Kẻ Bị Truy Nã

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 2 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Tôi làm việc này vì thân chủ Magomed của tôi, cô tự nhủ khi cố gắng vật lộn để lấy lại sự sáng tỏ cho cái đầu đang rối tung của mình.

Tôi làm việc này vì thân chủ Issa của tôi.

Tôi làm việc này vì sự sống hơn là vì luật pháp.

Tôi làm việc này vì tôi.

Tôi làm việc này bởi vì ông chủ nhà băng Brue đưa tôi tiền, và tiền cho tôi ý tưởng. Nhưng điều đó sai hoàn toàn! Ý tưởng này lớn dần trong tôi từ lâu trước khi có tiền của Brue. Tiền của Brue chỉ làm lệch cán cân. Lúc ngồi xuống với Issa và nghe câu chuyện của anh ấy, tôi đã biết rằng đấy là nơi hệ thống dừng lại, rằng đấy là cuộc đời không thể cứu vớt mà tôi phải cứu, rằng tôi phải nghĩ về bản thân mình không phải như luật sư mà như một bác sĩ như anh Hugo của tôi và tự hỏi: nghĩa vụ của mình đối với người bị thương này là gì, tôi là loại luật sư Đức gì mà lại để anh nằm trong cống rãnh pháp luật và chảy máu cho đến chết giống như Magomed?

Chừng nào còn nghĩ được như thế, tôi còn giữ được can đảm.

• • •

Trời vừa rạng sáng. Những dải mây xanh sẫm buồn thảm làm mờ tối cả bầu trời màu hồng của thành phố. Annabel đi trước một thước còn Issa, trái với cung cách Hồi giáo, bám sát theo sau cô, trong chiếc áo choàng dài đen, và hai người trong tưởng tượng của cô là một cặp dân tị nạn suốt đời: cô với chiếc ba lô, anh với chiếc túi yên ngựa. Tiếng than vãn trong cảnh cuối cùng của họ ở nhà Leyla vẫn còn vang trong đầu cô:

Có Melik đứng câm lặng bên bà, Leyla bỗng nhiên không hiểu vì sao Issa phải ra đi! Tiếng gào của bà vang thấu trời xanh. Thậm chí bà còn không biết rằng anh đã ra đi. Tại sao không có ai nói cho bà biết? Lạy đấng Allah lòng lành, Annabel sắp đưa anh đi đâu giữa đêm hôm thế này? Các bạn à? Bạn nào? Nếu bà biết thì bà đã chuẩn bị đồ ăn cho anh đi ăn đường! Issa là con trai bà, là món quà của Allah cho bà, nhà bà là nhà của anh, anh có thể ở đấy mãi mãi!

Năm trăm đô la? Leyla sẽ chẳng nhận lấy một xu! Bà chưa làm việc gì vì tiền, chỉ làm vì Allah, và vì tình yêu Issa. Và nhân danh Allah, anh lấy ở đâu ra món tiền này? Cái ông người Nga đến rồi đi ấy à? Ngoài ra, thời buổi này không ai dám nhận tờ giấy bạc năm mươi đô la! Toàn tiền giả cả đấy. Và nếu Issa muốn cho bà tiền thì sao anh lại giữ nó cẩn thận suốt hai tuần mà không đưa ra ngay như một người đàn ông?

Sau đó Melik, lúc này cũng đầm đìa nước mắt, phải xin Issa tha lỗi và thề giữ tình thân vĩnh cửu, và để làm tin, anh tặng Issa chiếc máy nhắn tin Azan quý báu, của lạ Hồi giáo mà ông chú yêu quý đã tặng cho anh, báo giờ cầu nguyện bằng những tín hiệu điện tử.

“Cầm lấy, em thân yêu. Nó là của em đấy, hãy giữ luôn bên mình. Dễ dùng lắm. Em sẽ không bao giờ trễ nữa.”

Và trong khi anh hướng dẫn cách sử dụng - Issa lớ ngớ về những thứ này - Annabel đứng ở chỗ của Melik bên cửa sổ và tiếp tục quan sát chiếc xe tải chở thực phẩm đông lạnh đậu cuối đường cách năm muơi mét, và vẫn không có ai từ xe đó bước ra, đó là lý lo khi vừa ra đến phố, cô không rẽ trái hay phải, mà dưới tầm nhìn rõ ràng của chiếc xe tải, dẫn anh băng bừa qua đường rồi xuôi theo một ngõ nhỏ và may mắn làm sao, qua một cái cống nhỏ rồi một cái cống lớn, đến con đường song song có xe chạy và một trạm dừng xe buýt. Lúc đầu Issa sợ chết trân nên Annabel phải kéo ống tay áo anh -chỉ ống tay áo thôi, xin nhớ cho, không phải là nắm lấy cánh tay, cho dù qua làn vải - để kéo anh đi.

“Cô có biết ta sẽ đi đâu không, Annabel?”

“Tất nhiên tôi biết.”

Nhưng chúng ta đến đó một cách thận trọng. Chúng ta không chọn một lộ trình hợp lý. Trạm xe điện ngầm còn cách muời phút đi bộ.

“Chúng ta sẽ không nói chuyện với nhau trên xe điện, Issa. Nếu có ai hỏi anh, hãy chỉ vào mồm và lắc đầu.” Và nhận thấy vẻ phục tùng của anh, cô nghĩ: mình chỉ là một tên mafia mới của Anatoly bố trí cuộc trốn chạy cuối cùng của anh ấy.

Toa xe đầy những lao công của sở di trú. Theo chỉ dẫn của Annabel, Issa ngồi vào giữa bọn họ, đầu gục xuống như họ, trong khi cô nhìn vào cửa kính tò mò quan sát hình ảnh của anh trên đó. Chúng ta không phải một cặp. Chúng ta chỉ là hai người độc thân tình cờ cùng ở trên một toa xe, và đó cũng là tình trạng chúng ta trong cuộc đời, tốt nhất cả hai chúng ta tin như thế. Ở mỗi trạm dừng anh lại ngước mắt lên nhìn cô, nhưng cô làm ngơ cho đến trạm thứ tư. Một dãy taxi màu kem đậu ở sân trước trạm. Cô lên chiếc đầu tiên, chui vào băng sau và giữ cửa xe cho anh vào. Nhưng cô thoáng hoảng hồn khi anh biến mất, để rồi xuất hiện ở ghế trước bên cạnh tài xế, dáng chừng như để tránh đụng chạm cơ thể với cô. Chiếc mũ chỏm kéo sụp xuống trán đến nỗi tất cả những gì anh còn để lộ ra cho cô nhìn ngắm và suy ngẫm chỉ là cái đầu quấn kín và vẻ bí ấn không biết cái gì đang diễn ra trong nó. Ở một ngã tư cách phố của cô năm trăm mét cô trả tiền taxi rồi hai người lại xuống đi bộ. Vẫn còn thời gian, cô nghĩ khi nhìn thấy cây cầu, và can đảm của cô lại rơi mất. Tất cả những gì mình phải làm là dẫn anh qua cầu, nộp anh cho đồn cảnh sát, nhận lời cảm ơn của cộng đồng rồi sống nốt cuộc đời mình trong nhục nhã.

