Kẻ Bị Truy Nã

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
9

❊ ❊ ❊

Tập hợp các sự kiện lại một cách rõ ràng và bình tĩnh đi.

Cô là một luật sư.

Cô có thể là một người đàn bà phẫn nộ với núi lửa giận dữ chờ phun trào, nhưng đây là người luật sư, không phải người đàn bà, sẽ nói thay cô.

Chiếc thang máy mà cô đứng đây đang sầm sầm lôi cô lên trên, không phải xuống dưới. Cô biết điều này nhờ cái cảm giác trong bụng cô, nó không dính gì với những cảm giác khác mà cô cảm thấy, như buồn nôn, và nỗi đau nhức vì bị xúc phạm.

Do đó cô sắp được đưa đến một tầng cao, không phải một xà lim, vì thế cô thấy mừng một cách thận trọng.

Thang máy không dừng ở tầng trung gian nào. Nó không có bảng điều khiển, không có gương, không có cửa sổ. Nó có mùi dầu máy và mùi cánh đồng. Nó là thang máy chở gia súc. Nó có mùi sân chơi ở trường của cô một ngày thu.

Những ai đi trong thang máy này là theo lệnh của người khác. Cô đang đứng giữa hai người đàn bà bắt cóc cô bằng cách giả làm bạn cô. Sau đó họ được một người đàn bà thứ ba trợ giúp, người này không giả làm bạn cô. Không ai trong ba người ấy tự giới thiệu. Không ai xưng tên trong cuộc tra hỏi, trừ cô.

Không ai, ngay cả Issa, có thể tả cho cô cái cảm giác bị mất tự do nó như thế nào, nhưng bây giờ cô bắt đầu biết nó đây.

Cô là một luật sư bắt đầu học.

• • •

Với chiếc Saab đen dẫn đường, họ đã làm một cuộc diễu hành trịnh trọng đi qua các gác chuông nhà thờ, các bến tàu, dừng lại đúng vạch khi đèn đỏ, quẹo trái quẹo phải, chạy với tốc độ vừa phải qua các đại lộ có những biệt thự êm đềm với cửa sổ sáng ánh đèn, đi vào một vùng đất hoang khu công nghiệp, vượt qua những vết lún của bánh xe xích nằm trước mặt họ, chạy chậm lại nhưng không dừng hẳn trước một chòi gác bên hông có những vòng dây thép gai, quan sát thanh chắn sơn trắng đỏ nâng lên theo gợi ý của chiếc Saab rồi chạy vào mảnh sân rộng rải nhựa đường sáng lòa đèn pha của bãi đậu xe, và các tòa nhà văn phòng cửa sổ tối om ở một bên, và bên kia là một khu chuồng ngựa cũ vốn là bà con xa với chuồng ngựa trong điền trang gia đình ở Freiburg.

Nhưng chiếc xe tải không dừng lại. Chọn phía tối hơn của sân nó tiếp tục chạy, từ từ và Annabel cảm giác như nó lén lút đỗ lại cách chuồng ngựa một quãng ngắn vài mét. Tháo hai bàn tay cô ra khỏi khóa giữa các nệm xe, hai kẻ bắt giữ kéo cô ra sân nhựa đường, và khiêng sấp cô như khiêng ếch vào một cửa kích cỡ người. Cánh cửa đó mở từ bên trong, cô bị nhét qua đó. Một phụ nữ thứ ba, trẻ hơn, mặt tàn nhang, tóc cắt ngắn như con trai đang đợi để giúp một tay. Họ đang ở trong một căn phòng để cất yên cương nhưng không có yên cương. Những móc sắt, những giá để yên nhô ra trên các bức tường. Một chiếc xô cho ngựa ăn cũ có con số tên trung đoàn đóng trên đó. Một chiếc ghế dài độn, thấp, với một tấm chăn đơn. Một chiếc chậu rửa như trong bệnh viện. Xà phòng. Khăn mặt. Găng tay cao su.

Mỗi phụ nữ canh giữ một phần ba cô. Màu mắt của người đàn bà mặt tàn nhang giống màu mắt Annabel. Có lẽ đó là lý do để cô ta được phân công nói với cô. Cô ta người miền Nam, có lẽ vùng Baden-Wurttemberg, quê hương Annabel, lý do thứ hai. Cô có một lựa chọn, Annabel, cô ta giải thích. Chúng tôi theo một quy trình chuẩn cho những ai đi lại với bọn khủng bố. Cô có thể quy phục, một cách hòa bình, hoặc cô có thể bị câu lưu. Cô chọn cách nào?

Tôi là một luật sư.

Cô có chịu quy phục hay không?

Quy phục, Annabel nhắc lại với mình những mẩu lời khuyên vô dụng phút cuối mà cô nói với các thân chủ của mình trước khi họ đối mặt với tòa án: hãy trung thực... đừng mất tinh thần... đừng khóc... nói thấp giọng và đừng có cố lấy lòng họ... họ không muốn ghét ôngbà hay yêu ôngbà đâu, họ không muốn thương hại ôngbà... họ chỉ muốn làm xong công việc của họ, được trả lương và về nhà.

