Năm 1979 Của Tôi

Lượt đọc: 4422 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
202, Đố kỵ và ngưỡng mộ

❊ ❊ ❊

Khúc Phụ không ngừng xoay cây bút trong tay, lườm anh một cái rồi nói: "Anh thực sự coi em là dân quê mùa sao? Anh trai ơi, thế kỷ hai mươi mốt rồi, thời đại thông tin rồi, cho dù em không xem trên mạng thì bảng tin báo chí của trường em cũng phải ngó qua đôi chút chứ."

"Chỉ cần không bị điếc, không bị mù, anh có bịt tai lại cũng vô ích thôi, kiểu gì chẳng nghe được mấy từ lóng đó."

Hà Chu bị cô nàng vặn lại như vậy không những không tức giận mà còn cười hỏi: "Ban Xã hội hay Ban Tự nhiên?"

Khúc Phụ đáp: "Tất nhiên là Ban Tự nhiên rồi, biết tính toán là được, một là một, hai là hai, đáp án rất rõ ràng, không tồn tại tình trạng mập mờ như Ban Xã hội. Làm đúng điểm này được hai điểm, làm đúng điểm kia được ba điểm, suốt ngày đoán mò kiến thức, còn chẳng biết có đúng hay không, mệt không chứ lị."

Hà Chu gật đầu tán thành: "Anh đồng ý, cho nên anh cũng chọn Ban Tự nhiên."

Khúc Phụ đột nhiên hào hứng hỏi: "Lưu Thiện đó là bạn học của anh đúng không? Cậu ấy là thủ khoa khối Tự nhiên khóa đó của các anh, lần trước trong sách giáo khoa Vật Lý có bài phỏng vấn việc học tập của cậu ấy đấy."

Hà Chu ngẩn người gật đầu, cười một cách không tự nhiên: "Đúng vậy, chúng tôi còn cùng một thôn, cùng học cấp ba ở tỉnh lỵ."

Khúc Phụ nói: "Cậu ấy giỏi thật đấy, khi nào giới thiệu cho em quen biết nhé, em muốn thỉnh giáo cậu ấy vài phương pháp học tập, điểm tổng hợp tự nhiên và điểm toán của cậu ấy đều là điểm tuyệt đối, thật sự rất lợi hại."

Hà Chu chưa kịp nói gì, Béo đã bất phục lên tiếng: "Em cũng là hạng nhất của trường mà."

Hà Chu kinh ngạc nói: "Lợi hại thật, vậy mà thi được hạng nhất."

Họ là huyện đông dân, trường cấp ba của huyện là nơi tập trung toàn học sinh xuất sắc, thi được hạng nhất là điều không hề dễ dàng.

"Khóa của chúng em học sinh Ban Tự nhiên chỉ có hơn 2000 người, trong đám lùn chọn tướng quân thôi, có gì đáng nói đâu. Đôi lúc em còn đứng thứ hai, thứ ba, có khi còn chẳng vào nổi top mười." Khúc Phụ mặt đầy vẻ bất mãn, rồi thở dài nói tiếp: "Để lên toàn tỉnh, em đến top 100 cũng chẳng lọt nổi, người đạt trên 680 điểm nhan nhản khắp nơi, có gì mà hiếm lạ, vẫn là bạn học của anh lợi hại hơn."

"Đúng vậy, cậu ấy rất lợi hại." Chính Hà Chu cũng không ngờ được, mình lại có ngày đố kỵ với Lưu Thiện! Thật chẳng khoa học chút nào! Lưu Thiện ngoài não bộ tốt hơn anh, thành tích cao hơn anh, thì có gì hơn anh chứ? Anh gượng cười nói: "Gặp mặt cậu ta không dễ đâu, cậu ta đã ra nước ngoài du học rồi."

Dù trên mặt Khúc Phụ lộ rõ vẻ thất vọng nhưng sau đó cô vẫn mặc nhiên nói: "Thành tích cậu ấy tốt như vậy, chắc chắn xin được vào Ivy League thôi."

Hà Chu gật đầu đồng tình: "Đúng vậy, thành tích của em cũng không tệ, không cần so sánh với người khác, không cần phải cố gắng quá mức như vậy đâu."

Khúc Phụ nói: "Anh nói câu này lạ nhỉ. Cái gì gọi là không cần cố gắng quá mức? Chỉ là giống như việc hít thở thôi, đã thành thói quen rồi. Anh không thể nói là em đang cố gắng hít thở được, đó là chuyện hết sức tự nhiên."

Từ nhỏ cô đã hiểu nhà mình khác với nhà người ta, cụ thể khác ở đâu thì cô không nói ra được, cảm nhận trực quan nhất là về vật chất thua kém người khác một đoạn dài. Ví dụ như con nhà người ta ngày Tết có quần áo mới để mặc, ngày thường có thịt để ăn, có kẹo mút để liếm, có pháo để chơi.

Mãi cho đến sau khi lên cấp hai, cô mới thực sự hiểu được khoảng cách thực sự giữa nhà mình và nhà người khác.