• • •

Mẹ Annabel là quan tòa cấp quận, cha cô là luật sư, nhà ngoại giao Đức đã về hưu. Chị cô, Heidi, cưới một công tố viên. Chỉ có anh cô, Hugo, người mà cô ngưỡng mộ, là đã bứt ra khỏi cái vòng của ngành luật và trở thành, đầu tiên là bác sĩ đa khoa, còn bây giờ bác sĩ tâm thần xuất chúng và ương ngạnh tự xưng là môn đồ thuần khiết cuối cùng của Freud trên thế giới.

Việc Annabel, kẻ nổi loạn của gia đình, đã đầu hàng thôi không chống lại ngành luật vẫn luôn là điều kỳ bí đối với chính cô. Phải chăng cô làm thế để vui lòng cha mẹ? Không bao giờ. Có lẽ cô đã tưởng tượng rằng bằng cách đi vào nghề của họ cô sẽ chứng minh được cô khác với họ trong cái ngôn ngữ mà họ hiểu; rằng cô sẽ giật luật pháp khỏi nắm tay của những kẻ sống giàu có và thoải mái, và đưa nó về tay những người cần đến nó nhất. Nếu đúng vậy thì mười chín tháng ở Tu viện Phương Bắc cho cô thấy cô đã sai đến chừng nào.

Ngồi cho đến hết bên ngoài những phiên tòa chiếu lệ thảm hại, mím mối nghe những câu chuyện khủng khiếp của thân chủ đang được chọn xét bởi các viên chức quèn, những kẻ mà kinh nghiệm về thế giới bên ngoài gói gọn trong hai tuần ở Ibiza, cô hẳn phải biết một lúc nào đó sẽ đến - một thân chủ sẽ đến, sẽ khiến cô vứt bỏ mọi nguyên tắc nghề nghiệp và pháp lý mà cô đã miễn cưỡng chấp nhận.

Và cô đã đúng. Ngày ấy đã đến, vị thân chủ ấy đã đến: Issa.

Ngoại trừ là trước Issa, Magomed đã đến, đó là một Magomed - ngu ngốc, cả tin, bị ngược đãi, không hoàn toàn đáng tin cậy - đã dạy cô nhiều điều. Không bao giờ nữa.

Không bao giờ nữa một rạng đông quá muộn lao ra phi trường; hay chiếc máy bay đi Petersburg đúng trên đường băng cửa khoang hành khách mở; hoặc dáng người bị trói quặt của thân chủ cô bị ấn vội lên các bậc thang; hoặc đôi bàn tay - thực hay tưởng tượng? - đôi bàn tay bị còng vô vọng vẫy chào tạm biệt cô qua cửa sổ cabin.

Do đó đừng nói với cô rằng cô đã có một quyết định hấp tấp, không cần suy nghĩ, về Issa. Quyết định của cô đã có từ ngày ấy ở sân bay Hamburg, khi cô nhìn chiếc tumbril[1] chở Magomed mất hút trong tầng mây thấp. Khi vừa để mắt đến Issa tuần trước trong nhà Leyla, cạy răng anh để anh kể cho nghe câu chuyện đời anh, cô đã biết: đấy là người mà ta đã chờ đợi từ buổi ấy, từ Magomed.

• • •

Trước hết, trong khi tự buộc mình tuân thủ các quy tắc cam kết của tòa án gia đình thì cô đã lặng lẽ tự đặt ra cho mình những giả định của vụ án này.

Từ lúc lên bờ ở Thụy Điển, Issa đã không thể cứu được.

Không có một thủ tục pháp lý nào đem lại cho anh nhiều hơn một hy vọng cứu giúp từ bên ngoài.

Những người tội nghiệp, can đảm chứa chấp anh đang tự đưa mình vào thế nguy hiểm. Anh không thể ở đấy lâu hơn nữa.

Sau đó, cô đi thẳng vào những vấn đề thiết thực: Về lý thuyết thuần túy, rồi trên thực tế, với tình hình như đã biết, Annabel Richter, tốt nghiệp khoa luật các trường đại học Tubingen và Berlin, làm thế nào thực hiện được nghĩa vụ long trọng đối với thân chủ?

Làm cách nào tốt nhất cô giấu, chứa, và nuôi người thân chủ nói trên, và cũng có một châm ngôn trong tòa án của gia đình là nếu ta chỉ có thể làm rất ít thì đó không phải là lời bào chữa tốt cho việc không làm gì cả?

Luật sư chúng ta có mặt trên đời không phải để làm những tảng băng trôi, Annabel ạ, cha cô thích thuyết giáo: hơn ai hết! Công việc của chúng ta là thừa nhận những cảm xúc của mình và kiểm soát chúng.

Vâng, cha thân yêu. Nhưng đã bao giờ cha chợt nghĩ rằng: kiểm soát cảm xúc tức là giết chết nó chưa? Ta có thể nói rất tiếc bao nhiều lần đến khi không còn cảm thấy tiếc nữa?

Và chính xác cha muốn nói điều gì - xin lỗi cha - qua chữ kiểm soát? Có phải cha muốn nói rằng, tìm những cái có hợp pháp để làm điều sai trái? Và nếu đúng là cha định nói thế thì phải chăng đó chính là những gì mà các luật sư ưu tú của nước Đức chúng ta đã làm trong cái Khoảng Chân không Vĩ đại của Lịch sử, hay là thời kỳ Quốc xã - cả mười hai năm của nó - mà vì lý do gì đó rất ít được nhắc đến trong các cuộc thảo luận tại tòa án của chúng ta? Được, vậy từ phút này trở đi, con sẽ kiểm soát những cảm xúc của con.

Trong cuộc sống - cha thích cảnh cáo con khi con mắc tội trầm trọng với cha - con có thể làm bắt kỳ gì con muốn, chỉ trong chừng mực con sẵn sàng trả giá cho nó. Vâng, cha thân yêu, con sẵn sàng. Con sẽ trả giá đủ. Nếu điều đó có nghĩa là phải từ bỏ sự nghiệp đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi của con, con sẽ trả cả điều đó nữa.

