Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 4386 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
279、Ghen tị

❊ ❊ ❊

Khi ở cùng người khác, anh chưa bao giờ tính toán cao thấp, giàu hay nghèo, ở với nhau vui vẻ là tốt rồi, nhưng bây giờ, người ta muốn so đo với anh, anh cũng chẳng ngán.

Dù sao thì, gia thế nhà họ Hà của anh cũng rất dày.

Dù tệ đến đâu, anh còn có Lý Lãm chống lưng. Anh không phải là ếch ngồi đáy giếng, trong số những người anh quen, chẳng có ai là công tử nhà giàu hào phóng hơn Lý Lãm cả.

Lý Lãm nói: "Thực sự không thích thì đừng dây dưa, lại còn là mối quan hệ người quen, sau này làm mất hòa khí thì không hay."

Hà Chu nói: "Thằng khốn mới muốn dây dưa với cô ta. Tôi đang nghĩ ngày mai ăn nói thế nào với mẹ tôi đây, cậu không biết đâu, tối nay ăn cơm, con ả này thể hiện ngoan ngoãn lắm, cứ chăm chăm làm mẹ tôi vui."

Nhìn bề ngoài thì Sử Bác Oánh rất hài lòng về anh, bao gồm cả gia đình Sử Bác Oánh cũng không có gì bắt bẻ anh.

Giờ anh phải nói sao với mẹ mình đây?

Nói đây là một đứa con gái đầy tâm cơ à?

Lý Lãm nói: "Vậy thì thuận theo tự nhiên, bớt liên lạc được thì cứ bớt."

Sử Bác Oánh kính rượu từng người một, đến lượt Lý Lãm, cô ta hỏi Hà Chu: "Vị này xưng hô thế nào?"

Hà Chu bưng ly rượu lên nói: "Cứ gọi là anh là không sai vào đâu được."

Lý Lãm cười nói: "Tôi là Lý Lãm."

Đối phương đứng trước mặt nâng ly, anh vẫn đứng dậy.

Sử Bác Oánh nói: "Vậy em gọi anh là anh Lý nhé."

Nói xong liền uống cạn.

Cô ta sớm đã nhận ra, dù là Xa Tử Linh hay Tang Xuân Linh, đều đang vây quanh Lý Lãm.

Trong lòng hiểu rõ, Lý Lãm không phải người thường.

Tang Xuân Linh đã uống xong một lượt với bạn bè của Sử Bác Oánh, quay người lại cười nói: "Bạn của cô uống được phết nhỉ."

Sử Bác Oánh nói: "Họ đều rất tốt, có thời gian cứ tiếp xúc nhiều hơn, có thể coi là bạn bè đi lại qua lại."

Tang Xuân Linh vỗ vỗ vai Hà Chu nói: "Nghe thấy chưa, coi là bạn bè đi lại, học hỏi xem làm sao để "trái ôm phải ấp", đỡ phải để người lớn bận tâm đi xem mắt cho cậu."

Sau đó hướng về phía gã thanh niên đang ngồi ở góc tường cười đầy ẩn ý.

Gã thanh niên rất tứ vô kỵ đạn, cô gái bên tay trái đã cởi áo khoác, chỉ mặc đồ bó sát, năm ngón tay gã ở trong lớp áo bó, bất kể cử động gì, bóp hay nắm, người ngoài đều nhìn rất rõ.

Sử Bác Oánh cười gượng gạo, nói tiếp: "Cha anh ta là Vương An Minh, các người nghe qua chưa?"

Tang Xuân Linh nói: "Tất nhiên là biết, ông trùm bất động sản, nằm trong top đầu bảng xếp hạng người giàu."

Sử Bác Oánh nói: "Anh ta tên là Vương Tưởng, vừa tốt nghiệp từ Anh về, không muốn tiếp quản gia nghiệp, tự mình khởi nghiệp, cha anh ta ném cho anh ta bảy trăm triệu luôn."

Tang Xuân Linh nhìn vẻ mặt đầy ngưỡng mộ của cô ta, phát hiện mình vẫn là quá đề cao cô ta rồi, cảm thấy Hà Chu thật đáng thương, lại tìm phải một con bé nhà quê không hiểu sự đời thế này.

Cô cười phụ họa: "Cũng khá đấy chứ."

Hai nhóm người ai nấy đều tự cao tự đại, chẳng ai chịu nhún nhường ai, từ đầu đến cuối, ngoài việc cụng vài ly rượu, cũng chẳng còn lời nào khác.

Một giờ sáng.

Qua cửa sổ nhà vệ sinh, Hà Chu phát hiện tuyết bên ngoài vẫn đang tiếp tục rơi.

Anh ném cho Lý Lãm một điếu thuốc, cười nói: "Tôi vừa nghe Tang Xuân Linh nói cậu đang làm cái ứng dụng gọi xe gì đó hả?"

Lý Lãm nói: "Vừa đúng lúc thấy một bản kế hoạch đầu tư, đưa mô hình gọi xe trực tuyến của Mỹ vào, tôi thấy hay nên đầu tư thôi, điểm mấu chốt là giải quyết được nỗi đau khi đi lại. Cách gọi xe truyền thống hoặc là gọi điện, hoặc là vẫy tay bên đường, chúng tôi đảo lộn khái niệm bắt xe, khách hàng chỉ cần thông qua một cái app là giải quyết được vấn đề."

