Điệp Viên Từ Ixraen Tới

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xvii. Không Bao Giờ Trở Lại I-xra-en

❊ ❊ ❊

Vừa tới Đa-mát, Ca-man A-min Ta-áp mang tấm séc mười nghìn đô-la lại ngay nhà tổng thống A-min En Ha-phê và được tiếp liền, En Ha-phê chẳng có một cử chỉ gì là khó chịu khi anh chàng di cư ở Ác-hen-ti-na, coi như là một nhân vật giàu có, biếu bà tổng thống chiếc áo măng-tô lông chồn, ở các nước A-rập, chuyện biếu xén là chuyện phổ biến. Ông ta cảm ơn Ta-áp về món quà tặng đảng “BAATH” và hứa sẽ gửi cho y một tờ biên nhận chính thức do Ban lãnh đạo của Đảng ký.

Ta-áp nhanh chóng liên lạc với anh bạn Gioóc-giơ Xép, giải thích cho anh ta biết là y vui vẻ nhận phụ trách buổi đài phát thanh dành cho dân di cư A-rập ở các nước Nam Mỹ. Nhưng y nói thêm: “công việc buôn bán của tôi càng ngày càng thêm quan trọng khiến tôi không còn thì giờ để phụ trách buổi phát thanh thường xuyên”. Xép nhận lời đề nghị, và thế là từ tháng mười năm 1963 đến mùa hè năm 1964, Ca-man A-min Ta-áp từ đài phát thanh Đa-mát, cất tiếng nói với “những người anh em A-rập xa xôi” ở Nam Mỹ. Cái chính của những buổi phát thanh này, mà y nói bằng một giọng trong trẻo, được các nhà kỹ thuật của đài phát thanh chú ý và khen ngợi, nhằm kêu gọi dân Xy-ri ở nước ngoài ủng hộ những chiến dịch tuyên truyền cho “đảng cách mạng BAATH”.

Cả ở I-xra-en, người ta cũng nghe những bài diễn thuyết của Ê-li Cô-hen trên đài phát thanh Đa-mát, nhưng chưa bao giờ người ta ra một chỉ thị nhỏ nào để lợi dụng những buổi phát thanh này (khoảng gần mười lần gì đó trong cả năm 1964) cho nhu cầu công tác của y cả.

Suốt cả năm 1964, nhờ có cái đài phát bí mật mà Ta-áp đã làm cho I-xra-en bao nhiêu việc vô cùng giá trị. Từ ngày trở lại Đa-mát, từ đầu mùa thu năm 1963 đến mùa hè năm 1964, thực tế mọi hoạt động của tên gián điệp đều dành cho một chủ đề trung tâm có tầm quan trọng sống còn cho đất nước y: đó là kế hoạch của Xy-ri về việc xoay dòng sông Giuốc-đanh.

Ngay từ khi trở lại Đa-mát, Ca-min Ta-áp đã nhận được hết chỉ thị này đến chỉ thị khác, yêu cầu y hãy bỏ qua tất cả mội hoạt động, để tập trung vào vấn đề này. Năm ấy cũng đã giải đáp được ba câu hỏi chủ yếu: tính chất chính xác của kế hoạch Xy-ri là gì, bao giờ thì thực hiện kế hoạch này, người Xy-ri sẽ thực hiện kế hoạch này như thế nào.

Ở I-xra-en, người ta biết rõ rằng Xy-ri rất quan tâm thực hiện kế hoạch đổi chiều dòng nước, sau những quyết định của hội nghị cấp cao A-rập vào hồi đầu năm 1964 ở Cai-rô, dưới quyền chủ tọa của Nát-xe. Vào thời kỳ ấy, việc thực hiện kế hoạch thủy lợi của I-xra-en, việc bơm nước ở hồ Ti-bê-ri-át, do sông Giuốc-đanh cung cấp, việc dẫn nước về miền Nam qua hàng bao nhiêu cây số sông ngòi lộ thiên, vừa được chấp nhận. Như vậy cần phải tìm hiểu một cách chính xác xem người Xy-ri sẽ làm thế nào để I-xra-en bị thiếu một phần nước của sông Giuốc-đanh.

