Cô nàng bị xáo trộn.
Họ đang làm cô ấy phát điên.
Thêm một tuần nữa trong tình trạng này, cô ấy sẽ lại rơi vào tình trạng giống hệt như Georgie, nếu cô ấy còn chưa như thế. Có lẽ cô ấy nghĩ tôi cũng điên.
Khi chúng tôi gặp nhau ở Atlantic, tôi là bác già Tommy Brue, con cháu dòng dõi thất thế của một ngân hàng phá sản và một cuộc hôn nhân thất bại, một quả bóng bay lơ lửng.
Tại nhà những người Thổ, tôi là một lão già đáng khinh đầy tội lỗi mua lối đi vào cuộc đời cô ấy bằng năm mươi ngàn euro mà cô ấy không bao giờ đụng đến.
Còn bây giờ tôi là cái gì, khi tôi lái xe lên hướng Tây Bắc với tốc độ đều đều một trăm ba mươi ki lô mét một giờ? Tên đầy tớ bị tống tiền của những tên thối nát của người cha quá cố trên đường đi tới dùng miệng lưỡi thuyết phục một học giả Hồi giáo đáng kính có năm phần trăm xấu để giải thoát cho một thanh niên mà có lẽ nàng đã yêu.
“Ông chỉ đang đáp lại mong muốn của những khách hàng giàu có khác,” Lantern đã đảm bảo với ông trong cuộc họp ngắn buổi tối nóng như thiêu hôm qua tại căn hộ an toàn ghê tởm của anh ta, một nơi nồng nặc mùi chlorine từ bể bơi chung trong sân dưới sáu tầng gác. “Mặc dầu từ phía tối tăm hơn của ngân hàng ông, nó giải thích tại sao ông đặc biệt cẩn trọng. Và ông sắp hỏi ý kiến nhà quản lý đầu tư hắn ta chọn, bất kể nó thuộc loại gì, và ông có phần hoa hồng béo bở trong đó dù ông ta cắt chiếc bánh theo kiểu gì,” anh ta nói thêm bằng giọng quả quyết của tay lớp trưởng có cái đầu bé tí ở ngôi trường công ghê tởm của Brue. “Đó là tình hình hoàn toàn bình thường ở ngân hàng của ông, Tommy ạ.”
“Không, không hợp ý tôi.”
“Cũng theo thông lệ nhà băng bình thường,” Lantern khăng khăng, rộng lượng bỏ qua sự xấc xược này, “ông đã tiến hành thăm dò - theo ý muốn khách hàng của ông, được truyền đạt đến ông qua cố vấn pháp luật của hắn - xem người đàn ông mà ông sắp đến thăm có phải là một đối tượng thích hợp hay không. Tôi tóm tắt như vậy có đúng không?”
“Đó là một kiểu tóm tắt, tôi nghĩ vậy,” Brue trả lời, tự tiện uống một ly scotch hào phóng.
“Ông sẽ sắc sảo và ông sẽ khách quan. Ông sẽ quyết định bằng tất cả sự từng trải trong nghề nghiệp của ông, cách nào là tốt nhất để tiến lên cho cả hai bên: cho khách hàng của ông, và cho ngân hàng của ông. Các quyền lợi của quý ông Hồi giáo cao nhã mà ông sẽ hỏi ý kiến ấy chỉ là mối quan tâm, nếu có, thứ yếu đối với ông.”
“Và với tất cả sự từng trải trong nghề nghiệp của tôi, tôi sẽ quyết định rằng quý ông Hồi giáo cao nhã ấy chính là người thích hợp cho công việc này,” Brue nhớm lời bằng giọng nhại.
“Ờ, không hẳn là ông được tha hồ lựa chọn ở đây, Tommy ạ,” Lantern bé nhỏ nói, để hiện lên mặt nụ cười đắc thắng.
• • •
Mười hai giờ trước đó, Mitzi có tin cho ông.
“Bernhard đúng là một người rầy rà,” bà nhận xét trong khi Brue đang chìm đắm trong tờ Thời báo Tài chính.” Hildergard bỏ anh ấy rồi.”
Brue nhấp chút cà phê, rồi chấm miệng bằng chiếc khăn. Trong trò chơi mà họ đang chơi, quy tắc sống đầu tiên là không bao giờ ngạc nhiên về bất cứ điều gì.
“Vậy chắc chắn Hildergard mới là người rầy rà,” ông gợi ý.
“Hildergard lúc nào chả rầy rà.”
“Vậy Bernhard tội nghiệp làm gì khiến anh ta thành người rầy rà,” Brue hỏi.
“Cầu hôn em. Em phải bỏ anh và tiến hành ly hôn, và đến Sylt với anh ấy mùa hè này, trong khi bọn em quyết định xem sẽ sống ở đâu cho đến hết đời,” bà nói một cách căm phẫn. “Anh có thể tưởng tượng chia sẻ tuổi già với Bernhard không?”
“Tôi khó mà tưởng tượng ra phải chia sẻ bất kỳ cái gì với Bernhard, nói cho ngay.”
“Và Hildergard nghĩ cô ta sẽ kiện anh.”
“Kiện tôi?”
“Hoặc em, có gì khác đâu? Vì đã quyến rũ chồng cô ta bỏ cô ta. Cô ta nghĩ anh giàu. Vì vậy anh sẽ phải kiện Bernhard để bịt miệng cô ta lại. Em đang định hỏi ông bạn thân Westerheim của anh luật sư nào là giỏi nhất.”
“Hildergard đã nghĩ đến chuyện cho công khai chuyện này chưa?”
“Cô ta khoái công khai lắm. Đắm mình trong đó. Đây là chuyện tầm thường nhất mà em từng nghe.”
“Cô đã nhận lời cầu hôn của Bernhard chưa?”
“Em đang nghĩ về chuyện đó.”
“À. Vậy cô đã đi đến đoạn nào trong sự cân nhắc thận trọng của mình rồi?”
“Em không chắc hai người còn có ích gì cho nhau nữa không, Tommy ạ.”
“Cô và Bernhard?”
“Em và anh.”
• • •
Bên trên căn hộ, nơi miền quê không niềm nở, bầu trời tối đen. Xa lộ sáng như gương. Ánh đèn pha từ những chiếc xe chạy trên đường chọc thẳng vào ông. Vậy là chúng ta không còn có ích gì cho nhau nữa. Tốt. Thế là khỏe về phần tôi. Tôi sẽ bán ngân hàng đi trong khi còn có chút gì để bán, và mua cho mình một cuộc sống. Thậm chí có thể bất ngờ bay đến California dự đám cưới Georgie. Ông vẫn chưa nói với Mitzi rằng ông sắp sửa làm ông ngoại, điều làm ông vui sướng. Có lẽ sẽ không bao giờ nói.
