Sự trao đổi những bức điện mật giữa Ca-man Ta-áp trong khu phố Áp-bu Ru-ma-na ở Đa-mát với trung ương Cục tình báo ở Ten A-víp tiếp tục trong suốt mùa xuân năm 1963, lúc ấy Xy-ri vừa diễn ra những sự kiện chính trị có tầm quan trọng quyết định cho tất cả vùng Trung Đông. Nằm ở một chỗ tốt để có thể nhìn thấy những mưu tính bên trong và những xu hướng của chế độ mới hàng ngày cứ mỗi buổi tối, phần nhiều vào khoảng hai mươi giờ, đôi khi vào tám giờ sáng, tên gián điệp giải đáp ngày một chính xác những câu hỏi của cấp trên.
Rất ít khi Ta-áp dùng đài phát của mình để đánh thêm vào bức điện một vài dòng gián tiếp gửi cho gia đình. Tuy nhiên đôi khi người ta cũng có thể nhặt ra trong những bức điện đánh đi trong mùa xuân 1963 những dòng chữ như “Yêu cầu đừng quên tặng phẩm nhân ngày sinh của Na-đi-a” hoặc là “Yêu cầu gửi gói quà nhỏ ở châu Âu cho con gái Xô-phi của tôi”. Có một lần, cũng vào mùa xuân này, đến lượt Ten A-víp gửi bức điện đi Đa-mát, báo cho tên điệp viên biết: “Na-đi-a sắp ở cữ”, Ten A-víp nhắc lại bốn chữ này hai lần. Việc báo tin vui này ghi ở phần cuối của một bức điện bảo Ta-áp điều tra về những ý định của chế độ mới của đảng “BAATH” đối với I-xra-en và tình hình ở dọc biên giới chung.
Từ lâu ao ước vợ đẻ đứa con trai, tên gián điệp dự định sẽ khao cái tin mừng này một cách vui vẻ, ăn mừng ở gia đình hoặc với bạn bè thân thuộc. Ở Đa-mát, những “bạn” thật là bạn, những “bạn” thật tốt của Ta-áp là Ma-a-di En-đin và Gioóc-giơ Xép. Về mọi trường hợp, kể cả cho nhu cầu của công tác tình báo, Ma-a-di En-đin và Gioóc-giơ Xép đều có thể là bạn của Ta-áp cả. Vừa được tin ngày mai sẽ là cha của đứa con thứ hai, Ta-áp liền gọi điện thoại cho Ma-a-di và Gioóc-giơ, mời hai người lại nhà ăn cơm tối. Nhưng Gioóc-giơ Xép đã chót nhận lời mời ăn tối với một kỹ thuật viên ở sân bay Đa-mát rồi. Hắn ta đề nghị với Ta-áp và Ma-a-di đến với hắn ta ở sân bay.
Chưa bao giờ Ta-áp lại thấy sung sướng như tối hôm ấy. Ngay lũ bạn cũng không sao đoán được lý do niềm vui sướng của y. Sau cùng, khi Xép hỏi Ta-áp, tên gián điệp trịnh trọng tuyên bố:
“Tôi lấy làm sung sướng có thể báo cho các bạn biết là, nay mai tôi có ý định thực hiện một ước mơ quí hóa đối với tôi. Tôi sẽ đi Ác-hen-ti-na nhằm gom góp một số vốn đầu từ quan trọng trong đám dân di cư Xy-ri ở Bu-ê-nốt Ai-rét”.
Ta-áp biết rằng trung ương Cục tình báo vừa báo cho y biết tin là vợ y sắp đẻ nay mai sẽ cho y về I-xra-en ít ngày.
Ma-a-di và Gioóc-giơ Xép ca ngợi ý định của Ta-áp. Người bạn của Xép có vẻ là một trong những người phụ trách sân bay, cũng hòa vào với họ để uống mừng sức khỏe của y. Anh bạn này tên là I-li-a En Ma-a-dơ, phụ trách phối hợp đường hàng không dân dụng và quân sự tại sân bay quốc tế ở Đa-mát.
