Kẻ Bị Truy Nã

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5

❊ ❊ ❊

Ban đầu Günther Bachmann bực mình, rồi lo lắng khi được mời tức khắc đến gặp Herr Arnold Mohr phục phịch, thủ trưởng cơ quan bảo vệ Hamburg, vào giữa trua Chủ nhật, khi mà Mohr, một người Cơ đốc giáo phô trương, lẽ ra phải đang cùng cả gia đình phô diễn tại một trong những nhà thờ đẹp nhất của thành phố. Cả đêm qua Bachmann đã cày trên những hồ sơ thông tin cơ bản về bọn thánh chiến jihad Chechnya mà Erna Frey đã chuẩn bị cho anh, còn chị, trong một dịp tụ buông thả hiếm hoi, đã bay về Hanover dự lễ cưới cháu gái. Đọc xong tài liệu, anh nghĩ đến chuyện bay sang Copenhagen uống vài cốc bia với đám an ninh Đan Mạch mà anh thích; và, nếu họ cho phép, nói vài câu với thằng em ngoan kiêm tài xe xe tải đã chở lậu Issa đến Hamburg và tặng cho gã chiếc áo choàng của mình. Anh đã đi đến chỗ gọi điện cho bạn ở đầu kia: Không vấn đề gì, Günther, chúng tôi sẽ cho xe ra sân bay đón anh.

Thay vì thế, bây giờ anh thấy mình đang bứt rứt đi vơ vẩn quanh văn phòng của mình trong khu chuồng ngựa trong khi Erna Frey, vẫn mặc quần áo tiệc, ngồi nghiêm trang bên bàn làm việc đang cật lực làm báo cáo tổng kết chi phí hằng tháng gửi Berlin.

“Keller đã đến đây,” chị thông báo cho anh mà không ngẩng đầu lên.

“Keller? Keller nào?” Bachmann hỏi lại cáu kỉnh. “Hans Keller ở Moscow? hay Paul Keller ở Amman?”

“Tiến sĩ Otto Keller, người bảo vệ nhất trong những nhà bảo vệ, đã bay từ Cologne đến cách đây một giờ. Nhìn ra cửa sổ anh sẽ được chiêm ngưỡng chiếc trực thăng đang làm tắc nghẽn bãi đậu xe.”

Bachmann nhìn theo lời chị và buột ra một tiếng kinh tởm. “Không biết lân này chú Otto cần cái khỉ gió gì ở chúng ta? Chúng ta lại vượt đèn giao thông lần nữa? Hay là nghe trộm điện thoại mẹ chú ấy?”

“Cuộc họp là tuyệt mật, tác chiến và vô cùng khẩn cấp,” Etna Frey trả lời trong khi vẫn tiếp tục bình thản làm việc. “Em chỉ moi được có thế.”

Tim Bachmann thắt lại. “Có nghĩa là họ đã tìm ra thằng nhóc của tôi?”

“Nếu thằng nhóc của tôi nghĩa là Issa Karpov, có tin đồn rằng họ đang nóng lòng muốn tóm.”

Bachmann bóp trán thất vọng. “Họ chưa thể bắt hắn. Arni đã hứa cảnh sát sẽ không làm thế mà không hỏi ý kiến chúng ta trước. Vụ này của cậu, Günther. Vụ của cậu, anh bạn già ạ, nhưng chúng mình sẽ hội ý. Đã thỏa thuận thế.” Anh nảy ra một ý khác, còn hấp dẫn hơn: “Đừng nói với tôi rằng cảnh sát bắt hắn chỉ để tỏ cho Arni biết ở đây ai là chủ!”

Etna Frey vẫn ngồi yên. “Nguồn tin mật của em - dưới dạng một đấu thủ quần vợt rất kém trong bộ phận phản gián rất xoàng của Arni - nói chắc với em rằng bên bảo vệ đã gần đến mục tiêu. Đây là toàn bộ thông tin của cô ấy. Cô ấy không bao giờ tha thứ cho em đã hạ cô sáu-không hai ván liền, nên cô ấy mang cho em món quà là tin đồn căng-tin. Rồi cô ấy bảo em không được nói với anh, nên tất nhiên là em nói với anh,” cô nói, và dưới cái nhìn của Bachmann, tiếp tục tính toán.

“Sao sáng nay chua thế?” anh đề nghị chị quay lại cuộc nói chuyện. “Đó là nhiệm vụ của anh mà.”

“Em chúa ghét các đám cưới. Em coi chúng là phi tự nhiên và lăng nhục. Mỗi lần dự một đám là em thấy lại thêm một người đàn bà tốt nữa bị dồn vào chân tường.”

“Thế chú rể khốn khổ chết tiệt thì sao?”

“Theo em chú rể khốn khổ chết tiệt chính là chân tường. Keller muốn cuộc họp chỉ gồm những người đứng đầu. Anh, Mohr, Keller.”

“Không có cảnh sát?”

“Không ai được thông báo.”

Bachmann dịu đi, anh lại tiếp tục quan sát ngoài sân. “Vậy là hai chọi một, những nhà bảo vệ trắng sáng chống lại một con cừu đen bị rút phép thông công.”

“Vâng, chỉ xin nhớ cho là các anh đang đánh một kẻ thù chung,” Erna chua cay. “Lẫn nhau.”

Thái độ hoài nghi ấy khiến anh sốc, vì nó quá giống thái độ của anh.

“Em cùng đi với anh,” anh bẻ lại.

“Vớ vẩn. Em ghét Keller. Keller ghét em. Vào đấy em chỉ là cái của nợ và nói không phải lúc.”

Nhưng trước con mắt không khoan nhượng của anh chị đã tắt máy tính.

• • •

Bachmann có lý do để lo lắng. Tin đồn từ Berlin thì nhan nhản, một số vô tội vạ, số khác thì đáng tin cậy lạ lùng. Điều chắc chắn là sự phân ranh giới trước đây giữa các cơ quan đối địch nhau trên thực tế đang biến mất, và Ban Chỉ huy Kết hợp còn lâu mới là một tổ chức tư vấn gồm toàn những con người khôn ngoan theo như thiết kế ban đầu, đã trở thành một ngôi nhà bị chia rẽ một cách cay đắng tự chống lại chính nó. Mối hận thù liên tục giữa những người quyết tâm bảo vệ quyền công dân bằng mọi giá và những người quyết tâm cắt bớt nó đi nhân danh nền an ninh lớn hơn của đất nước, đang gần đến một mức độ nguy hiểm.

