Tòa nhà đó không phải là một nơi ẩn náu - hay không phải, nếu nhìn từ bên ngoài. Nó từng là kẻ tòng phạm tội lỗi nhếch nhác thời Quốc xã, bị nhét vào góc giao lộ và được bao bọc bằng những bức tường vẽ quảng cáo thuốc lá lòe loẹt. Những hình vẽ và chi viết trên những bức tường rỉ nước của nó trưng ra cảnh hoàng hôn nhiệt đới và những cảnh tục tĩu. Một bên là quán cà phê nhỏ xíu có tên Asyl, bên kia là một cái chợ Á-Phi bán quần áo cũ. Thế nhưng bên trong tòa nhà là một cảnh hối hả rộn ràng hiệu quả và đầy lạc quan.
Và buổi sáng xuân ngày thứ Hai nắng ấm này như thế đấy, khi Annabel bằng mọi cố gắng thể hiện cái tôi bình thường nhất của cô, vác chiếc xe đạp lên những bậc thang đưa vào nơi thường lệ của nó ở tiền sảnh, khóa nó vào một ống máng, và đi theo những mũi tên sơn lấp lóa: đi lên cầu thang lát gạch dẫn đến một sảnh, tại đó cô vẫy chào và đợi cô tiếp tân Wangaza nhận ra cô qua cửa kính và nhấn một nút để mở khóa; đi vào sảnh, đi qua hàng người thường ngày là đàn ông trong những bộ âu phục màu nâu và đàn bà trong những bộ hijab còn trẻ con mắt trũng sâu trong những cũi rào vách bằng kính chen chúc nhau trong những khối nhà, hay ném rau diếp cho họ nhà rùa, hay nghịch ngợm thò ngón tay vào qua lưới dây thép chuồng thỏ - sao hôm nay mọi người im lặng thế nhỉ, hay họ bao giờ cũng thế? - đi vào một gian chung nơi Lisa và Maria - những người Ả-rập trong nhóm chúng ta, đã ngồi đối diện với những khách hàng đầu tiên trong ngày của các cô; một tiếng chào nhanh và một nụ cười cho mỗi cô, đi vào hành lang các luật sư, luồng sáng ban mai khiến nó trông như lối vào thiên đường - và tại sao cánh cửa Ursula đóng sớm thế này vào một ngày thứ Hai và ánh đèn đỏ trên tấm biển “miễn vào” sáng lên phía trên - Ursula thường tự hào là cánh cửa của chị luôn mở ra cho toàn thế giới và thuyết phục người khác cũng làm như thế? Và cứ thế đi vào phòng làm việc riêng của cô, ở đó cô tháo quai ba lô, ném phịch xuống sàn như thể nó đã trở thành gánh nặng tội lỗi, ngồi úp mặt vào tay và nhắm mắt chốc lát, trước khi tìm nơi ẩn náu trong chiếc máy tính và chăm chăm nhìn vô hồn vào màn hình.
• • •
Trong cái yên lặng đột ngột của văn phòng cô, trong chính cái phòng mà lần đầu tiên cô nhận được cú điện thoại của Melik hỏi ý kiến Ursula, cầu khẩn cô đến thăm một người bạn nói tiếng Nga của anh ta, anh này đang cần giúp đỡ khẩn thiết, cô nhìn lại cái kỳ cuối tuần ấy như thể nó chứa đựng cả cuộc đời mình.
Những mẩu ký ức ấy vẫn chưa chịu lắng xuống. Trong vòng hai ngày hai đêm, cô đã thăm anh năm lần. Hay sáu nhỉ? Hay là bảy nếu kể cả cái lần đưa anh ấy đến đó. Một lần nữa vào thứ Bảy. Hai lần vào Chủ nhật. Lần nữa sáng nay vào lúc tinh mơ khi mình làm ngắt quãng buổi cầu nguyện của anh ấy. Vậy là bao nhiêu lần tất cả?
Nhưng nếu bảo cô lý giải những giờ cô thực sự ở bên anh, sắp xếp những giờ ấy lại theo một trật tự hợp lý nào đó - những gì hai người đã nói với nhau khi cả hai đi trên hai sợi dây căng cách biệt, khi nào họ cùng cười và khi nào họ rút lui về các góc riêng của mình - mọi cái cứ nhòa vào nhau, và các sự kiện bắt đầu đổi chỗ.
Có phải bữa tối thứ Bảy họ đã cùng nhau nấu món xúp khoai tây hành trên bếp cắm trại của cô, trong bóng tối, giống như hai đứa trẻ trong một đêm lửa trại?
“Sao cô không bật đèn lên, Annabel? Có phải cô đang ở Chechnya đâu mà sợ không kích? Hay là đêm nay bật đèn lên là phi pháp. Nếu thế thì cả thành phố Hamburg này là phi pháp.”
“Tốt nhất không nên gây chú ý không cần thiết, thế thôi.”
“Đôi khi bóng tối gây chú ý hơn ánh sáng,” anh nhận xét sau hồi lâu nghĩ ngợi.
Không có gì lại không mang ý nghĩa với anh; những ý nghĩa từ thế giới của anh, không phải của cô. Không có gì lại không có vẻ thâm trầm sâu sắc một cách kỳ công, đến hiện ra trên bộ mặt thất vọng.
Có phải vào sáng Chủ nhật cô đã mang đến cho anh mấy tờ báo Nga mua từ quầy báo ở ngoài ga - hay là buổi chiều nhỉ? Cô nhớ đã đạp xe đến ga và tiêu tốn một gia tài nho nhỏ vào Ngọn lửa nhỏ, Thế giới mới và Thương nhân, và, ngẫu hứng, một bó hoa ở quầy bán hoa trong nhà ga. Đầu tiên cô nghĩ mua một cây thu hải đường để anh có thể chăm sóc. Rồi, nghĩ đến kế hoạch cô vạch ra cho anh, cô quyết định tốt hơn là mua hoa cắm lọ, nhung hoa gì bây giờ? Không biết với anh hoa hồng có hàm ý tình yêu không? Lạy trời đừng có. Cuối cùng cô thỏa hiệp với uất kim hương, nhưng thấy chúng không vừa chiếc giỏ trước xe đạp, cô quyết định cầm một tay đạp đi như mang một bó đuốc Olympic suốt quãng đường về đến trước bên tàu mới biết rằng nửa số cánh hoa đã rụng mất.
Rồi khi hai người ngồi ở hai đầu căn phòng gác mái nghe Tchaikovsky, và anh bỗng dưng nhổm dậy, tắt máy ghi âm và quay về chỗ ngồi của mình trên chiếc thùng gỗ dưới cửa sổ vòm, để ngâm một bản anh hùng ca Chechnya về những ngọn núi, dòng sông, những cánh rừng và tình yêu ngang trái của người thợ săn Chechnya cao thượng – rồi tùy hứng dịch nó sang tiếng Nga khi nào anh thích, hay như cô ngờ, khi nào anh hiểu nghĩa của chúng, vì không phải lúc nào anh cũng hiểu, tay nắm chặt chiếc vòng vàng trong khi diễn tấu - ờ có phải đêm qua hay là đêm thứ Bảy?