• • •

Cánh cửa thang máy mở ra, phô bày một căn phòng nhỏ màu trắng, giống như căn phòng họ đưa bà nội của cô vào khi bà chết. Bên một chiếc bàn gỗ mộc nơi có thể trước đây bà cô đã nằm là người đàn ông sáng nay tự xưng là Herr Dinkelmann, miệng phì phèo thuốc lá Nga; cô nhận ra mùi của nó ngay. Cùng loại thuốc lá cha cô thường hút ở Moscow buổi tối sau bữa cơm ngon.

Và bên cạnh Herr Dinkelmann, một người đàn bà cao ráo dẻo dai với mái tóc hoa râm và đôi mắt nâu, mặc dầu bề ngoài không có gì giống với mẹ cô, nhưng có nét tương tự ở vẻ khôn ngoan sắc sảo.

Và trên chiếc bàn trước mặt họ, những đồ chứa trong chiếc ba lô của cô bày la liệt như tang vật trong tòa án nhưng không có bao nhựa và nhãn. Và bên cạnh bàn gần cô nhất có một chiếc ghế đơn cho Annabel, bị cáo. Đứng đối mặt với những thẩm phán của mình, cô nghe thấy những tiếng sầm sầm của thang máy chở gia súc đang lao xuống.

“Tên thật của tôi là Bachmann,” Dinkelmann nói, như thể cãi lại cô. “Nếu cô nghĩ đến việc kiện chúng tôi thì đây, Günther Bachmann. Còn đây là Frau Frey. Erna Frey. Cô ấy chơi thuyền buồm. Làm điệp viên và bơi thuyền buồm. Tôi là điệp viên, nhưng tôi không chơi thuyền buồm. Xin mời ngồi xuống.”

Annabel bước đến bàn và ngồi xuống.

“Cô có muốn trình đơn phản đối và rảnh nợ bây giờ không?” Bachmann hỏi, rít thuốc lá. “Huênh hoang về thân thế đặc biệt của cô như một luật sư, những cái trò tào lao ấy sao? Những đặc quyền đáng ngạc nhiên của cô, yêu cầu bảo mật khách hàng của cô? Làm sao cô có thể khiến tôi nhét những thứ ấy vào tai tôi ngày mai đây? Tôi đã vi phạm mọi quy tắc bài bản như tôi đã làm như thế nào ư? Giẫm đạp lên chính cốt lõi của hiến pháp? Cô định phun tất cả những nhảm nhí ấy vào tôi, hay chỉ là tôi tưởng thế? Ồ, nhân thể, khi nào là lần hẹn gặp tới với tên khủng bố bị truy nã Issa Karpov, kẻ mà cô đã giấu trong căn hộ của cô?”

“Anh ấy không phải là khủng bố. Ông mới là khủng bố. Tôi yêu cầu được nói chuyện với một luật sư ngay lập tức.”

“Mẹ cô, bà lớn quan tòa chăng?”

“Một luật sư có thể đại diện cho tôi.”

“Còn người cha lẫy lừng của cô thì sao? Hay là anh rể ở Dresden? Tôi muốn nói cô quả là có ô dù đấy. Vài cú điện thoại cô có thể mang toàn bộ thiết chế pháp luật chụp lên đầu tôi. Vấn đề là - cô có muốn không? Cô không muốn. Toàn là nhảm nhí cả. Cô muốn giữ cái cổ của thằng bạn trai cô. Đó là tất cả những gì cô muốn trong chuyện này. Quá rõ.”

Erna Frey bổ sung đóng góp có tình có lý hon.

“Cô chỉ có thể chọn chúng tôi chứ không ai khác đâu, tôi e là thế, cô bé ạ. Cách chỗ chúng ta đang ngồi đây không bao xa, có rất nhiều người đang không muốn gì hơn là biến Issa thành đối tượng của một cuộc bắt giữ gay cấn của cảnh sát, để được khen thưởng. Và tất nhiên cảnh sát sẽ sướng rơn lên nếu họ bắt được người có thể coi là đồng lõa với hắn. Leyla, Melik, ông Brue, theo như chúng tôi biết, thậm chí anh Hugo của cô. Đó là những cái tít chói lọi cho họ, bất kể hậu quả thế nào. Tôi đã nhắc đến Tu viện Phương Bắc chưa nhỉ? Hãy tưởng tượng những người ủng hộ Ursula tội nghiệp sẽ nói gì. Và rồi cô nữa. Đối tượng điều tra chính thức của Herr Werner, đây là dùng cái thuật ngữ khó chịu mà Herr Werner rất khoái. Sỉ nhục cái thân danh luật sư của cô. Cố ý chứa chấp một kẻ khủng bố bị truy nã. Nói dối nhà chức trách và mọi người. Sự nghiệp của cô kết thúc ở - ở đâu nhỉ? - cứ cho là ở tuổi bốn mươi đi, khi cô ra khỏi nhà tù.”