Bên cánh tả, nếu những phân biệt cổ lỗ như thế vẫn còn chút ý nghĩa nào đó, có Michael Axelrod của Cục Tình báo Đối ngoại chủ trì. Axelrod là một người Âu sắc sảo, một nhà nghiên cứu văn hóa Ả-rập và còn là - với chút dè dặt - cố vấn của Bachmann; và bên cánh hữu, nhà bảo thủ cực đoan Dieter Burgdorf từ Bộ Nội vụ, đối thủ của Axelrod trong cuộc chạy đua vào ngôi vua ngành tình báo một khi các nền tảng của cấu trúc mới đã đặt xong: Burgdorf, người bạn vô liêm sỉ của những kẻ tân bảo thủ Washington và là kẻ to mồm nhất trong giới tình báo Đức cổ vũ cho việc hòa nhập hơn nữa với đối tác Hoa Kỳ.

Tuy nhiên trong ba tháng trước mắt, hai con người này, hai kẻ khó mà có chút gì giống nhau, đã cam kết chia quyền lực ngang nhau và thực hiện nhiệm vụ theo tinh thần nhất trí. Và khi hai viên tướng ngày càng tách xa nhau thì đội quân mà họ chỉ huy cũng thế, mỗi bên dùng đủ mánh khóe ngón nghề để giành ưu thế thực hay tưởng tượng. Vì Burgdorf là người của Bộ Nội vụ, còn Mohr và Keller làm việc cho các cục tình báo nội địa, nên theo logic thì Burgdorf von rất dễ coi và tham vọng đến mức vô sỉ phải là người mà họ tìm kiếm sự ưu ái; và vì Axelrod vui vẻ tự tin nhưng hơi già hơn một chút là người của Cục Tình báo Đối ngoại, mà Bachmann là đồng nghiệp và người được ông ta che chở nên theo logic Bachmann phải hoàn toàn thán phục Axelrod. Thế nhưng cái ranh giới giữa hai cục này lại thay đổi liên tục, tầm với của cảnh sát liên bang làm cho tình hình rối thêm, và khi các đường dây quyền lực của Berlin còn chưa vạch ra, ai dám nói cái gì là logic nữa?

Đó là tất cả những gì mà, bằng một ngôn ngữ kém tao nhã hơn, Bachmann nguyền rủa thế giới trong khi anh cùng Etna Frey băng qua sân để được đón tiếp bởi Arni Mohr với bờm tóc kiểu học sinh nẩy nẩy trên trán khi ông ta đi lạch bạch về phía họ, bàn tay béo núc chìa ra và đôi mắt liếc nhanh ra sau họ sợ rằng có ai đó quan trọng hơn đang bước qua cửa.

“Günther, bạn thân mến của tôi! Anh thật tử tế đã hy sinh cả ngày Chủ nhật quý báu của mình! Frau Frey, thật là ngạc nhiên thú vị! Và trang phục mới đẹp làm sao! Chúng tôi sẽ bố trí thêm một bộ hồ sơ nữa cho cô ngay bây giờ đây” - hạ giọng vì lý do an ninh - “xin trả lại sau cuộc họp nhỏ này. Mỗi tập có đánh số. Không đưa cái gì ra khỏi nhà này. Không, không, mời anh đi trước, Günther! Ở đây tôi như ở nhà!”

• • •

Tiến sĩ Otto Keller ngồi một mình sau một cái bàn họp dài bằng gỗ gụ, đang cúi khom bên một chồng hồ sơ, ngón tay dài trắng trẻo lật tìm một cách khó tính. Thấy ba người bước vào, ông ta ngẩng đầu lên, nhận ra có thêm Etna Frey trong bộ đồ dụ đám cưới, rồi tiếp tục cúi đọc. Một chồng hồ sơ khác đã được đặt trước ghế dành cho Bachmann. Từ mã FELIX được đóng trên bìa bằng mực đen, cho anh biết rằng, cho dù trước đó thỏa thuận thế nào, Issa Karpov vẫn là vụ của riêng Mohr, và đó là cái tên thánh mà Mohr đặt cho nó - và xếp nó vào loại tuyệt mật trong khi đang lo việc đó. Từ cửa bên một phụ nữ vận váy đen nhẹ nhàng đi vào với một chồng tài liệu thứ ba cho Erna Frey, rồi biến mất. Kề vai nhau, Bachmann và Etna Frey bắt đầu bài tập về nhà của mình, trong khi Mohr và Keller ngồi coi thi.

KHUYẾN CÁO KHẨN CẤP

Kẻ bỏ trốn Hồi giáo bị truy nã quốc tế FELIX và những kẻ liên quan với hắn là đối tượng của một cuộc điều tra khẩn cấp và toàn diện bởi cảnh sát bang và liên bang cùng các cơ quan bảo vệ hiến pháp nhằm truy tố công khai. Mohr.

BÁO CÁO SỐ MỘT

Đặc vụ địa bàn [tên đã xóa] của Cơ quan Bảo vệ Hiến pháp Hamburg, kính trình:

Nguồn tin là một bác sĩ Thổ Nhĩ Kỳ mới đến Hamburg và gắn bó với một phòng khám cho các bệnh nhân Hồi giáo. Khi đến Đức bác sĩ này thỏa thuận với đặc vụ nói trên rằng ông ta sẽ cung cấp tin tức cảnh giác cho cơ quan. Động cơ: để được chính quyền nhà nước nhận xét tốt. Thù lao: chỉ dựa theo kết quả. Nguồn tin khai:

“Thứ Sáu tuần trước tôi đến lễ giữa trưa tại nhà thờ Hồi giáo Othman mà các ngài biết rõ về lập trường ôn hòa của nó. Tôi sắp ra về thì một phụ nữ Thổ Nhĩ Kỳ mà tôi không quen đến tìm tôi. Bà ấy muốn nói chuyện riêng với tôi về một việc khẩn cấp, nhưng không nói trong phòng mạch của tôi hay ở ngoài đường. Tôi có thể mô tả bà ta vào khoảng năm mươi lăm, mập mạp, đội một chiếc khăn xám choàng kín, có lẽ là người tóc vàng hoe, nhẹ dạ.