Và không nhớ lúc nào anh miêu tả, bằng những mẩu hồi ức lộn xộn, một trận đòn mà anh đã chịu khi anh bị lôi từ phòng này sang phòng khác bởi hai người đàn ông mà anh cứ khăng khăng gọi là “người Nhật”, dù không hiểu đó là mô tả thật về sắc tộc của họ hay chỉ là biệt danh ở trong tù, và trận đòn xảy ra ở Nga hay Thổ, anh dường như không rõ. Anh chỉ quan tâm đến các gian phòng: ở phòng này chúng đánh chân tôi, ở phòng kia đánh vào thân mình, ở phòng khác chúng quay điện tôi.
Đúng lúc đó, chẳng biết là lúc nào, cô cảm thấy dễ phải lòng anh nhất, khi mà tình thân mật đến độ ấy biến thành một hành động khoan dung kỳ diệu, và toàn bộ con người cô đang đáp lại anh: mọi thứ nợ anh, anh không giấu nỗi nhục bản thân, nhờ đó mình có thể biết và hàn gắn cho anh; mình có thể cho anh cái gì để đáp lại? Nhưng câu trả lời vừa mới ló ra thì cô đã cảm thấy bản thân mình hoàn toàn chùn lại, bởi trên đó là sự cự tuyệt lời hứa cô đã tự hứa với mình: đặt cuộc đời anh – chứ không phải tình yêu của anh - trước pháp luật.
Cô cũng biết rằng có những khoảng chuyển trạng thái thật lâu, khi mà, giống như những người quen sống một mình, anh chỉ nói vừa đủ, hay tuyệt nhiên không nói gì. Nhưng sự im lặng của anh không có vẻ đè nén nặng nề. Cô coi sự im lặng ấy như một kiểu lời khen, như một cử chỉ tin cậy nhiều hơn. Và khi im lặng kết thúc anh trở nên lắm mồm đến mức họ giống như hai người bạn cũ lâu ngày gặp lại, và cô cũng hưởng ứng anh bằng một giọng tâm tình thân mật, huyên thuyên về người chị của cô, Heidi, và ba đứa con của chị, về Hugo, người bác sĩ xuất sắc mà cô tự hào - nghe bao nhiêu về Hugo, Issa vẫn muốn nghe tiếp - và thậm chí về căn bệnh ung thư của mẹ cô.
Chỉ có điều không bao giờ nói về cha cô, đừng hỏi cô tại sao. Có lẽ bởi vì công việc cũ của ông làm tùy viên sứ quán ở Moscow. Hay có lẽ tại cái bóng dai dẳng của đại tá Karpov mà cô cảm thấy. Hay có lẽ cô biết ít ra bây giờ chính cô chứ không phải cha cô đang kiểm soát cuộc đời cô.
Tuy nhiên cô là luật sư của Issa, chứ không phải chỉ là người trông nom chăm sóc anh. Không phải một lần mà đến năm bảy lần cô đã thuyết phục anh, nài nỉ anh, gần như là ra lệnh cho anh, chính thức đòi quyền thừa kế của anh, nhưng lần nào cũng vô ích. Cái mà cô mong đợi anh giành được bằng yêu sách ấy là cái mà cô không dám nghĩ tới. Nhưng ai dám nghi ngờ rằng, nếu khoản tiền thừa kế của anh lớn đến mức như Brue ám chỉ, tất cả các cánh cửa sẽ mở ra cho anh một cách thần kỳ? Cô đã từng nghe nói đến những trường hợp - một số được thì thầm to nhỏ ngay ở tu viện này - về những người Ả-rập và châu Á giàu có tai tiếng, ô uế bốc lên đến tận tròi xanh, nhưng vẫn được đối xử tử tế nhờ sức mạnh của một tài sản Đức tuyệt hảo và một tài khoản ngân hàng Đức tuyệt hảo.
Trước hết hãy để anh ấy được chăm sóc đã, cô tự nhủ. Khi anh ấy đã bình tâm và mạnh lên, mình sẽ tiếp tục công việc cho ra trò. Đợi giải pháp của anh Hugo.
Còn Brue? Bằng thực tế và bằng cả trực giác, cô tin rằng mình đã hiểu ông là ai: một người đàn ông giàu có cô đơn trong đoạn cuối cuộc đời đi tìm chân giá trị của tình yêu.
• • •
Điện thoại của cô reo. Nội bộ, từ Ursula.
“Chúng ta hoãn cuộc họp sáng thứ Hai thường lệ đến hai giờ chiều nay, Annabel. Cô thay có được không?”
“Tốt.”
Không tốt đâu. Giọng nói khô khan của Ursula nghe có vẻ cảnh báo. Chị ấy đang tiếp ai trong phòng. Chị ấy đang nói với người ấy.
“Herr Werner đang ở đây.”
“Werner?”
“Từ Cơ quan Bảo vệ Hiến pháp. Ông ấy muốn hỏi cô mấy câu liên quan đến một thân chủ của cô.”
“Ông ấy không thể. Tôi là một luật sư. Ông ấy không có quyền hỏi và tôi không được phép trả lời. Ông ấy phải biết luật pháp giống như tôi và chị.” Và khi Ursula không trả lời: “Dù sao cũng xin hỏi, ông ấy nói đến thân chủ nào của tôi vậy?”
Ông ta đang đứng trước mặt chị ấy, cô nghĩ. Ông ta nghe hết mọi điều chúng tôi nói.
“Herr Werner có một Herr Dinkelmann nào đó đi cùng, cũng từ Cơ quan Bảo vệ Hiến pháp. Họ là những người vô cùng nghiêm túc và họ muốn thảo luận khẩn cấp với cô về ‘một vụ bạo hành đáng sợ mà họ tin sắp xảy ra.’ ”
Chị ấy đang nhắc những lời của họ, cố ý lo cho mình quá mức cần thiết.
• • •
Herr Werner vào khoảng gần ba mươi, béo tốt, với cặp mắt nhỏ ướt át, cặp lông mày màu tro vàng và một nước da bì bì tai tái. Khi Annabel bước vào phòng, Ursula đang ngồi bên bàn làm việc và Werner đứng sau lưng chị, đúng như Annabel đã hình dung về anh ta, đầu hơi ngả ra sau, môi dưới trễ xuống thành một nét cong đầy hách dịch trong lúc anh ta đưa ánh mắt lục soát người cô khá lâu: mặt, ngực, hông, chân, rồi lại đến mặt. Cuộc khám xét kết thúc, anh ta tiến lên một bước cứng nhắc, giơ tay bắt tay cô và hơi cúi người.
“Frau Richter. Tôi là Werner. Tôi là một trong những người được trả lương để giúp nhân dân Đức vĩ đại có được giấc ngủ bình yên đêm đêm. Theo luật, cơ quan chúng tôi có nhiều trách nhiệm, nhưng không thực thi quyền lực. Chúng tôi là những viên chức, không phải cảnh sát. Cô là luật sư nên cô đã biết điều này rồi. Cho phép tôi giới thiệu với cô Herr Dinkelmann, từ một đơn vị phối hợp của chúng tôi,” anh ta tiếp tục nói và buông tay cô ra.
