Trên cánh đồng Pianosa, sáng ngày hôm sau, cuộc đụng độ xảy ra giữa đạo quân của Borgia và những đội quân liên minh…
Những kết quả trận chiến còn mơ hồ.
Việc quan trọng đối với César, là đi vào trong đèo dẫn đến những cửa ngõ của Monteforte, con đường duy nhất có thể đi lại được cho một đạo quân. Cho nên tất cả nỗ lực của những người liên minh là bảo vệ những vùng phụ cận của Đèo Địa ngục.
Và trong cuộc đụng độ đó, nếu như César chưa thể chiếm cứ được những vị trí khiến cho ông ta làm chủ được cái đèo đó, thì hiển nhiên chẳng bao lâu ông ta sẽ đạt được kết quả đó. Đối với hai mươi ngàn quân sĩ, những người liên minh chỉ đưa ra chống lại có mười hai ngàn người. Lại nữa, César đang trông chờ thêm viện binh.
Trời tờ mờ sáng, vào lúc thân vương Manfredi ra hiệu lệnh tấn công, người ta thấy xuất hiện một người đàn bà mặc trang phục màu trắng, cưỡi trên một con ngựa hung hăng, phi ngựa chạy rảo khắp mặt trận. Đó là Hoa Anh Thảo.
Nàng dùng roi ngựa chỉ đạo quân của César đang dàn ra thành những hàng dài lượn khúc. Gần như lập tức, những hàng ngũ khít khao liền chuyển động.
Và chẳng bao lâu, trên cánh đồng rộng lớn, đó là tiếng chân vang dậy của những trung đoàn đang tiến quân, tiếng kêu la do những vị chỉ huy lập lại hàng ngàn lần, rồi sự xô xát xảy ra.
Ban đầu người ta đánh nhau có trật tự. Và vào khoảng bốn giờ, đạo binh của César không tiến tới mà cũng không thụt lùi. Lần lần, trật tự đầu tiên bị phá tan: trận chiến rẽ ra thành mười, hai mươi trận chiến nho nhỏ biệt lập.
Vào khoảng bốn giờ, César, từ ban sáng, đi rảo khắp chiến trường trên một con ngựa ô nhuộm đầy màu đỏ cho đến ức, César mang một thanh gươm hai lưỡi đỏ cho đến cán, quyết định kết thúc cho xong. Ông tập trung đoàn lính Thụy sĩ và hai trung đoàn lính Piémontais của ông. Ông phái một nhóm đông kỵ sĩ quét sạch trước mặt ông. Bấy giờ ông mới tiến thẳng đến cái đèo.
Thân vương Manfredi cùng với hai hay ba trung đoàn, phân nửa đã xơ xác, tiến đến đón đầu César.
Với một cử động của César cuộc hỗn chiến diễn ra ghê gớm. Những nhát đánh, chát chúa tiếp theo những hơi thở hắt ra. Những lời chửi mắng. Những tiếng thét giận dữ. Bỗng nhiên một tiếng ồn ào lớn hơn nổi lên. Những đội quân của Manfredi thối lui.
Thân vương, mình che phủ đầy giáp sắt, đầu trần vì chiếc mũ sắt của ngài đã rớt xuống đất, thốt lên một tiếng kêu tuyệt vọng. Nếu như César đi lọt qua, thì kể như Monteforte thất thủ.
Vào lúc đó Borgia nghe như có một tiếng sấm sét ầm ầm. Khoảng một trăm kỵ sĩ phóng như bay xông vào các trung đoàn của ông. Và dẫn đầu, chạy trước họ vài mình ngựa, một người đàn ông cưỡi ngựa nhảy vọt như điên cuồng. Người đó chỉ mặc một chiến giáp bằng da và chỉ mang có một thanh gươm. Đó là Ragastens.
Vừa xông vào bọn lính Thụy sĩ có César đang ở giữa, Ragastens bắt đầu thúc mạnh vào hông con Capitan bằng đinh thúc ngựa. Đó là cách vận dụng quen thuộc riêng của chàng.
Con Capitan, điên cuồng và giận dữ, nhảy vọt, nhảy lồng lộn, đưa ra những cú đá hậu ghê gớm. Một con đường rộng trống trải hiện ra trước mắt của hiệp sĩ. Và, tự nhiên chàng đã xông thẳng đến mình César.
Bọn lính Thụy sĩ chống trả khó nhọc lại đội kỵ binh của Ragastens đưa đến. Ragastens hiểu rằng số phận của trận chiến tùy thuộc vào lúc này. Không ngừng lại, chàng xông tới và cuối cùng chàng bắt kịp César.