“Tôi không quan tâm chuyện các người sẽ làm gì tôi.”

“Nhưng cô đâu phải là người mà chúng ta đang nói đến, đúng không, cô em? Issa đấy chứ.”

Bachmann, khả năng tập trung rõ ràng là chẳng được lâu, đã không còn quan tâm đến câu chuyện nữa và đang chăm chú xem xét các vật lôi từ ba lô ra: cuốn sổ ghi chép có gáy đóng bằng vòng lò xo thép, nhật ký, bằng lái, giấy chứng minh, chiếc khăn trùm đầu - làm bộ làm tịch đưa lên mũi ngửi như thể muốn kiểm tra mùi nước hoa, là thứ mà cô không bao giờ dùng. Nhưng chính tấm séc của Tommy Brue mới là thứ mà anh ta xem đi xem lại, đưa ra chỗ sáng, lật qua lật lại, săm soi nhìn con số và hàng chữ viết tay và lắc đầu một cách cố ý làm ra vẻ bí ẩn.

“Tại sao cô chưa đi lãnh cái này?”

“Tôi còn đợi.”

“Đợi gì? Bác sĩ Fischer ở bệnh viện?”

“Phải.”

“Không thể được lâu, đúng không? Năm mươi ngàn. Không phải ở chỗ đó.”

“Lâu đủ.”

“Để làm gì?”

Annabel nhún vai vô vọng: “Để thử. Thế thôi. Chỉ thử.”

“Brtie có nói sẽ còn thêm không, từ cái nguồn này?”

Sắp sửa trả lời, Annabel bỗng thay đổi ý định. “Tôi cần biết ông bà nghĩ ông bà khác họ ở chỗ nào,” cô thách thức, quay về phía Etna Frey.

“Khác ai, cô em?”

“Những người mà bà nói muốn cho anh ấy bị cảnh sát bắt và tống về Nga hay Thổ.”

Để trả lời cho cả hai người, Bachmann một lần nữa cầm tờ séc lên và nghiên cứu nó như thể câu trả lời nằm ở đây.

“Ồ, chúng tôi khác nhau, ô kê,” anh ta gầm gừ. “Cái ấy là chắc chắn. Nhung cô đang hỏi chúng tôi định làm gì với thằng bạn của cô.” Anh ta đặt tấm séc trước mặt, không rời mắt khỏi nó. “Ờ, tôi không chắc chúng tôi có biết điều đó không, Annabel. Thật ra, tôi chắc chúng tôi không biết. Chủng tôi ưa nghĩ rằng ở đây chúng tôi tạo ra thời tiết. Chúng tôi thư thả. Chúng tôi đợi lâu chừng nào có thể. Và chúng tôi xem Allah ban cho cái gì,” anh ta nói thêm, chọc chọc ngón tay lên tờ séc. “Và nếu Allah cho qua - ờ, có thể cậu bạn của cô cuối cùng sẽ được là người tự do, sống ở phương Tây và thả sức với những ước mơ và hy vọng hoang đường nhất của cậu ta. Nếu không - nếu Allah không cho qua - hay không cho qua - ờ, thì sẽ là trở lại nơi mà từ đó hắn đến, đúng không? Trừ khi người Mỹ nhảy vào trả giá hắn. Trong trường hợp ấy, chúng tôi sẽ không biết hắn đi đâu. Và có lẽ hắn cũng sẽ không biết.”

“Chúng tôi đang cố gắng làm việc gì tốt nhất cho cậu ta, cô em ạ,” Erna Frey nói với vẻ chân thành rõ ràng đến nỗi trong khoảnh khắc Annabel đã muốn tin chị ta. “Günther cũng biết điều ấy, có điều anh ấy không biết cách nói cho rõ. Chúng tôi không nghĩ Issa là xấu. Chúng tôi không hề phán xét kiểu đó. Và chúng tôi biết cậu ấy hơi khùng; ờ phải, ai có thể không như thế? Nhưng chúng tôi nghĩ dù sao cậu ấy cũng có thể giúp chúng tôi tiếp cận một số kẻ rất nguy hiểm.”

Annabel cố cười. “Làm gián điệp? Issa ấy à? Chị điên rồi! Chị cũng khùng như anh ấy!”

“Là chó chết gì cũng được,” Bachmann cáu kỉnh vặc lại. “Chưa có vai nào trong vở kịch này được viết cả. Kể cả vai của cô. Điều mà chúng tôi biết chắc là nếu cô lên tàu với chúng tôi, chúng ta sẽ đến nơi mà chúng ta muốn đến, nói riêng với cô, chúng tôi đã cứu giúp được cả đống người vô tội, nhiều hơn là các cô nuôi dưỡng cái đám thỏ chết tiệt ở Tu viện Phương Bắc các cô.”