Như thế là trong bữa cơm ăn mừng một việc riêng mà chẳng ai hiểu gì cả, trừ chính đương sự ra, Ta-áp lại có thêm một người bạn mới, một nguồn tin tình báo quân sự quan trọng trong một tương lai gần thôi.
Thời kỳ ấy, quân đội Xy-ri có lệ hàng ngày cho bốn máy bay khu trục loại Mig 19 bay trên biên giới chung với I-xra-en mà nhiệm vụ chính là chụp ảnh từ trên không vùng biên giới I-xra-en. Đối phó lại, trong nhiều tuần lễ liền, trên vùng trời I-xra-en, cũng xuất hiện bốn máy bay khu trục I-xra-en, loại “Suýp-pe Mít-xte” (Bí mật hạng nhất) do Pháp chế tạo, theo dõi những máy bay của Xy-ri và nếu có dịp là đuổi đánh.
Đột nhiên, không biết vì lý do gì quân đội Xy-ri ngừng hoạt động này, Bộ tham mưu quân đội I-xra-en còn chưa đoán được lý do của việc ngừng những chuyến bay thám thính, nhưng sợ nếu hỏi một vấn đề quân sự như loại này thì không hợp lắm. Do sáng kiến cá nhân và không chờ trung ương Cục tình báo hỏi, Ca-man Ta-áp đã cung cấp lời giải đáp.
Đây là bức điện của Ta-áp đánh cho Ten A-víp hôm ấy:
“Bốn Mig 19 ở sân bay quốc tế Đa-mát bất động. Một phi công bị bãi chức vì lý do sai lầm chính trị. Phi công thứ hai ốm, người thứ ba bị thương trong tai nạn xe cộ”.
Mới có ba phi công không bay được, mà bộ chỉ huy Xy-ri đã ra lệnh cho bốn máy bay thôi không bay trên biên giới I-xra-en nữa.
Tất nhiên Ta-áp moi được những chi tiết này ở I-li-a En Ma-a-dơ khi y mời anh ta đến nhà ăn tối cùng với Gioóc-giơ Xép và trung úy Ma-a-di En Đin.
Bộ tham mưu ở Ten A-víp rút ra trong bức điện của Ta-áp kết luận, nếu Xy-ri không thể thay thế được ba phi công lái Mig 19, và không thể thuyết phục các chuyến bay thám thính được, có nghĩa là họ có một số lượng phi công chiến đấu rất hạn chế.
Cũng vào thời kỳ đó – giữa tháng ba và tháng bảy 1963 – có một việc vặt liên quan đến một trong những bức điện của Ta-áp và bức điện này được chuyển đi tất cả các văn phòng trong Cục tình báo I-xra-en.
Một buổi chiều thứ bảy qua buổi phát thanh bằng tiếng A-rập của đài “Tiếng nói I-xra-en”, Ê-li Cô-hen hay tin đội bóng quốc gia bị thua một đội nước ngoài ở Ten A-víp. Y cảm thấy sự thất bại này như một điều sỉ nhục cho riêng mình. Ngay tối hôm đó, y chuyển về Ten A-víp một số chi tiết về các nhà lãnh đạo của đảng “BAATH” Xy-ri, rồi thêm vào bức điện mấy chữ: “Đã đến lúc chúng ta phải tập chiến thắng, ngay cả trên sân cỏ rồi đấy. Yêu cầu chuyển tới đội bị thua những mối xúc cảm mạnh mẽ và sự tủi hổ dân tộc của tôi”.
Tối hôm đó, hình như người ta cười khá nhiều ở trung ương Cục tình báo Ten A-víp thì phải.
