ nguyên mới cho tên gián điệp từ I-xra-en tới.

Sau vụ đảo chính ngày 9 tháng ba, đại tá Xa-lim Ha-tum giữ một vai trò bậc nhất. Chính ông ta nắm những đơn vị xung kích, ngay tảng sáng đã đánh chiếm tòa nhà Bộ tham mưu Xy-ri và đài phát thanh Đa-mát. Sau đó Ca-man Ta-áp, đã bị xô đẩy vào giữa những con người gây ra sự thay đổi chế độ. Hơn thế nữa, Ta-áp lại còn hòa mình vào cuộc sống thầm kín của những anh hùng nổi lên nắm quyền lãnh đạo đất nước họ. Vừa làm xong sự nghiệp nắm chính quyền một cách nhanh chóng, đại tá Xa-lim Ha-tum đã cùng với cô bạn gái ở sứ quán Thổ Nhĩ Kỳ, chạy vội tới mượn nhà anh bạn Ta-áp, “Tôi ăn mừng thắng lợi…”, ông ta nói trong điện thoại với Ca-man Ta-áp.

Sau vụ đảo chính, đảng “BAATH” nắm giữ quyền lực chính trị ở Xy-ri. Một lãnh tụ cũ của đảng, Xan-lát En Bít-ta làm thủ tướng chính phủ, và mười hai trong hai mươi bộ trưởng cũng do đảng này bổ nhiệm. Những ngày sau, một phái đoàn do đảng “BAATH” Xy-ri và của đảng anh em, đảng “BAATH” I-rắc, đi Ai-Cập và ngày 17 tháng tư năm 1963, một bản hiệp ước tương trợ đã được ký kết giữa ba nước. Nhưng dưới mắt những nhà chuyên môn, hiệp ước này che đậy vụng về sự bất đồng sâu sắc đang có giữa Đa-mát và Cai-rô: đảng “BAATH” tuy tuyên bố thống nhất dân tộc A-rập và có những ý định tốt đẹp với Nát-xe, nhưng trong thâm tâm đảng đó không muốn quay trở lại cái kinh nghiệm đau đớn của khối liên hiệp Ai Cập – Xy-ri đã bị thất bại. Đảng “BAATH” trước hết bảo vệ nền độc lập của Xy-ri đã, đâu có phải duy trì quan hệ tốt với Ai Cập.

Đứng hàng đầu của giới chuyên môn về tình hình mới này, có Ê-li Cô-hen, y tham gia với trung ương Cục tình báo I-xra-en bằng những nhận xét và kết luận cùng với tất cả những chi tiết cần biết về những người chủ mới ở Đa-mát.

Nhưng Ben Gu-ri-ôn đã mắc một sai lầm về nhận định tình hình. Trái với những tin tức của tên gián điệp ở Đa-mát, ông ta hiểu khối liên hiệp tay ba, ký kết một cách sơ sài giữa Cai-rô, Đa-mát và Bát-đa một cách nông nổi cho nên đã gửi điện cho tổng thống Mỹ Ken-nơ-đi và tổng thống Pháp Đờ Gôn bày tỏ thái độ lo ngại trước mối đe dọa mới. Ông ta đề nghị Ken-nơ-đi và Đờ Gôn giúp ông đối phó với khối liên hiệp tay ba A-rập không tốt lành cho tương lai của I-xra-en. Nhưng khi những người cầm đầu các chính phủ này chưa kịp trả lời cho Ben Gu-ri-ôn thì khối liên hiệp tay ba này đã tan vỡ.

Ngày 27 tháng 4 năm 1963, Ta-áp báo cáo sự phát triển mới của tình hình qua bức điện như sau:

-Đảng “BAATH” có những biện pháp cứng rắn đối với những sĩ quan thân Nát-xe. Hai trung đoàn trung thành với tham mưu trưởng, đại tá Ha-ri-ri, vừa diễu trên các đường phố trong thành phố. Sắp sửa bắt giữ những sĩ quan có tiếng là có cảm tình với Nát-xe. Tướng En Ha-phê điều khiển các hoạt động. Ảnh hưởng của ông ta trong nội bộ đảng “BAATH” là quan trọng nhất.

Bước nhảy bất ngờ lạ thường cho số phận của tên gián điệp; cũng vẫn En Ha-phê người đã khuyên Ta-áp ở Bu-ê-nốt Ai-rét nên trở về Xy-ri và năm 1962 đã chúc mừng những hoạt động kinh doanh của y với châu Âu, nhờ có việc lên nắm quyền của đảng “BAATH”, lúc đó đã trở thành bộ trưởng Nội vụ của chính phủ mới. Với cương vị đó, En Ha-phê lại đứng đầu cơ quan phản gián Xy-ri.

Ca-man Ta-áp bị lôi cuốn bởi những sự việc không tùy thuộc vào ý muốn của y, những sự việc càng ngày càng dẫn y đi sâu vào nội bộ những người chủ của Xy-ri. Cuối tháng tư, Ta-áp gửi lên cho tướng En Ha-phê một bó hoa kềm theo vài lời chúc mừng.

Vài tuần lễ sau, vào khoảng nửa đêm tháng năm 1963, bạn bè của Ta-áp tổ chức ở nhà y một cuộc vui thật lớn. Hai năm sau, cuộc vui này đã đi vào lịch sử của Xy-ri, dưới cái tên “dâm loạn của cách mạng”!. Gioóc-giơ Xép, Ma-a-di En-đin, Xa-lim Ha-tum và vài người nữa tham gia cuộc vui này, mang theo mấy cô gái Xy-ri. Bắt đầu mọi người nâng cốc chúc mừng thắng lợi của đảng “BAATH” và cuộc vui chấm dứt bằng sự cuồng loạn của sự trác táng, trụy lạc. Ta-áp cố kìm mình tránh không say sưa như lũ bạn. Riêng y phải tỉnh táo, tự chủ được mình cho đến sáng sớm hôm sau. Ngoài những lý do thường lệ để lảng xa những sự nô đùa dâm ô của lũ bạn, hôm ấy y còn một lý do phụ nữa: đại tá Xa-lim Ha-tum dẫn đến nhà Ta-áp một sĩ quan khác, thành viên của bộ tham mưu, đại tá Xa-lát Đan-li và ông ta giới thiệu là “ngôi sao đang mọc” của đảng “BAATH”.

Sáng hôm sau, khi lũ bạn về hết rồi, nhà cửa của Ca-min Ta-áp lộn tùng phèo lên. Nhưng khi đi thay khăn trải giường thì tên gián điệp có thể tự cho rằng, từ nay y đã được lũ bạn coi như là người của họ.

N TRANH (The Spy Game in the Middle East) ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Vnmilitaryhistory Nhà xuất bản Công an nhân dân
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Y. Ben Porat, Uri Dan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.