Kẻ Bị Truy Nã

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 13 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
11

❊ ❊ ❊

Cả phản ứng không cân xứng với Melik lẫn phản ứng lạnh lẽo với Brue đều không phải là một giai đoạn cô lập trong cuộc sống mới của Annabel. Mỗi ngày trôi qua tinh thần cô lại chao đảo giữa xấu hổ, căm ghét những người điều khiển cô, thái độ lạc quan phi lý và những thời kỳ kéo dài chấp nhận không phê phán cảnh khốn khổ của cô.

Ở Tu viện Phương Bắc, mặc dầu Herr Werner, dưới sự thúc giục của Bachmann, đã gọi một cuộc gọi công vụ cho Ursula, báo tin cho chị biết rằng vấn đề của Issa Karpov không còn là mối quan tâm ráo riêt của nhà cầm quyền nữa, chị vẫn áp dụng một thứ im lặng nữ tu dòng Carmelite.

Erna Frey bây giờ là hàng xóm và người canh giữ cô. Trong vòng một ngày từ hôm đưa Annabel về bến cảng trong chiếc xe tải nhẹ màu vàng, chị đã dọn đến ở tầng trệt một tòa căn hộ cho thuê bằng bê tông thép cách đó một trăm mét. Dần dần, căn hộ này trở thành nơi ở thứ ba của cô. Cô dừng chân ở đây trước mỗi lần đến thăm Issa và trở về sau đó. Đôi khi để cho tiện cô ngủ luôn ở đó, trong phòng ngủ trẻ con nơi không bao giờ tối đen hoàn toàn vì có ánh đèn quảng cáo ngoài phố chiếu vào.

Những chuyến thăm Issa một ngày hai lần không còn là phiêu lưu liều lĩnh nữa, mà là những cuộc diễn tập kịch ở nhà hát dưới sự đạo diễn tỷ mỉ của Erna Frey - và, ít ngày sau - của cả Bachmann nữa. Trong phòng khách nhỏ có che rèm kín đáo của căn hộ an toàn này, một người hay cả hai, họ trao đổi thông tin ngắn gọn với Annabel trước và sau mỗi lần leo lên chiếc cầu thang xoắn bằng gỗ. Những cảnh cũ được quay lại và phân tích, những cảnh mới được chiếu và tinh lọc, tất cả nhằm thuyết phục Issa đưa yêu sách đòi quyền thừa kế của anh, và giải thoát anh khỏi viễn cảnh ghê sợ là bị trục xuất.

Và Annabel, mặc dầu nếu có hiểu cũng chỉ hiểu lờ mờ mục đích lớn lao hơn của họ, thầm biết ơn sự hướng dẫn của họ, thất vọng nhận ra rằng cô đã trở nên phụ thuộc vào sự hướng dẫn này. Chừng nào cả ba người còn chụm đầu bên chiếc máy ghi âm thì chính Erna và Günther chứ không phải Issa là hòn đá thử hiện thực, và Issa là đứa trẻ rắc rối vắng mặt của họ.

Chỉ khi nào cô bước một trăm mét via dolorosa[1] dọc theo vỉa hè đầy người, và đi vào lại nơi có mặt Issa thì bụng cô mới sôi lên và lưỡi cô dính như keo vì nỗi xấu hổ, và cô khao khát giẫm đạp lên mọi thứ việc bẩn thỉu cô đang nhận làm cho những kẻ thao túng mình. Điều tệ hại hơn nữa là cô thấy dường như Issa, với năng lực thấu cảm của người tù, đã cảm nhận được trạng thái thay đổi của cô và sự tự tin cực kỳ mà cô thụ đắc được từ việc bị họ kiểm soát cho dù cô cưỡng lại nó cách nào.

“Hãy trao cho cậu ấy càng nhiều càng tốt từ bản thân mình, chừng nào còn giữ được khoảng cách an toàn,” Erna khuyên cô. “Chỉ cần nhẹ nhàng ướm ý cậu ta. Khi nào cậu ấy đi đến quyết định thì nó sẽ nặng về tình cảm hơn là lý trí.”

Annabel đã chơi cờ với anh, nghe nhạc cùng anh, và dưới sự thúc ép của Erna, chạm đến những chủ đề mà mới hai ngày trước đây còn không thể bàn đến. Thế mà lạ thay, khi quan hệ giữa hai người dễ dàng hơn, cô thấy mình càng không muốn tha cho anh về những lời công kích nhẹ nhàng lối sống Tây phương của cô, đặc biệt là vẻ chê trách khi nhắc nhở đến Karsten, quần áo đắt tiền của anh ta dường như quá sang trọng đến không thể nào mặc được.

“Vậy ngoài mẹ anh ra đã bao giờ anh yêu một người phụ nữ nào chưa?” cô hỏi khi hai người ở hai đầu căn phòng áp mái.