Nhặt tấm séc trên bàn lên, anh ta nóng nảy đứng dậy. “Vậy điều đầu tiên tôi muốn biết là: vì Chúa, cái ông chủ nhà băng người Anh nói tiếng Nga, trước kia ở Vienna, không thành đạt mấy, sẽ làm gì, vào một tối thứ Sáu tới để bày tỏ lòng tôn kính với anh Issa Karpov? Cô muốn đến nơi nào văn minh hơn một chút, hay muốn ngồi lại chiếc bàn đó mà hờn dỗi?”

Nhưng Etna Frey có một thông điệp dịu dàng hơn: “Chúng tôi sẽ không nói hết toàn bộ sự thật với cô, cô em ạ, chúng tôi không thể. Nhưng bất cứ điều gì chúng tôi nói ra với cô cũng đều là sự thật.”

• • •

Đã quá nửa đêm khá lâu mà cô vẫn chưa khóc.

Cô đã nói với họ tất cả những gì cô biết, biết một nửa, đoán, đoán mò, không sót chút nào, nhưng cô không khóc, thậm chí không phàn nàn. Sao cô về phe với họ nhanh chóng thế? Điều gì đã xảy ra với con người nổi loạn trong cô - với khả năng tranh luận và phản bác rất được khen ngợi trong diễn đàn gia đình? Tại sao cô không dệt thêm một mạng lưới những lời nói dối như cái mạng mà cô đã dệt cho Herr Werner? Phải chăng đây là hội chứng Stockholm[1]? Cô nhớ lại một chú ngựa nhỏ giống pony cô có ngày trước. Tên nó là Moritz, và Moritz là một chú ngựa hư. Nó là con ngựa bất kham, không thể cưỡi được. Cả vùng Baden-Wurttemberg không có nhà nào muốn có nó - cho đến khi Annabel nghe nói về nó và để thể hiện khả năng của mình, cô gạt bố mẹ đi mà quyên tiền trong số bạn học cùng trường để mua nó. Khi Moritz được giao về, nó đá người giữ ngựa, đào một cái hố trong chuồng, và bứt phóng ra bãi cỏ. Nhưng sáng hôm sau khi Annabel đang lo lắng đi tìm nó thì nó lững thững về phía cô, cúi đầu chịu dây cương và vĩnh viễn trở thành nô lệ của cô. Nó đã chán ngấy chống đối và muốn một ai khác chịu trách nhiệm cho những vấn đề của nó.

Vậy những gì cô đã làm hôm nay là thế chăng? Thú nhận mình thua. Tặc lưỡi cam chịu mà nói, “Thôi được, mẹ kiếp mấy người, tóm tôi đi,” là cách mà đã vài lần cô nói với những người mà sự dai dẳng thô bỉ của họ bắt cô phải phục tùng một cách giận dữ.

Không. Tội lỗi đang có lý, cô tin chắc điều đó: trong sự thờ ơ cố ý mà với nó người luật sư trong cô lui bước và nhận ra rằng cô thậm chí không có yêu cầu của nguyên đơn để mà cãi, đừng nói đến thắng kiện - không phải nhân danh thân chủ của cô, cũng không phải vì cô, mặc dù bản thân mình là điều cô lo nghĩ đến sau cùng nhất. Chính con người luật sư không khoan nhượng trong cô - cô muốn tin một cách cứng rắn như vậy - là người nói với cô rằng một hy vọng của cô là trông cậy vào lòng tốt của tòa, tức là kẻ điều khiển cô.

Đúng, cô đã kiệt quệ trong cảm xúc. Tất nhiên cô đang như thế. Phải, sự cô đơn và căng thẳng vì phải giữ một bí mật khổng lồ lâu như vậy đã đẩy cô đến tận cùng sự chịu đựng. Có sự nhẹ nhõm nhất định, thậm chí vui thích, khi trở lại làm trẻ con, khi trao những quyết định lớn của đời cô cho những người lớn tuổi hơn và thông minh từng trải hơn cô. Nhưng ngay cả khi cô đã đưa những nhân tố đó lên bàn cân thì vẫn chính cái logic của luật sư - cô trấn an mình một cách cương quyết như vậy - là cái thuyết phục cô nói hết ra những gì cô biết.

Cô đã kể về ông Brue và các tài khoản Lipizzaner, về chiếc chìa khóa và bức thư của Anatoly, về Issa và Magomed, rồi lại về Brue lần nữa: ông ta trông thế nào và ăn nói ra sao, ông ta đã phản ứng thế nào trong lần này hay lần khác, ở khách sạn Atlantic, trong quán cà phê trước khi đến nhà Leyla. Và nhắc lại xem quãng thời gian học tập ở Paris là thế nào? Và về cả khoản tiền lớn mà ông ấy cho cô một cách đột ngột - tại sao? Có phải để sờ được vào quần lót của cô không, cô em thân mến? Câu này do Etna Frey hỏi, không phải Bachmann. Chỗ nào liên quan đến tâm tình của những người đàn bà đẹp, anh ta tỏ ra rất tế nhị.