Trong khi ấy, Đa-mát bổ nhiệm bộ trưởng Thông tin tuyên truyền mới. Đây là một nhà lãnh đạo trẻ của đảng “BAATH”, Xa-mi A-gun-đi, một nhà trí thức đầy nghị lực, người cao xương xương, và khác với phần nhiều đồng bào của ông, có một bộ tóc mầu hung khá đẹp. Là bạn thân của Ta-áp, Gioóc-giơ Xép và đại tá Xa-lim Ha-tum và sau cùng cả đại tá Xa-lát Đan-li nữa, những người này anh nào cũng lấy nhà của y làm nơi vụng trộm tình ái. Ta-áp từ nhiều tuần nay đi lại tự do trong bộ Thông tin và tuyên truyền. Tên gián điệp thường ngồi bên cạnh Xép, ở ngay bàn giấy lúc anh ta xem xét tập báo cáo mật hoặc nhận chỉ thị của cấp trên. Chỉ có mỗi một bận thôi, tuy nhiên, cái việc nhỏ này cũng có thể có những hậu quả nghiêm trọng, đã làm mất cái thói quen của Ta-áp là liếc mắt nhìn một cách không kín đáo vào những tài liệu để la liệt trên bàn giấy của Gioóc-giơ Xép. Một viên chánh văn phòng chợt bước vào bàn giấy Xép mà không báo trước trong khi Xép đang bận nói chuyện điện thoại và Ta-áp thì đang cắm đầu đọc một tài liệu có hai gạch chéo đỏ chót.
-Tại sao anh lại để cho một người lạ đọc tài liệu như thế này?. Viên chánh văn phòng hỏi Xép bằng một giọng trách móc.
Xép không chút sợ sệt:
-Xin anh chớ ngại gì. Đây là một người bạn tốt đáng tin cậy!
Anh ta đáp đơn giản vậy. Viên chánh văn phòng chắc hẳn không nghi ngờ Ca-man Ta-áp là một tên gián điệp, nhưng bình thường thì một người phụ trách báo chí và đài phát thanh của Bộ không được phép cho bất cứ một ai để mắt tới tài liệu mật của mình. Tuy vậy, Xép cũng phải tiếp thu nhận xét của người đồng sự. Anh ta khuyên Ta-áp nên thưa thưa tới Bộ và nên kín đáo hơn một chút. Việc xảy ra cũng kín thôi, và cũng không gây ra sự khó chịu giữa tên gián điệp và người viên chức của Bộ. Nhưng sau này khi kể lại câu chuyện với Ten A-víp, y cũng thấy hốt.
Từ khi Xa-mi A-gun-đi đến nhận chức bộ trưởng, địa vị cá nhân của Xép lại càng được củng cố rõ rệt. Ta-áp không bao giờ từ chối (mà thế là phải lẽ lắm) đi lại nhiều lần với Xép ở Đa-mát hoặc đến các tỉnh. Chức vụ của Xép khiến anh ta phải có mặt ở hầu hết các cuộc họp công cộng của đảng “BAATH”, các buổi lễ lạt, dân sự và quân sự của chế độ đương thời. Ta-áp đều tỏ ra vui vẻ bất cứ khi nào Xép yêu cầu cùng đi với hắn ta. Do đó nhiều lần y được đến những vị trí rất quan trọng về chính trị hoặc quân sự để quan sát và thu lượm những tin tức tình báo quí giá mà sau đấy y vội chuyển ngay về Ten A-víp.
Một đôi khi chính Gioóc-giơ Xép bình luận tình hình chính trị ở Xy-ri trên đài phát thanh Đa-mát. Những buổi phát thanh này dành cho công chúng Xy-ri hoặc cho những người nghe đài ở các nước A-rập láng giềng, hoặc hơn nữa, trên các làn sóng ngắn, cho những người Xy-ri ở nước ngoài, đặc biệt là ở Nam Mỹ. Cả ở đây, Ta-áp cũng luôn luôn tham gia. Ngồi cạnh Xép ở trong buồng kín, tiếng nói của anh ta vang trên các làn sóng và đang được lắng nghe ở đây đó, kể cả ở Ten A-víp. Ta-áp đang có mặt “để học tập nghề bán báo” của anh bạn Gioóc-giơ Xép.
