Nếu ông không đi S-Bahn, xin đừng đến tiệm cà phê bằng taxi.
Annabel Richter cũng đã không nhượng bộ về quần áo của Brue. Đối với thân chủ của tôi, đàn ông mặc com lê là công an chìm. Vui lòng mặc cái gì tuềnh toàng. Cố gắng lắm ông mới chọn được flannel màu xám, và chiếc áo khoác thể thao do Randall ở Glasgow may mà ông thường mặc đến câu lạc bộ golf, và chiếc áo mưa Aquascutum trong trường hợp có trận mưa lớn nữa. Để chiều ý cô, ông thôi không đeo ca vát.
Màn đêm đã buông xuống thành phố. Trận mưa rào buổi chiều đã để lại một bầu trời đêm quang đãng. Một luồng gió mát rượi quét qua mặt hồ khi ông bước vào taxi và nói địa điểm đến cho tài xế. Đứng một mình trên vỉa hè xa lạ ở một vùng tồi tàn của thành phố, ông thoáng cảm thấy hơi hoang mang, nhưng trấn tĩnh lại khi nhìn thấy tên con phố mà cô hẹn. Những sạp hoa quả của những tiệm tạp phẩm theo chuẩn đạo Hồi rực rỡ ánh đèn xanh đỏ. Ánh đèn trắng của quán kebab bên cạnh chiếu sáng cả sang bên kia đường. Trong nhà, bên một góc bàn màu tím nhạt, Annabel Richter ngồi với một chai nước lọc trước mặt và một bát thức ăn bỏ dở mà Brue trông như bột sắn hột của trẻ con với ít đường nâu rắc trên mặt.
Ở bàn bên cạnh, bốn người đàn ông có tuổi đang chơi domino, ở một bàn khác, một cặp trẻ mặc diện ngất đang say sưa tán tỉnh. Chiếc áo ngoài có mũ trùm đầu của cô vắt trên thành ghế. Cô mặc một chiếc áo chui đầu quái gở và vẫn chiếc blouse cao cổ ấy. Chiếc điện thoại di động đặt trên bàn, ba lô đặt dưới chân cô. Ngồi xuống đối diện với cô, ông thoảng thấy có mùi gì ấm áp tỏa ra từ mái tóc của cô.
“Tôi thế này được chưa?” ông hỏi.
Ánh mắt cô lướt qua chiếc áo khoác thể thao và quần flannel. “Ông tìm thấy gì trong hồ sơ của ông rồi?”
“Thấy rằng đó là một trường hợp có đầy đủ chứng cứ để tiếp tục điều tra.”
“Đấy là tất cả những gì ông định nói với tôi đấy à?”
“Vâng, trong giai đoạn này, tôi e là chỉ có thế.”
“Vậy thì để tôi nói ông nghe một vài điều mà ông chưa biết.”
“Tôi chắc rằng có nhiều đấy.”
“Anh ấy là một người Hồi giáo. Đó là người số một. Sùng tín. Bởi vậy thật khó cho anh ấy khi phải làm việc với một nữ luật sư.”
“Nhưng khó hơn cho cô chứ, chắc thế?”
“Anh ấy yêu cầu tôi đội khăn trùm đầu. Tôi đội. Anh ấy yêu cầu tôi tôn trọng các truyền thống của anh ây. Tôi tôn trọng. Anh ấy dùng một cái tên Hồi giáo: Issa. Như tôi đã nói với ông, anh ấy nói tiếng Nga; ngoài ra anh ấy nói tiếng Thổ rất dở với chủ nhà của anh ấy.”
“Thế chủ nhà của anh ấy là ai, nếu tôi được phép hỏi?”
“Một bà góa Thổ Nhĩ Kỳ và con trai của bà ấy. Chồng bà ấy là một khách hàng của Tu viện Phương Bắc. Chúng tôi sắp chạy được quyền công dân cho ông ấy thì ông ấy chết. Bây giờ con trai của ông ấy đang đứng ra cố gắng lo cho gia đình, điều này có nghĩa là bắt đầu mọi thứ lại từ đầu, và tách riêng từng thành viên trong gia đình ra, đó là lý do vì sao anh ta sợ hãi và anh ta gọi cho chúng tôi. Họ yêu Issa nhưng họ muốn buông anh ấy ra. Họ nghĩ họ sẽ bị đuổi khỏi nước này nếu họ chứa chấp một người nhập cư bất hợp pháp. Không gì có thể thuyết phục họ nghĩ ngược lại, và trong thời buổi này thì có lẽ họ đúng. Họ cũng đã mua vé máy bay về Thổ Nhĩ Kỳ dự lễ cưới con gái của bà ấy, và không đời nào họ để anh ấy ở trong nhà họ một mình. Họ không biết tên ông. Issa biết nhưng chưa bao giờ nhắc đến và sẽ không bao giờ. Ông là người ở vào một cái thế có thể giúp được Issa, ông chỉ là vậy thôi. Ồng có dễ chịu với cách mô tả như thế không?”
“Tôi tin thế.”
“Chỉ tin thôi?”
“Tôi thoải mái với điều đó.”
“Tôi cũng đã nói với họ, bởi vì tôi phải nói, rằng ông sẽ không bao giờ tiết lộ danh tính của họ với chính quyền.”
“Sao tôi lại phải làm thế?”
Không màng đến cử chỉ tỏ ý muốn giúp của ông, cô tự mình chui vào bộ áo trùm đầu và vắt chiếc ba lô lên vai. Khi đi ra cửa, Brue để ý thấy một thanh niên thân hình ngoại cỡ đang đi vơ vẩn trên vỉa hè. Theo sau cách anh ta một khoảng, họ đi vào một con phố nhỏ. Người thanh niên kia dường như càng đi xa họ thì càng cao to hơn. Đến một hiệu thuốc người thanh niên liếc nhanh ngược xuôi con đường, nhìn những chiếc xe, cửa sổ những ngôi nhà và hai người đàn bà trung niên đang cúi xem một quầy kim hoàn. Một bên quầy hàng ấy là một tiệm trang điểm cô dâu, với đôi cô dâu chứ rể mơ mộng ôm bó hoa bằng sáp, và bên kia là cánh cửa dày đánh véc-ni với một nút bấm chuông được chiếu sáng.
Sắp bước qua đường, Annabel bỗng dừng lại, kéo hờ ba lô xuống, rút ra một chiếc khăn trùm, đội lên đầu, rồi cẩn thận kéo hai chéo khăn xuống và thắt nơi cổ họng. Dưới ánh đèn đường, nét mặt cô trông căng thẳng và già hơn tuổi.
Người thanh niên to đùng mở khóa cửa, ra hiệu cho họ vào và chìa bàn tay to xù ra. Brue bắt tay nhưng không xưng tên. Người đàn bà tên Leyla nhỏ bé nhưng rắn chắc, ăn mặc trang trọng để tiếp khách, đội khăn trùm đầu, giày cao gót và bộ quần áo đen có cổ xếp nếp. Bà nhìn chằm chằm Brue, rồi gượng gạo bắt tay ông, mắt luôn nhìn sang con trai. Đi theo Leyla vào phòng khách, Brue hiểu rằng ông đã bước vào ngôi nhà kinh hoàng.
• • •
Giấy dán tường màu cánh gián, bàn ghế màn thảm bọc màu vàng nhũ. Tay ghế bọc vải có ren. Trong cái đế thủy tinh của ngọn đèn bàn, những hạt thạch anh xoay tròn, tách ra rồi nhập lại. Leyla mời Brue ngồi ghế chủ tọa. Đây là ghế của ông chồng quá cố của tôi, bà giải thích, bối rối kéo góc khăn trùm đầu. Suốt ba mươi năm, chồng tôi không bao giờ ngồi lên ghế nào khác, bà nói. Đó là chiếc ghế được trang trí cầu kỳ, trông kinh khủng, bất tiện một cách trang nhã. Brue trầm trồ cho phải phép. Ông có một chiếc không phải là không giống nó trong phòng làm việc của ông: thừa kế từ ông nội, và có họa là trời đày mới phải ngồi lên nó. Ông định nói gì đó với ý nghĩ này, nhưng nghĩ sao lại thôi. Mình là người ở vị trí giúp đỡ. Mình chỉ là thế thôi, ông tự nhủ. Trên những chiếc đĩa bằng sứ quý nhất, Leyla đã dọn những bánh baklava hình tam giác có xi rô và một bánh kem chanh cắt thành lát. Brue nhận một miếng bánh và một ly trà táo.
“Ngon tuyệt,” ông khen sau khi nếm miếng bánh, nhưng dường như không ai nghe thấy.
Hai người đàn bà, một xinh đẹp, một bè bè chắc mập, cả hai đều lầm lì, ngồi nơi ghế sofa bọc nhung. Melik đứng lưng dựa cửa. “Issa sẽ xuống ngay,” anh nói, ngước nhìn lên trần, nghe ngóng. “Issa đang sửa soạn một chút. Hắn lo lắng. Có lẽ hắn đang cầu kinh. Hắn xuống ngay bây giờ.”
“Mấy ông cảnh sát ấy chỉ đợi vừa vặn đến khi Frau Richter ra khỏi nhà,” Leyla thốt ra với Brue, trút vào câu nói nỗi ưu phiền rõ ràng nãy giờ đã giày vò bà. “Khi cô ấy đi rồi, tôi liền đóng cửa trước, tôi mang đồ ăn vào bếp, và năm phút sau họ đến, bấm chuông nhà tôi. Họ giơ thẻ ra và tôi ghi lại tên họ, đúng như chồng tôi thường làm. Mặc thường phục. Đúng không con, Melik?”
Bà ấn một thếp giấy viết vào tay Brue. Một viên cảnh sát, một trung sĩ có kèm tên. Không biết làm gì với nó, ông đứng lên đưa cho Annabel xem, cô cầm lấy đưa lại cho Leyla ngồi cạnh cô.
“Họ đợi khi mẹ tôi có một mình ở nhà,” Melik đứng ở cửa nói xen vào. “Hôm ấy tôi phải đi bơi với cả đội. Hai trăm mét tiếp sức.”
Brue thành thật gật đầu đồng tình. Đã lâu lắm ông mới tham gia một cuộc họp mà ông không phải điều khiển.
“Một người già, một người trẻ,” Leyla nói, tiếp tục kể lể nỗi phiền muộn của bà. “Issa lúc đó đang ở trên gác, tạ ơn Thượng đế. Khi nó nghe tiếng chuông, nó kéo thang lên và đóng cửa sập lại. Nó ở trên đó từ bấy đến giờ. Nó nói bọn họ sẽ quay lại. Họ giả vờ bỏ đi, rồi họ quay trở lại và trục xuất ta.”