Thế nhưng Herr Dinkelmann từ một đơn vị phối hợp của chúng tôi lúc đầu chẳng thấy đâu. Anh ta đã ngồi trong một góc đằng sau bàn viết của Ursula, và chỉ đến lúc này mới nhô ra để cô nhìn thấy. Anh ta khoảng bốn lăm bốn sáu, tóc hung, lùn bè bè, với một vẻ xin lỗi dường như muốn xác nhận rằng những năm tháng đẹp nhất của anh ta đã qua rồi. Anh ta mặc áo vest vải lanh nhàu nát kiểu thủ thư và thắt một chiếc ca vát kẻ ô vuông cũ.
“Phối hợp?” Annabel nhắc lại và liếc ngang sang Ursula. “Ngài phối hợp cái gì vậy, Herr Dinkelmann? Hay là điều đó chúng tôi không được phép biết?”
Nụ cười của Ursula khá lắm cũng là nhạt nhẽo, nhưng nụ cười ngắn ngủi của Dinkelmann thì thoáng vui tươi: nụ cười của anh hề, toác đến tận mang tai.
“Frau Richter, không có tôi thế giới không được phối hợp sẽ tan tác ra ngay,” anh ta nói bằng giọng vui vẻ, nắm tay cô có chút lâu hơn cô thấy cần thiết.
• • •
Bốn người ngồi quanh một chiếc bàn gỗ thông, với Ursula, mắt xanh lưng thẳng, mái tóc đốm bạc trước tuổi búi gọn, đóng vai bà chủ nhà. Ursula có những ghế bành bọc da sâu đến nỗi người ngồi trong đó không thể phô trương vênh vang được. Trên mỗi ghế có một chiếc đệm thêu tay. Kim chỉ vá may là công việc làm nguôi cơn giận dữ của tôi, có lần trong một cuộc trò chuyện bà đã nói với Annabel như vậy. Cái phích lớn, cà phê, sữa, đường và nước ngọt, và một dãy uy nghi đủ các thứ nước giải khát đóng chai. Ursula cũng là người háo nước như mình. Và chính giữa bình cà phê và khay nước là tấm hình Issa bóng loáng, chụp cả mặt và nghiêng hai bên.
Nhưng Annabel là người duy nhất nhìn vào tấm ảnh Issa. Những người còn lại đang nhìn Annabel: Werner với vẻ chuyên nghiệp sắc sảo, Dinkelmann với nụ cười hề của anh ta, và Ursula với vẻ bình thản cố ý mà chị dùng trong những tình huống gay cấn.
“Cô có nhận ra người này không Annabel?” Ursula hỏi. “Là một luật sư cô không buộc phải nói bất cứ điều gì với các ông đây trừ phi bản thân cô là đối tượng của một cuộc điều tra xét hỏi. Cả cô và tôi đều biết rõ điều này.”
“Chúng tôi cũng biết điều đó, Frau Meyer!” Herr Werner kêu lên một cách thái quá. “Từ ngày đầu những khóa huấn luyện! Luật gia là khu vực cấm. Đừng có động vào, nhất là khi họ lại là phụ nữ!” Lấy làm thích thú với câu cạnh khóe đó. “Và chúng tôi không quên rằng có một yêu cầu hợp pháp về sự bảo mật đối với cả cô nữa, Frau Richter a, liên quan đến thân chủ của cô. Chúng tôi cũng tôn trọng cả yêu cầu đó nữa. Hoàn toàn tôn trọng, phải không, Dinkelmann?”
Nụ cười hề ngoan ngoãn xác nhận hoàn toàn.
“Đối với chúng tôi, thử thuyết phục để Frau Richter vi phạm nguyên tắc bảo mật thân chủ của cô ấy là hoàn toàn phi pháp. Đối với cả chị nữa, Frau Meyer ạ. Thậm chí cả chị cũng không được thuyết phục cô ấy! Trừ phi cá nhân cô ấy là đối tượng của một cuộc điều tra xét hỏi - rõ ràng cô ấy không phải thế, rõ ràng là thế. Không phải, vào thời điểm này. Cô ấy là một luật sư, cô ấy là một công dân, chúng tôi giả định là một công dân trung thành, thành viên của một gia đình luật gia xuất sắc. Một người như thế không phải là đối tượng của một cuộc điều tra, trừ khi có những hoàn cảnh ngoại lệ hết sức đặc biệt. Đó là tinh thần hiến pháp của chúng ta, mà chúng tôi là những người bảo vệ trên tinh thần và theo luật pháp. Do đó, tất nhiên, chúng tôi biết.”
Cuối cùng thì anh ta cũng dừng. Và chờ đợi trong khi anh ta quan sát cô. Tất cả chờ đợi, duy nhất Dinkelmann có nụ cười trên môi.
“Thật ra, tôi có biết người này,” Annabel thừa nhận, sau một hồi lâu trì hoãn để cho thấy những quan tâm nghề nghiệp. “Anh ấy là một trong những khách hàng của chúng tôi. Một khách hàng mới đây” - nói với Ursula, và chỉ mình Ursula - “Chị chưa gặp anh ta, nhưng đã chuyển anh ta cho tôi vì anh ta là người nói tiếng Nga.” Lặng lẽ cầm tấm ảnh lên, cô giả vờ xem xét nó kỹ lưỡng hơn, rồi đặt xuống.
“ Tên anh ta là gì, Frau Richter?” Werner nói vào tai trái của cô. “Chủng tôi không ép cô. Có thể cô bị buộc giữ bí mật cả tên tuổi anh ta. Nếu thế, chúng tôi không ép cô. Chỉ có điều chúng ta có một sự phẫn nộ của quần chúng sắp xảy ra. Nhưng không sao.”
“Tên anh ấy là Issa Karpov. Hay anh ấy nói thế” - vẫn cương quyết và cố ý nói với Ursula. “Anh ấy mang hai dòng máu Nga và Chechnya. Hay anh ấy nói thế. với một số khách hàng, chúng tôi không bao giờ biết chắc chắn, như cả hai chúng ta đều biết quá rõ.”
“Ô, nhưng chúng tôi có thể biết chắc chắn, Frau Richter ạ!” Werner phản bác lại cô một cách mạnh mẽ không ngờ. “Issa Karpov là một tên tội phạm Hồi giáo Nga với cả một lý lịch dài những cáo buộc phạm tội hoạt động vũ trang. Hắn đã xâm nhập trái phép vào Đức - được những tội phạm khác, có thể cũng là Hồi giáo, đưa vào trái phép - và hắn không có một quyền gì hết trên đất nước này.”
“Mọi người đều có quyền, chắc chắn là thế,” Annabel gợi ý, bằng lời trách nhẹ nhàng.
“Trong trường hợp của hắn thì không, Frau Richter ạ, Trong trường hợp của hắn thì không.”
“Nhưng anh Karpov tìm đến Tu viện Phương Bắc để hợp thức hóa trường hợp của mình,” Annabel phản đối.