Nhưng đó không phải là sự thú nhận moi được ở cô bằng sự lén lút, dọa dẫm hay dụ dỗ. Đó là Annabel tự cho phép một cách hổ thẹn: một thứ thuốc tẩy nhẹ cho hiểu biết và cảm xúc đã bị khóa kín trong cô quá lâu, là sự quét sạch các rào cản mà cô đã dựng lên trong tâm trí: trước Issa, Hugo, Ursula, những người thợ ống nước, thợ điện, trang trí, và hơn hết cả, trước bản thân mình.

Và họ nói đúng: cô không có lựa chọn nào khác. Giống như Moritz, cô đã kiệt sức vì sự chống đối của mình. Cô cần những người bạn chứ không phải kẻ thù, nếu Issa cần được cứu, cho dù họ thật sự khác với những người khác hay chỉ vờ làm ra vẻ thế.

Một hành lang hẹp dẫn đến một phòng ngủ nhỏ. Một chiếc giường đôi đã được trải khăn mới. Quá mệt mỏi đến mức có thể ngủ đứng, Annabel ngó quanh trong khi Etna Frey chỉ cách dùng vòi sen, và tặc lưỡi khi chị ta vứt những khăn tắm cũ ra ngoài thay bằng những chiếc mới lấy từ ngăn kéo.

“Anh chị ngủ ở đâu?” Annabel hỏi mà không biết tại sao mình lại quan tâm chuyện đó.

“Nào, đừng lo, cô em. Cứ nghỉ ngơi cho đủ đi. Cô đã qua một ngày cực kỳ căng thẳng rồi, và ngày mai cũng sẽ căng không kém.”

Nếu tôi ngủ, tôi sẽ trở lại nhà tù, Annabel ạ.

• • •

Tommy Brue không ở trong tù, nhưng lúc này ông cũng không ngủ.

Vào bốn giờ sáng hôm ấy ông lén ra khỏi giường đôi của vợ chồng, nhón chân trần chạy xuống cầu thang đến phòng làm việc, nơi ông giấu cuốn sổ ghi địa chỉ. Có sáu số ghi có tên “Georgie”. Năm số đã bị xóa. Số thứ sáu được đánh dấu “di động của K” bằng chữ viết của chính ông. K là Kevin, địa chỉ cuối cùng được biết của nó. Từ lần gọi trước đã ba tháng trôi qua, và từ lần đầu ông gọi được qua Kevin thì còn lâu hơn. Nhưng lần này ở nó có chuyện gì đó không ổn một cách cấp bách và ông biết điều ấy.

Đừng gọi đó là linh cảm. Đừng gọi là cơn hoảng loạn. Gọi nó đúng như thực tế: nỗi lo lắng của người cha.

Dùng điện thoại di động của ông để số điện bên kia khỏi hiện lên trên điện thoại đầu giường bên cạnh Mitzi, ông bấm số của Kevin, nhắm mắt và đợi nghe cái giọng nhão nhoẹt uể oải thông báo với ông rằng ồ, ờ, xin lỗi, Tommy, nhưng Georgie không thấy thích nói với ông ngay lúc này, cô ấy khỏe, khỏe lắm, nhưng cô ấy đang có chút buồn bực. Nhưng lần này ông định yêu cầu được nói chuyện với cô. Ông sẽ nhấn mạnh quyền làm bố, dù chẳng phải là ông có quyền ấy. Một khúc nhạc rock làm ông dứt khoát hơn mà quyết định. Rồi giọng ghi âm của Kevin khuyên ông rằng nếu ông thật sự cần để lại lời nhắn, thì có thể cứ để lại, nhưng vì ở đây không có ai nghe lời nhắn gì nhiều, sao không bỏ máy xuống và đợi đến lần khác hãy gọi - cho đến khi có một giọng nữ cắt ngang chính lời nhắn đó.

“Georgie hả?”

“Ai đấy?”

“Có phải thật Georgie đó không?”

“Tất nhiên là con rồi, bố. Bố không nhận ra được giọng con nữa à?”

“Bố chỉ không biết là con trả lời điện thoại, bố không ngờ là vậy. Con khỏe không, Georgie? Mọi thứ ổn chứ?”

“Con ổn lắm. Có chuyện gì thế bố? Nghe giọng bố lạ lắm. Bà Brue mới thế nào? Chúa ơi, bây giờ là mấy giờ ở bên ấy rồi thế, bố?”

Ông cầm điện thoại xa ra một sải tay trong khi lấy lại bình tĩnh. Bà Brue mới. Mới tám năm rồi. Không bao giờ là Mitzi.

“Không có gì đâu, Georgie. Bố cũng khỏe lắm. Bà ấy đang ngủ. Bố chỉ không hiểu sao mình hết sức lo lắng cho con. Nhưng con khỏe. Con rất khỏe nữa, bố nghe thấy thế. Bố có thể nghe được. Bố vừa tròn sáu mươi tuần trước, Georgie?”