Những viên đại tá Ha-tum và Đan-li là nguồn cung cấp tin vững chắc nhất của Ta-áp. Hai quân nhân này biết rõ kế hoạch của Xy-ri, cung cấp cho tên gián điệp I-xra-en những nét lớn của kế hoạch xoay dòng sông. Khơi một con sông đào chạy dài trên miền cao nguyên Xy-ri (cao nguyên Gô-lan), đổi chiều nước của sông Ra-ni-át, một trong những sông nhánh của sông Giuốc-đanh, có lưu lượng một trăm triệu mét khối nước mỗi năm, cho nó chảy vào sông Giác-múc ở biên giới Gioóc-đa-ni!

Biết được kế hoạch chung có cơ làm cho sông Giuốc-đanh không có nước, cũng chưa làm cho Ta-áp thỏa chí tò mò. Nhờ có nhiều quan hệ ở Đa-mát, y liền chạy vạy nhờ đến hai nhân vật phụ trách kế hoạch thi công.

Một người là kỹ sư, quốc tịch Li-băng, phụ trách công trình xây dựng con sông đào. Ta-áp làm quen được với anh ta trong một bữa ăn tối cùng với đại tá Ha-tum, tại một khách sạn có tiếng ở thủ đô Xy-ri, ha-tum đã được giao nhiệm vụ thảo kế hoạch bảo vệ về mặt quân sự con sông đào này. Viên kỹ sư người Li-băng, Mi-sen Xa-áp, tối hôm ấy chỉ cho y xem bản đồ trắc địa thật của con sông đào, trên một chiều dài là bảy mươi km trên cao nguyên Gô-lan. Rồi ta-áp nghe từ miệng Ha-tum nói một câu mà y chuyển về cho cấp trên của y ở Ten A-víp từng chữ một. Nói về lợi ích sau này của những công trình mà Xa-áp phụ trách, đại tá Ha-tum bật ra câu nói độc địa này: “Bất cần việc Xy-ri hay Gioóc-đa-ni sẽ dùng lượng nước được đổi dòng như thế nào – cái chính là làm sao cho bọn I-xra-en bị thiếu nước đã…”

Một nhân vật khác, có một tác dụng lớn với tên gián điệp và y cũng làm quen được trong trường hợp tương tự là Xa-ha-mét Ben Lăng – đang quốc tịch Xê-u-đích, người đấu thầu, chịu trách nhiệm dùng đội máy xúc “chế tạo tại Mỹ” khơi con sông đào đổi chiều dòng nước. Ta-áp được anh chàng thầu khoán này nói cho biết không những điều mà y không thể nào nghe từ miệng Ha-tum hoặc Xa-áp, mà còn một chi tiết vô cùng bổ ích cho tình báo I-xra-en: một công ty thi công Nam tư, tên là “E-néc-gô Pơ-rô-giêch” được chính phủ Đa-mát mượn để kiểm tra một phần của công trình này.

Cung cấp dần dần cho Ten A-víp những tin tức trên, sau cùng chỉ trong vòng vài tháng, Ca-man Ta-áp đã tìm ra cho cấp trên của y toàn bộ kế hoạch của Đa-mát:

-Sơ đồ của con sông đào Ba-ni-át Giác-múc.

-Thời gian dự định thi công, mười tám tháng.

-Kế hoạch xây dựng ở bờ sông Ba-ni-át một trạm bơm nước rất mạnh, có thể đưa nước lên sông đào. Sông đào này cao hơn con sông Ba-ni-át hai trăm năm mươi mét.

Những tin tức quí giá này đặt I-xra-en vào tình trạng báo động. Quyết định được Ten A-víp đề ra là bằng mọi cách phải ngăn bằng được việc thực hiện kế hoạch đổi chiều nước sông Giuốc-đanh. Những tin tức của Ta-áp được ghi nhận ở Ten A-víp và dịch ra bằng một thứ ngôn ngữ chiến lược, giúp ích không những chính phủ Giê-ru-xa-lem mà cả bộ tham mưu quân đội nữa. Sau này bộ tham mưu quân đội I-xra-en đã nhiều lần gây ra những sự cản trở rõ rệt trong việc Xy-ri thực hiện chương trình thi công này…

Còn một vấn đề khác ngày làm cho I-xra-en bận tâm, vấn đề mà hai năm sau cái chết thảm khốc của Ta-áp là lý do gián tiếp của cuộc chiến tranh I-xra-en – A-rập năm 1967, được hình thành trong suốt cả năm 1964 này. Ta-áp là người đầu tiên báo cho I-xra-en biết những quyết định về việc thành lập đội biệt kích người Pa-lét-xtin, sau này nổi danh là “En Pha-ta”, tập hợp dưới quyền của cục trưởng tình báo quân sự Át-mét Xuây-đa-ni (năm 1967 lên làm tham mưu trưởng quân đội Xy-ri). Đây là một số đơn vị du kích khá quan trọng mà nhiệm vụ là gây những vụ bạo động trên đất I-xra-en. Dự kiến này căn bản gắn liền với vấn đề nước: ý đồ trước nhất của Đa-mát là phá hủy những trạm bơm và những hệ thống nông giang của I-xra-en.