“Họ chỉ làm nhiệm vụ của họ thôi,” Annabel nói. “Họ đến nhà mọi người ở khắp khu dân cư Thổ Nhĩ Kỳ này. Họ bảo nó vượt quá sự phẫn nộ.”
“Đầu tiên họ nói đây là chuyện câu lạc bộ thể thao Hồi giáo của thằng con tôi, sau đó là chuyện đám cưới của con gái tôi ở Thổ Nhĩ Kỳ tháng tới, và chúng tôi có chắc chắn có quyền trở lại Đức sau đó không? ‘Ồ, tất nhiên chúng tôi chắc chắn!’ tôi nói. ‘Không, nếu bà xin được quyền cư trú ở Đức trên cơ sở nhân đạo,’ họ bảo. ‘Cái ấy đã hai mươi năm trước rồi!’ tôi nói với họ thế.”
“Leyla, bà đang lo lắng quá mức cần thiết,” Annabel nói lạnh lùng. “Đây chỉ là một hoạt động sốt sắng để tách những người Hồi giáo lương thiện ra khỏi một số ít con sâu làm rầu nồi canh, chỉ có vậy thôi. Bình tĩnh đi.”
Có phải cái giọng lễ sinh này quá tự tin vào bản thân nó không? Brue ngờ rằng như thế.
“Ông có muốn nghe cái gì vui vui không?” Melik hỏi Brue, giọng chẳng có chút gì là hài hước. “Ông sắp sửa cứu giúp hắn, bởi vậy có lẽ ông nên nghe cái này. Hắn không giống bất kỳ người Hồi giáo nào mà tôi từng gặp. Hắn có thể là một tín đồ, nhưng hắn không nghĩ như một người Hồi giáo, hắn không hành động như một người Hồi giáo.”
Mẹ anh nói gắt gỏng với anh bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ, nhưng không hiệu quả.
“Khi hắn còn yếu - được rồi - khi hắn còn nằm trên giường tôi, đang hồi phục? Tôi đọc cho hắn nghe câu thơ trong kinh Koran. Cuốn của cha tôi. Bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ. Rồi hắn muốn tự mình đọc cuốn kinh. Bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ. Hắn bảo hắn biết đủ để nhận ra những lời thánh. Thế là tôi đi đến chiếc bàn nơi để cuốn kinh - mở ra, ô kê? - tôi nói Bismillah theo cách cha tôi dạy tôi - tôi làm như định hôn cuốn kinh, nhưng tôi không hôn, cha tôi cũng dạy tôi thế, tôi chỉ chạm trán vào cuốn kinh, rồi tôi đưa cho hắn. ‘Đây, Issa,’ tôi nói. ‘Đây là cuốn kinh Koran của cha tôi. Bình thường thì không nên nằm trên giường mà đọc, nhưng giờ cậu đang ốm nên thế có lẽ cũng được.’ Khi tôi trở lại một giờ sau đó, nó đâu rồi? Nằm dưới sàn nhà! Cuốn kinh Koran của cha tôi đang nằm dưới sàn nhà. Đối với mọi người Hồi giáo tử tế, chưa nói đến cha tôi, chuyện đó là không thể tưởng tượng được! Nên tôi nghĩ: Được rồi. Mình không tức giận. Hắn đang ốm nên cuốn kinh trên tay hắn rơi ra vì hắn không còn sức để giữ. Mình tha thứ cho hắn. Làm người độ lượng là việc phải. Nhưng khi tôi la lên với hắn, hắn chỉ cúi xuống nhặt lên - bằng chỉ một tay chứ không phải cả hai tay - và đưa lại cho tôi như thể nó là” - lúc đầu anh không tìm được lối thích hợp để so sánh - “như thể nó là một quyển sách bất kỳ nào trong hiệu sách! Ai dám làm thế? Không ai cả! Dù hắn có là người Chechnya hay người Thổ Nhĩ Kỳ hay người Ả-rập, hay - tôi muốn nói, hắn là em tôi, được không? Tôi yêu người này. Hắn là một anh hùng thật sự. Nhưng dưới sàn. Một tay. Không một lời cầu nguyện. Không có bất cứ cái gì.”
Leyla nghe đã chán tai lắm rồi.
“Mày là ai mà nói xấu em mày thế hả Melik?” bà gắt lên với anh bằng tiếng Đức cho mấy người kia nghe được. “Mày mở cái nhạc rap bẩn thỉu suốt đêm trong phòng ngủ của mày! Và mày tưởng cha mày sẽ quan tâm đến thứ ấy đấy phỏng?”
Từ hướng hành lang Brue nghe tiếng bước chân thận trọng bước xuống cầu thang ọp ẹp.
“Hắn lại còn lấy bức ảnh em gái tôi mà cất trong phòng mình nữa chứ,” Melik nói. “Cứ tự tiện lấy. Ngày cha tôi còn sống thì tôi đã giết chết hắn hay gì đó rồi. Hắn là em tôi nhưng hắn kỳ quặc.”
Giọng lễ sinh của Annabel ra lệnh.
“Bà lỡ mất ngày làm bánh rồi, bà Leyla ạ,” cô nói với một cái liếc nhìn đầy ẩn ý về phía tấm bình phong mờ ngăn cách bếp với phòng khách.
“Đó là lỗi của chúng.”
“Vậy sao bây giờ bà không đi làm ít bánh đi?” Annabel bình thản đề nghị. “Làm như vậy hàng xóm sẽ thấy bà không có gì phải giấu giếm.” Cô quay sang Melik, giờ đã chiếm một vị trí bên cửa sổ. “Anh canh gác cho một chút thì hay quá. Anh làm ơn cứ giữ thế cho. Nếu có chuông cửa, dù là bất kỳ ai thì cũng không được cho vào. Anh hãy nói với họ là anh đang bận họp với những người tài trợ thể thao của anh. Được chứ?”
“Được.”
“Nếu lại là cảnh sát, họ sẽ phải đến lúc khác hay phải nói chuyện với tôi.”
“Hắn cũng không thật là người Chechnya. Hắn chỉ giả vờ thôi,” Melik nói.
• • •
Cửa mở và một bóng người cao bằng Melik nhưng chỉ bằng nửa bề ngang của anh chậm chạp bước vào phòng. Brue đứng lên, nụ cười chủ nhà băng của ông rộng mở, bàn tay chủ nhà băng của ông chìa ra. Liếc trộm thì ông thấy Annabel cũng đứng, nhưng chưa bước tới.
“Issa, đây là quý ông mà anh đã muốn gặp,” Annabel nói bằng tiếng Nga chuẩn. “Tôi tin rằng ông ấy là người đúng như ông ấy nói. Tối nay ông ấy đến để gặp riêng anh, theo yêu cầu của anh, và ông ấy chưa nói với ai cả. Ông ấy nói tiếng Nga và muốn hỏi anh một số câu quan trọng. Tất cả chúng ta đều rất biết ơn ông ấy và tôi tin rằng, vì lợi ích của anh và vì lợi ích của Leyla và Melik, anh sẽ hợp tác với ông ấy hết khả năng của anh. Tôi sẽ xin nghe và trình bày quyền lợi của anh khi nào thấy cần thiết.”
Issa bước đến giữa tấm thảm vàng cùa Leyla, hai tay buông thõng hai bên, đợi lệnh. Không nghe thấy gì, gã ngẩng đầu lên, đặt bàn tay phải lên tim, dán vào Brue cái nhìn ngưỡng mộ.
“Tôi xin kính cẩn cám ơn, thưa ngài,” gã lí nhí qua đôi môi mỉm cười dường như không theo ý gã. “Tôi rất vinh dự, thưa ngài. Ngài là một người tốt, tôi đã được người ta đảm bảo thế. Điều ấy lộ rõ trên nét mặt ngài, và trên trang phục tuyệt mỹ của ngài. Ngài còn có một chiếc xe limousine đẹp nữa, có phải không ạ?”
“Ờ, một chiếc Mercedes.”
Vì lý do nghi thức hay tự vệ, Issa đã mặc chiếc áo choàng đen và vắt chiếc túi da lạc đà lên vai. Gã đã cạo râu nhẵn nhụi. Hai tuần chăm chút bằng tình mẫu tử của Leyla đã khiến những hào rãnh dọc ngang trên má gã nhìn dịu đi, và dưới mắt Brue, gã có một vẻ thiên thần phi thực: Cậu bé mảnh khảnh xinh đẹp này đã từng chịu cực hình sao? Trong một thoáng, Brue không hề tin gã một chút nào. Nụ cười rạng rỡ, lời nói khoa trương sáo rỗng, quá ư kiểu cách nửa vời, cái vẻ điềm tĩnh giả tạo, tất cả chỉ là trang bị cổ điển của một kẻ lừa đảo. Nhưng sau đó khi ngồi đối diện với gã bên chiếc bàn của Leyla, Brue nhìn thấy một màng mồ hôi mỏng trên trán Issa, và khi nhìn xuống ông thấy hai bàn tay gã để cạnh nhau, hai cổ tay sát nhau trên bàn, như thể chờ để bị cùm lại. Ông thấy sợi dây chuyền vàng trên cổ tay gã, và từ đó lủng lẳng cuốn kinh Koran vàng dùng làm bùa hộ mệnh cho gã. Và ông biết rằng ông đang nhìn một đứa trẻ đã bị hủy hoại.
Nhưng ông vẫn làm chủ lại cảm xúc của mình. Ông có nên tự cho mình thấp kém hơn một ai đó chỉ vì anh ta đã từng bị tra tấn hay không? Ông có cần phải đình hoãn phán quyết của mình vì chính lý do này hay không? Ở đây kéo theo một vấn đề nguyên tắc.
“Thôi nào, và xin chào,” ông mào đầu vui vẻ, bằng một thứ tiếng Nga được học hành cẩn thận, tương hợp kỳ lạ với tiếng Nga của Issa. “Tôi hiểu là chúng ta không có nhiều thời gian. Vì vậy chúng ta cần ngắn gọn nhưng hiệu quả. Tôi có thể gọi anh là Issa chứ?”
“Nhất trí, thưa ngài.” Lại thêm một nụ cười, kèm theo cái liếc nhìn về phía Melik bên cửa sổ và cụp mắt tránh Annabel đang ở một góc xa, nơi cô ngồi nghiêng với cặp hồ sơ đặt đoan trang trên đầu gối.
“Và anh sẽ không gọi tôi là gì cả,” Brue nói. “Tôi nghĩ điều đó đã được thỏa thuận. Đúng không?”