Georgie đã tiết lộ bí mật đó cho mẹ nó chưa? Hy vọng nó đã nói tôi. Sue thân mến chắc sẽ vô cùng hạnh phúc. Sue, ngoài miệng thì khó khăn nhưng trong bụng thì nhân hậu, khi ta vượt qua được chuyện ấy. Thật lòng mà nói, ước gì ông nhận ra điều này sớm hơn một chút. Tức là trước Mitzi chứ không phải sau Mitzi. Hãy biết là bây giờ không làm được gì nữa cả. Với Sue đang ấm êm với tay trồng nho người Ý của bà. Một anh chàng tốt bụng, theo chỗ mình biết. Có khi họ lấy tên cháu bé đặt tên cho một mẻ rưọu nho.
Và rồi niềm hân hoan ngắn ngủi mà ông vừa cảm thấy vụt biến thành tiếng lép nhép trên con đường ướt, và ông quay lại với Annabel, thăm lại thiên thần hộ mệnh của ông trong tình trạng mà người ta làm nàng ra như bây giờ: bước đi như cái máy, giọng lễ sinh xa vắng, quá xa xôi so với giọng sôi nổi mà nàng tấn công ông trong phòng ngủ của Melik: nếu không có cái ngân hàng chết tiệt của ông thì thân chủ của tôi đã không mất công đến đây!
“Ngân hàng này nợ cô, Frau Richter ạ,” ông kêu to vào kính xe, nhại giọng kiểu cách của chính mình. “Và bởi vậy tôi lấy làm sung sướng mà nói rằng, nó sắp sủa trả món nợ đó.”
Ngân hàng này yêu cô, ông tiếp tục nói trong tâm tưởng. Không chiếm hữu cô, nhưng giúp cô lấy lại can đảm để cô có thể sống cuộc đời mà chính tôi rõ ràng đã không sống được. Cô yêu Issa phải không, Annabel? Georgie chắc cũng sẽ yêu cậu ta ngay lập túc. Nó cũng sẽ yêu cô. Và nó sẽ nói cô hãy chăm sóc tôi, đấy là cách nghĩ của Georgie đấy. Mọi người nên quan tâm chăm sóc cho người khác. Đó là lý do khiến nó rất hay thất vọng. Ngay cả việc cô có yêu Issa không thì có gì là quan trọng đâu? Tình yêu theo nghĩa trong từ điển ấy à? Dứt khoát là không. Điều quan trọng là cô cho cậu ấy tự do.
• • •
“Điều gì sẽ xảy đến với Annabel ở cuối cuộc vui chơi đình đám này?” Brue đã hỏi Lantern cũng trong cuộc truyện trò ngắn bị kéo dài ấy khi ông nhấp ngụm scotch của mình, không phải là ngụm đầu tiên, còn Lantern nhấp không biết lần thứ bao nhiêu cốc nước có ga. Đó là một ngày cực kỳ khó chịu, ngay cả theo tiêu chuẩn của Brue: vào bữa điểm tâm, quả bom của Mitzi về Bernhard. Tại ngân hàng, cuộc nổi dậy của toàn bộ phòng kế toán liên quan đến việc tăng ca ngày lễ chính. Tiếp theo là một giờ nói chuyện với viên cố vấn pháp luật đáng kính ở Glasgow, ông ta hóa ra chưa bao giờ nghe đến chuyện ly hôn. Tiếp theo nữa là hai giờ dại dột dùng cơm trưa ở tiệm A la Carte và hóm hỉnh một cách vui nhộn để mua vui cho một cặp vợ chồng khách hàng giàu có không biết hài hước là gì, từ Oldenburg đến. Tiếp theo là một dư vị khó chịu mà bây giờ ông đang chất chồng thêm. “Điều gì sẽ xảy ra cho cô ấy, Lantern?” ông nhắc lại.
“Đó hoàn toàn là một vấn đề Đức, Tommy ạ,” Lantern trả lời một cách khôn ngoan, một lần nữa lại phải dùng đến cái giọng Iớp trưởng của anh ta. “Phỏng đoán của tôi là, bọn họ sẽ để yên cho cô ta. Miễn là cô ta không viết hồi ký, hay nếu không thì sẽ đảo ngược tình thế.”
“Tôi e là không hay lắm.”
“Cái gì không hay?”
“Phỏng đoán của anh. Cần những cam đoan chắc chắn. Một cam đoan bằng văn bản. Một cho cô ấy, một bản sao cho tôi.”
“Nói chính xác, bản sao của cái gì, Tommy? Tôi thấy ông hơi bực, đúng không? Có lẽ chúng ta nên để chuyện này lại nói vào lúc khác.”
Brue sải chân bước trong căn phòng cáu bẩn.
“Ai nói sẽ có lần khác? Có thể không đâu. Sẽ không có nếu tôi rút lại những nỗ lực của tôi. Thế nào? Sao?”
“Được, trong trường hợp đó, Tommy à, London có lẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài áp dụng một số biện pháp trừng phạt chúng tôi có liên quan đến ngân hàng của ông.”
“Vậy cứ áp dụng đi, cậu cả, tôi khuyên đấy. Áp dụng thoải mái đi. Tôi sẵn sàng nghênh đón mà. Freres thất bại. Đang kêu khóc tại tòa. Nhưng trong bao lâu? Và do ai? Kêu khóc ai?” Rốt cuộc đó là sự nhận thức. Quá muộn, theo ý kiến Brue. Sắp tới lúc đâm chém rồi, và thôi, kệ cha chúng. “Các ngân hàng biến mất mỗi ngày. Nhất là những cái già nua, không hiệu quả như của tôi. Không giống như những gì xảy ra với bọn các anh, khi chiến dịch hằng mơ ước của các anh không được như ý, đúng không? Tôi đánh hơi được vụ lớn cách xa cả dặm. Đáng thương cho lan trẻ tuổi: chúng tôi thường đánh giá cao anh ta. Hy vọng anh ta tìm được cho mình công việc tử tế ở bên ngoài. Chúc mừng. Chúc sức khỏe cực tốt cho anh và những người đang lao vào anh.”
Ông đợi một tiếng “chúc mừng” đáp lại, nhưng vui mừng khi không có tiếng nào cả.
“Vậy xin ông cho biết chính xác điều gì làm ông an tâm, Tommy,” Lantern gợi ý bằng giọng đều đều như chiếc đồng hồ biết nói.
“Trước hết, một tước hiệu OBE, uống trà với Nữ hoàng. Và mười triệu bảng tiền bổi thường cho việc biến Freres thành tiệm rửa tiền cho bọn Nga.”
“Chắc ông đang đùa.”
“Tất nhiên. Một tiếng ha ha ha, giống như toàn bộ vụ này. Tôi còn thêm những yêu cầu nữa. Nói đúng hơn là điểm đột phá.”
“Đó là những yêu cầu gì, Tommy?”
“Một là - có muốn viết ra hay anh nghĩ anh có thể nhớ chúng?”
“Tôi sẽ nhớ, cám ơn ông.”