Và bằng một ân sủng của Chúa nhân từ, nếu đó là điều mà chúng ta tin tưởng, con đang sở hữu tạm thời hai căn hộ: một cái con nóng lòng muốn từ bỏ, cái thứ hai, một căn rất đẹp trên bên cảng mà con đã mua bằng món tiền cuối cùng của bà yêu kính của con mới cách đây sáu tuần và bây giờ con đang khổ sở tân trang lại. Và nếu như thế vẫn còn chưa đủ, thì Chúa nhân từ, hoặc là một điều sai trái hoặc là một tình thương không ngờ bất chợt dâng trào - cô chưa có thời gian để tìm hiểu đó là gì - đã cung cấp tiền cho cô. Tiền của Brue: vì nó không chỉ có một kế hoạch ngắn hạn - một kế hoạch khẩn cấp có độ dài và tính thuận tiện bị hạn chế một cách nghiêm ngặt - nhưng, nhờ tính hào phóng của Brue, là một kế hoạch dài hạn; một kế hoạch cho cô thời gian để tìm kiếm giải pháp; một kế hoạch mà nếu thực hiện một cách thận trọng với sự giúp đỡ của anh Hugo thân yêu, sẽ không chỉ giấu được Issa một cách an toàn khỏi bọn truy đuổi, mà còn giúp anh bắt đâu dần dần hồi phục.

“Và cô sẽ gọi cho tôi, tôi mong là thế,” Brue đã nói, như thể ông, giọng như Issa, cần cô giải cứu.

Khỏi cái gì? Sự chai sạn cảm xúc? Brue cũng đang chết đuối ư? Phải chăng cô cũng cần chìa tay ra cho ông nữa?

• • •

Họ đã đến nhà cô. Quay lại, cô thấy Issa ngồi co rúm trong bóng tối từ một cây đoạn phủ xuống, chiếc túi của anh giữ chặt trong nếp áo choàng đen.

“Có chuyện gì thế?”

“Bọn KGB của cô[2],” anh lí nhí.

“Đâu?”

“Chúng theo dõi ta từ khi đi taxi. Ban đầu là trên một chiếc xe to, rồi trên một xe con. Một đàn ông, một đàn bà.”

“Đó chỉ là hai chiếc xe tình cờ chạy qua.”

“Mấy xe này có radio.”

“Ở Đức các xe đều có radio. Một số xe còn có cả điện thoại nữa. Nào, Issa. Và cố nói nhỏ một tí. Chúng ta không nên làm ai thức giấc.”

Nhìn ngược nhìn xuôi con đường nhưng không thấy gì khác lạ, cô đi xuống các bậc thang đến trước cửa, mở khóa và gật đầu ra hiệu cho anh buớc tới, nhưng anh né sang bên và khăng khăng đòi đi vào sau cô, sau một khoảng cách.

Lúc trước rời khỏi căn hộ này cô đã quá vội vã. Chiếc giường đôi của cô chưa được dọn, gối nhàu nát, bộ pijama của cô trải ngang giường. Tủ quần áo của cô có hai ngăn, ngăn bên trái đựng quần áo của cô, ngăn bên phải của Karsten. Cô đã tống Karsten đi ba tháng nay, nhưng anh ta không có can đảm đến lấy chúng về. Hay có lẽ anh ta nghĩ bằng cách để chúng ở đó anh ta khẳng định mình có quyền quay trở lại. Đuợc, kệ anh ta. Một chiếc áo vét tông bằng da hoẵng hàng hiệu, một quần jean hiệu, ba mi, một đôi giày bằng da mềm. Cô vứt chúng thành đống trên giường.

“Những cái này là của chồng cô à, Annabel?” Issa đứng ở cửa hỏi.

“Không.”

“Vậy là của ai?”

“Nó là của một người mà tôi có quan hệ.”

“Anh ấy chết rồi à, Annabel?”

“Chúng tôi thôi nhau rồi” - ước gì lúc này cô chưa bảo anh gọi cô bằng tên riêng, mặc dầu với các thân chủ khác cô luôn làm thế, và giữ họ lại cho riêng mình.

“Tại sao lại thôi nhau, Annabel?”

“Bởi vì chúng tôi không hợp nhau.”

“Tại sao lại không hợp nhau? Hai người không yêu nhau à? Có lẽ cô đã quá nghiêm khắc với anh ấy, Annabel ạ. Có thể như thế. Cô quá nghiêm khắc. Tôi đã nhận thấy thế.”

Đầu tiên Annabel không biết nên cười to lên hay nên chặn anh ta lại. Nhưng khi cô nhìn anh để tìm hướng xử trí, cô chỉ thấy trong mắt anh một vẻ hoang mang lẫn sợ hãi, và cô nhớ ra rằng, trong cái thế giới mà anh vừa thoát khỏi, không có những thứ như sự riêng tư. Đồng thời, một ý nghĩ thứ hai xâm chiếm cô khiến cô vừa xấu hố vừa bối rối: cô là người phụ nữ đầu tiên một mình bên anh sau nhiều năm anh bị giam hãm, và họ đang đứng trước giường ngủ của cô vào buổi sáng tinh mơ này.

“Anh làm ơn lấy hộ cái túi kia xuống cho tôi được không, Issa?”

Bước lui một bước dài để nhường đường cho anh, cô tự hỏi liệu cô đã bỏ điện thoại di động vào túi áo vest chưa, mặc dầu có trời biết cô sẽ gọi cho ai khi tình hình trở nên căng thẳng. Chiếc túi đồ của Karsten nằm hứng bụi trên nóc tủ áo. Issa lấy nó xuống đặt trên giường bên cạnh quần áo. Cô nhét quần áo vào đó và lấy chiếc túi ngủ của cô từ đáy tủ đựng khăn.

“Anh ấy có phải luật sư giống cô không, Annabel? Người đàn ông mà cô có quan hệ ấy?”

“Anh ấy làm gì không quan trọng. Đó không phải là việc của anh, vả lại nó cũng đã kết thúc rồi.”

Bây giờ chính cô là người khẩn thiết mong cho khoảng cách giữa hai người lớn lên. Trong bếp anh cao hơn cô nhiêu quá và quá sẵn sàng giúp đỡ, dù anh có do dự bao nhiêu. Cô đặt một chiếc túi nhựa trên bàn và cộc cằn đưa ra từng thứ cho anh duyệt: bánh mì nguyên hạt nhé, Issa? Vâng, Annabel. Trà xanh? Pho mát? Sữa chua, mua ở cửa hàng đồ hữu cơ hiện đại cách đấy mười phút đi xe đạp mà cô quyết định là khách hàng thường xuyên của nó, để đối đầu với siêu thị trên phố? Vâng, tất cả ấy đều được, Annabel.

“Tôi không có thịt cho anh, vì tôi không ăn thịt, được không?”

Nhưng điều cô muốn nói là: Không có gì diễn ra ở đây. Tất cả những gì đang diễn ra là tôi đánh liều vì cố hết sức làm cho anh. Tôi là luật sư của anh và chỉ có thế thôi, tôi làm việc này là vì nguyên tắc, không vì người.