- Giữ mình, thưa đức ông! Chàng hét lên.
- Phản bội! César đáp lại. Mi sẽ chết!
Ông giơ cao thanh kiếm hai lưỡi. Cử động đó bày chiếc vai trống trải giáp sắt, lưỡi gươm của Ragastens đâm sâu vào vai của César khiến cho ông buông rời dây cương và ngã xuống…
Đám đông lính Thụy sĩ lui lại ở khắp nơi.
Ragastens thốt lên một tiếng kêu đắc thắng.
Vào lúc đó, một kỵ sĩ, một người khổng lồ sử dụng một cây dáo nặng, sải ngựa xông vào mình chàng. Liếc mắt nhìn, Ragastens thấy bọn lính Thụy sĩ đang bỏ chạy, mang theo Borgia và bị những người kỵ sĩ của chàng đuổi theo. Chàng liền quay lại chống người khổng lồ. Chỉ riêng mình họ ở trong một khoảng trống rộng rãi đẫm máu, bị vướng víu những người hấp hối và những người chết làm trở ngại.
Nhẹ nhàng không có giáp trụ, Ragastens tránh né cái đụng chạm của người kỵ sĩ đang xông tới. Người khổng lồ bị trớn chạy, vượt qua khỏi mặt chàng. Chính vào lúc đó Ragastens mới rượt theo. Trong vài cái nhảy, chàng bắt kịp ông ta và vừa khi người khổng lồ toan quay lại, ông ta thốt lên một tiếng thét ghê gớm: lưỡi gươm của Ragastesn vừa đâm sâu vào cổ họng của ông ta.
Người đàn ông lăn xuống đất và con ngựa của ông ta cưỡi bỏ chạy. Chiếc nón sắt của người kỵ sĩ lật tung ra, chiếc đầu xuất hiện.
- Này! Đó là ngài Astorre đáng thương! Ragastens nói:
- Phải! Astorre tuyệt vọng trả lời. Nhưng ngài thấy đó, ta đến tìm nhát gươm thứ tám của ta…
- Thưa nam tước, tôi thấy phật ý, Ragastens cảm động nói.
- Ô hay!...Đó sẽ là…nhát cuối cùng!...
Nam tước Astorre trân mình, đập đất, rồi mắt ông lộn tròng, và ông nằm im mãi mãi.
- Con người đáng thương! Ragastens lẩm bẩm.
Và hoàn toàn suy tư, chàng đi trở lại mặt trận những đạo quân liên minh. Một tiếng hoan hô đón tiếp chàng.
Hết sức ngạc nhiên, chàng nhìn xung quanh mình. Và bấy giờ, chàng mới nhận thấy chính chàng được người ta hoan hô. Khi chàng đặt chân xuống đất, thân vương Manfredi bước tới, giang rộng hai cánh tay.
- Ngài đã cứu thoát chúng tôi! Ngài vừa nói vừa ôm chặt chàng.
Rồi, đến lượt của bá tước Alma, của Giulio Orsini, của Malalesta bị thương, của hai mươi người khác…Đứng trên một gò cao, cách đó không xa, Hoa Anh Thảo nhìn quang cảnh đó.
Xa hơn nữa, rất xa, từ trên một tảng đá cao, một người đàn bà khác tham dự tất cả các giai đoạn của trận chiến. Khi nàng thấy mọi việc đã xong xuôi, người đàn bà đó đi trở lại con đường Monteforte: đó cũng là người đàn bà ẩn núp trong cái bóng cây lệ liễu cổ thụ, đã lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Hoa Anh Thảo và Ragastens.
Đạo quân của những người liên minh đã chịu thiệt hại ác liệt. Nhưng mà nỗi nguy hiểm được tạm thời tiêu tan. Người ta được biết qua những người lính đào ngũ rằng vết thương của César khá trầm trọng và ông ta không thể toan tính việc nào trước nhiều ngày.
Bá tước Alma, thân vương Manfredi và vài vị lãnh chúa đi trở vào Monteforte để lo đến cuộc bao vây mà họ sẽ phải chống đỡ. Thật vậy, người ta không giấu diếm rằng rốt cuộc César sẽ vượt qua khỏi Đèo Địa ngục. Trong số những người chỉ định quay trở về Monteforte có Ragastens.
Đêm đã xuống, Ragastens, ăn tối xong với Giulia Orsini ngồi nghỉ ngơi bỗng Spadacappe đi vào phòng chàng.
- Thưa ông, có một vị phu nhân muốn nói chuyện với ông.
- Một phu nhân! Ragastens kêu lên.
- Phải, Bà bịt mặt.
- Đưa bà vào đây.