Đừng thử thách nó, tay bác sĩ tâm thần đáng ghét ở Vienna thường nói thế. Khi nó rơi vào một trong những quãng im lặng của nó, hãy đợi để nó tự trở lại.

“Lúc này bố nghe có vẻ không ổn, bố ạ,” cô nói như thể hai cha con trò chuyện với nhau hằng ngày. “Con tưởng là Kevin từ siêu thị gọi về, nhưng lại là bố. Điều này làm con thấy đột ngột.”

“Bố không biết là các con đi siêu thị. Nó mua gì?”

“Cả cửa hàng. Anh ấy điên rồi. Một người đàn ông bốn mươi tuổi sống bằng quả thông suốt mười năm trời và nói rằng trẻ con là ngày tận thế. Vậy mà giờ thì tất cả những gì anh ấy có thể nghĩ đến là thay chiếu, áo liền quần có đôi tai thỏ, một chiếc nôi hai bên có diềm, một chiếc xe ngựa có kính chắn nắng. Bố cũng đã đâm ra như vậy khi mẹ mang thai phải không? Và thế là con bảo anh ấy chúng ta cháy túi rồi và anh ấy phải mang trả lại hết các thứ ấy.”

“Georgie?”

“Dạ?”

“Thật đáng ngạc nhiên. Thật là tuyệt diệu. Bố chưa biết.”

“Con cũng chưa biết cho đến khoảng năm phút trước đây.”

“Bao giờ thì sanh, nếu con không ngại bố hỏi thế?”

“Còn lâu. Bố có tin được không? Kevin đã làm như là một người bố tương lai rồi vậy? Anh ấy thậm chí còn muốn cưới con ngay vì giờ đây sách của anh ấy đã được chấp nhận.”

“Sách ấy à? Không ai cho bố biết là cậu ấy lại còn đang viết một quyển sách.”

“Đó là một cuốn sách hướng dẫn. Bộ não, ăn chay và thiền định.”

“Tuyệt vời!”

“Và chúc mừng sinh nhật bố, ô kê? Và lúc nào đó, đến thăm chúng con. Con yêu bố. Nó sẽ là con gái. Kevin quyết định thế.”

“Bố gửi cho con một ít tiền nhé, có được không? Để giúp con một chút? Cho cháu bé mới sinh? Cho cái nôi có diềm và các món đồ?” Ông đã sắp mở miệng nói năm mươi ngàn euro, nhung ông ngăn mình lại được và đợi con gái trả lời.

“Có thể sau này. Con sẽ nói với Kevin và gọi cho bố. Có thể tiền mua cái nôi có diềm thì ô kê. Tiền giống như tiền thay cho tình yêu thì thôi. Bố cho con lại số của bố đi.”

Lần thứ mười chín hay thứ chín mươi trong mười năm qua rồi, Brue phải đọc các số của ông: số di động, số nhà, số điện thoại bàn của bố ở nhà băng. Không biết nó có ghi lại không? Có lẽ lần này nó có ghi lại.

Ông rót cho mình một ly scotch. Một tin tuyệt vời, không thể tin nổi. Tin tốt nhất mà ông không dám mơ tới.

Annabel tội nghiệp không thể nói với ông rằng mọi việc của cô đều ổn cả. Bởi vì thực tế, như ông bây giờ đã nhận ra, chính là Annabel, chứ không phải Georgie đã làm ông lo lắng đến mức choàng dậy và lén xuống dưới nhà.

Vậy thì nói ngắn gọn, là cái anh có thể gọi là một trường hợp hoang tưởng lạc hướng, như tay bác sĩ tâm thần đáng ghét hẳn sẽ nói.

• • •

Chiếc cầu thang này là một chuyện ngu đần.

Lẽ ra mình không nên mua chỗ này.

Tất cả những cái hốc rồi chỗ quành nhỏ rồi đầu cầu thang nhỏ cheo leo này: mình đến gãy cổ mất.

Cái ba lô này nặng hàng tấn. Chúnh mình đã bỏ những thứ quái quỷ gì vào thế không biết?

Những cái quai này cứa vào cổ mình như dây thép.

Thêm một lượt cầu thang nữa là mình tới nơi rồi.

Cô đã ngủ. Sau hai đêm thức trắng trong căn hộ riêng ngước mặt ngó trần nhà, là một giấc ngủ sâu, không mộng mị, giấc ngủ trẻ thơ.

“Issa sẽ vô cùng hài lòng về cô đấy, cô em ạ,” Erna Frey đảm bảo với cô thế khi mang một cốc cà phê vào đánh thức cô và ngồi bên giường của cô. “Cô sẽ mang đến cho cậu ấy đúng cái tin mà cậu ấy mong chờ. một bữa sáng ngon lành.”