“Khoảng giữa cầu thang dẫn lên nhà thờ có một văn phòng nhỏ dành làm chỗ nghỉ cho các thầy tế và các vị chức sắc tôn giáo cấp cao đến thăm, lúc ấy không có ai. Vừa vào đến bên trong bà ấy nói liến thoắng nhưng theo ý tôi là không trung thực. Nghe giọng nói thì bà ấy có lẽ là một nông dân ở vùng Đông Bắc Thổ Nhĩ Kỳ. Tôi có thể nói rằng lời kể của bà ấy chứa nhiều mâu thuẫn. Bà ấy còn khóc như mưa, tôi cho rằng để mong tôi thông cảm. Tôi có cảm tưởng bà ta là một người đàn bà xảo trá có cả một kế hoạch.

“Câu chuyện của bà ấy, mà tôi không tin, như sau: bà ấy là một người cư trú hợp pháp nhưng chưa có quyền công dân. Bà ấy có một đứa cháu trai ở cùng, một thanh niên Hồi giáo ngoan đạo như bà ấy. Anh ta là một người dễ kích động, hai mươi mốt tuổi, bị những cơn kích động, sốt cao và nôn mửa, và cả căng thẳng thần kinh. Nhiều chứng bệnh của anh ta có nguồn gốc từ thời còn bé, khi anh ta thường xuyên bị cảnh sát đánh đập vì tội quấy rối, cũng đã bị giam vào một bệnh viện đặc biệt dành cho tội phạm vị thành niên và bị hành hạ ngược đãi ở đó. Mặc dầu anh ta ăn rất nhiều vào bất kỳ giờ nào ngày hay đêm, anh ta vẫn cứ gầy mòn và bị căng thẳng nặng, ban đêm đi lại trong phòng và nói một mình. Trong những cơn kích động thần kinh anh ta có các dấu hiệu giận dữ và cử chỉ đe dọa, nhưng bà ấy không sợ anh ta, vì bà ấy có người con trai là vô địch quyền Anh hạng nặng. Chưa từng có ai thắng được con bà ấy trong một trận đánh đấm. Tuy nhiên bà ấy sẽ rất biết ơn tôi nếu tôi kê đơn mua một loại thuốc an thần để anh ta có thể ngủ được và trở lại ổn định tâm lý. Anh ta là một thanh niên tốt và có quyết tâm trở thành bác sĩ như tôi.

“Tôi khuyên bà ta nên đưa anh ta tới chỗ bác sĩ ngoại khoa, nhưng bà ấy bảo anh ta sẽ không bao giờ đến: đầu tiên bởi vì anh ta ốm quá, vì không thể thuyết phục được anh ta, rồi lại bảo vì sẽ quá nguy hiểm với tất cả bọn họ và bà ấy không cho phép như thế. Ba lý do riêng biệt này với tôi xem ra không hợp nhau, càng khiến tôi tin rằng bà ta nói dối.

“Khi tôi hỏi tại sao lại nguy hiểm, bà ấy lại càng bối rối. Cháu bà ấy hoàn toàn bất hợp pháp, bà ấy bảo thế, mặc dầu bây giờ không gọi là cháu của bà ấy nữa mà là khách của bà ấy. Anh ta không thể ra phố mà không có nguy cơ bị bắt, cũng như nguy cơ trục xuất bà ấy và người con, rồi ông chồng quá cố của bà ấy không còn đây đế hối lộ cảnh sát.

“Khi tôi đề nghị đến thăm cậu trai đó tại nhà bà, bà ấy từ chối lấy cớ rằng sẽ rất nguy hiểm cho tôi về phương diện nghề nghiệp, và bà ấy cũng không muốn gặp nguy hiểm nếu cho tôi địa chỉ.

“Khi tôi hỏi bố mẹ anh ta ở đâu, bà ấy bảo theo những gì bà ấy hiểu được khi anh ta nói thì cả hai đều đã chết. Đầu tiên là người cha giết người mẹ, rồi người cha được chôn cất với bộ quân phục trên người. Đó là nguyên nhân nỗi đau lớn của anh ta. Khi tôi hỏi tại sao bà khó hiểu lời người cháu của bà đến thế, bà trả lời rằng trong những cơn mê sảng anh ta nói toàn tiếng Nga. Sau đó bà ta đưa tôi hai trăm euro lấy trong xắc tay của bà để trả tiền đơn thuốc. Khi tôi từ chối nhận tiền của bà hay viết đơn thuốc, bà ấy tức tối gào thét ầm lên và chạy xuống cầu thang.

“Tôi đã hỏi quanh trong nhà thờ. Không ai có vẻ biết người đàn bà lạ mặt này. Tôi là một người tin vào lòng bao dung và là kẻ thù của tất cả mọi hành động khủng bố. Tôi cảm thấy có bổn phận phải báo cho chính quyền biết những sự việc này, vì tôi nghi rằng bà ta đang cố tình chứa chấp một cá nhân có thể gây phiền phức và có thể là phần tử cực đoan.”

“Đến đây đã thỏa mãn chưa, Günther?” Mohr hỏi, đôi mắt ti hí của ông ta nhìn anh hau háu. “Anh đã nắm được ý chưa?”

“Đây là toàn bộ lời khai à?” Bachmann hỏi.

“Tóm tắt. Toàn bộ lời khai dài hơn.”

“Có thể cho tôi xem không?”

“Bảo vệ nguồn tin, Günther, bảo vệ nguồn tin.”

Tiến sĩ Otto Keller có vẻ không nghe họ nói. Có lẽ ông ta cảm thấy không nên nghe. Giống như rất nhiều người kiểu như ông, về triêt lý và đào tạo thì ông là luật sư. Còn lâu mới giúp đỡ cấp dưới, ưu tiên trong đời ông là ném sách luật vào họ,... thứ vũ khí duy nhất mà ông biết.