“Một bức thư chính thức. Gửi Annabel Richter, một bản sao cho tôi. Ký tên đóng dấu của nhà đương cục Đức, cám ơn cô ấy vì đã hợp tác và đảm bảo với cô ấy rằng sẽ không có động tác pháp lý hay gì khác chống lại cô. Đó là bước đầu, được chứ? Cái cốt lõi sẽ theo sau.” Và khi thoáng thấy biểu hiện gần như nghi ngờ của Lantern: “Tôi không đùa đâu, Lantern. Tôi hoàn toàn nghiêm túc. Không gì trên trái đất của Chúa này có thể bắt tôi bước qua ngưỡng cửa nhà Abdullah ngày mai nếu tôi không hoàn toàn thỏa mãn. Điều hai: thấy trước tấm hộ chiếu Đức mới toanh cho Issa Karpov, có hiệu lực ngay khi cậu ta ký nhận khoản thừa kế. Tôi muốn có nó trong tay để đưa cho Annabel xem, trước mọi thù địch, như một bằng chứng hiển nhiên rằng bất cứ ai đang giật dây cô ta cũng sẽ phải giữ lời. Anh đã nắm được thông điệp chưa hay cần phụ đề?”
“Điều này rõ ràng là không thể được. Ông đang yêu cầu tôi đến gặp người Đức lấy hộ chiếu của hắn rồi cho ông mượn? Ông đang sống ở xứ mộng đấy, ông bạn già ạ!”
“Vớ vẩn. Chuyện cứt đái được chứng thực hoàn toàn, tha lỗi cho tôi đã nói tục. Anh đang có trong tay chiếc gậy phép của phù thủy, vẫy nó một cái, sẽ không bao giờ quá nhỏ đâu. Và tôi sẽ nói với anh một chuyện khác nữa.”
“Cái gì?”
“Vẫn cái hộ chiếu ấy.”
“Cái gì, vẫn cái hộ chiếu ấy?”
“Hộ chiếu trong nghề của anh là chuyện nhỏ, tôi hiểu chứ. Chúng có thể được làm giả, hủy bỏ, thu hồi, hay viết những câu bậy bạ cho chính quyền các nước khác. Đúng chứ?”
“Rồi sao?”
“Tôi muốn có quyền giữ vật thế chấp của anh. Xin vui lòng ghi nhớ điều này. Nó không hết hiệu lực theo việc cấp hộ chiếu cho Issa. Nếu tôi mà nghe thấy anh chơi bẩn với Issa, tôi sẽ thổi còi anh. Thổi rất to, rất lâu và rất rõ. Lantern ở tòa đại sứ Anh. Đố ma quỷ nuốt lời hứa. Và lúc anh tóm được tôi thì đã quá muộn rồi. Bây giờ tôi về nhà. Gọi cho tôi khi anh có câu trả lời. Tôi lúc nào cũng mở máy.”
“Còn vợ ông thế nào?”
• • •
Thật ra bà ấy thế nào? Ông nằm trên giường nhìn trần nhà tròng trành, và đợi cho tự nó trở lại bình thường. Mấy chữ của Mitzi nhắn lại: Hội nghị thượng đỉnh với Bernhard.
Chúc cô may mắn. Ai cũng nên có thượng đỉnh của mình.
Nửa đêm thì Lantern gọi lại.
“Nói chuyện được không?”
“Tôi đang một mình, nếu đó là điều anh đang hỏi.” Lantern đã vẫy chiếc gậy phù thủy của anh ta.
• • •
Brue bật đèn ra hiệu bên phải và nhìn kính chiếu hậu. Con đường trơn đang hiện lại gần và bọn chúng vẫn còn sau lưng ông: hai người đàn ông trong chiếc xe BMW đã theo ông từ khi ông ra khỏi nhà. Có kẻ sẽ theo dõi ông. Lantern đã nói với nụ cười mỉa.
Thị trấn là một cụm nhà gạch đỏ trên những cánh đồng mù sương. Một nhà thờ đỏ, một nhà ga xe lửa đỏ, một trạm cứu hỏa. Một dãy nhà gỗ một tầng chạy dài một bên con phố chính. Phía bên kia, một trạm xăng và một trường học bê tông cốt thép. Có một sân bóng đá, nhưng không có ai chơi.
Đậu xe trên đường phố chính bị cấm, nên ông tìm một phố nhỏ và đi bộ quay trở lại. Những kẻ theo dõi của Lantern đã biến mất. Có lẽ ngồi uống cà phê trong trạm xăng, giả vờ làm ai đó.
Hai người trông như Ả-rập dáng bè bè trong bộ đồ màu nâu thùng thình đứng nhìn ông đến gần. Người lớn tuổi hơn đang lần tràng hạt, người trẻ hơn đang hút một điếu thuốc lá màu vàng trông gớm chết. Người lớn tuổi lê vài bước tới gần ông, chìa tay ra. Năm mươi mét phía trên phố hai cảnh sát mặc cảnh phục bước ra từ dưới bóng một hàng rào và quan sát.
“Cho phép, thưa ngài.”
Brue cho phép. Vai, ve áo, nách, các túi bên, lưng, hông, đũng quần, bắp chân, mắt cá chân, tất cả mọi vùng cơ thể, nhạy cảm hay không. Và theo lời đòi hỏi khăng khăng của gã thứ hai, lúc này gã đã dập tắt mẩu thuốc, tất cả những gì trong túi ngực lôi ra. Đó là một chiếc bút máy thường, Lantern đã nói, Nó trông như chiếc bút, viết giống như chiếc bút, nghe như chiếc bút. Nếu họ tháo rời nó ra, nó vẫn còn là chiếc bút máy.
Họ không tháo rời nó ra.
Ánh nắng bừng lên khiến quang cảnh ở đây thêm đẹp. Trong mảnh vườn trước nhà cây cỏ mọc cao một phụ nữ mặc đồ đen bít bùng ngồi trên một chiếc ghế văn phòng đang ôm đứa bé ngủ. Georgie đấy, bảy tháng nữa kể từ hôm nay. Cửa lớn để mở. Một cậu trai bé nhỏ đội chiếc mũ chỏm và mặc áo choàng trắng hơi ngước mắt nhìn săm soi xung quanh. Có lẽ con bé sẽ sinh một bé trai.
“Rất vui mừng được đón tiếp, thưa ngài Brue,” cậu ta nói ngân nga bằng tiếng Anh và cười toác đến mang tai.
Từ cổng Brue bước thẳng vào một phòng khách. Dưới chân ông ba cô gái nhỏ mặc đồ trắng đang xây một sân trại Lego trong khi một chiếc ti vi tắt tiếng chiếu hình những mái vòm và tháp thánh đường Hồi giáo. Dưới chân cầu thang một thanh niên để râu mặc chiếc áo kẻ sọc và chiếc quần vải bông thô đang đứng.
“Ngài Brue, tôi là Ismail, thư ký riêng của tiến sĩ Abdullah. Trân trọng mời ngài,” anh ta nói, tay phải đặt lên ngực chỗ trái tim rồi mới chìa ra cho Brue bắt.