Họ đẩy hành lý của mình ra đến ngã tư. Một chiếc taxi xuất hiện và cô chỉ đường cho nó đến một điểm phía trên con đường trước bến tàu. Lần thứ hai, cô lại dẫn anh đi bộ nốt quãng đường.

• • •

Căn hộ mới của cô ở trên tầng cao qua tám dãy bậc thang gỗ ọp ẹp, đặt trong gác xép một nhà kho cũ cạnh bến tàu, theo lời chủ nhân thì nó là tòa nhà duy nhất mà người Anh có nhã ý để lại cho hậu thế khi họ ném bom phần còn lại của Hamburg cho chìm vào quên lãng. Nó là một căn phòng gác mái giống như con tàu, kích thước mười bốn nhân sáu mét, với những xà bằng sắt và một cửa sổ vòm lớn nhìn xuống bến tàu; một nhà tắm nhét vào một hốc tường có mái hiên, và một bếp được nhét vào hốc khác. Cô thấy nó lần đầu vào ngày khai trương căn hộ cùng với một nửa số người trẻ giàu có ở Hamburg xô nhau đến mua, nhưng người chủ nhà bất chợt thấy thích cô và, không giống người chủ nhà hiện nay của cô, ông ta là người đồng tính và không muốn đưa cô lên giường.

Cùng buối tối hôm đó, căn hộ đã là của cô một cách kỳ diệu, một cuộc sống thoát khỏi Karsten đang hình thành, và trong sáu tuần qua cô đã nâng niu nó, lăng xăng nào là bắt dây điện, tô trát, sơn lại tường, thấy những ván sàn mục nát, và buổi tối, sau một phiên tòa kinh tởm hoặc thua một trận đấu với chính quyền, cô đạp xe về đấy, chỉ để đứng chống khuỷu tay lên ngưỡng cửa sổ vòm, ngắm mặt trời lặn và nhìn những cần cẩu, những tàu chở hàng và phà chở khách đan xen hài hòa với nhau theo cách mà lẽ ra con người nên sống với nhau như thế, tôn trọng nhau và không đâm sầm vào nhau, những con mòng bể chao liệng và đánh nhau, còn lũ trẻ con chạy nhảy la hét trên sân chơi.

Và về cái mà cô biết là một màu hồng lạc quan bất chợt, cô muốn chúc mừng mình về người đàn bà mà cô sắp trở thành: kết hôn với công việc của cô và gia đình Tu viện Phương Bắc của cô - Lisa, Maria, André, Max, Horst và Ursula gan góc, sếp của họ - những người đàn ông đàn bà giống như cô nguyện chiến đấu hết mình cho những người mà tai nạn trong cuộc sông đã dành riêng ra làm một đống phế thải.

Hay nói cách khác: về đến nhà mệt bã người và trống rỗng như căn hộ đang đợi cô, biết rằng dù suốt ngày cô có nỗ lực đến đâu thì ban đêm cũng chỉ có một mình cô làm bạn với mình. Nhưng không có gì vẫn còn tốt hơn là Karsten.

• • •

Hai người chậm chạp leo cầu thang, và tại mỗi tầng cô lại đặt chiếc túi nhựa đựng lương thực dự trữ xuống, để chắc chắn là Issa đang vất vả bước theo sau, với túi đựng đồ của anh và cái túi ngủ cuộn lại của cô. Cô có thể mang đỡ cho anh một ít nhưng mỗi khi cô thử làm thế anh đều giận dữ xua cô đi, mặc dầu qua hai dãy cầu thang thì trông anh đã như một đứa trẻ già nua và gầy cóm, và qua ba dãy thì hơi thở của anh nghe khò khè khó chịu vọng lên vọng xuống cầu thang.

Tiếng ầm ĩ mà họ tạo ra khiến cô giật mình lo ngại cho đến khi cô nhớ ra hôm nay là thứ Bảy và không có người thuê nhà nào khác. Tất cả các tầng khác được dành cho những văn phòng thời trang cao cấp đẹp lộng lẫy, những đồ trang trí nội thất thời trang, các công ty thực phẩm hảo hạng: những thế giới mà cô tự nhủ là mình đã tuyệt đối bỏ lại sau lưng.

Issa đã dừng lại giữa chừng dãy cầu thang cuối cùng và đang nhìn chằm chằm qua vai cô, mặt anh cứng lại vì sợ hãi và không hiểu. Cánh cửa vào căn gác mái của cô làm bằng thép rèn, bắt bằng những con bu lông nặng nề. Cái khóa móc to đùng của nó tưởng có thể khóa được cả ngục Bastille. Cô hối hả lao xuống chỗ anh và lần này vô tình túm lấy cánh tay anh, để rồi cảm thấy anh rụt lại.

“Chúng tôi không nhốt anh lại đâu, Issa,” cô nói. “Chúng tôi đang cố giữ cho anh tự do.”

“Thoát khỏi bọn KGB của cô?”

“Khỏi tất cả mọi người. Cứ làm theo tôi nói.”

Anh chậm chạp lắc đầu, rồi bằng một sự khuất phục kinh khủng, cúi đầu xuống, từng bước từng bước nhưng nặng nề khó nhọc đến mức như thể hai chân anh bị xích vào nhau, anh theo cô lên những bậc thang cuối cùng. Rồi, dừng lại lần nữa, đầu vẫn cúi và chân vẫn ríu, anh đợi cô mở khóa cửa. Nhưng tất cả bản năng của cô bảo cô đừng mở.

“Issa?”

Không trả lời. Chìa bàn tay phải ra cho đến khi nó ngang tầm mắt anh, cô để chìa khóa trên lòng bàn tay xòe rộng, và đưa nó cho anh theo cách cô đưa cà rốt cho con ngựa của cô khi cô còn bé.

“Đấy. Anh mở đi. Tôi không phải cai tù của anh. Cầm chìa khóa và mở cửa ra cho chúng ta. Làm ơn.”

Đối với cô dường như thời gian của cả một đời trôi qua anh vẫn đứng nhìn chăm chăm xuống bàn tay cô xòe ra và chiếc chìa khóa gỉ sét nằm trên đó. Nhưng hoặc là cái viễn cảnh lấy chìa khóa từ tay cô quá xa vời đối với anh, hoặc là anh sợ chạm phải bàn tay trần của cô, vì bất ngờ cái đầu anh rồi cả phần thân trên của anh, quay đi tránh cô với thái độ cự tuyệt. Nhưng Annabel không chịu bị cự tuyệt.

“Anh muốn tôi mở phải không?” cô hỏi. “Tôi cần biết, làm ơn, Issa. Có phải anh đang bảo là tôi có thể mở cánh cửa này? Tôi có được phép của anh không? Làm ơn nói đi, Issa. Anh là thân chủ của tôi. Tôi cần anh chỉ thị. Issa, chúng ta sẽ đứng ở đây để lạnh cóng và mệt lả cho đến khi anh chỉ thị tôi mở cánh cửa này. Anh có nghe tôi nói không, Issa? Chiếc vòng của anh đâu?”