BÁO CÁO SỐ HAI

Trích từ báo cáo của đặc vụ địa bàn [tên đã xóa] từ Cục chống Tội phạm Liên bang, theo yêu cầu của cơ quan Bảo vệ Hiến pháp:

“Có lệnh nhận dạng một cư dân hợp pháp người Thổ Nhĩ Kỳ là vô địch quyền Anh hạng cân nặng, chưa có quyền công dân, cha đã chết, mẹ phù hợp những mô tả của nguồn. Các tìm kiếm phát hiện được Melik Oktay, hai mươi tuổi, biệt danh Melik Lớn, có thể là manh mối. Melik Oktay là đương kim vô địch hạng nặng và đội trưởng của Hiệp hội Thể thao Mãnh hổ Thổ Nhĩ Kỳ. Ánh chụp trong phòng tập của Trung tâm Thể thao Hồi giáo Altona cho thấy Melik Lớn, trên chiếc quần soóc quyền Anh của anh ta có đính dải băng tang đen. Melik Oktay là con trai của cặp vợ chồng cư dân hợp pháp Gül và Leyla. Gül Oktay chết năm 2007 và được chôn theo phong tục tại nghĩa trang Hồi giáo ở Hamburg-Bergedorf. Melik và người mẹ góa của anh ta tiếp tục sống tại nhà riêng được toàn quyền sử dụng tại số 26 Heidering, Hamburg.

PHỤ LỤC:

Sơ yếu lý lích cá nhân của OKTAY Melik, sinh ờ Hamburg năm 1987.

Mười ba tuổi, đối tượng được báo cáo là đầu sỏ một băng thiếu niên nước ngoài tự mệnh danh là Trẻ Thành cát. Dính líu vào vụ xô xát đường phố với những phần tử bài ngoại cùng lứa tuổi. Bị bắt giữ hai lần và lệnh cảnh cáo. Cha xin đóng tiền bảo lãnh về hành vi đứa con trong tương lai. Bị từ chối.

Mười bốn tuổi, trong những tranh luận ở nhà trường, bênh vực quan điểm triệt thoái quân đội Mỹ khỏi mọi lãnh thổ Hồi giáo, kể cả Thổ Nhĩ Kỳ và Ả-rập Xê-út.

Mười lăm tuổi, đối tượng bước vào giai đoạn để râu và thích mặc trang phục Hồi giáo.

Mười sáu tuổi, đối tượng đoạt danh hiệu vô địch U-18 về quyền Anh và bơi lội toàn cộng đồng Hồi giáo. Được bầu là đội trưởng ở câu lạc bộ Thể thao. Đối tượng cạo râu, trở lại ăn mặc Âu phục. Tham gia làm tay trống cho ban nhạc rock Hồi giáo.

Đi lễ nhà thờ: Theo báo cáo, đối tượng chịu ảnh hưởng của thầy tế dòng Sunni tại nhà thờ Abu Bakr ở Vierckstrasse. Sau khỉ thầy tế này bị trục xuất sang Syria và nhà thờ đóng cửa tháng Mười hai năm 2006, không thấy có gắn bó gì thêm với các tín ngưỡng Hồi giáo quá khích.

“Bọn họ lặn mất tăm,” Mohr nói khi Bachmann đặt tập báo cáo sang một bên và định cầm lên một tập khác.

“Cái gì cơ?” Bachmann trả lời, thật sự bối rối.

“Giống như người cộng sản đã làm. Họ được nhồi sọ trong một cuộc họp cán bộ, họ trở thành những kẻ cuồng tín. Thế rồi họ lặn đi, giả vờ không còn cuồng tín nữa. Họ nằm vùng,” ông ta nói, như thể một mình ông ta sáng tạo ra cái thuật ngữ ấy. “Cái câu lạc bộ thể thao ấy - chúng tôi có nó từ một người cấp tin tuyệt đối tin cậy đã lọt vào làm một thành viên và cung cấp cho chủng tôi những tin hạng nhất, không nói ngoa đâu, cái câu lạc bộ trong đó tay Oktay này được ngưỡng mộ đến thế, theo ý kiến của người cấp tin của chủng tôi, chỉ là một tổ chức trá hình. Họ đánh bốc, đánh vật, huấn luyện, tập thể lực và tán chuyện về gái gú. Và có thể họ không tự làm hại mình bằng những tuyên bố cuồng tín khi ở trong các nhóm lớn vì họ biết chúng ta sẽ nghe được. Nhưng khi kín đáo - giữa vài ba người - ngồi uống cà phê với nhau và ở nhà Oktay - họ là những kẻ Hồi giáo. Những chiến binh. Và đôi khi - chúng tôi có tin này cũng từ người cấp tin xuất sắc kia - người này hay người khác trong số thành viên của nhóm - được chọn lựa - vụt biến mất. Và hắn đi đâu? Đến Afghanistan! Đến Pakistan! Đến các trường Hồi giáo! Đến các trại huấn luyện! Và khi hắn trở về - hắn đã được huấn luyện. Được huấn luyện, nhưng là nằm vùng. Đọc phần cuối đi, Frau Frey. Đừng phán xét vội vàng cho đến khi cô đọc hết phần còn lại. Chúng ta phải giữ khách quan. Chúng ta không được có định kiến.”

“Tôi nghĩ chúng ta đã thỏa thuận vụ này là của tôi, Arni ạ,” Bachmann nói.

“Đúng thế, Günther ạ! Chúng ta đã thỏa thuận! Đây là vụ của anh. Chính vì thế mới mời anh đến đây, bạn thân mến ạ! Vụ của anh không có nghĩa là chúng tôi phải nhắm mắt và bịt tai lại. Chúng tôi nhìn, chúng tôi nghe - nhưng chúng tôi không can thiệp vào vụ của anh, ô kê chưa? Chúng tôi chạy song song với các anh. Chúng tôi không cản trở các anh, các anh không cản trở chúng tôi. Chúng ta chia sẻ những gì chúng ta biết. Thằng Melik Oktay này ít hôm nữa sẽ về Thổ Nhĩ Kỳ dự một đám cưới - về mặt lý thưyết. Với cả bà mẹ nữa, tất nhiên. Và tất nhiên chúng tôi đã kiểm tra. Một đám cưới như thế sẽ diễn ra. Của em gái nó. Chắc chắn. Nhưng sau đám cưới - hay trước đó - nó sẽ biến đi đâu? Có khi chỉ vài ngày, nhưng nó sẽ đi. Còn mẹ nó, bà ấy làm gì? Tìm thêm nhiều thằng con trai nữa mà bà ấy có thể tập hợp. Được, tôi đồng ý. Đó là suy diễn. Đó là giả thuyết. Nhưng chúng ta được trả lương để suy nghĩ một cách giả định. Nên ta làm thế đấy. Theo giả thuyết và một cách khách quan. Không định kiên.”