Chị ta đã nói lại việc ấy lần nữa vào trong gương xe trong khi Annabel khom người sau xe cùng với chiếc xe đạp, chờ được hạ xuống đồi về hướng bến cảng. “Chỉ có điều nên nhớ rằng trong việc mà cô sắp làm không có chút gì gọi là lừa đảo hay đáng xấu hổ cả. Cô là người mang lại hy vọng cho cậu ấy, và cậu ấy tin cô. Tôi đã bỏ sữa chua vào. Các chìa khóa của cô ở túi bên phải cái áo có mũ trùm đầu của cô. Sẵn sàng chưa? Vậy cô đi đi.”

Chiếc khóa móc mối bật mở, cánh cửa sắt cần phải đẩy bằng cả hai tay, radio đang chơi điệu nhạc êm dịu mà cô nghĩ là của Brahms. Cô đứng ở lối vào, đầy sợ hãi và xấu hổ và một nỗi buồn vô vọng, chán nản về những việc cô sắp làm. Anh đang nằm sấp bên dưới cửa sổ vòm, trên một mảnh sàn có chỗ ngủ của anh, thân hình anh dài bọc kín từ đầu đến chân trong chiếc chăn nâu, một đầu nhô ra chiếc mũ chóp, còn đầu kia là đôi bít tất hàng hiệu của Karsten. Gọn gàng bên cạnh anh là mọi thứ anh cần để đi theo anh đến nhà tù mới: chiếc túi da lạc đà, chiếc áo choàng đen gấp nhỏ, đôi giày sục và quần jean hiệu của Karsten. Có phải trừ mũ và bít tất ra anh đang khỏa thân? Cô đóng cửa lại sau lưng nhưng vẫn đứng đó, cách nhau cả chiều dài căn buồng áp mái.

“Chúng ta khởi hành đi bệnh viện ngay, làm ơn, Annabel,” Issa dưới tấm chăn tuyên bố. “Có phải ông Brue đã cung cấp lính gác vũ trang và một chiếc xe buýt màu xám hôi hám cửa sổ có chấn song không?”

“Tôi e rằng không có xe buýt với lính gác đâu,” cô nói lại một cách vui vẻ. “Và cũng không có cả bệnh viện nữa. Rốt cuộc anh sẽ không phải đi đâu hết” - tránh sang bếp - “tôi đã mua cho chúng ta một bữa sáng bổ dưỡng để ăn mừng. Anh có muốn vào đây ăn cùng tôi khi nào anh dậy? Có lẽ anh muốn cầu nguyện.”

Im lặng. Lê đôi chân đi tất. Cô khom mình trước tủ lạnh, mở cửa, để chiếc ba lô bên cạnh tủ lạnh.

“Không bệnh viện à, Annabel?”

“Không bệnh viện,” cô trả lời, không nghe thấy tiếng bước chân nữa.

“Hôm qua cô bảo tôi phải vào bệnh viện, Annabel. Hôm nay tôi không phải đi nữa. Tại sao?”

Anh ấy đâu? Cô quá sợ hãi không dám quay lại. “Vì đó không phải là một biện pháp hay như ban đầu chúng tôi nghĩ,” cô nói to. “Quá quan liêu. Quá nhiều mẫu giấy phải điền vào, những câu hỏi kỳ cục phải trả lời” - lời gợi ý của Etna Frey - “chúng tôi quyết định tốt nhất anh cứ ở nguyên chỗ anh đang ở.”

Chúng tôi?

“Ông Brue. Tôi.”

Để ông Brue đứng giữa hai người, Bachmann khuyên. Nếu Issa coi ông ta là người cao hơn, cứ để hắn nghĩ vậy.

“Tôi không hiểu động cơ của cô, Annabel ạ.”

“Chúng tôi đã đổi ý, thế thôi. Tôi là luật sư của anh, ông ấy là nhà ngân hàng của anh. Chúng tôi xem xét các phương án và quyết định anh ở đây trong căn hộ của tôi là tốt nhất cho anh, đây là nơi anh muốn ở mà.”

Cô tìm thấy can đảm và nhìn ra sau. Anh đang đứng ở cửa, lấp kín cửa, mình quấn trong chiếc chăn nâu, một thầy tu có đôi mắt đen như than, đang nhìn cô soạn đồ trong ba lô ra, mọi thứ mà cô nói với Etna Frey là anh thích: sáu hộp sữa chua hoa quả, bánh mì hạt anh túc nướng giòn, mật ong Hy Lạp, kem chua, pho mát Emmental.

“Có phải ông Brue chán nản khi biết rằng ông ấy phải chi khoản tiền quá lớn cho bệnh viện không, Annabel? Có phải đấy là lý do làm ông ấy đổi ý không?”

“Tôi đã nói lý do với anh rồi. Đó là vì an toàn của anh.”

“Cô đang nói dối tôi, Annabel.”

Cô vùng đứng dậy và quay ngoắt lại đối mặt anh. Hai người chỉ còn cách nhau một mét. Lúc khác thì cô đã tôn trọng vùng cấm vô hình ngăn cách giữa hai người, nhưng lần này cô giữ vững vị trí của mình.