Nhân một trong những lần đến đài phát thanh Đa-mát, Gioóc-giơ Xép đề xuất với Ta-áp một đề nghị bất ngờ là Ta-áp trở thành biên tập viên cho một chương trình thường xuyên, thời gian chừng năm phút thôi với cái tên “một người dân di cư Xy-ri cũ nói với các bạn”. Chương trình đài phát thanh này sẽ dành cho dân Xy-ri di cư ở Nam Mỹ và sẽ phát đi bằng tiếng A-rập và tiếng Tây Ban Nha – hai thứ tiếng mà Ta-áp nói rất thạo.
Chủ trương lập ra chương trình đài phát thanh này xuất phát từ văn phòng của bộ trưởng An-gun-đi là vì trong phạm vi chức vụ của mình, ông ta có nhiệm vụ truyền bá ra nước ngoài chủ nghĩa của đảng “BAATH”. Đảng thì thiếu thốn quá không có đủ tiền để làm công tác tuyên truyền nên dự định tổ chức một cuộc lạc quyên trong đám dân di cư Xy-ri giàu có ở Ác-hen-ti-na. Vậy nên cần phải dọn đường bằng một chiến dịch báo chí và phát thanh. Vì thế mà Gioóc-giơ Xép đề nghị với Ta-áp, một dân di cư ở Ác-hen-ti-na viết bài và trực tiếp phát thanh chương trình này.
Tên gián điệp tuyên bố sẵn sàng thử may rủi xem sao. Gioóc-giơ Xép liền nói với bộ trưởng của anh ta, ông này trên nguyên tắc cũng đã tán thành việc đề cử Ta-áp và yêu cầu Xép giới thiệu với ông ta người anh ta tiến cử.
Ít ngày sau thì có cuộc gặp gỡ trao đổi đặc biệt vồn vã. Ta-áp vội vàng kể với viên bộ trưởng rằng y đã có ý định nay mai trở về Ác-hen-ti-na để tập hợp vốn buôn lại, nhưng nói thêm là y sẵn sàng nhân dịp này, tổ chức một cuộc quyên tiền trong đám bạn thân của y cho đảng “BAATH”.
Tuần lễ sau, Xa-mi A-gun-đi duyệt y việc đề cử Ta-áp. Nhưng tên gián điệp chẳng vội gì mà nhận ngay cái việc dễ bị chú ý này. Y còn muốn báo cáo trước cấp trên của y ở Ten A-víp. Y bèn giải thích với Xép quan điểm của y: tốt nhất là nên chờ khi tôi ở Ác-hen-ti-na về đã. Lúc bấy giờ, chắc chắn với kinh nghiệm và sự quan hệ mới với những người di cư Xy-ri ở Bu-ê-nốt Ai-rét, tôi càng có điều kiện để biên tập những chương trình cho buổi phát thanh.
Trước ngày giả vờ lên đường đi Ác-hen-ti-na ít lâu, tên gián điệp còn có dịp báo cho Ten A-víp biết tin thay đổi lớn ở bộ phận đầu não của quân đội Xy-ri. Qua một người bạn, y được biết Đi-át En Ha-ri-ri, tham mưu trưởng vừa bị bí mật cất chức và bị quản thúc tại nhà, ở gần Đa-mát. Ý định của chính phủ là sẽ “đẩy” đi nước ngoài viên sĩ quan vừa bị giáng chức này.
Về sau, trước khi các nước phương Tây biết tin Đi-át En Ha-ri-ri quả thật bị “đầy” ở Pa-ri, thì Ten A-víp đã được Ê-li Cô-hen báo trước rồi. Thời kỳ ấy, tên gián điệp là một trong những người hiếm có ở Xy-ri không những biết việc cách chức viên tham mưu trưởng mà còn biết cả lý do chính xác của sự việc nữa: En Ha-ri-ri quá công khai muốn tham vọng cầm đầu chính phủ. Chính phủ được một số sĩ quan chống đối với viên tham mưu trưởng báo trước, vội bắt giữ ông ta ngay, cất chức và tống sang Pháp.