BÁO CÁO SỐ BA

Chiến dịch FELIX. Báo cáo của Đội Giám sát Đường phố Hamburg thuộc cơ quan Bảo vệ Hiến pháp.

Bachmann đã vượt qua ngưỡng tức giận của anh và bước vào trạng thái bình tĩnh hành động. Dù anh có thích nó hay không, đây là thông tin. Nó đã có được bất chấp thỏa thuận và được ném cho anh quá muộn khi anh không kịp làm bất cứ điều gì với nó. Ờ, về phần anh, chính anh cũng đã làm tương tự với một vài người. Ở đây có sự thật và anh cần nó.

Hình ảnh cuộc hẹn được nhớ lại: cách đây bảy ngày: một người đàn ông khớp với các mô tả về FELIX lảng vảng bên ngoài nhà thờ Hồi giáo lớn nhất Hamburg. Hình ảnh video an ninh không rõ. Đối tượng xem xét kỹ những tín đồ ra vào nhà thờ. Đối tượng chọn một cặp vợ chồng trung niên khi họ đi về phía xe hơi của họ, đi theo sau họ cách xa mười mét. Khi bị hỏi bằng tiếng Farsi thật ra hắn muốn gì, đối tượng quay đầu bỏ chạy. Đôi vợ chồng này đã nhận ra FELIX từ ảnh truy nã.

Nhận xét của đặc vụ: Không đúng nhà thờ? Nhà thờ này thuộc dòng Shi-ite. có phải FELIX thuộc dòng Sunni?

Nhận xét của sĩ quan chức: Các nguồn báo cáo nhân vật tương tự nấp bên ngoài hai nhà thờ khác, cả hai đều dòng Sunni, vào cuối ngày. Các nguồn không thể nhận dạng chắc chắn đó là FELIX.

“Thằng này tìm kiếm người quái nào thế nhỉ?” Bachmann lầm bầm thành tiếng với Etna Frey, chị lúc này đã đọc trước anh vài trang. Không có trả lời.

BÁO CÁO SỐ BA (TIẾP THEO):

Melik Oktay tạm thời được thuê làm trong cửa hàng bán sỉ rau quả của người anh họ. Hắn còn làm bán thời gian ở nhà máy sản xuất nến của ông chú. Điều tra kín đáo cho biết trong hai tuần qua hắn đi làm không đều vì những lý do sau đây:

Hắn bị cảm lạnh.

Hắn cần luyện tập cho giải quyền Anh sắp tới.

Nhà hắn có một người khách bất ngờ, người mà hắn rất kính trọng.

Mẹ hắn đang suy nhược.

Leyla Oktay bị hàng xóm báo là đã biểu hiện hành vi kích động trong cùng thời gian đó, nói với họ rằng Allah đã cho bà ta một món quà quý nhưng không chịu nói là quà gì. Bà ta đi mua hàng nhiều nhưng không cho ai vào nhà bà ta lấy cớ rằng bà ta đang chăm sóc một người bà con ốm. Mặc dầu ngây thơ về chính trị, bà được mô tả là “sâu sắc”, “kín đáo” và, như một người hàng xóm đánh giá, “cực đoan, gian ngoan, và ôm lòng oán giận giấu kín đối với phương Tây.”

“Nhưng giờ hãy đọc chỗ này xem cái gì đã xảy ra,” Mohr giục Bachmann.

Bachmann vẫn cố thích nghi với tình huống. Mohr, không thèm xin phép anh, đã do thám toàn diện nhà Oktay.

Mohr đã mời Ban Quan hệ Công chúng của cảnh sát Hamburg làm cái gọi là viếng thăm thiện chí hòng nhìn thấy người khách bí mật của gia đình. Mohr không những đã vi phạm mọi nguyên tắc tình báo ai cũng biết về tôn trọng nơi cư trú, mà Mohr còn có được của cướp nhờ cuộc càn quét của hắn.

CHIẾN DỊCH FELIX

BÁO CÁO SỐ BỐN, liên quan đến đêm thứ Sáu 18 tháng Tư.

“Vào khoảng 20:40 đối tượng Melik Oktay rời khỏi nhà ở số 26 Heidering... Lúc 21:10 đối tượng về, theo sau một khoảng cách mười lăm mét có một phụ nữ nhỏ nhắn, mặt xinh đẹp, khoảng hai lăm tuổi đeo một chiếc ba lô lớn, chứa gì không biết.” Tất nhiên làm thế chó nào mà biết được, Bachmann nghĩ... “Đi cùng với cô ta là một người đàn ông cao lớn, tuổi khoảng từ năm lăm đến sáu lăm, tóc sâm, có thể là người Đức thiểu số, có thể là Thổ Nhĩ Kỳ hay Ả-rập màu da sáng. Trong khi Melik mở khóa cửa trước nhà mình, cô gái có gương mặt đẹp đội lên một chiếc khăn trùm đầu theo cách người Hồi giáo. Cùng với người đàn ông lớn tuổi hơn, cô ta băng qua đường. Sau đó cả hai được Leyla, mẹ của Melik, mặc một chiếc váy đẹp, dẫn vào nhà.”

“Có ảnh không?” Bachmann gắt.

“Tốp ấy chưa chuẩn bị, Günther! Bọn họ đâu kịp? Vận may bất ngờ mà. Hai người đàn bà mệt mỏi, ca hai, những khách bộ hành, chín giờ, trời tối. Không ai báo trước cho họ đó là một đêm quan trọng.”

“Vậy là không có ảnh.”

Bachmann đọc tiếp:

“Lúc không giờ năm phút người đàn ông to lớn một mình rời khỏi nhà số 26 rồi tiếp tục đi xuôi xuống phố và khuất tầm mắt.”

“Có ai đón tiếp ông ta không?” Bachmann hỏi, mắt liêc trước sang trang sau.