Nó đang nằm trong bàn tay anh.

“Đeo nó vào lại cổ tay anh đi. Ở đây anh không bị nguy hiểm đâu.”

Anh đeo chiếc vòng lại trên cổ tay.

“Nào bây giờ bảo tôi mở cửa ra.”

“Mở đi.”

“Nói to hơn. Annabel, cô làm ơn mở cửa ra.”

“Làm ơn mở cửa.”

“Annabel.”

“Annabel.”

“Bây giờ xin hãy xem tôi mở của ra theo yêu cầu của anh. Đó. Xong rồi. Tôi vào trước rồi anh theo sau tôi. Có giống trong tù đâu. Không, xin anh cứ để cửa mở sau lưng. Chúng ta sẽ không đóng cho đến khi thấy cần thiết.”

• • •

Cô ở đây hôm nay là đã ba ngày. Một cái đảo mắt nhìn quanh cho cô thấy đám thợ xây khá hơn là cô sợ lúc đâu. Việc tô trát đã gần xong, gạch lát cô đặt mua đã được xếp thành đống chờ đợi, cái bồn tắm cũ mẹ cô tìm được ở Stuttgart đã được đặt vào vị trí, lắp vòi nước bằng đồng Annabel mua ở chợ trời. Nguồn nước đã mở lại, nếu không tại sao những người thợ xây lại bỏ cốc cà phê của họ vào bồn rửa chén? Máy điện thoại cô đặt mua nằm trong cái bao bì bọt ở giữa sàn, đợi đấu dây.

Issa đã phát hiện ra cửa sổ hình vòm. Đứng bất động, lưng quay về phía Annabel, anh đang chiêm ngưỡng bầu trời rực sáng, anh lại cao lớn như trước.

“Chỉ một hay hai ngày trong khi tôi lo những việc khác,” cô nói nhẹ nhàng về phía anh ở cuối phòng. “Đấy là nơi chúng tôi giữ cho anh an toàn vì lợi ích của anh. Hằng ngày tôi sẽ mang sách và thức ăn tới thăm anh.”

“Tôi không thể bay được à?” anh hỏi, vẫn ngây nhìn bầu trời.

“Tôi e là không. Anh cũng không được ra ngoài. Cho đến khi chúng tôi đã sẵn sàng để đưa anh đi.”

“Cô và ông Tommy?”

“Tôi và ông Tommy.”

“Ông ấy cũng sẽ lại thăm chứ?”

“Ông ấy đang nghiên cứu hồ sơ. Đó là việc ông ấy cần làm. Tôi không phải là nhà ngân hàng, anh cũng vậy. Không phải là mọi việc đều giải quyết được ngay tức khắc. Chúng tôi phải tiến hành tuần tự từng bước một.”

“Ông Tommy là một quý ngài quan trọng. Khi tôi được làm bác sĩ, tôi sẽ mời ông ấy đến dự lễ ăn mừng. Ông ấy có tấm lòng nhân hậu và nói tiếng Nga giỏi như một vua Nga. Ông ấy học ở đâu thế?”

“Ở Paris, tôi chắc thế.”

“Đó cũng là nơi cô học tiếng Nga phải không, Annabel?”

Lần này, ít ra cũng không nói về Karsten. Anh không còn toát mồ hôi nữa. Giọng nói của anh cũng đã bình tĩnh trở lại.

“Tôi học tiếng Nga ở Moscow,” cô nói.

“Cô đã từng đi học ở Moscow ư, Annabel? Đó là điều thú vị nhất! Tôi cũng học ở Moscow. Chỉ một thời gian ngắn thôi, đúng thế. Trường gì, xin cô cho biết? Trường số mấy? Có khi tôi cũng biết trường ấy đấy. Họ có nhận học sinh Chechnya không?” - rõ ràng đang hào hứng làm một kết nối giữa thế giới của anh và thế giới của cô, có lẽ tưởng tượng rằng hai người là bạn cùng trường nữa cũng nên.

“Nó không có số.”

“Sao lại không, Annabel?”

“Không phải loại trường ấy.”

“Loại trường gì mà lại không có số? Hay nó là trường KGB?”

“Không, hầu như chắc chắn là không! Nó là một trường tư.” Mệt mỏi, cô nghe thấy mình nói nốt. “Nó là trường tư dành cho con cái các quan chức nước ngoài sống ở Moscow. Vì thế tôi vào học ở đó.”

“Cha cô là một quan chức nước ngoài sống ở Moscow? Quan chức gì, Annabel?”

Cô rút lời. “Tôi tình cờ ở trong nhà của một gia đình quan chức nước ngoài. Tôi đủ tư cách để được vào trường ấy, và đó là nơi tôi học tiếng Nga.”

Và vậy là nhiều hơn chỗ tôi định nói với anh, vì không phải anh đang moi được từ tôi cái sự thật mà ngay cả Tu viện Phương Bắc cũng không biết, rằng cha tôi là tùy viên pháp chế của sứ quán Đức ở Moscow.

Một tiếng bíp vang lên, nhưng không phải của cô. Sợ rằng họ đã đặt thiết bị báo động điện tử thông minh qua bọn thợ xây, cô lo lắng đi quanh gian phòng để tìm nguồn phát ra nó, nhưng đó chỉ là chiếc máy nhắn tin của Issa mà Melik tặng cho, nhắc nhở anh đã đến giờ cầu nguyện đầu tiên trong ngày.

Tuy nhiên anh vẫn còn đứng bên cửa sổ. Sao vậy? Anh đang tìm những tên KGB theo dõi? Không. Anh đang đánh dấu hướng của Mecca theo ánh bình minh trước khi tấm thân gầy như cây bút chì gập xuống ván sàn mộc.

“Cô làm ơn ra ngoài, Annabel,” anh nói.

• • •

Trong khi chờ trong bếp, cô dọn trống một chỗ và mở bao nhựa. Ngồi trên ghế đẩu bên chiếc bàn cách điệu, nắm tay chống lên gò má, cô rơi vào một tình trạng mê mụ, trong đó, bằng một động tác hoán vị, cô thấy mình đang chăm chăm ngắm nhìn, như cô thường làm những khi mệt mỏi, bộ sưu tập những bức tranh nhỏ của các họa sĩ bậc thầy Hà Lan của cha treo trong phòng khách dinh cơ gia đình cô ở ngoại ô Freiburg.

“Ông nội con mua được ở cuộc bán đấu giá ở Munich đấy, con gái ạ,” mẹ cô trả lời, khi là một cô bé mười bốn tuổi nổi loạn, Annabel một mình mở một cuộc điều tra về nguồn gốc các bức họa. “Như kiểu cha con thích sưu tâm tượng thánh.”

“Giá bao nhiêu?”