Rồi, anh thú nhận, sau một hồi im lặng. Lúc ấy anh mười sáu. Cô gái kia mười tám và đã là một trẻ mồ côi: một người Chechnya hoàn toàn như mẹ anh, sùng đạo, xinh đẹp và trinh bạch. Không có bày tỏ thể xác nơi tình cảm của họ, anh cam đoan với Annabel, chỉ là tình yêu trong sáng.

“Rồi chuyện gì xảy ra với cô ấy?”

“Cô ấy biến mất.”

“Tên cô ấy là gì?”

“Điều ấy không quan trọng.”

“Thế biến mất như thế nào?”

“Cô ấy là một kẻ tử vì đạo Hồi giáo.”

“Giống như mẹ anh?”

“Cô ấy là một kẻ tử vì đạo.”

“Tử vì đạo kiểu gì?” Im lặng. “Tuẫn đạo tự nguyện? Anh muốn nói cô ấy tự nguyện hy sinh cho đạo Hồi?” Im lặng. “Hay là bất đắc dĩ. Một nạn nhân, như anh? Như mẹ anh?”

Điều ấy không quan trọng, Issa cứ nhắc đi nhắc lại mãi không thôi. Thượng đế nhân từ. Người sẽ tha thứ cho cô và đón nhận lại cô trên Thiên đường. Tuy nhiên, chỉ riêng việc Issa thú nhận từng yêu đã là một sự triệt phá hàng rào phòng thủ ở anh ta, như Erna đã nhanh trí chỉ ra.

“Nó không phải là một vết rạn trên áo giáp của cậu ta, nó là một lỗ thủng, em ạ!” chị thốt lên. “Nếu cậu ấy nói về tình yêu, cậu ấy có thể nói về mọi chuyện: tôn giáo, chính trị, tất tật. Có thể cậu ấy vẫn chưa biết đâu, nhưng cậu ấy muốn em thuyết phục cậu ấy. Cách tốt nhất để giúp cậu ấy là tiếp tục ghi âm.” Tiếp theo là một miếng đường thường lệ mà Annabel đã nghiền. “Em làm giỏi lắm. Cậu ấy thật tốt phúc.”

• • •

Annabel tiếp tục ghi âm. Bữa ăn sáng ngày hôm sau, sáu giờ. Cà phê và bánh sừng bò ưu đãi của Erna Erey. Họ ngồi ở những góc đã thành quen thuộc thường ngày của họ: Issa dưới bậu cửa sổ, Annabel vội rút ra góc xa nhất, chiếc váy dài của cô rũ xuống đôi giày ống đen.

“Hôm nay lại có ném bom ở Baghdad,” cô thông báo. “Sáng nay anh có mở radio không? Tám mươi lăm người chết, hàng trăm người bị thương.”

“Đó là ý Thượng đế.”

“Ý anh muốn nói Thượng đế tán thành người Hồi giáo giết người Hồi giáo ư? Tôi không nghĩ đó là Thượng đế mà tôi đã hiểu rất rõ.”

“Không được phán xét Thượng đế, Annabel. Người sẽ rất khắc nghiệt với cô.”

“Anh có tán thành không?”

“Về cái gì?”

“Giết chóc.”

“Cô không thể làm Allah vui bằng cách giết người vô tội.”

“Ai là người vô tội? Anh có thể giết ai, để làm vui lòng Allah?”

“Allah sẽ biết. Người luôn luôn biết.”

“Làm sao chúng ta biết? Làm sao Allah nói với chúng ta?”

“Người đã nói với chúng tôi qua kinh Koran thiêng liêng. Người đã nói với chúng tôi qua Đấng tiên tri, bằng an cùng Người.”

Đợi đến khi cô chắc chắn là cậu ta thôi không đề phòng lúc đó hãy tiến hành.Erna đã khuyên cô, và bây giờ cô đã chắc chắn.

“Tôi đã đọc một học giả Hồi giáo nổi tiếng. Ông ấy là tiến sĩ Abdullah. Anh đã nghe nói đến ông ta chưa? Tiến sĩ Faisal Abdullah? Sống ở đây, nước Đức này? Lâu lâu ông này lại lên ti vi. Không thường xuyên lắm. Ông ấy rất sùng đạo.”

“Tại sao tôi phải nghe nói đến ông ấy, Annabel? Nếu ông ấy xuất hiện trên truyền hình phương Tây, ông ấy không phải là người Hồi giáo tốt, ông ấy đồi bại.”

“Ông ấy không phải thế đâu. Ông ấy mộ đạo, ông ấy sống khổ hạnh và là một học giả Hồi giáo rất được kính trọng, ông đã viết nhiều cuốn sách quan trọng về tín ngưỡng và tu tập Hồi giáo,” cô bác lại, phớt lờ cái nhếch mép nghi hoặc đã hiện trên mặt anh.

“Ông ấy viết những sách ấy bằng ngôn ngữ nào, Annabel?”

