
Vào một ngày mùa thu thuộc четверć thứ hai của thế kỷ mười sáu, tại thành London cổ kính, một bé trai đã chào đời trong gia đình Canty nghèo khổ—một đứa trẻ ra đời ngoài mong muốn của chính cha mẹ nó. Cùng ngày hôm ấy, một đứa trẻ Anh quốc khác lại cất tiếng khóc chào đời trong gia đình Tudor giàu có, và bé trai này lại được khao khát đón chờ. Không chỉ gia đình, mà cả nước Anh đều mong mỏi sự ra đời của cậu. Nước Anh đã mong ngóng, hi vọng và cầu nguyện Chúa trời cho cậu bé ấy nhiều đến mức khi cậu thực sự xuất hiện, người dân dường như phát điên vì vui sướng. Những người vốn chỉ quen biết sơ sơ cũng ôm chồm lấy nhau, hôn nhau và òa khóc. Mọi người đều nghỉ làm; từ kẻ quyền quý đến người hạ tiện, kẻ giàu cũng như người nghèo, tất cả đều mở tiệc, ca múa và uống đến ngà ngà say; họ ăn mừng như thế suốt nhiều ngày đêm liên tiếp. Ban ngày, London là một quang cảnh rực rỡ đáng ngắm nhìn với cờ hoa phấp phới trên khắp các ban công, mái nhà cùng những đoàn diễu hành lộng lẫy trên đường phố. Đêm đến, thành phố lại mang một vẻ đẹp lung linh khác nhờ vô số lửa trại rực cháy ở mọi góc đường, xung quanh là từng đoàn người hội hè reo vui. Khắp xứ England đâu đâu cũng chỉ bàn tán về đứa trẻ mới sinh, Edward Tudor, Thân vương xứ Wales. Đứa trẻ ấy đang nằm cuốn mình trong nhung lụa satin, hoàn toàn không hay biết gì về sự náo nhiệt này, cũng chẳng hề biết—và chẳng buồn bận tâm—rằng các đại công thần cùng các quý bà lừng lẫy đang hầu hạ và canh chừng cho mình. Nhưng chẳng một ai nhắc đến đứa trẻ kia, Tom Canty, đứa bé đang quấn mình trong những mảnh giẻ rách xơ xác, ngoại trừ gia đình nghèo khổ mà sự xuất hiện của cậu vừa mới đem lại thêm gánh nặng.