“Theo giá cả bây giờ, chắc chắn là một món tiền rất lớn. Nhưng vào thời ấy chắng đáng mấy đâu.”

“Mua ở cuộc đấu giá khi nào ạ? cô căn vặn. “Mua của ai? Ai là chủ bức tranh trước khi ông nội mua với giá chẳng đáng mấy trong một cuộc đầu giá ở Munich?”

“Sao con không hỏi cha con ấy, con gái yêu?” mẹ cô gợi ý, quá ngọt ngào đối với lỗ tai nghi hoặc của Annabel. “Ông là bố của cha con, không phải bố của mẹ.”

Nhưng khi Annabel hỏi cha cô thì ông biến thành một người khác mà cô chưa từng biết. “Cái thời ấy đã qua hẳn rồi,” ông đáp bằng một giọng quan cách mà chưa bao giờ ông dùng để nói với cô. “Ông nội con rất nhạy về nghệ thuật, ông đã trả đúng giá thời bấy giờ. Theo chỗ cha biết, tất cả đều là giả. Đừng bao giờ cả gan hỏi lại câu này lần nữa.”

Và cô nhớ là mình đã không bao giờ hỏi nữa. Không, trong các cuộc tọa đàm gia đình từ đó, dẫu là do tình yêu, nỗi sợ, hay tệ hơn cả là do phục tùng kỷ luật gia đình mà cô đang chống lại, cô không dám hỏi thêm lần nào nữa. Thế mà cha mẹ cô tự cho mình là những người cấp tiến đấy! Họ là những kẻ nối loạn, hay đã từng là: những người năm sáu tám, những người đứng sau rào chắn trong những cuộc chống đối của sinh viên, mang cờ đỏ Mỹ rút khỏi châu Âu! “Bọn trẻ các con ngày nay không biết chống đối thực sự là thế nào đâu!” họ thích vừa cuời vừa nói với cô như vậy, khi cô quá trớn.

Lấy từ ba lô ra một quyển sổ tay, cô bắt đầu ghi nhanh một danh sách các việc cần làm dưới ánh sáng từ ngoài rọi vào. Các danh sách của cô là một câu chuyện cười trong gia đình cũng giống như sự không khoan nhuợng của cô. mới phút trước cô là một con ốc sên lộn xộn với tất cả đời sống mất trật tự của cô trong cái ba lô, thì phút sau đã là một người Đức có tính tổ chức quá cao lập ra danh sách các danh sách cần phải lập.

Xà phòng.

Khăn mặt.

Thềm thức ăn.

Đường và rau húng.

Sữa tươi.

Giấy vệ sinh.

Các tạp chí y khoa Nga: kiếm ở đâu?

Chiếc cassette của mình. Chỉ cổ điển, không rác rưởi.

Và không, mình sẽ không mua một cái iPod chết tiệt nào, mình từ chối làm một nô lệ của chủ nghĩa tiêu dùng.

Không chắc lúc này Issa còn cầu nguyện nữa hay không, cô nhẹ nhàng trở lại phòng lớn. Trống không. Cô chạy ra cửa sổ. Cửa khòa, kính không bị vỡ. Cô quay ngoắt lại và với ánh sáng từ sau lưng, nhìn ngược vào trong phòng.

Anh đang đứng trên cao cách cô hai mét, trên đầu một chiếc thang của thợ xây. Giống như một bức tượng thời kỳ Xô viết nào đó, anh cầm một chiếc kéo lớn trong một tay, trong tay kia là một chiếc máy bay bằng giấy mà anh cắt từ cuộn giấy dán tường ở dưới chân thang.

“Một ngày nào đó tôi sẽ trở thành một kỹ sư hàng không vĩ đại như Tupolev,” anh tuyên bố mà không ngó xuống cô.

“Không làm bác sĩ nữa à?” Annabel gọi với lên, chiều theo anh như thể đang dỗ dành một người sắp tự sát.

“Cả bác sĩ nữa. Và nếu tôi có thời gian, có thể làm cả luật sư nữa. Tôi muốn đạt được Năm Trụ Cột. Cô có biết Năm Trụ Cột là gì không? Nếu không biết thì cô chưa phải là người được học hành tử tế đâu. Tôi đã có một nền tảng kiến thức vững vàng về âm nhạc, văn chương và vật lý. Có thể cô sẽ cải đạo theo Hồi giáo và tôi sẽ cưới cô rồi sẽ coi sóc việc giáo dục cô. Đó là một giải pháp tốt cho cả hai chúng ta. Nhưng cô không được nghiêm khắc. Nhìn đây, Annabel.”

Nhào cả thân hình cao của anh về phía trước đến một điểm coi thường cả định luật hấp dẫn, anh nhẹ nhàng thả chiếc máy bay giấy vào bầu không khí yên lặng.

• • •

Anh ấy đơn giản là một thân chủ nữa thôi, cô nhắc đi nhắc lại với bản thân một cách giận dữ khi khép cánh cửa lại sau lưng và đóng sập chiếc khóa móc già cỗi.

Một thân chủ đang cần sự quan tâm đặc biệt, dĩ nhiên. Một sự quan tâm không chính thống. Một sự quan tâm không hợp pháp. Nhưng là một thân chủ vì tất cả những lý do đó. Và chẳng bao lâu anh ấy sẽ được hưởng cả sự chăm sóc y tế mà anh cần.

Anh ấy là một vụ. Môt vụ kiện. Với một hồ sơ. Ừ, thì cũng còn là bênh nhân nữa. Anh ấy là một đứa trẻ bị thiệt hại và tổn thương, không có cả tuổi thơ, và mình là luật sư của anh ấy, là bảo mẫu của anh và là mối nối duy nhất của anh với thế giới.

Anh ấy là trẻ thơ nhưng anh ấy đã hiểu về nỗi đau, về tình trạng bị giam hãm, về những điều tồi tệ nhất của cuộc sống hơn mình gấp bội. Anh kiêu căng và vô vọng, và đến nửa thời gian những gì anh ấy nói không có chút can hệ gì với những điều anh nghĩ.

Anh ấy cố làm vui lòng mình nhưng không biết phải làm sao. Anh ấy nói những lời thích hợp, nhưng anh không phải là người nên nói lời đó: Lấy tôi đi, Annabel. Nhìn chiếc máy bay giấy của tôi này, Annabel. Cải sang đạo Hồi đi, Annabel. Đừng nghiêm khắc thế, Annabel. Tôi muốn là một luật sư, một bác sĩ và một kỹ sư hàng không vĩ đại và một số ít thứ khác nữa tôi sẽ chợt nghĩ ra trước khi tôi bị tống lên tàu sang Thụy Điển để tiếp tục bị chở về gulag, Annabel ạ. Xin cô làm ơn ra khỏi phòng, Annabel.