“Tiếng Ả-rập. Nhưng những cuốn sách ấy được dịch rộng rãi. Ra tiếng Đức, tiếng Nga, tiếng Thổ và gần như là mọi thứ tiếng anh có thể nghĩ đến trên thế giới này. Ông ấy đại diện cho nhiều tổ chức từ thiện Hồi giáo. Ông cũng viết rất nhiều về luật cho tặng của đạo Hồi,” cô nói thêm một cách bóng gió.

“Annabel.”

Cô đợi.

“Có phải mục đích của cô khi làm cho tôi chú ý đến tác phẩm của Abdullah là để thuyết phục tôi nhận khoản tiền bẩn thỉu của Karpov không?”

“Nếu đúng thế thì sao?”

“Vậy xin cô hãy khắc sâu trong lòng cái thông tin rằng tôi sẽ không bao giờ làm thế.”

“Ô, tôi sẽ làm!” cô trả miếng, mất hết kiên nhẫn với anh. “Tôi khắc sâu nó trong lòng mà.” Cô đã làm thế ư? Hay cô giả vờ làm ra như thế? Cô cũng không biết nữa. “Tôi sẽ ghi khắc sâu trong lòng rằng anh sẽ không bao giờ trở thành bác sĩ, hay bất cứ gì mà hôm nay anh muốn trở thành. Và rằng tôi cũng sẽ không bao giờ lấy lại được đời tôi. Và ông Brue sẽ không bao giờ lấy lại số tiền mà ông ấy đưa tôi để chăm lo cho anh, bởi vì bây giờ bất cứ lúc nào họ cũng có thể đến dây và tóm được anh và tống anh về Thổ hoặc Nga hoặc một nơi nào đó còn tồi tệ hơn. Và đó không phải là ý Thượng đế. Đó là lựa chọn bướng bỉnh ngu ngốc của anh.”

Thở nặng nhọc, phần vì cơn giận đối với anh, phần vì cái lạnh buốt giá, cô thấy anh đứng lên và đang chăm chăm nhìn qua cửa sổ hình vòm ra thế giới ngập nắng bên dưới.

Nếu cô thấy nổi nóng, cứ nổi nóng tự nhiên, Bachmann đã khuyên cô. Như cách cô nổi nóng với chúng tôi cái đêm chúng tôi lôi cô từ ngoài phố về và làm cho cô khôn ra.

• • •

Trở lại căn hộ an toàn, Annabel thấy Erna Frey và Bachmann đang hồ hởi nhưng lưỡng lự chưa dứt khoát. Lời khen của Erna Frey không còn giới hạn nào nữa. Annabel đã làm quá tuyệt vời, cô đã vượt quá mọi mong đợi, công việc đã tiến triển nhanh hơn họ dám dự đoán. Bây giờ vấn đề là nên để Issa lo lắng chờ đợi thêm một ngày nữa, hay đưa Annabel từ Tu viện Phương Bắc về vào bữa trưa với một cái cớ và quyết tâm giành được ưu thế bằng cách tặng cho anh ta mấy cuốn sách của Abdullah.

Nhưng đó là chưa tính đến việc Annabel đột ngột suy sụp tinh thần tiếp theo sau thành tích của cô. Trước hết, trong lúc say sưa, họ không chú ý đến sự thay đổi tâm trạng của cô khi cô ngồi ôm đầu ở cuối bàn. Họ tưởng cô đang thở phào sau khi vượt được thử thách. Rồi Erna Frey đưa tay ra chạm vào tay cô nhưng vội rụt lại như thể bị cắn. Nhưng Bachmann không có vẻ gì muốn chiều theo tính khí của nhân viên mình.

“Cái này là thế quái nào?” anh hỏi.

“Tôi là con dê bị buộc mũi dắt đi, phải không?” Annabel bụm miệng trả lời.

“Cô là cái gì?”

“Tôi dụ dỗ Issa. Rồi tôi dụ dỗ Abdullah. Rồi các người sẽ hủy hoại Abdullah. Đó là cái mà các người gọi là cứu mạng những người vô tội đấy.”

Bachmann đi vòng qua bàn đến đứng bên cô.

“Đó hoàn toàn là chuyện nhảm nhí,” anh quát vào tai cô. “Miễn là cô hợp tác thì gã trai của cô sẽ được tự do. Và báo để cô biết, tôi không có ý định động đến một sợi tóc trên cái đầu chó chết đáng tôn kính của Abdullah đâu. Ông ta là biểu tượng của lòng bao dung đằm thắm và đại đồng nên tôi không nhúng vào chuyện gây bạo loạn!”

Họ quyết định chọn phương án giờ ăn trưa. Annabel sẽ làm một cuộc viếng thăm Issa chớp nhoáng buổi trưa, bỏ lại mấy cuốn sách của Abdullah, lấy cớ eo hẹp thời gian và chiều nay quay về để nghe phản ứng của anh ta. Cô đồng ý tất cả những khoản ấy.