Werner giả vờ cười. “Ôi trời! Chẳng lẽ thân chủ của cô chưa kể với cô rằng khi tàu của hắn cập bến Gothenburg, hắn đã trốn thoát để lẻn đến Đức? Rồi từ Copenhagen lại trốn thêm lần nữa? Sau khi đã trốn khỏi Thổ Nhĩ Kỳ và trước đó là Nga?”
“Điều mà thân chủ tôi đã kể với tôi là vấn đề giữa thân chủ của tôi với tôi, không phải để tiết lộ cho bên thứ ba mà không được anh ấy đồng ý, Herr Werner.”
Ursula đã khoác lấy vẻ bí hiểm khôn dò của chị. Herr Dinkelmann bên cạnh cô đang đưa những ngón tay ngắn cũn mập mạp của anh ta lướt qua trên đôi môi một cách trầm ngâm trong khi nhìn Annabel với nụ cười cha chú.
“Frau Richter,” Werner tiếp tục, bằng một giọng cho thấy sự kiên nhẫn của anh ta đã sắp cạn, “chúng tôi đang tìm kiếm khẩn cấp một kẻ Hồi giáo tàn bạo đang chạy trốn. Hắn là một tên liều mạng, bị tình nghi có liên hệ với bọn khủng bố. Nhiệm vụ của chúng tôi là bảo vệ dân chúng khỏi hắn. Và bảo vệ cả cô nữa, Frau Richter. Cô là một phụ nữ đơn độc, không được bảo vệ. Lại còn rất hấp dẫn nữa, nếu tôi có thể nói thế. Do đó chúng tôi yêu cầu cô, và Frau Meyer đây, giúp đỡ chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ của mình. Bây giờ có thể tìm người đó ở đâu, xin vui lòng cho biết? Và câu hỏi thứ hai, có thể là câu hỏi đầu tiên: Lần cuối cùng cô gặp hắn là khi nào. Nhưng chỉ khi cô muốn trả lời, tất nhiên. Có thể cô không quan tâm đến chuyện cô đang che chở cho một tên khủng bố và gây ra một sự phẫn nộ của quần chúng?”
Định hỏi ý kiến của Ursula về tính đúng đắn của câu hỏi này, Annabel quay sang nói với chị, nhưng việc trì hoãn quá lâu khiến Herr Werner không thể chịu được.
“Không cần phải hỏi giám đốc của cô, Frau Richter! Để tôi nói đã, rồi sau đó cô có thể quyết định đâu là câu trả lời đúng vì quyền lợi thân chủ của cô. Không ai ép cô cả. Chúnh tôi có người làm chứng cho việc này. Cô đã làm gì với Issa Karpov sau khi rời khỏi nhà bà Leyla Oktay vào bốn giờ sáng thứ Bảy?”
• • •
Vậy là họ đã biết.
Họ biết một phần, không phải tất cả.
Họ biết bề ngoài, nhưng không biết bên trong. Hay là cô phải tin như thế. Nếu họ biết bên trong, giờ này Issa đã lên máy bay về Petersburg rồi, giống như Magomed, vẫy nắm tay bị còng với cô từ trên cửa sổ cabin.
“Frau Richter. Tôi hỏi cô lần nữa. Cô đã làm gì với Issa Karpov sau khi rời khỏi nhà Oktay?”
“Tôi hộ tống anh ấy.”
“Đi bộ?”
“Đi bộ.”
“Vào lúc bốn giờ sáng? Cô làm như thế với tất cả thân chủ của cô à? Đi bộ trên phố với họ lúc rạng đông? Đây là việc thường tình đối với một nữ luật sư xinh đẹp? Nếu tôi yêu cầu cô phá vỡ quy tắc bảo mật cho thân chủ lần nữa, tôi xin rút lại câu hỏi hoàn toàn. Cô sẽ làm đình trệ cuộc điều tra của chúng tôi nhưng không sao. Chúng tôi sẽ tóm hắn dù có quá muộn.”
“Cuộc nói chuyện của chúng tôi kéo dài đến sáng sớm, là điều không bất thường đối với người gốc Đông phương hay châu Á,” Annabel tiếp tục, sau khi đã suy nghĩ chín. “Có một không khí căng thẳng trong nhà Oktay. Anh Karpov không muốn lạm dụng lòng hiếu khách của họ hơn nữa. Anh ấy là một người rất nhạy cảm. Tình trạng bất thường của anh ấy gây lo lắng cho họ, và anh ấy biết điều đó. Họ lại đang chuẩn bị đi nghỉ ở Thổ Nhĩ Kỳ.”
Cô đang hướng câu trả lời qua cho Ursula, không phải cho Werner. Cô nói bằng những câu ngắn, rõ ràng từng câu với Ursula trước khi sang câu khác. Ursula, bí hiểm, đang nheo mắt nhìn vào không trung trong khi Dinkelmann thoải mái ngồi bên chị, giữ trên môi nụ cười dễ mến.
“Xin cô tả lại đường đi của cô một cách chính xác, Frau Richter! Và cả phương thức đi lại nữa. Tôi phải cảnh báo cô, cô đang ở trong tình trạng nguy hiểm tiềm tàng ở đây, không phải chỉ từ Issa Karpov. Chúng tôi không phải cảnh sát nhưng chúng tôi có trách nhiệm của mình. Tiếp tục, xin mời.”
“Chúng tôi đi bộ đến Eppendorfer Baum, sau đó lên xe điện ngầm.”
“Đến đâu? Xin kể đầy đủ câu chuyện, không phải từng mẩu, từng mẩu.”
“Khách hàng của tôi đang đau khổ mà tàu điện làm anh ấy kiệt sức. Sau bốn ga chúng tôi xuống đi taxi.”
“Cô đi taxi. Mỗi lần nối được một việc. Tại sao cô cứ phải thò các sự kiện ra như những đồng tiền vàng ấy, Frau Richter? Cô lên taxi đi đâu?”
“Lúc đầu, chúng tôi không có chỗ nào mà đến.”
“Cô đùa! Cô cho tài xế một địa chỉ: một ngã tư cách lãnh sự Mỹ chưa đầy một ki lô mét! Sao cô có thể nói cô không có chỗ nào mà đến, khi cô cho tài xế địa chỉ?”
“Dễ hiểu thôi, Herr Werner! Nếu anh có thể trong chốc lát đi vào trạng thái tâm lý của nhiều khách hàng của chúng tôi, anh sẽ hiểu rằng những việc như thế xảy ra hằng ngày.” Cô thật thông minh. Không có chữ nào trật. Không lỡ bước nào. Trong những trò chơi nói dối pháp lý trong phiên tòa gia đình cô chưa chơi giỏi thế này bao giờ. “Anh Karpov có địa chỉ trong đầu, nhưng vì lý do riêng, anh ấy không muốn nói cho tôi biết. Những ngã tư ấy dẫn đi nhiều ngả. Chứng cũng hợp với mục đích của tôi nữa, vì tôi tình cờ lại sống gần đó.”
“Nhưng cô đã không đi taxi đến thẳng căn hộ của cô! Tại sao? Hắn có thể đi bộ từ đó. Và cô đã có thể an toàn và thoải mái ở nhà. Hay là chúng ta vấp phải một trở ngại khác không thể vượt qua trong câu chuyện của cô?”