“Cha này là một tay hành động có bài bản, Günther, hạng nhất!” Mohr hào hứng giải thích. “Đi theo những con đường nhỏ có cây, quay lại lối vừa qua, anh làm sao theo dõi được một người như thế trên một đường phố vắng vẻ vào lúc một giờ sáng? Chúng tôi có sáu xe chạy trên đường. Chúng tôi có thể có đến hai mươi. Hắn trốn qua mặt tất!” ông ta kêt thúc một cách tự hào. “Chúng tôi cũng không muốn đánh động hắn, anh hiểu đấy. Khi một người đuợc đào tạo và có ý thức cảnh giác, chúng tôi phải thận trọng. Xử trí cho khéo!”

BÁO CÁO SỐ BỐN (TIẾP THEO): ”2:30. Có tiếng nói chuyên sôi nổi bên trong nhà số 26. Giọng Leyla Oktay nghe rõ nhât. Các thám tử của chúng tôi không nghe được chính xác lời lẽ. Ngôn ngữ là Thổ Nhĩ Kỳ, Đức và một thứ tiếng khác, hình như xla-vơ. Một giọng nữ lạ xen vào từng quãng, có lẽ phiên dịch.”

“Có chắc họ đã nghe thấy không?” Bachmann vừa đọc vừa hỏi.

“Một đội mới ở trong một chiếc xe thùng,” Mohr nói giọng thỏa mãn. “Tôi đã đích thân điều họ tới. Không có thời gian để sử dụng micro theo phương hướng, nhưng họ nghe thấy cả.”

“Lúc 4:00, cô gái trẻ lạ mặt đã mô tả trên kia ra khỏi nhà đội khăn trùm đầu và đeo ba lô. Đi theo là một người đàn ông trước đó các điệp viên của chúng tôi không thấy, mô tả như sau: cao gần hai mét, đội mũ chỏm, mặc áo choàng dài đen, mới hơn hai mươi tuổi, sải bước dài, bộ dạng khích động, trên vai đeo một túi màu sáng. Melik Oktay đóng cửa lại khi họ đi rồi. Đôi này mất hút, đi bộ rất nhanh vào những con phố hẹp.”

“Thế là các anh để lạc mất họ,” Bachmann nói.

“Chỉ tạm thời thôi, Günther! Có thể chỉ một giờ thôi. Nhưng chúng tôi đã nhanh chóng ráp lại được. Quả thực họ đã đi bộ rất nhanh, nhảy lên metro một chút, rồi taxi, rồi lại xuống đi bộ. Những phương pháp tránh bị theo dõi thông thường. Giống như gã đàn ông to con đi trước họ.”

“Điện thoại của họ thế nào?”

“Xem trang sau, Günther. Tất cả bày ra đó cho anh. Điện thoại di động bên trái, cố định bên phải. Melik Oktay cho Annabel Richter. Annabel Richter cho Melik Oktay. Chín cuộc gọi cả thảy. Annabel Richter cho Thomas Brue. Thomas Brue cho Annabel Richter. Ba cuộc trong một ngày. Ngày thứ Sáu. Giai đoạn này chúng tôi chỉ có thể có những cuộc đã gọi, không có nội dung câu chuyện. Có lẽ chúng tôi có thể khôi phục lại được nội dung một số cuộc gọi. Ngày mai, nếu tiến sĩ Keller cho phép, chúng ta sẽ trả giá với bên tình báo thông tin. Mọi việc phải tiến hành hợp pháp, điều ấy không cần phải nói. Nhưng trong những cái túi ấy có gì, các vị thử nói xem? Frau Frey, có gì trong những cái túi ấy? Hai kẻ tình nghi ấy đã lấy gì từ ngôi nhà an toàn của Oktay, và họ mang chúng đi đâu giữa đêm hôm khuya khoắt ấy, và với mục đích gì?”

“Richter à?” Bachmann hỏi, liếc nhìn lên khỏi trang giấy đang đọc.

“Một luật sư và người nói tiếng Nga, Günther. Gia đình tuyệt vời. Làm việc cho Tu viện Phương Bắc, một tổ chúc Hamburg. Một số trong đó hơi tả khuynh, nhưng không sao. Những nhà cải cách hăng hái. Giúp đỡ những người cần đến dưỡng trí viên và những người nhâp cư bất hợp pháp, kiếm chỗ ở cho họ, làm đơn giúp họ. Vân vân?

Chính vân vân ấy là chỗ cho sự tùy tiện.

“Còn Brue?”

“Nhà băng. Người Anh. Cơ sở Hamburg.”

“Nhà băng loại gì?”

“Tư nhân. Chỉ dành cho những người ưu việt. Chủ những đội tàu buôn. Cỡ lớn.”

“Có ai biết ông ta làm gì ở đó không?”

“Một bí ẩn hoàn toàn, Günther. Có thể chẳng bao lâu nữa chúng tôi sẽ hỏi đến ông ta. với sự chấp thuận của tiến sĩ Keller, tất nhiên. Nhà băng này đã có một số vấn đề ở Vienna? ông ta thêm. “Một tính cách bí hiểm môt chút, theo ấn tượng ông ta tạo ra. Anh đẵ sẵn sàng chưa?”

“Cho cái gì?”

Giơ một ngón tay trỏ ông bầu để giữ im lăng, Mohr bới trong cặp và lấy ra một phong bì màu nâu. Từ phong bì ông ta lấy ra hai trang in từ máv tính. Bachmann liếc trộm Keller: không một thoáng nhúc nhích. Etna Frev đã đóng cặp hô sơ của cô lại và ngồi dựa ra sau, căng thẳng vì tức giận, nhìn trừng trừng xuống sàn nhà.

“Tình yêu đến từ nước Nga? Mohr loan báo với giọng Anh kẽo kẹt, mở những trang giấy ra trước măt. “mới toanh từ bộ phận dịch của chúng tôi sáng nay. Cô cho phép chứ, Frau Frey?”

“Tôi cho phép anh, Herr Mohr.”

Ông ta bắt đầu đọc.

‘Năm 2003 một cuộc điều tra phát động bởi các cơ quan an ninh nhà nước Nga về các cuộc tấn công vũ trang tự phát của những băng nhóm chiến binh vào các cảnh sát cưỡng chế ở vùng Nalchik, thủ đô của nước cộng hòa Nga Kabardino-Balkaria,’ “ Mohr ngâm nga, bằng một giọng đầy ý nghĩa. Ông ta ngẩng lên, để chắc chắn họ đang chú ý theo dõi.