“Điều ấy đã được thỏa thuận, thưa ngài,” Issa nhanh nhảu trả lời. “Tất cả những điều ngài muốn đều được tán thành! Ngài cho phép tôi phát biểu một câu, được không ạ?”
“Tất nhiên.”
“Sẽ ngắn thôi!”
“Xin mời.”
“Tôi chỉ mong được làm một sinh viên y khoa. Tôi muốn được sống một cuộc sống quy củ và giúp đỡ toàn nhân loại vì vinh quang của đấng Allah.”
“Vâng, được, điều đó rất đáng khâm phục và tôi chắc rằng chúng ta sẽ đạt được điều đó,” Brue nói và, như để cho thấy những ý định nghiêm túc, ông lấy ra tập giấy viết kê trên bìa da từ một túi trong, và chiếc bút bi màu vàng từ một túi khác. “Nhưng trong lúc đó, chúng ta hãy đi vào một vài việc cơ bản, nếu anh không thấy phiền. Bắt đầu bằng tên đầy đủ của anh.”
Nhưng rõ ràng đây không phải là điều mà Issa muốn nghe.
“Thưa ngài!”
“Vâng, Issa.”
“Ngài đã đọc tác phẩm của nhà tư tưởng vĩ đại người Pháp Jean-Paul Sartre rồi chứ, thưa ngài?”
“Tôi không thể nói là đã đọc.”
“Giống như Sartre, tôi có lòng buồn thương đối với tương lai. Khi tôi có một tương lai, tôi sẽ không có quá khứ. Tôi sẽ chỉ có Thượng đế và tương lai của tôi.”
Brue cảm thấy ánh mắt cửa Annabel nhìn ông. Khi ông không thể nhìn thấy, ông vẫn cổ thể cảm thấy. Hay là ông tin thế.
“Tuy nhiên, đêm nay chúng ta buộc phải nói về hiện tại,” ông phản công một cách phô trương. “Thế tại sao anh không để tôi được biết tên họ của anh?” - cây bút sẵn sàng để đón nhận.
“Salim,” Issa trả lời sau một phút lưỡng lự không quyết.
“Còn tên nào khác không?”
“Mahmoud.”
“Vậy là Issa Salim Mahmoud.”
“Phải, thưa ngài.”
“Vậy đó là tên thánh của anh hay tên anh tự chọn cho mình?”
“Đó là sự lựa chọn của Thượng đế, thưa ngài.”
“Đúng thế.” Brue mỉm cười một mình có chủ ý, vừa để làm dịu căng thẳng, vừa để tỏ ra ông đang nắm được tình thế. “Thế thì cho phép tôi hỏi anh câu này, có được không? Chúng ta đang nói tiếng Nga. Anh là người Nga. Trước khi Thượng đế chọn cho anh cái tên hiện nay, anh có một cái tên Nga không? Và có một tên đệm Nga đặt theo tên cha đi kèm với nó? Tôi tự hỏi, chắng hạn, những tên nào người ta có thể tìm thẩy trong giấy khai sinh của anh?”
Sau khi đã hạ mắt hỏi ý Annabel, Issa thọc bàn tay xương xẩu vào túi áo choàng, rồi túi ngực áo sơ mi, và rút ra một cái ví cáu bẩn bằng da sơn dương. Và lấy ra từ đó hai mảnh cắt từ báo ra đã mờ, gã đưa nó qua bàn.
“Karpov,” Brue nhắc lại to lên thành tiếng sau khi đọc thấy. “Karpov là ai? Karpov là họ của anh à? Anh đưa cho tôi mấy mảnh báo này để làm gì?”
“Không quan trọng đâu, thưa ngài. Làm ơn. Tôi không thể nói được,” Issa thì thầm, lắc lắc đầu, mặt đẫm mồ hôi. Hai bàn tay gã đã áp lại với nhau. Những ngón tay dài gầy guộc vân vê kinh Koran bằng vàng ở cổ tay.
“À, đối với tôi tôi sợ nó là việc quan trọng,” Brue nói, giọng hết sức từ tốn mà không bỏ ưu thế của mình. “Thật ra tôi còn sợ nó là việc rất quan trọng đấy. Anh đang nói với tôi rằng đại tá Grigori Borisovich Karpov là, hay từng là, họ hàng của anh? Có phải đó là điều anh đang nói với tôi không?” Ông quay sang Annabel, người mà trong ý ông ông vẫn đang nói với từ nãy đến giờ. “Điều này thật sự khá khó khăn, Frau Richter ạ,” ông phàn nàn bằng tiếng Đức, lúc đầu hơi gay gắt, rồi một cách bản năng tiết chế lại giọng điệu. “Nếu thân chủ của cô có một yêu sách, anh ấy hoặc là phải nói rõ anh ấy là ai và đưa yêu sách, hoặc phải rút lại, chắc chắn là thế. Anh ấy không thể mong tôi chơi ở cả hai sân.”
Một thoáng lộn xộn xen vào khi từ trong bếp Leyla kêu lên gì đó phàn nàn bằng tiếng Thổ Nhĩ Kỳ với Melik rồi Melik nói câu gì dỗ dành đáp lại.
“Issa,” Annabel nói khi mọi người ổn định trở lại. “Theo ý kiến chuyên môn của tôi, dù nó có đau đớn cho anh thế nào thì anh cũng nên cố gắng trả lời các câu hỏi của quý ông đây.”
“Thưa ngài. Vì Thượng đế vĩ đại, tôi chỉ nguyện sống một đời sống quy củ,” Issa nhắc lại bằng một giọng nghẹn ngào.
“Dù sao đi nữa, tôi e rằng tôi cần một câu trả lời cho câu hỏi của tôi.”
“Điều đúng một cách hợp lý là Karpov là cha tôi, thưa ngài,” cuối cùng Issa thú nhận với một nụ cười ảm đạm. “Ông ấy đã làm tất cả những gì cần thiết để bảo vệ danh nghĩa đó, thưa ngài. Nhưng tôi chưa bao giờ là con của Karpov. Bây giờ tôi không phải là con của Karpov. Thề có đấng Allah, thưa ngài, trong đời mình tôi sẽ không bao giờ là con của đại tá Grigori Borisovich Karpov.”
“Nhưng đại tá Karpov hình như đã chết,” Brue vạch ra, nghe hơi tàn nhẫn hơn ông định bụng, hất tay về phía những mảnh báo cắt ra nằm trên bàn giữa hai người.
“Ồng ấy đã chết, thưa ngài, lạy đấng Allah nhân từ, ông ấy đang ở dưới địa ngục và sẽ vĩnh viễn ở lại đấy.”
“Và trước khi ông ấy chết - vào thời gian anh sinh ra, đúng hơn tôi phải nói thế - tên thánh mà ông ấy đặt cho anh là gì, cùng với tên đệm của anh, giả sử là Grigorevich?”
Issa cúi xuống, lắc lư đầu.
“Ông ấy chọn cái tên thuần khiết nhất,” gã nói, ngẩng đầu lên cười nhạo Brue một cách ranh mãnh.
“Thuần khiết nhất theo nghĩa nào?”
“Cái tên Nga nhất trong tất cả các tên Nga trên thế giới. Tôi là Ivan của ông ấy, thưa ngài. Thằng bé Ivan dễ thương từ Chechnya của ông ta.”
Không bao giờ là người để cho một khoảnh khắc tồi tệ mưng mủ lên, Brue quyết định đổi đề tài.
• • •
“Tôi hiểu rằng anh từ Thổ Nhĩ Kỳ đến đây. Bằng một con đường không chính thức, chúng ta sẽ nói thế nhé?” Brue đề nghị bằng một giọng vui vẻ mà ông có thể dùng ở một bữa tiệc cốc-tai. Leyla trái với những chỉ thị của Annabel, đã từ bếp trở lại.
“Tôi đã ở trong nhà tù Thổ Nhĩ Kỳ, thưa ngài.” Gã đã tháo chiếc vòng vẫn đeo ở cổ tay và cầm nó trong tay, lắc lắc trong khi nói.
“Và trong bao lâu, cho phép tôi hỏi?”
“Chính xác là một trăm mười một ngày rưỡi, thưa ngài. Trong nhà tù Thổ Nhĩ Kỳ có mọi khuyến khích để nghiên cứu số học về thời gian,” Issa thốt lên với một tiêng cười bí hiểm và chói tai. “Và trước Thổ Nhĩ Kỳ tôi đã ngồi tù ở Nga, ngài thấy đấy! Đúng ra là trong ba nhà tù, gộp lại là tám trăm mười bốn ngày và bảy giờ. Nếu ngài muốn, tôi sẽ kể các nhà tù theo thứ tự chất lượng của chúng,” gã xổ ra một tràng hung dữ, giọng gã cất cao lên thành một kiểu cương nghị trữ tình. “Trong chuyện này tôi hoàn toàn là một người thành thạo, xin đảm bảo với ngài thế! Có một nhà tù được ưa chuộng đến mức người ta phải chia nó ra thành ba khu. Ồ vâng! Trong một khu chúng tôi ngủ, trong khu khác chúng tôi được tra tấn, và ở khu thứ ba có một bệnh viện để chúng tôi hồi phục. Việc tra tấn có hiệu quả, và sau khi tra tấn nguời ta ngủ ngon, nhưng thật đáng tiếc bệnh viện lại không đạt yêu cầu. Đó là một vấn đề đối với nhà nước Nga hiện đại của chúng tôi, tôi xin nói như thế! Các y tá rất giỏi trong việc cướp đi giấc ngủ, nhưng họ lại thiếu các kỹ năng y khoa khác một cách trầm trọng. Cho phép tôi có một nhận xét, thưa ngài. Để là một người tra tấn giỏi, điều cực kỳ cần thiết là có thiên hướng thương người. Nếu không thương cảm cho tù nhân của ta, ta không thể leo lên đến những đỉnh cao thật sự của nghệ thuật này. Tôi chỉ mới gặp một vài người đạt đến đẳng cấp cao nhất thôi.”
Brue chờ đợi một lúc xem có thêm gì không, nhưng Issa, đôi mắt thẫm màu của gã mở to vì kích động, đang chờ Brue. Và lại một lần nữa chính là Leyla vô tình phá tan được sự căng thẳng. Lo lắng vì trạng thái xáo trộn tình cảm của Issa, khi không thể hiểu nguyên nhân của nó, bà chạy vội vào bếp đem ra một cốc rượu bổ đặt trên bàn trước mặt gã, trong khi cau có nhìn hết Brue đến Annabel bằng ánh mắt trách móc.
“Và cho phép hỏi là đầu tiên tại sao anh lại vào tù?” Brue tiếp tục.