• • •
Nếu năm phần trăm của tiến sĩ Abdullah là xấu, như Lantern cứ nhắc đi nhắc lại, thì đó là năm phần trăm rất nhỏ. Ông ta người bé nhỏ, mắt long lanh, đầu hói, hiền hậu như một người cha, với đôi mắt sáng và đôi lông mày rậm, bước đi nhún nhảy. Đi vòng nhanh qua bàn viết, ông ta chộp lấy bàn tay Brue bằng cả hai tay và giữ nó ở đó. Ông mặc một bộ com lê đen và một chiếc sơ mi trắng với cổ gài kín, đi giày đế mềm không dây.
“Ngài là ngài Brue tuyệt vời đây,” ông ta nói lanh lảnh thứ tiếng Anh rất nhanh và rất đúng. “Tên của ngài không xa lạ gì với chúng tôi. Ngân hàng của ngài đã từng có những mối quan hệ với các nước Ả-rập, những mối quan hệ không được tốt đep lắm nhưng vẫn là những mối quan hệ. Có lẽ ngài đã quên rồi. Đó là một trong những vấn đề lớn nhất của thế giới hiên đại, ngài biết đấy. Quên. Nạn nhân thì không bao giờ quên. Hãy hỏi người Ireland xem người Anh đã làm gì với họ năm 1920, anh ta sẽ nói ngày, giờ, tháng và tên tuổi của tất cả những người đã bị giết. Hỏi một người Iran, người Anh đã làm gì họ vào năm 1953, anh ta sẽ kể cho ông nghe. Con anh ta sẽ kể cho ông. Cháu anh ta sẽ kể cho ông. Và khi ông ta có chắt thì chắt ông ta cũng sẽ kể. Nhưng nếu hỏi một người Anh...” Ông ta giơ tay lên trời giả vờ không biết. “Nếu anh ta có biết thì anh ta cũng đã quên rồi. ‘Đi tiếp đi!’ các ông sẽ bảo bọn tôi. ‘Tiến tới đi! Hãy quên những gì chúng tôi đã làm với các người. Ngày mai là ngày mới rồi!’ Nhưng không đâu, ngài Brue ạ.” Ông vẫn cầm tay Brue. “Ngày mai được tạo ra từ hôm qua, ngài thấy đấy. Đó là một điểm mà tôi lưu ý ngài. Và đươc tạo ra từ ngày hôm kia nữa. Phớt lờ lịch sử là phớt lờ con sói trước cửa nhà. Xin mời ngài ngồi. Tôi hy vọng ngài đã có một hành trình an toàn chứ?”
“Tốt, rất tốt, cám ơn.”
“Không tốt đâu, trời đang mưa. Bây giờ nắng được một lúc. Trong cuộc sống chúng ta phải nhìn thẳng vào sự thật. Ngài đã gặp thằng con tôi Ismail, thư ký riêng rồi? Đây là Fatima, con gái tôi. Tháng Mười tới, theo ý Thượng đế, Fatima sẽ bắt đầu vào học ở trường Kinh tế London còn Ismail sẽ tiếp bước cha nó mà sang Cairo, và tôi sẽ là một người đàn ông cô đơn hơn nhưng tự hào. Ngài có con chứ, thưa ngài?”
“Một con gái.”
“Vậy hai cha con ngài thật hạnh phúc.”
“Nhưng không được hạnh phúc bằng ngài, cứ nhìn là đủ biết!” Brue nói chân thành.
Giống như anh của cô, Fatima cao hơn bố một cái đầu. Cô bé có khuôn mặt rộng và xinh đẹp. Chiếc hijab màu nâu vắt ngang vai cô giống như một chiếc áo choàng không tay.
“Chào,” cô nói và hơi cụp mắt xuống, đặt bàn tay phải lên chỗ trái tim để chào.
“Người Mỹ tệ hơn người Anh các ông nhưng họ có một lý do để được tha thứ,” tiến sĩ Abdullah tiếp tục vẫn với giọng vui vẻ ấy, ông dẫn Brue đến chiếc ghế bành nhồi bông sang trọng dành cho khách, nhưng không buông cổ tay ông ra. “Lý do để tha thứ cho họ là sự ngu dốt. Họ không biết điều họ đang làm là sai. Nhưng người Anh các ông biết rất rõ. Các ông đã biết điều đó từ lâu rồi. Và các ông vẫn cứ làm. Ông không ngại một câu đùa chứ, tôi chắc thế? Hài hước sẽ làm hại đến thanh danh tôi, người ta bảo tôi thế. Nhưng tôi xin ông đừng nhầm tôi với một triết gia. Triết học là để dành cho các ông, không phải cho tôi. Tôi là một học giả tôn giáo, vâng, đúng thế. Nhưng triết học là dành cho những người thế tục, những người vô thần. Xin đừng nói với tôi vai trò của chúng tôi trên thế giới đang ở trong trạng thái tồi tệ. Lỗi tại ai, tôi xin hỏi? Cách đây một nghìn năm chúng tôi có số bệnh viện theo đầu người ở Córdoba nhiều hơn ở Tây Ban Nha hiện nay. Các bác sĩ của chúng tôi làm phẫu thuật giỏi còn hơn cả các bác sĩ hiện đại của các ông. Đã sai ở chỗ nào? chúng tôi tự hỏi. Sự can thiệp từ bên ngoài ư? Chủ nghĩa đế quốc Nga? Hay là chủ nghĩa thế tục? Nhưng người Hồi giáo chúng tôi cũng đáng trách. Một số trong chúng tôi đã mất niềm tin vào tín ngưỡng của chúng tôi. Chúng tôi không còn là những tín đồ Hồi giáo chân chính nữa. Đó là chỗ chúng tôi không tiến lên được. Fatima, pha trà, con. Tôi đã ở Cambridge một năm. Đại học Caius. Tôi nghĩ ông cũng biết trường này. Với ti vi và Internet bây giờ không còn có cái gì là bí mật nữa. Xin hãy nhớ, thông tin không phải là kiến thức. Thông tin là sự lỗi thời. Chỉ có Thượng đế mới có thể biến thông tin thành kiến thức. Và bánh nữa, Fatima. Ngài Brue đã lái xe từ Hamburg đến trong mưa. Ông có bị quá nóng, hay quá lạnh không thưa ngài? Xin cứ nói thẳng với chúng tôi. Chúng tôi ở đây là những người hiếu khách, chúng tôi cố gắng hết sức để làm theo lệnh của Thượng đế. Chúng tôi mong ông được thoải mái. Nếu ông mang tiền đến cho chúng tôi, chúng tôi mong ông được hết sức thoải mái! Càng thoải mái càng tốt, chúng tôi nói thế đây! Đi lối này, ngài. Cho phép chúng tôi dẫn ông sang phòng tư vấn của chúng tôi! Ông là người tốt. Ông có gương mặt rất khả ái, như chúng tôi thường nói như thế.”