“ ‘Tên đầu sỏ của nhóm tội phạm này, nhóm gồm hoàn toàn những tên theo phong trào thánh chiến chống đối từ nước láng giềng Chechnya, được nhận dạng là một tên Dombitov nào đó, quản lý một nhà thờ Hồi giáo địa phương nổi tiếng về truyền bá những quan điểm cực đoan quả khích. Lưu trong bộ nhớ điện thoại di động của Dombitov là tên và số điện thoại của’ “ - dừng - “ ‘đối tượng FELIX’ “ - nhấn mạnh - “ ‘cùng với tên và số điện thoại của các tội phạm khác của băng ấy. Qua thẩm vấn, Dombitov thú nhận rằng tất cả những cái tên trong điện thoại di động của hắn thuộc vê một nhóm chiến binh Salaf dính vào những hành động bạo lục với sự giúp đỡ của’ “ - dừng đầy ý nghĩa - “ ‘các thiết bị nổ, tự chế, chất lượng thấp, nhưng hiệu quả cao.’ ”

Đầu Erna hơi ngẩng lên. “Họ đã bị tra tấn,” cô giải thích, bằng một giọng cố làm ra vẻ chẳng-có-gì-phức-tạp. “Chúng tôi đã nói chuyện với bên Ân xá Quốc tế. Chúng tôi không phớt lờ các nguồn công khai, Herr Mohr. Theo các nhân chứng của tổ chúc Ân xá Quốc tế, người ta đánh đập và quay điện họ. Đầu tiên người ta tra tấn Dombitov, sau đó họ tra tấn mọi người mà hắn đã khai tên, tức là những người đã vào nhà thờ của hắn. Không có gram chứng cớ thật nào chống lại bất cứ ai trong họ.”

Mohr tức giận thấy rõ. “Cô đã đọc cái này rồi à, Frau Frey?”

“Vâng, Herr Mohr.”

“Cô đã vượt qua thẩm quyền của tôi và đến thẳng với các phiên dịch của tôi, Frau Frey?”

“Nhóm nghiên cứu của chúng tôi đã tải những báo cáo của cảnh sát Nga xuống đêm qua, Herr Mohr.”

“Cô nói đưọc tiếng Nga?”

“Vâng. Herr Bachmann cũng nói được.”

Mohr đã bình tĩnh lại. “Vậy là cô biết lý lịch của tay FELIX này.”

Giọng nói giận dữ của tiến sĩ Keller xen vào: “Đọc đi. Anh đã bắt đầu rồi thì đọc đi.”

Khi Mohr tiếp tục, Bachmann giơ chân đạp nhẹ lên chân Erna. Nhưng chị rụt chân lại, và anh hiểu không gì ngăn nổi chị.

“ ‘Những ý kiên nhằm kích động và những hoạt động khủng bố của FELIX đã được những kẻ tòng phạm khẳng định, họ miêu tả hắn như một con chiên ghẻ,’ ”Mohr đọc giọng lì lợm. “Do vậy tên tội phạm FELIX bị tống vào trại tạm giam mười bốn tháng rồi ra tòa đối mặt với hai bản án tấn công đồn cảnh sát giao thông địa phương và bản án khác kích động đồng bọn Hồi giáo của hắn phạm tội khủng bố. Hắn đã thú nhận mọi tội cáo buộc.”

“Hắn bị ép buộc,” Erna Frey nói, giọng chị nặng trịch.

“Cô đang muốn nói tất cả chuyện này là bịa đặt cả, Frau Frey?” Mohr hỏi. “Cô không biết rằng chúng tôi có những mối quan hệ công tác tuyệt vời với Nga trong các lĩnh vực tội phạm và khủng bố sao?”

Không nhận được câu trả lời, Mohr tiếp tục đọc.

‘Năm 2005, được trang bị giấy tờ giả, dưới cái tên Nogerov, tên tội phạm FELIX bị các sĩ quan an ninh nhà nước bắt vì tội phá hoại đường ống dẫn khí đốt trong vùng Bugulma thuộc nước cộng hòa Nga Tatarstan. Các cơ quan địa phương đã nhanh chóng tìm ra sự hiện diện của một nhóm kẻ chống đối phản xã hội sống trong điều kiện nghèo khổ trong một ngôi nhà thô sơ hoang vắng gần nơi xảy ra vụ phá hoại.’ ”

“Đường ống ấy đã cũ và mục nát, giống như mọi đường ống khác ở Nga,” Erna giải thích bằng một giọng nhẫn nhục siêu phàm. “Tay giám đốc nhà máy điện địa phương say rượu, hắn hối lộ cảnh sát để gọi đó là một vụ phá hoại. Cảnh sát lôi ngay một nhóm Hồi giáo bỏ đạo gần nhất buộc họ phải tố cáo FELIX là đầu sỏ. Theo Tổ chức Quan sát Nhân quyền, cảnh sát đặt một kho thuốc nổ dưới ván sàn ngôi nhà ấy, phát hiện ra nó, rồi vây bắt nhóm này, tra tấn họ từng người một và bắt những người kia ngồi nhìn. Người nào giỏi nhất chịu được hai ngày. Họ hỏi FELIX liệu hắn có thể phá kỷ luc đó không? Hắn cố nhưng không được.”

Bachmann cầu mong chị dừng ở đó nhưng nỗi tức giận chính đáng đấy chị tiếp tục.

“Ngôi nhà hoang không hề ở gần nơi xảy ra vụ nổ, Herr Mohr. Nó ở ngoài một cánh đồng cách đó tận bốn mươi ki lô mét, và trong bọn nhóc này không đứa nào có xe đạp hay vé xe buýt, nói chi đến xe con. Lúc đó vào tháng Ramadan. Khi cảnh sát đến bắt chúng chúng đang bày trò chơi gôn bằng những chiếc gậy tự làm để vui với nhau, Herr Mohr ạ.”

• • •

Nào, bây giờ đến lượt tiến sĩ Keller ở Cologne điều khiển cuộc họp.