“Ồ phải, thưa ngài! Xin ngài cứ hỏi! Tôi xin sẵn sàng,” Issa kêu lên, nhưng bây giờ với sự bất can của một học giả bị kết án nơi từ đoạn đầu đài. “Là một người Chechnya đã đủ để có tội rồi, tôi cam đoan với ngài. Người Chechnya chúng tôi sinh ra đã cực kỳ tội lỗi. Từ thời các Sa hoàng, mũi của chúng tôi đã tẹt một cách đáng trách, và tóc và da chúng tôi sẫm màu một cách tội lỗi. Đó là sự xúc phạm lâu dài đến trật tự xã hội, thưa ngài!”
“Nhưng mũi của anh không tẹt, nếu tôi được phép nói thế.”
“Tôi rất lấy làm tiếc, thưa ngài.”
“Nhưng bằng cách này hay cách khác anh cũng đã tới được Thố Nhĩ Kỳ và từ Thổ Nhĩ Kỳ anh đã trốn thoát,” Brue gợi ý theo kiểu dỗ dành. “Rồi chạy tuốt đến Hamburg. Đó đúng là một kỳ tích, hẳn rồi.”
“Đó là ý muốn của đấng Allah.”
“Nhưng với một sự tiếp tay nào đó từ phía anh, tôi ngờ thế?”
“Nếu một người có tiền, thưa ngài, như ngài có thể hiểu rõ hơn tôi, mọi cái đều có thể.”
“À, nhưng tiền của ai?” Brue hỏi tinh quái, nhanh chóng nhảy vào khi nghe đến tiền. “Tôi thắc mắc không biết ai đã cung cap tiền để thanh toán cho nhiều cuộc trốn thoát ngoạn mục của anh?”
“Tôi xin nói, thưa ngài” - Issa trả lời sau một lúc lâu đăm chiêu suy nghĩ, lúc đó Brue có phần chờ thấy câu trả lời lại là đấng Allah - “tôi muốn nói tên ông ấy rất có thể là Anatoly.”
“Anatoly?” Brue lặp lại sau khi để cho cái tên ấy vang lên trong đầu ông - và trong một căn phòng xa xôi nào đó trong quá khứ của người cha quá cố của ông.
“Anatoly là đúng đấy, thưa ông. Anatoly là người chi tiền cho mọi việc. Nhưng đặc biệt là cho việc chạy trốn. Ngài biết người này phải không, thưa ngài?” gã xen vào một cách háo hức. “Ông ấy là một người bạn của ngài phải không ạ?”
“Tôi e rằng không.”
“Đối với Anatoly, tiền bạc là mục đích của toàn bộ cuộc đời. Và cả cái chết nữa, tôi muốn nói.”
Brue đang định theo đuối đoạn này thì Melik nói từ chỗ đứng của anh ta bên cửa sổ.
“Bọn họ còn ở đây,” anh ló mặt ra khỏi mép màn, làu bàu bằng tiếng Đức. “Hai phụ nữ già đó. Họ không để ý đến đồ trang sức nữa. Một bà đang đọc bảng thông báo trên cửa sổ hiệu thuôc, bà kia trong một ngõ nhỏ đang nói chuyện qua di động. Họ quá xấu chẳng thể là gái điếm được, thậm chí làm gái quanh khu này cũng khó.”
“Đây chỉ là hai phụ nữ bình thường,” Annabel độp lại một cách lạnh lùng, bước đến gần cửa sổ và ngó ra ngoài, trong khi Leyla chắp hai tay trước mặt và nhắm mắt cầu khấn. “Anh đang xúc động quá đấy, Melik ạ.”
Nhưng điều này không đủ với Issa, gã đã bắt được ý nghĩa trong những lời của Melik, và đứng lên với chiếc túi yên vắt qua ngực.
“Cô thấy gì ở đây?” gã rít lên gọi Annabel, quay ngoắt lại với vẻ lên án nhìn thẳng cô. “Có phải lại là bọn KGB của cô?”
“Không có ai đâu, Issa. Nếu có vấn đề gì, chúng tôi sẽ chăm lo bảo vệ anh. Đó là mục đích chúng tôi có mặt ở đây.”
Và lại một lần nữa, Brue có cảm giác rằng cái giọng lễ sinh kia đang cố gắng hơi quá mức để tỏ ra hờ hững lãnh đạm.
• • •
“Vậy bây giờ, cái ông Anatoly này,” Brue tiếp tục với một mục đích rõ rệt, khi đã yên ắng trở lại và Leyla, theo lời khẩn khoản của Annabel, đã vào bếp làm món trà táo mới. “Nghe ra thì ông ấy nhất định là một trong những người bạn tốt của anh.”
“Thưa ngài, quả thực chúng ta cò thể nói rằng ông Anatoly là một người bạn tốt của các tù nhân, không phải nghi ngờ gì nữa,” Issa đồng tình một cách sốt sắng hơi thái quá. “Cũng không may khi ông ấy còn là bạn của những kẻ hiếp dâm, giết người, găng-xtơ và quân thánh chiến. Anatoly là người đầu óc cởi mở trong tình bạn, tôi có thể nói như thế,” gã nói thêm, đưa mu bàn tay quệt mồ hôi trong khi cố gắng nặn ra nụ cười khá dễ sợ.
“Có phải ông ấy cũng là một người bạn tốt của đại tá Karpov không?”
“Tôi có thể nói rằng Anatoly là một người bạn tốt nhất mà những kẻ giết người, hiếp dâm có thể có, thưa ngài. Đối với Karpov, ông ấy đã kiếm được chỗ cho tôi trong những trường tốt nhất Moscow, ngay cả khi tôi bị đuổi học vì kỷ luật.”
“Và cũng chính Anatoly đã cấp tiền cho anh trong tù. Tôi thắc mắc tại sao ông ta làm thế? Có phải anh đã có được lòng biết ơn của ông ấy bằng cách nào đó?”
“Karpov trả.”
“Xin lỗi. Anh vừa nói Anatoly trả.”
“Nhưng tôi xin lỗi, thưa ngài! Mong ngài tha thứ cho sai sót kỹ thuật này. Ngài đã đúng khi trách tôi. Tôi hy vọng điều này sẽ không xuất hiện trong lý lịch của tôi,” gã nói liến thoắng một cách bất cần, lần này lôi cả Annabel vào. “Karpov trả. Đó là một sự thật không thể chối cãi. Tiền là từ những món nữ trang rẻ tiền bằng vàng cầu kỳ trên cổ và cổ tay những người Chechnya đã chết, điều đó thì hoàn toàn đúng. Nhưng chính Anatoly là người hối lộ những tên quản ngục và bọn lính gác. Chính Anatoly là nguời đã trao tôi bức thư giới thiệu với chính người đáng ngưỡng mộ là ngài. Anatoly là một cố vấn khôn ngoan và thực tế biết rõ cách làm việc với các quan chức nhà tù tham nhũng mà không xúc phạm đến những chuẩn mực liêm khiết của họ.”
“Bức thư giới thiệu?” Brue nhắc lại. “Chưa có ai cho tôi xem bức thư nào.” Ông quay sang Annabel, nhưng vô ích thôi. Cô ta cũng biết làm mặt lạnh như tiền như ông. Giỏi hơn.
“Đó là một bức thư mafia, thưa ngài. Nó được luật sư mafia Anatoly viết về cái chết của kẻ giết người và hiếp dâm là đại tá Grigori Borisovich Karpov trước đây của Hồng quân.”
“Cho ai?”
“Cho tôi, thưa ngài.”
“Anh có nó ở đây không?”
“Bên tim tôi, luôn luôn.” Chuồi chiếc vòng vào lại cổ tay, gã lôi chiếc ví từ những hốc bên trong chiếc áo choàng đen ra lần nữa và đưa cho Brue một bức thư nhàu nát. Một dòng chữ in trên đầu bằng cả chữ La tinh và Cyrill cho thấy tên và địa chỉ một công ty luật ở Moscow. Nội dung được đánh máy chữ Nga và bắt đầu bằng Issa thân mến. Nó thống thiết báo rằng cha Issa đã chết vì đột quỵ bên cạnh các đồng đội thân yêu. Ông đã được an táng theo nghi lễ quân đội. Không có nhắc nhở đến một Karpov nào, nhưng cái tên Tommy Brue và Brue Freres được đánh bằng chữ đậm và chữ Lippizzaner có các con số tài khoản theo sau được tô đậm ở cuối trang. Ký Anatoly, không ghi họ.
“Và chính xác quý ông Anatoly này nói với anh rằng ngân hàng của tôi và tôi có thể giúp gì cho anh?”
Qua bức bình phong kính mờ vọng sang tiếng ồn do Leyla đang khua rổn rảng cốc chén.
“Ngài sẽ bảo vệ tôi, thưa ngài. Ngài sẽ bao bọc tôi trong sự che chở của ngài, như bản thân Anatoly đã làm. Ngài là người tốt và đầy quyền lực, một ông trùm trong thành phố tuyệt vời của ngài. Ngài sẽ chu cấp cho tôi học y trong trường đại học của ngài. Nhờ có ngân hàng lớn của ngài, tôi sẽ trở thành một bác sĩ phụng sự Thượng đế và nhân loại, và sống một đời sống nền nếp quy củ theo lời thề long trọng với kẻ tội phạm và giết người Karpov mà người cha đáng kính của ngài đã thề và truyền lại cho con trai của ông khi ông chết. Ngài là con trai của cha ngài, tôi tin thế.”
Brue mỉm nụ cười khéo léo. “Không giống như anh, vâng, tôi thật sự là con của cha tôi,” ông thừa nhận và được tưởng thưởng một nụ cười rạng rỡ nữa khi cái nhìn ám ảnh của Issa trượt sang phía Annabel, quấn quýt bên cô một lát như thể là nô lệ của cô và sau đó rời bỏ cô.
“Cha của ngài có nhiều lời hứa tuyệt diệu với đại tá Karpov này, thưa ngài!” Issa thốt ra, đứng bật dậy khi nỗi sợ và sự kích động một lần nữa lại xâm chiếm gã. Gã hớp một hơi vội vã, nhăn mặt dữ dằn và giả vờ bắt chước giọng the thé độc đoán của người cha tưởng tượng của Brue: “ ‘Grigori, bạn tôi! Khi thằng con trai bé Ivan của anh đến tìm tôi, dù chúng ta hy vọng sẽ nhiều năm sau nữa kể từ hôm nay, nhà băng của chúng tôi sẽ đối xử với nó như máu mủ ruột rà của mình,’ ” gã kêu lên, vung một tay ra và dùng những đầu ngón tay cào cào giữa không trung như khắc sâu lời thề thiêng liêng. “ ‘Nếu tôi không còn trên đời này nữa thì sẽ còn con trai tôi, Tommy, sau này nó sẽ trả đầy đủ cho Ivan con anh, tôi thề với anh. Đây là lời hứa long trọng từ trái tim tôi, Grigori bạn tôi ơi, và nó cũng là lời hứa của ông Lipizzaner.’ ” Giọng gã dần dần hạ xuống. “Thưa ngài, đó là những lời cúa người cha đáng kính cúa ngài như ngài luật sư mafia Anatoly đã nhắc lại cho tôi, Anatoly vì tình yêu kỳ lạ đối với cha tôi đã là cứu tinh của tôi qua nhiều hoạn nạn,” gã nói xong, và giọng gã vỡ ra, hơi thở của gã khò khè đi.