Càng có khoảng cách, cô càng không muốn bị người khác coi thường. Ngoài việc chăm chỉ học hành, cô chẳng còn nơi nào để dùng sức, cho nên nỗ lực đã trở thành thói quen của cô.

Hà Chu nói: "Được rồi, em nói gì cũng đúng, vậy chúc em thi đỗ trường đại học tốt."

Khúc Phụ nói: "Cảm ơn nhé, cùng nhau tiến bộ."

Cô xoay người, tiếp tục đọc sách.

Hà Chu thấy cô không nói gì nữa, liền quay trở về phòng của Béo, cùng Béo trò chuyện luyên thuyên.

Đợi khi anh vào bếp rót cốc nước thứ hai, cửa phòng Khúc Phụ đã đóng chặt, chỉ có thể nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô qua khung cửa sổ.

Ngồi tán gẫu với Béo đến năm giờ, hương thơm của món chân giò hầm trên bếp ngoài sân lan tỏa vào trong nhà, Béo hít hít mũi nói: "Thơm quá."

Nhưng ngay sau đó lại nói: "Tôi phải giảm cân, không được ăn."

Hà Chu nói: "Cậu cứ đợi ở đây, tôi ra ngoài một chút."

Béo không nghe lời anh, vẫn lẽo đẽo đi theo sau lưng anh cho đến tận phố.

Hà Chu mua thịt thủ lợn, lạc rang, rong biển, gà muối, ngỗng luộc ở một sạp đồ ăn chín, cuối cùng lại đến cửa hàng mua hai thùng bia, bắt Béo vác, còn bản thân xách một chai Lão Giao mười năm.

Khi quay về bày lên bàn ăn, cha Khúc áy náy nói: "Lần nào cũng để cháu tốn kém."

Hà Chu nói: "Không có gì phải khách sáo, cháu cũng đâu phải không ăn, cháu cũng cùng ăn mà, đều như nhau cả thôi."

Anh mở rượu trắng, rót đầy cho cha Khúc trước, rồi tự rót cho mình một ly, thấy Béo cũng chìa ly ra, liền cười nói: "Cậu uống bia thôi, tửu lượng của cậu không được đâu."

Béo thể hình to lớn, nhưng tửu lượng lại quá kém, tối đa cũng chỉ uống được bốn năm chai bia.

Nghe Hà Chu nói vậy, Béo đành phải khui bia ra uống.

Cha Khúc nâng ly nói: "Hai chú cháu ta uống một ly."

Hà Chu cười nâng ly lên.

Khúc Phụ xới cơm gắp thức ăn cho mẹ, cũng bưng bát cơm ngồi vào một góc bàn. Ly bia của Béo vừa rót đầy, cô đã cầm lên uống một nửa, chưa đợi Béo lấy lại ly, cô lại uống nốt nửa còn lại.

Cha Khúc nói: "Đang lúc học hành, uống rượu hại não lắm, đừng uống."

Khúc Phụ đáp: "Không kiêu kỳ đến thế đâu, uống chút rượu thì có sao, theo lời bố thì người không có não trên thiên hạ này đều là do uống rượu mà thành à."

Hà Chu nói: "Vậy em có uống nữa không, hai ta chạm một ly?"

Khúc Phụ lại tự rót cho mình một ly, cười nói: "Em uống cạn, anh uống nửa ly rượu trắng, được không?"

Béo liếm môi đứng bên cạnh nhìn thèm thuồng, từ đầu đến cuối nó còn chưa được chạm vào giọt rượu nào.

Hà Chu cười, không nói hai lời, dốc cạn ly rượu trắng vào bụng, sau khi uống hết, anh nghiêng miệng ly cho Khúc Phụ xem.

Khúc Phụ cười bảo: "Ai bảo anh uống nhiều thế, uống say thì đừng có đổ thừa em đấy."

Nói xong cô trả lại ly rượu cho anh trai, rồi tự mình nhắm vào cái chân giò, dùng đũa không tiện, cô dứt khoát dùng tay.

Cha Khúc ngồi bên cạnh nói: "Vẫn là người trẻ tốt, uống được, chú cũng không cản cháu uống nhiều, lát nữa cháu còn lái xe về đấy."

Hà Chu nói: "Chú, chú vẫn còn ấn tượng về Chử Dương chứ, lát nữa cậu ấy đến đón cháu, cậu ấy lái xe, không sao đâu ạ."

Cha Khúc nói: "Sao chú lại không nhớ chứ, chẳng phải bố cậu ta là Chử Dương sao, các cháu đi học nghịch ngợm, hễ có chuyện gì là cậu ta đứng ra nói giúp, có tiền mà không hề kiêu ngạo, lúc nào gặp chú cũng rất hòa nhã. Có một giai đoạn chú bán hàng ở cổng nhà máy của họ, cậu ta còn đặc biệt dặn chú, muốn uống nước thì cứ vào thẳng phòng bảo vệ mà rót, còn dặn dò phòng bảo vệ một tiếng nữa. Người đó ấy à, thực sự là không bới móc được khuyết điểm nào."

Hà Chu nói: "Bố cậu ấy là người rất tốt."

Hai người uống qua uống lại, chẳng mấy chốc mà hết sạch một chai rượu trắng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1521
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.