“Đừng cố xoa dịu anh, Erna,” Bachmann nói khi họ đã thấy Annabel vào chiếc xe tải màu vàng mang theo chiếc xe đạp của cô. “Không có chỗ cho nó trong vụ này đâu.”

“Nói em xem có chỗ nào có không,” Erna Frey nói.

• • •

Annabel và Issa ngồi như thường lệ, hai người ở hai đầu phòng áp mái. Đã chiều. Cô đã có cuộc đến thăm chớp nhoáng vào bữa trưa, và trao ba cuốn sách nhỏ của Abdullah bằng tiếng Nga. Bây giờ cô đã quay lại. Cô rút trong chiếc áo ngoài có mũ trùm đầu ra một tờ giấy. Cho đến lúc này, họ hầu như không nói gì.

“Tôi mới tải trên mạng xuống cái này. Anh có muốn nghe không? Nó bằng tiếng Đức. Tôi đã phải dịch nó ra.”

Cô đợi câu trả lời, nhưng không có, nên đọc to đủ cho cả hai nghe:

“ ‘Tiến sĩ Abdullah là người gốc Ai Cập, tuổi năm mươi lăm. Ông là học giả nổi tiếng thế giới, là con và cháu của các thấy tế, giáo sĩ, thầy giáo đạo Hồi. Trong thời tuổi trẻ sinh viên ngỗ nghịch ở Cairo, ông bị lôi cuốn vào các học thuyết Huynh đệ Hồi giáo, bị bắt, bị tù và bị tra tấn vì các tội vũ trang. Khi được tha ông lại suýt chết, lần này bởi tay các chiến hữu ngày xưa của mình, trong khi truyền giảng về con đường của tình anh em, tính thật thà, bao dung và tôn trọng tất cả mọi sinh linh của Thượng đế. Tiến sĩ Abdullah là học giả chính giáo cải cách, ông nhấn mạnh tấm gương của Đấng tiên tri và các bạn của ngài.’ ”

Và lại đợi: “Anh có nghe tôi đọc không?”

“Tôi thích tác phẩm của Turgenev hơn.”

“Có phải là vì anh từ chối quyết định không? Hay bởi vì anh không muốn một phụ nữ ngu ngốc không tín ngưỡng mang đến cho anh những quyển sách nói với anh một người Hồi giáo tốt nên làm gì với tiền của anh ta? Tôi phải nhắc anh bao nhiêu lần rằng tôi là luật sư của anh đây?”

Trong bóng loang lổ tranh tối tranh sáng, cô nhắm mắt rồi lại mở ra. Chẳng lẽ anh ấy không còn cảm giác về tình trạng khẩn cấp nữa sao? Tại sao anh ấy lại mất công với những quyết định lớn khi chúng ta lấy đi những quyết định vụn vặt ở anh?

“Issa, làm ơn tỉnh lại đi. Những người Hồi giáo ngoan đạo ở khắp nơi đều đến xin lời khuyên của tiến sĩ Abdullah. Sao anh lại không? Ông ấy đại diện cho rất nhiều hội từ thiện Hồi giáo quan trọng. Một số hội gửi trợ giúp sang Chechnya. Nếu một học giả Hồi giáo thông thái như tiến sĩ Abdullah sẵn lòng cho anh biết về cách thức sử dụng tiền của anh cho đúng, làm thế quái nào mà anh lại không nghe ông ấy?”

“Đó không phải tiền của tôi, Annabel. Đó là tiền ăn cắp của đồng bào mẹ tôi.”

“Vậy sao anh không tìm cách để trả lại cho họ? Và trong khi làm như thế, thật sự trở thành một bác sĩ để trở về giúp đỡ họ. Không phải đó là việc anh muốn làm hay sao?”

“Ông Brue có đánh giá ông Abdullah này một cách có thiện cảm không?”

“Tôi không nghĩ ông ấy có biết ông này không. Có thể ông ấy đã thấy trên ti vi.”

“Điều ấy không quan trọng. Ý kiến của một người không tín ngưỡng về tiến sĩ Abdullah không có ý nghĩa gì cả. Tôi sẽ tự mình đọc những quyển sách này, và với sự giúp đỡ của Thượng đế, sẽ đi đến một phán xét.”

Phải chăng rốt cuộc hàng rào chắn ở anh cũng đã rơi xuống? Trong khoảnh khắc kinh hãi không thể giải thích được, cô cầu cho không phải thế.

Một thời gian dằng dặc trôi qua trước khi anh tiếp tục nói: “Tuy nhiên ông Brue là một nhà ngân hàng và có thể tham khảo tiến sĩ Abdullah này từ một quan điểm thế tục. Trước hết ông ấy có thể nhờ sự trợ giúp của các đầu sỏ khác xác định xem ông này có trung thực đáng tin cậy trong các việc đời của ông ấy không. Nhân dân Chechnya bị áp bức đã bị cướp bóc nhiều lần, không phải chỉ bởi Karpov. Nếu ông ấy trung thực, ông Brue khi ấy sẽ đưa ra một số điều kiện cho ông ấy nhân danh tôi, và ông Abdullah sẽ hiểu những mệnh lệnh của Thượng đế.”