Trong khoảng im lặng nặng nề tiếp theo sau, đến lượt Melik cho người ta thấy cảm nghĩ cúa anh:
“Ông nên cẩn thận,” anh khô khan cảnh báo Brue bằng tiếng Đức. “Nếu ông ép hắn quá chặt, hắn sẽ lên cơn đấy.” Và sợ Brue không hiếu ý: “Từ từ với hẳn thôi, ô kê? Hắn là em tôi.”
• • •
Khi Brue cuối cùng lên tiếng, ông nói bằng tiếng Đức, lời lẽ tự nhiên nhưng cẩn trọng không phải hướng vào Issa mà vào Annabel.
“Vậy chúng ta có cái lời hứa long trọng ấy bằng chữ viết ở nơi đâu không, Frau Richter, hay chúng ta phải phụ thuộc chỉ vào cái chứng cớ truyền miệng của ông Anatoly, như được thuật lại cho chúng ta qua ông khách hàng của cô?”
“Tất cả những gì chúng tôi có bằng chữ viết là tên và số tham chiếu của một tài khoản trong ngân hàng của ông,” cô ta nói một cách căng thẳng.
Brue làm bộ ngẫm nghĩ. “Để tôi giải thích vấn đề nhỏ của tôi cho anh, Issa,” ông đề nghị bằng tiêng Nga, chọn ra trong số những giọng đang thi nhau la hét trong đầu ông cái giọng phải chăng của một người đàn ông điềm đạm đang làm toán. “Chúng ta có một ông Anatoly, người mà anh nói với tôi là, hay từng là, luật sư của cha anh. Chúng ta có một đại tá Karpov, người mà anh nói với tôi là cha đẻ của anh, mặc dầu trái lại anh đã chối bỏ. Nhưng chúng ta chưa có anh, đúng không nào? Anh không có giấy tờ gì, và anh có, theo lời của chính anh, một hồ sơ tù có thật, nhưng hồ sơ này chính xác không gợi lòng tin ở một ngân hàng, dù với bất cứ lý do gì.”
“Tôi là một người Hồi giáo, thưa ngài!” Issa phản đối, giọng gã rít lên vì bối rối khi gã một lần nữa lại liếc nhìn Annabel cầu cứu. “Tôi là một thằng Chechnya dân ngu khu đen. Tại sao tôi lại phải có một lý do mới bị tù?”
“Tôi cần phải tin chắc, anh hiểu không,” Brue tiếp tục, giọng ông cương quyết, phớt lờ Melik đang quắc mắt giận dữ. “Tôi cần phải biết làm thế nào anh có được những thông tin mật liên quan đến một khách hàng có giá trị của ngân hàng chúng tôi. Tôi cần, nếu có thể, tìm hiếu sâu hơn nữa hoàn cảnh gia đình anh, sự khởi đầu, nơi mà mọi điều tốt xấu trên thế giới này bắt đầu - bất đầu từ mẹ anh.” Ông đang tàn nhẫn, ông biết điều đó, thậm chí ông muốn thế. Mặc kệ lời cảnh báo của Melik, việc Issa bắt chuóc kệch cỡm lời của Edward Amadeus khiến ông phát ốm. “Bà mẹ yêu dấu của anh, bà ấy là ai, hay đã là ai? Anh có anh chị em ruột không, còn sống hay đã chết?”
Đầu tiên Issa không nói gì cả. Thân hình mảnh khảnh của gã vươn ra phía trước, khuỷu tay chống trên bàn, chiếc vòng cổ tay giờ tụt xuống đến nửa cẳng tay gầy, hai bàn tay dài ôm lấy cái đầu rụt vào trong cô áo choàng lật lên. Bỗng nhiên khuôn mặt trẻ con hiện ra và trở thành khuôn mặt của một nguời đàn ống.
“Mẹ tôi chết rồi, thưa ngài. Gần như chết. Mẹ tôi đã chết nhiều lần. Bà chết từ cái ngày đội quân tinh nhuệ của Karpov bắt bà từ làng quê của bà đem chở về trại lính cho Karpov hãm hiếp. Lúc ấy bà mười lăm tuổi. Bà chết từ cái ngày bô lão trong bộ lạc của bà kết án bà đã cộng tác với địch khi bà bị cưỡng dâm, và cử một trong những người anh của bà đến giết bà theo truyền thống của dân tộc tôi. Bà chết trong từng ngày bà chờ sinh ra tôi, biết rằng ngay khi bà vừa cho tôi chào đời thì bà cũng bị buộc phải rời bỏ cuộc sống, và đứa con của bà sẽ bị gửi vào trại trẻ mồ côi nhà binh dành cho con những nguời phụ nữ Chechnya bị hãm hiếp. Bà đã đúng khi đoán trước cái chết của mình, nhưng không đoán đúng hành động của kẻ đã gây ra nó. Khi trung đoàn của Karpov được gọi về Moscow, ông ta quyết định đưa đứa bé đi theo như một chiến lợi phẩm.”
“Khi đó anh được mấy tuổi?”
“Thưa ngài, thằng bé lúc ấy lên bảy. Đủ lớn để thoáng thấy những cánh rừng, những quả đồi và những dòng sông Chechnya. Đủ lớn để quay trở về với chúng khi Thượng đế cho phép. Thưa ngài, tôi xin phát biếu một câu nữa.”
“Xin mời.”
“Ngài là một người tử tế và quan trọng, thưa ngài. Ngài là một người Anh danh giá, không phải người Nga dã man. Người Chechnya đã từng mơ ước rằng họ được Nữ hoàng Anh bảo hộ họ thoát khỏi tên bạo chúa Nga. Tôi sẽ chấp nhận sự bảo hộ của ngài như lời hứa của người cha đáng kính của ngài với Karpov và thề có đấng Allah tôi biết ơn ngài từ tận đáy lòng tôi. Nhưng nếu tiền mà chúng ta vừa bàn đến là tiền của Karpov, tôi tiếc rằng tôi phải từ chối. Không một euro, không một đô la, không một rúp, không một bảng Anh, làm ơn. Đó là tiền của bọn đế quốc ăn cướp, bọn vô đạo, bọn thánh chiến. Nó là tiền tăng lên bằng cách cho vay nặng lãi, nó trái với luật thánh của chúng tôi. Đó là tiền rất quan trọng trong cuộc hành trình gian khó của tôi đến đây, nhưng tôi sẽ không động đến nó nữa. Làm ơn kiếm cho tôi một hộ chiếu Đức và giấy phép cư trú, và một nơi mà tôi có thể học nghề y và khiêm cung cầu nguyện. Đó là tất cả những gì tôi xin, thưa ngài. Tôi cám ơn ngài.”
Nửa thân trên của gã gập về phía bàn và cái đầu gã vùi giữa hai cánh tay gập lại. Leyla chạy vội từ trong bếp ra để an ủi gã khi gã thổn thức nức nở. Melik đứng ngay trước mặt Brue như để che chắn cho Issa khỏi cuộc tấn công tiếp theo. Annabel cũng đúng, nhưng vì lý do lịch thiệp cô không có ý định đến gần khách hàng của mình.
“Và tôi cũng cám ơn anh, Issa,” Brue nói sau hồi lâu im lặng. “Frau Richter, tôi tự hỏi liệu chúng ta có thể nói riêng với nhau vài lời được không, xin vui lòng.”
Họ đứng cách nhau nửa thước trong phòng ngủ của Melik, gần một quả bóng để tập đấm. Nếu cô cao thêm ba tấc, họ sẽ đứng mặt đối mặt. Đôi mắt màu mật ong của cô im phắc sau cặp kính. Hơi thở của cô chậm rãi khoan thai, và, ông nhận ra, hơi thở của ông cũng vậy. Bằng một tay cô cởi nút chiếc khăn quàng để lộ nét mặt ra, thách thức ông ra đòn đầu tiên. Nhưng cô có nét can đảm của Georgie và vẻ đẹp không thể bác bỏ của riêng mình, nên phần nào ông đã biết ông thua.
“Cô đã biết bao nhiêu phần trong chuyện này?” ông hỏi bằng một giọng mà chính ông thấy lạ.
“Đó là việc của thân chủ tôi, không phải việc của ông.”
“Cậu ấy là người yêu sách, nhưng cậu ấy không đưa yêu sách. Vậy tôi biết làm gì? Cậu ấy rút lại yêu sách nhưng đòi tôi bảo trợ.”
“Đúng.”
“Tôi không làm cái việc bảo trợ. Tôi là một nhà ngân hàng. Tôi không chạy giấy phép cư trú. Tôi không chạy hộ chiếu Đức hay chạy chỗ trong một trường y!” Ông vung chân múa tay một cách tự nhiên, điều mà ít khi ông làm. Với mỗi tiếng chạy ông đấm nắm tay phải vào lòng bàn tay trái.
“Trong ý nghĩ khách hàng của tôi, ông là một quan chức cao cấp,” cô bẻ lại. “Ông sở hữu một ngân hàng, bởi vậy ông sở hữu thành phố này. Cha ông và cha anh ấy cùng là đồ lừa đảo. Điều ấy làm cho ông và anh ấy thành anh em ruột. Tất nhiên ông sẽ bảo trợ anh ấy.”
“Cha tôi không phải là một kẻ lừa đảo!” Ông trấn tĩnh lại. “Thôi được, cô đang bị cảm xúc lôi kéo. Và dường như tôi cũng thế. Và ắt là phải thế. Thân chủ của cô là một trường hợp bi thảm, còn cô là một...”
“Chỉ là một phụ nữ?”
“Một luật su tận tâm làm hết sức vì thân chủ của mình.”
“Anh ấy cũng là khách hàng của ông đấy, ông Brue ạ.”