Vị phu nhân do Spadacappe đi vào và ngay lập tức, với một sự hoàn toàn điềm tĩnh, giở chiếc mặt nạ của mình.
- Lệnh bà Lucrèce Borgia! Ragastens choáng váng kêu lên.
- Này! Phải…việc đó làm ông ngạc nhiên? Ông còn giữ mối hiềm thù đối với ta về việc gây nhau giữa chúng ta ở cung điện Tươi Cười không?
- Nữ quận công De Bisaglia: Ragastens nhắc lại.
- Chà! Không, ông bạn thân mến…ông đã lầm, Lucrèce nói vừa mỉm cười. Ta không còn phải là nữ quận công De Bisaglia nữa…Ngài quận công đáng thương đó đã gặp một tai nạn…Và giờ đây ta đang góa bụa!
- Thưa lệnh bà, Ragastens liền nói, xin tha lỗi cho sự ngạc nhiên của tôi…Nhưng một sự táo bạo như thế!...Lệnh bà, ở Monteforte!
- Phải! Lucrèce nói. Sự việc không tầm thường, ta thừa nhận việc ấy. Trong khi người anh vây hãm Monteforte, người em gái đi vào và đến viếng kẻ đắc thắng César…
- Nhưng mà, thưa lệnh bà, Ragastens kêu lớn, ngấm ngầm nổi giận, lệnh bà có nghĩ rằng nếu như người ta bắt gặp lệnh bà!...
- Ta có nghĩ đến rất nhiều, thưa hiệp sĩ. Và ta cũng nghĩ rằng ông chỉ cần kêu lên một tiếng: ta sẽ bị bắt ngay tức khắc…Nào, hiệp sĩ, hãy kêu lên! Nó sẽ kết thúc tốt đẹp!
- Ở đây, thưa lệnh bà, bà cũng được an ninh như là ở ngay Cung điện Tươi Cười. Ragastens đường hoàng trả lời. Nhưng tôi không thiết tưởng rằng lệnh bà tới đây chỉ duy nhất sỉ nhục tôi?...Nên tôi chờ đợi lệnh bà giải thích mục đích cuộc thăm viếng kỳ lạ này?
- Ta không phải đến đây để sỉ nhục ông, hiệp sĩ. Ta hiểu rằng phải trả giá thế nào. Lucrèce nói thêm với một nụ cười. Ta cũng vậy, ta muốn ngợi khen ông. Có phải là tự nhiên không?....
- Thưa lệnh bà, tôi van xin lệnh bà hãy ngưng việc đùa giỡn đó…
- Chà! Lucrèce kêu lớn với một giọng buồn rầu, ông ngỡ là ta đùa giỡn!...Việc đó đối với ông vì đã đả thương anh trai của ta! Ông nên hiểu nguyện vọng Lucrèce: những lời khen ngợi của ta còn mãnh liệt hơn nữa nếu như ông đã giết chết anh ta!...
- Lệnh bà…
- Những gì ta đến để làm ở đây!...Nhắc lại với ông những gì ta đã nói ở Cung điện Tươi Cười…Nhắc lại với ông lần cuối cùng…ông thấy ta có khả năng làm được những gì…Ragastens, ta nhận ra ở ông người đàn ông có thể là người chủ tể của ta, trong khi mà ta, ta có thể và ta muốn là vị chủ mẫu của nước Ý…Ta đến để nói với ông như sau: Lucrèce Borgia có một giấc mơ cao cả. Lucrèce Borgia đã chuẩn bị tất cả. Lucrèce sẽ là hoàng hậu. Ông có muốn làm vị quốc vương không?...ông có muốn ngự trị vừa trên Lucrèce và vừa trên nước Ý không?...Ta đến để tự mình dâng hiến cho ông…Và ta mang đến cho ông tình yêu của một người đàn bà đã khinh bỉ những vị quốc vương…Ông có muốn tình yêu đó không?...Ít nữa ông đừng nên nghĩ rằng đây là một cơn mê sảng, một sự tưởng tượng của đàn bà. Những vị chỉ huy quan trọng trong đạo quân của César đều là của ta. Hãy nói một lời, và việc mà ông khởi đầu sẽ hoàn tất. César chết, ông nắm lấy quyền chỉ huy quân đội. Ông lật đổ cái lều khốn khổ Monteforte đó. Bấy giờ, chúng ta sẽ tiến về Rome. Đức Giáo hoàng phong vương cho ông. Ta biết cách làm cho ông ta phải nghe theo…Những thân vương nhỏ, những bá tước và những hầu tước đang chia xẻ nước Ý sẽ phải đầu hàng. Bấy giờ nước Ý thuộc về ta. Bấy giờ Rome trở thành thủ đô của một vương quốc mà ông là vị quốc vương và ta là hoàng hậu. Bấy giờ, chúng ta làm sống lại cái thành phố đang chết. Và cả hai chúng ta, Ragastens, chúng ta là sự vĩ đại, là quyền lực, và là vẻ đẹp…Đó là tất cả những gì ta đến để dâng hiến ch Ông…ông có chấp nhận không?