Năm phần trăm xấu như thế nào? Brue cáu kỉnh nghĩ trong bối rối. Khi ông hỏi Lantern câu này thì hắn từ chối nói cho rõ. Cứ theo lời tôi nói là được, Tommy. Năm phần trăm là tất cả những gì ông cần biết. Vậy cho tôi biết ai mà không có năm phần trăm xấu chứ? Brue đã tự hỏi bản thân khi cả gia đình tiến sĩ có mặt, họ đi thành hàng vào một hành lang hẹp. Brue Freres, với những khoản đầu tư ranh ma của nò, những khách hàng láu cá, và những Lipizzaner? Cộng với một chút xử lý nội bộ, đến bao giờ chúng ta mới có thể thoát khỏi chúng? Tôi sẽ cho chúng ta nhiều hơn, khoảng mười lăm phần trăm. Còn về phần vị chủ tịch ga lăng và giám đốc điều hành của chúng ta, là cái thằng tồi, chúng ta thấy gì ở hắn? Ly hôn một bà vợ tốt, một đứa con bị bỏ rơi mà bây giờ tôi mới học cách yêu thương khi đã quá muộn màng, vặn vít trong công việc, lấy một con đàn bà đĩ thõa để đến bây giờ nó vứt bỏ mình: mình sẽ cho mình hơn năm mươi phần trăm xấu chứ không phải chỉ năm.
“Vậy ông ta làm gì với chín mươi lăm phần trăm còn lại của ông ta?” ông đã hỏi Lantern như vậy.
Những việc tốt là câu trả lời cho qua chuyện.
Mình đã làm gì với chín mươi lăm phần trăm của mình? Làm hỏng cả. Cộng cả hai chúng ta lại, nhìn vào điểm mau chốt thì mi sẽ bắt đầu tự hỏi ai trong hai chúng ta có năm phần trăm xấu hơn người kia.
• • •
“Và vâng, thưa ngài, xin vui lòng bắt đầu. Xin ngài cứ thong thả nhưng xin dùng tiếng Anh. Đối với bọn trẻ điều tôi quan trọng là chúng học tiếng Anh vào mọi dịp. Lối này, thưa ngài. Cám ơn.”
Họ chuyển sang một căn phòng giản dị của vị học giả nhìn xuống mảnh vườn sau nhà. Ở đâu không có sách thì có thư pháp. Tiến sĩ Abdullah ngồi bên một chiếc bàn gỗ giản dị, ngả người ra phía trước, hai bàn tay chắp lại. Fatima chắc đã pha trà xong, vì cô bé mang nó đến liền, với một đĩa bích quy đường. Chạy hối hả sau cô gái là thằng bé lúc nãy đã mở cửa trước cho ông, đi kèm với đứa dạn dĩ nhất trong số ba đứa em gái của nó. Leo cầu thang sau Ismail, Brue cảm thấy một giọt mồ hồi duy nhất trườn xuống lườn bên phải ông như một con côn trùng rất lạnh. Nhưng bây giờ khi đã ngồi yên vị ông thấy an tâm và trở lại tác phong nghề nghiệp. Ông đã vào đúng môi trường của mình. Ông đã có bản tóm tắt của Lantern mà ông dượt lại kỹ trong đầu và một công việc để làm. Và ngoài kia ở đâu đó phía trước ông, luôn luôn là Annabel.
“Tiến sĩ Abdullah. Xin thứ lỗi cho tôi,” ông bắt đầu, cố lấy giọng đầy tự tin.
“Nhưng, thưa ngài, tôi phải thứ lỗi cho ngài điều gì?”
“Khách hàng của tôi, như tôi đã nhắc đến với ông qua điện thoại, khẩn khoản yêu cầu giữ bí mật tối đa. Tình cảnh của anh ta, nói giảm nhẹ nhất, là tế nhị. Tôi cảm thấy chúng ta nên tiến hành công việc của chúng ta một cách riêng tư. Tôi xin lỗi.”
“Nhưng thậm chí ông còn không có ý cho tôi biết tên ông ấy, ông Brue! Làm sao tôi có thể gây nguy hiểm cho ông khách đáng kính của ông khi tôi không biết ông ấy là ai?”
Ông ta thì thầm mấy lời bằng tiếng Ả-rập. Fatima đứng lên và không liếc nhìn lại Brue, đi ra khỏi phòng, theo sau là bọn trẻ nhỏ và cuối cùng là Ismail. Đợi đến lúc cánh cửa đóng lại phía sau chúng, Brue rút trong túi ra một chiếc phong bì không dán và đặt nó trên bàn của tiến sĩ Abdullah.
“Ông đã đi hết quãng đường này để viết cho tôi?” tiến sĩ Abdullah hỏi giọng khôi hài; rồi, thấy vẻ nghiêm túc của Brue, đeo một cặp kính đã rạn lên mắt, mở phong bì, giở tờ giấy gấp và chăm chú đọc cột con số đánh máy trên đó. Rồi ông bỏ kính ra, đưa vuốt ngang mặt, và đeo lại.
“Đây là một trò đùa phải không, ngài Brue?”
“Một trò đùa khá đắt đỏ, ngài muốn nói thế chăng?”
“Đắt cho ngài?”
“Cho cá nhân tôi thì không. Cho ngân hàng của tôi thì có. Chẳng có ngân hàng nào vui vẻ nói tạm biệt những khoản tiền cỡ đó.”
Chưa tin, tiến sĩ Abdullah đọc lại lần nữa các con số. “Tôi cũng chưa quen nói xin chào với chúng đâu, ngài Brue ạ. Tôi biết làm gì? Nói cám ơn ông? Nói không cám ơn ông? Nói vâng? Ông là một ông chủ ngân hàng, thưa ngài. Tôi là một kẻ ăn mày hèn mọn của Thượng đế. Phải chăng những lời nguyện cầu của tôi đã có lời đáp, hay là ông định trêu chọc tôi?
“Tuy nhiên, có những điều kiện,” Brue cảnh báo một cách nghiêm trọng, chọn cách không nghe thấy câu hỏi.
“Tôi rất vui mừng nghe nói thế. Càng nhiều điều kiện càng tốt. Ông có biết tất cả các cơ sỏ từ thiện của tôi gộp lại thu được bao nhiêu trong một năm trên bán cầu này không?”
“Không.”
“Tôi tưởng các chủ ngân hàng biết mọi thứ. Cao nhất là một phần ba tổng số tiền này. Một phần tư thì đúng hơn. Đấng Allah vô cùng nhân từ.”
Abdullah vẫn còn nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên bàn, hai bàn tay ông ta chặn lên hai mép tờ giấy một cách sở hữu. Trong cuộc đời làm ngân hàng dài dặc của mình Brue có đặc quyền chứng kiến đàn ông đàn bà thuộc đủ hạng người nhận thức được tầm cỡ gia tài mà họ mới có. Chưa bao giờ ông thấy một bức tranh rực rỡ của trạng thái mê mẩn ngây ngô hơn là ông tiến sĩ tôt bụng lúc này.
“Ông không thể biết một món tiền như thế này có ý nghĩa như thế nào với nhân dân tôi đâu,” ông ta nói và trước sự bối rối của Brue, mắt ông đẫm lệ, khiến ông phải nhắm mắt lại và cúi đầu xuống. Nhưng khi ông lại ngẩng lên thì giọng ông sắc lạnh và đi thẳng vào vấn đề.