Trong năm 1964, Ta-áp biết là có mười hai tổ chức Pa-lét-xtin, trung tâm đặt ở Đa-mát, đang tuyển nhân lực người Pa-lét-xtin, người Xy-ri và người Gioóc-đa-ni. Về sau, một số trong những người này được đem đi huấn luyện quân sự ở An-giê-ri. Bộ tham mưu Xy-ri quyết định thành lập hai đội biệt động đã được chọn lọc, đóng thường trực ở một trại gần Ku-nê-i-tờ-ra, giáp biên giới I-xra-en khoảng năm mươi cây số. Ngay sau khi đã thu nhập đầy đủ tin tức về việc chuẩn bị này, Ca-man Ta-áp báo ngay về Ten A-víp. Việc xảy ra vào tháng 5-1964. Quân đội I-xra-en phản ứng tức thì: đặt một bộ phận an ninh trên dòng sông đào dẫn nước và tăng thêm việc kiểm soát mọi công trình kỹ thuật của con sông đào.

Hiệu quả của việc phòng thủ này là mặc dù có đến hàng chục quyết định phá hoại công trình thủy nông I-xra-en, nhưng chưa một lần nào đội quân “En Pha-ta” xâm nhập được sâu vào lãnh thổ I-xra-en và không gây ra một thiệt hại quan trọng nào có thể cản được nước chảy từ hồ Ti-bê-ri-át xuống phía sa mạc Nê-ghếp.

Vào một ngày tháng ba năm 1964, chính Ha-tum đã vô cùng dại dột đêm cho Ca-man Ta-áp, người bạn thân của ông ta xem bản kế hoạch phá hoại nông giang của I-xra-en và chỉ cho Ta-áp xem những khu vực mà Ha-tum dự kiến: “Chỉ cần qua một đêm là phăng-teo hết”. Tên gián điệp I-xra-en lập tức báo cho cấp trên của y ở trung ương Cục tình báo ở Ten A-víp.

Đã ba lần Ca-man Ta-áp có dịp quan sát thấy qui mô to lớn và sự chắc chắn đặc biệt của những đồn phòng thủ mà quân đội Xy-ri xây dựng không ngừng trên cao nguyên trông ra hồ Ti-bê-ri-át, trên suốt cả biên giới chung với I-xra-en. Và ba lần nữa, từ tháng hai đến tháng mười năm 1964, với tư cách sĩ quan trù bị, y cùng với Da-he En Đin đi khắp những vùng rẻo cao này, nhìn tận mắt những công trình lớn lao đang biến cao nguyên này thành một “trận tuyến Ma-gi-nô” thật sự. Đôi khi Ta-áp lại đến thăm sở chỉ huy khu Nam, ở En Ha-ma và ở lại cả đêm tại trại sĩ quan. Một lần khác, y có dịp thăm sở chỉ huy của toàn khu vực đặt ở Ku-nê-i-tờ-ra. Chính tại đây, y biết và làm quen với một số sự kiện quân sự và chiến lược, những sự kiện này tất nhiên có một tầm quan trọng rất lớn đối với bộ chỉ huy I-xra-en. Hãy tóm tắt lại những tin tức ghi từ tháng hai đến tháng mười năm 1964, trong hồ sơ tin tức tình báo do tên điệp viên ở Đa-mát cung cấp cho Ten A-víp:

-Bản tường trình chi tiết những hầm phòng thủ bằng bê-tông để bảo vệ súng đại bác do Liên Xô chế tạo, có tầm xa quá hai mươi bốn km.

-Bản tường trình chi tiết, có sơ đồ do tay Ta-áp vẽ những đường hầm kiên cố, sâu nhiều thước, dùng để bảo vệ việc chuyển các xe bọc thép và xe tăng.

-Tin chính xác nhất về hai trăm xe tăng loại T-34, phần lớn dành cho mặt trận I-xra-en.

-Kế hoạch quân sự của Xy-ri, trường hợp có xảy ra chiến tranh với I-xra-en, gồm việc chọc thủng qua biên giới I-xra-en vùng thượng Ga-li-ê bằng xe bọc thép và xe tăng, nhằm cắt đứt vùng này với vùng còn lại của I-xra-en.