- Không! Ragastens nói rõ ràng. Tôi tưởng rằng, thưa phu nhân, chúng ta sẽ chẳng bao giờ thông cảm với nhau. Xin tin rằng tôi thán phục cũng như là tôi thừa nhận sức mạnh tinh thần của bà và những giấc mơ cao cả do lòng tham vọng của bà…
- Ai ngăn cản ông! Lucrèce nói, giận đỏ mặt, với ý nghĩ rằng Ragastens sắp đưa Hoa Anh Thảo chống lại nàng.
Nhưng mà chàng hiệp sĩ rất kiêu hãnh để kích thích quá độ người đàn bà sát nhân đang ở trước mặt chàng. Chàng hy vọng an ủi đưa trả nàng về…Nhưng chàng đã không biết rõ Lucrèce!.
- Việc ngăn tôi lại, chàng nói cũng với giọng dịu dàng, là vì tôi cảm thấy mình bất lực, đúng ra, đối với những đời sống cao cả đó. Thưa lệnh bà, nên tin tôi rằng, nếu! có một kẻ nào đó ở trên đời có thể giúp cho lệnh bà thực hiện những giấc mơ đó, thì kẻ đó không có ở đây!
- Hiệp sĩ, ông quên không đề cập tới hai chướng ngại vật quan trọng cho việc tham gia của ông…
- Những chướng ngại vật nào? Ragastens hỏi, chàng thấy cơn phong ba sắp đến.
- Cái thứ nhất, là vì ông không yêu thương tôi! Là vì tôi làm cho ông ghê sợ! ông chỉ thấy ở tôi một con ma cà rồng hút máu, như ông đã nói.
- Làm thế nào lệnh bà có thể nhớ lại những lời nói của tôi thốt ra trong một cơn giận dữ!
- Chúng ta hãy cho qua! Lucrèce lạnh lùng nói. Cái thứ hai, chướng ngại vật quan trọng nhất, quả thật chân xác duy nhất, đó là ông yêu thương ái nữ của bá tước Alma! Ta đặt cho ông câu hỏi một lần chót: ông có theo ta không?
- Lệnh bà thấy tôi đang đau lòng vì phải lẩn tránh…
- Tốt lắm…Chúng ta đừng nên nói đến nữa…Tuy nhiên, ta cần báo tin cho ông biết rằng ông xúc phạm ta trầm trọng…và ai xúc phạm đến ta chẳng chóng thời chầy rồi sẽ hối hận.
Ragastens không trả lời. Lucrèce nhìn chàng. Nàng tái mét. Môi nàng run run. Cuối cùng, nàng nói thêm:
- Và sự trả thù của ta, lần này, sẽ rất đầy đủ bởi vì các người sẽ là hai để đáp lại cho ta.
Ragastens nhảy một cái đến bên cạnh nàng.
- Hãy nghe đây, chàng nói với một giọng thấp, gần như không rõ ràng. Đối với tôi, bà có thể toan tính bất cứ những gì bà muốn, thuốc độc, dao găm, bà hãy trở thành kẻ giết người thêm một lần nữa…việc đó sẽ tốt! Nhưng đối với nàng! Chà! Đến lượt tôi báo cho bà rõ: nếu như một việc bất hạnh xảy đến cho nàng, bà sẽ là một người đàn bà chết…Giờ đây, nên đi đi…chúng ta không còn gì để nói nữa…
- Ta đi! Lucrèce nói với một nụ cười lạ lùng. Ta rời khỏi Monteforte này mà ta đã đi vào với hy vọng trong lòng…Chính ông là người mà ta muốn gây tổn hại, và việc đó sẽ chẳng lâu đâu, còn nàng, nàng không có tội!
Lucrèce Borgia đeo mặt nạ lên. Còn lại một mình, Ragastens ngỡ là mình chiêm bao nếu không có Spadacappe xuất hiện, xác nhận với chàng sự thật của cuộc viếng thăm đó.
- Thưa ông, anh nói với chàng, vị phu nhân vừa ở đây đi ra…
- Thế nào?...
- Bà rất rộng rãi!...ông xem đây.
Và anh Spadacappe xứng đáng xòe bàn tay đầy đồng đuyca.