“Không. Tôi hầu như chắc chắn đã không đi taxi đến tận căn hộ của tôi.” Nói thẳng vào mặt Werner.
“Tại sao vậy?”
“Có lẽ tôi đã không đến căn hộ của tôi.”
“Tại sao vậy?”
“Có lẽ tôi không thích cho thân chủ của tôi biết tôi sống ở đâu. Có lẽ tôi đã quyết định đến căn hộ của một trong nhiều người yêu của tôi, Herr Werner.” Những người mà anh khát khao được là một trong số họ, cô nghĩ.
“Nhưng cô đã cho taxi chạy đi.”
“Vâng.”
“Và cô đi bộ. Chúng tôi không biết là đến đâu.”
“Đúng.”
“Và Karpov đi bộ cùng với cô, rõ ràng thế! Hắn không thể để một phụ nữ trẻ đẹp như cô đi một mình trên đường phố vào lúc bốn rưỡi sáng. Hắn là một người nhạy cảm mà. Không nguy hiểm tí nào. Cô đã nói thế. Đúng không?”
“Không.”
“Không cái gì?”
“Không, anh ấy không đi với tôi.”
“Vậy là hắn cũng đi bộ, nhưng theo hướng khác!”
“Đúng. Anh ta đi lên hướng Bắc và mất hút. Tôi nghĩ anh ấy đi vào một con hẻm. Tôi đã lo lắng rằng anh ấy không đi theo tôi hơn là lo quan sát xem anh ấy đi đâu.”
“Và sau đó?”
“Anh nói ‘và sau đó’ có nghĩa là gì?”
“Cô đã không gặp lại hắn kể từ lúc đó? Có tiếp xúc với hắn không?”
“Không.”
“Kể cả qua trung gian cũng không?”
“Không.”
“Nhưng hắn đã cho cô số điện thoại, tất nhiên. Cả địa chỉ nữa. Một kẻ nhập cư bất hợp pháp liều lĩnh không thể kiếm được người bảo trợ là một phụ nữ trẻ tài năng hôm nay rồi lại bỏ rơi hôm sau, tôi giả định thế.”
“Anh ấy không cho tôi số điện thoại cũng chẳng địa chỉ, Herr Werner ạ. Trong công việc của chúng tôi những chuyện như thế là thường. Anh ta có số điện thoại của tu viện. Tất nhiên tôi đã hy vọng anh ta gọi lại, nhưng không thấy.” Một lần nữa tìm kiếm sự khẳng định ngầm của Ursula, nhưng chỉ nhận được cái gật đầu mơ hồ nhất. “Đó là bản chất công việc của chúng tôi ở tu viện này. Các khách hàng đi vào cuộc đời chúng tôi rồi biến mất. Họ cần có thời gian để nói chuyện với những người bạn cùng cảnh ngộ của họ, để cầu nguyện, để dưỡng bệnh hay lẩn trốn. Có lẽ anh Karpov có vợ và gia đình ở đây. Chúng tôi rất ít khi được biết toàn bộ câu chuyện. Có lẽ anh ta có bạn bè, đồng bào Nga, đồng bào Chechnya. Có lẽ anh ta sẽ gia nhập vào một cộng đồng tôn giáo nào đó. Chúng tôi không biết. Đôi khi họ có quay trở lại ngay hôm sau, đôi khi sau sáu tháng, đôi khi không bao giờ.”
Herr Werner còn đang cân nhắc xem nên phản công như thế nào thì người đồng nghiệp của anh ta cho đến lúc này vẫn im lặng bỗng quyết định bước vào cuộc nói chuyện.
• • •
“Vậy người đàn ông khác cũng có mặt trong nhà mấy người Thổ Nhĩ Kỳ vào đêm thứ Sáu là thế nào?” anh ta hỏi bằng giọng vui vẻ của một người thích tiệc tùng nhậu nhẹt. “Một người đàn ông cao lớn, oai vệ, quần áo lịch sự. Già như tôi. Có khi già hơn. Có phải anh ta cũng là luật sư của Karpov?”
Annabel đang nhớ lại ông thầy dạy luật của cô ở Tubingen, thuyết trình về nghệ thuật chất vấn. Đừng bao giờ đánh giá thấp sự im lặng của nhân chứng, ông thích nói câu đó. Có thứ im lặng hùng biện, có thứ im lặng tội lỗi, có thứ im lặng thật sự hoang mang, có thứ im lặng sáng tạo. Bí quyết là ở chỗ biết anh đang nghe cái im lặng nào từ nhân chứng. Nhưng cái im lặng này là im lặng của chính cô.
“Phần này có phải là sự phối hợp của anh không, Herr Dinkelmann?” cô hỏi một cách khôi hài, trong khi tuyệt vọng cố tập trung tư tưởng.
Lại một nụ cười của anh hề, cái nét cong hoàn hảo. “Đừng đùa với tôi, Frau Richter. Tôi là người dễ mếch lòng đấy. Bây giờ xin nói cho tôi biết: người đàn ông ấy là ai? Cô đưa ông ta đi với cô. Anh ta ở lại ngôi nhà đó nhiều giờ liên tục. Rồi anh ta ra về một mình, anh chàng đáng thương. Đi bộ khắp thành phố, như thể bị mất cái gì. Anh ta tìm gì?” Anh ta quay sang Ursula. “Trong câu chuyện này ai cũng đi bộ, Frau Meyer ạ. Điều này làm tôi mệt.” Rồi quay lại Annabel, nhẩn nha: “Nào. Chỉ cần cho tôi biết anh ta là ai. Một cái tên. Tên gì cũng được. Bịa ra một cái.”
Nhung Annabel đã mang bộ mặt của cha cô, cái bộ mặt nói rằng đừng bao giờ nhắc lại chủ đề này lần nữa.
“Thân chủ của tôi có một nhà hảo tâm ở đây, tại Hamburg này, có khả năng giúp đỡ anh ấy. Ông ấy là một người có địa vị, muốn giữ kín tên tuổi trong thời gian này. Tôi đã đồng ý tôn trọng ý muốn của ông ấy.”
“Tất cả chúng ta sẽ tôn trọng. Ông ấy có nói gì không, hay chỉ ngồi và nhìn, nhà hảo tâm vô danh ấy?”
“Nói với ai?”
“Với chàng trai của cô. Issa. Với cô.”
“Anh ấy không phải chàng trai của tôi.”
“Tôi đang hỏi cô nhà hảo tâm của thân chủ cô có tham gia vào cuộc nói chuyện của cô không? Tôi không hỏi cô về chủ đề câu chuyện ấy. Tôi chỉ hỏi: ông ấy có tham gia không? Hay là ông ấy câm và điếc?”
“Ông ấy có tham gia.”
“Vậy đó là cuộc nói chuyện tay ba. Cô. Nhà hảo tâm. Issa. Cô có thể nói với tôi như thế. Cô không vi phạm quy tắc nào cả. Ba người ngồi đó, và các vị nói chuyện phiếm với nhau. Cô có thể nói với tôi có hay không.”