-Sau cùng, một tập ảnh (những tấm ảnh đầu tiên trong hồ cơ Cục tình báo I-xra-en) máy bay khu trục Mig 21.

Sự vô tình của đại tá Đan-li, Ha-tum và Da-he En Đin đối với tên gián điệp I-xra-en quả thật là rất quan trọng. Nhưng còn một số sĩ quan khác nữa, những nhân viên của bộ Quốc phòng, cũng góp phần vào việc lập ra những tập hồ sơ này mà đã có vài tập được chuyển về Ten A-víp một cách cẩn thận, giấu kín trong những ô kéo của những chiếc bàn làm ở Xy-ri và xuất đi Mu-ních.

Tháng một năm 1964, Ê-li Cô-hen về thăm I-xra-en chuyến cuối cùng. Chuyến này gắn liền với một sự kiện khiến tên gián điệp cô đơn tràn ngập một nguồn vui: Na-đi-a, vợ y đẻ lần thứ ba, nhưng lần này thì sinh đứa con trai từ lâu mơ ước. Đứa trẻ được đặt tên là Xôn. Sướng phát điên lên, Ê-li Cô-hen muốn mời tất cả các bạn bè ở Cục tình báo tới dự lễ cắt da bao qui đầu vào ngày thứ tám sau ngày sinh của đứa bé. Nhưng người ta phải báo cho y biết không thể làm thế được: một cuộc hội họp như thế tất nhiên sẽ làm cho cái thành phố Bát Y-am nhỏ bé này chú ý đến công việc chính cống của người “đại diện” hiền lành của một công ty xuất nhập khẩu ở nước ngoài.

Ê-li Cô-hen tự cho mình được nghỉ ở I-xra-en ba tuần lễ. Sau khi làm xong bản báo cáo chi tiết, cũng như những lần trước, y đưa vợ, một mình vợ thôi, đến nghỉ tại một khách sạn sang trọng do bá tước Ét-mông-đơ Rốt-trai xây dựng ở Xê-đa-rê. Khách du lịch ở khách sạn, những người I-xra-en sáng nào cũng đến sân đánh “gôn”, người chủ hiệu ăn Xtow-ra-tơn mỹ miều ở trên bờ biển, chắc chắn không hề nghi ngờ gã đàn ông đẹp trai, với cặp mắt dịu dàng và thông minh, âu yếm ôm người vợ, đi chơi với vợ hàng mấy giờ liền trên bờ biển là ai. Tuy vậy, thời kỳ ấy cũng có một người nghi ngờ về hoạt động thật sự của Ê-li Cô-hen: En-phơ-ra-him, em trai của y.

“Thường thì mỗi khi về thăm I-xra-en, Ê-li đều có mang quà cho chúng tôi. Lần này, tôi được một đôi giày khá đẹp – sau này khi gã anh trai chết, anh ta mới kể như vậy – Nhưng xem này, khi tôi xỏ đôi giày lần đầu, tôi nhận thấy số chân lại ghi bằng số A-rập, bằng mực đỏ người ta đã cố xóa đi. Tôi nói với Ê-li nhận xét này thì anh ta bảo là ở châu Âu về. Tôi hỏi: “Thế quái nào ở châu Âu người ta lại bán giày ghi số chân bằng chữ A-rập?” Rõ ràng là Ê-li không hài lòng về câu chất vấn của tôi. Anh nhận là có ghé qua Thổ Nhĩ Kỳ và mua giày ở đây. Tôi không nói gì nữa. Nhưng tôi biết là nói láo. Vì ở Thổ Nhĩ Kỳ từ lâu người ta không dùng đến chữ số A-rập nữa…

Sau chuyến về thăm nhà lần cuối cùng này, Na-đi-a và cả gia đình đều nhận thấy là Ê-li cáu kỉnh, chán nản, mệt mỏi mà không có vẻ gì là vội vã lên đường đi nước ngoài cả.

Một buổi tối, ở Xê-đa-rê, Ê-li tâm sự với vợ: “Anh thấy sống xa em và các con chúng ta thế là đủ rồi. Anh lại đi chuyến nữa. Nhưng bận sau anh sẽ không đi nữa”.

Đúng là y không bao giờ trở lại I-xra-en.