“Tôi có được phép hỏi món tiền lớn thế này có nguồn gốc từ đâu không - nó được kiếm ra như thế nào - làm cách nào nó vào tay khách hàng của ông?”
“Phần lớn nó đã được gửi ở ngân hàng của tôi vài chục năm nay.”
“Nhưng tiền này không phải bắt đấu từ nhà băng của ông.”
“Rõ ràng là không.”
“Vậy nó bất đầu từ đâu, ngài Brue?”
“Món tiền này là một tài sản thừa kế. Theo quan điểm của khách hàng của tôi thì nó được kiếm ra một cách nhơ nhuốc. Nó cũng còn sinh lãi, điều này tôi hiểu là trái với luật Hồi giáo. Trước khi khách hàng của tôi đưa ra yêu sách chính thức, anh ta cần được đảm bảo rằng anh ta đang hành động phù hợp với tín ngưỡng của anh ta.”
“Ông nói có những điêu kiện, ông Brue.”
“Trong việc yêu cầu ông phân phối tài sản của anh ấy cho những cơ sở từ thiện của ông, khách hàng của tôi mong muốn Chechnya phải được xem xét chính yếu.”
“Khách hàng của ông là người Chechnya à, ngài Brue?” Khi giọng của ông ta chùng xuống như cũ, mắt ông ta đanh lại và những vết nhăn mờ hình thành xung quanh, như thể trước một mặt trời sa mạc.
“Khách hàng của tôi có mối quan tâm sâu sắc đối với tình cảnh khốn cùng của nhân dân Chechnya bị áp bức,” Brue đáp, lại một lần nữa tránh trả lời câu hỏi. “Ưu tiên hàng đầu của anh ta là cung cấp cho họ thuốc men và khám bệnh.”
“Chúng tôi có nhiều cơ sở từ thiện Hồi giáo dành cho công việc quan trọng này, ông Brue ạ.” Đôi mắt đen nhỏ vẫn dán vào mắt Brue.
“Khách hàng của tôi hy vọng rằng một ngày nào đó bản thân anh ấy sẽ trở thành bác sĩ. Để hàn gắn những gì người ta đã làm với nhân dân Chechnya.”
“Chỉ có Thượng đế mới hàn gắn được, ngài Brue ạ. Con người chỉ hỗ trợ. Khách hàng của ông bao nhiêu tuổi, nếu tôi được phép hỏi? Có phải là một người đàn ông đã trưởng thành không? Một người có lẽ đã tạo ra tài sản của mình trong một lĩnh vực hợp pháp?”
“Dù tuổi tác hay địa vị xã hội của anh hay chị ấy như thế nào, khách hàng của tôi vẫn quyết tâm học y khoa, và muốn được là người đầu tiên được thừa hưởng sự hào phóng của chính anh ta. Thay vì trực tiếp sử dụng khoản tiền mà anh coi là bẩn thỉu, anh ấy yêu cầu một tổ chức từ thiện Hồi giáo tài trợ đầy đủ khóa học y khoa cho anh ấy ở châu Âu này. Chi phí không đáng kể so với khoản hiến tặng. Nhưng nó cho anh ấy cái đảm bảo rằng anh ấy đang hành động một cách đạo đức. Về tất cả các vấn đề này, anh ấy muốn nhận được sự hướng dẫn từ cá nhân ông. Ở Hamburg, vào thời gian nào thuận tiện cho cả hai người.”
Tiến sĩ Abdullah lại nhìn ngây tờ giấy trước mặt ông, rồi nhìn sang Brue.
“Cho phép tôi kêu gọi thiên hướng cao quý nhất của ông, ông Brue?”
“Tất nhiên.”
“Ông là một con người danh dự, điều ấy với tôi là rõ ràng. Tử tế và đáng kính. Không hề gì nếu ông có thể là gì khác. Một người Cơ đốc giáo, một người Do Thái giáo, tôi không quan tâm. Chỉ có điều bên ngoài ông thế nào thì bên trong cũng thế. Ông là một người cha giống như tôi. Ông còn là một người của xã hội.”
“Tôi thích nghĩ như vậy.”
“Vậy xin khuyên bảo tôi, tại sao tôi nên tin ông?”
“Tại sao ông lại không nên?”
“Bởi vì trong mồm tôi vẫn còn vị đắng liên quan đến đề nghị ghê gớm này.”
Ông không dẫn ai đến chỗ chết chóc đâu, Lantern đã nói vậy. Ông chỉ cho ông ta một cơ hội để đi đường ngay và làm những việc tốt lành. Bởi vậy không can thiết phải sa vào cái thứ lỗi tại tôi mọi đàng. Một năm nữa ông ta sẽ biết ơn ông.
• • •
“Nếu nó có vị đắng thì đó không phải lỗi tôi, và không phải của khách hàng của tôi. Có lẽ nó liên quan đến nguồn gốc của số tiền ấy.”
“Ấy là ngài nói thế.”
“Khách hàng của tôi biết rất rõ về nguồn gốc bất hạnh của số tiền này. Anh ấy đã thảo luận cặn kẽ với luật sư của anh ấy, và họ đã đi đến một giải pháp, đó là ngài.”
“Ông ấy có luật sư à?”
“Vâng.”
“Ở đây, Đức ấy à?”
Câu hỏi lại cua gấp, Brue cảm thấy mừng được trả lời.
“Vâng, tất nhiên,” ông nói thật lòng.
“Một luật sư giỏi chứ?”
“Tôi nghĩ thế. Vì anh ta chọn cô ấy.”
“Vậy là một phụ nữ rồi. Người ta bảo phụ nữ là những luật sư giỏi nhất đấy. Khách hàng của ông nghe lời khuyên mà chọn luật sư là phụ nữ phải không?”
“Tôi nghĩ là vậy.”
“Bà ấy có phải là người theo đạo Hồi không?”
“Ngài nên tự mình hỏi cô ấy câu này.”
“Khách hàng của ông có phải là người đáng tin như tôi không, ông Brue?”
Đó là những gì mà ông sẽ nói với ông ta, và đừng nói nhiều hơn, Lantern đã dặn ông. He hé cho thấy chút xíu thôi, đủ để dẫn dắt ông ta, rồi dừng ngay tại đó.
“Khách hàng của tôi là một người đã chịu những chuyện bi thảm, ngài tiến sĩ Abdullah ạ. Người ta đã làm nhiều việc bất công đối với anh ấy. Anh ấy đã chịu đựng. Anh ấy đã phản kháng. Nhưng họ đã làm cho anh ta thành sẹo.”
“Do đó?”
“Do đó anh ấy đã chỉ thị cho ngân hàng chúng tôi, thông qua luật sư của anh ấy, rằng số tiền bẩn, anh ấy coi nó thế, sẽ được chuyển thẳng cho những cơ sở từ thiện mà ngài điều hành và anh ấy đã nhất trí. Với sự có mặt của anh ấy và ngài. Từ Brue Frères đến người nhận. Anh ấy không muốn có trung gian. Anh ấy biết tiếng tăm cao quý của ngài, anh ấy đã nghiên cứu những tác phẩm của ngài và chỉ mong đưọc chính ngài hướng dẫn. Nhưng anh ấy cần được tận mắt chứng kiến các giao dịch.”