“Vậy thì có.” Kèm theo cái nhún vai.
“Một cuộc trao đổi tự do. Có những vấn đề để trao đổi giữa các vị và cô không thể tiết lộ. Nhung các vị trao đổi một cách tự do và không bị cản trở. Đúng không?”
“Tôi không hiểu anh đang cố ngụ ý điều gì.”
“Cô không cần hiểu. Chỉ cần trả lời. Cô đã có được một cuộc trao đổi đầy đủ và không bị cấm đoán giữa ba người, một cuộc trao đổi trôi chảy, dễ dàng, không bị cản trở?”
“Thật là vớ vẩn.”
“Vâng. Vớ vẩn. Có không?’
“Có.”
“Vậy là ông ta nói tiếng Nga, như cô?”
“Tôi không nói thế.”
“Không, thật ra cô đã không nói thế. Người khác phải nói điều đó cho cô. Tôi khâm phục điều đó. Thân chủ của cô thật là một chàng trai may mắn.”
Herr Werner đang cố gắng một lần cuối lấy lại uy thế của mình.
“Vậy đó chính là nơi Issa Karpov đến khi cô bỏ hắn lại một mình vào lúc bốn giờ ba mươi sáng!” anh ta kêu lên. “Hắn ta đến nhà của nhà hảo tâm vô danh! Thậm chí, có thể là ông chủ trả lương khủng bố! Cô bỏ hắn lại giữa ngã tư ở một khu giàu có trong thành phố, và ngay khi cô đi khuất một cách an toàn, hắn đến nhà của nhà hảo tâm của hắn. Cô có cho đó là một giả thuyết hợp lý không?”
“Nó cũng hợp lý hoặc không hợp lý như bất kỳ giả thuyết nào khác thôi,” Annabel choảng lại.
Và thật đáng ngạc nhiên là chính Herr Dinkelmann, con người vui vẻ hòa nhã và quá thời ấy, chứ không phải tay cấp trên trẻ tuổi và xấc xược của anh ta, đã quyết định rằng họ giữ hai quý cô Frau Meyer và Frau Richter như thế đủ rồi.
• • •
“Annabel?”
Họ còn một mình, hai người họ.
“Dạ, chị Ursula.”
“Có lẽ tốt nhất là cô bỏ qua cuộc họp chiều nay đi. Tôi ngờ rằng cô cần thời gian cho việc quan trọng hơn. Cô có gì hơn để kể cho tôi về người khách hàng thất lạc của chúng ta không?”
Annabel không có gì hơn để kể cho chị ấy.
“Tốt. Thế giới của chúng ta là một thế giới của những biện pháp nửa vời. Những giải pháp hoàn hảo không nằm trong quyền hạn của chúng ta, dù chúng ta có mong muốn ngược lại thế nào đi nữa. Tôi nghĩ trước đây chúng ta đã nói chuyện này rồi.”
Họ đã nói. Về Magomed. Chúng ta không thể chờ mong có một thể chế để thực hiện những không tưởng cá nhân của chúng ta, Ursula đã nói với cô như thế, khi Annabel dẫn đầu một cuộc phản đối tập thể kéo lên văn phòng của chị.
• • •
Đây không phải là sự hoảng sợ. Annabel không hoảng. Ngay trong thâm tâm cô cũng không hoảng. Cô đang đối phó với một tình hình nguy cấp là nguy cơ bị bại lộ.
Từ tu viện cô đạp xe hết tốc lực đến một trạm xăng ở rìa thành phố, dán mắt vào cặp gương chiếu hậu xem có dấu hiệu bị theo dõi không. Dấu hiệu ấy là gì thì cô không biết.
Ở bàn thu tiền, cô đổi một mớ tiền lẻ.
Cô quay số di động của Hugo và nhận được dịch vụ trả lời, đó là điều mà cô thấy trước.
Cô quay số tổng đài và kiếm được số của bệnh viện nơi anh làm việc.
Thứ Hai họp cả ngày, anh đã bảo cô thế. Gọi cho anh vào tối thứ Hai. Nhưng đến tối thứ Hai thì quá muộn. Cuộc họp, cô nhớ là bàn về việc xây lại khu chăm sóc sức khỏe tâm thần của bệnh viện. Đầu tiên cô nói với người trực điện thoại của bệnh viện, và sau một hồi mặc cả căng thẳng, gặp được trợ lý giám đốc bệnh viện. Tôi là em gái bác sĩ Hugo Richter, cô nói, có việc gia đình và, muốn nói chuyện ngắn với anh qua điện thoại.
“Nên coi thế này là may mắn, Annabel ạ.”
“Khách hàng của em đang mắng vào mặt em đây này. Anh ấy cần đến phòng khám ngay. Em nói, ngay bây giờ.”
“Mấy giờ rồi?”
Hugo, bác sĩ duy nhất trên trái đất không bao giờ có đồng hồ.
“Mười rưỡi. Sáng.”
“Anh sẽ gọi cho em vào giờ ăn trưa. Mười hai rưỡi. Vào di động của em. Điện thoại gọi được không, hay là em lại chưa sạc pin đấy?”
Cô muốn nói, “Đừng gọi di động,” nhưng rồi chỉ nói, “Cám ơn, anh Hugo, thành thật cám ơn. Điện thoại vẫn đang dùng.”
Ở sân trước ga ra, hai người phụ nữ đang làm gì đó với một chiếc xe tải màu vàng móp méo. Cô bỏ họ ra ngoài tâm trí. Những chiếc xe tải của Herr Werner chắc phải bóng loáng không tì vết. Để qua thời gian, cô đạp xe đến phố mua sắm mà cô ưa thích: món cá trích béo dầm giấm mà anh thích, sôcôla đen, pho mát Emmental cho buổi tối mà cô cầu mong sẽ là buổi tối cuối cùng của họ ở căn hộ. Và nhãn hiệu nước uống tinh khiết ưa thích của cô, cũng là ưa thích của anh bây giờ.
Hugo gọi vào đúng mười hai giờ ba mươi như cô biết chắc chắn anh sẽ làm, dù có đồng hồ hay không. Cô đang ngồi trên ghế đá công viên, xe đạp dựa vào cột đèn bên cạnh. Anh bắt đầu hung hăng, cô hy vọng đó là dấu hiệu tốt.
“Anh phải là bác sĩ giới thiệu hắn đến chỗ này sao? Ký giấy giới thiệu cho hắn mà thậm chí còn không biết cả tên hắn? Bởi vì hắn chỉ là một gã vô dụng thôi mà. Đằng nào thì cô cũng đâu cần đến cả giấy giới thiệu giả,” anh tiếp tục trước khi cô có thời gian trả lời. “Họ sẽ có một lang băm tại chỗ bắt mạch cho hắn và chẩn đoán cho hắn bệnh gì đấy chữa hết một nghìn euro một ngày. Tôi có hai chỗ tiềm năng. Những ổ gian lận năm sao, cả hai.”