Trung ương Cục tình báo có một vấn đề khó xử phải giải quyết với Ê-li Cô-hen. Ngay từ buổi gặp gỡ lần đầu và suốt trong ba năm liền, viên tộc trưởng An A đã gắn liền vỡi gã trai trẻ Ca-man Ta-áp, bằng một tình bạn sâu sắc. Nay ông ta quyết định một cách khá độc đoán là cưới vợ cho gã trai tơ này.

“Không chịu lấy vợ thật là một tội đấy. Anh đã khá giầu rồi, anh có một ngôi nhà đẹp, hoàn cảnh của anh khá giả, và anh đã trở thành dân Xy-ri thật sự rồi. Phải lấy vợ đi…”, ông ta có lần nói với Ta-áp như vậy. Nói suông thôi thì ông ta không chịu. Một ngày hè năm 1964,, An A giới thiệu với Ta-áp người bạn của ông là Áp-bu Ma-mút, một nhân vật đáng kính trọng và cũng là địa chủ như ông, có con gái là Y-át-xmin mười chín tuổi, cô cũng chẳng dám đòi hỏi gì hơn là lấy được một người chồng như Ca-man A-min Ta-áp.

Sự ép buộc đó đã dẩy y trong một phạm vi nào đó vào cái trò oái ăm này. Y đã gặp hai cha con cô gái rất nhiều lần. Một lần y đã dẫn hai cha con đi nghỉ ở Bi-ê-rút. Nhưng cái trò này không thể kéo dài mãi. Cần phải có một quyết định. Ông bố và nhất là viên tộc trưởng An A không đời nào tha thứ cái trò “ve vãn” kéo dài như thế.

Ta-áp đem chuyện này báo cáo với cấp trên của y để xin ý kiến giúp đỡ và kể cho cấp trên một việc xảy ra trước khi y đi Đa-mát ít lâu: Áp-bu Ma-mút có một phần đất đai đã bị chính phủ tịch thu hứa sẽ cho y số tiền là mười nghìn đô-la nếu y chạy chọt với bạn bè ở bộ cải cách ruộng đất để lấy lại số đất đai cho ông ta. Ta-áp liền cho ông ta một bài diễn văn yêu nước, gạt phắt đề nghị của ông ta đi, vin vào cái “lý tưởng của đảng viên trung kiên của đảng cách mạng BAATH”. Người cha đau khổ thật cùng lấy làm lạ cho “anh chàng rể” tương lai!

Cấp trên của Ta-áp lắng nghe câu chuyện “tình cảm” của tên điệp viên một cách thận trọng. Không phải đây là lần đầu họ phải đối phó với một trong những tình thế khó xử này. Liệu có nên buộc y phải cưới, ở Xy-ri, một người con gái mà y không hề yêu, nhưng nhờ có việc này, sẽ củng cố thêm thế đứng của y trên đất thù? Liệu có nên vì lợi ích của đất nước mà lại một lần nữa phải hy sinh hạnh phúc riêng của tên gián điệp? Ê-li Cô-hen đã là cha của ba đứa trẻ, y yêu vợ con lắm. Cuối cùng người ta tránh không quyết định gì. “Kéo dài sự việc ra. Tránh trả lời dứt khoát. Đừng nói không mà cũng đừng nói có..”Đéc-vi-sơ khuyên y thế.

Trong một lĩnh vực khác, Ca-man Ta-áp nhận một gợi ý của Đéc-vi-sơ ở Đa-mát, anh nên mua lấy một chiếc xe để đi lại cho dễ dàng. “Tôi chẳng cần dùng gì xe với pháo, ở Đa-mát, mọi người đều đi bộ cả”. Y viện lý do thế, tuy nhiên y cũng hứa sẽ mua một cái xe “Vôn-xva-ghen” rẻ tiền chỉ phải trả có bảy trăm đô-la thôi. Khi dời I-xra-en, Ê-li Cô-hen mang theo số tiền này. Nhưng y không mua xe. Y không có thời giờ đi mua bán. Vào những ngày cuối tháng chạp năm 1964, Na-đi-a nhận được một tấm bưu thiếp của chồng gửi khi dừng chân ở Bỉ. Đầu tháng giêng năm 1965, nàng lại nhận được một tấm thiếp của chồng, gửi từ Ý. Đấy là hai bức thư trực tiếp mà Na-đi-a nhận được của Ê-li, trước bức thư cuối cùng y viết một giờ trước khi chết.

N TRANH (The Spy Game in the Middle East) ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Vnmilitaryhistory Nhà xuất bản Công an nhân dân
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Y. Ben Porat, Uri Dan

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.