Đi-át Ha-ri-ri, viên tướng trẻ, trong một bộ ria mép khá đẹp và nhìn mọi người bằng đôi mắt chế nhạo màu xanh da trời, đã sống ở thủ đô nước Pháp từ năm 1963. Ông ta nhận của chính phủ một số lương 1000 đô-la, đi xe Pơ-giô 404 màu xanh mang biển số ngoại giao của sứ quán Xy-ri ở Pa-ri, ông ta có tên trong đám sinh viên “vĩnh viễn” của trường Cao đẳng thực hành, ở đây ông ta học lớp của giáo sư V. Sau này, ông đã từ chối việc chính phủ Xy-ri bổ nhiệm ông làm đại sứ Xy-ri tại một nước ở Nam Mỹ.
Mãi một năm sau sự kiện này, Ca-man Ta-áp lại đề cập đến tên của Đi-át En Ha-ri-ri một lần nữa. Xy-ri vừa quyết định huấn luyện cho quân biệt kích đặc biệt. Tướng En Ha-ri-ri, đang bị “đầy” ở Pa-ri, được lệnh phụ trách việc tổ chức các sinh viên A-rập ở châu Âu và đặc biệt những sinh viên gốc Pa-lét-xtin. Đa-mát muốn lồng vào những đơn vị biệt kích này một số người Pa-lét-xtin sống ở châu Âu, sau này nổi tiếng dưới cái tên “En Pha-ta”. Trong một bức điện gửi năm 1964, Ta-áp đã báo cáo về Ten A-víp quyết định trên của Xy-ri.
Sự kiện chính trị cuối cùng đã làm cho Ta-áp phải chú ý trước ngày y về I-xra-en vào mùa hè năm 1963. Từ khi trở về Xy-ri, tướng A-ma En Ha-phê, nguyên tùy viên quân sự ở Bu-ê-nốt Ai-rét, đã vượt một cách khá nhanh mọi cấp bậc lãnh đạo của đảng “BAATH”, thời kỳ ấy đã trở thành “người hùng” của xứ sở.. Vào mùa hè năm 1963, ông ta được cử giữ chức chủ tịch Hội đồng tổng thống nước cộng hòa Xy-ri, nắm cả các chức vụ tổng chỉ huy quân đội và chủ tịch ban chỉ đạo đảng “BAATH”, về sau còn là chủ tịch ban chỉ đạo Liên A-rập của đảng “BAATH” và đảng này có chi nhánh quan trọng ở I-rắc.
Đã quen biết En Ha-phê ở Ác-hen-ti-na và từng tới thăm ông ta ở Đa-mát, lần này Ca-man Ta-áp gửi biếu ông ta một hộp kẹo thật to kèm theo danh thiếp của y trên ghi mấy chữ: “Tôi rất sung sướng thấy ước mơ của Ngài nay đã được thực hiện”.
Kết quả của sáng kiến này thấy rõ ngay. Trong một buổi chiêu đãi đón mừng tổng thống En Ha-phê ở dinh Mô-ha-giê-rin-nơ, nơi mà ông ta chọn làm nhà ở, Ca-man Ta-áp cũng có mặt trong đám khách dự. Xen lẫn những bộ quân phục đại lễ của các sĩ quan Xy-ri và những bộ cánh của các nhà ngoại giao nước ngoài, người ta trông thấy cả tên gián điệp từ I-xra-en tới, đang chạm cốc với bộ trưởng An-gun-đi và anh bạn Gioóc-giơ Xép. Ta-áp không làm gì để mọi người chú ý. Nhưng y không sao ngăn được một phóng viên nhiếp ảnh ghi lại nụ cười bất tử của tổng thống En Ha-phê, khi ông ta nhận ra “anh chàng di cư biết ăn năn của mình” và thân mật bắt tay y. Ca-man Ta-áp đánh bạo hỏi xin nhà nhiếp ảnh một tấm và đề nghị với anh ta cũng làm cho y “trở thành bất tử” nhân thể với bộ trưởng An-gun-đi và anh bạn Gioóc-giơ Xép. Tên gián điệp có một ý định khi hỏi xin mấy tấm ảnh: “Vài tuần lễ sau, gửi về Ten A-víp tặng Đéc-vi-sơ, người chỉ huy của y”. Về sau, những sự thay đổi danh sách ở bộ phận đầu não của đảng và của quân đội khiến tên gián điệp thiếu nguồn tin tức quan trọng. Ma-a-di En-Đin bắt buộc phải ra khỏi quân đội sau khi chú anh ta là Ca-rim Da-he En Đin thôi giữ chức tham mưu trưởng. Ma-a-đi chịu đựng số phận của mình một cách chua xót và thổ lộ cả với Ca-man Ta-áp, rồi sau đó nhận một việc gì đấy ở bộ Đô thị.