“Vậy là anh phản đối bản báo cáo này, Bachmann?”

“Phải và không.”

“Phải là những gì?”

“Những người khác sẽ không phản đối nó theo cùng một cách, nếu như có phản đối.”

“Những người nào?”

“Những người được dẫn dắt trước để tin nó.”

“Và với anh không có con đường trung dung? Anh không thừa nhận rằng vụ chống FELIX có thể phần nào đúng? Chẳng hạn, hắn là một phần tử thánh chiến, như người ta gợi ý?”

“Nếu chúng ta định sử dụng hắn thì hắn như thế càng tốt.”

“Vậy một thằng thánh chiến từ trong trứng sẽ vui mừng cộng tác với anh? Có phải đó là điều mà anh đang nói đó không, Bachmann? Cho đến giờ chúng tôi đã không thành công mấy trong lĩnh vực này.”

“Tôi muốn nói nó có thể không buộc phải cộng tác với chúng ta,” Bachmann vặn, cảm thấy cổ họng anh thắt lại. “Sẽ tốt hơn nếu nó không phải. Chúng ta để nó đi đường nó, với sự giúp đỡ của chúng ta.”

“Điều ấy hoàn toàn là suy đoán, tất nhiên.”

“Như bây giờ FELIX cho thấy, hắn chưa có nghĩa lý gì. Các ông đã có báo cáo của chúng tôi về một người gọi là Đô đốc, người được gọi đến để giúp hắn ở nhà ga xe lửa. Các ông có báo cáo về người tài xế xe tải chở FELIX. Việc chạy trốn của gã trai có lẽ đã tốn cả một gia tài nhưng hắn lại ngủ ngoài đường. Hắn là một thằng Chechnya, nhưng không phải một thằng Chechnya thật sự. Nếu là thật sự, hắn đã đi tìm những thằng Chechnya khác. Hắn là người Hồi giáo, nhưng hắn không phân biệt được giữa một nhà thờ Sunni và một nhà thờ Shiite. Trong một đêm hắn đã được một luật sư về quyền công dân và một chủ nhà băng đến thăm. Mục tiêu của hắn phải là Hamburg. Hắn đến đây với một sứ mạng. Sứ mạng đó là gì?”

Mohr nhảy vào. “với một sứ mạng! Đúng! Một sứ mạng liên lạc với một phụ nữ khủng bố và con trai mụ ta và thành lập một chi bộ những tên thánh chiến nằm vùng còn sạch ở Hamburg này! Hắn là một tên khủng bố đang chạy trốn, ẩn nấp với một tên ác ôn Thổ Nhĩ Kỳ, tên này bị một thằng Hồi giáo kích động đã để râu rồi lại cạo đi và giả vờ theo phương Tấy. Hắn lẻn đi cùng với một nữ luật sư Đức giữa đêm khuya, mang trong bọc có trời biết là cái gì, và anh định khai thác hắn một cách vô ý thức?”

Ban bố lời phán quyết từ trên ngai, giọng khô cằn của Keller có cái ảm đạm của một án tử hình:

“Không một sĩ quan an ninh có trách nhiệm nào lại có thể bỏ qua một mối đe dọa rõ ràng và hiện ngay trước mắt để chiều theo một tham vọng hành động mơ hồ. Quan điểm của tôi là một chiến dịch truy quét dẫn đến những cuộc bắt giữ công khai sẽ có tác dụng răn đe những kẻ có cảm tình với Hồi giáo và khôi phục lòng tin vào những người có trách nhiệm tìm ra chúng. Một số vụ đòi có kết luận vững chắc. Đấy là một vụ như thế. Do đó tôi đề nghị anh bỏ qua một bên bất cứ mối quan tâm nào mà anh tưởng tượng là anh đã đầu tư vào trong vụ này, và chúng tôi sẽ chuyển nó cho Cảnh sát Liên bang để tiến hành đúng trình tự theo hiến pháp.”

“Ông muốn nói bắt giữ?”

“Tôi muốn nói bất cứ điều gì vụ này đáng làm theo luật định.”

Và bất cứ điều gì để lấy điểm hạnh kiểm tốt với ông bạn cánh hữu Burgdorf ở tận Ban Chỉ huy Kết hợp, Bachmann nghĩ. Bất cứ điều gì để tôn ông lên thành bộ óc siêu việt của tình báo đằng sau Cảnh sát Liên bang ngu dốt. Và khiến tôi chẳng còn chỗ nào để đứng, là chỗ ông muốn tôi đứng.

Nhưng lúc này thôi anh kiềm chế được để không nói ra tất cả những điều ấy.

• • •

Erna Frey và Bachmann bước sóng đôi qua sân trở về khu chuồng ngựa tồi tàn của đơn vị. Vào đến phòng làm việc Bachmann quẳng áo vét tông lên thành ghế sofa và gọi cho Michael Axelrod ở Ban Chỉ huy Kết hợp theo đường dây mã hóa.

“Anh nói với ông ấy là lỗi tại em,” Erna nói, hai tay ôm đầu.

Nhưng cả hai đều ngạc nhiên thấy giọng nói của Axelrod có vẻ ít bực bội hơn họ nghĩ.

“Hai bạn đã ăn gì chưa?” ông hỏi theo cách vui vẻ thường ngày của ông, khi ông nghe Bachmann nói xong. “Ăn mỗi người một cái bánh kẹp đi, rồi ở yên đấy.”

Họ đợi cho trực thăng của Keller bay đi, nhưng nó chưa bay, chỉ càng làm họ thêm chán nản. Họ ăn bánh kẹp chẳng thấy ngon lành gì. Vào lúc bốn giờ chiều chuông điện thoại mã hóa reo.

“Cậu có mười ngày,” Axelrod nói. “Nếu cậu không có lý lẽ gì hay sau mười ngày, họ sẽ bắt những người kia. Đó là cách làm việc ở đây. Mười ngày, không phải mười một. Cậu nên gặp may đi là vừa.”

Vuốt cho phẳng chiếc phong bì, anh moi ra bức thư một trang đánh máy nhàu nát bằng thứ chữ Cyril. Nó có một địa chỉ, ngày tháng và tên người gửi - hay anh giả định thế - bằng chữ in đen lớn chạy trên đầu trang. Bên dưới nội dung không đọc đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.