“Và sau đó?”

“Cô là luật sư của tôi, Annabel. Cô sẽ khuyên tôi.”

• • •

Tiệm ăn nhỏ ấy có tên là Louise, nằm ở số 3 phố Maria-Louisenstrasse, một con đường chính trong cái làng ngoại ô ấm cúng này, với những cửa hiệu đồ cổ, những phòng chăm sóc sức khỏe, những tiệm chải chuốt cho các chú chó nhà giàu sống trong khu đáng mơ ước này. Từ hoi Annabel còn tự cho mình là người tự do, Louise là một nơi cô thích đến ngồi ngâm vào sáng Chủ nhật, để uống latte, đọc báo và nhìn thế giới diễn ra xung quanh. Đó chính là nơi cô đã chọn để hẹn gặp kín đáo với ông Tommy Brue ở Ngân hàng Brue Freres, tin rằng ông ấy sẽ không cảm thấy gò bó khó chịu trong một môi trường giàu có và an toàn như thế này.

Theo lời khuyên của Erna Frey, cô đã đề nghị gặp vào giữa buổi sáng là lúc tiệm ăn vắng khách nhất, và ông Brue sẽ rảnh khi được báo gặp trước. Bởi vì như Erna đã nói rất đúng, nếu ông Tommy của cô mà một ông chủ ngân hàng, ông ta chắc chắn sẽ có cuộc hẹn gặp làm việc vào bữa ăn trưa. Cô nghĩ trong đầu nhưng không đáp lại, rằng theo những gì cô nghi ngờ về tình cảm của ông Brue, ông ấy dám bỏ qua bữa ăn trưa với chủ tịch Ngân hàng Thế giới để khớp theo thu xếp của cô lắm.

Tuy nhiên theo ý tưởng của chính cô - chợt nảy ra khi cô nhìn chăm chăm một lúc lâu vô cảm vào gương - cô quyết định ăn mặc thật đẹp cho cuộc gặp này. Ông Brue hẳn sẽ muốn cô như vậy. Không có gì là quá đáng, nhưng ông là người tốt, lại đang yêu cô, ông xứng đáng được tưởng thưởng. Và sẽ thú vị nếu cô tự trình diện mình trước ông như một phụ nữ phương Tây để thay đổi một chút! Vậy thì mặc xác bộ đồ cô buộc phải khoác lên người vì những nhạy cảm Hồi giáo của Issa - bộ đồ tù của cô, giờ cô mới bắt đầu nghĩ về nó như vậy - sao không mặc quần jean đẹp nhất và chiếc áo blouse lụa có dải buộc mà Karsten mua cho cô nhưng cô chưa bao giờ đụng đến? Và đôi giày mới không đến nỗi khó coi của cô có thể dùng đi xe đạp nữa? Và trong lúc này, một chút phấn son để làm sáng bừng đôi gò má xanh xao ấy và làm nổi bật lên những nét còn ẩn giấu? Cái nồng nhiệt rõ ràng của Brue khi cô gọi cho ông từ phòng giam căn hộ của Erna, việc đầu tiên của buổi sáng nay sau khi đến thăm Issa, đã thật sự khiến cô xúc động.

“Tuyệt vời! Không thể tưởng tượng được! Tốt lắm, thế là cô đã thuyết phục được cậu ta! Tôi đã bắt đầu cảm thấy cô sẽ không thể nào xoay xở được, thế mà cô đã làm được! Cô nói địa điểm và thời gian đi,” ông hối thúc. Và khi cô ám chỉ đến Abdullah, mặc dầu không nhắc đến tên ông ấy bởi vì Erna nghĩ như vậy quá sớm: “Những mối quan tâm đạo đức và tôn giáo? Cô em thân mến ơi, giới nhà băng chúng ta phải đối mặt với những vấn đề ấy hằng ngày! Vấn đề sống còn là yêu sách từ khách hàng của cô. Một khi yêu sách ấy được giải quyết, Freres sẽ xoay xở đủ kiểu vì cậu ta.”

Nếu từ một người đàn ông khác ở tuổi ông, một nhiệt tình như thế có thể đã khiến cô e sợ, nhưng sau lần gần đây nhất hai người nói chuyện, cái lần cô tỏ ra lờ đờ rời rạc ấy, thì nhiệt tình này khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm, thậm chí mê ly. Vì, chẳng phải cả thế giới phụ thuộc vào hành vi xử thế của cô đó sao? Chẳng phải từng lời nói, nụ cười, cái cau mày, cử chỉ của cô là của cải riêng của những người có cô: Issa, Bachmann, Erna Frey, và ở Tu viện Phương Bắc, Ursula, và toàn thể cái gia đình cũ của cô, tất cả đều cố ý tránh mắt cô trong khi kín đáo quan sát cô.