“Tôi không nói dối anh, Issa ạ. Tôi đang nói với anh rằng, để tốt cho chính anh, đã có một sự thay đổi trong kế hoạch.”

“Mắt cô đỏ ngầu, Annabel. Cô đã uống rượu phải không?”

“Không, tất nhiên tôi không uống.”

“Tại sao tất nhiên, Annabel?”

“Bởi vì tôi không uống rượu.”

“Cô biết rõ ông ấy không, ông Tommy Brue ấy?”

“Anh đang nói về chuyện gì thế?”

“Cô đã uống rượu với ông Brue phải không Annabel?”

“Issa, thôi đi!”

“Cô có một mối quan hệ với ông Brue không giống như mối quan hệ của cô với người đàn ông không vừa ý trong căn hộ trước đây của cô?”

“Issa, tôi bảo anh, thôi đi!”

“Có phải ông Brue là người kế tục người đàn ông không vừa ý kia? Có phải ông Brue sử dụng một quyền lực không cân xứng đối với cô? Tôi đã quan sát thấy ông ấy nhìn cô đầy thèm muốn như thế nào ở nhà Leyla. Có phải cô đã chịu đầu hàng trước những ước muốn thấp thỏi của ông Brue bởi vì ông ấy giàu có của cải vật chất không? Có phải ông Brue tin rằng bằng cách để tôi ở đây trong nhà cô, ông ấy sẽ chinh phục được cô theo ý muốn của ông ấy, và cũng để đảm bảo rằng ông ấy không phải trả món tiền lớn cho bệnh viện KGB?”

Cô đã lấy lại được tự chủ. Chúng tôi không muốn cô phục tùng, Bachmann nói. Chúng tôi muốn cô sáng tạo. Chúng tôi cần cái đầu lạnh băng của cô, cái trí óc luật pháp ăn cắp của cô, chứ không phải cả đống những tình cảm ủy mị không đi đến đâu.

“Nghe này, Issa,” cô nói ngon ngọt, quay lại chiếc ba lô. “Ông Brue không chỉ muốn nuôi thân xác anh. Nhìn xem ông ấy gửi cho anh những gì đây này.”

Một cuốn sách bìa mềm, một tập của Turgenev bằng tiếng Nga: Những dòng nước lũ mùa xuânMối tình đầu.

Tập truyện Chekhov, cũng bằng tiếng Nga.

Một máy quay đĩa nhỏ để cải thiện cái máy nghe băng cũ của cô, những đĩa nhạc cổ điển Rachmaninov, Tchaikovsky và Prokofiev, và - vì Erna đã tính hết mọi việc - những cục pin dự trữ.

“Ông Brue quý mến và tôn trọng cả hai chúng ta,” cô nói. “Ông ấy không phải là người yêu của tôi. Cái ấy chỉ có trong tưởng tượng của anh thôi, không đâu khác. Chủng tôi không muốn giữ anh ở đây lâu hơn cần thiết một ngày. Chúng tôi có thể làm tất cả mọi chuyện để anh được tự do. Anh phải tin điều đó.”

• • •

Chiếc xe tải màu vàng vẫn đậu ở chỗ nó thả cô xuống, vẫn người tài xế cũ. Erna Frey vẫn ngồi ghế hành khách. Chị bật radio trong xe và nghe Tchaikovsky. Annabel quăng chiếc xe đạp ra sau xe và quăng chiếc ba lô lên theo, nhảy lên và đóng sập cửa xe lại.

“Đây là công việc dơ bẩn nhất mà tôi từng phải làm trong đời,” cô nhận xét, nhìn qua kính chắn gió. “Cám ơn rất nhiều, tôi thật sự thích nó.”

“Vớ vẩn, cô em. Cô đã làm rất đẹp,” Erna Frey nói. “Cậu ấy đang hạnh phúc. Nghe này.”

Nhạc Tchaikovsky vẫn đang chơi trên radio, nhưng tiếng thu có vẻ nhiễu lạ lùng, cho đến khi Annabel nhận ra tiếng bước chân của Issa trong đôi giày da đanh của Karsten vừa nhảy quanh căn buồng áp mái vừa hát bằng giọng nam cao chói tai đến hết cỡ.

“Vậy tôi còn làm anh ấy ra như thế nữa,” cô nói. “Tuyệt.”

❀ ❀ ❀

[1] Một trạng thái tâm lý phức tạp trong đó nạn nhân nảy sinh cảm tình với kẻ thù trong thời gian bị giam giữ.

Vuốt cho phẳng chiếc phong bì, anh moi ra bức thư một trang đánh máy nhàu nát bằng thứ chữ Cyril. Nó có một địa chỉ, ngày tháng và tên người gửi - hay anh giả định thế - bằng chữ in đen lớn chạy trên đầu trang. Bên dưới nội dung không đọc đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.