Hà Chu lắc đầu nói: "Tôi cũng không hiểu, dù sao thì cứ các cậu kiếm được nhiều tiền là đúng rồi."

Lý Lãm nói: "Kiếm cái rắm ấy, mỗi tháng đốt hơn hai trăm triệu, áp lực lớn lắm."

Hà Chu ngẩn người ra nói: "Tiêu tiền kinh thế sao?"

Anh hoàn toàn thuộc hàng ngoại đạo.

Lý Lãm nói: "Dịch vụ gọi xe không phải chỉ mình chúng tôi làm, cạnh tranh vô cùng khốc liệt, muốn chiếm lĩnh thị trường, chỉ có nước đốt tiền. Tháng trước bao gồm tiền trợ giá giờ cao điểm cho tài xế, thưởng nhận đơn và dịch vụ, ưu đãi cho hành khách... tổng số tiền trợ giá hoàn lại lên tới hơn 700 triệu, cậu bảo có ngon ăn không?"

Hà Chu nói: "Đây mới gọi là khởi nghiệp chứ."

Mới tốt nghiệp đã nắm trong tay công ty có giá trị thị trường hàng nghìn tỷ để tập tành.

Lý Lãm nói: "Chơi cho vui thôi, tùy tiện ấy mà. Còn cậu thì sao, có kế hoạch gì hay không, anh em mình có thể làm cùng."

Hà Chu nói: "Để đến lúc đó rồi tính."

Thực ra anh hoàn toàn không có kế hoạch gì cả, chỉ đợi nằm hưởng thành quả thôi.

Bên cạnh nhà vệ sinh là lối thoát hiểm cầu thang, cửa sắt đang đóng, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng nói chuyện bên trong.

"Cái thằng gì tên Lý Lãm kia, chảnh choẹ phết nhỉ..."

Hà Chu định đạp cửa xông vào, bị Lý Lãm cản lại, ra hiệu nghe tiếp.

"Nhà có chút tiền, bản thân là ai cũng không biết nữa."

Lần này là giọng một cô gái.

Hà Chu nghe mà buồn cười.

Cậu và Lý Lãm mỗi người tựa một bên, ghé tai lắng nghe.

Người bên trong chẳng qua chỉ là đang xả nỗi bất mãn với mấy người bọn họ.

Đây là giọng một chàng trai.

Hà Chu rít thuốc, vẻ mặt chẳng hề bận tâm.

Khi nhắc đến Tang Xuân Linh, cậu không khỏi ghé sát tai vào cửa hơn một chút.

"Đợi đấy, đợi tao chuốc say, anh em ai chấm thì cứ dẫn đi."

"Cặp chân đó đủ để tao chơi một năm." Lại một giọng nói thô tục bẩn thỉu vang lên.

Hà Chu và Lý Lãm nhìn nhau, cùng nhau đạp vào cánh cửa sắt bên trái.

Hai cánh cửa sắt chỉ có một cánh là đang mở.

"Rầm" một tiếng, làm người bên trong giật nảy mình, trên dưới cầu thang đứng bốn năm người, tất cả đều nhìn về phía hai người bọn họ.

Mọi người trong lòng hiểu rõ, nói hớ rồi, để người ta nghe thấy rồi.

Hà Chu khoanh tay nói: "Sao nào, mấy ông bạn nói chuyện vui vẻ lắm nhỉ? Nói tiếp đi chứ?"

Một chàng trai cao kều nói: "Sao đây ông bạn, uống say rồi à?"

Hà Chu nói: "Tôi đang định mượn hơi men vả cho cậu một trận đấy, tin không?"

Một cô gái thấy tình hình không ổn, lén lút gửi tin nhắn.

Tang Xuân Linh đợi mãi không thấy Hà Chu và Lý Lãm, lúc này tìm tới, thấy động tĩnh ở đây, vội vàng can ngăn.

Cô một tay cản Hà Chu, một tay cản Lý Lãm: "Đừng làm loạn nữa, về ngủ thôi."

Lý Lãm vỗ vỗ tay cô, an ủi: "Không sao, cô đứng sang một bên đi."

Anh đương nhiên sẽ không nói với Tang Xuân Linh rằng họ đang ra mặt thay cho cô.

Đột nhiên, ngoài cửa ùa vào bảy tám người, vây Tang Xuân Linh và ba người vào giữa, Vương Tưởng và đám người nhìn họ với vẻ giễu cợt.

Tang Xuân Linh tức giận.

Theo bản năng bảo vệ hai người sau lưng.

Không lâu sau, lại một nhóm người nữa xông vào, lao tới đẩy đẩy xô xô, mục đích là tách người ngoài ra, bảo vệ ba người Tang Xuân Linh vào giữa.

"Này, các anh liệu mà xử lý đi." Lý Lãm chán nản phất phất tay, "rồi bước ra khỏi lối thang bộ."

Hà Chu cũng thở dài, đi theo, để lại Tang Xuân Linh ở đó đàm phán.

Ra khỏi quán bar, sau lưng vẫn ồn ào không dứt.

Lý Lãm lại châm một điếu thuốc, muốn bình tĩnh lại trong gió tuyết, nhưng đột nhiên cảm thấy tuyết ngừng rơi, ngẩng đầu lên, bên trên là một chiếc ô, phía sau đi theo một người.

Anh chỉ có thể nhìn Hà Chu đang dựa người uể oải bên cột đèn đường với vẻ ghen tị.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1577
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.