• • •

Không có gì đáng ngạc nhiên là cô mất ngủ. Cô chỉ đặt đầu lên gối và mơ màng tái hiện sống động những hoạt động phong phú của cô trong ngày: Liệu mình có quá cường điệu nỗi lo âu đối với cô gái trực tổng đài Tu viện Phương Bắc có đứa con bị ốm? Mình đã xử lý thế nào khi Ursula gợi ý đã đến lúc phải xin nghỉ phép mấy ngày? Và tại sao chị ấy lại gợi ý thế chứ, trong khi mình luôn luôn đóng cửa phòng chúi mũi làm việc, tạo ấn tượng hết sức cần cù vì nhiệm vụ. Và tại sao mình lại đi đến chỗ nghĩ về bản thân như một con bướm trong tục ngữ Úc: chỉ vỗ cánh cũng gây ra động đất ở nơi khác trên thế giới?

Nhớ lại đêm qua trong căn hộ cũ của cô, mừng rỡ vì Issa đã đồng ý đưa yêu sách, cô lại mở website của Abdullah và xem những đoạn trích từ cảnh xuất hiện trên ti vi và những cuộc phỏng vấn ông, và quả thật cô rất hài lòng biết rằng Günther Bachmann không có ý định làm hại một sợi tóc trên cái đầu chó chết đáng kính của ông, không phải vì ông không còn sợi tóc nào mà làm hại: ông là một người nhỏ thó, hói bóng, mắt long lanh - và erhabel, một từ ưa thích của người thấy môn thần học của cô ở trường nội trú vừa trở lại với cô, gợi đến vẻ siêu phàm. Tính siêu phàm của ông, cũng như của Issa, bao hàm tất cả những gì mà cô muốn nghe ở một người tốt: sự thanh khiết của thân thể và tâm hồn, tình yêu tuyệt đối và sự nhận biết nhiều con đường đi đến Thượng đế hay bất cứ điều gì ta chọn để gọi Người.

Phải thừa nhận cô thấy khó hiểu khi ông không nhắc gì đến điều mà nhiều người khác có thể nhận thức như là mặt trái của đạo Hồi trong thực hành, nhưng nụ cười học giả hiền lành và tính lạc quan nhanh trí của ông không cần cô gắng cũng đã áp đảo những chê bai bới móc đó. Tất cả mọi tôn giáo đều có những tín đồ lầm đường lạc lối bởi quá nhiệt thành, đạo Hồi cũng không là ngoại lệ, ông nói thế; tất cả mọi tôn giáo đều bị đám người xấu lạm dụng; tính đa dạng là món quà của Thượng đế ban cho chúng ta và chúng ta nên ca ngợi Người về điều đó. Trong hoàn cảnh đó cô thích nhất những câu trích dẫn của Abdullah về sự cần thiết phải cho đi một cách hào phóng, và những câu nói xúc động của ông về những người khốn khổ của thế giới Hồi giáo trên trái đất, thân chủ của cô cũng như của ông.

• • •

Được an ủi một cách thần kỳ nhờ những ý tưởng tản mạn này, cuối cùng cô đi vào giấc ngủ sâu và thức dậy tươi tỉnh sẵn sàng.

Và cô cảm thấy được an ủi một lần nữa khi trông thấy vẻ mặt hạnh phúc ngoài mong đợi của Brue khi ông lướt đi như gió qua các cửa kính trong tiệm Louise mà bước về phía cô với hai bàn tay chìa ra giống như một người Nga. Cô thậm chí có một thôi thúc bốc đồng là bỏ mặc tiệm ăn mà đưa ông về căn hộ của cô và pha cà phê mời ông ở đấy, chỉ để cho ông biết cô đánh giá ông cao như thế nào như một người bạn trong lúc khó khăn, nhưng sau đó cô tự nhủ phải thận trọng hơn, bởi vì cô có cảm giác rằng mình đang lưu giữ quá nhiều trong đầu óc, và nếu cô bộc lộ ra, mọi thứ có thể tuôn trào ngay, và cô sẽ lập tức phải hối tiếc, và tất cả những người mà cô đang trung thành phục vụ cũng vậy.

“Bây giờ ta dùng gì nào. Ờ, tôi không nghĩ thứ đó hoàn toàn là tôi, nhỉ?” ông nói, làm mặt hài hước với cốc sữa thơm mùi vani của cô, và gọi cho mình một cốc đúp espresso. “Nhân tiện, các vị người Thổ thế nào rồi?”

Người Thổ? Người Thổ nào? Cô không quen người Thổ nào cả. Đầu óc cô đang phân tán nhiều nơi đến nỗi phải mất một lúc cô mới lọc ra được Melik và Leyla từ vô số gương mặt chen chúc trong cô.