Trên con đường trước bến cảng, rạng đông đã chuyển thành ban mai. Cô đi theo một con đường đi bộ dọc theo bức tường của bến tàu. Trong mấy tuần qua, trong khi chờ hoàn thành căn hộ, cô đã đi bộ qua đây nhiều lần, ghi nhớ những cửa hiệu cô sẽ mua hàng và những tiệm ăn có món cá nơi cô sẽ gặp bạn bè, và mơ mộng về những con đường mà cô sẽ đi đến chỗ làm: hôm nay thì đạp xe suốt cả quãng đường, ngày tới thì đưa xe lên phà, qua ba bến đỗ rồi lại nhảy lên xe đạp tiếp, nhưng bây giờ tất cả những gì cô có thế nghĩ đến là những lời chia tay của Issa sau khi cô đã chuẩn bị cho anh bị khóa kín lần nữa:

“Nếu tôi ngủ, tôi sẽ trở lại nhà tù, Annabel ạ.”

• • •

Trở lại căn hộ cũ, Annabel di chuyển với sự chính xác tỷ mỉ mà tòa án gia đình vẫn không ngừng lôi ra. Cô đã khiếp sợ và không chịu thừa nhận điều đó. Giờ thì cô đã có thể ăn mừng thắng lợi của cô trước nỗi sợ rồi.

Truóc hết cô đứng dưới vòi hoa sen như cô đã tự hứa với mình, và gội đầu. Sự mệt nhọc kiệt sức một giờ trước đã được thay thế bằng nỗi khát khao hành động.

Sau khi tắn xong, cô mặc quần áo để lên đường: quần lửng vải co dãn ngang đầu gối, giày thể thao, áo choàng nhẹ cho những ngày nóng, gi lê Sherpa, và - trên chiếc bàn tre cạnh cửa - chiếc mũ len trùm đầu và đôi găng tay da. Cái nhu cầu rèn luyện thân thể của cô thật vô độ. Cô tin rằng không có nó cô sẽ mập ú chỉ trong một tuần lễ.

Tiếp theo, cô gửi e-mail cho đám thợ xây và những người giao hàng cùng một nội dung khẩn: Rất xin lỗi, các bạn, xin tuyệt đối không làm việc ở căn hộ mới cho đến khi có thông báo khác. Mọi vấn đề pháp lý không lường trước về hợp đồng sẽ được giải quyết trong mấy ngày tới. Sẽ bồi thường đầy đủ cho các bạn tất cả các khoản thiệt thòi về thu nhập bị mất. Chào. Annabel Richter.

Và cô thêm vào danh mục mua hàng nằm bên cạnh cô: KHOÁ MỚI, bởi vì người ta không nhất thiết phải đọc e-mail vào ngày cuối tuần trước khi lên đường đi làm vào ngày thứ Hai.

Điện thoại di động của cô đổ chuông. Tám giờ. Cứ mỗi sáng thứ Bảy, kể cả những ngày lễ chung, bà tiến sĩ Richter lại gọi để con gái của bà là Annabel dậy. Vào Chủ nhật bà gọi chị gái của Annabel, Heidi, bởi vì Heidi lớn hơn. Nề nếp gia đình không cho phép con gái ngủ dậy muộn hay làm tình vào một sáng thứ Bảy hoặc Chủ nhật, hay bất kỳ buổi sáng nào khác.

Đầu tiên là bài diễn văn của mẹ. Annabel đã mỉm cười sẵn rồi.

“Mẹ biết tiết lộ thế này thì thật vô ý, nhưng Heidi nghĩ có khi nó lại đang có thai, đến thứ Ba này nó sẽ biết chắc chắn. Cho đến lúc ấy, tin này phải bị cấm vận, con hiểu chưa, Annabel?”

“Con hiểu, thưa mẹ, và điều đó đáng quý với mẹ biết chừng nào. Mẹ đã có bốn cháu gọi bằng bà rồi, mà mẹ vẫn còn là một em bé!”

“Khi nào tin đó thành chính thức, con có thế chúc mừng nó, đương nhiên rồi.”

Annabel kìm mình để khỏi buột ra rằng Heidi đang cuồng nộ, và chỉ vì chồng chị ấy nài nỉ mà chị mới chịu thôi không nạo thai nữa.

“Còn anh con, Hugo, vừa mới được mời một công việc trong khoa tâm lý người tại bệnh viện đào tạo lớn ở Cologne, nhưng nó nói nó không biết chắc họ có phải là những nhà Freud học thực thự không, do đó có thể nó không nhận vị trí đó. Thật ra đôi khi nó cũng ngu lắm.”

“Cologne có thể rất thích hợp với anh ấy,” Annabel nói mà không thêm rằng cô nói chuyện với Hugo trung bình ba lần một tuần, và biết rất rành rẽ kế hoạch của Hugo: cụ thể là cứ ở lì Berlin cho đến khi nào chuyện anh dan díu với một phụ nữ có chồng hơn anh mười tuổi tự nó tắt đi hoặc nổ tung vào mặt anh, hoặc là - cái này đối với Hugo thật quá bình thường - cả hai.

“Và bố con đã đồng ý đọc bản tham luận quan trọng tại một hội nghị luật gia quốc tế ở Turin. Tính bố con là thế, ông ấy đã khởi thảo nó rồi, nên mẹ sẽ không hỏi ông ấy một lời nào từ nay cho đến tháng Chín. Con với thằng Karsten đã làm lành với nhau chưa?”

“Chúng con đang cố mẹ ạ.”

“Tốt.”

Một thoáng im lặng.

“Các xét nghiệm của mẹ thế nào rồi hả mẹ?” Annabel hỏi.

“Vẫn tồi tệ như cũ thôi, con ạ. Khi có ai đó nói với mẹ rằng các kết quả là bi quan thì mẹ thất vọng vì mẹ vốn là người lạc quan. Thế nên mẹ cứ phải thuyết phục mình điều ngược lại.”

“Kết quả xấu hả mẹ?”

“Cũng có một vài cái lạc quan, nhưng nó mau chóng bị nhấn chìm bởi những cái bi quan.”

“Cái gì là bi quan?”

“Cái lá gan ngu ngốc của mẹ.”

“Mẹ đã nói với bố chưa?”

“Ông ấy là đàn ông, con ạ. Hoặc ông ấy sẽ bảo mẹ uống thêm cốc rượu vang nữa, hoặc ông ấy nghĩ mẹ đang hấp hối. Thôi con đi đạp xe đi.”

• • •

Còn bây giờ đến kế hoạch chính của cô.

Cuộc sống của Hugo, lúc nào cũng thế, luôn luôn bấp bênh. Chồng người tình của anh là một doanh nhân hay đi xa, thuộc loại người có thói quen đáng ghét là hay về nhà vào cuối tuần. Bởi vậy thứ Bảy và Chủ nhật anh phải ngủ trong bệnh viện, trực trong khu tập thể của nhân viên, và thăm bệnh nhân vào ban ngày. Do đó muốn gặp anh tốt nhất là đến sau tám giờ sáng, khi phiên trực đêm của anh đã hết, và trước mười giờ, khi anh bắt đầu đi thăm bệnh. Bây giờ là tám giờ hai mươi, thật lý tưởng.