“Khách hàng của ông có nói tiếng Ả-rập không?”
“Xin thứ lỗi.”
“Tiếng Đức? Tiếng Pháp? Tiếng Anh? Nấu ông ấy là người Chechnya, chắc ông ấy phải nói tiếng Nga. Hay chỉ tiếng Chechnya thôi?”
“Dù anh ấy có nói thứ tiếng nào, tôi đảm bảo với ngài rằng sẽ có một phiên dịch thích hợp.”
Tiến sĩ Abdullah buồn bã vê vê tờ giấy trước mặt ông, nhìn Brue đăm đăm một lần nữa, rồi lại đắm chìm trong suy tư.
“Ngài vui tính quá,” cuối cùng ông than phiền. “Ngài giống như một con người được tự do. Tại sao? Ngân hàng của ngài sắp phải từ giã một tài sản kếch xù mà ngài thì mỉm cười, điều này khiến ngài trở thành kẻ ngược đời. Đó có phải là nụ cười Ăng-lê phớt đời không?”
“Nụ cười Ăng-lê của tôi có thể có lý do đấy.”
“Vậy có thể đó là lý do làm tôi bối rối.”
“Khách hàng của tôi không phải là người duy nhất thấy nguồn gốc của những đồng tiền này có mùi vị đáng tởm.”
“Nhưng người ta bảo tiền thì không có mùi. Chắc chắn là đối với một nhà ngân hàng, nó lại càng không có?”
“Dù sao chăng nữa tôi nghĩ tôi có thể nói rằng ngân hàng của tôi đang thở ra có chút nhẹ nhõm.”
“Thế thì đạo đức ngân hàng của ngài thật đáng nể trọng. Xin ngài nói thêm vài điều khác.”
“Nếu tôi có thể.”
Giọt mồ hôi duy nhất đã quay trở lại, lần này ở bên sườn kia của Brue.
“Trong chuyện này có một sự khẩn cấp. Sự khẩn cấp ấy là gì? Thật ra động cơ lạ nào đang thúc đẩy chúng ta? Xin mời, thưa ngài. Chúng ta là hai người trung thực. Ở đây chỉ có hai chúng ta.”
“Khách hàng của tôi sống sót sau một cơn bạo bệnh hiểm nghèo. Bất cứ phút nào anh ta cũng có thể thôi không còn có quyền với những khoản từ thiện này. Điều mà tôi cần càng sớm càng tốt từ phía ngài là một danh sách các tổ chức từ thiện và một bản mô tả các sự nghiệp mà họ đang phụng sự. Sau đó tôi sẽ chuyển cho luật sư của anh ấy, cô ta sẽ trình cho anh ấy để thông qua, và chúng ta có thể kết thúc công việc của chúng ta.”
Khi Brue đứng lên để ra về, Abdullah một lần nữa trở lại con người mạnh mẽ và tinh quái.
“Vậy tôi không còn thời gian và không có lựa chọn nào khác,” ông ta than phiền như lên án, bắt tay Brue bằng cả hai tay, và mỉm cười với ông bằng đôi mắt long lanh.
“Và tôi cũng không,” Brue đồng ý, cùng một vẻ hài hước và cùng giọng than thở như thế. “Mong sao cho thật sớm.”
“Vậy tôi chúc ngài một chuyến về nhà bình an nhất, đến tận trong vòng tay gia đình mình, như chúng tôi thường nói. Đấng Allah phù hộ cho ngài.”
“Và cũng mong ngài bảo trọng,” Brue nói cũng với giọng nồng hậu như thế khi hai người vụng về bắt tay nhau.
Quay lại xe, Brue phát hiện ra rằng giọt mồ hôi đã làm ướt sũng chiếc sơ mi của ông và để lại trên cổ áo khoác một vệt ướt đầm. Khi ông ra tới xa lộ, hai tên theo dõi bám theo phía sau, cười toác như những thằng ngu. Brue không biết ông đã làm gì để chúng khoái đến thế. Hay đã khi nào ông chán ghét bản thân hơn lúc này chưa.
• • •
Suốt từ lúc Brue rời khỏi ngôi nhà Abdullah cách đây tám giờ, Erna Frey và Günther Bachmann gần như không nói với nhau một lời mặc dầu họ ngồi cách nhau chỉ một phân sau dãy màn hình của Maximilian. Một màn hình đuợc kết nối đến trung tâm tình báo thông tin ở Berlin, cái khác cho vệ tinh quan sát, cái thứ ba cho đội mô tô năm nguời gồm những thám tử của Arni Mohr.
Vào lúc 15:48, trong im lặng phăng phắc, họ nhắm mắt hờ lắng tai nghe cuộc trao đổi giữa Brue và Abdullah được phát lại từ chiếc bút máy nghe trộm cho đám người theo dõi của Lantern trong ga ra bên kia đường, và chuyển qua khu chuồng ngựa sau khi được mã hóa. Một phản ứng của Bachmann là một cái vỗ tay không thành tiếng. Erna Frey không có phản ứng gì.
Vào lúc 17:10 xuất hiện cuộc gọi đầu tiên trong chuỗi cuộc gọi bị chặn từ nhà Abdullah. Một bản dịch đồng thời từ tiếng Ả-rập sang tiếng Đức chạy trên màn hình tín hiệu tình báo. Đối với Bachmann, người biết tiếng Ả-rập, bản dịch là thừa. Đối với Erna Frey và phần lớn trong đội của Bachmann thì không thừa.
Với mỗi cú điện thoại, tên của người liên hệ hiện lên bên dưới màn hình. Một màn hình song song cung cấp những đặc điểm cá nhân và các chi tiết dấu vết. Các cú điện thoại, sáu tất cả, là đặc biệt dành riêng cho các nhà gây quỹ Hồi giáo đáng kính và các viên chức của các tố chức từ thiện. Theo bình luận bên lề của tốp nghiên cứu, không có cá nhân liên hệ nào hiện nằm trong cuộc điều tra.
Thông điệp cho mỗi người trong các cuộc gọi là giống nhau: Chúng ta đang có nhiều tiền, hỡi các anh em Hồi giáo, đấng Allah nhân từ hào phóng vô biên thấy rằng chúng ta xứng đáng được hưởng một món quà lịch sử, tuyệt vời. Một nét hài hước chung cho các cuộc nói chuyện là tiến sĩ Abdullah giả vờ - không thật thuyết phục lắm - đang nói về một món quà bằng lúa gạo Mỹ chứ không phải đô la. Theo mật mã giản dị thái quá này, hàng triệu sẽ thành hàng tấn.