“Ồ, họ khỏe lắm,” cô nói và liếc nhìn khá xuẩn ngốc vào đồng hồ tay, nghĩ rằng lúc này có lẽ họ đang bay, trên đường sang Petersburg. Cô muốn nói Ankara.

“Họ đang dự đám cưới em gái tôi,” cô nói.

“Em gái của cô?”

“Em gái của Melik,” cô chữa lại và nghe thấy mình cười vui nhộn với ông vì cô lỡ lời. Trông ông trẻ hơn tuổi nhiều quá, cô nghĩ, và quyết định nói điều đó với ông. Cô đã nói, với ánh mắt quyến rũ mà cô lập tức thấy hổ thẹn.

“Chúa ơi, cô nghĩ thế thật sao?” ông đáp lời, mặt đỏ bừng khá duyên dáng. “Ờ, nói thật là tôi vừa nhận được một tin tốt lành từ gia đình. Vâng.”

Chữ vâng rõ ràng muốn ám chỉ rằng ông không tự do để nói nhiều thêm vào lúc này, điều cô hoàn toàn hiểu. Ông là một người đàn ông có danh dự, cô biết, và cô thật sự đã hy vọng họ có thể trở thành bạn suốt đời, mặc dầu không phải kiểu tình bạn mà có lẽ ông đang nghĩ đến. Hay đó là ý nghĩ trong hơn là trong ông?

Dù cách nào thì cô cũng quyết định đã đến lúc cần nghiêm túc. Theo lời khuyên của Erna, cô mang theo bản in từ máy tính mà cô đã cho Issa xem, cùng bản in số điện thoại, địa chỉ và hộp thư của tiến sĩ Abdullah, có tự do trên mạng. Nhớ rằng tất cả đang nước rút, cô rút nhanh những trang này ra từ ba lô và đưa cho ông trong khi tự ngắm mình trong gương.

“Dù sao thì, người ông cần tìm hiểu đây,” cô nói bằng giọng nghiêm trang nhất. “Và ông ấy nói rất nhiều về sự hiến tặng theo đạo Hồi.” Và trong khi ông nhìn vào mấy trang giấy, hơi bối rối - vì cô vẫn còn phải giải thích mục đích của mấy tờ giấy cho ông, việc này cô chưa kịp nhưng sẽ làm - cô vui vẻ lục trong ba lô lần nữa, lần này lấy ra tấm séc giá trị năm mươi ngàn euro của ông chưa thanh toán, về cái này cô thấy có bổn phận một lần nữa cám ơn ông, nồng nhiệt đến nỗi cô hẳn đã làm ông sao nhãng khỏi tiến sĩ Abdullah, khiến cả hai đều cười, nhìn thẳng vào mắt nhau, bình thường cô không để xảy ra, những với Brue thì không sao bởi vì cô tin ông, và dù sao cô cũng cười to hơn ông cho đến khi cô dừng lại được và tự kiểm tra vẻ đoan trang cda mình trong gương.

“Có những chỗ phức tạp, phải không ạ?” cô nói, vẫn nhìn thẳng vào mặt ông, và cô buồn khi thấy những nét lo âu đã bắt đầu hiện lên ở đây, bởi vì cho đến lúc này nó vẫn rạng rỡ vì mẩu tin nhà khá tốt lành mà ông đã nhận được, nhưng bây giờ thế đấy.

Cái phức tạp là, cô giải thích, về cơ bản khách hàng của cô muốn hiên dâng tất cả cho những sự nghiệp Hồi giáo cao quý, và vì thế đã đề nghị cố xin cho được những lời khuyên răn từ tiến sĩ Abdullah tốt đẹp và cao cả về con đường đúng đắn để làm thế, chỉ có điều do tình cảnh cực kỳ tế nhị của khách hàng của chúng ta - hoàn cảnh mà cả hai chúng ta đều biết, nên tôi sẽ không bàn sâu thêm về vấn đề này vì những lý do rõ ràng - anh ấy không thể tiếp cận trực tiếp, và do đó, một khi anh ấy đã lập xong yêu sách của anh ấy đối với khoản tiền của người cha - điều này ông đã có ý cho rằng không thành vấn đề - anh ấy trông mong vào ông Tommy, anh ấy gọi ông một cách trìu mến như thế, làm việc đó cho anh ấy.

“Đó có phải là một cách tiến hành có thể chấp nhận được về phần ngân hàng Brue Freres không?” cô kết thúc, vẫn nhìn vào mắt ông, và tặng ông nụ cười rạng rỡ nhất của mình, nụ cười mà, một lần nữa cô lấy làm buồn, ông dường như không có khả năng đáp lại với chút tin tưởng nào.

“Còn vị khách hàng của chúng ta... ổn chứ?” ông hỏi với vẻ nghi ngờ, cặp lông mày nhướng lên vì lo lắng.