Trong trường hợp nào khác thì Brue đã tranh cãi quyết liệt điều này, nhưng bây giờ ông cho qua. “Người này đã bị tra tấn, và như tôi biết thì đầu óc anh ta lẫn lộn về trình tự,” ông nói. “Thật không may điều đó không có nghĩa là anh ta đã nói sự thật. Ai dám chắc anh ta đã không chiếm đồ tư trang và căn cước của bạn tù để làm một yêu sách giả mạo đòi quyền thừa kế của ai đó? - tôi nói gì buồn cười lắm sao?”
Cô đang mỉm cười, nhưng chỉ để khẳng định. “Ông vừa thừa nhận đó là quyền thừa kế của anh ấy.”
“Tôi chẳng thừa nhận điều gì như thế!” Brue điên tiết lên vặc lại. “Tôi nói điều hoàn toàn ngược lại. Tôi nói có thể đó không phải là quyền thừa kế của anh ta. Và thậm chí nếu nó là quyền thừa kế cúa anh ta mà anh ta lại không đòi hỏi, có gì khác nhau?”
“Có khác là, ông Brue, nếu không có cái nhà băng chó chết của ông, thân chủ của tôi đã không đến đây.”
Tiếp theo sau là một cuộc đình chiến trong khi mỗi bên đánh giá sự chọn từ làm sửng sốt của cô. Ông đang cố hung hăng, nhưng không cảm thấy điều đó. Ngược lại, càng lúc ông càng có cái cảm giác bước qua phe cô.
• • •
“Frau Richter.”
“Ông Brue.”
“Tôi sẽ không thừa nhận, nếu không có đầy đủ chứng có, rằng ngân hàng của tôi - của cha tôi - cung cấp tài chính và phương tiện cho bọn lừa đảo Nga.”
“Ông sẽ thừa nhận cái gì?”
“Trước hết thân chủ của cô phải đưa một yêu cầu thanh toán.”
“Anh ấy sẽ không làm đâu. Anh ấy còn năm trăm đô la trong số tiền Anatoly đưa cho và anh ấy không động đến nó nữa. Anh ấy có ý định đưa cho Leyla khi nào rời khỏi đây.”
“Nếu anh ta không đưa ra yêu cầu, thế thì tôi không có gì để phúc đáp, và toàn bộ tình huống này chỉ là... lý thuyết suông. Tệ hơn lý thuyết suông. Vô hiệu lực.”
Cô ngẫm nghĩ điều này, nhưng không lâu. “Thôi được. Cứ cho là anh ấy sẽ yêu cầu. Rồi sao?”
Cảm thấy cô ta đang lừa phỉnh mình, ông ngần ngừ. “Được, trước hết, rõ ràng là, tôi cần những bằng chứng tối thiểu, cơ bản nhất.”
“Cái gì là tối thiểu?”
Brue suy luận. Ông đang lẩn trốn đằng sau những quy tắc mà các tài khoản Lipizzaner đã được dựng lên để tránh. Bây giờ khác với lúc đó, ông tự trấn an mình. Giờ là ta lúc sáu mươi, không phải Edward Amadeus ở tuổi lẩm cẩm của ông.
“Bằng chứng về nhân thân của anh ta, hiển nhiên rồi, bắt đầu từ giấy khai sinh của anh ta.”
“Ông sẽ lấy nó từ đâu?”
“Giả sử anh ta không có cách nào để cung cấp nó, tôi có thể yêu cầu sứ quán Nga tại Berlin giúp đỡ.”
“Rồi sau đó?”
“Tôi sẽ cần chứng cớ về cái chết của cha anh ta và liếc qua bản chúc thư của ông ấy, cùng với một bản khai có tuyên thệ đã được công chứng, từ luật sư của ông ấy, rõ ràng rồi.”
Cô không nói gì.
“Cô đừng mong tôi tin vào mấy mảnh báo nát bét và một bức thư không đáng tin cậy ấy.”
Vẫn không nói gì.
“Đó sẽ là thủ tục bình thường,” ông nói tiếp một cách rắn rỏi, chỉ có điều thấy quá rõ thủ tục bình thường sẽ không được áp dụng. “Ngay khi có được những bằng chứng cần thiết, tôi khuyên cô đưa thân chủ của cô đến một tòa án Đức để làm thủ tục chứng thực chính thức cho chúc thư, hay một án lệnh. Ngân hàng của chúng tôi ở đây hoạt động theo giấy phép kinh doanh. Một trong những điều kiện của giấy phép ấy là tôi phải tuân theo quyền tài phán của bang Hamburg và Cộng hòa Liên bang.”
Thêm một quãng im lặng bối rối khi cô đọc nét mặt ông bằng đôi mắt không nao núng.
“Vậy đó là những quy tắc. Đúng không?” cô hỏi.
“Một số trong đó.”
“Điều gì sẽ xảy ra nếu ông bẻ cong chúng? Giả sử có một tay lãnh đạo Nga bảnh bao trong bộ com lê nghìn đô bay vé hạng nhất từ Moscow đến để thu phần của hắn - ‘Hê, ông Tommy. Tôi đây, con trai Karpov đây. Cha anh và cha tôi là bạn nhậu. Tiền của tôi đâu?’ Lúc ấy ông sẽ làm gì?”
“Làm đúng như những gì tôi đang làm bây giờ,” ông quật lại một cách hăng hái, nhưng không tin tưởng lắm.
• • •
Bây giờ chính Annabel Richter là người bại trận, và Tommy Brue thắng. Nét mặt cô dịu đi, vẻ cam chịu. Cô thong thả hít vào một hơi.
“Thôi được. Xin giúp tôi. Cái này quá tầm hiểu biết của tôi. Xin hãy nói tôi phải làm gì.”
“Những gì cô vẫn làm, tôi nghĩ thế. Trông cậy vào lòng tốt của nhà đương cục Đức để bình thường hóa tình cảnh của anh ta. Cứ theo bề ngoài mà xét thì càng sớm càng tốt.”
“Bình thường hóa như thế nào? Anh ta còn trẻ, trẻ hơn cả tôi. Giả sử họ không bình thường hóa tình cảnh của anh ta? Họ sẽ lấy đi bao nhiêu năm tươi đẹp nữa khỏi anh ấy?”
“À, đó là cái thế giới của cô, phải không? May thay nó không phải là thế giới của tôi.”
“Nó là thế giới của cả hai chúng ta,” cô ta độp lại, mặt đỏ bừng lên và cứ thế đỏ mãi. “Chỉ có điều ông không thèm sống trong đó. Ông muốn nghe phần hay nhất của câu chuyện ư? Tôi không nghĩ ông muốn vậy. Dù sao nó cũng ở đây. Ông bảo đưa anh ta đến tòa án. Làm thủ tục chừng thực chính thức. Lúc tôi làm việc đó, chắc anh ta đã chết. Ô kê? Chết. Anh ấy đến đây qua Thụy Điển. Thụy Điển, rồi Đan Mạch, rồi Hamburg. Tàu của anh ta không định đỗ lại Thụy Điển, nhưng nó đã đỗ lại. Đôi khi các tàu vẫn làm thế. Nguòi Thụy Điển bắt anh ấy. Anh ấy đã kiệt sức vì tù đày và cuộc hành trình, đến nỗi người ta tưởng anh ấy không đứng lên nổi. Nhưng anh ấy cũng đã trốn được. Tiền đã giúp. Anh ấy cố ý lơ mơ về chuyện ấy. Trước khi anh ấy trốn thoát, cảnh sát đã chụp ảnh và lấy dấu vân tay của anh ấy. Ông có biết điều ấy có nghĩa là gì không?”
“Chưa biết.”
Cô đã lấy lại được cân bằng, nhưng một cách khó khăn. “Điều ấy có nghĩa là ảnh và dấu vân tay của anh ấy có trên tất cả các trang mạng của cảnh sát. Điều đó có nghĩa là theo Hiệp ước Dublin 1990, mà chắc chắn là ông đã đọc hết từ đầu đến cuối, Đức không có cách nào khác là trục xuất anh ấy ngay lập tức về Thụy Điển. Không chống án, không quyền xét xử theo đúng thủ tục luật định gì hết. Anh ấy là một tù vượt ngục và nhập cư trái phép vào Thụy Điển, bị truy nã ở Nga và Thổ Nhĩ Kỳ, với một lý lịch Hồi giáo cực đoan. Chính là Thụy Điển chứ không phải Đức, phải trục xuất anh ta.”
“Người Thụy Điển cũng nhân đạo như người xứ khác, tôi nghĩ thế.”
“Vâng. Đúng thế. Trong vấn đề người nhập cư bất hợp pháp thì họ đặc biệt nhân đạo. Nhưng với người Thụy Điển, anh ấy là người nhập cư bất hợp pháp và là một kẻ khủng bố vượt ngục đang lẩn trốn, chấm hết. Nếu người Thổ muốn bắt anh ấy về để chịu nốt án tù - cộng thêm mấy năm vì hối lộ để trốn trại - người Thụy Điển sẽ giao anh ấy cho người Thổ và mặc xác anh ấy. Đúng, có một phần nghìn cơ may một vị thánh Thụy Điển nào đó sẽ can thiệp giùm, nhưng tôi không đánh giá cao các vị thánh. Khi người Thổ đã chơi đùa chán với anh ta rồi, họ sẽ giao cho người Nga chơi đùa tiếp. Hoặc là, người Thổ có thể sẽ cảm thấy đã chán chê anh ta rồi, và cho qua, khi đó Thụy Điển sẽ giao anh ta thẳng cho người Nga. Dù họ có làm gì đi nữa thì cũng chỉ có thêm ngồi tù và thêm tra tấn. Ông đã thấy anh ấy rồi đấy. Liệu anh ấy còn chịu thêm được bao nhiêu nữa?... Ông có nghe tôi nói không đấy. Tôi không biết được. Tôi không hiểu nổi vẻ mặt ông.”
Bản thân ông cũng không hiểu. Ông không biết nó nên trông như thế nào, và nên đưa vào nó cảm xúc gì.
“Cô nói như thế không có cơ sở để kêu gọi lòng thông cảm đơn thuần,” ông yếu ớt phàn nàn, trong khi cô tiếp tực chằm chằm nhìn ông.