Lý do của sự ngụy trang này, theo các bình luận ngoài lề, là để thận trọng: ông ta không muốn tình cờ khơi lên lòng thèm khát của bất kỳ nhân viên địa phương nào tình cờ nghe lỏm được. Giữa các cuộc nói chuyện có rất ít điểm khác nhau. Một bản dịch duy nhất có thể đủ cho cả sáu.
“Mười hai tấn rưỡi thượng hảo hạng, bạn thân mến - tấn Mỹ ấy - bạn có hiểu không? - vâng, thật vậy, tấn. Từng hạt trong số đó sẽ được phân phối cho các tín đồ. Vâng, ông bạn khờ ạ! Tấn. Thượng đế đã vỗ bàn tay nhân từ của Người vào lỗ tai ngốc nghếch của bạn chưa? Có những điều kiện, bạn hiểu không. Không nhiều, nhưng dù sao cũng là điều kiện. Bạn vẫn nghe đấy chứ? Đạo hữu bị áp bức của chúng ta ở Chechnya sẽ nhận được lô hàng gửi đầu tiên. Những người đói của họ là những người đầu tiên được nuôi ăn. Và chúng ta sẽ đào tạo thêm nhiều bác sĩ, Inshallah. Điều ấy không tuyệt hay sao? Cả ở châu Âu nữa. Chúng ta đã có một ứng viên rồi!
Cuộc điện đàm đặc biệt là gọi cho một ông Shaykh Rashid Hassan nào đó, một người bạn lâu năm và bạn thời sinh viên của Abdullah ở Cairo, bây giờ đang sống ở một thị trấn Anh là Weybridge ở Surrey. Có lẽ vì lý do đó mà nó dài nhất và thân thiết nhất. Tuy nhiên nó kết thúc một cách khó hiểu, điểm này được các nghiên cứu viên lưu ý.
Người bạn tốt của chúng ta chắc chắn sẽ gọi cho anh sau để thảo luận bất kỳ vấn đề gì cần thảo luận, Abdullah hứa. Đáp lại là một tiếng làu bàu không dứt khoát.
• • •
Vào lúc 19:42, hình trực tiếp đầu tiên xuất hiện.
Cảnh BIỂN CHỈ ĐƯỜNG hiện ra từ trong hàng hiên trông rất Âu, với chiếc áo mưa hiệu Burberry màu nhạt và chiếc mũ nông thôn kiểu Anh. Ông ta đi một mình. Một chiếc Volvo màu đen đợi ông ta ở cổng, cánh cửa sau của nó mở ra để đón ông vào.
Ghi chú bền lề của tốp nghiên cứu: Chiếc Volvo được đăng ký cho một công ty cho thuê xe do một người Thổ Nhĩ Kỳ làm chủ ở Flensburg, cách Hamburg một trăm năm mươi ki lô mét về phía Bắc. Chưa có hồ sơ gì về công ty này và người chủ của nó.
BIỂN CHỈ ĐƯỜNG đi vào sau xe, được tay già hơn trong hai vệ sĩ dìu, anh này ngồi bên tài xế. Chiếc camera theo dõi đổi góc nhìn ra phía sau chiếc Volvo và theo sau nó. Những kẻ ngoan đạo chạy đi miễn cưỡng, Bachmann ngẫm nghĩ. Anh đang theo dõi tay vệ sĩ ở ghế trước, anh này đang nhìn gương chiếu hậu và gương bên.
Chiếc Volvo ra đến xa lộ, tiếp tục theo hướng Đông Bắc hai mươi, bốn mươi, năm mươi bảy ki lô mét. Hoàng hôn xuống. Chiếc camera lấy màu xanh cây của kính ảnh là màu cảnh đêm. Ở khoảng cách xa, bóng cái đầu của người vệ sĩ tiếp tục quay qua quay lại giữa những tấm gương của xe. Khi chiếc xe chạy vào góc đỗ ô tô, sự cảnh giác của anh ta tăng thêm.
Tay vệ sĩ ra khỏi cửa trước xe và rồi đứng đái trong khi có vẻ như quan sát khu vực nghỉ chân xem có kẻ nào xuất hiện bất ngờ. Anh ta nhìn trừng trừng vào camera, có lẽ đang kiểm tra chiếc xe do thám của Mohr đậu phía sau anh ta chừng năm mươi mét.
Quay trở lại chiếc Volvo, tay vệ sĩ mở cửa sau, nói vào bên trong xe. BIỂN CHỈ ĐƯỜNG xuất hiện và giữ chặt chiếc mũ khỏi gió bay, tiến đến bốt điện thoại lắp kính ở mé phía Đông khu dừng xe. Ông ta đi vào trong bốt và ngay lập tức nhét chiếc thẻ ghi nợ mà ông cầm sẵn ở tay. Ngu, Bachmann nghĩ. Nhưng có lẽ tấm thẻ, cũng như chiếc Volvo, không phải của ông ta.
Khi BIỂN CHỈ ĐƯỜNG quay số, một cái tên xuất hiện bên dưới một trong các màn hình của Maximilian. Cũng vẫn là Shaykh Rashid Hassan, người mà BIỂN CHỈ ĐƯỜNG đã gọi lúc ở nhà hồi chiều. Nhưng một điều gì lạ lùng đã xảy ra với giọng nói của BIỂN CHỈ ĐƯỜNG trong lúc trung tâm tín hiệu của Berlin thật muộn màng, và hơi lệch pha, bắt được nó.
Lúc đầu ngay cả Bachmann cũng không lần ra được là anh đang nghe thấy gì. Anh phải quay sang cầu cứu bản dịch tức thời trên màn hình bên cạnh. BIỂN CHỈ ĐƯỜNG đang nói tiếng Ả-rập bình thường nhưng bằng một phương ngữ Ai Cập rất nặng mà anh nghĩ chắc sẽ làm cho mọi lỗ tai nghe trộm phải chịu thua.
Nếu vậy thì anh đã lầm. Người dịch đồng thời, dù là ai, phải là một thiên tài. Anh ta không hề ấp úng :
BIỂN CHỈ ĐƯỜNG: Có phải Shaykh Rashid đó không?
RASHID: Tôi là Rashid.
BIỂN CHỈ ĐƯỜNG: Tôi là Faisal, anh em họ với người cha vợ kiệt xuất của anh.
RASHID: Rồi sao?
BIỂN CHỈ ĐƯỜNG: Tôi có một lời nhắn cho ông ấy. Nhờ anh nhắn lại giúp được không ?
RASHID: (chậm trả lời) Có thể. Inshallah.
BIỂN CHỈ ĐƯỜNG: Có sự chậm trễ trong việc giao lô hàng chân tay giả và xe lăn cho bệnh viện của em trai ông ấy ở Mogadishu.
RASHID: Thế thì sao?
BIỂN CHỈ ĐƯỜNG: Việc chậm trễ sẽ được khắc phục ngay. Sau đó ông ấy có thể tự do đi nghỉ ở Cyprus. Ồng cò thể chuyển giùm lời nhắn này được không? Ông ấy sẽ rất vui sướng.
RASHID: Tôi sẽ nói lại với cha vợ tôi. Inshallah.
Shaykh Rashid bỏ máy.