“Trong tình huống hiện nay, anh ấy khỏe, cám ơn ông, ông Brue. Rất khỏe. Mọi việc lẽ ra đã có thể tồi tệ hơn rất nhiều, tôi sẽ nói như vậy.”

“Và anh ấy vẫn còn... anh ấy chưa...”

“Chưa,” cô ngắt lời ông, “chưa, ông Brue ạ, anh ấy chưa. Khách hàng của chúng ta vẫn còn đúng như khi ông gặp anh ấy, cám ơn.”

“Và trong những bàn tay an toàn chứ?”

“Vâng. An toàn như có thể trong những hoàn cảnh này. Đúng ra là nhiều bàn tay.”

“Còn em thế nào, Annabel?” ông hỏi, với sự thay đổi đáng sợ trong giọng nói, và gấp gáp nghiêng người qua bàn nắm lấy cánh tay cô, và giữ nó trong khi nhìn cô đăm đắm với nét âu yếm nồng nàn trong mắt đến nỗi bản năng đầu tiên của cô là chia sẻ nỗi lo âu của ông và bật khóc nước mắt đầm đìa, và bản năng thứ hai của cô là đột ngột giật tay lại, tìm nơi trú ẩn trong tư thế chuyên nghiệp của cô. Bây giờ cô cũng đã nhận ra, mà không bằng lòng, rằng ông đã tự cho phép mình gọi tên thánh của cô, và vô sỉ hơn còn dưới dạng thân mật là em, cả hai đều không được cô cho phép. Và thực sự không có gì bào chữa cho những điều này. Cô nhận ra mình đang trở nên khắc nghiệt, và cô trách ông về cả chuyện đó nữa. Cả về thực tế là cô đagg nói rít giữa kẽ răng. Ngực cô đau thắt, và có ai thèm quan tâm cái gì làm đau cô, cái gì không? Chắc chấn không phải cái ông chủ ngân hàng trung niên đã liều mân mê cẳng tay cô.

“Tôi không suy sụp đâu,” cô tuyên bố. “Rõ chưa?”

Ông đã rõ. Ông đã rút lui về, có vẻ tự thấy xấu hổ, những không hiểu sao ông vẫn còn nắm cố tay cô.

“Tôi không bao giờ suy sụp. Tôi là một luật sư.”

“Và là một luật sư rất rất giỏi,” ông đồng tình, với sự nhanh nhảu đến phi lý.

“Cha tôi là luật sư. Mẹ tôi là luật sư. Anh rể tôi là luật sư. Bạn trai tôi là luật sư. Karsten. Tôi đá anh ta vì anh ta làm việc cho công ty bảo hiểm, trì hoãn giải quyết các yêu sách đòi bồi thường nhiễm a-mi-ăng để nguyên đơn phải chết dần chết mòn. Trong gia đình chúng tôi, trong nghề này, chúng tôi không được phép để cho tình cảm dẫn dắt. Hay là nguyền rủa. Tôi đã có lần nguyền rủa ông. Tôi lấy làm tiếc. Tôi xin lỗi. Tôi muốn nói đến cái ngân hàng chết tiệt của ông. Nó không phải là một ngân hàng chết tiệt. Nó chỉ là một ngân hàng. Một ngân hàng đàng hoàng, đáng kính, nếu trên đời có một ngân hàng như thế.”

Không bằng lòng chỉ nắm cô tay cô không thôi, ông còn định choàng một cánh tay qua lưng cô. Cô giằng ra.

Cô còn có thể đứng vững trên đôi chân mình, và đã làm thế.

“Tôi là một luật sư không khoan nhượng, ông Brue ạ, đó có lẽ là điều ngu ngốc, vô ích nhất trên đời. Đừng nói lời dỗ dành tôi. Tôi không sẵn sàng cho các mưu ma chước quỷ đâu. Chúng ta phải hoàn thành việc này đến cùng, nếu không thì Issa chết. Việc này là Cứu lấy xã hội của Issa. Đó là làm điều duy nhất khả dĩ, hợp lý, vì Issa. Liệu tôi nói đã đủ rõ chưa?”

Nhưng trước khi Brue đưa ra được câu trả lời xoa dịu thỏa đáng thì cô đã ngồi phịch xuống chiếc ghế phía sau cô, và hai người phụ nữ ở cuối căn phòng chạy gấp đến phía cô. Một người choàng cánh tay vào chỗ Brue vừa cố để, người kia đưa bàn tay béo mập ngoắc ngoắc chiếc Volvo đậu trái luật trên lề đường.

❀ ❀ ❀

[1] Đoạn đường khổ ải. Đoạn đường Chúa Jesus vác thánh giá đi đến nơi hành hình.

Vuốt cho phẳng chiếc phong bì, anh moi ra bức thư một trang đánh máy nhàu nát bằng thứ chữ Cyril. Nó có một địa chỉ, ngày tháng và tên người gửi - hay anh giả định thế - bằng chữ in đen lớn chạy trên đầu trang. Bên dưới nội dung không đọc đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.