“Năm ngoái tôi có một thân chủ tên là Magomed. Anh ta là một người Chechnya hai mươi ba tuổi, bị người Nga tra tấn. Không có sáng kiến cá nhân gì, không dùng kỹ thuật gì cao siêu, chỉ là rất nhiều trận đòn. Nhưng anh ta là một anh chàng mềm yếu, hơi điên như Issa. Những trận đòn không hợp với anh ta. Có thể anh ta đã chịu một trận đòn quá nhừ. Chúng tôi xin cho vào nhà thương điên, chơi con bài trắc ẩn. Anh ta thích vườn thú. Tôi lo lắng cho anh ta, do đó tu viện dốc túi thuê một luật sư có tài ăn nói, ông ta bảo những trường hợp trắc ẩn đã quá tràn ngập và gác vụ này lại. Về mặt lý thuyết nước Đức có những bộ luật nghiêm ngặt về những nơi nó không thể gửi người đến. Trong khi đợi phán quyết của tòa án, chúng tôi dự định đi vườn thú một hôm nữa. Magomed không có thành tích như của Issa. Anh ta không phải một chiến binh hay một người Hồi giáo bị tình nghi. Anh ta không bị Interpol truy nã. Nhưng năm giờ sáng, họ lôi anh ta ra khỏi giường ở khu nhà tạm và ném anh ta lên máy bay về St. Petersburg. Họ nhét giẻ vào miệng anh ta. Gào thét là những tiếng cuối cùng của anh ta mà người ta nghe thấy.” Không hiểu sao cô đỏ mặt lên và hít một hơi thở:
“Trong trường luật của tôi người ta nói rất nhiều về luật đối với đời sống,” cô nói. “Đây là một sự thật của lịch sử Đức: luật không bảo vệ cuộc sống, mà ngược đãi nó. Chúng ta đã làm điều đó với người Do Thái. Dưới hình thức Mỹ hiện nay của nó, nó cho phép nhà nước thực hiện việc tra tấn và bắt cóc. Và nó lại hay lây. Nước ông không miễn nhiễm, nước tôi cũng vậy. Tôi không phải là người phục vụ loại luật đó. Tôi là người phục vụ Issa Karpov. Anh ấy là thân chủ của tôi. Nếu điều đó làm ông bối rối, tôi cũng không lấy đó làm tiếc.”
Nhưng hình như nó làm cô bối rối, vì lúc này mặt cô đỏ ửng lên.
“Thân chủ của cô nhận biết về tình trạng của mình thế nào?” Brue hỏi sau hồi lâu im lặng.
“Việc của tôi là phải nói cho anh ấy biết, vì thế tôi đã nói.”
“Anh ta đón nhận nó như thế nào?”
“Những gì là tin xấu đối với chúng ta không nhất thiết là tin xấu đối với anh ấy. Anh ấy quan tâm, nhưng anh ấy tin ông sẽ giải quyêt. Ngôi nhà hiện nay đang bị theo dõi, có lẽ ông không để ý. Những viên cảnh sát tận tâm đã đến thăm xã giao Leyla ấy - chắc chắn, họ đã tận tâm hoàn thành công việc của họ.”
“Tôi tưởng cô biết họ.”
“Mọi người ở tu viện đều biết họ. Họ là những con chó săn.
Phần vì để thoát khỏi cái nhìn chằm chằm của cô, phần vì có được mấy phút thư thả, ông dạo một vòng quanh phòng.
“Tôi có một câu hỏi cho khách hàng của cô,” ông nói khi trở lại đối diện với cô. “Có lẽ cô có thể trả lời thay cho anh ta. Theo điều khoản liên quan đến tài khoản của người được xem là cha quá cố của anh ta có một cái gì đó gọi là công cụ. Một công cụ phải là phần thiết yếu của bất cứ yêu sách nào.”
“Có phải là một chiếc chìa khóa không?”
“Có thể.”
“Một chiếc chìa khóa nhỏ có khía ở ba cạnh?”
“Có thể lắm.”
“Tôi sẽ hỏi anh ấy,” cô nói.
Có phải cô ta mỉm cười không? Brue thấy hình như có một tia đồng lõa thoáng qua giữa hai người, và ông cầu mong là có.
“Đó là nếu anh ta đưa ra yêu sách, dĩ nhiên,” ông nói đầy vẻ cứng rắn. “Chỉ trong trường hợp anh ta có thể bị thuyết phục làm việc đó. Nếu không, chúng ta trở lại nơi chúng ta bắt đầu.
“Có phải đó là một món tiền lớn không?”
“Nếu anh ta đòi, và nếu yêu sách của anh ta thành công, chắc chắn anh ta sẽ nói cho cô biết là có bao nhiêu,” ông nói một cách nghiêm túc.
Nhưng lúc này, hoàn toàn bất ngờ, hoặc là trái tim nhân hậu của ông đã thắng ông, hoặc là trong phút chốc ông bỗng quên ông là một chủ ngân hàng lạnh lùng cứng rắn từ lúc sinh ra. Một cảm giác kỳ quái quét qua người ông là có một con người khác - một con người thực, một con người sẵn sàng đón nhận lòng nhân đạo bộc phát chứ không xem nó như một mối đe dọa đối với sự quản lý tài chính tốt - đã sai khiến ông và nói qua ông:
“Nhưng nếu có điều gì cá nhân tôi có thể làm trong lúc này - ý tôi là, giúp đỡ - hoàn toàn thành thực, bất kể cái gì trong chừng mực hợp lý - tôi thật sự rất vui lòng làm. Sung sướng, thật thế. Tôi coi nó là một vinh dự.”
• • •
Cô đứng bất động nhìn ông đến nỗi ông bắt đầu tự hỏi không biết ông có vừa nói ra hay không.
“Chính xác là giúp như thế nào?” cô hỏi.
Ông không còn cách nào khác là đi tới, cũng bởi vì ông đã đi đến đó. “Trong chừng mực hợp lý, bất cứ cách gì tôi có thể làm được. Cô sẽ hướng dẫn tôi. Hoàn toàn. Tôi giả sử anh ta thành thực. Tôi phải làm thế, rõ ràng rồi.”
“Cả hai chúng ta phải giả sử điều đó,” cô nóng nảy nói. “Tôi đang cố tìm hiểu xem ông muốn nói gì khi ông bảo ông thật sự muốn giúp.”
Brue không biết gì hơn cô là ông đã nói gì, nhưng ông biết cái nhìn chằm chằm của cô không còn lên án ông nữa: đúng hơn, ông đã nói điều gì đó phù hợp với mục đích của cô theo cách nào đó, cho dù nhận thức này mới chỉ đang lóe ra trong đầu cô.
“Tôi cho rằng thực sự tôi đang nghĩ về tiền” ông nói, hơi xấu hổ.
“Ông có thể cho anh ấy vay tiền ngay bây giờ không, chẳng hạn, đưa trước, trái ngược với những kỳ vọng sắp tới của anh ấy?”
Ông chủ ngân hàng trong ông lại bừng tỉnh trong chốc lát. “Thông qua ngân hàng ư? Không. Không, chừng nào những hứa hẹn của anh ta còn chưa được chứng minh, và anh ta không đưa yêu sách. Điều này không thể chấp nhận được.”
“Vậy ông đang nói đến tiền kiểu nào?”
“Tổ chức của cô không có khoản quỹ nào cho những trường hợp bất ngờ như thế này à?”
“Tu viện Phương Bắc có những khoản quỹ lúc này chỉ đủ trả tiền vé xe cho anh ta đến trung tâm trục xuất gần nhất.”
“Và không có... tiện nghi - nơi cho anh ta tạm thời ăn ở?”
“Chỗ mà cảnh sát không thể tìm ra anh ta trong vòng năm phút, thì không.”
Brue chưa bỏ cuộc hẳn. “Vậy nếu anh ta ốm thật sự? Nếu anh ta nại cớ bệnh tật? Không ai trục xuất một người đang ốm nặng, chắc chắn thế.”
“Nếu anh ta nại cớ ốm - một nửa số họ làm thế - như chúng tôi đã làm trong vụ Magomed - và bác sĩ chứng nhận anh ta không đủ sức khỏe để đi, thì anh ta sẽ được chữa trị trong một bệnh viện có canh gác cẩn thận, cho đến khi đủ sức khỏe để bị trục xuất. Tôi xin hỏi ông lần nữa: ông đang nghĩ đến loại tiền nào vậy?”
“Ờ, món tiền phụ thuộc và nhu cầu thực tế, tôi nghĩ thế,” Brue nói, trở lại vai trò chủ ngân hàng. “Nếu cô có thể cho tôi biết vài ý tưởng về mục đích sử dụng nó...”
“Tôi không thể. Đó là bí mật của thân chủ.”
“Tất nhiên. Và nên thế. Rõ rồi. Nhưng nếu chúng ta nói về, ờ, một khoản tiền tương đối nhỏ, chỉ để anh ta khắc phục...”
“Không nhỏ đến thế...”
“... thì trong trường hợp này, xét đến hoàn cảnh, có thể là một khoản tiền cho vay từ nguồn riêng của tôi. Cho thân chủ của cô, rõ ràng rồi. Thông qua cô, nhưng sử dụng cho anh ta.”
“Có cần phải bảo đảm không?”
“Trời ơi, không!” Tại sao ông bị sốc đến thế? “Đơn giản một món nợ không chính thức mà người ta hy vọng đến hạn sẽ lấy lại được - hay không, ấy là nói thế. Phụ thuộc vào số tiền mà cô đang dự trù, dĩ nhiên. Nhưng không. Không yêu cầu hay cần thiết vật bảo đảm đâu.”
Ông đã nói thế. Và bây giờ khi ông nói thế, ông biết rằng ông tin thế, và sẵn sàng nói lại, và nếu cần, nói lại lần nữa sau đó.
Bây giờ đến lượt cô ngập ngừng. “Có lẽ... ừm... nhiều đấy.”
“À, nhưng vấn đề phụ thuộc vào việc nhiều là bao nhiêu,” ông không thể nhịn không đáp lại, với một nụ cười nhà băng nói với ta rằng cái gọi là nhiều đối với ta chưa chắc đã là nhiều đối với ông.
“Nếu anh ấy thôi không cần đến nó nữa, tôi sẽ gửi lại cho ông. Ông phải tin điều đó.”
“Tôi không nghi ngờ gì điều đó. Nào bây giờ khoản tiền mà chúng ta đang nghĩ đến là bao nhiêu?”
Cô đang tính toán gì nhỉ? Bao nhiêu thì ông ô kê, hay là bao nhiêu cô đang nghĩ trong đầu? Và cô đã nghĩ đến nó từ bao lâu rồi? Từ lúc họ đến đây, hay mới chỉ từ lúc ông đặt cái ý nghĩ này vào đầu cô?
“Cho những gì anh ấy cần làm - nếu tôi có thể thuyết phục anh ấy làm - tôi đoán nó sẽ không ít hơn... ba mươi ngàn euro,” cô nói lắp bắp con so như muốn làm cho nó nhỏ hơn.
Cái đầu Brue quay cuồng, nhưng không phải theo cách báo động. Cô ấy không phải là một doanh nhân mờ ám. Cô ấy không phải là một khách hàng rút quá số tiền gửi hay là một con nợ khó đòi hay kẻ thua bạc thông minh có một ý nghĩ điên rồ. Cái ý nghĩ điên rồ là của mình, hay đúng hơn: nó là của mình nhưng không điên rồ.