Đề nghị đầu của anh là ở Konigswinter, nhưng cô bác đi vì xa quá. Đề nghị thứ hai thì lý tưởng: một ngôi nhà trang trại đã sửa lại gần Husum, ở phía Bắc Hamburg, chỉ cách hai giờ tàu hỏa.
“Hỏi bác sĩ Herr Fischer và lấy kẹp áo quần mà kẹp mũi lại. Đây là số của ông ta. Và đừng có cám ơn anh. Anh chỉ mong hắn xứng đáng.”
“Anh ấy xứng đáng mà,” cô nói, và quay số.
Bác sĩ Fischer hiểu tình hình ngay lập tức.
Ông hiểu ngay lập tức rằng Annabel đang nói cho một người bạn thân, nhưng không mạo muội hỏi thực chất tình trạng người ấy là như thế nào.
Ông hiểu ngay lập tức các quan điểm của cô về sự cần thiết phải cẩn trọng khi sử dụng điện thoại và chia sẻ điều đó.
Ông hiểu rằng người bệnh không xưng tên chỉ nói tiếng Nga nhưng tiên liệu sẽ không có vấn đề gì trong chuyện này vì nhiều y tá có kinh nghiệm của ông đến từ nơi mà ông ý nhị gọi là phương Đông.
Ông hiểu rằng người bệnh không hề có tính bạo lực, nhưng bị chấn thương do hàng loạt tai ương bất hạnh mà tốt hơn là nên nói chuyện trực tiếp để hiểu.
Ông nhất trí với cô rằng một chế độ nghỉ ngơi hoàn toàn, thực phẩm phong phú và đi dạo có người kèm có thể giúp ích cho công việc chữa trị cần thiết. Những quyết định như thế đương nhiên sẽ tùy thuộc vào việc đánh giá chi tiết ca bệnh.
Ông hiểu rằng đây là việc cần khẩn cấp và đề nghị từ đầu một cuộc phỏng vấn tự nguyện giữa bệnh nhân, người chăm sóc và thầy thuốc.
Vâng, quả thực, chiều mai sẽ rất tốt, bốn giờ có được không ạ? Vậy chúng ta thống nhất bốn giờ đúng.
Và chỉ thêm một vài chi tiết. Người bệnh có đi được một mình không hay là phải có người đỡ. Các hộ lý được huấn luyện và các phương tiện di chuyển thích hợp đã có sẵn phục vụ với chi phí tính riêng.
Cuối cùng ông hiểu rằng Annabel có thể muốn được biết mức phí tổn cơ bản của bệnh viện tư này, chưa kể đến chi phí phụ thêm vì sự thăm khám của bác sĩ chuyên khoa, đã là một khoản rất lớn. Nhưng nhờ có Brue: vâng, cô nói, khách hàng bệnh tật của cô đã may mắn có khả năng trả khoản tiền mặt khổng lồ đó.
“Vậy đúng bốn giờ chiều mai nhé, Frau Richter, hy vọng đến lúc đó mọi thủ tục còn lại sẽ được giải quyết nhanh gọn.” Và xin cô nhắc lại tên? Địa chỉ của cô? Và nghề nghiệp của cô, cảm phiền? Và đây có phải số điện thoại di động thường dùng của cô không ạ?
• • •
Cô đã mang cho anh bộ cờ vua của bà nội cô, một báu vật. Cô ước gì mình nghĩ đến cờ vua sớm hơn. Đó là một trò giải trí hoạt động đối với anh. Trước khi đi một nước, anh ngồi bất động tại chỗ mà cô đoán anh đã ngồi cả ngày lúc cô không có ở đây: trên bậu cửa sổ gạch hình vòm, hai chân dài thu lại chống cằm, và hai bàn tay triết gia nguều ngoào đan nhau ôm quanh gối. Rồi anh bỗng bổ nhào xuống, đi một nước, rồi lại nhảy bật lên và đi khệnh khạng đến đầu kia phòng gác mái để phi những chiếc máy bay giấy của anh, và xoay tròn trên gót chân theo nhịp điệu Tchaikovsky trong khi cô nghiền ngẫm nước đi của mình. Anh đảm bảo với cô rằng âm nhạc không trái với các luật lệ Hồi giáo miễn là nó không xâm phạm đến việc thờ phụng. Đôi khi những tuyên bố về tôn giáo của anh có vẻ giống như một minh triết đã được chấp nhận hơn là một niềm tin chắc chắn.
“Tôi đang bố trí để ngày mai anh chuyển sang một chỗ khác, Issa ạ,” cô chọn lúc tâm trí nhẹ nhõm nhất để nói. “Một nơi thoải mái hơn để họ có thể chăm sóc anh tốt hơn. Bác sĩ giỏi, đồ ăn tươm tất, mọi tiện nghi phương Tây đàng hoàng.”
Nhạc tắt, những tiếng giậm chân của anh cũng dừng theo.
“Để giấu tôi à, Annabel?”
“Vâng, một thời gian ngắn thôi.”
“Cô cũng đến đấy chứ?” - một bàn tay lần tìm chiếc vòng của mẹ.
“Tôi sẽ đến thăm. Thường xuyên. Tôi sẽ đưa anh đến đấy rồi tôi đến thăm bất cứ lúc nào có thể. Không xa đây lắm. Hai giờ đi tàu hỏa” - một cách tự nhiên, đây là cách mà cô đã sắp xếp.
“Leyla và Melik có đến không?”
“Tôi không nghĩ thế. Cho đến khi nào anh thành người cư trú hợp pháp.”
“Có phải là một nhà tù không, cái nơi mà cô định giấu tôi ấy, Annabel?”
“Không, đó không phải là nhà tù!” Cô tự trấn tĩnh. “Nó là một chỗ nghỉ ngơi. Một loại” - cô không định nói từ này, nhưng cũng đã nói - “bệnh viện đặc biệt nơi anh có thể lại sức trong khi chúng ta đợi ông Brue.”
“Bệnh viện đặc biệt?”
“Tư nhân. Nhưng đắt khủng khiếp; phải thế thôi vì nó tốt thế mà. Đó là lý do chúng ta cần nói lại lần nữa về tiền mà ông Brue đang giữ cho anh. Ông Brue đã có lòng tốt ứng trước khoản tiền để anh sống ở đó. Đó là một lý do nữa mà anh phải đòi khoản tiền thừa kế của anh. Để anh có thể trả lại cho ông Brue.”
“Một bệnh viện KGB?”
“Issa, ở đây chúng tôi không có KGB!”
Cô đang tự chửi mình ngu. Bệnh viện đối với anh ấy còn tệ hơn nhà tù.
Anh cần cầu nguyện. Cô rút vào trong bếp. Khi cô trở lại, anh đang ngồi vắt vẻo ở chỗ thường lệ của anh trên bậu cửa sổ.
“Mẹ cô có bao giờ dạy cô hát không, Annabel?” anh hỏi giọng đăm chiêu.
“Khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi dẫn tôi đi nhà thờ. Tuy nhiên tôi không nghĩ bà đã thật sự dạy tôi hát. Tôi không nghĩ có ai đã dạy tôi. Tôi không nghĩ người ta có thể dạy được. Ngay cả những thầy giáo giỏi nhất cũng không.”