Vì lý do an toàn, cô cần đến một điện thoại công cộng, và để đầu óc thảnh thơi, một nơi quen thuộc. Cô chọn một túp lều cũ nay biến thành quán cà phê trong một khu rừng săn hươu nai ở Blankenese, cách khoảng mười lăm phút đạp xe cật lực. Cô đi mất có mười hai phút và phải gọi một tách trà thảo dược rồi ngồi và nhìn ngây nó trong khi lấy lại hơi thở. Trong hành lang dẫn đến nhà vệ sinh có một chiếc điện thoại Anh kiểu cũ màu đỏ. Ở quầy cô trả một mớ tiền xu để được gọi.

Với Hugo cô thường nói giọng nửa nghiêm trang nửa đùa cợt. Có lẽ vì cảm thấy mình đang quá nghiêm trang nên cô nói đùa hơi quá trớn một chút.

Em gặp phải một gã thân chủ ác mộng, anh Hugo ạ, cô mở đầu. Rất thông minh nhưng tâm thần suy nhược trầm trọng. Chỉ nói tiếng Nga thôi.

Anh ta cần được bình tĩnh lại, và cần được chăm sóc chuyên nghiệp.

Hoàn cảnh riêng của anh ta kinh khủng và không thể mô tả qua điện thoại được.

“Em nghĩ anh là người đầu tiên công nhận rằng anh ấy thật sự cần giúp đỡ,” cô nói, cố gắng để giọng đừng lộ ra vẻ van xin. Nhưng thuyết phục để Hugo mềm lòng là một sai lầm.

“Anh ấy à? Anh không chắc rằng anh sẽ như thế. Triệu chứng của hắn ta thế nào?” anh hỏi gay gắt bằng giọng nghề nghiệp.

Cô đã ghi ra giấy. “Hoang tưởng. Lúc thì nghĩ như mình sắp điều khiển cả thế giới. Một phút sau lại run như con chuột nhắt.”

“Chúng ta cũng thế cả thôi. Hắn ta làm gì - chính trị gia à?

Cô để bật ra một tiếng cười, nhưng bối rối khi cảm thấy là Hugo không đùa.

“Những cơn giận dữ bùng phát không hề có gì báo trước, nài nỉ quỵ lụy một phút, rồi trở lại là chính mình như cũ. Liệu cái đó có ý nghĩa gì không? Anh Hugo, em không phải bác sĩ. Anh ấy còn tệ hơn thế. Anh ấy thật sự cần được giúp đỡ. Ngay bây giờ. Khẩn cấp. Tuyệt đối bí mật. Chắc phải có những chỗ như thế chứ? Nhất định phải có.”

“Chỗ tốt thì không. Theo như anh biết. Đáp ứng những gì em muốn, không có. Hắn có nguy hiểm không?”

“Làm sao anh ấy có thể nguy hiểm được?”

“Em có thấy ở hắn dấu hiệu bạo lực không?”

“Anh ấy tự chơi nhạc cho mình nghe. Anh ấy ngồi hàng giờ nhìn ra ngoài của sổ. Anh ấy gấp máy bay giấy. Em không thấy có gì bạo lực trong đó.”

“Cửa sổ có cao không?”

“Anh Hugo, im đi!”

“Hắn có nhìn em một cách kỳ lạ không? Anh đang hỏi em. Đấy là một vấn đề nghiêm trọng.”

“Anh ấy không nhìn. Em muốn nói, anh ấy nhìn đi chỗ khác. Phần lớn thời gian anh ấy chỉ nhìn đi chỗ khác.” Cô trấn tĩnh. “Thôi được rồi, một chỗ được được. Một chỗ có thể nhận anh ấy, để mắt đến anh ấy, không hỏi nhiều và chỉ - cho anh ấy một không gian, giúp anh ấy trấn tĩnh lại.”

Cô đã nói quá nhiều.

“Hắn có tiền không?” Hugo hỏi.

“Có. Nhiều. Bao nhiêu cũng được.”

“Đâu ra?”

“Tất cả những người đàn bà giàu ngủ với anh ấy.”

“Hắn có tiêu pha hoang toàng không? Mua Roll-Royce và chuỗi hạt ngọc trai?”

“Anh ấy thật sự không biết anh ấy tiền gì cả,” cô trả lời, bắt đầu cảm thấy thất vọng. “Nhưng anh ấy có. Anh ấy ổn thôi. Em đang nói, về mặt tài chính. Nhiều người đã kiếm cho anh ấy. Chúa ơi, anh Hugo. Có thực là cần phải khó khăn đến thế này không?”

“Hắn chỉ nói tiếng Nga thôi à?”

“Em đã nói với anh rồi.”

“Và em đã ngủ với hắn?”

“Không!”

“Em có ý định ngủ với hắn không?”

“Hugo, vì Chúa, anh làm ơn biết điều một chút.”

“Anh đang biết điều đây. Đó là những gì làm cho em nổi quạu.”

“Anh ơi, tất cả những gì em cần - tất cả những gì anh ấy cần - điểm cốt yếu là - chúng ta có thể đưa anh ấy đến một chỗ nào thật nhanh - chẳng hạn trong một tuần - cho dù không được hoàn hảo lắm? Chỗ đó chỉ cần thích hợp và thật kín đáo. Ngay cả những người ở tu viện cũng không biết chúng ta đang nói chuyện này. Cần kín đáo đến thế đấy.”

“Em đang ở đâu?”

“Ở bốt điện thoại. Máy di động của em hết pin rồi.”

“Hôm nay cuối tuần, đấy là anh nhắc nếu như em không nhớ.” Cô đợi. “Thứ Hai họp cả ngày. Gọi vào điện thoại di động của anh tối thứ Hai, sau chín giờ. Annabel?”

“Gì ạ?”

“Không có gì. Anh đi dạo một chút. Gọi cho anh.”

❀ ❀ ❀

[1] Ở đây tác giả ngầm so sánh chiếc máy bay chở Magomed về quê cũng chẳng khác gì tumbril, một loại xe kéo thô sơ dung để chở tù nhân bị kết án đến nơi hành hình trong thời Cách mạng Pháp.

[2] Tức bọn mật vụ của nước cô.

Vuốt cho phẳng chiếc phong bì, anh moi ra bức thư một trang đánh máy nhàu nát bằng thứ chữ Cyril. Nó có một địa chỉ, ngày tháng và tên người gửi - hay anh giả định thế - bằng chữ in đen lớn chạy trên đầu trang. Bên dưới nội dung không đọc đ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.