“Bao giờ thì cô cần nó?” ông hỏi, trước khi ông có thể ngăn mình lại - một câu hỏi có sẵn nữa.
“Rất sớm. Một hai ngày nữa là cùng. Với anh ấy mọi việc sẽ diễn biến nhanh. Nếu chuyện xảy ra, tôi cần phải có tiền ngay.”
“Hôm nay là thứ Sáu. Sao ta không làm ngay bây giờ, để khỏi bỏ lỡ cơ hội? Và vì cô sẽ trả lại tôi cái cô không dùng, chúng ta hãy bỏ thêm chút ít để dự phòng, nhé?” Cứ như thể hai nguời đang cùng nhau làm việc gì đó, đó là điều làm ông cảm thấy trong trạng thái lâng lâng siêu thực.
Brue luôn luôn mang theo nguời một tập séc do một chi nhánh lớn của ngân hàng hối đoái Anh phát hành. Nhưng cây bút của ông đâu mất rồi? Ông vỗ các túi, rồi nhớ ra rằng ông đã bỏ nó lại cùng với tập ghi chép trên bàn trong phòng khách. Cô đưa ông cây bút của cô và nhìn theo khi ông viết một tâm séc cho Annabel Richter, lệnh năm mươi ngàn euro, đề ngày hôm nay, thứ Sáu. Trên một tam danh thiếp, mà ông có đến nửa tá giấu trong các túi áo vest Randall, ông ghi số điện thoại di động của ông, và như một nhận thức muộn màng - cũng có thể đã bị hoãn lại hai lần! - ông ghi thêm số gọi trực tiếp cho ông ở ngân hàng.
“Và cô sẽ gọi cho tôi, tôi cho là thế,” ông nói thêm bằng một giọng lẩm bẩm bối rối, khi ông phát hiện ra rằng cô vẫn đang chằm chằm nhìn ông. “Nhân tiện, tên tôi là Tommy.”
Trong phòng khách, Issa đã được thuyết phục tựa đầu ra ghế sofa trong khi Leyla đặt thuốc đắp lên trán gã.
“Tốt nhất ông đừng trở lại đây nữa,” Melik gam gừ, tiễn ông ra đến của. “Tốt nhất ông đừng nhớ tên phố này. Chúng tôi không nhớ ông, và ông không nhớ chúng tôi. Nhất trí?”
“Nhất trí,” Brue nói.
• • •
“Nhà von Essen chơi bịp,” Mitzi loan báo, tháo đôi hoa ngọc bích trong khi ngắm mình trong tấm gương trang điểm còn Brue ngắm bà từ trên giường, ở tuổi năm mươi, nhờ tự chăm sóc kỹ và sự săn sóc của một bác sĩ giải phẫu thẩm mỹ hợp mốt, bà vẫn còn vẻ hấp dẫn của tuổi ba mươi chín, hay gần như vậy.
“Nhà von Essen giở hết mọi ngón,” bà tiếp tục, săm soi mấy nếp nhăn trên cổ. “Ngón tay đưa lên mặt, ngón tay để trên bài, gãi đầu gãi tai, ngáp, soi gương. Và rồi cái con điếm non con hầu của nhà họ thì nốc rượu và nhìn qưa vai bọn em khi không liếc mắt đưa tình với Bernhard.”
Đã hai giờ sáng. Đôi khi họ nói tiếng Đức, đôi khi tiếng Anh, và nói lẫn lộn cho vui. Đêm nay là tiếng Đức, hay là tiếng Đức giọng Vienna êm dịu của Mitzi.
“Tức là em đã thua,” Brue gợi ý.
“Nhà von Essen luôn bốc mùi hôi hám,” bà nói thêm, phớt lờ Brue. “Nhà thì xây ngay trên cống rãnh, trách nào. Lẽ ra Bernhard không nên đánh con K ấy. Anh ấy hấp tấp quá. Nếu anh ấy bình tĩnh hơn, có thể bọn em đã thắng ván ấy. Đã đến lúc anh ấy phải khôn ra rồi.”
Bernhard là bạn chơi của bà, và người ta ngờ không chỉ ở hội bài brít. Nhưng ta làm gì được? Đời là một sự vá víu. Ồng già Westerheim đã đoán trúng khi ông gọi bà là đệ nhất phu nhân đẹp nhất ở Hamburg.
“Anh lại làm việc muộn nữa phải không, Tommy?” Mitzi gọi vọng ra từ buồng tắm.
“Khá muộn.”
“Tội nghiệp anh.”
Ông nghĩ, rồi một ngày kia cô sẽ hỏi tôi đã ở đâu và đã làm những gì. Nhưng có lẽ cô sẽ không bao giờ hỏi. Cô sẽ không hỏi tôi điều gì cô không muốn bị hỏi. Cô gái khôn ngoan. Khôn ngoan hơn tôi cả dặm. Cho cô sử dụng cái đầu cô thì cô sẽ lật nhào ngân hàng này trong một vài năm.
“Giọng anh nghe căng thẳng quá,” bà phàn nàn, xuất hiện trong bộ áo ngủ. “Anh chẳng có vẻ gì là tối thứ Sáu cả. Mặt anh đỏ bừng và anh bận rộn. Anh đã uống thuốc ngủ chưa?”
“Rồi. Nhưng không được gì.”
“Anh đã uống rượu phải không?”
“Vài ly scotch thôi.”
“Anh lo lắng điều gì phải không?”
“Tất nhiên là không. Mọi việc đều tốt đẹp.”
“Tốt. Có lẽ sau sáu mươi tuổi người ta chỉ muốn thức.”
“Có lẽ thế.”
Bà tắt đèn.
“Và Bernhard muốn mời chúng ta bay theo đến nhà anh ấy ở Sylt ngày mai để ăn trưa. Anh ấy đã dành hai ghế. Anh có muốn đến không?”
“Nghe vui đấy.”
• • •
Phải, Mitzi, tôi đỏ mặt và bận rộn. Không, đêm nay với tôi không phải là đêm thứ Sáu. Tôi chỉ vừa mới cho đi năm mươi ngàn euro quý giá của đời tôi, và vẫn chưa ngẫm ra được tại sao. Kéo dài thời gian cho hắn? Ta sẽ làm gì với hắn? Cho hắn một căn hộ ở Atlantic chăng?
Đêm thứ Sáu tôi đi bộ về nhà một mình cả quãng đường. Không taxi, không limousine. Nhẹ đi năm mươi ngàn euro và cảm thấy thoải mái hơn vì điều đó. Tôi bị theo dõi à? Tôi không nghĩ thế. Cho đến khi tôi bị lạc ở Eppendorf thì không.
Tôi bước qua những con đường thẳng phẳng phiu, đường nào trông cũng như đường nào, đầu óc tôi không chịu cho tôi biết phải đi đâu. Nhưng đó không phải là do nỗi sợ. Không phải là do tôi cắt những cái đuôi theo dõi, ngay cả nếu có chúng. Đó là do chiếc la bàn trong tôi đang chạy loạn lên.
Đêm thứ Sáu này tôi đụng phải cùng một ngã tư đến ba lần, và nếu bây giờ tôi còn đang đứng ở đấy thì tôi vẫn không biết rẽ lối nào.
Nhìn lại cả cuộc đời tẻ nhạt của tôi, tôi thấy gì? Chạy trốn. Dù đó là những rắc rối của ngân hàng, những rắc rối về đàn bà hay những rắc rối với Georgie, bao giờ cũng vậy, anh bạn Brue thân mến chưa ra khỏi cửa thì quả khí cầu đã bay lên rồi. Không phải hắn, đó là hai người khác, hắn không có ở đó, và, dù sao, họ cũng đánh hắn trước: đó là lão Tommy thân mến của cô.
Trong khi Annabel - nếu tôi có thể gọi cô thế - cô là thứ hoàn toàn ngược lại đúng không? Cô là cô gái tôi đụng đầu phải. Là thứ có thật - có lẽ là lý do tại sao giờ tôi đang nghĩ Annabel, Annabel, trong khi đáng ra tôi phải nghĩ: Edward Amadeus, con người thân yêu, điên rồ quá cố, xin hãy nhìn cái mớ bòng bong người đã bỏ con vào!
Nhưng tôi không ở trong mớ bòng bong. Tôi là một nhà đầu tư hạnh phúc. Tôi đã không mua lại, tôi tích trữ. Năm mươi ngàn đó là vé vào cửa. Tôi là bạn chơi trong bất kỳ kế hoạch nào các người chuẩn bị sẵn. Và, nhân tiện, tên tôi là Tommy.
• • •
Và cô đã có ai, Annabel? Cô đang nói với ai - bây giờ, giây phút này? Cô giãi bày với ai khi cô chạm đáy biển?
Một trong những anh chàng cấp tiến huênh hoang khoác lác tóc dài của Georgie, không có năm mươi nghìn và không có tư cách?
Hay là một người đàn ông già hơn, giàu có hơn nào đó trên đời có thể chặn họng cô khi cô đi quá đà?
Những người cha, ông nghĩ khi thuốc ngủ bắt đầu ngấm. Của tôi và của Issa. Huynh đệ trong tội lỗi, phóng qua hoàng hôn trên những con ngựa Lipizzaner đen như mực không chịu biến sang màu trắng.
Còn cha của ngươi, khi ở nhà ông ta là ai kia chứ? Một người cha khác giống như ta? Bị chối bỏ và nhiếc mắng chửi rủa - một cách công bằng? Chỉ được yêu, nếu có, từ một tầm xa tám ngàn dặm? Nhưng dù sao đi nữa ông ấy cũng là máu mủ ruột rà của ngươi, ta cảm thấy thế. Ta cảm thấy điều ấy trong cái tự tin của ngươi, trong cái ngạo mạn toát ra từ ngươi, ngay cả khi ngươi đang cứu vớt những người cùng khổ trên trái đất.
Issa, ông nghĩ. Đứa trẻ bị bỏ rơi cô ta lượm được. Đứa trẻ trong lốt người lớn bị tra tấn khổ hình của cô ta. Thằng dân đen Chechnya, chỉ một nửa dòng máu là Chechnya, nhưng cứ khăng khăng là thuần, trong khi phun ra những lời châm biếm nhằm vào ta, giống như những thằng Nga nhập cư râu rậm lang thang ở Montparnasse, mỗi thằng trong bọn chúng là một thiên tài.
Đáng ra Issa phải là thằng cha đi loanh quanh ở Eppendorf, không phải tôi.