“Tôi chỉ cần nghe cô nói là đã đủ. Mẹ cô là người Thiên Chúa à, Annabel?”
“Đạo Luther. Cơ đốc, nhưng không phải Thiên Chúa.”
“Cô cũng là người theo đạo Luther à, Annabel?”
“Tôi được nuôi dạy thành một tín đồ Luther.”
“Cô có cầu nguyện Chúa Jesus không, Annabel?”
“Không cầu nguyện nữa.”
“Cầu nguyện một Thượng đế?”
Cô không chịu đựng thêm được nữa. “Issa, anh nghe tôi nói này.”
“Tôi đang nghe cô nói đây, Annabel.”
“Chúng ta không thể thoát khỏi vấn đề này bằng cách tránh nói về nó. Đó là một bệnh viện tốt. Một bệnh viện tốt là nơi an toàn cho anh. Để vào một bệnh viện tốt chúng ta phải có tiền của anh. Điều đó có nghĩa là anh phải đưa yêu sách. Tôi nói với anh điều này với tư cách luật sư của anh. Nếu anh không đòi, anh không thể trở thành sinh viên y khoa ở đây, hay bất cứ nơi nào khác trên thế giới. Hay bất cứ cái gì anh quyết định làm với cuộc đời anh.”
“Lời của Thượng đế sẽ thắng thế. Nó sẽ là ý Thượng đế.”
“Không! Nó sẽ là ý muốn của anh! Dù anh có cầu nguyện bao nhiêu chăng nữa, chính anh mới là người phải đưa ra quyết định.”
Hình như không có gì thuyết phục nổi anh ta? Rõ ràng là không.
“Cô là phụ nữ, Annabel. Cô không làm theo lý trí. Ông Tommy Brue yêu tiền của ông ấy. Nếu tôi bảo ông ấy cứ giữ lấy, ông ấy sẽ cảm ơn tôi và giúp đỡ tôi. Nếu tôi lấy tiền nơi ông ấy, ông ấy sẽ không giúp đỡ tôi, ông ấy sẽ giận. Điều này hợp lý với địa vị của ông ấy. Đối với tôi nó cũng hợp lý một cách thuận tiện, vì tiền đối với tôi là bẩn thỉu, và tôi từ chối để nó làm bẩn đôi tay của tôi. Cô có muốn tiền đó cho bản thân mình không?”
“Đừng có lố bịch thế!”
“Vậy chúng ta chẳng cần gì đến nó. Cô cũng chẳng thích gì nó như tôi. Cô chưa sẵn sàng đón nhận Thượng đế hiển hiện trong đời cô, nhưng cô là người đạo đức. Điều đó chứng minh mối quan hệ của chúng ta là tốt đẹp. Chúng ta sẽ xây dựng trên sự hiểu biết ấy.”
Tuyệt vọng, cô vùi mặt vào lòng bàn tay, nhưng cử chỉ ấy hình như không làm anh chú ý.
“Làm ơn đừng đưa tôi vào cái bệnh viện ấy, Annabel. Tôi thích ở đây trong nhà cô hơn. Khi cô đã cải sang đạo Hồi, đây là nơi chúng ta phải sống. Cô nói điều này với cả ông Brue nữa. Cô phải đi ngay bây giờ, nếu không cô sẽ làm tôi giận đấy. Tốt hơn hết là không bắt tay. Đi với Thượng đế, Annabel.”
• • •
Cô đã để chiếc xe đạp của cô ở tiền sảnh. Những ngọn đèn sương mù ngoài bến cảng chiếu sáng qua bóng chiều chạng vạng, và cô phải chớp chớp mấy cái mới nhìn rõ. Nhớ rằng con đường đi xe đạp chạy phía bên kia đường cái, cô đứng chen trong đám người đi bộ đứng lộn xộn chờ đợi ở phần đường có kẻ vạch. Có ai đó gọi tên cô. Cô không chắc đó có phải là tiếng gọi trong đầu cô hay không, nhưng không thể, vì đây là giọng nữ trong khi tiếng gọi trong đầu cô là tiếng của Issa. Giọng nói bên ngoài cô đang nghe, khi bây giờ cô đã lắng nghe cho đàng hoàng rồi, đang nói với cô về chị cô.
“Annabel! Trời ơi! Cậu khỏe không? Heidi thế nào? Có đúng là chị ấy lại có mang nữa rồi phải không?”
Một phụ nữ vạm vỡ trạc tuổi cô. Áo vest nhung màu xanh cây, quần jean. Tóc cắt ngắn, không trang điểm, nụ cười rộng mở. Đầu cô còn đang vật lộn để trở về với thực tại, Annabel trì hoãn trả lời để cố lục tìm một mối liên hệ: Freiburg? Ở trường Chơi trượt tuyết ở Áo? Câu lạc bộ sức khỏe?
“Ồ, mình khỏe. Heidi cũng khỏe. Cậu đi mua hàng đấy à?
Đèn đi bộ chuyển sang xanh. Hai người sánh vai đi bộ sang bên kia đường, chiếc xe đạp của Annabel ở giữa.
“Này Annabel! Cậu làm gì ở phía này thành phố vậy? Không sống ở Winterhude nữa à?”
Một người phụ nữ thứ hai đã bước tới sát bên trái Annabel, bên không có xe đạp. Cô ta đẫy đà, gò má đỏ ửng với một chiếc khăn gypsy trùm đầu. Họ đã tới lề đường, lúc này chỉ có ba người. Một bàn tay khỏe khóa cứng lấy cổ tay phải của cô đang dắt xe đạp. Một bàn tay khác nắm chặt cánh tay trái và, bằng một động tác có thể coi là thân thiết, bẻ quặt nó ra sau lưng. Nhờ cái đau mà cô nhớ lại hoàn toàn rõ ràng đó là hai người phụ nữ ở trạm xăng sáng nay.
“Im lặng lên xe,” người phụ nữ thứ hai nói sát bên tai cô. “Cô ngồi vào giữa băng ghế sau, đừng làm ầm lên. Mọi thứ thân thiện và bình thường. Bạn tôi sẽ coi chiếc xe đạp cho cô.”
Chiếc xe tải màu vàng móp méo mở cửa sau ra. Một nam tài xế và một ông khách ngồi hàng trước nhìn thẳng trước mặt. Với cánh tay người phụ nữ quàng qua vai cô, Annabel để mình bị đẩy vào băng ghế sau. Cô nghe thấy tiếng va xe đạp của cô phía sau, tiếp sau là một tiếng uỵch. Trong lúc giằng co, cô không nhận ra họ đã lấy ba lô của cô. Hai người đàn bà ung dung ngồi vào hai bên cô, mỗi người nắm một tay cô, tròng một chiếc còng vào và nhét bàn tay xuống ghế khuất mắt, giữa thân mình.
“Các người định làm gì với anh ấy?” cô thầm thì. “Anh ấy bị khóa ở trong! Ai sẽ cho anh ấy ăn khi tôi không có ở đó?” Một chiếc Saab màu đen nổ máy chạy đi trước xe họ. Chiếc xe tải theo sát sau nó. Không có ai vội vã cả.