Một buổi tối trước ngày đi I-xra-en, Ta-áp lại tổ chức ở nhà riêng một tối vui náo nhiệt. Va-li của y đã sửa soạn đâu đấy chỉ chờ lên đường thôi, còn lũ bạn thì tha hồ mà chơi vui thỏa thích. Thôi thì đủ mặt, cả hai đại tá Ha-tum và Đan-li nữa, hai người còn hỏi riêng Ca-man Ta-áp:
“Khi anh đi vắng, để chìa khóa nhà lại cho bọn tôi nhé”.
Ta-áp buộc phải giải thích với hai vị đại tá này trong khi y vắng nhà, Gioóc-giơ Xép cũng sử dụng và đề nghị các vị tổ chức với nhau “luân chuyển” cái chìa khóa vậy. Y biết đích xác rằng trong bọn họ chẳng có ma nào để ý xem ngôi nhà này chứa cái gì, bọn họ chỉ cần có cái giường của y mà thôi.
Cuộc chè chén vui chơi đang diễn ra tối hôm ấy ở nhà Ca-man Ta-áp, thì thấy xuất hiện hai “ngôi sao” mới: một thiếu nữ người Ý, chiêu đãi viên của công ty hàng không Xy-ri, mặt thì khá đẹp nhưng người thì hơi đẫy. Cô kia, bạ gái của đại tá Ha-tum là Lu-di Sa-ma-ni-a, nữ ca sĩ mà khán giả vô tuyến truyền hình ở Xy-ri đều biết. Để quyến rũ nữ ca sĩ này, Ha-tum dùng uy quyền của mình để cô Sa-ma-ni-a luôn luôn xuất hiện trên vô tuyến truyền hình ở Xy-ri. Rất nhiều lần, các giới tôn giáo ở Đa-mát đã phản kháng chống lại tính bất lương của nữ ca sĩ mà tham vọng thì vô bờ bến. Nhưng tạm thời, Ha-tum là người mạnh nhất lúc bấy giờ. Thế là Lu-di Sa-ma-ni-a trở thành “ngôi sao” hàng đầu của đài phát thanh và vô tuyến truyền hình ở Đa-mát, tuy giọng của cô ta chẳng du dương gì. Đâu là lí do khiến thính giả lúc bấy giờ gọi đài phát thanh quốc gia của họ là “Ha-tum-gơ-rát” (Tức là thành phố Ha-tum-ND).
Sáu giờ sáng hôm sau, Ca-man Ta-áp ra đi, để lại trong nhà, tại buồng ngủ, các vị đại tá Ha-tum và Đan-li cùng mấy cô nhân tình của họ. Lu-di Sa-ma-ni-a và cô chiêu đãi viên người Ý. Ta-áp đã đấu tranh thật nhanh chóng lại ý muốn chụp ảnh hai cặp trai gái lúc ấy đang ngủ yên trong phòng. Nhưng y không làm gì cả. Y chẳng muốn mạo hiểm, nếu như bị một trong hai vị đại tá đó phát hiện và chỉ một việc dại dột mà đổ vỡ cả một công trình quí giá và cần thiết cho nhiệm vụ của y. Dù sao thì kiểu chụp những loại ảnh này, một dịp nào đó, cũng chỉ có thể đêm ra dọa ma mà thôi.
Có vé máy bay đi Bu-ê-nốt Ai-rét, Ta-áp đi Pa-ri trước đó. Ba ngày sau, y tới I-xra-en.